42 trả lời, 9.000 lượt xem —
Trang 1 / 2
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#1 —
23.04.2013 12:38
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2013 11:07:51 bởi AnhAnh237>
TA NẮM TAY NHAU ĐI HẾT CUỘC ĐỜI
Nhớ ngày ấy … khó đưa tay anh nắm
Người nhìn … ôi ! E ngại làm sao
Phố đông lắm và đèn trời tỏa sáng
Lạc nhau đâu mà phải nắm tay nào !
Giờ không khó em đưa tay anh nắm
Người ta nhìn một chút cũng không sao !
Phố vẫn đông và đèn trời vẫn sáng
Sợ lạc rồi ta sẽ khó tìm nhau
Rồi ngày tháng chất chồng lên ngày tháng
Đèn trời cao vẫn tỏa sáng phố đông
Em với anh từng chiều bay trên phố
Tay đan tay gom kỷ niệm vợ chồng
Xây cuộc sống em cùng anh chung bước
Dựng tình yêu tay ta nắm chặt tay
Dẫu bình yên hay đương đầu giông bão
Dẫu hoa hồng hay trở ngại chông gai
Dẫu hôm qua bắt đầu từ xe đạp
Từ buổi hẹn hò gốc muỗm, gốc đa
Lễ, tết, cuối tuần hay ngày sinh nhật
Cũng không quà, không có cả bánh, hoa
Dẫu hôm nay bắt đầu từ vách lá
Từ những bữa cơm ít cá thiếu rau,
Hết giờ tầm còn làm thêm vất vả,
Từ những nhọc nhằn, thiếu thốn, ốm đau …
Hay ngày mai vượt chặng đường gian khó
Xênh xang nhà hàng, xe đẹp, lầu cao
Ngập hoa, quà, bánh những ngày kỷ niệm
Bữa cơm nhà giàu dư dả cá rau
Thế này, thế kia hay thế nào đi nữa
Vâng, dẫu thế nào … Anh vẫn nắm tay em
Ban ngày, anh nắm : Ta xây cuộc sống
Ban đêm, anh nắm : Ru giấc êm đềm
Ta tìm nhau giữa tỉ người hiện hữu
Tay nắm rồi nhớ nhé chớ buông lơi
Hôm qua, hôm nay rồi những ngày mai
Ta nắm tay nhau đi hết cuộc đời …
Em nhé !
AnhAnh 03-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#2 —
23.04.2013 14:39
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:40:03 bởi AnhAnh237>
CHUYỆN TÌNH CÁT MÂY
Lãng đãng mây bay bay
Mênh mông bãi cát dài
Chân trời tưởng gặp gỡ
Nhưng mà mây vẫn bay
Cát buồn nhìn ngây dại
Không với được trời cao
Mây bay đi đâu thế ?
Cát đợi biết không nào !
Cũng có lúc mây dừng
Muốn quên chuyện lãng du
Muốn dang che cát nóng
Kết chuyện tình thiên thu
Nhưng rồi mây lại đi
Mây lại đi bởi vì …
Bởi vì mây yêu gió
Cát lại buồn tình si
Rồi có lúc giận nhau
Quay về bãi cát dài
Mây khóc hờn vần vũ
Nước mắt cứ tuôn hoài
Cát tha thiết dỗ dành
Lau hết dòng nước mắt
Mây trở lại xanh ngắt
Múa dưới vòm thiên thanh
Làn gió mát vờn quanh
Mây quên cát chân thành
Vội vàng bay cao vút
Cùng gió lướt đi nhanh
Chuyện tình cát và mây
Lãng đãng ngàn năm bay
Thương bãi dài cát nóng
Mơ mãi chuyện sum vầy.
AnhAnh 03-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#3 —
24.04.2013 09:28
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:40:58 bởi AnhAnh237>
BÀI THƠ TỎ TÌNH ANH VIẾT
Bài thơ tình đầu tiên anh viết
Muốn tặng em để ngỏ lời yêu
Vắt óc, tim tìm không ra chữ
Dù thâm tâm muốn nói bao điều
Nghĩ rất nhiều một góc trời riêng,
Gặp được em là anh quên hết
Bứt tóc, vò tai, xin được chết
Mà bây giờ phải nói làm sao ?
Tình yêu đến khiến anh lãng mạn
Nên tập tành muốn thử làm thơ
Ai bảo yêu ngốc thành thi sĩ
Riêng anh yêu, bỗng chốc dại khờ
Anh cố lắm hàng trăm câu chữ
Sắp xếp rồi lại nhảy lung tung
Sao chữ nghĩa mà như cóc nhái
Vần điệu chi chẳng chịu ngồi chung ! …
Em mang đến mưa xuân gió mát
Tưới hồn anh nảy lộc, đâm hoa
Em - sinh khí của muôn vạn vật
Anh nhìn đâu cũng thấy giao hòa
Nhưng thể hiện thế nào đây nhỉ ?
Để em yêu thấu hiểu tình anh !
Anh muốn nói, bao điều muốn nói …
Nghĩ tới, lui, sau, trước loanh quanh
Thôi, cho anh mượn lời thi sĩ
Viết tặng em để ngỏ lời yêu
Vì bình thường cũng sao khó nói !
Dù nghĩ suy ngang dọc trăm chiều
Em nhận nhé vần thơ anh mượn
Dù chữ, lời chẳng phải của anh
Nhưng hãy hiểu cho lòng anh nhé
Lời từ tim anh rất chân thành :
“Nắng vẫn nắng của ngày thường ấy
Hoa vẫn hoa của cảnh trong vườn
Khi em đến tình anh choàng thức dậy
Nắng và hoa như bỗng rực vàng hơn …”
***
Em đã thấy em trong đáy mắt
Sâu trong tim và thẳm trong hồn
Anh cất giữ, nâng niu, ôm ấp
Báu vật là em, chẳng gì hơn
Nên em đọc vần thơ anh mượn
Dù chữ, lời chẳng phải của anh
Nhưng em hiểu lòng anh tha thiết
Muốn nói ra lời nói chân thành
Em cất giữ vần thơ ngày ấy
Xem như là tín vật anh trao
Em trân trọng từng câu, từng chữ
Vì anh yêu đã thổi hồn vào …
AnhAnh 04-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#4 —
25.04.2013 12:27
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.08.2013 11:46:37 bởi AnhAnh237>
LỜI NGUYỆN CẦU TRÊN NÚI BÀ
Nhíu mắt nhìn bình minh chưa tỏ
Bóng soi nghiêng ngọn cỏ tường nhà
Trăng in gợn nước xa xa
Phố phường say ngủ, hàng hoa chưa mời
Dối mẹ cha khéo lời xin phép
Khẽ nhẹ tay nhón khép cửa nhà
Rảo chân dãy phố vượt qua
Một con đò khách và ba đoạn đường
Chim ríu rít du dương gọi sáng
Ánh bình minh vụt thoáng vươn cao
Em, anh tíu tít gặp nhau
Vân Sơn hò hẹn hôm nao viếng chùa
Xe đò khách đã mua hai chỗ
Hai giờ sau bến đỗ Tây Ninh
Mang theo xe đạp bên mình
Đường còn tiếp nối hành trình quãng xa
Lung linh nắng chói lòa hoa mắt
Đường quanh co xanh ngắt cây rừng
Dốc cao để lại sau lưng
Gió trêu thổi ngược, xem chừng phải thua
Dõi mắt thấy mây vừa mới vẽ
Lơ lững thang lối rẽ tiên bồng
Núi châu quyện với mây rồng
Nên thơ, kỳ vĩ, say lòng khách du
Đá xếp đá, thang dù ngàn bậc
Lối quanh co, uốn khúc, gập ghềnh
Rừng cây xanh biếc hai bên
Dịu lòng du khách bước quên lối về
Vân Sơn đỉnh em mê mãi ngắm
Bóng rừng cây say đắm soi mình
Mặt hồ thanh thản lặng thinh
Lắng nghe lời nguyện, chứng minh lời cầu
Em đâu biết anh vào chánh điện
Lòng thành tâm khấn chuyện đôi mình
Đẹp ngày loan phụng hòa minh
Viếng chùa năm ấy vô tình em quên
Chuyện ngày trước chưa nên chồng vợ
Ta gặp nhau trắc trở muôn vàn
Yêu nhau bảy cái xuân sang
Bảy đông, tám hạ, tám vàng lá thu
Thư tình viết dày như tiểu thuyết
Hẹn hò nhau như chuyện Ngưu Lang
Nhớ thương tuôn lệ hai hàng
Trốn cha, dối mẹ, tìm đàng gặp nhau
Khó như thể mò sao dưới bể
Chẳng ngăn anh bảo vệ tình yêu
Dù cha mẹ khó bao nhiêu
Dù trời ngăn cản, vẫn liều yêu em
Trước học lễ làm quen cha mẹ
Sau chuyện cần nhanh nhẹn đỡ đần
Lâu dần sơ mãi thành thân
Lòng thành thuyết phục mẹ gần cha thương
Mình sánh bước trên đường hạnh phúc
Chuyện ngày qua còn chút bóng mờ
Chuyện là một sáng tinh mơ
Chồng em lại rủ : “vợ ơi ! đi chùa”
Vân Sơn đỉnh, ngày xưa mình đến
Giờ cho anh lại viếng chùa này
Em thì chu mỏ nhăn mày
Du sơn nơi khác, chỗ này đã đi !
