Danh may: tuanhehp
11. NHỮNG LỜI NÓI HAI NGHĨA
Sáng hôm sau, Ba Thám Tử Trẻ dậy thật sớm. Khi ăn sáng, ba bạn lại nói chuyện thêm một chút về Mercedes.
- Ít nhất bà đã toan lừa ta một lần tối hôm qua, Hannibal nhớ lại.
- Lúc nào? Peter hỏi.
- Lúc nhìn đồng hồ và nói là phải trở về hồ. Bà muốn ta tưởng bà đi ngay.
- Cậu nói đúng, Bob đồng tình. Đúng rồi, ban đêm bà có thể đi được bao xa trên vùng núi?
- Thêm một chuyện khác về cái đồng hồ, Hannibal nói tiếp. Đồng hồ bị trượt khỏi tay bà và lúc bà kéo lên lại, mình tự nhủ – Hannibal nhún vai – mình cũng không biết nữa. Có thể là ảo giác do ánh lửa trại… mình nhìn thấy giống như một vết sẹo ở cổ tay bà.
Cả Peter lẫn Bob đều không để ý. Nhưng Bob có thêm một điều để nói.
- Chắc chắn là phải dè dặt bà này, Bob mỉm cười nói. Trước hết, không có nhiều phụ nữ Mê-hi-cô đeo kính sát tròng đâu. Và sau đó…
- Kính sát tròng hả? Peter ngắt lời.
- Mình thấy bà lau kính trên xe đò. Bà cúi đầu xuống để mình không thấy bà đang làm gì. Nhưng bà có cái bóp giống y như mình.
- Và sau đó còn gì nữa? Hannibal nóng lòng hỏi.
Khi Bob ra vẻ vô tư nhỏ giọt thông tin như thế, Hannibal muốn la lên.
- Sau đó, Bob nói tiếp vẫn với nụ cười đáng ghét trên môi, bà làm gì mà đi dạo trên vùng núi Sierra Madre với bộ đàm?
Bob ăn hết đậu, rồi dùng nắm lá kim thông chùi dĩa cho sạch trong khi Hannibal đếm nhẩm từ một đến mười.
- Dường như mình thấy ăng ten lòi ra khỏi cái túi trên con lừa của bà trong khi bà kể cho cậu về Pancho Villa. Nên mình đứng dậy đi kiểm tra thử. Mình xin nói dứt khoát : không còn nghi ngờ gì, bà có bộ đàm.
- Bà hi vọng sẽ liên lạc với ai ở nơi khỉ ho cò gáy này? Peter ngạc nhiên hỏi. Không thể là Dusty. Mình đã giúp hắn giở hàng lên xuống con ngựa nhiều lần đến nỗi mình dám thề hắn không có bộ đàm.
- Bác Ascencion có một bộ đàm, Hannibal nhớ lại. Mình sửa giúp ông. Nhưng không thể được, bộ đàm mạnh nhất cũng không thể phát từ đây về trang trại nổi.
Khi đứng dậy, ba thám tử cẩn thận giẫm vào đống lửa cho tắt. Rồi ba bạn gom đồ đạc lại, Hannibal cột hết lên lưng lừa.
- Giả sử … thám tử trưởng vừa bắt đầu nói vừa gãi cổ con lừa, giả sử Mercedes không quay về trang trại thì sao? Nếu giả sử hiện bà đang núp trên đá? (Hannibal nhìn xung quanh), chờ ta lên đường để theo ta.
Peter nhún vai.
- Nếu bà có ý đổ như thế, thì bà đã thành công. Đâu có cách nào che dấu vết của bọn mình.
- Đúng, Hannibal đồng tình rồi kéo con lừa ra khỏi khoảng rừng thưa. Nhưng ta vẫn có được một lợi thế.
- Lợi thế nào?
- Blondie đã làm quen với con burro của bà Mercedes tối hôm qua. Và theo những gì Hector Sebastian nói với mình, khi đã biết nhau, loài burro cảm nhận được sự hiện diện của nhau cách xa hàng trăm mét. Nên, nếu Mercedes và con lừa của bà đến gần ta dưới ba cây số, Blondie sẽ cho ta biết.
Hôm nay là ngày khổ cực nhất hành tinh. Blondie đã tiến hành leo lên ngọn núi cao nhất và dốc nhất từ trước đến nay. Con lừa cái nhỏ đi ngoằn ngoèo trong các vực hẻm trên núi, đang từ từ lên đến ngọn núi xa.
Nó không dừng hẳn lần nào và không be lên tiếng nào. Còn Ba Thám Tử Trẻ , thì dù có quay lại liên tục nhìn phía sau, cũng không thấy Mercedes lẫn con burro của bà.
Tuy nhiên ba thám tử có thấy một đám khói dường như bay lên từ phía bên kia đỉnh núi đang leo.
- Đây là một trong những đám cháy rừng lạ lùng nhất mà mình từng thấy, Peter thắc mắc nhận xét. Rừng ở đâu? Trên đó không có bụi cây nào, ngoại trừ vài cây xương rồng.
- Cậu nói đúng, Hannibal thừa nhận. Nhưng lần này, khói có thể xuất xứ từ sườn núi phía bên kia. Nếu vụ cháy lây lan ở phía dưới, thì ta sẽ bị bao vây.
- Tuyệt quá! Bob thốt lên. Không những bọn mình đang bị một mụ thần kinh nói láo theo đuôi, mà bây giờ lại còn phải đối phó với một vụ cháy rừng.
Peter quan sát bầu trời.
- Đây là đám khói kì lạ nhất mà mình từng thấy, Peter lập lại. Nó đi lên. Nhưng nó không ở lại. Nó bốc hơi đột ngột.
Bob ngước mắt lên nhìn. Diều hâu, đại bàng đang bay phía trên.
- Chúng nó may mắn quá, Bob thở dài. Chúng bỏ chạy trước khi bị nướng.
Ba thám tử đi tiếp. Nhờ nóng lòng muốn làm sáng tỏ vụ bí ẩn và nhờ vòng eo đã nhỏ đi rất nhiều, Hannibal không còn cực nhọc khi theo Blondie nữa. Đến đầu giờ chiều, con lừa và thám tử trưởng đã bỏ Bob và Peter khá xa lại phía sau.
Chính lúc đó, Bob và Peter nghe tiếng thám tử trưởng vang lên trên núi.
- Đứng lại! Hannibal hét lên. Cứ đứng yên tại chỗ.
Bob và Peter đứng yên lại ngay. Ở đằng xa, Bob và Peter nhìn thấy thám tử trưởng đang đưa tay lên cao trên đầu.
- Bây giờ hãy bước lại gần, Hannibal la. Đi theo con lừa từ từ.
Bob và Peter lúng túng nhìn nhau. Hannibal đang nói sao vậy? Đó có phải là việc mà Bob và Peter làm từ đầu đến giờ không: đi theo Blondie?
Không rời mắt khỏi Hannibal, Bob và Peter bắt đầu leo. Hannibal vẫn đi theo sau Blondie. Vì một lý do gì mà Bob và Peter không hiểu nổi, Hannibal vẫn đưa hai tay lên cao.
Rồi Hannibal đứng sững lại.
- Đứng yên, giọng của Hannibal ra lệnh. Các cậu là ai? Các cậu làm gì? Các cậu muốn gì?
Bob và Peter lại nhìn nhau. Tình thế càng lúc càng lạ lùng khó hiểu. Rồi một hồi sau, tình thế lại trở nên vô lý hẳn, khi giọng nói của Hannibal vang lên một lần nữa:
- Tôi là Hannibal Jones, giọng đó la lên. Tôi có bức thông điệp cho các anh.
Đổi với thám tử trưởng, tình huống không lạ lùng, mà đáng sợ. Sau một khúc cua, Hannibal đụng đầu với một nòng súng lòi ra khỏi một tảng đá và chĩa thẳng vào Hannibal.
- Đứng yên! Giọng nói la lên. Đứng yên tại chỗ.
Điều làm Hannibal ngạc nhiên nhất là, khi nghe những lời này, Blondie đã đứng sững tại chỗ. Hai cái tai vểnh thẳng, nó be lên khẽ.
Hannibal tuân theo mệnh lệnh kế tiếp, là từ từ bước theo Blondie. Con lừa dừng cách nòng súng một mét.
Một cậu bé trạc tuổi thám tử trưởng bước ra từ sau tảng đá. Cao hơn Hannibal, tóc vàng rối bù và mặt rám nắng, cậu mặc quần jean, ủng Mê-hi-cô, vét xanh jean. Cho dù Hannibal đã cho biết tên mình, kẻ lạ vẫn tiến tới, súng chĩa vào thám tử trưởng. Cậu không nhìn Hannibal nữa. Mắt cậu dán vào con lừa trắng nhỏ.
- Blondie, cậu nói. Làm thế nào mi đến đây được?
Hai cái tai Blondie rung lên. Nó ngoảnh đầu lại để nhìn Hannibal. Rồi lại quay tới nhìn cậu thanh niên tóc vàng, có vẻ hết sức lúng túng.
Hannibal vuốt cổ nó.
- Chính em đã dẫn nó đến, Hannibal giải thích. Hay đúng hơn là nó dẫn em đến đây. Anh là Brit phải không?
Cậu thanh niên tóc vàng không trả lời. Cậu vẫn chĩa súng vào Hannibal, bước đến mép con đường mòn nhỏ, nhìn xuống dưới núi. Dưới đó khoảng ba mươi mét, Bob và Peter đang chậm chạp leo lên.
- Hai cậu kia là ai? Cậu thanh niên đa nghi hỏi.
Hannibal vội giải thích Bob và Peter là hai bạn ở Californie với mình.
- Tụi em đến giúp anh, anh Brit à, thám tử trưởng nói tiếp. Anh đúng là anh Brit phải không?
- Ừa, cậu thanh niên trả lời nhưng không hạ súng xuống. Giúp tôi hả? Bằng cách nào?
- Bằng cách báo trước với anh rằng Dusty Rice…
- Hắn ở đâu? Ánh nhìn của Brit trở nên đa nghi. Hắn có ở dưới với hai người bạn của cậu không?
