Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM

866 trả lời, 169.362 lượt xem — Trang 2 / 29
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.08.2013 17:16:45 bởi Phù vân>
 ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

San Jose, chuyện kể từ đầu.

Ði theo tiếng nước tôi để lại cho các ông chồng Mỹ ngơ ngẩn với những chai nước mắm dở dang. Như vậy, nếu về chính trị và quân sự Mỹ bỏ Việt Nam thì qua lãnh vực tình yêu và gia đình, đa số Việt Nam đều bỏ Mỹ.

Cali Today News - Ghi chú: Tháng 10 năm nay, tôi đựợc báo Việt Luận mời qua Úc châu. Bạn thâm niên ở NSW có con bên San Jose bèn hỏi rằng cái xứ Zôzê có gì lạ. Bác Phan Lạc Phúc định cư ở Úc đã từng ghé San Jose nhưng chẳng nhớ được nhiều và cũng không nghĩ rằng sẽ có ngày trở lại. Bác Thanh Thương Hoàng ở San Jose thì chỉ mong có ngày qua Úc thăm con trai. Bác Lê Trung Hiền nói rằng qua Úc cho tôi hỏi thăm ông Phúc đại đội trưởng đầu tiên của tôi ngoài Bắc thời kỳ 50. Nói là có thiếu úy Hiền ở San Jose vẫn có ý chờ. Vũ Thế Quang cũng muốn đi từ DC xuống San Jose rồi qua Úc mà chẳng biết bao giờ. Bác Văn Quang muốn đi từ Úc đến San Jose nhưng xem ra vô vọng. Các bạn già loanh quanh các tiểu bang Hoa Kỳ   không khó. Vượt thác Niagara qua Canada cũng có thể. Nhưng tuổi cao niên đi Úc xem chừng khá vất vả. Vậy mà chúng tôi có cơ hội cho chuyến đi cuối đời.  Xin kể chuyện San Jose tặng báo Việt Luận và độc giả ở miền dưới địa cầu. Tôi đã viết nhiều về "My hometown San Jose"nay xin viết lại thật dài. Cũng xin gửi tặng các thân hữu đồng hương đã cùng sống với nhau “Những ngày xưa thân ái” tại thành phố này. Kỳ này tôi đem San Jose gửi đến Sydney.

 
Cali, ngày trở lại. Cách đây 37 năm gia đình chúng tôi trở lại California vào tháng 8 năm 1976. Nói là trở lại Cali vì sau vụ di tản tháng 4-75 chúng tôi đã đến Hoa Kỳ vào tháng 6-75 tạm cư ở Camp Pendleton rồi ra phi trường Los Angeles bay về định cư ở miền Ðông. Ở Virginia được 1 tháng thấy không êm, lại tự túc lấy xe đò Greyhound mà về với nhà thờ bảo trợ ở thị trấn Springfield - thủ đô của Illinois. Sau một năm nếm mùi xứ lạnh cả nhà lại cùng bè bạn tổ chức chuyến viễn du Tây Tiến để về ăn trợ cấp ở Cali. Đưa người ta đi khai oenphe, sao nghe tiếng sóng ở trong lòng. Nắng vàng hiu hắt tên thành họ, chờ đến hoàng hôn lãnh phút tem. Nếu hỏi rằng cái đất Cali huyền diệu và hấp dẫn kéo dài cả ngàn dặm từ Bắc xuống Nam bao nhiêu là thị trấn, tại sao chúng tôi lại cư ngụ tại San Jose. Câu trả lời chỉ là định mệnh. Thực sự đất Cali vào cuối năm 76 ở đâu cũng có một số bạn bè nhưng bước chân tha hương đã dừng lại đặt cọc tiền nhà ở cái Apartment đường số 7 thì San Jose chính là xóm làng mới của chúng tôi. Thấm thoát đã gần 40 năm tại Hoa Kỳ và trong đó có 37 năm đơn vị Giao Chỉ đóng quân quanh quẩn ở một thị trấn.
 
Chúng tôi đã có cơ hội chứng kiến thị xã San Jose thay đổi từ bộ mặt cũ kỹ của một thành phố nông nghiệp trải qua thời kỳ điện tử phát triển. Với tháng ngày trôi qua, vườn nho và cánh đồng hoa vàng nay trở thành xưởng máy.
 
Cộng đồng Việt Nam từ 3,500 người cuối năm 75 cho đến bây giờ vào năm 2013 trở thành trên100 ngàn dân, chiếm hơn10% của đô thị đông đảo thứ ba tại California sau Los Angeles, San Diego và qua mặt San Francisco.
Mới đây báo chí tỵ nạn có nhắc nhở đến một nhà văn Hà Nội tên là Trần Văn Thủy, đi phỏng vấn các nhân vật hải ngoại và góp thành một cuốn tiểu luận tựa đề là “Nếu đi hết biển”.
 
Trong đó có đoạn văn ẩn dụ rất sâu sắc kể rằng lúc còn thơ ấu tác giả hỏi bà thím là nếu đi hết làng ta rồi đến đâu. Lời trẻ thơ với các câu hỏi nối tiếp để bà thím trả lời rằng nếu đi hết làng ta sẽ đến làng bên, rồi lên huyện, lên tỉnh rồi ra đến biển. Khi cậu bé hỏi rằng nếu đi hết biển thì đến đâu, bà thím buồn rầu không trả lời được. Cậu bé Trần Văn Thủy lớn lên đi năm châu bốn bể đã tìm được câu trả lời là đi qua các quốc gia, các đại lục rồi sẽ trở về cố hương. Trong một bài tạp ghi tôi đã viết rằng tuy rất tâm đắc ý kiến của tác giả nhưng vẫn thấy cần phải đưa ra một phản đề bởi vì tôi cho rằng ông không hiểu hay là cố ý không muốn hiểu tâm tình của người tỵ nạn. Người du khách đi lang thang bốn phương trời chân không bén rễ thì sẽ về lại cố hương. Nhưng lưu dân di tản tỵ nạn như chúng tôi thì nơi nào an cư lạc nghiệp, nơi đó sẽ chính là quê hương. Thực vậy, những năm đầu dù đã lập nghiệp, mua nhà, dựng vợ gả chồng cho con cái, người lưu dân có khi vẫn tưởng mình ở cõi tạm dung. Rồi những năm tháng dần qua, đất tạm dung chẳng biết đã trở thành quê hương mới từ lúc nào không rõ. Vì vậy xin kể câu chuyện sau đây.
 
Chúng tôi có thằng cháu họ làm thợ máy ở Thủ Ðức. Bà chị chúng tôi kiếm tiền cho nó vượt biên. Vài tháng sau có thơ từ Thái Lan gửi về báo tin là bây giờ cháu làm thợ chạy máy đèn cho trại. Ngày lãnh được hơn 10 Mỹ Kim, khá lắm. Cháu muốn ở lại, không đi đâu nữa. Ở quê nhà ra lệnh nó phải tiếp tục đi, cứ hướng ra biển mà đi. Thằng nhỏ rất tháo vát thi hành theo lệnh mẹ nhưng thấy chờ ở trại Thái Lan quá lâu, đã cùng bạn bè ăn cắp tàu vượt biên mới đến, đổ dầu chạy qua Indo. Thật may mắn cháu trải qua bao nhiêu gian khổ đã đến trại tỵ nạn Nam Dương. Chuyện này các báo có đăng tin. Rồi lệnh từ Thủ Ðức lại đưa ra là nhất quyết phải xin đi Mỹ. Phải đi cho hết biển Thái Bình Dương.
 
Trải qua 3 năm nằm lỳ cố thủ ở trại sau cùng cháu tôi cũng đến San Jose. Thằng nhỏ viết thơ về báo tin là đã đi hết biển thì bây giờ đi đâu.
 
Thơ nhà hỏa tốc gửi qua lời lẽ nửa vui mừng nửa giận dữ: “Tiên sư thằng ngu. Ðã đi hết biển mà đến được San Jose thì bây giờ làm giấy đoàn tụ cho mẹ mày và các em qua chứ còn đi đâu nữa. San Jose là nhất rồi.”
      


 Down Town San Jose 100 năm trước và ngày nay
 
Ðó là lý do mà gia đình tôi cũng như thằng cháu họ đã ở lại San Jose suốt bao nhiêu năm nay. Chúng tôi bao năm thao thức với “mưa Sài Gòn, mưa Hà Nội”. Ðã nghe đi nghe lại lời ca tha thiết: “Về đây nghe anh, về đây nghe anh, về đây mặc áo the, đi guốc mộc” nhưng sao mãi chẳng quay về cố hương.
 
Cũng như mọi người, chúng tôi cũng có người em Mùa Thu Hà Nội, “mà sao ở tuổi phong sương anh chưa gắng tìm về.”
 
Cũng như anh em, chúng tôi có 20 năm Sài Gòn tràn đầy kỷ niệm mà sao suốt cuộc đời di tản chỉ nằm mơ với cơn ác mộng bị kẹt lại quê nhà.
 
Cũng như tất cả di dân tỵ nạn lưu vong, chúng tôi cũng có tấm lòng thương yêu đất nước quê hương, nhưng đôi khi phải hẹn rằng “Nghìn năm sau mới níu bóng quay về.”
 
Trong khi đó thì San Jose, đất tạm dung đã thực sự cho ta dân chủ, cơm áo, với đời sống đầy cơ hội và được phép mưu cầu hạnh phúc. Tuy rất cá nhân, rất vị kỷ, nhưng rất tự do.
 
Nhạc sĩ Trần Quang Lộc, chưa hề bước chân ra Hà Nội mà đã sáng tác bài “Có phải em là mùa Thu Hà Nội:. Tha thiết nghẹn ngào biết chừng nào. Và ông Nam Lộc, một “Social Worker” nổi tiếng của thế giới tỵ nạn cũng để lại bản nhạc Vĩnh biệt Sài Gòn hay đến nỗi ở Việt Nam khi nghe được trên BBC đã đồn rằng đây là bản mới của Phạm Duy.
 
Vậy mà chúng ta bao năm sống trong lòng quê hương San Jose mà không viết được một bài ca ngợi thành phố này. Như vậy có bạc bẽo quá hay không.
 
Do đó xin viết đôi dòng về San Jose, chuyện kể từ đầu.
 
MỘT CHÚT LỊCH SỬ
 
Vào thế kỷ thứ 16, San Jose là vùng đất hoang dã. Phải đến năm 1720 mới có dấu vết của con người. Ngày 21 tháng 5-1737 di dân định cư tuyên xưng ông thánh Saint Josept và danh hiệu San Jose đã trở thành lịch sử. Hơn 100 năm sau, vào năm 1849 thành phố San Francisco thành lập. Kế tiếp ngày 27 tháng 3-1850 tiểu bang California được công nhận và chọn San Jose là thủ đô đầu tiên của California.
 
Trong số 9 đô thị của Vùng Vịnh Cựu Kim Sơn thì San Jose đất rộng nhất nhưng người thưa nên suốt 200 năm vẫn phải đóng vai đàn em San Francisco vì đô thị này ra đời trước một năm. Các bạn có thể đã biết rằng đội ban 49er của Cựu Kim Sơn đã lấy con số 1849 kỷ niệm năm San-Fran thành lập và trở thành đô thị số một của miền Viễn Tây. Du khách đến San Francisco không ai biết đường đến San Jose cho đến khi nữ ca sĩ da đen Dionne Warwick đã làm rung động   giới giang hồ với bài ca tình tự POP culture.
 
- Do you know the way to San Jose, I've been away so long, I may go wrong and lose my way.
Anh có biết đường về San Jose hay không? Tôi đã đi xa từ lâu, nay có thể lạc lối về. I'm going back to find some peace of mind in San Jose...
 
Ðúng như vậy, gần 40 năm trước, những người Việt di tản đã đến San Jose để tìm một chút bình yên, bỏ lại sau lưng một nước Việt buồn.
 
Vào thời kỳ cuối thập niên 70, San Jose còn những cánh đồng đầy hoa vàng. Xa lộ 87 và 680 đang xây cất. Ngày nay hoa vàng chỉ còn trong kỷ niệm. Cả một khu down town tráng lệ mới mẻ đã dựng lên do tiền bạc thế giới đổ về như nước của một thời vàng son đã làm thành cái nôi của Thung Lũng Ðiện Tử.
 
Dân số San Jose bây giờ lên đến trên 900 ngàn dân, đông hơn San Francisco và một thời đã được coi là thành phố lớn an toàn nhất nước.
 
Nhà cửa cũng đắt đỏ hàng đầu quốc gia với lợi tức chung của một gia đình là $80 ngàn Mỹ Kim một năm.
Sự phồn thịnh của San Jose chắc chắn đã có sự góp mặt của người Việt suốt 38 năm qua. Tuy nhiên, thực sự đợt di dân đông đảo của người Mỹ từ miền Ðông đến San Jose đã xẩy ra từ hơn 100 năm trước.
 
Ðúng vậy, hơn 100 năm trước có một gia đình di dân từ Kentucky về San Jose. Chồng là bác sĩ, vợ là nhà hoạt động xã hội. Họ là những nhà phiêu lưu đi tìm đất lành như chúng ta đến từ Thái Bình Dương. Chuyện về gia đình này lập nghiệp ở San Jose là câu chuyện đời thường nhưng rất tiêu biểu. Năm 1899, họ mua được một ngôi nhà ngon lành tại San Jose với giá 7,000 đồng. Ngôi nhà này bây giờ trị giá trên một triệu đồng. Ði nhổ răng phải trả tiền mặt cho nha sĩ là 5 đồng. Nhưng thực phẩm ở vùng này thời đó còn thiếu nên phải mua 3 đồng một con gà và 3 đồng một tá trứng gà. Giá trứng gà hiện nay vẫn còn đứng lại nhưng giá nhà thì tăng lên gấp 100 lần. Bà bác sĩ hoạt động thiện nguyện cho nhà thờ cho đến khi về già nên được gọi là Grandma của tất cả mọi người. Thành tích gây quỹ xã hội có lần thu đến 100 Mỹ kim. Tên của bà vẫn còn đến ngày nay và người Việt nào cũng nhắc đến mà không hề biết rõ. Ðó là gia đình Bascom. Trên con đường Bascom có nhà thương Bascom nổi tiếng trong cộng đồng Việt Nam. 
 