Cười sảng khoái tức thì anh nói
Nếu không đi anh lỗi với trời
Cùng đi đáp tạ vợ ơi !
Non xưa anh nợ một lời cầu xin
Giờ trời đất cho mình đã toại
Nên anh đi đấy gọi lòng thành
Xin gì em hỏi lại anh
Sao em không biết ?… long lanh mắt tròn …
Anh khẽ kể trên non anh nguyện
Cho đôi mình trọn vẹn bên nhau
Thiệp hồng in cánh mau mau
Cho đôi ta được tay trao nhẫn vàng
Vì ngày đó muôn vàn gian khó
Sợ trời cao chẳng ngó chúng mình
Anh đem gửi gắm tâm linh
Thành tâm minh chứng chân tình của anh
Tình yêu ấy cao xanh đã rõ
Chân tình anh cũng tỏ mẹ cha
Đôi ta sum họp một nhà
Ngồi ôn kỷ niệm … hôm qua đi chùa .
AnhAnh 04-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#5 —
02.05.2013 09:19
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.02.2014 04:14:51 bởi AnhAnh237>
DẬY THÌ
Khuôn trăng phơn phớt, khuôn trăng non
Sợi mây óng ả, mây vừa tròn …
Gió ngừng phiêu lãng, ngây ngây dại
Đan kết trăng mây, tô nét son
Đài các thu ba mĩm khóe, nghiêng …
Thánh thót ngân vang, vang tiếng quyên
Thanh tú thủy hồ lay khẽ, đổ …
Làn thu níu giữ, giữ du thuyền
AnhAnh 27-02-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#6 —
02.05.2013 09:42
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:42:31 bởi AnhAnh237>
MUỘN
Một ngôi sao vừa băng giữa trời
Anh tôi vừa dừng bỏ cuộc chơi
Vội vàng không kịp lời từ biệt
Dẫu xuân xanh mới nữa cuộc đời
Anh đi : cha quặn thắt lòng đau
Mẹ buồn lặng tiếng khóc, xanh xao
Con thơ tao tác nhìn ngơ ngác
Vợ trẻ liêu xiêu chực ngã nhào
Các em nấc tiếng nuốt vào trong
Đẫm cay mi mắt chảy vào lòng
Nhìn nhau dò hỏi hay tự hỏi :
Anh đi rồi có thật thế không ?
Anh đi, tôi ngụp lặn nỗi đau
Nhớ anh lời nhờ vả hôm nào
“Bé ơi ! …”_ tôi vô tình từ chối
Để anh một mình vượt gian lao
Bây giờ hình ấy vẫn còn đây
Bóng kia đà vời vợi xa bay
Còn chăng một chút vầng hư ảo
Chút mảnh hồn đã lẩn khuất theo mây
***
Một ngày kia …
Bầu trời lại một ngôi sao băng
Chị tôi về thế giới vĩnh hằng
Như anh, chị ấy càng đi vội
Để nỗi đau buồn tre khóc măng
Lạnh lẽo cô phòng, trống nuôi con
Ái ân ngày ấy đã không còn
Trước sau trên dưới đều trống hoác
Lặng lẽ phấn hồng, trơ thỏi son
Chị sống u sầu trên thế gian
Nỗi đau nào cào xé tâm can ! …
Ba đào sóng cả không qua nổi
Trói đời mình trong nỗi đa mang
Trách chị, trách trời hay trách tôi ?
Trời ban định mệnh mỗi cuộc đời
Trách tôi chia gánh khi quá trễ
Hay là trách chị đã nông khơi !
***
Một ngày rất buồn … tôi mất cha
Lặng lẽ thinh không, lặng lẽ xa
Cha đi không kịp chờ con đến
Đau lắm lòng con, cha hỡi cha ! …
Mỏi mong cổ thụ mãi sum xuê
Cây cao tán rộng giữ hồn quê
Cho con được tỏ lòng mong nhớ
Được gọi : Cha ơi ! Mỗi khi về
Cho con được dìu đỡ chân cha
Run run chậm bước bởi tuổi già
Cho con được nắm tay thô ráp
Lắm vết nhiều vằn thuở bôn ba
Cho con được nghe tiếng khen chê
Dõng dạc cãi tranh một vấn đề
Để cuối cùng được nghe cha mắng :
“ Thông minh vầy mà cũng ngu ghê ! …”
Cho con cuối tuần được gặp cha,
Được ngồi bên sớt chuyện người già
Được nghe cẳn nhẳn khi cha bực
Được góp lời, vuốt tóc, dỗ dành cha
Cho con được mua chiếc bánh ngon,
Được thay tấm áo cũ vai sờn
Được mua đôi dép, thay đôi kính
Được thế này, kia … “Hãy cho con …”
Con không còn được gọi : “cha ơi !”
Bước chân run rẩy đã trùng khơi
Bàn tay thô ráp thôi gần gũi
Lời mắng la cũng đã xa vời
Con vẫn về thăm mỗi cuối tuần
Cha chỉ nhìn con chứ không mừng
Cẳn nhẳn chuyện già cha thôi bực
Không cần ai vuốt tóc, xoa lưng
Những tấm áo sờn không cần thay
Nón len, đôi kính, dép hay giày
Mọi thứ trên đời không cần nữa
Cha giũ bụi đời trả trần ai
***
Rõ biết cuộc đời tạo hóa sinh
Sanh ly tử biệt chuyện thường tình
Đã kiếp nhân sinh ai cũng thế
Dẫu giàu, nghèo, hay, dở, nhục, vinh
Nhưng, người đi phận đã định yên
Người còn ở lại mãi chưa quên
Mỗi khi tiễn biệt lòng đau cắt
Day dứt bao điều … nỗi niềm riêng
Trách mình sai sót lúc hầu cha
Cơm bưng nước rót đã lơ là
Lời nói dịu dàng không cố giữ
Cho vui lòng người trước lúc đi xa
Phải chi biết trước anh sẽ đi
Tôi cho anh hết chẳng giữ gì
Để anh vui vẻ ngay lúc ấy
Để tôi bây giờ khỏi tiếc chi
Và ước rằng chị hãy còn đây
Dẫu sức mòn chút gió thoảng mây
Tôi đôi vai gánh riêng mình cố
Cũng chia cùng chị chẳng van nài
Có thể nào quay lại thời gian
Cho tôi một khoảnh khắc ăn năn
Cho tôi xẻ chia và gánh vác
Cho tôi đời này có chị, có anh …
AnhAnh 03-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#7 —
02.05.2013 10:26
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2013 08:34:49 bởi AnhAnh237>
VỀ TỔ
Hoàng hôn rơi xuống mặt hồ xanh
Ráng chiều còn sót chút trên cành
Le lói lập lòe soi bóng nước
Gió nhận chìm đốm lửa trong tranh
Núi cao vẽ nét nhấp nhô xa
Lờ lững mây bay tợ khói nhà
Mây núi bên nhau vờn quấn quít
Giang hà thấp thoáng bóng tiên nga
Xa bóng chim bay giữa nền trời
Từng đàn liền cánh chẳng xa rời
Hoàng hôn rơi xuống chim về núi
Gợi chút tâm tư rối rối bời
Chim kia lẻ bạn cố xoải theo
Đàn bay khuất bóng núi, heo heo
Gió rên, đau đáu vờn xuôi ngược
Bỗng chốc giữa trời vắng teo teo …
AnhAnh 04-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#8 —
08.05.2013 11:52
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.08.2013 12:05:25 bởi AnhAnh237>
MỘT MÌNH
Ba tháng nữa con gái tròn hai tuổi
Vừa bi bô tập nói chẳng tròn câu
Thằng con trai hai tháng tuổi chưa lâu
Con chị bú bình, thằng em bú mẹ
Sáng thằng em ngủ, con chị đi nhà trẻ
Chìm giữa dòng người em tất tả lội về
Vừa đủ giờ thằng bé khóc à ê
Tay với với thành nôi gọi mẹ
Đây bầu sữa con no nê đi nhé
Dù mẹ xót lòng chưa kịp bữa sáng cháo hay xôi
Rồi ngoan nào, trong lòng mẹ con ngồi
Theo dong ruổi cùng mẹ ra buổi chợ
Đừng trách mẹ sao chân đi bước vội
Làm xóc con đang giấc ngủ yên lành
Bữa trưa về nào cơm, cháo, cá, canh …
Nào quần áo của con cần giặt giũ
Rồi tắm táp, rồi bữa ăn, giấc ngủ …
Chốc mà thôi rồi lại thấy chiều buông
Xe cộ dọc ngang xé nát phố phường
Mẹ phải kịp đón chị con kẻo trễ
Chiều nghiêng bóng xế
Chăm các con tấm áo, bữa ăn
Và giấc ngủ yên lành
Riêng phần mẹ, nữa đêm về sáng …
. . .