- Không. Ông ấy bắt đầu chuyến đi cùng bọn em. Nhưng ngựa ông ấy bị đi cà nhắc. Ông ấy nói thế. Tụi em chia tay với ông ấy cách đây mấy cây số rồi. Nhưng rất có thể ông ấy sẽ có mặt ở đây ngày mai.
- Cám ơn. Cám ơn đã thông tin.
Sau khi cài nút an toàn, Brit đeo súng lên vai.
- Các cậu làm thế nào để leo lên đến đây? Brit nói tiếp.
- Blondie chỉ đúng đường. Nó đã dẫn tụi em về nơi nó đã ra đi.
- Làm thế nào Dusty thuần hóa được nó nhanh như thế?
- Ông ấy không thuần hóa nó. Nó vẫn còn khá hoang dại. Em là người duy nhất đến gần nó được. Bởi vì nó tưởng em đã cứu sống nó. Nó tưởng em là anh.
- Tôi hả? Tại sao?
- Do giọng nói. Có thể anh không để ý, nhưng giọng anh và giọng em rất giống nhau. Đối với Blondie, có lẽ ta có cùng giọng nói. Đối với nó, đó chính là giọng nói đã đưa nó về nơi an toàn khi nó bị mù. Nó đã liên tưởng giọng nói này với ngoại hình hiện nay của em. Chính vì vậy mà nó bối rối khi thấy anh.
Brit mỉm cười với con lừa.
- Lại đây, Blondie nào. Blondie dễ thương, lại đây.
Tai Blondie vẫn còn rung. Nó dè dặt bước đến gần Brit và không động đậy khi Brit vuốt cổ nó. Rồi, trong khi Brit tiếp tục nói chuyện với nó, nó cạ mũi vào ngực cậu.
Một hồi sau, Bob và Peter xuất hiện trên mỏm đá.
Hannibal giới thiệu.
- Peter Crentch và Bob Andy. Còn đây là anh Brit…
- Brit Douglas, Brit nói rõ. Rất hân hạnh được làm quen.
Bob và Peter mỉm cười. Bây giờ hai thám tử đã hiểu những tiếng la lạ lùng đã nghe. Hóa ra hai bạn chỉ nhầm lẫn giọng của Brit với giọng Hannibal!
- Tôi nghĩ các cậu khát nước lắm, Brit nói. Tôi sẽ đưa các cậu về chỗ trốn.
Brit dắt dây Blondie, bước trên con đường mòn ngoằn ngoèo. Lên đến đỉnh, có một lỗ hổng bên sườn núi, che giấu một nửa.
- Cúi đầu xuống nhe, Brit báo trước trong khi ba thám tử bước theo vào đường hầm. Rồi. Bây giờ đứng thẳng lại được rồi.
Rất ít ánh sáng lọt vào đường hầm, nhưng Ba Thám Tử Trẻ thấy mình đang ở trong một hang động rộng lớn, trần khá cao.
Brit bật một que diêm lên để châm một cây đèn cầy. Khi đó Hannibal hiểu ra rằng Brit sống trong này được một thời gian. Túi ngủ cuộn lại nằm dưới đất. Xoong chảo, lò dầu hôi, vài cái bao, nhiều xẻng và cuốc chất dọc thành hang. Hannibal ghi nhận vẻ bề mặt phẳng của trần và kết luận rằng ở đây chưa hề có vụ nổ nào. Hang này không thể là hang Pancho Villa.
Brit lượm một cái bao, rót một đống lúa mạch xuống dưới đất.
- Cũng may là ba mang theo cái này cho ngựa, Brit nói. Ở đây chẳng có gì để gặm đâu. Cả cho một con burro đói bụng.
Bob nhìn cái túi ngủ độc nhất.
- Ba của anh đâu rồi? Bob hỏi.
- Để làm gì? Tại sao cậu muốn biết? Brit kêu lên, vẻ đa nghi.
- Bởi vì cũng phải báo cho bác về chuyện Dusty, Bob giải thích.
Brit lấy một bình đất, rót chút nước vào xoong cho Blondie.
- Ba dẫn ngựa xuống thung lũng tìm lương thực.
Brit chuyển bình cho Peter rồi ba thám tử lần lượt uống một ngụm nước.
- Bác xuống hướng hồ à? Hannibal hỏi. Hy vọng bác sẽ không đụng đầu với Dusty.
- Không. Ba không đi hướng đó. Phía bên kia núi có một ngôi làng. Ở đó chỉ có hai cửa hàng và ba sẽ không tìm ra cái mà chúng tôi đang cần. Làng không có bác sĩ thú y nữa. Nhưng xe đò dừng ở đó, chuyến xe đò đi…
Brit ngưng nói, nhìn Ba Thám Tử Trẻ như thể để xem có tin tưởng được hay không.
- Tại sao các cậu lên núi? Brit hỏi.
- Đó là ý của Dusty…
Đã đến lúc kể câu chuyện cho Brit nghe. Hannibal nói về cuộc thi ô chữ, mà câu trả lời phải được thâu băng cassette. Thám tử trưởng kể lại làm thế nào cuối cùng ba thám tử đã hiểu ra mục đích màn dàn dựng đó: tiền peso của Pancho Villa.
Brit ngồi dưới đất cùng ba thám tử, chỉ nghe mà không nói gì.
Brit đột ngột đứng dậy.
- Dusty đã nói về kho báu? Brit tức giận hỏi. Và chưa hết! Hắn hứa chia phần nếu các cậu tìm ra hả?
Không, Peter trấn an. Dusty không hề nói gì về chuyện này. Theo hắn, ta phải lên núi để cho móng chân Blondie mòn đi.
- Cái gì! Brit chưng hửng thốt lên.
Peter nói tiếp:
- Chính Mercedes đã nói với tụi em về Pancho Villa.
- Mercedes, Brit chau mày không hiểu lập lại. Mercedes là ai?
Bob mô tả. Hai bím tóc dài. Mắt nâu sậm.
- Người Mê-hi-cô hả? Brit chau mày ngạc nhiên hỏi lại.
- Dường như thế, Hannibal trả lời. Em chỉ nghe bà ấy nói tiếng Tây Ban Nha thôi. Và da bà ấy màu sậm.
Bây giờ chính Hannibal cũng bối rối.
- Bà Mercedes đã nhờ bọn em báo trước cho anh về vụ Dusty. Bà ấy nói là rất thân với anh. Anh biết bà ấy mà, phải không? Peter hỏi.
Brit lắc đầu.
- Tôi chưa bao giờ nghe nói đến cái tên này, Brit nói. Và theo tôi biết thì tôi chưa bao giờ gặp bà ấy.
12. TÌNH HUỐNG LY KÌ
- Vùng đồi núi này đầy hang, Brit giải thích. Pancho Villa và người của ông đã gần như tận dụng hầu hết hang để làm sào huyệt. Và ba tin chắc là đã tìm ra cái hang giấu mấy đồng peso bạc kia.
Ngồi trên túi ngủ cuộn lại, tối hôm đó bốn bạn đang bàn tán trong cái hang của Brit. Brit đã nấu một nồi to món ăn ưa thích nhất của ba thám tử – cơm nấu với đậu – trên lò dầu hôi. Hiện ba bạn đã đốt ba đèn cầy, nhưng, để không cho ánh sáng lọt ra bên ngoài, Brit đã treo một tấm chăn ngay trước cửa hang. Blondie đang khoái chí nhai cỏ khô trong một góc.
- Làm sao bác và anh biết được là đúng hang đó? Peter hỏi. Hang nhiều quá mà.
- Thì trước hết, Brit giải thích, cửa hang bị đá sụt lở che mất hoàn toàn. Rồi khi xê dịch được vài khối đá, thì ba đã phát hiện ra lgnacio.
- Lgnacio hả?
- Một người lính của Pancho Villa, Brit nói rõ hơn. Dĩ nhiên là trông khá gớm ghiếc, sau khi đã ở dưới hàng tấn đá từ năm 1916 đến giờ. Chỉ còn một bộ xương dính vài mảnh vải. Còn cái sọ…
- Em xin anh! Peter ngắt lời. Em đang ăn mà!
Bob mỉm cười.
- Xác chết làm cho bạn Peter đây ăn mất ngon miệng.
- Ồ đừng lo, chúng tôi đã chôn cất lgnacio đàng hoàng, Brot cười nói. Ba đã dựng một thánh giá trên mộ và khắc tên lgnacio để kỷ niệm một trong những vị anh hùng quân đội lớn nhất Mê-hi-cô. Đối với người Mê-hi-cô, lgnacio Villende như, ờ ờ, như một loại George Washington và…
- Bác và anh có vào hang không? Peter ngắt lời để lái cuộc nói chuyện sang hướng khác.
Brit lắc đầu.
- Chúng tôi đã xê dịch được vài khối đá bằng cuốc và xẻng. Nhưng chúng tôi bị kẹt và không đến được kho báu. Chính vì vậy mà ba đã ra đi. Để mua thuốc nổ.
- Theo anh, thì đến bao giờ bác mới về? Hannibal hỏi.
- Còn phải ba bốn ngày nữa. Chỉ mất vài giờ để đến làng. Ba sẽ để ngựa lại tại chỗ, cho chúng ăn uống và nghỉ lại sức. Ba sẽ cần cả hai để mang cả đống lương thực về. Sau đó, ba phải đi một đoạn đường dài bằng xe đò đến Chihuahua. Đó là thành phố gần nhất nơi có bán thuốc nổ và những mặt hàng cần thiết khác.
- Rốt cuộc chỉ có bốn ta để đổi phó với Dusty, Bob kết luận. Và có thể Mercedes. Chắc bộ tứ này đủ để thắng. Nếu cả bốn cùng ra tay với nhau.
Brit nhìn ba người bạn mới quen:
- Tôi rất mừng là không phải ra tay một mình, Brit nói. Tôi cũng muốn cám ơn các cậu đã báo trước cho tôi biết về Dusty. Ý tôi muốn nói là các cậu không hề quen biết gì tôi.