Từ thời của gia đình Bascom, dân số San Jose chỉ có 25,000 cho đến nay thành phố cả triệu dân, đã có biết bao nhiêu thay đổi. Trong 30 năm sau cùng của thời hiện tại chúng ta đã đóng góp vào thành phố này bằng sự hiện diện quan trọng nhất là dân số tăng dần vượt tất cả mọi chỉ tiêu về thống kê. Trong lúc đi tìm dữ kiện, chúng tôi ghi nhận những mẩu chuyện vụn vặt rất lý thú về người Việt đến Bắc Cali trước 75, trong thời kỳ 75 và sau này. Hai vợ chồng một gia đình Việt Mỹ bán đồ nhà binh tại chợ trời Capitol là người quen biết lo sưu tầm các di vật của Việt Nam Cộng Hòa cho chúng tôi. Ông chồng là cựu chiến binh ở Việt Nam. Ông nói rằng các cựu quân nhân có vợ Việt Nam về cư ngụ tại địa phương này trước năm 75 có quen biết nhau nên thường sinh hoạt chung thành nhóm vài chục người. Ông hãnh diện cho biết rằng chỉ còn lại rất ít như gia đình của ông bà vẫn ở với nhau đầy tình nghĩa chung thủy Việt Mỹ. Ðợt tỵ nạn từ 75 đã đem lại cho quý bà quý cô cả một chân trời quê hương bỏ lại. Các bà dẫn chồng Mỹ vào thăm trại Pendleton ở Nam Cali để làm công tác xã hội, tìm người thân, hoặc là chẳng làm gì cả, chỉ cốt đi xem người Việt tỵ nạn, đón về nhà, mời ăn uống, tìm Sponsor. Và sau cùng thì đa số quý bà Việt Nam đều lá rụng về cội.
 
Ði theo tiếng nước tôi để lại cho các ông chồng Mỹ ngơ ngẩn với những chai nước mắm dở dang. Như vậy, nếu về chính trị và quân sự Mỹ bỏ Việt Nam thì qua lãnh vực tình yêu và gia đình, đa số Việt Nam đều bỏ Mỹ. Ðó là thế giới của phụ nữ Việt trước 75. Ngoài ra còn có thế giới của sinh viên Việt Nam du học trước 75, hiện cũng trở thành nhóm ái hữu sinh hoạt với nhau trong phạm vi riêng tư.  Còn người Việt đến Hoa Kỳ trong đợt 75 thì ai là người đến đây đầu tiên. Ký giả Hoa Kỳ đã viết một bài trên San Jose Mercury News ngày 24 tháng 4-1975 đề cập đến nhóm gia đình 154 người đi máy bay World Airway trực tiếp từ Sài Gòn đến San Francisco. Ða số quý vị này hiện đã thành đạt và vẫn còn cư ngụ trong vùng. Nhóm gia đình sớm sủa đến Mỹ gồm có các ông cựu tổng trưởng kinh tế Nguyễn Kim Ngọc và ông dân biểu Ngô Trọng Hiếu.
  
Từ 29 năm qua cho đến bây giờ. Cộng đồng người Việt sống và trải qua kinh nghiệm của hoàn cảnh song văn hóa. Chúng ta sử dụng song ngữ đã đành, chúng ta còn vui hưởng một lượt 2 đời sống rất phong phú. Từ sáng cho đến chiều, chợ Mỹ, chợ Việt, báo Mỹ, báo Việt, Radio TV Mỹ Việt đề huề. Thậm chí hóa đơn điện nước, điện thoại cũng đều song ngữ. Phiếu đi bầu cũng hai thứ tiếng. Ðiện thoại kêu gọi chào hàng làm phiền chúng ta cũng có cả Anh lẫn Việt ngữ. Suốt 12 tháng một năm, chúng ta vui hưởng và tham dự cả Vu Lan lẫn Memorial Day và Mother's Day. Nếu là người con hiếu thảo quanh năm ta có thể lên nghĩa trang Việt Nam thăm mộ cha mẹ từ Tết Tây tháng Giêng, Tết Ta tháng Hai, Thanh Minh tháng Ba, Memorial và Mother' Day tháng 5, Father's Day tháng Sáu, Vu Lan tháng 8 và Thanksgiving tháng 11. Trẻ em chúng ta vui hưởng ngày Tết Trung Thu tháng 9 và Halloween tháng 10. Ðặc biệt quý vị cao niên, thì giờ rộng rãi yêu văn chương chữ nghĩa có cơ hội vào thư viện thành phố 9 tầng, 177 triệu Mỹ kim để tham khảo một triệu thứ tài liệu. Bấm máy điện toán có phần tiếng Việt. Quý vị có thể đem về 10 tape Thúy Nga Paris hay văn nghệ Asia và 100 cuốn sách một lần. Nhưng chắc chắn không ai có thể đọc được nhiều như thế vì còn phải dành thì giờ cho 6 chương trình TV, 6 đài Radio 24/24, hàng chục tờ tuần báo và nguyệt san cùng với 4 tờ nhật báo. Tất cả đều phát không và toàn bằng Việt ngữ.
 
Về văn hóa ẩm thực thì phải nói rằng các thức ăn căn bản của các sắc dân không đâu ngon hơn California, gồm cả thực đơn Việt Nam. Hamburger ở Cali ngon hơn ở Ðức, Pizza ngon hơn ở Ý, Vịt Bắc Kinh ngon hơn ở Bắc Kinh, Tacco ngon hơn ở Mễ. Bánh Tôm Cổ Ngư ngon hơn Cổ Ngư Hà Nội, Chả Cá ngon hơn ở Thăng Long. Ðó không phải là ý kiến của chúng tôi mà chính quý vị đi chơi khắp bốn phương trời về nói lại. Và đặc biệt là món phở. Dù cho đi bốn phương trời hay về cả ở ba miền Trung Nam Bắc Việt Nam, trở lại Hoa Kỳ ai cũng nói Phở Cali là nhất. Sau hết, chúng tôi đã tham khảo qua các tác phẩm của hơn 16 sắc dân đến Hoa Kỳ trong 100 năm qua viết về nước Mỹ. Có thể đi đến kết luận rằng đây là một xã hội tuy không toàn hảo như gần đạt được chỉ tiêu mà con người mong muốn. Một xã hội tự do, tôn trọng nhân phẩm, con người có cơ hội đồng đều. Chỉ cần làm việc một giờ đủ tiền cho thực phẩm một ngày. Hai giờ là đủ mua một bộ quần áo. Dù là lương tối thiểu, giàu hay nghèo ai cũng có xe hơi chạy trên xa lộ trị giá trên 100 tỷ đô la khắp nước Hoa Kỳ.
 
Cũng bắt đầu từ 38 năm về trước khi cộng đồng Việt Nam thành hình thì San Jose trở thành trái tim của miền Bắc California.
 
Toàn thể người Việt tại Bắc Cali hiện có 300 ngàn dân nhưng riêng thành phố San Jose có 100,000 vào kỳ kiểm kê dân số năm 2010. Hiện nay San Jose là thành phố đông dân Việt nhất trong số tất cả các đô thị trên thế giới.
Ngoài đặc điểm về dân số, San Jose còn có khá nhiều thành tích về những hoạt động tiên phong của người Việt tại Hải Ngoại. Về truyền thông miền Bắc có tờ nhật báo Việt Nam của Nguyễn Kim Bảng phát hành hàng ngày trước khi tờ Người Việt ở quận Cam ra đời. Nhật báo Việt Nam vẫn còn tiếp tục đến nay cùng với nhiều nhật báo khác như Thời Báo, Cali Today v.v...
 
Radio Ðông Thành cũng là chương trình phát thanh đầu tiên và tiếp theo Truyền hình Việt Nam Tự Do cũng là chương trình TV Việt ngữ hàng ngày đi tiên phong tại Hoa Kỳ trước cả miền Nam California.
 
Dân Việt Bắc Cali cũng tổ chức lễ tưởng niệm 30 tháng 4 lần đầu tại công viên St. Jame năm 1978 và tổ chức Hội Tết quy mô lần thứ nhất vào năm 1983.
 
Về phương diện văn hóa xã hội, cơ quan IRCC, Inc. do người Việt thành lập để cung cấp dịch vụ tỵ nạn từ năm 1976. Trong khi đó trung tâm Việt ngữ Văn Lang với 1,000 học sinh và gần 200 giáo chức nhân viên tình nguyện vừa tổ chức chào mừng 25 năm công tác. Các đoàn thể Hướng đạo, Không quân, Hải quân, Nhảy dù v.v. cũng đều có lịch sử sinh hoạt một phần tư thế kỷ.
 
San Jose cũng là nơi có Câu Lạc Bộ Việt Dã Việt Nam tham dự các kỳ chạy đua với Hoa Kỳ và chạy đuốc Tự Do từ SF về San Jose vào dịp Tết mỗi năm.
 
Ðặc biệt cũng tại miền Bắc California một nghĩa trang hoàn toàn Việt nam đã được thành lập từ năm 1978 tại Los Gatos với 500 phần mộ. Kỳ đài Việt Nam Cộng Hòa cũng đã được thiết dựng từ năm 1990 tại đường Capitol Expwy nhưng đến năm 2000 vừa qua đã được di chuyển về vườn Kelley, nơi sẽ hoàn tất công viên văn hóa đầu tiên của người Việt trên đất Mỹ. Cũng tại Vườn Kelley cạnh Senter Road một ngôi nhà cổ Victoria đã trở thành Bảo Tàng Viện Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng Hòa đầu tiên trên thế giới do cơ quan IRCC thực hiện.


                                      Vitoria House 1880 và Viet Museum ngày nay 2013
 
Về lãnh vực kinh tế và thương mại Bắc California có khả năng tiềm ẩn rải rác từ Sacramento, San Francisco, Oakland, San Jose đến Milpitas. Ðã có nhiều khu thương mại Á Châu và Việt Nam và cũng trở thành một Little Saigon như tại Orange County. Khác hẳn tại các thành phố nhỏ như Westminster, Garden Grove miền Nam khi người Việt mới đến các nơi này chưa phải là vùng đông dân, do đó người Việt có cơ hội lập thành các khu vực với ranh giới riêng biệt. Tại Bắc Cali, dân tỵ nạn Việt Nam đến định cư đã hội nhập ngay vào các khu đông đảo người Mỹ, người Mễ nên phải nỗ lực tìm đường sinh tồn để dần dần vươn lên. Dù vậy, tại San Jose cũng có các khu thương mại Việt Nam ngay tại Down Town, khu Senter, khu Tully hoặc tương đối văn minh như khu Grand Century ở góc đường Story.
 
Hơn 20 năm trước, 2 bên đường phố tại San Jose toàn là đất trống với hoa vàng rực rỡ. Suốt 2 thập niên ngành điện tử nở hoa kỹ thuật. Ðất trống trở thành hãng xưởng. Hoa Kỳ gọi đây là Thung Lũng Ðiện Tử. Hầu hết 80% người Việt làm cho các hãng điện. Ða số chồng là Technician và vợ làm Assembly. Ca dao của Giao Chỉ có câu là: Ở đây chồng tếch vợ ly. Cùng làm một xíp còn gì sướng hơn.
 
Rồi tiếp đến thế hệ kế tiếp, con cái tốt nghiệp đa số vào làm kỹ sư.
 
Cùng với ngành điện tử phát triển, Việt Nam nhẩy vào làm ăn trong lãnh vực xe lunch. Chồng lái xe, vợ nấu bếp. Hàng trăm xe lunch ngược xuôi bán bữa ăn trưa cho nhân công các hãng. Thoạt đầu thuê xe, sau lên làm chủ xe và có các nhà làm ăn lớn trở thành chủ bãi. Ðây là các cơ sở Parking và tiếp liệu cho hàng trăm xe lunch. Gia đình ông Lê từ quê hương miền Tây nổi danh tại San Jose trong kỹ nghệ xe lunch. Hiện nay trở thành công ty lớn với danh hiệu Lee's Brothers đưa bao bánh mì vĩ đại lên các nóc nhà để làm huy hiệu tiêu biểu cho ngành Fast Food Việt Nam chinh phục thị trường Mỹ.
 
Về một lãnh vực khác, ông Ngô Hứa, một công dân gốc Bạc Liêu, mở đầu sự nghiệp bằng xe bán cá lẻ ngược xuôi từ Monterey đến San Francisco, bây giờ trở thành nhà tư bản quan trọng trong thương vụ hải sản tại Hoa Kỳ, chủ nhân nhiều bến tàu, bến cá từ Ðại Tây Dương qua Thai Bình Dương. Cùng một lượt, trên các khu thị tứ toàn nước Mỹ hệ thống phở Hòa phát triển đưa hương vị độc đáo của tô phở đến các tiểu bang. Dù vậy ai cũng nhớ rằng tô phở Hòa đầu tiên bắt đầu ở San Jose. Chúng ta cũng không quên sự phát triển vượt bực của Việt Nam trong ngành nail. Ngồi ráp hàn trong xưởng, chạy xe lunch ngoài đường hay mở tiệm sơn móng tay, tất cả đều mở đường cho con cháu xây dựng thế hệ tương lai. Khi nói đến San Jose, không thể không nói đến rất nhiều chủ nhân của các hãng điện tử gốc Việt đã thành công và hiện vẫn còn giữ vững tay lái trong cơn sóng gió kinh tế hiện nay. San Jose cũng là cái nôi của các tổ chức Kháng chiến, Phục hưng và là nơi các vị lãnh đạo VNCH lựa chọn để tái xuất giang hồ như Thiếu Tướng Kỳ, Tổng Thống Thiệu và Ðại Tướng Khánh.
Ðó là câu chuyện của xóm làng San Jose gần 40 năm về trước rồi từ đó đến nay biết bao nhiêu vật đổi sao dời. Ở Á Châu người ta thường nói đến chuyện dâu bể. Trải qua thời gian, biển cả được con sông bồi đắp phù sa trở thành ruộng dâu. Và những người dân Việt tiền phong đã đến đất này khai phá và xây nền móng cho cộng đồng và lớp người đến sau đã mở rộng chân trời để hình thành cả một quê hương của riêng ta trên đất mới.
Vào đầu năm 2005, khu bầu cử số 7 với 30% cử tri Việt Nam náo nức về tin có đến 5 ứng cử viên trẻ Việt sẽ ra ứng cử nghị viên thành phố. Ðây sẽ là một bài học mới hào hứng cho một vận hội mới. Khi niềm mơ ước một nghị viên gốc Việt thành sự thực lại tiếp theo với những khác biệt chia rẽ cả cộng đồng mà vết thương vẫn chưa hàn gắn.
 
