10 trả lời, 7.417 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.614
Điểm thưởng : 0
Từ: 06.09.2008
Trạng thái: offline
#1 —
10.08.2012 00:12
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-10 00:18:15Rdinh>
QUÁN TRỌ TRẦN-GIAN
Trần-gian một chốn trú chân
Trăm năm ta đến một lần rồi đi
Trần vui sao chẳng cười khì
Trần buồn sao lại đến chi chốn này !
R Đinh
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 677
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.05.2007
Trạng thái: offline
Quán trọ trần gian chốn ở thuê
Hợp đồng dài ngắn dám khen chê
Buồn vui nhiều ít nào ai biết
Có nghĩa chi đâu chữ Đến Về
Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.614
Điểm thưởng : 0
Từ: 06.09.2008
Trạng thái: offline
#3 —
11.08.2012 13:07
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-13 04:35:31Rdinh>
Quán trọ trần gian chốn ở thuê
Hợp đồng dài ngắn dám khen chê
Buồn vui nhiều ít nào ai biết
Có nghĩa chi đâu chữ Đến Về
Khánh-Chấn
KHỎI THUÊ
Quán trọ trần-gian khỏi phải thuê
Vào rồi dẫu dở hết đường chê
Ở dài hay ngắn tùy phần số
Nhiều lắm trăm năm cũng trả - về !
R Đinh
Vì thuê không tốn tiền, chúc TH KhanhChan ký được hợp-đồng ở trên trăm năm
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.614
Điểm thưởng : 0
Từ: 06.09.2008
Trạng thái: offline
#4 —
13.08.2012 04:22
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-13 04:33:40Rdinh>
QUÁN TRỌ ĐẦU ĐỜI
Một thời
quán trọ đầu đời
Luyến-lưu
nhiều nỗi đầy vơi của lòng
Trải qua bao bước long-đong
Nhỏ bao nước mắt
theo dòng thời-gian
Mà tình nay vẫn chứa-chan
Quán xưa
tuy dẫu xa ngàn dặm xa
Nhớ sao quán trọ những là !
Đêm thâu
thắc-thỏm muốn sa lệ hồng
Quán còn nhớ tới ta không ?
Dẫu xa
ta chẳng đành lòng chia ly
Từ ta, quán trọ phân-kỳ
Ta như
một cánh thiên di lạc loài
Trần-gian
quán trọ thương ơi !
R Đinh
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.614
Điểm thưởng : 0
Từ: 06.09.2008
Trạng thái: offline
#5 —
15.08.2012 00:50
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-15 00:52:55Rdinh>
BẢN TÌNH CA
Quán trọ
đón khách phương xa
Lỡ độ đường để vào nhà
trú chân
Qua mưa nắng chốn phù vân
Để rồi
lại cất bươc chân đổi dời
Quán xa người … giọt sầu rơi
Người xa quán …
phải nổi trôi phương trời
Người
đi về chốn mù khơi
Quán
vaò hoang lạnh nhớ người chân mây
Người đi biền biệt những ngày
Vẫn mong
có được phút giây trùng-phùng
Đường trần quán vẫn bao dung
Khách xưa trở lại như vườn
thêm hoa
Quán trọ, lữ khách giao hòa
Rộn ràng
như bản tình ca ngàn đời !
R Đinh
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.614
Điểm thưởng : 0
Từ: 06.09.2008
Trạng thái: offline
#6 —
18.08.2012 14:12
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-18 14:27:50Rdinh>
VỌNG TIẾNG RU QUÊ
Đêm buồn, tỉnh lẻ...
sương rơi
Trong căn nhà trọ
bóng người lưa-thưa
Trăng đêm
huyền-ảo như mơ
Vẳng thanh-âm cõi xa mờ ...
lời ru
Tiếng ai như động hồn Thu
Lá vàng lả-tả, mây mù giăng giăng
Bọt bèo
giữa chốn tha nhân
Hướng về
cố quận ... mây vần lê-thê
Đường đời trải nỗi nhiêu-khê
Quê-hương đã trót lỗi thề
hôm nao
Lời ru chẳng rót mật vào
Mà
nghe dịu ngọt... dạt-dào hương quê !