- Thật ra… Hannibal nhớ ra là chưa giới thiệu cả ba là ai. Bọn em không chỉ hành động vì anh, thám tử trưởng nói tiếp. Bọn em đang theo một vụ điều tra. Và bọn em nhất quyết phải giải quyết cho xong.
- Cậu muốn nói sao? Brit hỏi. Tưởng như các cậu là thám tử hay một cái gì đó đại loại như vậy.
- Đúng thế, Hannibal gật đầu. Bọn em là thám tử tư!
Hannibal rút danh thiếp ra khỏi túi, đưa cho Brit. Trên danh thiếp đề:
BA THÁM TỬ TRẺ
Điều tra các loại
???
Thám tử trưởng: HANNIBAL JONES
Thám tử phó: PETER CRENTH
Lưu trữ và nghiên cứu: BOB ANDY
Brit xem xét tấm card thật lâu, tiến hành đọc bằng một giọng chậm rãi và không chắc chắn.
- Ba thám tử, Brit nói. Ba …
Brit trả danh thiếp lại cho Hannibal. Thám tử trưởng có vẻ ngạc nhiên.
- Có lẽ cậu nên đọc giúp mình.
Hannibal không cần nhìn danh thiếp và đọc thuộc lòng nội dung ghi trên đó.
- Ồ, Brit rụt rè chuyển sang nhìn Blondie và nói. Không phải tôi không biết chữ, Brit giải thích. Nhưng tôi bị chứng loạn đọc. Các cậu biết bệnh đó chứ?
- Biết, Bob thông cảm gật đầu. Nghĩa là anh không nhìn thấy chữ và từ ngữ theo đúng trật tự. Người ta đang thực hiện nhiều thí nghiệm về vấn đề này với kính sát tròng màu.
- Đúng. Mẹ tôi muốn tôi gặp bác sĩ chuyên khoa, khi nào tôi về. Nhưng hiện, thì rất khó đọc và viết. Thường khi mẹ không có cạnh tôi, thì hai mẹ con hay thâu những gì muốn nói với nhau vào băng cassette và gửi cho nhau.
Hannibal không nói gì. Máy vi tính trong đầu Hannibal đang chạy trở lui, thật nhanh.
Một mẩu ghép hình khác vừa mới tìm được chỗ của nó. Cuộn băng cassette mà Hannibal đã tìm thấy trong thùng thư. “Xin anh đừng đến Mê-hi-cô. Anh đang gặp nguy hiểm lớn…”
Chắc chắn là giọng Brit trên cuộn băng. Có thể là một đoạn bức thông điệp dài hơn mà Brit đã gửi cho mẹ. Chính bà hay một người nào đó khác đã xóa đi tất cả ngoại trử vài câu, rồi cho băng cassette vào thùng thư. Một lời cảnh cáo. Và một manh mối.
Hannibal mỉm cười với Brit.
- Hiện mẹ anh đang ở Los Angeles à?
- Phải. Tôi hi vọng như thế. Nhưng mẹ tôi rất cứng đầu và…
Brit quay mặt đi chỗ khác, như không muốn nói nhiều hơn.
Hannibal không muốn ép buộc anh. Nhưng có một chuyện khác thám tử trưởng cần làm rõ.
- Trông anh có giống mẹ không? Hannibal hỏi. Ý em muốn hỏi bác có tóc vàng như anh không?
- Có. Tôi cũng thừa hưởng cặp mắt xanh của mẹ. Sao vậy?
- Không có gì. Em tự hỏi, vậy thôi.
Giả vờ vô tư, Hannibal ngáp rồi vươn vai.
- Đi ngủ chưa?
Tất cả tán thành. Vài phút sau, đèn cầy đã tắt. Tấm chăn che cửa hang được tháo ra và bốn bạn ngáy khò khò trong túi ngủ.
Sáng hôm sau, khi Hannibal thức dậy sớm, ánh sáng yếu ớt đang len vào hang. Hannibal nhìn tìm Blondie. Nó không có trong hang.
Hannibal vụng về chui ra khỏi túi ngủ để đi tìm con lừa. Hannibal nhìn thấy nó ngay cách đó hai chục mét, dưới chân con đường mòn dẫn lên hang. Hannibal thấy nó ngẩng đầu lên kêu, không có vẻ sợ sệt, mà thân thiện. Một hồi sau, Hannibal nghe tiếng be khác từ dưới núi.
Con lừa của Mercedes, Hannibal nghĩ bụng. Thám tử trưởng vội núp sau tảng đá. Một hồi sau, Peter, Bob và Brit ra cùng Hannibal. Cả ba cũng đã nghe tiếng lừa be.
Cuộc trò chuyện thân thiện vẫn tiếp tục giữa Blondie và người bạn vô hình. Rồi một con lừa khác xuất hiện, leo lên một đoạn đường dốc. Blondie chạy lon ton ra đón bạn. Hai con lừa cạ mũi nhau.
Con lừa của Mercedes vẫn còn dây cương trên cổ, nhưng không còn chở túi nữa. Khi mặt trời lên, trời sáng dần. Bốn bạn thận trọng nhìn xung quanh.
Không thấy Mercedes đâu.
- Hay cho hai con lừa vào hang đi, Peter gợi ý. Nếu thấy Blondie, bà Mercedes sẽ biết ta đang ở đây.
Brit và Hannibal kéo hai con lừa vào trong hang, để cho Bob và Peter đi theo sau.
- Cậu không tin Mercedes, đúng không? Brit hỏi.
- Đó là một vụ bí ẩn khác nữa, Hannibal thừa nhận. Đúng là bà ấy có nhờ bọn em báo trước với anh về chyện Dusty. Nhưng bà ấy còn nói là quen rất thân với anh. Vậy mà anh không hề biết bà. Như Bob nói, nên cảnh giác bà.
Hai con burro đang đói bụng. Khi vào đến hang, Brit cho hai con lừa ăn uống.
Trong khi Peter chuẩn bị bữa ăn sáng gồm cơm và đậu như thường lệ, Hannibal bắt đầu thấy nhớ mấy món xa lát… Bốn bạn ăn chung. Hannibal đã mang dĩa ra ngoài hang và ngồi đó canh gác. Thám tử trưởng nằm úp, kín đáo, nhìn khắp quang cảnh, hy vọng thấy Mercedes. Bốn bạn đã thống nhất là sẽ thay ca nhau mỗi giờ.
Thám tử trưởng cảm nhận được trong dưới ngực một sự rung thật nhẹ trong nền đất cứng. Cú sốc đó cũng đủ làm cho Hannibal thả nĩa ra. Hannibal đã từng biết nhiều vụ động đất ở Los Angeles đủ để biết rằng không phải chuyện đó. Không có cú rung mạnh. Thật ra giống như đang đứng bên lề đường rồi có chiếc xe tải chạy qua.
Hannibal kể lại sự cố cho Bob nghe, khi Bob đến thay ca một tiếng sau.
- Có, Bob gật đầu. Bọn mình cũng cảm nhận trong hang. Y như âm basse khi vặn volume ampli cao quá. Vùng núi này có thể nguy hiểm lắm. À mà bọn mình chưa thảo luận lại về vụ cháy rừng mà bọn mình nhìn thấy hôm qua…
Bob quay lại nhìn lên trời phía sau. Rất tiếc đỉnh núi bị vách đá dốc phía trên cửa hang che mất.
Rồi Bob thay Hannibal để canh Mercedes.
Hai tiếng sau, Peter đang trực, thì nhìn thấy một cái gì đó động đậy ở phía dưới. Để báo hiệu, Peter giả tiếng chim kêu.
- Ở đâu? Hannibal hỏi khẽ trong khi tất cả nằm úp xuống ngay miệng hang.
- Kìa, ở dưới, Peter trả lời và chỉ bên trái
Không cần phải nói nhiều hơn. Bây giờ cả bốn đã nhìn thấy hình bóng đang tiến đến.
Một người đàn ông đội mũ cao bồi và cầm cây súng đang leo nhanh lên núi tiến về phía hang.
Chính là Dusty.
13. LINH TÍNH CỦA HANNIBAL
- Trốn trong hang cũng vô ích, Hannibal thì thầm. Dusty sẽ lần theo dấu vết ta cho đến hang. Và nếu hắn vừa bắn súng vừa bước vào… - Hay bọn mình phục kích hắn, Bob gợi ý.
- Phải, Hannibal gật đầu. Mình có sáng kiến này, có thể thành công.
- Đồng ý, kể đi… Peter yêu cầu.
- Ừ, nhưng vào trong đã.
Hannibal bò trở vào hang. Tất cả vào theo.
Một phút sau, chỉ có Hannibal, Bob và Brit trở ra. Brit ngồi chồm hổm xuống, ôm cây súng sát vào ngực. Ngay khi Dusty rời khỏi tầm nhìn, Brit cực nhọc đi xuống con đường ngoằn ngoèo, rồi biến mất sau những tảng đá ở dưới. Bob vội vàng đi theo Brit, rồi cũng biến mất.
Hannibal vẫn nằm trước cửa hang. Thám tử trưởng giữ đầu cúi xuống và thấy Dusty hiện ra. Tay cầm súng, Dusty bước đều theo dấu vết của Blondie.
Hannibal chờ ông chỉ còn cách xa chưa đầy hai chục mét.
- Dusty ơi, Hannibal gọi. Dusty, Brit đây.
- Brit hả?
Bàn tay Dusty trượt trên báng súng, đến cò.
- Brit, mày ở đâu vậy?
- Trên đây, Hannibal trả lời. Tôi đang chĩa súng vào ông.
Dusty phá lên cười.
- Bắn đi, Dusty thốt lên. Khi đó tao sẽ biết chính xác mày đang ở đâu và tao sẽ bắn tung đầu mày.
Dusty lên đến cuối đường mòn và cứ tiến lên bằng nhịp bước mềm mại và đều đặn.
- Ông muốn gì? Hannibal giả vờ sợ sệt và nói. Tại sao ông lại đến đây?
- Chỉ để nói chuyện thôi. Để có một cuộc trao đổi thân mật với hai cha con mày về Pancho Villa.
- Vứt súng xuống!
Brit thật phóng ra từ sau tảng đá và đâm súng mạng vào lưng Dusty. Hắn có vẻ sững sờ.