Và như thế từng ngày từng tháng …
Con thêm tuổi
Mẹ thêm lo
Thân cò
Lặn lội
Mưa hay nắng vẫn đủ đầy bốn buổi
Đón thằng em, đưa con chị đến trường
Xe cộ vẫn dọc ngang xé nát phố phường
Và mẹ vẫn phải kịp đón các con kẻo trễ
Chiều nghiêng bóng xế
Bóng mẹ trải dài
Một mình lẻ bạn …
Bao toan tính dọc ngang
Mẹ tự mình nghĩ suy - quyết định
Có việc dễ dàng toan tính
Lắm khi gặp chuyện phân vân
Trằn trọc ... bâng khuâng ...
Dở, hay, sau, trước ...
Chuyện ăn, chuyện học, chuyện kiếm tiền …
Và suy nghĩ đầu tiên
Bù đắp một nữa tình thương
Sao cho các con hạnh phúc
. . .
Khi các con trong lớp học
Là lúc mẹ bươn bả ngược xuôi
Giữa dòng đời
Tấp nập
Kết quả giỏi giang trong học tập
Của các con
Cho mẹ niềm vui và hạnh phúc
Nhưng …
Vẫn có đêm khuya – những lúc
Nước mắt vắn dài – mẹ giấu con thơ
Nặng gánh một đời
Tủi thân lẻ bạn
Thế thôi … rồi mai rạng sáng
Mẹ lại đứng lên ngẩng mặt bước đi
Vì
Các con yêu của mẹ .
AnhAnh 04-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#9 —
08.05.2013 12:25
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:43:11 bởi AnhAnh237>
ƯỚC MƠ
Hết giờ nơi công sở
Mẹ vội vàng đến đón búp bê
Hân hoan vui chơi, líu lo con kể :
Hôm nay vào lớp học
Con làm chú thợ xây
Với đôi tay
Và những khối màu
Con xây năm bảy tầng cao
Ôi ! Vui sao
Mẹ ơi !
Con xây trường học
Xây nhà mình có cầu thang con ốc
Có sân vườn của mẹ, của ba
Chung quanh là thành phố chúng ta
Có hồ bơi, sân chơi, vườn trẻ
Và còn nữa, con không quên đâu nhé
Xây công viên chiều thứ bảy đi chơi
Ngước mắt tròn con hỏi mẹ ngây thơ
Thế nhà thật xây bằng gì hở mẹ ?
Nụ cười rạng rỡ, mẹ kể con nghe :
Này nhé :
Nào gạch, cát, xi măng, sắt, thép
Và đôi tay người thợ tuyệt vời
Công viên, nhà trẻ, sân chơi …
Năm bảy tầng cao sẽ ngời lên trong nắng
Niềm vui trong ánh mắt
Con nói rằng : mẹ là "thợ xi măng"
Mai khôn lớn con sẽ dựng nhà tầng
Tự hào có một phần công sức mẹ.
AnhAnh 02-1995
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#10 —
22.05.2013 06:58
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:43:54 bởi AnhAnh237>
NGÕ HẸP NHÂN GIAN
Một thoáng qua đi một chút hương
Tình đà rơi mất nghĩa tơ vương
Ái ân ân ái tình nhân thế
Ngày tháng trôi qua vẫn mơ thường
Trăng rơi hồ cạn trăng đã trôi
Nghĩa vương chi nữa một đời thôi !
Buông tay quên nhé tình thế thái,
Dừng chút trần ai lại đi rồi !
Thân là của tạm gửi nhân gian
Đến buổi hoan ly chớ buộc ràng
Hết duyên hãy để lòng thanh thản
Nhẹ gót phiêu bồng ta bước sang
Nhân gian này rộng lớn bao nhiêu ?
Bao con đường, bao ngõ tình yêu ?
Bao nhiêu kẻ nguyện lòng lao tới ?
Để phút ra về lại liêu xiêu ?
AnhAnh 04-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#11 —
14.06.2013 15:04
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:44:32 bởi AnhAnh237>
MẸ GỌI
Hôm qua nôn nã đón người thân
Thật … đã rất lâu chẳng được gần
Đại dương trùng lớp quan hà cách
Mấy Đông, Thu, Hạ, đã mấy Xuân ?
Máu chảy chung dòng mẹ sinh ra
Phải chăng tiếng mẹ gọi về nhà ?
Phải chăng tiếng mẹ còn vọng lại ?
Hãy về thôi hỡi các con ta !
Lũ con thơ bé ấy ngày xưa …
Dầu dãi cuộc đời lắm nắng mưa
Giờ đã là ông bà nội, ngoại …
Mắt đục, da mồi, tóc trắng thưa …
Gặp nhau hoan hỉ rạng sắc mừng
Đếm đủ mười hoa của mẹ từng …
Giờ thêm dâu, rể, thêm đàn cháu
Râm ran, rộn rã chuyện tưng bừng
Này chút quà … công sức đường xa
Tặng anh, em, con, cháu … mấy nhà
Này chút tình … của người xa xứ
Chia ra … ai cũng có gọi là …
Bữa cơm đoàn tụ thắm tình thương
Canh rau, cà muối chất quê hương
Xa cách bao năm sao vẫn nhớ !
Miếng vào ngon lắm chớ đâu thường !
Hôm nay phở, bún, bánh xèo ngon
Ngày mai riêu cá, cuốn, chiên giòn …
Mốt, kia, nhiều bữa … bao nhiêu món
Thết đãi anh em … lịch vòng tròn
Cây trái quê nhà chị mời em
Từ từ thưởng thức thử mà xem :
Sầu riêng, măng cụt, na, xoài, ổi …
Ăn xong vẫn còn thấy thòm thèm
Sáng lại, chiều qua, ghé thăm nhau
Thăm cha, thăm mẹ … trước hoặc sau
Thăm bố, thăm con, thăm dòng tộc …
Nén nhang tưởng nhớ ngấn mi trào
Nhà nhỏ đông người, đứng chen chân
Lối đi nhỏ hẹp bá vai gần
Bên nhau dăm ghế ngồi không đủ
Bậc thang xếp lớp nghĩa tình thân
Máy ảnh trong tay nháy liên hồi
Tốp năm, tốp bảy, tốp cặp đôi
Tốp ông, bà, cháu, con, chồng vợ …
Thiết kế album mấy cuốn rồi ?
Chuyện vãn một ngày, thêm một ngày …
Một ngày thêm nữa, lại ngày mai …
Xưa duyên mấy kiếp, giờ trân trọng
Từng phút từng giây được sum vầy
Rượu, trà đối ẩm dẫu vui mừng
Bóng ngày chia biệt ở sau lưng
Ngoảnh lại trông ra đừng mong thấy
Thời gian ơi ! có thể tạm dừng ?
Con quay về mẹ - thoáng quê hương
Nghĩa tình - tình nghĩa vốn tơ vương
Cắt rốn chôn nhau chung dòng máu
Thể nào quên được dẫu ly hương ??
