ĐÊM NGHE TIẾNG ỄNH ƯƠNG KÊU
Ễng ương kêu
Uôm uộp suốt đêm
Khiến người không ngủ nổi
Người nhìn quanh
Làng làm gì còn ao? Làm gì còn bờ bãi
Làng lên phố lâu rồi - bản giao hưởng từ thuở hồng hoang sao còn ngân mãi
Uôm uộp trong đêm- uôm uộp trong lòng
Ễng ương sống ở đâu?
Những cánh bèo đã chìm trong đất
Những mạch nước giếng làng trong vắt
Đã được đổ đầy bằng gạch xỉ gạch than
Mét đất mấy cây vàng
Ễnh ương là loài gì mà được ở?
Sao vẫn vẳng tiếng kêu đâu đó
Uôm uộp...uộp uôm...
Như tiếng chồng gọi vợ
Như tình nhân gọi tình nhân
Vào mùa sinh nở...
Mưa ào ạt khắp nơi
Trắng xóa đất trời
Ễnh ương ở đâu?
Hay đã về quê cũ?
Nơi bà ta xưa hay kể chuyện buồn
Vợ chồng ễnh ương cãi nhau suốt đêm
Uộp uôm...Uôm uộp
Anh chồng thua bạc
Chuộc chuộc
Chị vợ không nghe
Chẳng chuộc, chẳng chuộc...
Uộp uôm !
Bà mất lâu rồi
Đứa trẻ ngày xưa giờ cũng đã lên chức bà
Nhưng các cháu của bà bây giờ không thích nghe chuyện cũ
Ênh ương cứ kêu
Mặc người mất ngủ
Trời ngoài kia đang mưa
Con cò kiếm ăn về muộn ướt sũng đôi cánh
Vợ chồng ễnh ương bây giờ vô gia cư
Dẫu anh chồng không chơi cờ bạc.
Uộp uôm
Uôm uộp...
Làng Tân, 3-5-09
NHỚ CỤ HAI HIÊN*
Đêm đêm
Ông cụ nấu bếp thời Tây không chịu ngủ
Ông cứ ngồi bên đống than không còn đỏ hồng
Hỏi, ông bảo ông làm gì còn mắt mà nhắm
Giật mình nghe rõ tiếng ông
Không biết tiếng nói ấy từ đâu vẳng tới?
Dường như ông vẫn nghe rõ bước chân người đi
Dù không một lần ông ngoái lại
Tấm lưng già còng xuống bên bếp lửa
Xoong chảo bỗng dưng kêu lanh canh
Bếp tàn tro sao nồi canh trên bếp vẫn sôi sùng sục
Ông cụ nấu bếp giơ hai tay lấy làm tiếc
Lúc này tôi mới giật mình nhận thấy ông cụ không có đầu
Sao cụ cứ ngồi hằng đêm như thế?
Một thế kỷ đã trôi qua
Ông cụ và những người đầu bếp của mình vẫn ngồi hằng đêm như thế
Xoong chảo bỗng dưng kêu lanh canh...
Bếp tàn tro sao nồi canh trên bếp vẫn sôi sùng sục
Ông cụ bỗng cất tiếng cười
Khi thấy người dương thế nói về lòng yêu nước
Lòng yêu nước có bao giờ cũ
Dù những người yêu nước thỉnh thoảng vẫn bị bỏ quên
Chị đừng lấy làm phiền
Khi thấy chúng tôi ngồi hằng đêm ở góc vườn hoang này đã một thế kỷ
Đừng hỏi chúng tôi vì sao đêm đêm không ngủ
Xoong nồi cứ khua lanh canh...
Làng Tân, 5-09
* Cụ Hai Hiên cùng một số cộng sự đã tham gia vụ Hà Thành đầu độc nổi tiếng năm1908 và bị thực dân Pháp chém đầu. Ngôi mộ cụ hiện vẫn nằm ở một góc vườn hoang ở làng Tân ( Nghĩa Đô).
KHÔNG THỂ XA RỜI
Gửi Hân ( PHG )
Em không nghĩ lại thương anh đến thế
Ngày lại ngày đơn điệu trôi đi
Các thói quen như vẫn mọi khi
Sáng thức dậy thật bình yên khi thấy nhau ngồi đó
Từng bữa ăn với từng giấc ngủ
Ta thuộc nhau như lòng bàn tay
Từng sở thích từng lo toan thường nhật
Dằng dặc đường đời chẳng khó nhận ra
Em không nghĩ lại thương anh đến thế
Khi đi xa em chỉ có một mình
Em cứ tưởng mình là người từng trải
Thì có sao mọi việc sẽ quen dần
Nhưng không phải, rất khó quen, anh ạ
Bát cơm bưng vẫn cứ phải có nhau
Miếng nước uống cũng ân cần tay rót
Xót xa thương tóc ngả trắng trên đầu
Em mới hiểu ta cần nhau đến thế
Giữa mênh mông ngả cuối của cuộc đời
Mỗi ngày sống càng nâng niu gìn giữ
Cả khi chết đi cũng không thể xa rời...
2012