Diễn Đàn » Tuổi Học Trò

Một thoáng tuổi thơ

3 trả lời, 2.336 lượt xem — Trang 1 / 1
    Một thóang tuổi thơ.


    Năm lên mười, tôi học lớp nhất bây giờ là lớp năm. Buổi sáng học ở trường, buổi chiều tôi cùng một số bạn đến nhà thầy học học thêm để luyện thi lên cấp hai hồi đó gọi là trung học . Tôi phải đi một đọan đường khá xa mới đến nhà thầy, gần hai cây số. Tôi và một đứa bạn cùng xóm hẹn nhau và đi cùng. Nghĩ lại thời đó 10 tuổi quá nhỏ, tại sao cha mẹ lại cho đi một mình trên đọan đường quá xa như vậy, có lẻ vì lúc đó xe cộ ít, con người lại hiền lành, ít có những chuyện nguy hiểm chờ chực bên ngòai.

    Hai đứa nắm tay dung dăng dung dẻ, hết ca hát lại nói chuyện cho con đường trưa nắng không thấy xa. . .trên con đường chúng tôi đi có một ngõ rẻ ngang qua một khu nhà dạng biệt thự, chúng tôi thấy trước sân nhà đó có một con chim hòang oanh chết xác vứt bên hè. Hai đứa chúng tôi bùi ngùi đứng lại nhìn con chim nằm chỏng chơ. Tôi chạnh nghĩ, khi nó sống, nó dược chủ để trong chiếc lồng son, chủ tưng tiu cho những thức ăn ngon, nhưng khi nó chết, cả căn biệt thự to lớn ấy cũng không có một chỗ chôn chim dù dưới một gốc cây. Hai đứa tôi dừng lại bên đường rút ra một tờ giấy tập, xếp thành hai cái thúng để làm áo quan cho chim. Chúng tôi chôn chim bên vệ đường và cầu nguyện cho chó đừng bươi nó lên để nó có được một cái chết yên lành. Hôm sau chúng tôi đi ngang và dừng lại trước mồ chim và cũng cầu nguyện cho nó, đúng là trẻ thơ.

    Cũng trong những năm tháng đó, có một sự kiện mà cho đến bây giờ tôi vẫn không quên . . Bọn tôi cả thảy là năm đứa chơi với nhau và cùng học thêm ở nhà thầy. Vào khỏang gần cuối năm, cậu tôi ráp cho tôi một chiếc xe đạp nhỏ, thế là tôi được đi xe đạp. Xe tôi là xe thồ, bận đi thì tôi và Tài chỡ nhau đi, bận về thì tôi chở hết năm đứa, ở trước một đứa, ở phía sau một đứa và đứa ngồi phía sau ôm cặp cho năm đứa, đi một khúc thì đổi hai đứa đi bộ leo lên xe . . rất là vui. Nhà thầy tôi ở khu gần chùa Long Vân Tự nằm trên đường Bạch Đằng bây giờ thuộc phường 24 quận Bình Thạnh. Đang học bổng nghe kêu cháy, chúng tôi túa ra phía sau thì thấy bên kia sông lửa khỏi bốc lên ngùn ngụt. Thầy cô hốt hỏang cho chúng tôi ra về vì chúng tôi cũng còn nhỏ ở lại chỉ vướng víu, và thầy cô ở lại để thu xếp phòng khi hỏa họan tới nơi.

    Năm đứa lại chất nhau lên chiếc xe đạp bé nhỏ của tôi, chúng tôi vừa đi vừa khóc, khóc hu hu như nhà mình sắp cháy, đứa Nam mô cầu Phật, đứa đọc kinh cầu Chúa, đứa cầu ông bà ông vải cho nhà thầy cô đừng cháy. . .Ngọn lửa kéo dài 6 tiếng đồng hồ mới dập tắt được, hàng ngàn căn nhà bị thiêu rụi, một vài người nằm bệnh không ra kịp chết, một số người bị thương do va quẹt, heo gà cũng bị quay theo ngọn lửa vì chủ không kịp đem đi, và có một số người lợi dụng lúc người ta lu bu dọn nhà, lại hôi của. Ba tôi luôn nói, cuộc đời không có gì thảm bằng cảnh cháy nhà, vì khi nhà cháy coi như sự sản tiêu tan. Của cải bao nhiêu năm giành giụm một khắc là mất hết.