AnhAnh 06-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#12 —
08.08.2013 11:41
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.02.2014 04:15:47 bởi AnhAnh237>
NGÀY CON ĐẾN
📎 Xem tệp đính kèm
Từ đâu đó vào trong đời mẹ
Thật nhẹ nhàng lặng lẽ tinh khôi
Lăn tăn thôi, gợn nhẹ đầu đời
Con cựa quậy báo tin đã đến
Rồi như thế mỗi ngày con lớn
Thêm rất nhiều biểu hiện đầu đời
Nào giờ ăn, giờ ngủ, giờ chơi
Con thay mẹ xếp thời khóa biểu
Ngôn ngữ con mỗi mình mẹ hiểu
Khi con vui đá phải tung tung
Khó chịu chi vung trái tùng tùng
Thích nghe nhạc bung bung ở giữa
Âu yếm mẹ con thường cục cựa
Đá bên này, máy mó bên kia
Ngày hay đêm, bất kể giữa khuya
Trồi, đá, đạp liên hồi … chuyện nhỏ
Ăn và ngủ … ấy là chuyện khó
Món này chê, kia món không vừa
Mắt nhìn thèm món khác tưởng ưa
Nhón một miếng nếm vào đã đủ …
Ngày gà gật đêm về khó ngủ
Miệng thèm ăn bụng dạ bời rời
Sáng trời rồi vội vã đến nơi
Nhưng bỗng lạ … nhìn thôi đã chán
Mẹ mang con mười ngày chín tháng
Thói quen thời con gái đổi thay
Dáng lưng ong tròn trịa từng ngày
Quên chân sáo, mẹ dè bước nhỏ …
Ngày con đến vầng dương rực đỏ
Gió mơn man êm thổi mát lành
Bầu trời cao trong vắt mây xanh
Hoa đua thắm trong vườn khoe sắc
Niềm vui đến mang hình đôi mắt
Long lanh hơn ngọc bích, kim cương
Vẫn đôi môi hồng thắm ngày thường
Vẻ tươi đỏ vạn lần hơn hẳn …
Ngày con đến biển già sóng lặng
Mang tình yêu phân phát muôn nơi
Tinh tú xa trên cao vút bầu trời
Thêm chói sáng, nhân gian cười rạng rỡ ...
AnhAnh 08-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#13 —
12.08.2013 09:35
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.02.2014 04:16:33 bởi AnhAnh237>
NỤ CƯỜI TỎA NẮNG
Vẫn là hoa dại cuối sân
Bỗng đâu thơm ngát mỗi lần em qua
Vẫn là giàn giậu hiên nhà
Bỗng đâu khép nép đứng xa ngắm nhìn
Vẫn là vạt nắng bình minh
Bỗng đâu bừng sáng lung linh góc vườn
Vầng mây thơ thẩn ngày thường
Bỗng dưng ngơ ngẩn vấn vương trên đầu
Rong chơi gió ở trên cao
Bỗng dưng sà xuống chen vào tóc em
Này đôi mắt sáng sau rèm
Đi vào nhân thế chẳng lem bụi trần
Đôi mươi tuổi mộng trắng ngần
Bước vào cuộc sống chẳng cần điểm trang
Răng em tăm tắp hai hàng
Nụ cười nắng tỏa đầu làng cuối thôn
Thanh cao nuôi sáng tâm hồn
Hồn nhiên tô điểm đẹp hơn lược là
Giản đơn mà vẫn kiêu sa
Nụ cười em gửi ngọc ngà trên môi
Trong veo một áng mây trời
Nắng thường vẫn nắng bổng ngời sắc xuân.
AnhAnh 08-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#14 —
12.08.2013 10:17
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:46:42 bởi AnhAnh237>
CHỚM GIÀ
Ngày : với nắng, với bao công việc, với mọi người
Tôi, bạn và ai nữa thường mĩm cười
Khi nói : ngày qua ngày thế mà nhanh thật
Giờ : chúng mình đều già cả rồi bạn ơi !
Đêm : với đèn, với bóng mình trước gương
Săm soi chăm chú là chuyện thường
Thấy đuôi mắt, khóe môi hằn lên vết
Chợt cười buồn, vuốt mái tóc điểm sương
Khuya : trở mình qua lại không thôi
Để giữ thăng bằng tôi tự dỗ tôi
Chợt : khẽ thôi, nghe tóc chuyện trò cùng gối :
Anh à, tôi đã đổi màu rồi !
Mai : lại với mọi người, với bao công việc
Chỉ biết xông ra dốc sức không hề tiếc
Quên rồi, đêm qua thoáng thấy tuổi
Chứ giờ : Nhiệt huyết, tinh thần và mọi thứ vẫn còn nguyên
Trừ tuổi …
AnhAnh 08-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#15 —
12.08.2013 17:19
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:47:26 bởi AnhAnh237>
MẸ CHỒNG TÔI
Em biết yêu anh trước khi yêu mẹ
Ấn tượng đầu tiên là mẹ không còn trẻ
Mẹ thấp đậm người, thích mặc áo bà ba
Chuyện như mới hôm qua :
Ngày đầu tiên về nhà …
Em yêu anh khi cha mẹ còn đủ đôi
Anh dắt em về nhà chào hỏi
Cha biết mặt em rồi
Nhưng chẳng có dịp gọi con dâu
Một ngày ảm đạm u sầu
Cha ra đi để mẹ lại một mình lẻ bạn
Tang cha tròn hai mươi bốn tháng
Gác nỗi buồn, mẹ lo chuyện tương lai
Mẹ rất thương con trai
– của mẹ
Và mẹ mong chúng nó thành gia thất
Nên một ngày nắng mật
– gió hương
Em trở thành con dâu của mẹ
. . .
Về nhà anh, em thấy mình lạ lẫm
Ngoài anh ra chẳng thân được với ai
Bởi thói quen hàng ngày ...
Bị thay đổi
Em hay hờn hay dỗi
Vì anh bận làm xa
Lâu thiệt lâu anh mới về nhà
Một mình em ngày ngày lẻ bóng
Mẹ thấu hiểu lòng em trông ngóng
Nên chuyện trò kể chuyện ngày xưa
Thời bây giờ mười mấy tuổi thì chưa …
Chứ thời của mẹ lấy chồng từ mười ba ấy
Mẹ vừa an ủi, động viên vừa khéo dạy :
Xưa cha đi học xa quê
Dăm bảy tháng mới về
Nhìn nhau thôi chứ không dám ôm chầm mừng rỡ
Vì : mặc dù là chồng là vợ
Nhưng đàn ông được chiếu trước nhà trên
Với lại : mẹ chồng của mẹ kế bên
Cũng mong nhớ con trai nên bảo con ngồi đấy
Sao mẹ dám mừng hớn hở !
Thời bây giờ khác chớ !
Mỗi khi anh về
Mẹ kệ tụi mình trò chuyện quấn nhau
Mẹ nhìn anh chỉ đợi câu chào
Rồi vui vẻ nhìn các con hạnh phúc
. . .
Tình yêu nảy lộc
Đâm kết chồi non
Tháng ngày mang con
Em khó ăn khó ngủ
Mẹ chăm lo bát canh, cái trứng
Bảo ăn đi cho bổ khỏe, dễ sinh …
Chiều đi làm về em thấy mẹ một mình
Ngồi may nắn nót
Hai cái gối ôm tí teo và chục tã …
Ngày xưa mẹ khéo tay may vá
Nhưng giờ hơn bảy mươi rồi, mang kính …
Nhìn mẹ, lòng em thương lạ …
. . .
Cuộc đời hối hả
Thoáng chốc đời người
Còn một năm nữa mẹ tròn tuổi chín mươi
Các con mong ngày mừng đại thọ
Nhưng mẹ đã không chờ ngày đó
Giũ bụi trần mẹ giã biệt thế gian
Lòng các con thổn thức …
Mẹ mất rồi, vài tháng sau em chưa thôi bứt rứt
Ngơ ngẩn vào ra,
Đêm, em ngồi ráp lego đến khi mệt lả
Để quên buồn, quên nhớ mẹ không còn
Em trách chúng mình lỗi phận làm con
Chưa giúp mẹ thỏa tâm ý nguyện
Anh ơi ! có nhớ chuyện
Năm nào cũng vậy, mỗi độ xuân về
Đón giao thừa, mẹ thường hay chúc :
Mừng cho cậu mợ
Gia đình hạnh phúc
Viên mãn tiền tài
Tôi mong đứa cháu trai
Sinh cho tôi đứa nữa …
Chuyện về mẹ không như đời xưa, đời xửa
Khắc nghiệt mẹ chồng …
Anh có nhớ không ?
Em yêu anh trước khi yêu mẹ
Đấy là chuyện ngày đầu
Bây giờ đã khác
Lòng bao dung đem tình yêu thương ban phát
Mẹ đã dạy em hãy biết cho đi
Trước khi nhận lại
Cả đời này em sẽ ghi khắc mãi
Diễm phúc của mình được mẹ nhận là dâu.
AnhAnh 08-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#16 —
14.08.2013 06:39
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.02.2014 04:18:31 bởi AnhAnh237>
SÀI GÒN NẮNG NHIỀU
Sài Gòn nắng nhiều, mưa không ít
Nắng mưa gì cũng gợi nhớ đến anh
Buồn nhiều hơn những khi mưa rả rích
Nôn nao hơn khi nắng tỏa an lành
Bởi khi nắng Sài Gòn đông vui lạ
Trong đám đông không lẫn được nụ cười
Đã mấy lúc dỗi anh em vội trốn
Anh thấy ngay dù phố xá đông người
Bởi khi mưa Sài Gòn trông đẹp lắm
Nữa bên đường bay lất phất rèm mưa
Vì bất chợt làm hai ta chạy vội
Tiếc nhìn sang nữa phố nắng, lạ chưa !