- Nào. Vứt súng xuống! Brit cương quyết ra lệnh.
Kế hoạch của Hannibal, dựa vào chuyện Dusty bị bất ngờ, đã thành công. Dusty tưởng hắn đang nói chuyện với Brit phía trên cao, trong khi Brit lại ở dưới.
Dusty không vứt súng xuống nhưng vẫn hạ xuống do lúng túng
- Không được quay lại! Brit ra lệnh cũng bằng giọng cứng rắn.
Đúng y như mong muốn của Hannibal, Dusty hấp tấp làm ngược lại mệnh lệnh. Hay ít nhất cũng định làm thế.
Khi đó Bob phóng ra khỏi chỗ núp.
Dusty đang quay đầu về hướng Brit một nửa, không thấy Bob tới. Trước khi Dusty kịp phản ứng, Bob giật cây súng ra khỏi tay hắn, ném vào một bụi cây xương rồng cách đó khoảng một chục mét.
Dusty tức giận quay sang Bob
Bob ra tư thế võ sĩ karate ngay. Bob không giỏi karate bằng Peter, nhưng có phản xạ nhanh. Bob nghĩ mình sẽ chế ngự nổi Dusty nếu bị hắn tấn công. Dusty đột ngột tấn công Brit. Cánh tay hắn bắn ra. Rồi bằng sống tay, hắn nện Brit một cú mạnh vào đầu. Brit choáng váng bước thụt lùi. Ngay lập tức, Bob bước lên một bước, nhưng Dusty đã chụp lấy nòng cây súng của Brit. Bằng một cú xoay cổ tay mạnh, hắn giật lấy cây súng. Dusty bước lùi, chĩa súng vào Bob.
- Sao, đồ nhóc con giỡn mặt! Dusty thốt lên. Bây giờ, cút đi chỗ khác đi. Đừng dừng lại khi chưa ra khỏi tầm bắn của ta.
Bị tước mất vũ khí, Brit và Bob không còn cách nào khác, mà phải tuân lệnh. Nếu Brit toan đỡ, thì Dusty sẽ bắn Bob. Hai bạn từ từ đi xuống con đường mòn. Dusty chờ cả hai đi xa khoảng một trăm mét, rồi quay lại leo tiếp về hướng Hannibal.
- Ra khỏi đó, thằng mập. Dusty la lên. Bước ra, nếu không tao bắn.
Khi Hannibal từ từ đứng dậy, ngón tay Dusty ôm sát cò.
- Được rồi, Dusty nói. Mày được phép xuống tìm bạn mày sau một phút nữa. Trước tiên, tao có vài câu hỏi muốn hỏi mày.
Hannibal sẵn sàng cho tất cả để được thử miếng võ judo. Nhưng với một cây súng chĩa vào người, Hannibal không thể đến đủ gần hắn để ra tay.
- Cha của Brit đâu?
Hannibal suy nghĩ thật nhanh. Cậu cần phải làm cho Dusty tưởng rằng trong hang không có ai.
- Peter và bác đi lấy nước, Hannibal ấp úng.
- Tại sao ta không thấy chúng?
- Suối ở cách đây khoảng ba cây. Phía bên kia núi. Không thấy từ đây.
Dusty gật đầu.
- Vậy giữa tao và kho báu của Pancho Villa, chỉ có mình mày thôi, Dusty cười khẩy. Tuyệt. Bây giờ mày xuống dưới trốn với mấy thằng bạn mày đi. Làm sao cho tao không bao giờ thấy mày nữa. Nếu mày không muốn nhận viên đạn vào mông, thì chạy nhanh đi.
Hannibal nhún vai, ra vẻ tuyệt vọng và chán nản ,bước nhanh xuống con đường mòn.
Dusty nhìn theo cho đến lúc Hannibal biến mất phía sau đá. Rồi hắn chúi đầu súng, hai tay cầm cây súng, bước vào hang.
Peter nghe hắn đến. Peter đang chờ ngay miệng hang. Cậu đoán biết Dusty sẽ phải cúi đầu khi bước vào. Một tấm bia lý tưởng cho một cú chặt karate.
Peter đưa cánh tay lên. Với các ngón tay thật thẳng, bàn tay của Peter nguy hiểm không kém gì cái rìu. Một cú vào gáy là Dusty sẽ ngã sụp xuống đất, bất tỉnh.
Dusty đột nhập vào hang. Peter hạ cánh tay xuống hắn. Nhưng khi nghe tiếng một con lừa động đậy, Dusty đã ngẩng đầu lên sớm hơn một giây. Khi bị đánh vào vai, Dusty vấp ngã. Nhưng không thả súng ra.
Peter chuyển sang thế tấn công tiếp ngay, cánh tay đưa lên cao, sẵn sàng đánh nữa. Nhưng, như đã chứng tỏ bên ngoài với Bob, Dusty cũng có phản xạ nhanh. Hắn lùi lại, đưa súng lên, chĩa vào Peter, buộc Peter phải hạ tay xuống.
Tuy nhiên Peter có một lợi thế nhỏ so với cây súng này. Dusty vừa mới rời chỗ có ánh sáng mặt trời, trong khi mắt Peter đã quen với bóng tối trong hang. Nếu hành động đủ nhanh, thì Peter có thể đánh bất ngờ trước khi Dusty kịp bắn.
Peter né sang một bên, rồi đột ngột xoay trên mũi chân. Chân phải bắn ra phía sau như cái lò xo. Chân Peter đánh vào ngay dưới ngực Dusty, khiến hắn đứt hơi. Dusty nghẹt thở cong người lại làm hai trong khoảnh khắc một giây.
Lần này, Dusty trở thành mục tiêu rất dễ dàng. Peter phóng ra phía trước, hạ cùi chỏ xuống ót Dusty.
Dusty vẫn nằm bất tỉnh dưới đất khi Hannibal, Bob và Brit trở lên với Peter. Brit giỏi cột gút dây, nhanh chóng trói chặt Dusty.
Khi đó bốn bạn hài lòng nhìn Dusty bất lực. Hai con lừa đã đứng sát nhau trong vụ ẩu đả, bây giờ đã trở ra ăn lúa mạch.
- Ta nghỉ một chút đi, Bob nói sau một phút.
Bốn bạn bước ra khỏi hang.
- Đồng ý, mình biết rồi, Hannibal mỉm cười thừa nhận. Kế hoạch đã không như mình dự kiến. Nhưng phản xạ cực nhanh của Peter đã gỡ rối được.
Peter phá lên cười rồi hươ vài động tác rẽ không khí
- Hai cái tay này là vũ khí ghê lắm đấy
- Đúng rồi, Bob true. Còn mình, thì tên là Lý Tiểu Long. Hannibal, bây giờ bọn mình làm gì bây giờ?
- Trước hết, phải xuống lấy cây súng của Dusty lại, Brit nói. Có hai cây súng thì vẫn tốt hơn.
Bốn bạn chạy nhanh xuống con đường mòn tìm bụi xương rồng, chỗ Bob ném cây súng của Dusty. Tất cả cúi xuống rà soát nền đất đầy đá.
Bốn bạn tích cực tìm kiếm, xem xét từng cục đá, từng khe đá, nhìn dưới từng lá gai xương rồng.
Cây súng đã biến mất.
- Mercedes… bob bình luận. Bà ấy đang ở đâu đây. Và bây giờ bà ấy có cây súng của Dusty!
Hannibal béo béo môi.
- Mình có sáng kiến, thám tử trưởng nói sau một hồi
- Nữa rồi, Peter lẩm bẩm. Linh cảm nữa hả?
- Mình không nghĩ Mercedes đang trốn đâu đây, Hannibal đăm chiêu nói tiếp. Mình nghĩ bà ấy đã trở về căn cứ…
- Căn cứ nào? Peter hỏi
- Bà ấy đã giỡ tải cho con lừa, Hannibal lý luận. Vậy là bà ấy có cắm trại đâu đó. Và , như Hector Sebastian đã giải thích với mình, burro là loài vật rất trung thành. Chúng gắn bó với con người. Vậy nếu mình dẫn Blondie đi cho có bạn với nó, rất có thể con burro của Mercedes sẽ dẫn mình về căn cứ cắm trại của bà chủ nó.
- Cậu hả? Bobu muốn dành mọi vinh quang về riêng mình cậu hả? Tại sao tất cả bọn mình không đi cùng?
- Bởi vì nếu đến bốn đứa, thì bà Mercedes sẽ thấy ta, Hannibal kiên nhẫn trả lời. Nếu chỉ có mình mình, mình sẽ trốn phía sau hai con lừa. Các cậu phải công nhận rằng mình đã ốm hơn trước rất nhiều. Nên khó phát hiện hơn.
- Làm sao cậu ốm bằng lgnacio nổi, Bob nhận xét.
Peter và Brit phá lên cười. Nhưng Hannibal đang lo nghĩ chuyện khác. Bà Mercedes thật sự làm thám tử trưởng khó hiểu. Nhân vật này hơi khó tin. Nhưng rất tiếc, những manh mối duy nhất đã thu thập được là kính sát tròng và dấu vết nhìn thấy trên tay người phụ nữ dưới ánh lửa trại
Là thám tử giỏi, Hannibal biết rằng linh tính có khi tỏ ra rất đúng. Biết đâu, biết đâu cái mà Hannibal đã thấy khi đồng hồ bị tuột không phải là một vết sẹo. Chỉ có một cách để xác minh giả thuyết của Hannibal: nhìn lại Mercedes kĩ hơn.
- Đồng ý, cậu đi đi, Peter đồng tình. Nhưng bây giờ người phụ nữ đó giữ cây súng. Cậu hãy cảnh giác nhé.
Brit cho hai con lừa ra khỏi hang.
- Dusty vẫn còn bị trói, Brit thông báo. Nhưng môi hắn vẫn cử động được. Hắn đã mô tả sẽ xử ta như thế nào khi được tự do trở lại!
Hannibal vỗ mạnh vào mông con lừa của Mercedes. Nó bước đi ngay. Blondie đi bên cạnh nó. Thám tử trưởng giữ cả hai đi giữa mình và vách đá, cúi xuống một chút, để không bị thấy từ phía trên cao.