    Ngày đó vấn đề thông tin truyền thông rất chậm không như bây giờ, chúng tôi về nhà trong nổi lo lắng, bồn chồn cứ mong trời mau sáng để đến lớp biết tin thầy. Và rồi sáng cũng phải đến! Chúng tôi đến trường và được biết nhà thầy an tòan vì ngọn gió thổi hướng khác. Chúng tôi sung sướng làm sao khi biết cô thầy tai qua nạn khỏi, không biết trẻ bây giờ có thương thầy cô như chúng tôi không?

            Huyền Băng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-06 17:40:03Ct.Ly>
Chúng tôi sung sướng làm sao khi biết cô thầy tai qua nạn khỏi, không biết trẻ bây giờ có thương thầy cô như chúng tôi không?

Cách đây 8 năm, lúc đó chúng tôi mới học lớp 9,đc cô giáo chủ nhiệm.. Lúc bấy giờ, cái phong trào học thêm nhà thầy cô cũng đã rầm rộ lắm rồi. Cô rất tình cảm, nhưng nhiều lúc cũng thật đáng ghét. Cô quý mấy đứa bọn tôi, thứ nhất, nhà ông ngoại tôi gần nhà mẹ cô, & cái quan trọng hơn nữa là, tôi đi học thêm ở nhóm riêng nhà cô. Trong tôi lúc nào cũng trăn trở giữa ghét & ko ghét.. lúc bấy giờ còn trẻ con, cái t/c nó đơn giản lắm.. ai tốt với tôi thì tôi tốt lại, ai xấu với tôi, tôi cũng chẳng để yên. Cô quý tôi, tôi biết vì những lí do trên, thêm nữa, tôi học môn cô rất khá... nhưng ở lớp, nhiều bạn ghét cô lắm... chúng nhỏ to,, chúng dị nghị...ngay cả những đứa học ở nhà cô cùng tôi cũng vậy..
Giữa kì I, cô bệnh nặng, tôi cũng ko nhớ là bệnh gì, chỉ nhớ là, cô phải nằm ở BV rất lâu, cô phải tiếp rất nhiều máu,, hình như là phải thay máu... Lúc bấy giờ, lớp tôi mới nhốn nháo hết lên, nhà trường phải thay GV chủ nhiệm. Nhưng ai thay thế đc cô chứ... lúc bấy giờ lớp mới biết, cô cần cho lớp đến thế nào..lúc bấy giờ lớp mới biết, chúng cần cô đến thế nào.. GV chủ nhiệm mới, ko hiểu chúng tôi, cô thường ra những hình phạt nặng đối với ai vi phạm nội quy... Lớp tôi bắt đầu nổi loạn..chúng tôi đập phá bàn ghế, phá ổ khóa,bỏ học... Trốn học lên HN thăm cô. Nhìn cô xanh xao đứa nào cũng thương.. cô cũng thương bọn tôi.. cả cô cả trò thi nhau khóc...Lớp tôi, từ 1 lớp ngoan, trở thành 1 lớp cá biệt, đc chuyển ngay xuống cạnh phòng giáo viên..lớp có làm sao thì các thầy cô phòng bên cạnh sang ngay... Có lần, chúng tôi xô đổ hết bàn ghế, ko chịu học.chúng tôi ném sổ đầu bài xuống ao sau trường..các thầy cô bắt đầu nổi điên thực sự, thầy hiệu trưởng bắt cả lớp đứng xếp hàng giữa sân trường, chửi cho 1 trận. Các lớp khác đứng ngoài nhìn nhìn,cười cười, chỉ trỏ... mặc kệ hết...
Thật may mắn, đến hết kì, cô khỏi bệnh..thực ra là chưa khỏi, cô xin về nhà điều trị.. cô vẫn chưa đi dạy đc,, nhưng cô vẫn đến lớp nói chuyện với chúng tôi...
Đợt thi vào cấp III, lớp tôi là lớp có nhiều HS đỗ vào trường điểm của Tp nhất,, hơn cả lớp chọn của trường..
Lúc bấy giờ, ai còn dám bảo rằng lớp tôi hư [:)].
Hè năm ấy, cả sân trường, chẳng cây phượng nào chịu nở hoa..mỗi cây phượng trước cửa lớp tôi là rực đỏ [:)][:)]
IF I COULD FLY