Sài Gòn nắng nhiều, mưa không ít
Má em hồng bởi màu nắng nghê thường
Mái tóc anh bồng bềnh con sóng ngủ
Vướng bụi mưa đẹp óng ánh kim cương
Sài Gòn nắng nhiều, mưa không ít
Nhấp giọt mưa đang len lén qua môi
Nắng khẽ vung chút hương nồng trên tóc
Ta ấp ôm bao kỷ niệm trong đời
Sài Gòn nắng nhiều, mưa không ít
Nắng mưa gì cũng đầy ắp yêu thương
Ta cùng ướt dưới cơn mưa rả rích
Tay đan tay khi nắng khắp nẻo đường
Hương của nắng điểm trang thời son trẻ
Vị của mưa ngan ngát thuở ngô nghê
Nhớ sắt se tiếng lòng ta gọi khẽ
Sài Gòn ơi ! Quên sao được lối về …
AnhAnh 08-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#17 —
21.08.2013 09:54
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2013 11:35:45 bởi AnhAnh237>
MẸ CHẮP CHO TA ĐÔI CÁNH
Thuở cha yêu mẹ đồng còn xanh mạ
Tóc mẹ mơ non lất phất đuôi gà
Còn mê tắm sông, nhảy dây, đánh đũa …
Chưa biết thẹn thùa, tếch tóc, cài hoa
Lúa trổ vàng đồng ngày mẹ theo cha
Áo gấm, khăn voan, đầu tóc lược là
Cha tiễn, mẹ đưa, cô dâu cười bảo :
Má nín đi, mai con sẽ về nhà
Mẹ đi lấy chồng vầng trăng ở lại
Buộc thắm dây tơ tình nghĩa dâng đầy
Hương lửa nồng say đơm hoa kết trái
Lối cũ quê nhà dõi bóng chim bay
Cuộc sống bộn bề ngày trở tháng xoay
Con bế, con mang, mẹ mãi loay hoay
Chiu chít con thơ đòi ăn mau lớn
Đôi gánh cha oằn, mẹ ghé chung vai
Nữa buổi chợ Đông, nữa buổi chợ Tây
Mưa sớm chông chênh ấn bước đường lầy
Rảo gót nắng trưa nhọc nhằn bươn chải
Giấc ngủ chưa đầy, mẹ đã dậy ngay
Buôn gánh bán bưng đầu hôm sớm mai
Chạy chợ miền Tây buôn chuyến đường dài
Giúp việc nhà bên mỗi tuần dăm buổi
Cực khổ bao nhiêu mẹ chẳng van nài
Trên dưới trong ngoài bao việc nhỏ, to
Đôi vai mẹ gánh, đôi tay mẹ lo
Nhịn chiếc áo hoa cho con đủ ấm
Vơi bát cơm mình con được đủ no
Con giấc ngoan lành, mẹ vẫn nữa đêm
Đắp lại góc chăn, kê chiếc gối mềm
Con sốt ốm đau đêm dài mẹ thức
Nước ấm, khăn chườm, giấc mẹ bỏ quên
Cơm áo, học hành nặng gánh oằn vai
Mẹ bước theo con suốt nẻo đường dài
Con lớn từng ngày mẹ thêm dầu dãi
Sắc vóc hao mòn, tóc mẹ nhuộm mây
Vết hằn năm tháng trên mắt mẹ tôi
Gian lao cuộc sống vẽ nét đôi môi
Cực nhọc in đôi tay gầy gân guốc
Sẫm mốc màu da vì tắm chợ đời
Hôm qua con bên chân mẹ chít chiu
Nay vóc cao to đẹp khỏe bao nhiêu
Mẹ đổi cho con bằng đời son trẻ
Bằng tấm lòng vàng chan chứa tình yêu
Hôm qua con đi mẹ nắm chặt tay
Nay vững vàng giang rộng cánh con bay
Mẹ chắp cho con bằng đời lam lũ
Bằng sức cần lao tần tảo đêm ngày.
AnhAnh 08-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#18 —
03.09.2013 08:43
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:14:50 bởi AnhAnh237>
GIỌT KỶ NIỆM
Có một giọt nắng
Rớt lại bên thềm
Muốn nhặt giọt nắng
Ươm mầm nó lên
Có một giọt mưa
Rơi vào ký ức
Muốn nhặt giọt mưa
Dành ngày nóng nực
Giọt nắng lẻ loi
Buồn nép bên thềm
Không thích ai nhặt
Nuôi lớn nó thêm
Nó trông ngày đến
Rọi ánh bình minh
Vùng khỏi chỗ nấp
Nó nhảy lung linh
Giọt mưa trong veo
Lấp lánh co tròn
Không cần chăm bón
Bỗng lớn nhiều hơn
Thánh thót giọt mưa
Rơi vùng ký ức
Đủ lạnh tâm hồn
Đủ run tiềm thức …
Kỷ niệm đi qua
Khe khẽ nhẹ nhàng
Phủ bụi thời gian
Mong chờ quên lãng
Nhưng dây tình cảm
Buộc chặt vào đời
Nên đã buông rồi
Mà vẫn không rơi ...
AnhAnh 09-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#19 —
06.09.2013 08:49
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.02.2014 09:00:45 bởi AnhAnh237>
TA VỚI NHỎ, NHỎ KIA VÀ NHỎ ẤY
Ta với nhỏ, nhỏ kia và nhỏ ấy
Thuở thiếu thời cùng là bạn tâm giao
Tuy mỗi người mỗi tính khí khác nhau
Theo quy luật bù trừ nên thân thiết
Một đứa c..ao..ao.. thật cao và thuần khiết
Suối tóc dài đen nhánh phủ lưng thon
Nét ngài hoa, lấp lánh mắt xoe tròn
Măng tơ ánh khuôn trăng hồng hây hẩy
Một đứa khác thấp bé hơn nhỏ ấy
Nụ cười xinh khoe răng trắng ngọc ngà
Giọng dịu dàng đủ ướp chết người ta
Luôn e ấp điệu đàng hai bím tóc
Một đứa nữa cũng thuộc hàng dáng ngọc
Mặt hếch lên, tay hất tóc làm cao
Ánh mắt nhìn sáng lấp lánh ngôi sao
Nhỏ cười nói mùa xuân về ghen tỵ
Ta thấp hơn nhỏ cao kia một tí
Và cao hơn hai nhỏ thấp một … nhiều
Sắc vóc tuy chẳng có được bao nhiêu
Nhưng cũng đủ lung linh trong nắng sớm
Lũ chúng mình không quá ư nghịch ngợm
Nhưng cũng là câu nhất quỷ, nhì ma …
Ngoại lệ nào lại chừa khỏi chúng ta ?
Nên danh sách hàng thứ ba chắc có …
Không giỏi lắm nhưng thuộc hàng … sách đỏ
Cũng có tên, có hạng, cũng ngôi sao
Học điên điên cũng chữ rớt, chữ vào
Thu kiến thức cũng rụng rơi lác đác
Cái thuở ấy … hương tuổi thơ ngào ngạt
Ướp vào trang ký ức chẳng hề bay
Đứa đầu ghềnh, cuối bãi, dẫu giờ đây …
Ta với nhỏ, nhỏ kia và nhỏ ấy …
AnhAnh 09-2013
________________________________________________________________________________
HỘI NGỘ
Ba mươi năm trôi, gặp lại nhau
Buồn, vui kỷ niệm kể lao xao
Câu nói , tiếng cười chen lẫn lộn
Ngồi ôn cứ ngỡ mới hôm nào
Bạn ấy ngày xưa thân tớ lắm
Giờ nhìn trân trối biết ai đâu
Lục tìm trí nhớ tên với họ
Bạn cười sảng khoái tỏ tâm đầu
Ối ! lạ mà quen nhớ ai rồi …
Ngày xưa nghịch phá bạn và tôi,
Bạn ấy, bạn kia, rồi bạn nữa …
Cả đám quậy tưng một góc trời …
Câu chuyện ngày xưa giờ mới kể
Này cây bút mực cắm vào mông
Này bím tóc em bị bạn cắt
Đứa cười, đứa khóc nhớ hay không ??
