<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc <Edited by: <b>Lat Dat</b> -- <b>2/4/2004 8:28:24 PM </b> >>
Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.
Dầu tin tưởng: Chung một đời, một mộng,
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn Lí trường thành
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.
- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ,
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.
Dầu tin tưởng: Chung một đời, một mộng,
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn Lí trường thành
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.
- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ,
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...
Có thể nói XD là thi nhân có nguồn thơ fong fú nhất.Mạch thơ ông lai láng tuôn trào theo luồng tư tưởng tự nhiên.....
Ngọn gió XD thổi wa, bao nhiêu hồn thơ đang nằm im trong bóng tối choàng bừng dậy,cũng như những cái tưởng tượng trong thơ ông thật gần gũi với đời sống con người. đọc lên một bài thơ ta có thể hiểu ngay ý tác giả và những gửi gấm tâm tình trong bài thơ.....
Đọc đoạn thơ trên trong tác fẩm xa cách :
"Dẫu tin tưởng một đời một mộng,
Em là em ; anh vẫn cứ là anh"
Hai người ở bên nhau mà chẳng hiểu hết nhau đó là cảnh thực tế của biết bao gia đình ngày nay...để rồi " tâm hồn ta còn u uẩn hơn đêm" tâm hồn mình mình đã thấy được nó như thế nào đâu và có ai biết nó sâu rộng bao nhiêu nhỉ chỉ biết rằng nó chứa đựng wá nhiều điều mà ngay cả lí trí cũng fải chịu thua nó đấy thôi...ngày lại ngày wa gặp một người này yêu và mến một người kia...để rồi đau thương lắm khi xót xa ly biệt , con tim và lí trí sẽ nói lên rằng ôi đường yêu đau khổ thế ta sẽ ko yêu nữa ko bước vào con đường này nữa nhưng than ôi -cũng tâm hồn - khi nó nhận được một cái gì nhè nhẹ dịu dàng đến bên chúng ta ngày wa ngày dài tháng hết năm rồi ta l ại yêu bao giờ chính mình cũng ko biết nữa....năm dài tháng rộng cứ miệt mài đi wa có bao giờ mình ngoảnh đầu nhìn lại ồh tâm hồn mình sâu rộng đến thế sao nó đã chứa biết bao nhiêu người rồi đấy.....
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió
Vâng ngay cả bản thân mình còn chưa hiểu được mình thì làm sao bắt người khác phải hiểu cho mình khi mà trong cái thế giới ngày nay có nhiều bon chen có ai chịu hy sinh cái tôi của mình chưa? tự ái vặt vảnh để rồi tự mình làm chết đi cái cây non tình bạn,tình yêu trai gái và cả luôn tình thân hữu gia đình.....có phải muôn đời con tim và lý trí luôn đấu tranh với nhau ko nhỉ?
Hãy uống hồn tan trong khúc nhạc
Ngọt ngào than gọi thuở xa khơi
Rồi khi khúc nhạc đã ngừng im
Hãy vẫn ngừng hơi nghe trái tim
Còn cứ run hoài như chiếc lá
Sau khi trận gió đã im lìm...
( Trích bài Huyền diệu; thơ thơ)
BN ko biết bình thơ lắm viết đại một bài mở cửa nhà mới dzậy; thông cảm ko chuyên nha
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
)