Mặc dù miền Bắc của chúng ta không đông đảo bằng quận Cam, không có khu Little Saigon sầm uất nhưng chúng ta đã có nhiều khả năng tiềm ẩn. Chúng ta không quá tập trung để trở thành xa cách với dân địa phương. Chúng ta có cơ hội hội nhập nhiều hơn và đây là ưu điểm đáng lưu ý.
 
Khi chúng tôi có dịp xuống thăm khu thị tứ của cộng đồng Việt miền Nam, đã có những cảm tưởng vừa tự hào vừa quản ngại. Người Việt xây dựng được cả một thành phố Saigon nhỏ trên đất Mỹ quả thực là điều đáng hãnh diện. Tuy nhiên, toàn thể quê hương mới của dân ta không hề hấp dẫn người Hoa Kỳ và các sắc dân khác.  Do đó, có thể coi là chúng ta nên bằng lòng với sự phát triển chừng mực của cộng đồng Việt tại San Jose vì đây chính là sự thăng bằng giữa vấn đề bảo toàn truyền thống và việc tham dự vào con đường hội nhập.
Sau cùng, như chúng tôi vẫn thường góp ý kiến, tất cả lớp người tỵ nạn của bao năm qua chỉ là đợt khai phá tiền phong. Chúng ta chỉ là những cây tràm, cây đước của miền Ðồng Tháp - Cà Mau. Sau này con cháu chúng ta mới thực sự là cam quít. Nếu ta có bền gan vững chí, thành công hay thất bại thì cũng chỉ là những viên gạch lót đường cho các cộng đồng tương lai sẽ dựng lên và mãi mãi tốt đẹp về sau. Chuyện sau cùng là phải nói đến mối ràng buộc với quê hương. Dù ra đi trong hoàn cảnh nào thì mọi sắc dân định cư trên đất mới cũng trải qua những kinh nghiệm như nhau. Phần lớn nhận nơi này làm quê hương. Ba trăm năm trước người Anh đến Tân thế giới để trở thành người Mỹ. Đã hai lần đem quân về cứu quê hương. Ba trăm năm sau hiệp hội các quốc gia bị cộng sản thống trị họp tại San Francisco đã ghi nhận rằng, dù cố hương còn độc tài hay đã tự do dân chủ thì làm tân công dân trên đất mới vẫn giúp cho quê nhà nhiều hơn là quay về. Xem ra tưởng là vị kỷ nhưng chính là chân lý. Vấn đề là, anh còn nhớ hay anh đã quên.
 
Giao Chỉ - San Jose 2013

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.08.2013 20:42:08 bởi dzuylynh>



Hướng về đất mẹ

( tặng thi hữu saolinh.bùihồnglĩnh.thươnggiang.thúylan.tócnâu.ánhbích.dohop.diênvỹ.huyềnbăng )

tôi yêu những khúc dân ca
yêu giòng sông nhỏ phù sa quê mình
sáng chim hót gọi bình minh
trưa nghe cá quẫy lục bình dưới ao

đêm nằm đếm giọt mưa rào
xôn xao tấc dạ nao nao cõi lòng
nhìn con nước nổi nước ròng
trông về quê mẹ hòai mong trùng phùng

như tên rời khỏi cánh cung
cánh chim Bách Việt nghìn trùng ly hương
ngóng về cố quốc mà thương
hồn quê năm cũ náu nương phương nào

chiều nghe gió lộng cù lao
hỏi con đò nhỏ cắm sào đợi ai
câu hò em nhịp khoan thai
hương bồ kết đượm tóc dài ngang lưng

nhớ quê như lá nhớ rừng
thương con quốc gọi đau từng nỗi đau
tha hương bốn bể năm châu
hướng về quê mẹ bể dâu ngậm ngùi

bao giờ có một ngày vui
trăm sông ngàn suối cùng xuôi đường về
nửa đêm bừng tỉnh cơn mê
sao khuê còn thức nằm kề sông ngân


bêntrờiluânlạc - dzuylynh Aug 5.2013
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0


http://www.box.com/s...5ev7uibeb8aoskd

thảo nguyên
thơ tân hình thức: Cao Nguyên _ diễn ngâm: Dzuylynh
Album: " Ở Nơi Có Mặt Trời " Dec.5.2011

anh đang trên thảo nguyên Plateau Gi
trong tay anh những cánh Dã Quỳ
trong mắt anh màu xanh của lá và trời gộp lại
trong trí anh những bước chân em trắng mịn
nhè nhẹ trên thảm cỏ đọng sương long lanh
trong đời anh một hồi tưởng rất hồng
và một thiết tha của niềm hoài vọng...

tất cả khởi đầu cho bản vẽ hôm nay

anh muốn dành tặng riêng em
một tâm hồn luôn sáng
trên những niềm yêu thương gợi nhớ
những góc cạnh quê hương xoáy tít
trong những giấc mơ em
những giấc mơ luôn trĩu nặng trong em
dù chỉ là một chút của Biển, của Sông, của Rừng
của Núi, của những cánh đồng, của những luống hoa..
bởi vì em quá tham lam
luôn nghĩ nhớ về đây
nơi chốn chào đời em buông tiếng khóc
nơi chốn mong cầu khi nhắm mắt vẫn còn ôm
những mảnh đời thất tán
từ một-trăm-cái -trứng sơ khai
những vết cắt của thời gian
của biến cố
thân tâm em lúc lành lúc vỡ
nước mắt em lúc ở lúc đi
vẫn đỏ au tâm huyết cội nguồn...

chiều đang xuống đó em
những hoàng hôn vàng ệch như giấc tuổi anh, em
những hoàng hôn như một dấu lặng
ngưng đọng
chờ đợi một chuyển giao
giữa đêm và ngày
giữa thế hệ chúng ta và con cháu
ngưng đọng để nhớ về xương máu
của Cha Ông
của chính anh và bạn bè anh
đã bón, đã tưới cho cây thêm xanh
cho cành thêm hoa quả...

đã đến lúc phải chuyển giao vào điệp khúc
cố quên lòng thù hận
cho tim mình khỏi bị ép chặc
nghẹt thở
con cháu chúng ta muốn được nghe
từ khởi đầu của điệp khúc
với nỗi cảm xúc tận cùng
về huyết thống
về danh dự của một Dân Tộc
và luôn muốn ngẩng cao đầu
trước mọi dị chủng
để nói
tôi là người Việt Nam

Thời gian trôi nhanh quá
từ lúc anh đặt nhát cọ đầu tiên
trong bình minh, lên bản vẽ
với tất cả những gì em khao khát
anh đã vẽ xong trước hoàng hôn

đêm đang xuống trên thảo nguyên
tịnh yên trên tất cả
nhưng chưa tịnh yên với anh
khi anh dùng một game màu rất sáng
vẽ qua những vì sao đêm
những vệt cầu mong như tâm nguyện
tất cả được bình yên
trong một điệp khúc hồng
ngân lên cùng lúc với tiếng chuông nhà thờ
báo hiệu một bình minh mới...

anh đang lắng nghe
lắng nghe
tiếng vỡ
của thời gian chuyển mình
khi lưng anh
đang thấm lạnh sương thảo nguyên
nhìn qua màn đêm
nhìn suốt những vì sao
anh nhớ em
một tâm hồn rất Việt Nam.
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.08.2013 17:13:45 bởi dzuylynh>
 

 
http://www.box.com/s/kpizvfph9ij8po4nvprh
 
HƯƠNG RỪNG CÀ MAU
truyện Sơn Nam . diễn đọc Dzuylynh

 

 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.08.2013 12:27:02 bởi Ct.Ly>
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN
 
 Một Tướng CSVN Đã Xin Tị Nạn Chính Trị Tại Hoa Kỳ và Tiết Lộ Âm Mưu Bán Nước Cho Trung Cộng.
Chuyện Thiếu tướng CSVN Hà Thanh Châu, Chính ủy Tổng Cục Công nghiệp QuốcPhòng của CS Hànội, nộp đơn tại Seattle/WA xin tị nạn chính trị từ ngày 8-4-2013... là một sự kiện thời sự quan trọng."

ĐÂY LÀ DẤU HIỆU CHO SỰ " THÁO CHẠY 30 THÁNG TƯ" CỦA CỘNG SẢN VIETNAM. Một Tướng CSVN đã xin tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ và tiết lộ âm mưu bán nước cho TrungCong. Date: Monday, July 1, 2013, 11:29PM.   Mời xem bản tin đặc biệt dưới đây. Xin tuỳ nghi lượng định mức độ khả tín
HỎA TỐC & RẤT QUAN TRỌNG : TÀI LIỆU BÁN NƯỚC VIỆT NAM CHO TÀU CỘNG CỦA CÁC THỦ LÃNH VC & ĐẢNG CSVN.  Kính chuyển để QUÝ VỊ tham khảo, phổ biến rộng rãi trong & ngoài nước và cùng 80 triệu đồng bào trong nước kết hợp 4 triệu đồng bào tị nạn CSVN khắp thế giới dũng cãm vùng lên giải thể đảng CSVN càng sớm càng tốt để kịp thời cứu nước, cứu dân, cứu đạo thoát khỏi sự cai trị tàn ác của lòai QUỶ ĐỎ CSVN phản quốc, phản dân và TÀU CỘNG vô thần, cực kỳ dã man, vô nhân đạo. Kính mến, Bs LÊ Thị Lễ ------------------------------------------------------------ Gop gio &lt;http://us.mc1202.mail.yah...%40yahoo.com&gt;  Date: 2013/7/1Thỏa Hiệp ngầm 05-07-2020 là ngày thực hiện đợt I sáp nhập nước Việt Nam vào Trung Cộng. Kính chuyển: *Chuyện Thiếu tướng CSVN Hà Thanh Châu, Chính ủy Tổng Cục Công ngghiệp QP của CS Hànội, nộp đơn tại Seattle/WA xin tị nạn chính trị từ ngày 8-4-2013... là một sự kiện thời sự quan trọng. Nhưng rất tiếc là chuyện này đã không được báo chí Việt+Mỹ ở địa phương loan tin ???   Góp Gió 01-7-2013 http://tienggoicongdan.co...am-vao-trung-cong/&gt; Thỏa Hiệp ngầm 05-07-2020 là ngày thực hiện đợt I sáp nhập nước Việt Nam vào Trung Cộng Posted on 30/06/2013 &lt;http://tienggoicongdan.co...am-vao-trung-cong/&gt; by minhhieu90 &lt;http://tienggoicongdan.co...-la-ngay-thuc.html&gt; http://hoilatraloi.blogsp...uc.html6/29/2013  HLTL xin đăng mẫu báo nhận được để quý vị tường và tùy nghi nhận định.Thỏa Hiệp ngầm 05-07-2020 là ngày thực hiện đợt  1 sát nhập nước Việt Nam.TS KERBY ANDERSON NGUYỄN  10 giờ sáng ngày 08-04-2013, Thiếu tướng CSVN Hà Thanh Châu, Chính Ủy Tổng Cục Công Nghiệp Quốc Phòng (Chủ Nhiệm Tổng Cục là Trung Tướng Nguyễn Đức Lâm) được Luật Sư William Lê  hướng dẫn đến Sở Di Trú King County, Seattle, tiểu bang Washington State, nạp đơn “xin tỵ nạn chính trị”, sau 2 tuần lễ ông và vợ ông đi thăm 3 người con đang là “du học sinh” ở tiểu bang này.Bốn ngày sau, qua trung gian của 1 “viên chức” cao cấp Hoa Kỳ, ông trao cho chủ bút Tạp Chí Foreign Policy Magazine một tập tài liệu “tối mật”, có liên quan đến sự sống còn của nước Việt nam, dự trù sẽ đăng tải cuối năm 2013. Tập tài liệu này, do người anh vợ của ông, Thiếu Tướng H.T.T. làm Chính Ủy Tổng Cục 2, dưới thời Tổng Cục Trưởng Trung Tướng Nguyễn Chí Vịnh, chép lại nguyên văn từ cuốn băng nhựa AKAI mang bí số ML887, ghi âm những cuộc họp bí mật của các nhà lãnh đạo Việt Nam: Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh và Trung Cộng: Giang Trạch  Dân (sinh năm 1926), Lý Bằng, Lương Quang Liệt, Diệp Tuyển Ninh, Dương Đắc Chí, Hứa Thế Hữu… tại Thành Đô, thảo luận các thỏa hiệp sát nhập nước Việt Nam vào lãnh thổ “Trung Quốc”.Chúng tôi (tác giả bài viết này), hiện làm “bỉnh bút” cho tờ Foreign Policy Magazine, nên được phổ biến bằng Việt ngữ, giới hạn, trong vòng thân hữu.Thật ra, các cam kết “giao nước Việt Nam cho Trung Quốc”, đã được “ký” bằng “lời hứa danh dự ” của ông Hồ Chí Minh với 2 Đại Tướng Tàu Trần Canh và Vị Quốc Thanh, thay mặt cho Mao Trạch Đông vào năm 1926. Bốn năm sau, năm 1930, thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam, ông Hồ khẳng định một lần nữa với Tổng Lý Chu Ân Lai:“Việt Nam và Trung Quốc tuy hai mà một. Một dân tộc. Một Nền văn hóa. Một phong tục. Một tổ quốc. Nếu giúp chúng tôi thắng Pháp, thắng Nhật, thắng  tất cả bọn tư bản vùng Đông Nam Á, nắm được chính quyền, thì nợ viện trợ sẽ hoàn trả dưới mọi hình thức, kể cả cắt đất, cắt đảo, lùi biên giới nhượng lại cho Trung Quốc, chúng tôi cũng làm, để đền ơn đáp nghĩa….”Ngày 14-09-1958, ông Hồ chỉ thị Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký “công hàm” giao đứt quần đảo Hoàng Sa cho Mao Trạch Đông. Lê Duẩn (tên thật Lê Văn Nhuận: 1907-1986) chết ngày 10-07-1986, ông Nguyễn Văn Linh (Mười Cúc) lên nắm chức Tổng Bí Thư, tức khắc nối lại bang giao với Trung Quốc bằng 1 câu nói để đời trong lịc sử: “Tôi cũng biết rằng, dựa vào Trung Quốc sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng “.Ngày 10-08-1987, ông Nguyễn Văn Linh (đang mắc bệnh ung thư) bay qua Trùng Khánh gặp Hồ Diệu Bang (1915-1989), Đặng Tiểu Bình (1904-1992= thọ 92 tuổi) bàn luận về các kế họach cắt đất, cắt biên giới và phát họa rõ ràng hơn 1 chương trình “sát nhập Việt Nam vào lãnh thổ Trung Quốc” qua chiến thuật “Hoà Bình, hữu nghị, chầm chậm, êm ả, kín đáo, không ai có quyền biết đến” với thời gian 60 năm, phân ra làm 3 giai đoạn, mỗi giai đoạn 20 năm.GIAI ĐOẠN I  : Ngày 15-07-2020 : QUỐC GIA TỰ TRỊ.GIAI ĐOẠN II : Ngày 05-07-2040 : QUỐC GIA  THUỘC TRỊ.GIAI ĐOẠN III: Ngày 05-07-2060 : Tỉnh lỵ Âu Lạc.Tỉnh trưởng vẫn là người Việt, đặt dưới quyền lãnh đạo của Tổng Đốc Quảng Châu.Thời gian này, tiếng Việt là ngôn ngữ phụ, tiếng tàu là ngôn ngữ chính. Một chút lịch sử về ” Âu Lạc”: “Thế kỷ thứ 3 trước Tây Lịch, ông Thục Phán, thủ lãnh của bộ tộc Âu Việt, là một trong những bộ tộc của Bách Việt ở về phía Bắc Văn Lang đã cùng Hùng Vương thứ 18 đánh bại cuộc xâm lăng của nhà Tần. Sau khi thắng quân Tần, vua Hùng Vương nhường ngôi cho Thục Phán, sát nhập lãnh thổ của người Âu Việt và Lạc Việt vào một, lập nước Âu Lạc, đóng đô ở Cổ Loa, thuộc huyện Đông Anh, Hà Nội ngày nay. Ông tự xưng là An Dương Vương, Nước Âu Lạc của An Dương Vương bị Triệu Đà thôn tính vào năm 206 trước Tây Lịch”.QUY CHẾ KHU TỰ TRỊ: Sau đây xin mời quý vị nghe lại cuộn băng nhựa của Tổng Cục 2 Việt nam với lời lẽ bề trên, trịch thượng của người Tàu, ban mệnh lệnh, giáo huấn, dạy dỗ, răn đe cấp lãnh đạo Việt Nam phải làm những gì suốt 60 năm dài “tịch thu” nước Việt Nam từng bước một: “Âm thầm, Lặng lẽ, Từ từ như tằm ăn dâu. Khéo như dệt lụa Hàng Châu. Êm như thảm nhung Thẩm Quyến…” theo thể thức “diễn tiến hoà bình”. Làm cách nào  để cho người Việt Nam và dư luận quốc tế nhìn nhận rằng, người Tàu không “cướp nước Việt” mà chính người Việt Nam tự mình  “dâng nước” và tự ý đồng hóa vào dân tộc Trung Hoa. Tại Thành Đô, Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh xin xỏ Đặng Tiểu Bình: Nhờ Trung Quốc mà Đảng Cộng Sản Việt Nam mới nắm được chính quyền, mới thắng đế quốc Pháp, đế quốc Mỹ, diệt được bọn tư bản phản động. Công ơn Trung Quốc to lắm, bốn biển gộp lại cũng không bằng. Do thế, nhà nước Việt Nam đề nghị Trung Quốc xóa bỏ các hiểu lầm, các bất đồng.