Kể chuyện phòng thi trôi nổi phao
Đông Tây Nam Bắc chuyển nháo nhào
Trên cao dưới thấp đều tuyển thủ
Cứu viện nhanh tay một phát nào
Câu chuyện ngày xưa giờ kể tiếp
Bạn í ngày xưa thích bạn kia
Ra chơi góc lớp nhìn len lén
Ngày xưa không nói … tiếc chưa kìa
Rồi chuyện kéo ra kỷ luật trường
Eo xèo một đám thấy mà thương
Thầy cô phán xét và cân nhắc
Giơ cao đánh khẽ, chúng đâu tường …
Bao chuyện ngày xưa ngồi kể mãi
Chuyến tàu sắp sửa khởi hành rồi
Phát không cho bạn người một vé
Tuổi thơ quay lại hãy đi thôi … (*)
Một bữa ngồi ôn chẳng hết đâu
Hôm nay trăng ngủ, hẹn hôm sau
Hôm sau không hết, hôm sau nữa …
Tụ bảy, tụ ba tựa thuở nào
Ngày vui chậm đến chóng qua mau
Hạnh ngộ rồi đến lúc ly tao
Phút giây từ tạ đầy lưu luyến …
Vẫy tay cười biệt ngấn mi trào …
(*) Cảm từ truyện “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh
AnhAnh 11-2012.
______________________________________________________________________________
CHỖ NGỒI GÓC LỚP
Kỷ niệm ùa về chuyện ngày xưa
Giấy bút nào ghi hết cho vừa
Ngày xưa kể bắt đầu từ … nhớ
Thuở học trò mài đũng sớm trưa …
Bước chân qua hai ba phòng học
A, đây rồi ! đã đến phòng ta
Bên trái, phải sáu ô cửa sổ
Mười dãy bàn hai phía chia ra
Năm mươi đứa: gái, trai chen lẫn
Mắt xoe tròn bừng sáng ban mai
Chia ra đủ mỗi bàn năm chỗ
Phía bên này ba gái, hai trai
Cái góc lớp cuối phòng bên trái
Không ai vào ? - Chừa chỗ cho ai !
Em chọn nhé, ngồi vào êm ái
Ngó ra vườn thấy cánh chuồn bay
Giờ học Toán thấy gì thông số,
Cos, sin hay tam thức bậc hai
Đây tịnh tiến, đằng kia tiếp tuyến
Rối tinh mù hoa mắt ù tai
Góc lớp thích ấp ôm Văn, Sử
Nuôi lớn từng câu chữ, tích xưa
Hơi hờ hững Ngoại văn, Hóa, Lý
Vẫn rộng lòng nay đón mai đưa
Góc lớp khuất âm thầm che chở
Đàn kiến ngày ngày nối đuôi nhau
Tha mồi nặng trên đường mòn nhỏ
Tích cóp nguồn hạnh phúc mai sau
Góc lớp xa thầy trên bục giảng
Cô học trò thoả ngắm trên cao
Trên cao ấy có con nhện nhỏ
Kéo đan từng tơ sợi nhiệm màu …
Mỗi gian phòng có hai góc lớp
Chứa đựng nhiều kỉ niệm học sinh
Mỗi năm đến đón người ngồi mới
Là tích thêm một chút ân tình
Mai khôn lớn vươn ra vũ trụ
Nhớ hoài về góc lớp ngày xưa
Ngày xưa kể bắt đầu từ … nhớ
Thuở học trò mài đũng sớm trưa …
AnhAnh 03-2013
_____________________________________________________________________________
BUỔI HỌC BÓNG NÉM
Reng … reng … rộn rã một hồi chuông
Lớp ta cùng túa ra sân trường
Thể thao hai giờ cùng chạy nhảy
Đứa nào đứa nấy thật khẩn trương
Trước tiên phải khởi động chân tay
Lắc mình, đầu, cổ với hông, vai
Hít vào, thở ra, điều hòa khí
Tiếp theo vô phần chính của bài
Sáng nay bóng ném buổi thực hành
Mười hai cầu thủ đỏ và xanh
Mỗi đội sáu quân trên sân chạy
Cầu môn hai phía trấn hai anh
Trọng tài điều khiển chính là thầy
Huấn luyện viên trưởng cũng là đây
Tổ chức bao sân không ai khác
Ngược xuôi ngang dọc chẳng cần thay
Còi lệnh huýt rồi, bóng giữa sân
Cổ động pháo tay nổ rần rần
Phấn khích hăng mười hai cầu thủ
Tấn công, phòng thủ … thi nhau quần
Đội đỏ công, ném bóng vào gôn
Đội xanh thủ kém, thủng cầu môn
Huýt sáo vang sân thêm chút lửa
Tiết tấu trận cầu đẩy nhanh hơn
Lúc công, lúc thủ, lúc vờn quanh
Phải, trái, xuống, lên, bóng bay nhanh
Đỏ xanh, xanh đỏ thi nhau lượn
Lại thủng cầu môn … hét vang sân
Đây rồi lại một đợt tấn công
Cản phá không thành, lỗi cặp hông
Phía sau phòng thủ không đúng luật
Tuýt còi nhắc nhở, nhớ hay không ?
Chấn chỉnh đội hình lại phản công
Hậu vệ kịp về chặn dày, đông
Thành công truy cản, dừng trận đấu
Bắt đầu vị trí infraction
Ba mươi phút đấu đã qua nhanh
Thay quân một loạt phía bên xanh
Cũng không giữ lại quân bên đỏ
Cầu thủ toàn A đợi thực hành
Lại xanh, lại đỏ, lại chia hai
Trước tiên phải khởi động chân tay …
Sau đó trên sân quần với bóng
Ba mươi phút thôi, quân lại thay …
Đỏ mặt, hồng da dưới nắng mai
Tha hồ vận động thỏa chân tay
Mồ hôi thấm đẫm vai, lưng áo
Thật thích và vui buổi học này
Reng … reng … rộn rã một hồi chuông
Lớp khác lại túa ra sân trường
Lớp ta đã hết giờ chạy nhảy
Đứa nào đứa nấy … bẩn thấy thương …
AnhAnh 04-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#20 —
12.09.2013 07:26
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.07.2014 08:34:19 bởi AnhAnh237>
CÔ ĐƠN
Tương tư một nửa hồn phiêu lãng
Một nửa cô đơn trốn góc nhà
Cô đơn một nửa tình trên gối
Một nửa tương tư dõi mắt xa
Yêu ai một nửa đời điên dại !
Một nửa khôn ngoan mõi đợi chờ
Chờ ai một nửa đời hoang phí !
Một nửa kiệm cần quẩn trong mơ
Tình yêu một nửa mãi nơi đâu ?
Một nửa nơi đây ngẩn ngơ sầu
Trinh nguyên một nửa thời con gái
Một nửa đàn bà chết đã lâu …
Mộng đẹp một thời, nửa đi hoang
Nửa vương vấn lại chút hương tàn
Khêu lên sưởi ấm hồn cô quạnh
Lạnh lẽo đêm về. Nửa tay đan …
AnhAnh 09-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#21 —
12.09.2013 08:05
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.10.2013 15:21:50 bởi AnhAnh237>
TRĂNG NHỚ
Thời con gái …
Nỗi nhớ ngọt ngào
Như trăng ở trên cao
Từng ngày
Tròn đầy
Tỏa sáng
Hôm ấy trời quang
Ngày ấy
Đầu tháng
. . .
Khi mưa sang
Mây che ngang
Trăng nằm trong mây
Nghẹn ngào buồn chán
Khi cuối tháng
Từng ngày
Trăng mỗi gầy
Dẫu mỗi sợi mây
Ve vuốt …
AnhAnh 09-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#22 —
20.09.2013 12:02
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:19:04 bởi AnhAnh237>
TỦ THỜI GIAN
Tuổi thơ cất trong tủ thời gian
Kỉ niệm bỏ vào ngăn ký ức
Chìa khóa trong tâm thức
Ống khóa chính là lòng mình
Mở ra hay khóa lại
Ống khóa đều rung rinh
Bước chân đi nên khóa
Về lại hãy mở ra
Cuộc sống ngừng rung động
Đời sẽ lắm nhạt nhòa
AnhAnh 09-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#23 —
23.09.2013 05:13
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:19:44 bởi AnhAnh237>
TÓC NGẮN
Lối nào từ cư xá
Dẫn em đến trường Lê (*)
Ngày hai buổi đi về
Gió lồng bay bụi đỏ
Chim sơn ca gót nhỏ
Ríu rít nhảy chuyền cành
Em mang cả trời xanh
Vào nụ cười trong vắt
Trăng sao vào đôi mắt
Sáng lấp lánh dịu huyền
Mũi hếch chẻ rất duyên
Chấm ngang vai tóc ngắn
Em cười trời tỏa nắng
Ánh mắt nghiêng về em
Giờ ra chơi bên thềm
Anh nghiêng về tóc ngắn
Chiều Tân Qui gió lặng
Mây nép cuối chân trời
Tóc ngắn ơi ! Hà ơi !
Ôi ! Lòng anh xao xuyến
Hoa bờ tường tim tím
Cỏ sân trường ngát xanh
Ôi ! Ngơ ngẩn lòng anh
Bâng khuâng theo trang vở
Tình yêu ơi ! Vạn thuở
Anh bơi trong chơi vơi
Ôi ! Rung động đầu đời
Ngập ngừng sao bày tỏ !