http://bansach.net
Y!M: f00lg1rl
Phone: 0904 558 379/04 2463 379
Đăng nhập để trả lời
0
Có lẽ 2 chị thuộc dân 8x hay 7x gì đó nên viết bài cảm động vậy.
Nhóc thuộc về 9x rồi nên có lẽ ko được cảm động như 2 chị đâu.
Cách đây 4 năm. Khi mà nhóc học lớp 6. Cô chủ nhiệm lớp nhóc cũng dễ gần lắm. Cô đối xử với học sinh rất nhẹ nhàng và tình cảm, lớp có xảy ra chuyện gì cô đều lo lắng như chuyện của mình. Khi có hoạt động của lớp, của trường cô đều dành thời gian chỉ dạy cho tụi nhóc rất nhiệt tình. Cả lớp đứa nào cũng quý cô. Nhưng những lúc có đứa mắc tội thì cô rất nghiêm.
Cô khác những thầy cô khác. Khi phạt học sinh cô ko dùng những kỉ luật quá nặng mà ngồi giải thích cặn kẽ cho tụi nhóc hiểu. Có những khi cô ốm...cả lớp hỏi thăm và đến nhà với cô. Tuy là lớp chọn thật đấy nhưng bọn lớp nhóc cũng quậy nghịch ra trò. Nhiều khi còn liên lụy đến cả cô nữa, nhưng cô ko trách phạt hay mắng mỏ tụi nhóc. Năm học cũng dần qua. Mới đó mà đã hết năm rồi. Tổng kết năm lớp 6 xong cô cùng cả lớp bàn chuyện liên hoan. Cả lớp thống nhất sang nhà cô quậy 1 bữa. Bữa đó cô vừa chủ chi mà cũng chủ trì. Tụi bọn nhóc chỉ có thực hành thôi. Ăn uống ở nhà cô xong cả lũ rủ nhau đi chơi và mong năm sau lại được cô chủ nhiệm.
Đến năm lớp 7 ko phải cô chủ nhiệm. Cả lớp đều thắc mắc và bức xúc định kiến nghị lên nhà trường, nhưng cô bảo thôi cứ học cô chủ nhiệm mới xem sao. Cô chủ nhiệm mới hay dùng những hình phạt nặng nhưng tụi nhóc đâu có nghe. Đứa nào đứa nấy cứ trơ trơ như ko biết gì dù có bị phạt nặng. Còn cô chủ nhiệm cũ...cô chỉ nói vài câu nhẹ nhàng mà cả lũ mặt cúi gằm hối lỗi.
Lên lớp 7, ko được học cô chủ nhiệm cũ nữa, cả lớp đứa nào cũng buồn nhưng vẫn hay hỏi thăm trò chuyện cùng cô. Trong lớp có gì đều kể cô nghe hết. Cô cho tụi nhóc rất nhiều lời khuyên.
Cuối năm lớp 7 lại sang nhà cô quậy tưng bừng. Đến lúc đó nghe cô nói cả lũ mới ngẫm lại và nhận ra mỗi thầy cô có 1 cách dạy khác nhau. Dù nhẹ nhàng hay nghiêm khắc thì thầy cô nào cũng thương học trò của mình cả.
Đăng nhập để trả lời
0
Đúng vậy đó nhóc, thầy cô nào cũng thương học trò của mình hết. Đi xa rồi mới nhận đc điều ấy...Lên cấp III các thầy cô cũng chẳng đc  t/c như vậy,,có lẽ, tại trẻ con nhiều t/c hơn người lớn [:)]..Lâu lắm rồi chị cũng ko gặp lại cô. ko phải ko muốn gặp, mà do chưa dám gặp. Ngày xưa cô quý, cô tin tưởng vậy mà giờ lại lẹt đẹt quá... chờ 1,2 năm nữa ra trường, kiếm đc cái việc ổn định, lúc đấy mới dám mò tới gặp cô. Nhớ món đậu nhồi thịt của cô quá [8|]...
Ko hiểu sao, chỉ những lúc nhớ về tuổi thơ mới cảm thấy cuộc sống thật bình yên,,tâm hồn mới đc thoải mái [8|]...cs sao lắm điều phải suy nghĩ, sao lắm thứ phải bon chen [&amp;o]...
IF I COULD FLY

http://bansach.net
Y!M: f00lg1rl
Phone: 0904 558 379/04 2463 379
Đăng nhập để trả lời
0