Hai con lừa không leo lên ngọn đồi, mà đi theo một con đường khá bằng phẳng quanh ngọn núi. Khi ngước mắt lên, Hannibal thấy những miệng hang động khác, nhưng không thấy đường nào dẫn lên đó. Con lừa của Mercedes cứ ung dung đi tiếp.
Đột nhiên, không báo trước, con vật dừng lại.
Trong khi Blondie đứng lại bên cạnh nó, Hannibal nằm úp xuống đất. Phía trên cao khoảng trăm mét, vách đá có một khe nứt. Lợi dụng chỗ đá lồi ra, Hannibal leo lên chỗ khe nứt.
Con lừa của Mercedes không đi theo, nhưng nó cũng không đi tiếp. Blondie tìm thấy khóm ngải, rồi hai con lừa thản nhiên ăn lá
Hay mình đang đi sai hướng, Hannibal nghĩ bụng. Có thể khe nứt hẹp kia trên vách đá không phải là chỗ cắm trại của Mercedes. Dù sao mình cũng phải đến gần hơn xem, Hannibal quyết định.
Rồi thám tử trưởng có cảm giác như một bàn tay lạnh như đá tóm lấy gáy mình. Da đầu Hannibal ớn lạnh.
Cách mặt Hannibal chỉ có hai mét, có một vật nhô lên khỏi mặt đất. Một cây chữ thập bằng gỗ, làm sơ sài.
Hannibal đọc được cái tên khắc trên đó:
GNACIO.
Hannibal đã tìm ra! Đó là cửa hang mà Brit và cha đã phát hiện. Hang nơi Pancho Villa giấu các đồng bạc peso.
Phải chăng Mercedes cũng đã tìm thấy? Có phải bà độc lập cắm trại ở đó? Hiện bà có trong đó không?
Nếu vậy, có lẽ bà đã nhìn thấy hai con lừa và cố tìm hiểu hai con vật đang làm gì ở đó.
Hannibal nằm úp bụng xuống cỏ, chờ đợi.
Hannibal không phải chờ hơn một phút. Chẳng bao lâu thám tử trưởng nhìn thấy hình bóng quen thuộc của người phụ nữ Mê-hi-cô với cái jupe len rộng, hai bím tóc thắt bím đen và khăn đội đầu màu tím, bà đã bước ra khỏi hang và đang nhìn hai con burro.
Hannibal thấy bà đưa súng lên.
Cứ làm đi, Hannibal tự khích lệ mình. Đây là lúc tìm ra bí mật về Mercedes.
Hannibal vẫn cúi đầu xuống. Để phòng trường hợp cậu lầm. Đề phòng trường hợp Mercedes phản ứng với sáng kiến thiên tài của Hannibal bằng một phát súng.
- Mẹ! Hannibal la lên. Mẹ ơi! Con đây! Con Brit đây mà!
14. NGƯỜI PHỤ NỮ MÊ-HI-CÔ MẮT XANH
Trong suốt mười giây dài nhất đời Hannibal, Mercedes không động đậy.
Rồi bà bỏ súng xuống, chạy nhanh xuống dốc về hướng Hannibal.
- Brit ơi, bà kêu, Brit con yêu, con đang ở đâu vậy? Con khỏe chứ?
Bà không còn giả vờ không biết tiếng Anh nữa.
Hannibal đứng dậy.
- Dạ có, anh Brit khỏe, Hannibal trả lời. Cháu xin lỗi vì đã lừa bác như vậy, nhưng anh Brit cần bác giúp. Tất cả tụi cháu cần bác cứu giúp!
Mercedes đứng lại cách Hannibal vài mét. Trong suốt khoảng mười giây nữa ,bà nhìn chằm chằm Hannibal. Cuối cùng nét mặt bà dịu lại.
- Nhanh lên, bà nói. Cậu lên hang đi, kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.
Để hai con lừa gặm lá cây thỏa thích, Hannibal đi theo Mercedes lên khe nứt trong vách đá.
- Dusty đâu?
Bà lượm cây súng lên, thận trọng nhìn về hướng chân núi.
- Bác đừng bận tâm đến hắn, Hannibal khẳng định.
Rồi thám tử trưởng kể lại những gì xảy ra trong chỗ trốn của Brit.
- Anh Brit trói hắn rất chặt, Hannibal kết luận.
Bà gật đầu nhẹ nhõm, bật khóa an toàn cây súng.
- Tôi hết sức lo lắng cho Brit và Tom, chồng tôi. Tối hôm qua tôi tìm ra cái hang này, với đống đồ của hai cha con bên trong. Nhưng không thấy dấu chân ngựa mới, nên không biết hai cha con đi đâu.
Hannibal giải thích với bà rằng cha của Brit đã đi tìm mua thuốc nổ để vào chỗ giấu kho báu Pancho Villa và vài ngày nữa mới về.
- Bác làm thế nào mà tìm ra được cây súng của Dusty vậy? Hannibal hỏi.
- Con burro của tôi bỏ đi trong đêm khuya, khi tôi ngủ, Mercedes nói. Sáng nay tôi đi tìm nó. Tôi không thấy con lừa, nhưng tìm được cây súng này dưới bụi xương rồng. Trên báng súng có khắc hai chữ cái tên của Dusty. Do không thấy hắn đâu, nên tôi sợ cái bẫy nào đó. Tôi tưởng hắn núp đâu đó với một cây súng khác, hay với con dao mà hắn hay cất trong ủng. Thế là tôi nhanh chân trở lại đây. Ít nhất, từ đây, tôi có thể thấy hắn đến.
Hannibal mỉm cười. Dusty không hề đang núp trong khi Mercedes tìm thấy cây súng. Mà hắn đang bị Brit trói chặt. Mercedes chỉ hụt vụ chạm mặt có vài phút…
- Làm thế nào cậu đoán ra tôi là mẹ của Brit? Cậu chưa hề nghe tôi nói tiếng nào khác ngoài tiếng Tây Ban Nha mà. Và trong bộ đồ này, trông tôi đâu giống người Mĩ.
Người phụ nữ kéo khăn đầu xuống, rồi tháo bô tóc giả với hai bím tóc ra. Sau khi nhét hết vào túi, bà dùng ngón tay chải sơ mái tóc vàng.
- Thật ra chỉ là linh cảm, linh tính thôi, Hannibal giải thích. Nhưng lại chính xác. Nhưng cháu vẫn có vài chi tiết làm cơ sở. Khi bác nói chuyện với cháu bên đống lửa trại đêm hôm đó, đồng hồ bị tuột khỏi tay bác, rồi lúc bác cãi lại, cháu đã nhìn thấy khúc da trắng hơn… Hannibal nói thêm rồi chìa cổ tay trái của mình ra.
Da Hannibal ăn nắng và sậm đi rất nhiều trong suốt chuyến đi. Thám tử trưởng tháo đồng hồ đeo tay ra, để lộ dải da trắng ở cổ tay mà ánh nắng không đến được.
- Phần lớn người Mê-hi-cô có màu da sậm, Hannibal nói tiếp. Nhưng cho dù họ có bị rám nắng thêm ,thì họ cũng không có được một dải da trắng ngà dưới đồng hồ đeo tay!
- Bà gật đầu.
- Cậu rất khôn… y như Brit con trai tôi.
- Không chỉ có mình cháu thắc mắc. Bạn Bob của cháu cũng để ý một chuyện. Kính sát tròng. Đôi lúc các diễn viên điện ảnh dùng kính sát tròng để đổi màu mắt. Thế là cháu nghi hai điều về bác. Có thể màu sậm nước da của bác không tự nhiên. Và có thể bác cũng không có đôi mắt nâu sậm của người Mê-hi-cô.
- Không , cậu nói đúng. (Bà cúi đầu xuồng và tháo hai kính sát tròng ra.) Mắt tôi và mắt Brit có cùng màu.
Bà lại ngẩng đầu lên cho Hannibal xem đôi mắt xanh. Hannibal nở một nụ cười hài lòng. Bà cất kính sát tròng vào hộp nhựa, rồi nhét vào túi váy.
- Ngoài ra cháu từng nghe bác nói tiếng Anh, Hannibal nhắc lại. Mặc dù cháu đã không nhận ra giọng bác khi nói tiếng Tây Ban Nha, cháu xin thú nhận. Bác đã gọi điện thoại đến trang trại để kêu cháu ra gặp bác phía bên kia hồ.
Mẹ của Brit đưa tay để bắt tay Hannibal.
- Tôi xin lỗi. Chú Ascencion đã nói với tôi rằng như vậy là ngốc nghếch. Nhưng tôi không ngờ cái hồ kia nguy hiểm đến thế. Tôi không hề có ý ám hại cậu. Tôi chỉ muốn làm cho cậu sợ thôi…
- Để ngăn cản Blondie dẫn cháu đến đây.
Bà gật đầu.
- Tôi quá khiếp sợ. Tôi biết rằng Dusty giết mất Tom và Brit nếu tìm ra. Hắn dám làm tất cả để chiếm được đống tiền peso kia. (Bà im lặng một hồi.) Tôi quá hoảng sợ đến nỗi tôi đã làm những chuyện ngu ngốc khác nữa. Trả tiền cho gã du côn Mê-hi-cô để ngăn không cho các cậu lên xe đò. Rồi thử trộm Blondie đêm hôm đó. Lẽ ra tôi phải đoán rằng nó sẽ không để tôi đến gần nó.
Bà ra lục lạo sau một tảng đá, rồi trở vào với một bộ đàm trong tay. Bà đeo súng lên vai.
- Bây giờ tôi xin cậu hãy dẫn tôi đến cái hang của Brit, bà nói với Hannibal. Tôi nóng lòng muốn gặp con.
- Gần đây bác có liên lạc được với bác Ascencion không ạ? Hannibal hỏi trên đường đi.
- Vậy cậu không biết chuyện này à?
- Ờ, dạ thưa bác Mercedes… Hannibal mỉm cười nói. Cháu xin lỗi, cháu không biết tên thật của bác.