Sân trường ngập phượng đỏ
Nỗi lòng anh mưa giăng
Muốn nhờ gió mượn trăng
Tỏ dùm anh lời nói
Ngày đi qua rất vội
Lời vẫn giấu trong lòng
Bởi vì gió chơi rong
Trăng đến đêm mới tỏ
Đường nhà em lối nhỏ
Anh ngập ngừng bước sang
Mùa thu trải nắng vàng
Mùa đông cơn mưa ấm
Xuân ba mùa dệt gấm
Hạ ba mùa thêu hoa
Lời vẫn chưa nói ra
Mấy mùa anh ấp ủ
Đường mòn xưa lối cũ
Chưa phai nhạt dấu giày
Mưa vẫn bay, vẫn bay
Vắng bóng người cư xá
Nhân ảnh vời vợi xa
Ba mươi năm rồi đó
Còn đâu đường bụi đỏ
Xa rồi tóc ngắn ơi !
Tình anh vẫn chơi vơi
Lòng anh còn để ngỏ
Ba mươi năm rồi đó
Tình cờ gặp lại nhau
Trường xưa cỏ úa màu
Đường xưa giờ nhạt nắng
Tình xưa giờ xa vắng
Ta nhìn nhau ngại ngần
Còn đâu hỡi, còn đâu ...
Ngày đi qua rất vội
Ừ ! Lời chưa kịp nói
Anh giữ lại trong đời
Lời xưa chưa kịp nói
Tình anh vẫn chơi vơi
Tiếng lòng anh vẫn gọi
Nghe văng vẳng, Hà ơi ! Hà ơi ! …
AnhAnh 09-2013
(*) Trường PTTH Lê Thánh Tôn, Quận 7, TP.HCM
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#24 —
25.09.2013 07:32
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:20:16 bởi AnhAnh237>
NẾU TÔI CHẾT
Tôi muốn vào ngày tôi chết đi
Em đừng khóc mà hãy mĩm cười đưa tiễn
Bởi biết trước cuộc đời khả biến
Vĩnh cửu nào cũng sẽ thiên di
Tôi muốn vào ngày tôi chết đi
Anh đừng đến mà hãy từ xa tưởng bái
Bởi anh đã rời xa em mãi
Cuộc tình buồn nhuốm lệ sầu bi
Tôi muốn vào ngày tôi chết đi
Bạn đừng buồn, đừng vì tôi khóc tiếc thương
Bởi nhân gian là cõi vô thường
Lẽ thường tình tử biệt sanh ly
Tôi muốn vào ngày tôi chết đi
Tôi đừng tiếc chi mà vui lòng thỏa nguyện
Bởi cuộc đời bồng bềnh như biển
Bất kể đêm ngày sóng mãi xô
Tôi biết mỗi ngày cõi hư vô
Bóng sẽ dần tan theo từng tiếng kinh buồn
Thân xác tôi từ từ mục ruỗng
Bởi lũ côn trùng khát thây ma
Tôi biết ngày tôi phải đi xa
Em sẽ khóc nhiều và nghẹn ngào đưa tiễn
Anh sẽ đến âm thầm phúng viếng
Bạn sẽ buồn tiếc liễu thương hoa
Em thấy không trong cõi thiên hà
Tinh tú, muôn sao vẫn ngàn đời tỏa sáng
Giữa đêm đen tự mình chói rạng
Thì cớ gì tôi chẳng lung linh !
Mỗi ngày ta đều thấy bình minh
Anh biết rõ rằng cuộc sống không dừng lại
Dù tôi - anh xa nhau mãi mãi
Tự nhủ mình tôi mở sang trang
Bạn với tôi như đôi chim nhạn
Vui báo mùa xuân và khao khát bầu trời
Tiếng lòng mình : cuộc sống tôi ơi !
Tôi yêu nó và yêu nó lắm !
Tôi tự hứa từ trong tâm khảm
Đẹp mãi cuộc đời và vui vẻ rong chơi
Cho đến khi thân xác rã rời
Tôi thanh thản lìa xa nhân thế
Bởi giữ nguyên thì tôi không thể
Vì lũ côn trùng khao khát chẳng buông tha
Hình hài là của tôi hôm qua
Mai tôi chết trả về cho đất
Lúc ấy tôi đâu cần hình vóc
Vì mảnh hồn tôi đã hóa hiện thênh thang
Tôi ước ngày đóng nắp áo quan
Mảnh xương tôi gửi vào nhân thế
Không khóc tôi thì em không thể
Không đến viếng tôi anh cũng sẽ bâng khuâng
Lời tiếc thương bạn biết tôi cần
Nên tất cả, thôi thì … tôi nhận …
AnhAnh 09-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#25 —
25.09.2013 11:34
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.01.2014 03:20:32 bởi AnhAnh237>
TRĂNG ĐỎ
Hôm nay trăng đỏ
Viền tím chung quanh
Hạt mưa màu xanh
Và mắt em
Màu thủy tinh trong suốt
📎 Xem tệp đính kèm
Cơn mưa gầy guộc
Cơn gió mỏng manh
Se se đủ lạnh
Lạnh lòng em
Hay từ trong hư ảnh
Em bước trong mưa
Vầng trăng đi theo
Nước mưa trong veo
Hay nước mắt
Rơi vào đêm tĩnh mịch
Từng cơn gió rít
Thổi sợi mưa bay
Nâng chén rượu cay
Trong cơn say
Em uống mình … nghiêng ngã
Rời cành chiếc lá
Lảo đảo xiên bay
Lạnh lẽo lắt lay
Tay tìm tay
Em ôm mình … run rẩy
Trăng đỏ lên cao
Viền tím phai màu
Trời càng mưa mau
Và đêm đen
Bao bầu trời đặc quánh
Dù trời có lạnh
Dù trời đổ mưa
Nữa đêm song thưa
Một mình em
Nghe tiếng mưa … se sắt
AnhAnh 09-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#26 —
21.10.2013 09:21
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:25:06 bởi AnhAnh237>
CƠN BÃO (*)
Gió thét, gió hú, gió gầm rú
Giật tung mọi thứ, gió giật tung
Cuồng phong phẫn nộ thật hãi hùng
Sập, đổ, nghiêng, bay … ôi! Khốn nỗi
Thôn xóm chao nghiêng, đường mất lối
Ruộng màu, hoa cỏ tả tơi rơi
Sầm sập mưa giông đổ trắng trời
Sông, suối, cầu ngang … hòa trộn lẫn
Cơn hung hãn cuồng điên rần rật
Gió tung hoành phố thị, thôn xa
Bao công viên, trường học, cửa nhà, …
Ôi ! Tan nát, hoang tàn, đổ sập
Phố rùng mình run va cầm cập
Gốc cội già trăm tuổi trơ phơi
Tuế nguyệt thi gan ngọc vỡ rồi
Đau cành lá nằm ri rít khóc
Nhà trăm nóc trơ khung, mái tốc
Khắp thôn cùng giần giật kêu rên
Bến thuyền ghe thoi thóp dập dềnh
Chiếc lặn hút, chiếc còn ngoi ngóp
Biển dậy sóng trùng trùng lớp lớp
Xoáy trào phun trắng xóa bạc đầu
Vắng đâu rồi đôi cánh hải âu !
Chỉ còn lại đại dương cuồng nộ
Ôi ! Nhỏ bé trước cơn bão tố
Hạt cát nào dáng vóc phù sinh !
Kia giàu sang yến tiệc linh đình
Đây vương vất mảnh đời đau xót !
Đời ngọt ngào trở nên đắng đót
Lũ mang con trôi đến nơi đâu ?
Cha hỡi cha đau nỗi cơ cầu !
Mẹ hỡi mẹ đau mùa hoa cải !
Bão đi qua tang thương ở lại
Trẻ vật vờ, già sống đơn côi
Vợ tìm chồng, thân xác còn trôi …
Em tìm chị sáng chiều ngơ ngẩn …
Cơn đói lạnh mưu sinh lận đận
Chốn nương thân xoay trở lao đao
Hỡi trái tim ! Đau nỗi đồng bào
Bao nghịch cảnh ... Đời ơi ! Thương lắm
Nhân loại hỡi ! Hồng hoang suy ngẫm ...
Tiếng van xin khẩn thiết đại ngàn
Đại dương dào dạt tiếng khóc than
Thiên nhiên đã bao lần gào thét !
Loài người hỡi ! Nhân sinh giãy chết …
AnhAnh 10-2013.
