<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2013 12:02:47 bởi võ phong trần>
Vốn con nhà gia giáo,cô ba gợi ý!
Nếu thật lòng thương,hãy đưa ba mẹ viếng nhà!
Lời chân thành động lòng hàn sĩ!
Gia cảnh quá nghèo,nên cứ thấy xót xa!!
Gái khôn đi trước,Nguyễn tiểu thư an ủi!
-Anh đừng lo!Em đã quyết tâm rồi!
Em sẽ nói thật nỗi lòng cùng thầy mẹ!
Dù anh nghèo,ta cũng sẽ bên nhau!!
Nghe lời cầu hôn,ông Cả Tháo tròn xoe đôi mắt!
Thâm tâm ông,chi xiết ngỡ ngàng!
Vốn người nhân hậu,ông rót trà mời khách!
Kêu con gái vào,tìm cách hỏi han…
Tim đập rộn rã,Nguyễn tiểu thư khép nép!
-Từ xưa nay,áo đâu mặc khỏi đầu?
Chuyện trăm năm,sắc cầm hòa hợp!
Nếu cha mẹ bằng lòng,con cũng vâng thôi!!
Ông Cả Tháo,ngồi vuốt râu suy nghĩ!
Vẫn biết Võ Đình Phương,là một bậc hiền tài!
Môn đăng hộ đối,khiến ông lâm thế bí!
Lời của con gái cưng,lại như mật rót bên tai…
-Trời sinh nghèo,nào phải đâu cái tội?
Con chỉ yêu,chí lấp biển vá trời!
Làng Bỉnh Đức,cứ xem như cái mới!
Con đã thưa rồi,xin cha nghĩ lại!Cha ơi!!

Nếu thật lòng thương,hãy đưa ba mẹ viếng nhà!
Lời chân thành động lòng hàn sĩ!
Gia cảnh quá nghèo,nên cứ thấy xót xa!!
Gái khôn đi trước,Nguyễn tiểu thư an ủi!
-Anh đừng lo!Em đã quyết tâm rồi!
Em sẽ nói thật nỗi lòng cùng thầy mẹ!
Dù anh nghèo,ta cũng sẽ bên nhau!!
Nghe lời cầu hôn,ông Cả Tháo tròn xoe đôi mắt!
Thâm tâm ông,chi xiết ngỡ ngàng!
Vốn người nhân hậu,ông rót trà mời khách!
Kêu con gái vào,tìm cách hỏi han…
Tim đập rộn rã,Nguyễn tiểu thư khép nép!
-Từ xưa nay,áo đâu mặc khỏi đầu?
Chuyện trăm năm,sắc cầm hòa hợp!
Nếu cha mẹ bằng lòng,con cũng vâng thôi!!
Ông Cả Tháo,ngồi vuốt râu suy nghĩ!
Vẫn biết Võ Đình Phương,là một bậc hiền tài!
Môn đăng hộ đối,khiến ông lâm thế bí!
Lời của con gái cưng,lại như mật rót bên tai…
-Trời sinh nghèo,nào phải đâu cái tội?
Con chỉ yêu,chí lấp biển vá trời!
Làng Bỉnh Đức,cứ xem như cái mới!
Con đã thưa rồi,xin cha nghĩ lại!Cha ơi!!















