Trăng Mơ:
Nguyên Đỗ:
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thơ Từ Đảo Mộng
Anh sợ lạnh bay tìm miền đảo mộng
Hạ Uy Di, ngày nắng ấm đêm mưa
Nhớ về em, bên ấy, có chồng chưa ?
Ngày tháng cũ, có bao giờ trở lại!
Anh vẫn nhớ, vẫn nhớ hoài, nhớ mãi
Mảnh trăng mơ, áo dài tím, Ái Liên ...
Lằng lặng qua, bao năm tháng, nối liền
Nhớ hoàng hạc, nhớ hồ sen, tươi mát
Waikiki, rặng núi xanh bát ngát
Nắng hồng xinh, cây trĩu hạt, đong đưa ...
Nắng tháng ba, bên ấy, hết lạnh chưa
Anh cất bước nhớ dáng ai tha thướt
Về Hilo, về vườn cây trái ngọt
Vị quê hương, bồ ngót, mướp rau đay
Canh mồng tơi, cơm rau muống từng ngày
Thoáng thấp thoáng, cánh sen hồng quê Mẹ
Nguyên Đỗ
Anh về chưa?
Anh về chưa hay còn bên xứ mộng
Đảo thiên đường có giống cảnh Đào Nguyên
Đi mấy người hay chỉ có mình ên?
Thành Phố Gió như vì anh mất ngủ
Trời lẳng lặng buồn thiu hoa tuyết phủ
Ngọn lửa hồng chưa đủ ấm lòng đêm
Cành đong đưa phủi phủi hạt tuyết mềm
Cây xơ xác bên thềm đương bước gió
Cơn giá buốt nhớ người bên phố đó
Ở Ngũ Hồ anh có lạnh hay không?
Suối nguồn thơ em vội để đôi dòng
Chờ tin nhạn, suốt mùa đông lạnh lẽo
Nay mới biết người ta đâu có héo
Dưới nắng hồng ấm áp thưởng hoa xuân
Uổng công em đi lo lắng bần thần
Sợ anh cóng, sợ vần thơ bị cảm
Trăng Mơ
Anh Đã Về, Em!
Anh đã về, Em, thoảng thoáng mơ
Một vòng quanh đảo ngắm trăng thơ
Mình ên chiếc bóng mơ sen mộng
Hoàng diệp xưa bay bỗng thẫn thờ
Anh trốn mùa đông, đến đảo xa
Nhìn cây nhìn lá nhớ quê nhà
Chôm chôm, mận, nhãn, soài, măng cụt
Trời đất, đảo xa như xứ ta
Em có thèm ăn trái mẳng cầu ?
Chua chua ngọt lịm chẳng ngoa đâu!
Anh ăn ba trái luôn một lúc
Lấy hột về khoe, trộm nhớ nhau!
Áo tým em mang một buổi nào
Nụ cười chúm chím nhớ làm sao!
Anh về ốc đảo làm dân giả
Mơ buổi bước chân lạc chốn nào!
Anh đã về, Em, ghé đến chơi
Anh mong chờ nhớ gọi khan lời
Nguồn thơ sắp cạn thành hoang dã
Anh thuộc về Em suốt một đời
Nguyên Đỗ