(*) : _ Cơn bão Wutip đổ bộ vào Quảng Bình, Quảng Trị, Hà Tĩnh chiều ngày 30-09-2013
_ Cơn bão Nari ập vào Quảng Nam, Đà Nẵng và các vùng lân cận đêm 15, rạng 16-10-2013
_ Hai cơn bão lớn này đã gây thiệt hại nặng nề về người và của các tỉnh miền Trung Việt Nam.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#27 —
09.11.2013 12:32
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:37:12 bởi AnhAnh237>
[sm=40.gif] MÀU NẮNG
Anh ơi, nắng có màu gì ?
Đâu rồi câu hỏi thầm thì ngày xưa !
Ta quen nhau một chiều mưa
Một chiều mưa khác tình vừa ly tan
Nước mắt này khóc cho nàng
Cho tình vụng dại lỡ làng kiếp hoa
Kỷ niệm này dành cho ta !
Con tim mối mọt nhẩn nha cắn mòn
Xuân đi qua, hạ vẫn còn
Dấu yêu màu nắng tô son cuộc tình
Tay đan sợi nắng bình minh
Thu vàng trải lá lòng mình rưng rưng
Ta và em đã bao lần
Ngu ngơ hỏi nắng bâng khuâng mấy màu
Anh ơi, màu nắng ra sao ?
Âm vang lời hát là màu mắt em
Kỷ niệm xưa thật êm đềm
Chứa chan màu nắng dịu huyền lung linh
Phải chăng màu nắng trắng tinh,
Tỏa hương như đóa nguyệt quỳnh nữa đêm !
Tình ơi ! anh vẫn đi tìm,
Màu nào của nắng trái tim đau rồi !
Em đi xa cuối chân trời
Vòng tay ôm nắng mình tôi ôm sầu
Thôi thì mảnh vỡ tình đầu
Gửi vào ký ức ngọt ngào khó quên
Đường chiều chan nắng mông mênh
Tâm tư đau rát buồn tênh bởi vì ...
Đâu rồi câu hỏi thầm thì
Em ơi, nắng có màu gì ? ... ngày xưa …
AnhAnh 11-2013.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#28 —
14.11.2013 10:36
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:37:48 bởi AnhAnh237>
[sm=33.gif]VƯỜN NẮNG
Đố em biết nắng màu gì ?
Tinh mơ nắng đậu giàn ti gôn hồng
Sợi nắng rất sáng rất trong
Chiếu xuyên kẽ lá qua song gọi chào
Vành khuyên nhảy nhót bờ rào
Nghe se sẻ hót nắng màu thiên thanh
Cào cào nhấm nháp lá chanh
Gật gù bảo : nắng xanh xanh cỏ gừng
Mưa rơi nữa hạt lưng chừng
Ếch xanh nghĩ nắng như bưng sen hồng
Bướm vàng thong thả chơi rong
Quơ râu vẽ nắng như bông đủ màu
Nắng đu đưa cạnh vườn rau
Lung linh vạt nắng mang màu bình minh
Có phải màu nắng trắng tinh ?
Theo đôi hài nhỏ chân xinh đến trường
Con kiến làm tổ góc vườn
Nghiêng đầu bảo : nắng vẫn thường vàng mơ
Cô mèo ngái ngủ thờ ơ
Lim dim duỗi cẳng cũng : ờ, nắng sao ?
Con chuồn chuồn đậu nhành lau
La cà soi bóng, bảo màu nắng đây
Con ong chăm chỉ cả ngày
Nó bê giọt mật bảo : này, nắng chưa !
Nắng nhảy nhót tít ngọn dừa
Dưới chân gom bóng giữa trưa nắng tròn
Góc vườn sải thóc vàng ngon
Liu riu túm tụm gà con một đàn
Trống choai rủ cánh mơ màng
Phải chăng màu nắng như đàn mái mơ ?
Chú vện lắng nghe nãy giờ
Phân vân cọ mãi cái nơ cổ mình
Bác trâu gặm cỏ lặng thinh
Dù mưa hay nắng cũng mình : thân trâu
. . .
Xa đưa tiếng vọng ơ ầu
Phải chăng cái nắng đủ màu tuổi thơ ?
AnhAnh 11-2013
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#29 —
19.11.2013 11:40
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 14:38:29 bởi AnhAnh237>
[sm=blowing kisses.gif]ĐÀN GÀ CON
Liu chiu lít chít
Ríu rít một đàn
Tục tục toàng toàng
Mười hai đứa chẵn
Hôm nay đẹp nắng
Con cứng cáp rồi
Rời ổ đi thôi
Toàng toàng tục tục
Cúc cà cúc cục
Mười hai cục bông
Óng ánh vàng lông
Đôi chân bé xíu
Líu chíu líu chíu
Theo mẹ cuống chân
Đứa út tần ngần
Đứng yên nghiêng ngó
Mẹ gà gọi nó
Túc tục toàng toàng
Mau đi theo đàn
Kẻo con bị lạc
Út gà ngơ ngác
Chạy theo, chạy theo
Chiêm chiếp mè nheo
Chờ con mẹ nhé !
Đứa lớn đứa bé
Chiếp chiu chiếp chiu
Mẹ yêu mẹ yêu
Con đói, con đói !
📎 Xem tệp đính kèm
Mẹ gà bước vội
Dẫn con ra vườn
Túc tục thân thương
Mẹ gà bươi đất
Cúc cấc cúc cấc,
Có miếng mồi ngon
Các con, các con
Cùng chia nhau nhé !
Đứa lớn đứa bé
Chớp đôi cườm đen
Mười hai đứa chen
Đến gần bên mẹ
Mồi ngon san sẻ
No căng diều rồi
Gà con rong chơi
Nhớ lời mẹ dạy :
Tung tăng chạy nhảy
Tránh vũng nước sâu
Không chạy qua cầu
Không theo bạn vịt
Mười hai đứa nghịch
Học mổ, học bươi
Cục bông vàng tươi
Lấm lem bụi đất
Mèo nâu đẫy giấc
Thong thả ra vườn
Chân bước mắt lườm
Âm thầm tiến sát
Mẹ gà quang quác
Sửng cổ xù lông
Hùng dũng uy phong
Sẵn sàng tử chiến
Vừa công vừa tiến
Chân đá liên hồi
Mổ tới không thôi
Mèo nâu lủi mất
Mưa phùn lất phất
Chiếp chiu chiếp chiu
Này các con yêu
Vào đây trú ngụ
Mẹ gà lắc giũ
Dang cánh chở che
Túc tục, te te
Chiều tà tắt nắng
Sân vườn đã vắng
Về thôi các con
Cục bông lon ton
Cuống chân theo mẹ
Đứa lớn đứa bé
Đứa trước đứa sau
Chúng nó tranh nhau
Rúc vào cánh mẹ
Tiếng rù khe khẽ
Ổ rơm ấm hơi
Đàn con ngủ rồi
Giấc mơ hạnh phúc
Túc tục túc tục
Mẹ yêu mẹ yêu
Chiếp chiếp chiu chiu …
Con yêu mẹ lắm.
AnhAnh 11-2013.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 64
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.04.2013
Trạng thái: offline
#30 —
25.11.2013 14:54
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.03.2014 12:09:56 bởi AnhAnh237>
ĐÀN CHÓ CON
📎 Xem tệp đính kèm
Con vàng có đốm đen đen
Thêm con đen nữa lại chen đốm vàng
Bốn con xếp đủ một hàng
Hai con có đốm, hai vàng hơi nâu
Con đen bụng mẹ gối đầu
Con vàng dí mũi tìm bầu sữa ngon
Lông tơ mướt mượt còn non
Mõm hồng chóp chép, má tròn phính căng
Đệm chân đỏ hỏn lông măng
Cún con nhắm mắt, duỗi, lăn, bò, toài …
Mươi ngày bú mẹ ngủ hoài
Hôm nay mở mắt loài nhoài tập đi
Ngả nghiêng loạng choạng … sá gì
Cún con chăm chỉ kiên trì đáng khen !
Bé yêu gắn cái leng keng
Vào cổ cho cún - cún bèn nhìn nhau
Mẹ cún dạy cún gâu gâu
Cún con hắng giọng âu âu vỡ lòng
Sau khi bài vở đã xong
Bé yêu dạy cún lộn vòng, nhảy dây
Dạy cún tú tí chỗ này
Đúng giờ đúng chỗ mỗi ngày sáng trưa …
Cún ngoan ưm ửm dạ thưa
Cái đầu lắc lắc, đuôi vừa vẫy theo
Đôi mắt cún sáng trong veo
Đôi tai cum cúp, bé yêu quá chừng !
Đi xa về đến cún mừng
Chồm lên cún đứng hai chân nhảy vòng
Yêu cún bé bế vào lòng
Bốn con cún nhỏ bé bồng bé thương …
AnhAnh 11-2013.
★
★
★
★
★
0