Thứ bảy...
Thứ bảy co ro trong nệm ấm
nghe mưa rơi mà ao ước vu vơ
người bên ấy chắc cũng buồn hiu hắt
ta bên này nhớ, chỉ dệt vần thơ
Thứ bảy mọi người đi bát phố
nhâm nhi cà phê, nghe nhạc của Phương Thanh
Ta ngồi nhà gặm nỗi buồn muôn thuở
nghe tình yêu thức dậy thật mong manh
Thứ bảy trời âm u buồn bã
Cụm hoa hồng lả tả từng cánh rơi
ta nghe xót thân hoa phong sương quá
như phận ta phải bươn chải giữa đời
Thứ bảy ai đó cầm phone gọi
nghe tiếng reo, nghe giọng nói, ngập ngừng
tim thổn thức nhịp theo nỗi nhớ
một phút lặng yên....rồi hang up giữa chừng
Thứ bảy ngày cuối tuần thường lệ
quanh quẩn đời thường đếm nhịp thời gian
có nhớ thương thì cuộc đời vẫn thế
chẳng đổi được gì một gánh nặng riêng mang
Thứ bảy co ro trong nệm ấm
nghe mưa rơi mà ao ước vu vơ
người bên ấy chắc cũng buồn hiu hắt
ta bên này nhớ, chỉ dệt vần thơ
Thứ bảy mọi người đi bát phố
nhâm nhi cà phê, nghe nhạc của Phương Thanh
Ta ngồi nhà gặm nỗi buồn muôn thuở
nghe tình yêu thức dậy thật mong manh
Thứ bảy trời âm u buồn bã
Cụm hoa hồng lả tả từng cánh rơi
ta nghe xót thân hoa phong sương quá
như phận ta phải bươn chải giữa đời
Thứ bảy ai đó cầm phone gọi
nghe tiếng reo, nghe giọng nói, ngập ngừng
tim thổn thức nhịp theo nỗi nhớ
một phút lặng yên....rồi hang up giữa chừng
Thứ bảy ngày cuối tuần thường lệ
quanh quẩn đời thường đếm nhịp thời gian
có nhớ thương thì cuộc đời vẫn thế
chẳng đổi được gì một gánh nặng riêng mang