Tìm và Gặp lại
Chuyện ngoài lề:
Ba tháng trước...
- Hello, cho tôi gặp anh Đ.
- Xin lỗi cô là ai? tìm anh Đ có chuyện gì?
- À tôi là bạn, lâu không thấy tin anh Đ nên gọi hỏi thăm, không có gì quan trọng.
- Anh Đ không có nhà, cô có gì nhắn lại không?
- Tôi chỉ muốn hỏi thăm có đau ốm gì vì lâu không có tin, thế thôi. À, cháu có phải con gái anh Đ không?
- Không, tôi là vợ anh Đ.
- Ồ xin lỗi, nghe giọng trẻ quá nên tôi lầm.
----------------------------
Sáng hôm nay,
- Hello, có phải đây là nhà anh N không ạ?
- À đúng rồi, có chuyện gì không cô?
- Dạ tôi muốn hỏi công việc ở văn phòng chút xíu.
- Cô gọi cell đi, số như cũ.
- Tôi không có số, chị cho xin.
- Cô ghi nè, #####....
- Cám ơn chị, cho tôi hỏi, chị có phải là con gái anh N không?
- Tui là má thằng N.
(Nghe không rõ, tưởng là vợ)
- Chị là vợ anh N hả?
- Tui là má vợ. (vừa nói vừa cười)
- Không đúng đâu, anh N già rồi mà.
- Ừ thì nó già rồi, tui là má vợ... (cười)
Oh no...
- Dạ xin lỗi bác, tại cháu nghe giọng trẻ quá nên gọi là chị.
Cười lớn hơn,
- Thấy dzậy chớ tui gần bảy mươi rồi đó cô.
- Cháu nói thiệt, giọng bác trẻ lắm.
Cười..., im lặng một lúc ...
- Tui trẻ nhờ nói nhiều đó cô.
....
Hai lần nghe lầm giọng nói, không hiểu sao các bà lúc này qua phone giọng cứ như con gái...
--------------------------
- Hello, ai đó?
- Em đây
- Ai dzậy ha?
- Đố anh đoán ra.
- Giọng cô quen quen, mà không nhớ...
Hahahaha ...
- Anh phải nhớ ra em chứ.
- Ai ha, nghe quen quen mà quên rồi.
- Anh già rồi nên lãng phải không?
- Ừ, già rồi. Nói anh biết em ở đâu thì sẽ nhớ.
- Em ở chỗ đó....
Cười lớn ...
- À nhớ rồi. Em khỏe không?
- Em khỏe. Anh có gì thay đổi không? vẫn làm ở đó chứ?
- Như thường... Mọi người sao em?
Kể lể cho anh nghe... Anh vẫn như trước, lo lắng hỏi han đủ điều.
- Anh vợ con ra sao? Mấy cháu?
- Một gái một trai, đại học rồi.
- Vợ anh khỏe chứ? còn đi làm như cũ?
- Khỏe, vẫn làm...
- Em cần anh một chuyện ..., hai tháng nữa nghe anh.
- Đừng lo, em làm giấy tờ trước đi, gần ngày đó gọi anh.
- Em gọi bây giờ, để đến đó sợ anh bận.
- Không sao, gọi cuối tuần anh sẽ đến. Anh lo hết cho.
- Cám ơn anh.
Anh vẫn vậy, người lo lắng cho tôi đủ thứ từ những ngày đầu. Anh là người Việt ở Campuchia, đen thủi đen thui. Anh nhỏ người, thấp, đen, gọi là xấu quắc. Nhưng trời cho anh có duyên. Có người sơn phết, ỏng ẹo, đánh bóng mấy đi nữa vô duyên vẫn hoàn vô duyên. Anh, không màu mè, không chải chuốt, nhìn bề ngoài xấu xí nhưng vẫn thấy cảm mến. Nói chuyện với anh luôn có cảm giác thoải mái và nhận được sự chân tình từ anh. Con người xấu mặt nhưng tốt bụng vô cùng. Anh giúp khi tôi cần không ngại ngày đêm, hay đường xá xa xôi. Nhớ ngày nào chúng tôi dự đám cưới anh. Khi có con đầu lòng, vui quá anh lái xe đến tận nhà khoe hình con gái với tôi. Anh còn bắt tôi phải giữ hết cả chục tấm hình. Tôi vẫn còn để đó, cô con gái ấy giờ này đang học đại học. Rồi cuộc sống cuốn mọi người đi, không còn gặp nhau, dần dần không gọi nữa và không liên lạc. Hai mươi năm qua, tôi vẫn luôn cầu nguyện xin bình an cho anh và gia đình.
Tuần rồi, tôi nghĩ đến chuyện tìm anh có việc cần. Quá lâu không liên lạc tôi không biết phải làm sao. Hôm nay lấy số phone từ hơn hai mươi năm trước gọi thử, may sao anh vẫn còn ở nhà cũ. Gặp lại một người thân quý mến, tôi thấy mừng và vui thật sự.
(Tối nay về, má vợ kể anh nghe chuyện con nhỏ nào nghe tiếng lầm bà là con gái anh, chắc anh cười no khỏi ăn tối :)))
Nguyệt Hạ
Oct 21, 2014




























![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)