- Tên tôi là Grace. Grace tiếng Tây Ban Nha là merced, bà giải thích. Tên tôi là Grace Douglas. Nhưng nếu thích, thì cứ tiếp tục gọi tôi là Mercedes.
- Đồng ý, thưa bác Mercedes, Hannibal kể tiếp. Cháu biết bác Ascencion có một bộ đàm. Cháu sửa giúp bác Ascencion ở trang trại. Và Bob đã nhìn thấy bộ đàm của bác trên con lừa, đêm hôm bác đến nói chuyện với tụi cháu.
Mercedes lắc đầu, vẻ mặt lo lắng:
- Tôi đã liên tục cố gắng liên lạc với chú Ascencion sáng nay. Nhưng không có ai trả lời. Tôi đã liên lạc được với chú Ascencion một đêm, trong khi đi, khu ấy chú Ascencion chỉ cách tôi một ngày đi ngựa. Lẽ ra giờ này chú Ascencion đã phải bắt kịp tôi rồi, trừ phi… (bà hoảng sợ, phân vân.) Trừ phi bị Dusty phát hiện và giết mất.
- Dusty biết rằng bác Ascencion đang đi theo hắn à?
- Chắc là hắn phải nghi. Chính vì vậy mà hắn viện cớ con ngựa bị cà nhắc để quay lui và rình Ascencion. Nếu thấy một người phụ nữ Mê-hi-cô cưỡi lừa, thì Dusty đã không nghi. Nhưng nếu bắt gặp chú Ascencion ở vùng núi này, chắc chắn hắn sẽ giết. (bà lưỡng lự). Và có thể đã giết rồi.
- Thưa bác Mercedes, Hannibal nói và đặt tay lên vai bà để trấn an. Không nên lo lắng nhiều quá cho bác Ascencion. Cháu biết Dusty rất khôn. Nhưng bác Ascencion giỏi lắm.
- Đúng, Mercedes gật đầu hi vọng. Đúng vậy.
Trong khi bước đi thật nhanh, Hannibal hỏi mẹ Brit tại sao bà nghi ngờ rằng Dusty âm mưu lợi dụng con trai bà để tìm ra hang động của Pancho Villa.
Bà giải thích rằng bà vẫn giữ liên lạc chặt chẽ với Brit; bà gửi băng cassette cho con trai đến ngôi làng phía bên kia núi và nhận được hồi âm của con tại Los Angeles. Nên bà biết hết câu chuyện về con lừa Blondie bị mù và Brit đã thực hiện một cuộc hành trình dài với Blondie về trang trại của Dusty để tìm bác sĩ thú y. Brit còn báo trước cho mẹ rằng rất có thể Dusty sẽ dùng con lừa nhỏ để tìm lại hai cha con trên núi.
Rồi bà đã nhận được thư Ascencion báo rằng Dusty định đi Los Angeles. Ascencion có gửi kèm bản sao cuộc thi ô chữ mà Dusty cho in. Cho dù không hiểu ý nghĩa cuộc thi, nhưng Ascencion đã nghi rằng Dusty đang âm mưu một vụ gì đó.
- Tôi đã không hiểu ra ngay tất cả, Mercedes nói tiếp. Thế là tôi theo dõi cửa hàng, nơi nhận những câu trả lời cuộc thi. Dusty đã nhanh chóng đến lấy thư, ngày hôm sau, tôi đã toan đột nhập vào cửa hàng. Nhưng chuông báo động reo lên buộc tôi phải đi.
Sau đó, bà theo dõi Dusty và biết được hắn ở đâu. Thậm chí bà đã đi theo hắn đến Thiên Đường Đồ Cổ. Khi chạy chậm qua đó, bà thấy Dusty đang đứng nói chuyện với Hannibal ngay cổng. Sau khi đậu xe ở chỗ khuất, bà lén lút trở lại Thiên Đường Đồ Cổ.
- Tôi đã nghe các cậu nói chuyện với nhau, Mercedes kể. Và điều làm tôi để ý ngay là giọng nói của cậu. Giống y giọng Brit.
Dần dần, Mercedes đã ráp nối các yếu tố lại với nhau. Bà giả làm người phụ nữ Mê-hi-cô và đi theo Hannibal, Peter và Bob cho đến Lareto.
- Tôi đã thấy Dusty chở các cậu trên xe jeep. Rồi tôi thuê một phòng trong ngôi làng phía bên kia hồ, liên lạc lại với chú Ascencion. Tôi rình các cậu trong rừng. Và khi thấy Blondie có tình cảm ngay với cậu, thì tôi đã dễ dàng đoán ra phần còn lại.
Mercedes im ắng một hồi.
- Cháu xin phép hỏi bác một hai câu hỏi được không ạ? Hannibal hỏi.
- Nói đi.
- Làm thế nào bác quen được với bác Ascencion? Và chuyện gì đã xảy ra giữa bác và Dusty để…
- Để chúng tôi thù nhau đến mức đó hả?
- Dạ đúng.
- Chuyện rất xưa, Mercedes giải thích. Mẹ tôi chết khi tôi còn nhỏ. Cha tôi là kĩ sư mỏ và làm việc cho một công ty Mê-hi-cô. Tôi lớn lên ở Mê-hi-cô. Chính chú Ascencion đã lo cho tôi khi tôi nhỏ và ba phải ra mỏ làm việc. Thời đó, chú Ascencion là chủ của cả trang trại. Chú tự xoay sở một mình rất tốt, nuôi gia súc, ngựa, rồi Dusty đến…
- Và hắn lấy lại trang trại của ông, Hannibal nhớ lại giấy tờ thấy trong văn phòng làm việc của Dusty.
- Đúng. Giống như đa số các chủ trang trại, chú Ascencion thiếu nợ ngân hàng. Và Dusty đã mua lại hết những giấy nợ của chú ấy. Trước khi chú Ascencion kịp bán đủ gia súc để trả nợ, thì Dusty đã cầm hết mọi tài sản của chú. Tôi đã đưa vụ việc ra tòa để giúp chú. Nhưng Dusty quen biết rất nhiều. Cuối cùng chú Ascencion đã mất trang trại.
Hannibal nhìn thung lũng và dãy núi trước mặt. Hannibal hi vọng Mercedes lầm và Ascencion sắp xuất hiện.
Nhưng không thấy ông đâu.
Khi đó Hannibal đột nhiên cảm nhận một luồng khí nóng. Toàn cảnh xung quanh đột ngột thay đổi.
Trời nóng lên và tối lại.
Hannibal ngước mắt lên thấy một đám mây xám xịt chắn ngang bầu trời. Y như lần trước, cậu cảm thấy đất rung lên. Từ chỗ hiện đang đứng, Hannibal thấy được đỉnh núi. Một cột khói đen đang bay ra. Khói dày đặc hơn những cuộn khói trắng mà Hannibal đã nhìn thấy trước kia.
Hannibal đột nhiên hiểu ra và giận mình đã không đoán ra sự thật sớm hơn. Chính Peter cũng đã tự hỏi tại sao khói trắng không còn lại trên trời. Đó không phải là khói… mà là hơi khí.
- Đây là một núi lửa, Hannibal hoảng sợ tuyên bố.
Mercedes chụp lấy cánh tay Hannibal, buộc cậu dừng lại. Bà dùng tay che mắt nhìn ngọn núi.
- Đúng, Mercedes nói khẽ. Tôi không hề biết là ở Sierra Madre còn núi lửa hoạt động. Nhưng tôi từng thấy núi lửa ở Hawaii. Và núi lửa này sắp phun!
15. BỊ MẮC KẸT
- Em say mê nhạc Rock lắm, Bob giải thích với Brit. Em thật sự hết mình vì nhạc rock. Nhưng có một số ngôi sao chán lắm.
Ba an hem đang ngồi trong hang lo lắng chờ Hannibal.
Không khí vô cùng căng thẳng. Bob và Brit tiếp tục nói chuyện như không có chuyện gì. Nhưng trong lòng cả hai luôn tự hỏi sẽ chế ngự nổi tay Dusty đang nổi điên lên kia được bao lâu. Hắn không ngừng giãy dụa và chửi bới.
- Anh cũng hâm mộ nhạc rock, Brit nói. Và anh không ngờ là em quen với nhóm Những Người Sống Sót.
- Quen! Họ cứ la cà ở văn phòng em miết.
- Nhưng nhạc Mê-hi-cô cũng không tệ đâu, Brit nói. Ông bầu của em có để ý đến ca sĩ Mê-hi-cô không?
Bob lắc đầu.
- Nhạc la-tinh thì khác hẳn.
Peter đã nghe chuyện nhạc rock của Bob mấy ngàn lần rồi, nên tranh thủ viết cho Kelly Madigan một bức thư dài:
“ Kelly yêu dấu. Vùng núi này thật hoang dã. Hiện anh đang ở trong một hang động cùng với một tên bị trói bằng dây. Em có tin không…?”
Peter bỏ xấp giấy viết thư xuống, liếc nhìn đồng hồ.
-Hannibal đi hai tiếng rồi – Peter nhận xét.
Peter bò ra cửa hang để kiểm tra xem thám tử trưởng về đến chưa.
Dusty không còn giãy dụa nữa mà đã chuyển sang tư thế quỳ. Do bị trói, nên hắn cảm thấy ngồi quỳ thoải mái hơn nằm.
- Ê Brit! Dusty gọi. Mang cho ta miếng nước đi? Khô hết cổ họng rồi.
Brit và Bob nhìn nhau dò hỏi, rồi Bob gật đầu.
- Được thôi.
Brit lượm cái bình đất mang đến cho Dusty.
Từ chỗ đang ngồi, Bob không thấy những gì xảy ra sau đó. Khi Brit đưa bình lên miệng Dusty, bình rơi vỡ xuống đất và Brit nằm dài, ngửa ra. Tay chân không còn bị trói, Dusty kê mũi dao vào cổ Brit. Sợi dây bị cắt đứt thòng xuống tay hắn.
- Đồ ngốc! Dusty la lên rồi phá lên cười đắc thắng. Lẽ ra tụi bây phải đủ khôn để nghĩ đến chuyện soát người ta chứ. Ta luôn có con dao trong ủng.