 nguồn NET
Đăng nhập để trả lời
0
 
***
 

 
[themNhac]http://vnthuquan.net/user/dzuylynh/thinhvu_nguyentrai_dzuylynh.mp3[/themNhac]
 
Thính vũ 
thơ Nguyễn Trãi. phổ nhạc & trình bày dzuylynh

Tịch mịch u trai lý, 
Chung tiêu thính vũ thanh. 
Tiêu hao kinh khách chẩm! 
Điểm trích sổ tàn canh. 
Cách trúc xao song mật  
tục đáo thiên minh. 
Ngâm dư hồn bất mị,
Hoà chung nhập mộng thanh. 
 
Nghe mưa 
(Người dịch: Lê Cao Phan)
 
Phòng tối u tĩnh mịch 
Đêm trường lắng mưa rơi 
Nhẹ nhàng lay gối khách 
Giọt nối giọt canh dài 
Cửa ngoài tre sột soạt 
Nhập mộng chuông khua hoài 
Thơ ngâm rồi khó ngủ 
Dứt nối đến trời mai. 
 

聽 雨 

寂 寞 幽 齋 裏, 
終 宵 聽 雨 聲。 
蕭 騷 驚 客 枕, 
點 滴 數 殘 更。 
隔 竹 敲 窗 密, 
和 鐘 入 夢 清。 
吟 餘 渾 不 寐, 
斷 續 到 天 明。 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2013 16:40:07 bởi Tóc nâu>
GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM
( cho Tóc mượn tựa của topic nha NLynh, ngôn ngữ là của chung chứ riêng ai nhỉ[8D] )
 
Giai chương thơ ngữ
đầy_vơi


Điệu nhạc tương khúc
với đời
tiêu dao


Phù du
trọn kiếp hư hao


Trầm thân,
ấn tích
tặng nhau ân cần.
 
Trước ta
bóng ngã
chiều tàn...


Sau lưng
lộng gió
hoang tàn
mùa xưa


Lấy gì đong đủ
nắng_mưa


Lấy gì gom trọn
thuở chưa biết buồn
 
Nghiêng người
xin đặt
nụ hôn


Bên thềm
sỏi đá đã mòn
rêu xanh


Thời gian là
một bức tranh
 
Nhân gian
hữu sắc,
hữu thanh
đẹp ngần...
 
 
Tóc nâu
 
 
 
Đến trễ và làm rơi chút vần góp vui cùng trang nhà mới của NLynh..
Mến chúc cả nhà luôn có duyên với thơ văn nhạc và những câu chuyện vui thật dí dỏm
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
[themNhac]http://vnthuquan.net/user/dzuylynh/soitoc_donghuong_dzuylynh.mp3[/themNhac]
 

sợi tóc

thơ đônghương | nhạc & trình bày dzuylynh
album cánh thiên di.march172013

sợi tóc
lẻ loi lạc trên gối mộng
nằm mơ
vào đời, bước nhẹ bâng khuâng...
ôm trăng ngủ ngon
nửa 
mơ thức dậy
nửa
mơ còn lại giọng buồn lang thang
giọng thơ thảnh thơi, 
rơi trong nửa đêm 
sợi nào 
đã rớt trên lời ru êm
quên đi lạnh giá,
ấm mãi tim hồng
thơ
từ trời lạ rưng rức trong lòng
suối tóc, 
từ thuở hồng hoang trinh nguyên
sống
bằng hơi thở hương vị tình anh
sợi tóc 
hôm nay hóa thành cánh bướm
đậu trong lòng tay
mùa thu,
thắm đượm cùng thu muôn đời gập cánh thôi bay... 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2013 21:06:44 bởi Ct.Ly>
  Không biết dh làm sao làm sợi tóc thành con buớm nhỉ? [8D]
 
chúc OngLynh và tt mang niêm vui đến cho mọi nguòi trong căn nhà mơi này nha
 





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2013 01:39:26 bởi dohop>

 
Sợi tóc 
 
Ép trong trang sách nhỏ
Tươi mãi trong tim anh
Thoảng nhẹ hương thiếu nữ
Mình xa nhau sao đành?
Ngày ấy tuổi còn xanh
Ngày ấy giọng còn thanh
Đôi tay em ngà ngọc
Đôi mắt mình trông ngóng
Đôi môi ta ngọt lành
Tình yêu như trang sách
Đánh dấu bởi tóc em
Tình yêu  như nước mát
Sợi tóc ngoan dỗ dành
Từ suối tóc trong xanh
Cho đời anh ngọt, mềm
Anh ngủ ngon mỗi đêm
Rồi thời gian qua nhanh
Đời mình không phẳng lặng
Vận nước đã nổi trôi
Duyên mình cũng thế thôi
Đôi mắt ta cay
Nên đôi môi cùng mặn
Yêu thương gửi theo mây
Môi ngon ta gửi gió
Hẹn gặp anh khi say
Để nồng nàn khi mơ…
Ngày ấy tóc còn xanh
Nào biết đời mong manh
Ngày ấy tình là thơ
Nên mình mãi mộng mơ
Ngủ ngon đi tình yêu
Ta ru bằng sợi tóc
Trang sách đượm hương xưa
Mong manh như giấc mơ
Những giọt tóc vẫn còn
Tìm đâu ra suối tóc?
Sợi tóc đơm vào mơ
Sợi tóc đan vào thơ
Sợi tóc ghi vào tâm
Sợi tóc đi vào tim
Róc rách giọt đợi chờ… 
 
dohop  Nam Bán Cầu 22 tháng 3 năn 2013 
 
Đây là bài thơ "Sợi tóc" thứ hai hộp viết. Định gửi lại đầu tiên "Tiểu thơ ơi phận anh là sợi tóc..." làm trong lúc tập tành làm thơ. Nhưng chẳng biết vì sao, hộp không dám gửi. Không biết đã mấy lần... lại chập chững làm thơ. Đúng là lớn chưa nổi. Hic.
 
📎 K&A
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2013 16:32:21 bởi Cà Na tn nguyen>
 
 
 
 
 
HỪNG SÁNG 

thơ Nguyễn hồng Dũng|nhạc & trình bày dzuylynh 
album Búp Sen Hừng sáng

Tịnh yên như trăng lặng
 
      Cà Na xin gửi tặng Giai Điệu phù trầm bức ảnh hoa Thủy Tiên  do Cà Na trồng .[:)]
 Chúc ông Tư và tất cả Anh Chị Em nơi đây luôn vui và có nhiều sáng tác hay ,đẹp.
 
Cà Na tn nguyen
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.03.2013 22:11:18 bởi SuongAnh>
 

Tịnh Độ Cõi Phù Trầm

 Mỗi sớm mai tỉnh thức
Qua tiếng kệ lời kinh
Những thất tình lục dục
Lắng sâu - Tâm an bình

Mỗi sớm mai thức dậy
Công phu sáng nguyện cầu
Muôn loài thôi hết khổ
Cảnh đời thoát bể dâu

Mỗi sớm mai mở mắt
Tay búp sen toạ thiền
Thân tâm đều quán nhất
Lòng thanh tịnh vô biên
 
Mỗi sớm mai cầu nguyện
Cho quốc thái dân an
Người người tương kính mến
Cuộc sống luôn thanh nhàn
 
Mỗi sớm mai chuông mõ
Lần tràng hạt lâm râm
Hướng về đấng Giác Ngộ
Tịnh độ cõi phù trầm
 
Sương Anh
 
Đang còn rất bận, song không thể không hưởng ứng lời mời thiết tha... tha thiết đến ... điếc tai cuả ông Nlynh, nên SA vào góp vài chữ để gọi là... [:D]
Chúc cho cái nhà mới xây cuả Nlynh dưới bàn tay cuả "quản gia " Thiên thanh sẽ ngày càng thêm đẹp, nên thơ và thu hút được nhiều tao nhân, mặc khách ghé bước nha.

Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
bố lynh đang bận sơn sửa dinh thự ... [8D] ... nên tt thay mặt bố lynh vào cảm ơn Công tử Lỳ, chú Nghinh Nguyên, o đông hương, Đồ Hộp, Cà Na, Tóc nâu, Sương Anh đã ghé vào chúc mừng GĐPT cùng những dòng thơ thật đẹp ... 
 
~~~~~~~~


cùng cười cuối tuần: 
 
Ba đứa trẻ vào tiệm thuốc bắc. Một đứa hỏi mua 500 đồng cam thảo.

Ông thầy thuốc dù đã rất già nhưng vẫn vui vẻ bắc thang leo lên trên kệ ở tuốt trên cao bê cái thấu thuốc xuống. Bán xong, ông leo thang trở lên cẩn thận cất cái thấu thuốc lại chỗ cũ. Trở xuống, ông hỏi đứa thứ hai:
- Còn cháu mua thuốc gì?
- Cháu mua 500 đồng cam thảo.
Ông thầy bực mình, nhưng cũng đành chiều khách, lại bắc thang leo lên lấy thấu cam thảo xuống bán. Sợ như lần trước, ông hỏi luôn đứa thứ ba:
- Còn mày mua 500 đồng cam thảo luôn hả?
Đứa bé lắc đầu. Ông thầy yên chí, bắc thang leo lên cất cái thấu cam thảo, rồi leo xuống, hỏi nó mua gì. Thằng bé nói:
- Dạ ông bán cho cháu 1.000 đồng cam thảo. 
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.03.2013 22:20:10 bởi thương yêu>
HẠT LỆ KHÔNG GIỜ
 
 

trầm lưu lại thời gian chưa kịp mất
từng lóng tay chồm qua vực bâng khuâng
sử tích cũ chơi vơi trong hư thật
xuyên lòng đời , quày quả gót lưu vong
@
trăm ngàn nỗi dư hương nguyên thuở ấy
vạn khoảng đường chưa đếm xuể trên tay
vui biết trọn cho cuộc tình đừng hỏi
tại vì sao khuôn mặt lại tháng ngày
@
giữa vô biên tương lại thù hay bạn
vì hay ngồi thao thức nhớ tình xa
quên mất giấc rưng rưng hờm tâm khảm
trong hồn mình , trời đang vỗ mưa sa
@
lệ lang thang chảy không giờ, vô định
tìm thân quen , cúi xuống vọc sương mù
rơi trên sông đang triều cào cát mịn
lỡ  tràn lên ập vào mắt nhắm hờ
@
trầm tưởng ấy có khi là lưu luyến
có khi làm chiếc bóng nhỏ cảm hoài
mà dấu tay in địa đàng hư huyễn
đào mênh mông gieo những hạt vời người
@
hư hại nhiều vùng vừa ươm trong mắt
tim ráng tìm sống sót với tình thư
mong lời , chữ người những viên thần dược
hồi sinh tôi đang héo úa từ từ

đông hương 

 




quê hương em là Huế
quê tim em là anh
Đăng nhập để trả lời
0
Chiếc lọ phù thư 
                  Tăng ĐH
Tìm từ chiếc lọ phù thư
Để tôi suy gẩm cụm từ thơ em

Từ trong sâu thẳm con tim
Thoát nên cung bậc ngọt mêm yêu thương
Vỡ toan những mảnh hồ gương
Hào quang lấp lánh cuối đường tóc tơ
Ngập ngừng giữa cỏi thực-mơ
Tôi ngây ngô đứng bên bờ ảo hư

Đập toan chiếc lọ phù thư
Vẫn chưa hiểu hết ngôn từ thơ em.

 
Nghinh Nguyên


 
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng đi dạo vào nghe ông Lynh tỉ tê, rồi các bạn khác đóng góp thơ văn , hình ảnh nghe lòng man mát sao đó ! Cuối cùng đọc vài bài của TT mà bật cười. Cảm ơn TT đã cho chị một nụ cười buổi sáng.
 
Chúc mọi người luôn vui với cái phòng tạp kỷ này của ông Lynh
 
Thân mến
HB
📎 lan 1

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
thiên thanh:

bố lynh đang bận sơn sửa dinh thự ... [8D] ... nên tt thay mặt bố lynh vào cảm ơn Công tử Lỳ, chú Nghinh Nguyên, o đông hương, Đồ Hộp, Cà Na, Tóc nâu, Sương Anh đã ghé vào chúc mừng GĐPT cùng những dòng thơ thật đẹp ... 


 
Còn thiếu 1 người nữa nghen
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
Coffee, Tea or Me?

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.03.2013 13:20:46 bởi dohop>


Thăm viếng - ảnh dohop Tháng 10 năm 2012

Thấy ảnh mấy con vật dễ thương quá nên bé hộp lại ngứa nghề, xin gửi ké một tấm.
 
[:)]
📎 Cat sml
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.03.2013 18:24:04 bởi dzuylynh>

 thanks các bạn mình đã cho chúng ta cùng thưởng lãm những hình ảnh Pets ngộ nghĩnh dễ thương đầy nhân bản.
 chúc nhau một ngày an bình hạnh phúc cùng gia đình và bằng hữu nhé !
dl
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
 
***
 
 
Nghệ thuật chơi chữ trong ca dao dân ca Việt Nam
 
 
Trần Minh Thương


  Thế nào là "chơi chữ"?
 
Chơi chữ là một nghệ thuật độc đáo trong ngôn ngữ nói chung và trong Tiếng Việt nói riêng. Có nhiều định nghĩa, khái niệm, … giải thích vấn đề này, xin được nêu một số ý kiến như sau:
 
Tự điển Tiếng Việt giải thích: "Chơi chữ là lợi dụng hiện tượng đồng âm, đa nghĩa, v.v, … trong ngôn ngữ nhằm gây một tác dụng nhất định (như bóng gió, châm biếm, hài hước, …) trong lời nói. (Hoàng Phê (chủ biên) – Từ điển Tiếng Việt – Nhà xuất bản Giáo Dục. H. 1994).
 
Từ điển thuật ngữ văn học gọi chơi chữ là "lộng ngữ" và giải thích là một biện pháp tu từ có đặc điểm: người sáng tác sử dụng những chỗ giống nhau về ngữ âm, ngữ nghĩa, văn tự, văn cảnh để tạo ra sự bất ngờ thú vị trong cách hiểu, trong dòng liên tưởng của người, người nghe". Các hình thức của lộng ngữ rất phong phú, trong đó có: nói lái, dùng từ đồng âm hoặc gần âm, dùng từ gần nghĩa, tách một từ thành các từ khác nhau. (có thể xem đây là hình thức của nghệ thuật chơi chữ - người viết chú thêm). Các tác giả trong quyển "từ điển" này cho rằng: nhìn chung các lộng ngữ đều mang tính hài hước, thường được sử dụng trong văn thơ trào phúng (có thể xem đây là tác dụng của nghệ thuật chơi chữ - người viết chú thêm). (Lê Bá Hán, Trần Đình Sử, Nguyễn Khắc Phi - Từ điển thuật ngữ văn học – Nhà xuất bản Giáo Dục . H. 2007
 
Tác giả Hữu Đạt thì xem chơi chữ là một đặc điểm độc đáo của ngôn ngữ thơ Việt Nam và nêu định nghĩa: "Chơi chữ là một biện pháp tu từ nghệ thuật dựa vào những khả năng tiềm tàng của ngôn ngữ, vận dụng linh hoạt đơn vị cơ bản của tu từ học (là chữ hoặc tiếng) đặt nó trong mối quan hệ nhiều chiều, nhiều phía với các đơn vị cùng bậc và khác bậc, nhằm khai thác tính chất nước đôi của các đơn vị ngôn ngữ dựa vào sự hiện diện của văn cảnh". (Hữu Đạt – Ngôn ngữ thơ Việt Nam – Nxb Giáo dục. H. 1996).
Từ những cách lý giải trên soi rọi vào ca dao chúng ta dễ dàng thấy được nghệ thuật độc đáo mà ngày xưa cha ông ta đã vận dụng.
 
Từ những từ láy lại đơn giản:
 
Trong chúng ta ai đó đã từng nghe câu hát của những người làm "nghề " nói thơ dạo của những năm cuối thế kỷ trước:
Vân Tiền, Vân Tiễn, Vân Tiên
Ai cho đồng tiền tôi kể Vân Tiên.
 
Vân Tiên là tên nhân vật chính trong tác phẩm "Lục Vân Tiên" của cụ đồ Nguyễn Đình Chiểu. Tác giả dân gian khi hát đã láy lại thành câu lục "Vân Tiền, Vân Tiễn, Vân Tiên" trong cặp lục bát dẫn trên cho đủ lượng chữ cần thiết của một dòng thơ. Giá trị của việc chơi chữ ở đây chỉ có vậy.
Cũng tương tự như thế ta có thể dẫn chứng một trường hợp khác: chơi chữ bằng việc sử dụng từ láy kiểu như trên:
 
Con mèo, con mẻo, con meo
Ai dạy mày trèo, mà chẳng dạy tao?
 
Từ "con mèo" được láy lại hai lần nhằm tạo âm hưởng cho câu thơ!
Với cách chơi chữ lặp đi lặp lại như thế, nhiều câu ca dao đã gợi nên cuộc sống quẩn quanh bế tắc không lối thoát của phận cái kiến, con ong ở xã hội ngày trước:
 
Con kiến mà leo canh đa
Leo phải cành cụt leo ra, leo vào
Con kiến mà leo cành đào
Leo phải cảnh cụt leo vào, leo ra.
 
Hoặc như trong một tình cảnh khác, chơi chữ kiểu láy này để thể hiện nét nghĩa gắn lết không muốn xa rời nhau của đôi nam nữ "đá trót dan díu"…
Rau má là lá lan dây,
Đã trót dan díu, ở đây đừng về.
Rau má là lá lan thề
Đã trót dan díu đừng về ở đây.
 
Đó là cách chơi chữ bình thường vốn dĩ quen thuộc trong lời ăn tiếng nói hằng ngày của ng dân quanh năm "một nắng hai sương" bên cánh đồng thửa ruộng. Trong thơ ca bình dân còn có nhiều kiểu "chơi chữ" khác mà dụng ý của nó cũng rất uyên thâm.
Chơi chữ bằng cách dùng hiện tượng từ đồng âm khác nghĩa giữa từ đơn tiết với tiếng trong từ đa tiết:
Xin dẫn bài ca dao quen thuộc sau đây để làm ví dụ:
 
Một trăm thứ dầu, dầu chi là dầu không thắp?
Một trăm thứ bắp, bắp chi là bắp không rang?
Một trăm thứ than, than chi là than không quạt?
Một trăm thứ bạc, bạc chi là chẳng ai mua?
Trai nam nhi anh đối đặng thì gái bốn mùa xin theo.
 
Muốn biết nghĩa của các từ "dầu"; "bắp"; "than"; "bạc" trong các câu hát đố trên, ta xem tiếp phần đáp lại thì hiểu được sự điêu luyện của nghệ thuật này.
 
Một trăm thứ dầu, dầu xoa không ai thắp. (Một dị bản khác: Một trăm thứ dầu, dãi dầu thì không ai thắp)
Một trăm thứ bắp, bắp chuối thì chẳng ai rang. (Một dị bản khác: Một trăm thứ bắp lắp bắp mồm, lắp bắp miệng thì chẳng ai rang)
 
Một trăm thứ than, than thân là than không ai quạt.
Một trăm thứ bạc, bạc tình bán chẳng ai mua
Chơi chữ là cách dùng các từ đơn tiết đồng âm nhưng khác nghĩa:
Trời mưa, trời gió vác đó[sub](1[/sub][sub])[/sub] ra đơm
Chạy vô ăn cơm chạy ra mất đó[sub](2)[/sub].
Kể từ ngày mất đó[sub](3)[/sub] đó[sub](4)[/sub] ơi
Răng đó[sub](5)[/sub] không phân qua nói lại đôi lời cho đây hay?
 
Từ đó mà tác giả dân gian sử dụng trong bài ca dao trên vừa là danh từ chỉ một dụng cụ đánh bắt, vừa là đại từ chỉ nơi chốn được "mượn" làm đại từ nhân xưng chỉ người. Từ đó[sub](2)[/sub], đó[sub](3)[/sub], đó[sub](4)[/sub] là thú vị và đa tầng nghĩa nhất vậy.
Gợi lên một ý nghĩa khác "tục" mà thanh bởi từ "đẩy" đa nghĩa (cả nghĩa trong khẩu ngữ) của câu ca dao sau đây:
 
Em ơi nên lấy thợ bào
Khom lưng ảnh đẩy cái nào cũng êm
 
Xét từ ngữ nghĩa tường minh của văn bản thì không có gì hết, nó chỉ miêu tả một hành động bình thường của anh thợ mộc làm động tác bào cây, gỗ, nhưng xét về nghĩa hàm ẩn của nó thì thật là "độc", mà cái "độc" ấy là do nghệ thuật "chơi chữ' tạo ra.
 
Công dụng của nét chơi chữ ấy dùng để phê phán. Phê phán thầy đồ đạo cao đức trọng, cố ý "thanh cao" nhưng không tránh khỏi cái bản năng bình thường của con người, tác giả dân gian chơi chữ "đồ" để mỉa mai hết sức thâm thuý trong bài ca dao sau đây:
 
Nhân lúc đồ ngồi nhàn hạ
Ra hồ sen xem ả hái hoa
Ả hớ hênh ả để đồ ra
Đồ trông thấy ngắm ngay tức khắc
Đêm năm canh đồ nằm khôn nhắp
Những mơ màng đồ nọ tưởng đồ kia
 
"Đồ nọ" tưởng "đồ kia" là hai từ đồng âm nhưng một từ với nghĩa là thầy đồ - một hạng người trong xã hội, và một từ "đồ" cũng là danh từ nhưng để chỉ sinh thực khí của phụ nữ!
Nhiều khi cách chơi chữ đồng âm này tránh được cái tục, một sự nói tránh hết sức tinh tế:
 
Sáng trăng em nghĩ tối trời
Em ngồi em để sự đời em ra
Sự đời em bằng lá đa
Đen như mõm chó chém cha sự đời.
 
Cái sự đời mà câu ca dao đề cập bằng việc dùng nghĩa lấp lửng nước đôi như trên chắc chắn rằng ai cũng biết đó là cái gì rồi!