R Đinh
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
#7 —
19.08.2012 17:34
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-19 17:38:13wind.stt>
Trích đoạn: Rdinh
VỌNG TIẾNG RU QUÊ
Đêm buồn, tỉnh lẻ...
sương rơi
Trong căn nhà trọ
bóng người lưa-thưa
Trăng đêm
huyền-ảo như mơ
Vẳng thanh-âm cõi xa mờ ...
lời ru
Tiếng ai như động hồn Thu
Lá vàng lả-tả, mây mù giăng giăng
Bọt bèo
giữa chốn tha nhân
Hướng về
cố quận ... mây vần lê-thê
Đường đời trải nỗi nhiêu-khê
Quê-hương đã trót lỗi thề
hôm nao
Lời ru chẳng rót mật vào
Mà
nghe dịu ngọt... dạt-dào hương quê !
R Đinh
Vạt nắng cắt ngang khoảng trời xưa cũ
Dõi mắt hướng quê hương...
sao chỉ thấy mây mù?
Ngồi tỉ mẩn xếp nỗi buồn bằng câu chữ
Sương gió quặn lòng
chớp mắt đã thiên thu...
Khói quê nhà gói lại một bức thư
Mẹ gửi năm qua còn cay xè nhòa nhạt mắt
Mầm hư danh
gieo bao năm vẫn còn chưa thấy gặt
Thôi... về....
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.614
Điểm thưởng : 0
Từ: 06.09.2008
Trạng thái: offline
#8 —
24.08.2012 01:20
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-24 01:36:55Rdinh>
TIẾNG ĐÀN
Quán xưa
một buổi chiều vàng
Đàn tôi gảy…
sao tiếng đàn chùng giây
Phải chăng
vời-vợi bấy nay
Nhớ ai
chỉ thấy chân mây… cuối trời
Cánh cò buông cánh lả-lơi
Bóng in
trên một dòng trôi cuối ngày
Trôi theo năm tháng hao gày
Như tôi
cô lẻ những ngày không em
Tâm-tư
đọng một nỗi-niềm
Tình đôi ta vẫn hai miền chia ly
Đời sao mình mãi phân-kỳ
Phải ?
tôi quán trọ … em đi chẳng về !
R Đinh
Cảm ơn Wind.stt đã đến thăm trang thơ
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.614
Điểm thưởng : 0
Từ: 06.09.2008
Trạng thái: offline
#9 —
26.08.2012 15:29
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-26 15:33:39Rdinh>
QUÁN TRỌ TRÊN SÔNG
Thuyền em
đưa đẩy trên sông
Thả theo con nước
cho bồng-bềnh trôi
Thả theo ngày tháng năm dài
Trên
dòng nước bạc
cuộc đời lênh-đênh
Khi con lũ
cuốn mặt duyềnh
là bao nhiêu nỗi chông-chênh
cuộc đời
Dặm ngàn sóng nước mù khơi
Là
nơi quán trọ
một thời trong em !
R Đinh
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Quán trọ bên này cũng giống như bên ấy
Nỗi nhớ vút qua giống cả tiếng khóc cười
Giống đến nỗi tôi nhìn ngang và thấy
Kẻ đang nhặt muộn phiền rơi rớt... lại là tôi
Chán lắm rồi...
Bỏ đi theo những kẻ dại hoang lãng du trên cánh đồng trẩy hội,
Từng tiếng cười ngây dại kết thành đôi
Tôi vội bám vào nỗi cô đơn như tầm gửi
Tĩnh lặng cười...
ngẩm đắng chát đầu môi...
Người ở trọ, ta cũng ở trọ... ghé vào góp thơ cho vui :)
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.614
Điểm thưởng : 0
Từ: 06.09.2008
Trạng thái: offline
#11 —
30.08.2012 00:21
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-30 00:25:08Rdinh>
QUÁN TRỌ BÊN ĐƯỜNG
Chiều tà
dần khuất ánh dương
Nhớ nơi
quán trọ bên đường năm nao
Bước chân lữ-thứ hôm nào
Rã-rời gối mỏi
lòng xao-xuyến lòng
Trên đường thiên-lý long-đong
Mái che
ấm trọn cả lòng tha-nhân
Nẻo đời trong cõi hồng-trần
Phải chăng
như áng phù-vân cuối ngày
Bóng thời-gian
xóa dấu giầy
Lòng còn lưu lại
những ngày phong sương
Lữ-hành sao khỏi vấn-vương
Khi chân giã quán
trên đường chia ly
Hợp tan,
tan hợp những gì ?
Trần gian quán trọ đến, đi vô-thường !
R Đinh
★
★
★
★
★
0