Hắn đè dao mạnh hơn vào cổ Brit. Nếu thấy bất cứ cử động nào, hắn sẽ đâm.
- Bob, Dusty la vẫn với cái giọng điệu mỉa mai, trước hết mang cây súng của Brit lại đây cho ta. Nhanh lên.
Bob biết rằng tên chủ trang trại sẽ không ngần ngại gì cắt cổ bạn, nên cẩm lấy cây súng đang để dựa thành hang. Rồi Bob bước đến chỗ Dusty.
- Bỏ xuống đó. Ở một chỗ mà ta lấy được.
Một cái gì đó trong giọng hắn khiến Bob ớn lạnh xương sống. Không những hắn sẵn sàng dùng dao chống lại Brit, mà hắn còn nóng lòng được làm thế. Bob ngoan ngoãn bỏ súng xuống.
Vẫn giữ dao trên cổ Brit, Dusty lượm súng lên, tháo núi an toàn.
- Bây giờ, ra đứng đối mặt vào tường. Tay để trên đầu.
“ Không thấy Hannibal đâu… Và có những hiện tượng lạ lùng…” Peter bò về và nghĩ bụng.
Khi thấy Bob đứng úp mặt vào tường, hai tay chắp lên đầu, Peter kêu:
- Có chuyện gì…
Rồi Peter để ý thấy Dusty. Hắn đang ngồi trên ngực Brit, vẻ mặt hung hăng, một tay cầm dao, tay kia cầm súng. Ngón tay trên cò, hắn chĩa súng vào Peter.
- Hắn lừa được bọn mình, Bob giải thích. Hắn có dao trong ủng.
- Cả mày nữa! Đứng úp mặt vào tường! Dusty ra lệnh cho Peter.
Trong giây phút điên rồ ngắn ngủi, Peter nghĩ đến chuyện nhào vào Dusty. Nếu chỉ bắn bằng một tay trong bóng tối, thì có nhiều khả năng hắn sẽ bắn hụt.
Nhưng rất tiếc Peter không thể nào nhào đến Dusty trước khi hắn cắt cổ Brit. Khi thấy lưỡi dao sáng bóng, Peter kiềm mình lại, rồi ra đứng cạnh Bob.
- Bây giờ bọn mình làm gì đây? Peter thì thầm vào tai Bob.
- Cầm cự cho đến khi Babal về, Bob trả lời khẽ. – Để tay trên đầu và câm miệng! Dusty nạt Peter. Nếu tao bắn, thì đáng đời tụi bay lắm! Hắn nói thêm với một nụ cười hung dữ.
Peter tuân lệnh ngay. Chẳng bao lâu Peter nghe tiếng đôi ủng kêu rít rít, Dusty đang đứng dậy.
Dusty nhét dao vào nịt, rồi cầm súng bằng hai tay.
- Đến phiên mày.
Hắn nhìn Brit rồi đá một cú vào sườn.
- Ngồi dậy, làm theo lời ta, nếu không sẽ vĩnh biệt hai thằng bạn mày.
Brit đứng dậy. Ngược lại với Bob và Peter, Brit không biết gì về karate. Nên cậu không có cách nào chống cự với cây súng.
- Lùi lại.
Brit bước lui đến vách hang, nơi Bob và Peter đang đứng.
- Stop! Brit, bây giờ hãy nghe cho kĩ. Tao không hề định giết mày… ít nhất là chưa có ý định. Mày hãy nói cho tao nghe những gì tao muốn biết, nếu không hai thằng kia sẽ nhận đạn vào lưng. Hiểu không?
Brit gật đầu, không nói tiếng nào.
- Ông già mày đâu?
Brit lưỡng lự và nhìn thấy ngón tay Dusty quặp lại trên cò súng.
- Ba xuống ngôi làng phía bên kia núi.
- Bao giờ về?
Trong khoảnh khắc, Brit định nói láo. Nhưng nếu Dusty đoán ra rằng Brit không nói thật, thì hoặc Bob hoặc Peter sẽ phải thí mạng.
- Hai ngày nữa mới về, Brit trả lời.
- Có tìm ra hang của Pancho Villa chưa?
- Rồi.
- Làm sao biết là đúng hang đó?
- Chúng tôi tìm được bộ xương của một người lính chôn dưới đá.
- Hay quá! Mày đi tìm dây, trói hai thằng này lại y như mày đã trói tao.
Brit xuống đáy hang, rồi trở ra với một cuộn dây to.
- Peter, Dusty ra lệnh, quỳ xuống, hai tay để sau lưng!
Peter lưỡng lự một hồi. Dusty bước đến kê nòng súng vào gáy Peter. Khi cảm nhận sắt lạnh vào da thịt mình, Peter nuốt nước miếng.
- Nhanh! Dusty la.
Peter quỳ xuống, thầm chửi trong bụng, và chắp hai tay sau lưng.
Lúc đầu, Brit định giả bộ. Nhưng Dusty đứng quá gần và còn kiểm tra dây cột tay chân Bob và Peter.
- Bây giờ trả lời đi, Dusty gầm lên.
- Thật ra, thì hiện chúng tôi hơi bị mắc kẹt, Bob nói mỉa và kéo kéo dây trói
Peter và Brit cười.
- Không đùa nữa!
Dusty xô mạnh Bob bằng đầu súng. Mắt sáng lên tức giận, nhưng cậu không nói gì.
- Bạn tụi mày đâu rồi? Thằng mập ấy.
- Chính chúng tôi cũng đang muốn biết, Peter trả lời. Có thể bạn ấy đi mua bánh pizza về.
Brit nhìn thấy mặt Dusty sậm lại. Chắc chắn sẽ có một trong ba đứa bị đòn nếu Dusty không nhận được vài câu trả lời đàng hoàng.
- Hannibal đi tìm Mercedes, Brit nhanh miệng xen vào.
- Mercedes là ai?
- Chúng tôi không biết, Brit trả lời thành thật. Là một người phụ nữ Mê-hi-cô.
Brit lập lại với Dusty những gì Bob đã mô tả về người phụ nữ.
- Hannibal nói rằng bà ấy đi theo cả ba từ mấy ngày. Rồi sáng nay, chúng tôi thấy con lừa của bà bên ngoài. Sau đó Hannibal dẫn Blondie đi thử tìm chỗ trốn của bà Mercedes.
- Bà ấy có súng không?
Brit suy nghĩ thật nhanh. Brit không buộc phải khai ra rằng theo cậu, thì bà Mercedes có súng
- Theo tôi biết, thì không có, Brit tuyên bố.
- Được rồi. Tao sẽ để ý đến bà ấy. Tóc đen, thắt bím.
Dusty không đe dọa Bob nữa và chĩa súng sang Brit.
- Bây giờ mày phải dẫn tao đến hang động của Pancho Villa. Đi ! nhanh! Đừng quên tao đi ngay phía sau lưng mày!
Peter nghe tiếng bước chân của Brit và Dusty đang đi ra khỏi hang.
Ngay khi tiếng bước tắt hẳn, hai thám tử tiến hành vật lộn với dây trói.
- Cậu tự tháo được hai tay không? Peter hỏi.
- Mình không phải là nhà ảo thuật Houdini, Bob nói đùa. Thế còn cậu?
- Không có cách nào.
- Không hiểu Hannibal đi đâu nhỉ? Peter bực mình hỏi.
- Babal sẽ về thôi, Bob nói. Cậu cũng thừa biết rằng Babal luôn có một kế hoạch bí mật nào đó trong đầu. Babal sẽ phát hiện Dusty trước khi hắn đến gần để bắn. Ngoài ra Babal còn có Blondie. Blondie phi nước đại nhanh hơn khả năng chạy của Dusty.
- Dusty không phải là vấn đề duy nhất đối với bọn mình, Peter vừa nói vừa giãy dụa. Cậu không ngửi thấy gì sao?
Bob ngửi hít.
- Mùi trứng thối hả?
- Có chuyện lạ lùng đang xảy ra bên ngoài, Peter khẳng định. Lúc nãy mình chưa kịp nói, nhưng thật ra mình đã không nhìn thấy được Hannibal. Mình đã không nhìn thấy gì nổi. Cả vùng núi tối thui như ban đêm. Không khí có mùi…đúng, mùi trứng thối. Rồi còn có đám khói to đang lan rộng
Bob suy nghĩ thật nhanh.
- Bọn mình từng thấy khói bay ra khỏi ngọn núi này, cậu nhớ không? Và không phải trứng, Bob la lên, mà là lưu huỳnh! Giống mùi bay ra từ núi lửa. Trời đấy! Bọn mình đang nằm trên một núi lửa sắp phun!
Peter muốn lồi mắt ra hẳn.
- Ít nhất bọn mình có cái hang này để che chở. Nhưng Hannibal đang ở ngoài trời!
16. NHỮNG DÒNG CHẢY CHẾT NGƯỜI
- Cúi xuống đi, Hannibal hối thúc. Bác cúi xuống đi, nhanh!
Như bị mê hoặc, Mercedes nhìn khói đen bay ra từ miệng núi lửa, phủ ngọn núi lại như một màn sương mù. Hannibal chụp lấy cánh tay bà, lôi bà ra sau một tảng đá.
- Có chuyện gì vậy? Mercedes hỏi.
- Dusty, Hannibal thì thầm. Bác đừng nói lớn.
Những ngọn lửa con rơi từ trên trời xuống nhưng lại bị gió thổi bay đi cùng với khói đen. Không khí có mùi hóa chất. Hannibal thận trọng thò đầu ra nhìn Dusty. Hắn đang ở cách đó tám trăm mét và đang tiến về hướng Hannibal. Hắn không đi một mình.
Brit bước đi trước mặt hắn vài bước. Hai tay Brit bị trói phía sau gáy. Dusty chĩa súng vào lưng Brit.
- Brit.
Mercedes hít thở thật mạnh. Hannibal lại phải chụp cánh tay bà một lần nữa để ngăn không cho bà lao ra cứu con trai.
- Không, Hannibal nói khẽ. Nếu Dusty bắn chết bác, thì sẽ không giúp gì được cho anh Brit.