Phê phán "bà già"  còn muốn chồng được tác giả dân gian mỉa mai bằng cách chơi chữ "lợi" trong một bài ca dao quen thuộc:
 
Bà già đi chợ Cầu Đông
Xem bói một quẻ lấy chồng lợi chăng
Thầy bói gieo quẻ nói rằng
Lợi thì có lợi nhưng răng không còn
 
Lợi vừa là tính từ chỉ việc có ích, vừa chỉ một bộ phận trong vòm họng con người: cái " nướu răng"!
Đôi khi kín đáo hơn, nhẹ nhàng, để nói đến thân phận bấp bênh về thân phận của người phụ nữ trong xã hội ngày trước dân gian có câu:
 
Thân em như cá rô mề
Lao xao giữa chợ biết về tay ai.
 
Ví "thân em" với cá rô mề, quả là khó còn từ ngữ nào đắc hơn trong văn cảnh vừa dẫn, bởi nói vừa chỉ được nhiều điểu mà người sáng tạo ra nó muốn nói.
Trái lại hiện tượng trên, là việc dùng từ đồng nghĩa để chơi chữ với dụng ý phê phán rõ ràng:
 
 cứt thì lúa mới xanh
Quần hồ áo cánh bởi anh cứt này
 
Thực ra những từ không được sạch sẽ trên đây có từ "phân" đồng nghĩa với nó, nhưng dân gian không dùng "phân" mà thay "phân" bằng …(!) để nhắc nhở những người gần bùn mà vội "quên đi mùi bùn"(!)
Xong có lẽ hiện tượng dùng từ cùng trường nghĩa, gần nghĩa để tạo nét liên tưởng thú vị là phổ biến nhất trong ca dao:
 
Con quạ nó ăn tầm bậy tầm bạ nó chết,
Con diều xúc nếp làm chay,
Tu hú đánh trống bảy ngày,
Con bịp nó dậy, nó bày mâm ra.
Con cuốc nó khóc u oa,
Mẹ nó đi chợ đàng xa chưa về.
 
Bài ca dao tập hợp những con chim sống trọng bụi quạ, diều, tu hú, bìm bịp, cuốc, cho mỗi con đóng vai trò thích hợp với đặc điểm của chúng: diều với quạ cùng loại nên đóng vai trò chính; tu hu đầu mùa hè hay kêu; bìm bịp thường hay ở trong bụi rậm, ít bay đi đêm, như người nội trợ; cuốc lủi trong bụi như tìm ai, tiếng kêu của nó sầu não như khóc như than. Đây là cách chơi chữ dùng các từ cùng trường nghĩa để khắc hoạ lên những bức tranh dân gian về một đám ma nghèo nhưng đầy đủ lễ thức. Vừa phản ảnh một phong tục ngày trước với nhiều màu sắc độc đáo nhưng cũng không giấu tính châm biếm sắc sảo.
Cùng kiểu như vậy ta còn có thể gặp trong các bài ca dao tương tự:
 
Con  chết rủ trên cây,
 con mở lịch xem ngày làm ma
Cà cuống uống rượu la đà
Chim ri ríu rít bò ra chia phần
Chào mào thì đánh trống quân,
Chim chích cỡi trần vác mõ đi rao.
 
Hoặc:
 
Con  mắc giò mà chết
Con quạ ở nhà mua nếp làm chay
Con cu đánh trống bằng tay
Chào mào đội mũ làm thầy tế văn
Chiền chiện vừa khóc vừa lăn
Một bầy chim sẻ bịt khăn khóc 
 
Chọn những con vật cùng trường nghĩa khác, bài ca sau đây cũng dùng cách chơi chữ ấy:
 
Cóc chết bỏ nhái mồ côi,
Chẫu ngồi chẫu khóc :" Chàng ơi là chàng"
Ễnh ương đánh lệnh đã vang,
Tiền đâu mà trả nợ làng ngoé ơi!
 
Tác giả dân gian tập hợp trong bài ca dao này các con vật cùng loài với cóc: nhái, chẫu chuộc, chầu chàng (chẫu chàng thân và chi mảnh, dài; chẫu chuộc cũng giống như chẫu chàng nhưng lớn hơn); ễnh ương, ngoé là giống nhái bén. "Chàng" trong câu câu ca trên vừa là con vật (chẫu chàng) vừa là đại từ chỉ người trong cặp đại từ nhân xưng cổ: chàng – nàng. Như vậy, bài ca dao vừa chơi chữ bằng cách dùng từ đồng âm, vừa chơi chữ bằng cách dùng các từ cùng trường nghĩa.
Đôi lúc ghép những từ cùng trường nghĩa để chơi chữ với tính chất "trào lộng":
 
Chị Xuân đi chợ mùa 
Mua cá thu về chợ hãy còn đông
 
Những từ đồng âm khác nghĩa (Xuân, thu, đông) và các kết hợp các từ cùng trường nghĩa với nhau tạo nên nét độc đáo: hoá ra đó là bốn mùa trong năm!
Một bài khác:
 
Anh Hươu đi chợ Đồng Nai
Bước qua Bến Nghé ngôi nhai thịt 
Vui đùa với chữ là dụng ý chính của những câu ca dao này!
 
Hoặc để chỉ một cảnh sinh hoạt bình thường của một gia đình làm nghề chài lưới:
 
Cha chài mẹ lưới con câu
Chàng rễ đóng đáy con dâu ngồi nò.
Hay như để chỉ các sản vật là lương thực mà con người đổ không biết bao nhiêu giọt mồ hôi để tạo ra, tác giả dân gian gửi gắm:
 
Thấy nếp thì lại thèm xôi
Ngồi bên thúng gạo nhớ nồi cơm thơm
Hai tay xới xới đơm đơm
Công ai cày cấy sớm hôm đó mà.
Chiết tự ra từ một từ láy, hoặc một từ ghép để "chơi chữ":
Cô giỏi cô giang, cô đang xúc tép
Cô thấy anh đẹp cô đổ tép đi
 
Từ "giỏi giang" được chiết tự ra làm hai thành tố để rồi kết hợp lại nhằm nhấn mạnh tính cách của chủ thể "cô" trong câu ca trên. Đó cũng là một dạng của nghệ thuật chơi chữ!
Việc dùng từ trái nghĩa trong cùng một câu thơ, cũng là một hiện tượng chơi chữ của dân gian:
 
Bánh cả thúng sao gọi là bánh ít
Trầu cả khay sao dám gọi trầu không.
Hoặc như:
Lươn ngắn mà chê trạch dài
Thờn bơn méo miệng chê trai lệch mồm.
 
Chạch là loại cá trông giống lươn cỡ nhỏ, thân ngắn. Thờn bơn là loại cá thân dẹt, miệng và mắt lệch lên phía trên đầu. Trai là loại động vật thân mềm, vỏ cứng, gồm hai mảnh, thường há ra như cái miệng. Với nghệ thuật chơi chữ để giễu nhại giống như kiểu: "Chuột chù chê khỉ rằng hôi/ Khỉ mới trả lời cả họ mày thơmtác giả dân gian muốn châm biếm những người đem chủ quan của mình gán ghép cho người khác mà không thấy được mình cũng có khuyết điểm tương tự như thế, chả ai hơn ai, chả biếtmèo nào cắn mỉu nào!
 
Trong nhiều lời hát đối đáp cũng có hiện tượng như vậy:
 
Giàn hoa bể cạn nước đầy
Cá vàng hoá bạc chàng rày đối chi?
Chơi chữ là dùng cách nói lái, tức là đảo vị trí phần vần và thanh điệu của hai từ liền kề nhau:
Con cá đâu anh ngôi câu đó
Biết có không mà công khó anh ơi
 
Và:
 
Con cá đối nằm trong cối đá
Con mèo đuôi cụt nó năm mục đuôi kèo,…
Chơi chữ bàng cách dùng các từ thuần Việt đồng nghĩa với nhau:
 
Đi tu Phật bắt ăn chay
Thịt chó ăn được, thịt cầy thì không.
 
"Chó với cầy là những từ cùng nghĩa, gần nghĩa được sử dụng "chơi" để phê phán một hiện tượng "ngược đời"
Hay:
 
Bạn vàng chơi với bạn vàng
Chớ chơi với Vện ra đàng cắn nhau.
 
Từ "bạn vàng" của "những con chó" làm cho người nghe liên tưởng đến "bạn vàng của con người" cũng là một dụng ý thật đắc mà nghệ thuật chơi chữ tạo ra.
Hoặc đôi lúc dùng một tiếng Việt đồng nghĩa với một từ Hán Việt để chơi chữ:
 
 răng nói thật đi nha
Lúc trăng đang tỏ thì hoa đang thì.
"Nha" là từ Hán Việt tương đương với từ thuần Việt "răng"!
 
Hay như:
 
Rắn hổ đất leo cây thục địa
Ngựa nhà trời ăn cỏ chỉ thiên.
Rồi thì:
Cha con thầy thuốc về quê
Hồi hương phụ tử thì chàng đối chăng?
 
Cái độc đáo ở nghệ thuật chơi chữ trong câu thơ này là vừa có hai từ tương đương nghĩa "cha con" (thuần Việt) với "phụ tử" (Hán Việt); "về quê" (thuần Việt) với "hồi hương" (Hán Việt). Rồi "thầy thuốc" để chỉ nghề nghiệp của hai "cha con" mà "hồi hương", "rồi phụ tử" là những vị thuốc nổi tiếng trong đông y!
Cuối cùng hết của các dạng chơi chữ trong ca dao mà chúng tôi khảo sát được là việc đảo trật tự từ ngữ để tạo ra nghĩa ngược với thực tế:
Bao giờ cho đến tháng ba
Ếch cắn cổ rắn tha ra ngoài đồng
Hùm nằm cho lợn liếm lông
Một chục quả hồng nuốt lão tám mươi
Nắm xôi nuốt bé lên mười,
Con gà mâm rượu nuốt người lao đao
Lươn nằm cho trúm bò vào
Một đàn cào cào đuổi bắt cá rô
Lúa mạ nhảy lên ăn bò,
Cỏ năn, có lác rình mò bắt trâu
Gà con đuổi bắt diều hâu,
Chim ri đuổi đánh vỡ đầu bồ nông.
 
Tất cả các sự việc, các hành động và chủ thể tạo nên hành động trong bài ca dao trên đều ngược nghĩa so với hiện thực cuộc sống. Đều mà tác giả dân gian muốn gửi gắm ở đây có lẽ với hai dụng ý rõ rệt: vừa mua vui với chữ nghĩa, vừa muốn nói lên một sự bất công ngang trái trong xã hội ngày trước!
 
Như vậy, tuy khác nhau về lời lẽ song có thể thấy mấy điểm chung trong các cách hiểu trên về chơi chữ.
- Chơi chữ là một biện pháp tu từ được dùng trong ngôn ngữ nghệ thuật (ngôn ngữ văn thơ)
- Biện pháp chơi chữ được thực hiện dựa trên các tiềm năng về chất liệu ngôn ngữ dân tộc. Các tiềm năng về âm thanh, chữ viết, từ đồng âm, đồng nghĩa, v.v, ...càng phong phú thì càng tạo điều kiện cho chơi chữ phát triển.
- Chơi chữ tạo nên những liên tưởng bất ngờ, thú vị về nhận thức, đồng thời có tác dụng châm biếm, hài hước, thư giãn bằng chữ nghĩa, v.v…
Riêng trong ca dao chơi chữ đã thể hiện nét phong phú độc đáo trong tâm hồn của người nông dân "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn"./.
 
*Trong bài viết có tham khảo tài liệu chép tay (chuyên đề dành cho thạc sĩ Ngữ văn): "Truyền thống ngữ văn của người Việt" của T.S Trần Văn Minh, Trường Đại học Vinh.



Trần Minh Thương
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.03.2013 22:47:13 bởi dohop>
Trích:
 
Cuối cùng hết của các dạng chơi chữ trong ca dao mà chúng tôi khảo sát được là việc đảo trật tự từ ngữ để tạo ra nghĩa ngược với thực tế: 

Bao giờ cho đến tháng ba 
Ếch cắn cổ rắn tha ra ngoài đồng 
Hùm nằm cho lợn liếm lông 
Một chục quả hồng nuốt lão tám mươi 
Nắm xôi nuốt bé lên mười, 
Con gà mâm rượu nuốt người lao đao 
Lươn nằm cho trúm bò vào 
Một đàn cào cào đuổi bắt cá rô 
Lúa mạ nhảy lên ăn bò, 
Cỏ năn, có lác rình mò bắt trâu 
Gà con đuổi bắt diều hâu, 
Chim ri đuổi đánh vỡ đầu bồ nông. 
 

Cám ơn Thiên Thanh. Bài viết này làm bé hộp khoái quá và nhớ tới một bài ca dao (?) hơi giống vậy. Có nhiều chữ hộp vẫn chưa hiểu nhưng cứ gửi lên đây vậy. Không biết có chữ nào viết lộn không. 
 
 
Bao giờ đến cuối tháng tư
Khỉ già khỉ trẻ vác cư ra thành
Cái đài đạp, chạy, lanh quanh
Dán giun vác gậy, lưu manh xử người
Quỷ treo bùa phép khắp nơi
Quân chui vào rọ, quan bơi vào chuồng
Khoai mì gặm lấy người dân
Roi mây trẻ dạy nên thân cô thầy
Tiền của trây trét hôi thay
Đống phân thơm ngọt đuổi bầy cá tra
Nhân dân tất cả giàu ra
Đảng cướp thật thà nghèo xác nghèo xơ
 
 
 
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.03.2013 08:59:22 bởi thương yêu>
SỢI TÓC CHO ANH


thư anh viết , xin em vài sợi tóc
 như cạnh em trong lúc vắng xa nhau
những sợi cho anh , gói trong nước mắt
gửi theo đường hạt lệ tẩm hương yêu
@
tóc trong tay anh , hóa bằng lăng tím
cánh rung rinh nở khi môi anh mời
thoảng khẻ nhẹ tiếng hoa, âm ngọt lịm
- tình cho anh , quyến luyến mãi muôn đời
@
-giữ em nhé . giữa những vần tình đẹp
em theo chân thơ , suốt đoạn đường dài
bay theo thơ vào cõi riêng cửa khép
những đợi chờ anh giấu khóa , chưa ai
@
gì em gửi , long lanh hồng hạt lệ
nôn nức chờ ngày anh nhận tình thư
mai hay mốt , chắc quà không đến trễ
tóc - chiếc hôn nồng và những giấc mơ

đông hương
* gửi người thơ
* gửi anh Vĩnh Điện 
*gửi ns DzuyLynh 
   đã cho " sợi tóc " một tâm hồn
     




quê hương em là Huế
quê tim em là anh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhìn mấy cái hình con thú trong tách nước rất ngộ nghĩnh, Sen Đất sẽ mang vào mấy hình vừa mới sưu tầm được vào để tha hồ mà cười![:D][:D]
📎 image001|image002|image003
Đăng nhập để trả lời
0
Thêm ít hình nữa cười tiếp nha!
📎 image004|image005|image006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2013 01:44:51 bởi dzuylynh>


bây giờ là tháng ba

 trích tùy bút "dấu bồng cỏ ngựa"
vịnh nửa vầng trăng vào xuân quý tỵ 2013

Giờ này anh ở đâu? Huynh trưởng "tháng ba gãy súng"!?
Tháng Ba đã đến rồi đây, Cao xuân Huy!
Thức dậy đi hỡi cơn say lúy túy
Thức dậy đi tiếng ngựa hí sa trường
Thức dậy đi chiến lũy với biên cương
Thức dậy đi những anh hùng thế kỷ
Một Tháng Ba Trường Sơn trở mình sau giấc đông miên buốt da cắt thịt.
Tháng Ba một sớm tinh sương
Trang liệt sử bi tráng thứ bốn mươi tám kể từ mùa xuân tận kéo nhau theo về nửa mảnh trăng vùng vịnh, lật lại từng tờ, từng tờ phất phơ trong nắng trong gió thung lũng lập xuân...
Sau cơn say bửa tiệc xác người, cơn bão lửa Quảng Trị Thừa Thiên 1972 nôn thốc tháo ngập ngụa lên phím nhớ
Nơi ngục tù rổn rảng xích xiềng những xoáy âm hoài niệm...
Tháng Ba gió nổi mây trôi tràn lũng thấp
Mùa mồ hôi sông núi ngập quê hương
Tháng Ba tha hương trăn trở những đêm trường
Mùa xác giặc tanh hôi lùa chướng khí 
Tháng Ba anh linh tử sĩ dắt nhau về
Mùa dỗ giấc sơn khê vào mộng mị
Tháng Ba những người lính trận nhỏ lệ bi
Mùa thương tiếc vỏ đạn đồng hoen xanh rỉ...
... Mùi nhang trầm tinh tuyền bàng bạc trộn lẩn hương cà phê tuyệt hảo Ba Tây thằng bạn vong niên mới tiếp tế từ cánh dù hỏa châu luân lạc
Lâng lâng cùng mùi khen khét thuốc lá làm cho nỗi buồn vọng quốc đặc quánh.
Ánh sao mai lập lòe đáng thương cố rướn mình chồm lên tia nắng ấm đang dần tỏa rạng đất trời, 
Màn đêm, bóng tối và tội lỗi đang vén dần lên với tiếng chào bình minh liến thoắng rộn ràng từ con Mocking Bird đánh bẫy dạo... tháng ba năm ngoái.
Sao lại là Tháng Ba nhỉ?
Tháng Ba bà già đi biển
Biển êm đềm như một giòng sông
Em lặng yên bước xuống con thuyền
Nước mắt cạn vì khóc thương người nằm xuống
Máu cũng kiệt bởi em bán xới đổi lấy chén cơm cho con thơ, ly sữa cho mẹ già đang trong cơn ngắc ngoải thiếu ăn
Khỉ vẹm ở rừng ăn măng uống nước ống giang, rỉa tôm tép bờ khe hố đạn lẫn xác người sinh Bắc tử Nam
Về phố thị khỉ ăn gan hút máu người vô tội phương Nam
 
Tháng Ba, tự nhiên buồn.
Buồn nôn mùi máu 42 năm hãy còn tanh. Buồn nhớ anh em. Nhớ chiến trường
Huynh trưởng có đang ngồi trước Nghĩa Dũng Đài không? Cho đàn em gửi lời thăm đồng đội nhé!
Còn viết lách gì nữa không ông? Viết tiếp Tháng Ba Gãy Súng tập hai đi. Dưới âm ty địa ngục đã nhận  iphone 5 tôi gửi chưa ?
Hú đàn em một tiếng đi chớ Huynh Trưởng. Trên dương trần có lắm chuyện vui. Lần này cha căng chú kiết, bố con rợ Hồ gãy, vỡ nát phao câu rồi nhé! Gãy vì cong lưng cõng rắn Chệt táp gà nhà An Nam! 
Ông ngày xưa có ăn có học hơn tôi, viết tiếng Tàu nhé!. Đồng bào ta ở cả 3 miền Nam Trung Bắc đang "quyết tâm trau giồi" Háng Ngữ đấy! Chỉ là cho hợp thời trang thế thôi! Cờ Trung Cộng đã lú thêm cái mu sao nữa trong các buổi họp gật của các chú lãnh đạn quê ta. Bầy Khỉ Rừng Về Phố Thị muốn liếm cho cạn máu đồng bào, máu lành của đàng trai và máu què của đàng gái! Cứ xem như là một lủ thái thú mặt thớt nhục nhã qùy lết dâng sơn hà để níu cái chân ghế mục ruỗng sắp toang hoác, mà cố đấm táp xôi thừa cháo cặn của Mỹ Ngụy còn rơi rớt lại sau gần 40 năm thất thủ Bóc lột lủm luôn mồ hôi xương máu của nhân dân!
Cộng Trừ Xả Nghĩa Đập Lộn Tư Do Vô Phúc Việt Nam ta nay mai sẽ là một Tỉnh bang của quân bành trướng xâm lăng nhà Háng! Hợp đồng bên A bên B đã ký từ lâu, giấy đà muốn mục rồi đấy!
Làm một cốc, kéo một ngao nhé Huy Râu?
Nhớ năm nao, ông đáp tàu bò sang đây thăm anh em, tại nhà t/u L cùng ba thằng đệ tử td 6 của tôi, ủy lạo chiến sĩ cho ông thầy cũ 2 cái áo thun và cái đồng hồ treo tường bằng đồng thau hình nước Úc Thồi Lồi, Áo em chưa mặc mười lần, con căng cu ru vẫn chạy lăng quăng trước Patio với tôi hàng ngày. Ngồi đếm thời gian mà chờ ngày trở về cát bụi.
Tôi lên cơn rống cho anh em nghe bài Chén Trà đầy thiền vị, Ông chịu quá, luôm mồm xịt tiếng đan mạch khen rối rít.Tôi hứng chí khè nốt sáng tác đầu tay giữa tiếng đạn CKC bắn sẻ viết tại hôm cắm cờ Cổ Thành Quảng Trị "Buổi Sáng, tiếng Chim và Mặt Trời" khi cây Guitare chỉ còn mỗi 2 sợi dây Mi La, thùng đàn bể nát vì đạn pháo 130 ly ... Huynh Trưởng bảo để tao viết bài lăng xê mày với trang nhà Cọp Biển cho. đ m. bài hát hay quá, nghe sướng quá. mũ xanh có lắm nhân tài thế! Sao mày không chịu trình làng? Lại cứ lủi mãi trong xó kẹt thế kia? Tôi cười bảo tôi đếch cần đâu huynh trưởng ơi! Tính đàn em xưa nay vẫn gàn bát sách thế mà! Tôi sắp quắc cần câu rồi, cũng ráng rặn luôn Giữa Quê Người Tôi Hát Tên Anh, bài này viết cho anh em mình, những thằng đui què sứt mẻ trong cuộc chiến còn lây lất kéo nốt chút hơi tàn giữa địa ngục trần gian ở quê nhà. Anh em bên Miệt Dưới sướng quá vì ca khúc này phát sóng bởi SBS Radio Australia có cả đọan phỏng vấn liên lục [size="2"]đ[size="2"]ịa [/size]khổ chủ DL bởi Ó Biển ...[/size]
Cao xuân Huy, huynh trưởng còn đó không vậy?
Nói một mình khô cả nuớc bọt! Chả tô son trét phấn mẹ gì. Chỉ là tức dế, tủi thân với đời phiêu bạt tha hương. 
Chỉ là tại Tháng Ba Gãy Súng!
Nhưng dẫu cho có hàng muôn hàng ức Tháng Ba như vậy, ngày nào tôi còn thở, còn nhớ, còn thương anh em chiến hữu tôi vẫn nói một mình, cười một mình, khóc một mình và sống một mình trong hoài niệm ngày xưa, Cao xuân Huy!
Tôi vẫn nói và vẫn viết xuống một đọan đường chiến binh của chính mình.
Cho Mẹ Việt Nam. Cho đồng đội năm xưa.Cho chiến hữu hôm nay.
Trên hết, cho con trai tôi. Cho thế hệ hậu duệ biết rằng đã từng có những trang chiến sử bi hùng như thế của QLVNCH trước mùa xuân 1975 vẫn đang được ghi lại cho hậu thế.
 
 bamươitámmùaxuânđãmất. bìnhminhthahương March.27.2013. Djiango dzuylynh
📎 danang-nhungngaycuoi-6
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2013 03:01:33 bởi sen dat>
Hôm nay Sen Đất muốn bàn về sự nguy hiểm của một thể chế không có sự tự do thực sự thì sẽ tiêu diệt mọi tài năng chỉ còn lại là sự đố kỵ ghen ghét, sự lũng đoạn tham nhũng, bè phái có đất để ngự tri. Phim ảnh, sách báo toàn bá láp nhăng nhít, nhưng vẫn có đất để sông... Điều này tồn tại trong tất cả các lãnh vực không phải chỉ có nghệ thuật  mà cả các ngành nghề khác, tài năng sẽ bị tiêu diệt gặp khó khăn ngay cả tài năng đó không phải là người VN là một người nước ngoài giỏi giang mà vào tới VN thì cũng bị chèn ép ngay! Mời các bạn xem bài viết sau đây!
 Người đàn ông
    có cái bướu nặng 90 kí-lô
    
    Bài viết của Nguyễn Tài Ngọc
    
    Ba tuần trước vào một buổi tối tình cờ bật TV đài TLC, The Learning Center, tôi xem một phim tài liệu tựa đề: "The man with the 200-lb tumor- Người đàn ông có cái bướu nặng 90 kí-lô". Người có cái bướu khổng lồ này là một anh Việt Nam tên là Nguyễn Duy Hải ở thành phố Đà Lạt, 32 tuổi. Lúc mới sinh ra anh ta bình thường nhưng khi lên bốn tuổi chân phải của anh to lớn khác thường so với chân trái.
    Năm 1997, anh Hải đi nhà thương và nghe theo lời bác sĩ, cắt chân phải để ngăn chận sự bành trướng. Thế nhưng sau khi cắt, một cục u tiếp tục nẩy nở từ vết cắt, dần dần to lớn thành một cục bướu nặng 90 kí-lô. Vì nó quá to lớn, nặng gấp hai lần trọng lượng thân thể, anh Hải nằm trên giường trong suốt thời gian sáu năm. Qua một sự tình cờ, thân nhân của anh Hải ở Florida biết được một bà Mỹ tên Amanda Schumacher làm việc thiện nguyện. Bà này liên lạc với Bác Sĩ McKay McKinnon.
    Bác sĩ McKay McKinnon và vợ chụp ở SG (tuoitrenews.vn)

    Bác sĩ McKay McKinnon ở Chicago, Hoa Kỳ, chuyên về phẫu thuật, nổi tiếng về giải phẫu cắt bỏ bướu khổng lồ của bệnh nhân khắp thế giới. Sau khi xem video của anh Hải qua iPad và bỏ thì giờ chẩn bệnh, bác sĩ  McKinnon đồng ý tình nguyện thì giờ của mình bay sang SàiGòn vào ngày 16 tháng 11 -2012 giải phẫu miễn phí cắt bỏ cái bướu cho anh Hải.
    

      Khi nhập viện, anh Hải than khó thở, bác sĩ Việt ở Bệnh Viện Ung Bướu cho Bác Sĩ McKinnon biết nguyên do là anh Hải bị nước vào phổi (pleural effusion), và lo ngại cho anh Hải nếu bị mổ.  Bác Sĩ McKinnon nói việc ấy không có gì quan trọng, bảo nhân viên nhà thương chích rút nước ra. Bác sĩ McKinnon nghĩ rằng có lẽ anh Hải đã nằm trong suốt thời gian tám tiếng vận chuyển từ Đà-Lạt, rồi vào nhà thương cũng nằm nên nước vào phổi. Ông bảo nhân viên cho anh ta ngồi dậy thay vì nằm để tránh tình trạng nước lại vào phổi.
    Sau khi rút nước, anh Hải thở lại dễ dàng.

    Ở bên Mỹ một khi bác sĩ quyết định giải phẫu thì bệnh nhân đến nhà thương, có sẵn một đội y tá hay bác sĩ giúp bác sĩ trong khi giải phẫu (nếu trường hợp hiểm nghèo, phức tạp như trường hợp này). Bảo hiểm y tế của bệnh nhân sẽ trả tiền bác sĩ lẫn chi phí tiền nhà thương, Giám Đốc nhà thương hoàn toàn không liên hệ gì đến trường hợp mổ. Nhưng ở Việt Nam, dù rằng hội đoàn của bà Amanda Schumacher sẽ trả tiền nhà thương, Bác sĩ McKinnon phải bỏ thì giờ giải thích cho nhà thương lý do tại sao họ nên cho giải phẫu vì cần giấy phép chấp thuận của Bệnh Viện Ung Bướu. Những người ở ngoại quốc như chúng ta xem video phim tài liệu này sẽ thấy một chuyện không thể nào tin được: tuy rằng không một ai ở Bệnh Viện Ung Bướu TP HCM giỏi hơn, và  có kinh nghiệm cắt bỏ ung bứu như bác sĩ McKinnon, ông ta phải giải thích cho khoảng chừng 30, 40 bác sĩ (và y tá?) của nhà thương để mong cho họ chấp thuận cho phép. Sau đó, ông ta về khách sạn đợi ba ngày để  Bệnh Viện Ung Bướu quyết định!

    Bệnh nhân và người thân ngồi chờ la liệt ở sân Bệnh viện Ung bướu TP.HCM chờ đến lượt khám chữa bệnh

    Khi trở lại Bệnh Viện Ung Bướu TP HCM vào ngày thứ ba, người bác sĩ (?) Việt Nam có quyền quyết định mà bác sĩ McKinnon gặp lại là một người lạ, không có mặt trong nhóm bác sĩ & y tá mà ông trình bày ba ngày trước. Ông bác sĩ này  viện lý do nước vào phổi (pleural effusion), bệnh nhân yếu sức, từ chối không cho giải phẫu, và cám ơn bác sĩ McKinnon đã bỏ thì giờ đến Việt Nam. Bác sĩ McKinnon trả lời rằng nêu ra "nước vào phổi" để từ chối không cho mổ chỉ là lợi dụng một lý do vô cớ. Việc quan trọng không phải là ông ta tình nguyện bỏ thì giờ đến Việt Nam nhưng việc quan trọng là ông ta phải cay đắng nhìn nhận là ông ta đã thất bại trong việc thuyết phục những người cùng nghề nghiệp với ông (ở Việt Nam) là cuộc giải phẫu sẽ thành công. Ông ta còn phải nói với bệnh nhân vì không được phép giải phẫu, anh Hải sẽ không có một cơ hội cứu sống nào khác, chắc chắn sẽ chết trong vòng một năm (tim không đủ sức nuôi cục bướu khổng lồ như vậy), tuy rằng chính anh Hải mong muốn cho ông ta cắt cái bướu của mình, mặc dù anh biết cơ hội chết trên bàn mổ có thể là 100%.

    Bác sĩ McKinnon sau đó đến Bệnh Viện Ung Bướu để báo tin buồn cho bệnh nhân là nhà thương không đồng ý cho ông ta giải phẫu. Anh Hải biết là cơ hội cứu mạng sống anh ta từ Bác sĩ McKinnon bây giờ như sao chổi sẽ biến mất tuyệt dạng, nói cảm ơn: "Em rất cảm ơn tấm lòng của bác sĩ đã đến với em. Em sẽ nhớ mãi kỷ niệm em đã được gặp bác. Em cầu mong ở một đất nước xa xôi nào đó có một bệnh nhân giống em mà thể trạng của họ khỏe mạnh hơn em và chính tay của bác sĩ cầm con dao phẫu thuật giải thoát cho họ khỏi được cuộc sống chập chờn. Phần duyên số của em thì em chấp nhận như vậy, và em mong rằng một lúc nào đó khi bác sĩ hồi tưởng về Việt Nam, bác sĩ sẽ nhớ một bệnh nhân như em. Riêng em, em sẽ nhớ mãi được gặp bác sĩ. Thank you".

    Với câu trả lời: "Anh là một gương sáng cho chúng tôi nêu theo. Tôi không biết nói gì hơn là xin lỗi", bác sĩ McKinnon rời Việt Nam trở lại Chicago với sứ mạng cắt bướu bệnh nhân bất thành.
    Câu chuyện tưởng đến đây là hết nhưng hai tháng sau, sau khi liên lạc với nhiều người, bà Amanda Schumacher đã  thuyết phục được bác sĩ Jean-Marcel Guillon, Giám Đốc Bệnh viện Pháp Việt (FV Hospital) TP HCM giúp Hải được giải phẫu.
   
    Bệnh viện FV Hospital đài thọ một phần chi phí nhà thương, trả tiền máy bay và khách sạn, mời bác sĩ McKinnon trở lại SàiGòn làm phẫu thuật cho Hải với một đội bác sĩ y tá do Bệnh viện Pháp Việt cung ứng trong việc hỗ trợ giải phẫu.

    Ngày Thứ Năm 5 Tháng Giêng, 2012, sau gần 13 tiếng giải phẫu, bác sĩ McKinnon đã thành công cắt đứt cục bướu khỏi người anh Hải.
    Khi còn ở Chicago, bác sĩ McKinnon đã đồng ý giải phẫu miễn phí thêm cho hai bệnh nhân Việt Nam khác bệnh tình trầm trọng như anh Hải nên sau khi nghỉ phục sức ngày Thứ Sáu, ngày Thứ Bẩy hôm sau ông đến Bệnh Viện Chợ Rẫy cắt những cái bướu trên mặt của cô Kiều Thị Mỹ Dung,

  
    Bạn có thể xem phim Tài Liệu "The man with the 200-lb tumor" này ở YouTube. Người upload phim này tách rời thành bẩy chapter, chapter 6 tôi không tìm thấy, và chapter 5 thì mất khoảng mười phút:

   
   
   
   
   
   

    Xem xong phim tài liệu này, nếu tôi là bác sĩ McKinnon, sau khi nghe những người không giỏi bằng mình, không có kiến thức giải phẫu như mình, không có kinh nghiệm phẫu thuật như mình kết luận họ giỏi hơn mình, ngăn cấm sự giải phẫu cho bệnh nhân mà tôi đã tình nguyện bỏ mấy ngày giải phẫu miễn phí, khi tôi trở về Mỹ, tôi sẽ không bao giờ quay trở lại một lần nữa. Thế mà chỉ hai tháng sau, sau khi bệnh viện Pháp Việt mời ông ta trở lại giải phẫu ở nhà thương của họ, ông ta nhận lời, và không những chỉ giải phẫu cho một người, mà cho đến ba người trong ba ngày khác nhau, tất cả hoàn toàn miễn phí!

    Hải sau khi giải phẫu
    Bệnh Viện Ung Thư TP HCM từ chối không giải phẫu cho một công dân của chính nước Việt Nam của mình, nhưng một công dân của "đế quốc Mỹ Ngụy" và một nhà thương của "thực dân Pháp", hai từ ngữ xấu xa mà đọc báo chí hay xem Internet lúc nào cũng thấy Việt Nam hiện thời còn dùng để chỉ Hoa Kỳ và Pháp, đã không quản ngại tiền bạc và công sức để cứu giúp một công dân của nước Việt Nam.

    Ấy là chưa nói đến hai đồng minh vĩ đại của Việt Nam, Trung Quốc và Nga-Sô, chẳng nghe nói năng gì về giúp đỡ bệnh nhân Nguyễn Duy Hải.

    Tôi thật là may mắn được sống ở đất nước Hoa Kỳ, một quốc gia không bao giờ dùng lời đay nghiến với một nước thù nghịch, một quốc gia nơi có những người đầy lòng hảo tâm với tôn chỉ giúp đỡ  nhân loại mà  không cần biết người đó đang sống ở bất cứ nơi nào trên thế giới.
    
    Nguyễn Tài Ngọc
    March 2013
Đây là hình bác sĩ McKinnon và vợ và hình anh Hải với cái bướu

📎 ImageProxy|ImageProxy|ImageProxy|ImageProxy|ImageProxy
Đăng nhập để trả lời
0
Thêm một số hình từ bài viết này
📎 ImageProxy|ImageProxy|ImageProxy|ImageProxy|ImageProxy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2013 03:49:45 bởi vosan>
Cờ và quần lót


Những ngày mới đến Úc, tôi sững sờ khi thấy những cô gái Úc lấy cờ Úc làm bikini. Nói hoạch tẹt ra là lấy cờ làm quần lót.
 
Có lẽ là tôi đã có tính hơi cực đoan sau thời gian dài bị tẩy não ở quê nhà: Người ta không lấy cờ làm quần lót; người ta chỉ in hình ảnh lá cờ lên vải, rồi lấy khúc vải đó may quần lót. Bằng cách nào đi nữa, tôi sẽ vội kết luận họ là bọn phản động!

Giải phóng mới vô, cái quán cà phê nghèo của ba má tôi được yêu cầu trưng bày rõ ràng giá cả của mỗi món. Cà phê đen 60$ một ly ($ là ký hiệu “Đồng”, tiền VNCH). Chúng tôi theo lệnh làm ngay. Không bao lâu thì một đồng chí cán bộ được cử tới để giáo dục chúng tôi về âm mưu của Đế quốc Mỹ và Ngụy. Bọn đế quốc và bọn ngụy đã có âm mưu xóa bỏ nước Việt Nam trên bản đồ thế giới: Chữ S tượng trưng cho Việt Nam ta, thằng Mỹ gạch bỏ chữ S, biến thành chữ $, là Việt Nam bị gạch tên. Quả là chú cán bộ uyên bác thật và chú thật yêu nước. Tôi còn nhỏ và chắc chắn không tiện để hỏi chú về ngôi sao trong lá cờ giải phóng và ngôi sao trong lá cờ Trung Quốc nhưng mà tự hiểu là đó là tình cảm môi hở mao lạnh gì đó chứ tôi nào dám dùng đến chữ chữ âm mao (Mao Trạch Đông) gì.
 
Tôi lớn lên trong nước Úc, dần dần tôi mới cảm nhận được tình cảm gần gũi của người Úc đối với đất nước của họ. Tôi xin nhấn mạnh là đất nước, không phải là Đảng hay Nhà nước nào hết. Lá cờ Úc hay hình ảnh của lá cờ sẽ làm gợi nhớ sự yêu thương, trìu mến, sự khoan dung… một cái gì đó hiền hòa, tuy là chung nhưng mà rất riêng tư. Cảm nhận của tôi sẽ rõ ràng hơn khi tôi đi du lịch ở nước ngoài: Sẽ có hình ảnh lá cờ làm tôi nhớ quê hương, nhớ đến sự bao dung, sự chấp nhận; sẽ có hình ảnh lá cờ làm tôi nghĩ đến sự bắt bớ, sự lừa lọc, sự trả thù, sự giam cầm, lao động khổ sai, đấu tố, đánh đập, máu me,  và sự đày đọa của cả một thế hệ.
 
 
Có lẽ ai đó đã nói đúng. Cũng có lúc một cái tã lót được xứng đáng thay thế một lá cờ –  ít ra là vì nó sạch hơn, hiền hòa hơn – nếu người ta không kiếm được lá cờ khác.
 
Nếu không thì Bác Phạm Duy sẽ phải bò dậy để sáng tác ít bài Nhục Ca để bổ sung cho cái đám Tục Ca của Bác.

Nếu chuyện này không sảy ra thì chắc là Bác đã sáng tác nó rồi nhưng sợ nên không dám phổ biến rộng rãi.
 

Để vui hơn, xin mạn phép mượn bài thơ xưa của “bé hộp” để ca tụng quần lót vậy.
 
Xin lỗi bé Hộp nhiều.
 
Quần xì-lip
 
Thân anh nhỏ anh chăm lo phần nhỏ
Không tham lam anh ẩn chốn tận cùng
Dù khiêm nhường không hổ thẹn non sông
Chốn ẩm thấp mưa dầm dề anh chịu.
Không than phiền khi nguồn cơn túng thiếu
Nhuộm máu đào thiếu nữ cũng chẳng sao
Chẳng trách chi khi gió thổi qua cầu
Anh an phận làm món quà trao đổi.
Có những lúc khi anh nhàn rỗi
Anh đùa chơi với những sợi tơ huyền
Trời mù sương lấm tấm động đào nguyên
Cỏ hoa thơm với suối ngàn róc rách.
Nàng tiên nữ tắm cùng – da bì bạch
Anh vô tư anh bảo vệ kho tàng.
Chữ trinh kia dù đáng giá nghìn vàng
Không tham lam anh chẳng hề đá động.
Anh không mơ được là người trong mộng
Không thiết tha chi danh vọng hão huyền
 
Ta sanh ra ta vốn đã trung kiên
Là dũng sĩ ta chẳng đòi tán thưởng.
 
Bản thân ta hữu xạ tự nhiên hương
Ta thuỷ chung không đòi ai chung thuỷ.
 (thơ dohop)
 
 
Vo San 28/3/2013
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2013 19:55:06 bởi dzuylynh>
 
 tiếng sáo mùa phục sinh 
 
mây trắng trời xanh, trong lành thánh thiện.
gác chuông đứng trên cao nheo mắt nhìn xuống những cành khô giữa sân chủng viện.
chúa ra đi... 
chúa trở về...
hài lòng vì tội lỗi con người đã tuôn theo những chiếc lá. 

chúa chết đi sống lại
vì con người!
nhưng con người thì không! không bao giờ!
những chiếc lá khô
tụm năm tụm bảy quây quần bên nhau .
thì thầm, thì thầm lời yêu thương, nhẫn nhịn, tha thứ...
mùa phục sinh đã về đấy thôi !
đấng cứu rỗi đã về bên bấy chiên đáng thương và tội nghiệp
vì cái nghiệp họ trót mang theo làm hành trang cuộc đời .
người thương khó.
tâm bình thân an!
bởi, nên thân cây khẳng khiu biết ẩn nhẫn ngủ say cả mùa đông buốt giá.
khổ hạnh trong an lành.
bình yên trong thiên phước.
có tiếng flute len khẽ vào cõi mặc niệm
giữa bốn bức tường.
tu viện im ắng.
nhân gian chờ một sự trở về từ đấng trên cao.
sáng thế.
tái thế.
xuất thế.
nhập thế.
có tiếng mầm xanh cựa mình trỗi dậy,
khởi điểm tinh khôi mùa xuân.  
từ tiếng flute ngây thơ thánh thiện của con, các con.
mẹ, các mẹ muốn ngủ quên trong niềm hạnh phúc vô biên.
cung bậc phù sinh, giai điệu thăng hoa tinh tuyền thanh thóat.
những ô cửa sổ nhìn nhau,
lắng nghe lời nguyện cầu trong mùa phục sinh.
những nữ tu lặng lẽ như những nhánh cây trầm mặc mùa đông.
tiếng flute nhịp nhàng bâng khuâng, vô tư thánh thiện.
như mạch thở trong con
những thiên thần nhỏ lồng phổi căng đầy nhựa sống

...
nhịp sống ngòai kia vẫn vậy, cũ kỹ xoay xoay. xoay xoay chuyên cần đúng hẹn theo chu kỳ nhật nguyệt
liêu xiêu úp lên sợi tóc mẹ đã bắt đầu đi lạc mảng màu đậm nhạt trắng đen.
con vẫn thế, và bao giờ, vẫn thế.
vẫn lớn lên từng ngày cùng với mầm hy vọng đang xanh.
và tiếng flute vẫn dặt dìu du dương khoan nhặt bỗng trầm.
vinh danh thiên chúa đã tái thế ban phát hồng ân cho người thiện tâm 
phục sinh thánh thiện. sách ước mặc khải lật từng trang khởi thủy.
phục sinh thánh thiện, phục sinh thánh thiện...
cho con, cho mẹ, cho cha, cho muôn người. cho muôn lòai.
amen!

half moon bay. good friday.march292013.lanchy

Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»