Thế nào Dusty cũng sẽ thấy hai con lừa, Hannibal nghĩ bụng. Thậm chí đáng lẽ Dusty đã thấy rồi, nếu không bận theo dõi Brit.
Mercedes cầm lấy cây súng.
- Tôi sẽ thử bắn trúng cánh tay Dusty, bà nói khẽ.
Bà kê súng lên tảng đá nhắm. Trong khoảnh khắc, Dusty nằm đúng ngay đường bắn.
Bà nhắm kĩ trước khi bóp cò. Khi bà ấn ngón tay, Hannibal chờ nghe tiếng nổ. Hoàn toàn im lặng… dù Mercedes có nhấn cò mạnh đến mấy cũng không làm cò di chuyển.
- Khóa an toàn! Hannibal thì thầm. Còn cài khóa an toàn!
Mercedes vội vàng bật khóa ra. Bà lại nhắm nữa. Nhưng đã quá trễ. Dusty đã nhìn thấy hai con lừa. Hắn phóng lên, chụp lấy Brit từ phía sau và dùng cậu như tấm bia.
Mercedes hạ súng xuống, thầm chửi bằng tiếng Tây Ban Nha. Dusty rút dao ra khỏi dây nịt, tỳ vào hông Brit, đẩy cậu đi tiếp.
Hannibal giật dây bộ đàm trên vai Mercedes, rồi bật nút gọi lên.
- Bác Ascencion ơi! (môi Hannibal kê sát micro). Bác Ascencion. Bác có nghe không? Hinnibal hỏi bằng tiếng Tây Ban Nha. Bác Ascencion ơi. Bác nói đi. Hết.
Hannibal ấn nút nghe. Không có gì. Hannibal thử lại suốt một phút.
Bây giờ Dusty chỉ còn cách khoảng một trăm mét và đang tiếp tục tiến tới bằng cách dùng dao đẩy Brit. Hannibal thất vọng bỏ bộ đàm xuống. Hannibal đụng cánh tay Mercedes.
- Bác đội tóc giả vào đi.
Bà lấy bộ tóc giả ra khỏi túi váy đội ngay.
Dusty dừng cách Hannibal và Mercedes mười mét.
- Mercedes, bước ra đi, Dusty la bằng tiếng Tây Ban Nha. Bước ra để tôi xem mặt nào.
Mercedes không động đậy.
- bà đừng sợ, Dusty tiếp tục nói bằng tiếng Tây Ban Nha. Tôi biết bà ở đó. Anh bạn nhỏ của tôi đây đã kể hết về bà. Tôi biết bà đã theo chúng tôi đến đây. Và tôi dám chắc bà đang giữ cây súng của tôi. Được rồi. Không nên hoảng hốt. Có thể ta sẽ giao kèo được với nhau.
Mercedes cầm súng bằng hai tay, đứng dậy.
Còn Hannibal vẫn cúi xuống núp. Bằng một phép lạ nào đó, Dusty đã thoát khỏi tay Bob và Peter. Có lẽ bằng cách dùng con dao mà hắn đang áp vào lưng Brit. Nhưng nếu Dusty không biết Hannibal đang có mặt ở đây, thì thám tử trưởng vẫn được lợi thế bất ngờ. Hannibal vẫn còn có thể vô hiệu hóa Dusty.
Mercedes để ngón tay sát cò súng.
- Tôi cũng biết ông là ai, senor Rice à, Mercedes nói bằng tiếng Tây Ban Nha. Ông toan chiếm đoạt kho báu Pancho Villa.
- Rất đúng, Dusty thừa nhận. Và bà cũng thế.
- Đồng ý – Mercedes công nhận. Nhưng tôi không biết kho báu giấu ở đâu. Còn ông, thì không biết.
- Tôi biết chứ, Dusty vừa bước lại gần vừa nói. Thằng bé người Mĩ này và cha nó đã tìm ra. Và bây giờ nó đang dẫn tôi đến đó.
- Nếu nó tưởng nó biết kho báu ở đâu, thì nó lầm, Mercedes ngắt lời. Tôi đã dùng con burro để chuyển kho báu đến nơi an toàn rồi. Ông cất dao đi. Và khi đó, như ông nói, có thể ta sẽ giao kèo được.
- Đồng ý, Dusty bực bội chịu thua rồi bỏ dao trở vào dây nịt. Bây giờ ta đã hòa điểm. Cả hai ta đều có súng. Nhưng nếu bà muốn chở kho báu đi, thì bà sẽ cần tôi giúp, Dusty nói tiếp và liếc nhìn đỉnh núi. Cái kia sắp nổ rồi.
Dusty vẫn tiếp tục chậm chậm bước tới, giữ Brit phía trước để tự vệ.
- Đứng yên tại chỗ! Mercedes hét lên bằng tiếng Tây Ban Nha.
Nhưng bà đã mất quá nhiều thời gian để hiểu ra nguy hiểm.
Dusty cười khẩy nhìn bà.
- Bà! Dusty la lên bằng tiếng Anh. Chị lừa dối tôi trong chốc lát bằng bộ tóc giả Mê-hi-cô kia. Nhưng Grace à, tôi sẽ nhận ra đôi mắt xanh kia bất cứ nơi nào.
Mercedes đã quên đeo kính sát tròng trở lại.
Rồi mọi việc diễn ra quá nhanh, đến nỗi dường như diễn ra cùng một lúc.
Lúc Mercedes bắt đầu đưa súng lên, Dusty bước sang một bên rồi nhắm vào bà.
Hannibal nghe tiếng súng nổ trong khi cây súng nẩy ra khỏi tay Dusty và rơi xuống đá cách xa năm mét. Dusty đau đớn ôm cái tay bị thương.
Hannibal phản ứng ngay và phóng ra để giật con dao nhét trong dây nịt Dusty. Hannibal vừa lấy được con dao, thì có tiếng móng ngựa vang lên. Ascencion xuất hiện, tay cầm khẩu colt 45 chĩa vào Dusty.
- Lần sau tôi sẽ không nhắm súng, mà sẽ nhắm tim ông, Ascencion nói bằng tiếng Tây Ban Nha.
Ascencion liếc nhìn Mercedes. Bà cũng chĩa súng vào Dusty và lần này, bà đã tháo nút an toàn!
- Đừng, Ascencion ngăn. Cứ để hắn đi. Nếu bà giết hắn, thì sẽ không có thời gian chôn hắn. Và đó là tội lỗi. Ta không có quyền bỏ xác người cho diều hâu.
Ascencion quay lại Dusty nói:
- Cút đi! Đi tìm kho báu đi.
Dusty, vẫn ôm cái tay, lưỡng lự, nét mặt đầy căm thù.
- Cút đi, Ascencion lập lại. Cứ đến hang động Pancho Villa đi. Ông không cần Brit dẫn đường đâu. Ông sẽ thấy đủ dấu vết để tìm đường đến đó.
Dusty nhìn Ascencion một lúc lâu. Trong mắt hắn thấy rõ ý muốn sát thủ. Nhưng Dusty đứng đó bất lực, súng vỡ do phát súng của Ascencion. Còn dao thì Hannibal đang cầm.
Sau khi quay lưng lại, Dusty rẽ vào con đường dẫn lên hang Pancho Villa.
Hannibal ngước mắt lên nhìn đỉnh núi. Một cuộn khói đen khác bay lên trời.
- Không có thời gian nói chuyện! Ta phải đi rước Bob và Peter, Ascencion hối thúc. Có lẽ cả hai còn trong hang. Ta phải lôi hai cậu ra khỏi đó.
Ascencion thọc hai ngón tay vào miệng, huýt sáo. Một hồi sau, một con ngựa thứ nhì chạy đến. Hannibal nhận ra con ngựa của Dusty ngay.
- Tôi thấy ngựa cột ở phía dưới, Ascencion giải thích. Bây giờ ta hãy đi khỏi đây, nhanh.
Hannibal cưỡi Blondie, Mercedes cưỡi con lừa của mình, còn Brit thì leo lên ngựa của Dusty. Hannibal dẫn đầu, cả đoàn đi về chỗ trốn của Brit.
Đoàn người còn cách hang khoảng một trăm mét, thì Hannibal cảm thấy bị chích chích trên mặt. Thám tử trưởng dùng tay che mắt và nhìn lên trời.
Đang mưa đá!
Những hạt đá to như đầu diêm rơi từ trên trời xuống. Một hạt rơi trúng vai Hannibal và cậu thử búng ra khỏi áo thun, nhưng không được. Khi nhìn kĩ hơn, Hannibal nhận ra đó không phải hạt đá. Mà là mẩu thủy tinh nhỏ xíu, nóng như giọt nước sôi.
Chuyện gì xảy ra trên đó vậy? Hannibal không thể nhìn thấy. Chỉ biết chắc một điều: hiện tượng này không có gì đáng mừng cả.
Hannibal thúc Blondie đi nhanh hơn và nghe hai con ngựa phía sau đang phi nước đại. Một phút sau, tất cả đã về đến chỗ trú dưới vách đá và dừng lại.
Ascencion chụp lấy tấm chăn nhét dưới yên ngựa, rồi lấy dao ra, xé chăn thành dải.
- Đi tìm Bob và Peter nhanh đi, Ascencion ra lệnh với Hannibal.
Thám tử trưởng bò vào đường hầm dẫn vào hang. Bob và Peter đang co ro dưới đất, lưng đâu vào nhau. Peter chỉ mới tháo được có một gút dây trói hai chân Bob. Hiện Peter đang vật lộn với cổ tay Bob. Hannibal vội vàng dùng con dao của Dusty giải thoát cho cả hai.
- Mình tưởng cậu đi mua bánh pizza chứ, Peter nói đùa. Bánh đâu rồi.
Bob và Peter cùng vươn vai cho đỡ mỏi, cả hai đều trố mắt khi nhìn kĩ đầu Hannibal.
- Kiểu mốt này là mới nhất đó hả? Bob hỏi. Đeo chuỗi thủy tinh vào tóc hả?
Hannibal xoa tay lên đầu, cố phủi mấy hạt chuỗi đó đi. Nhưng chúng đã nguội và không thể lấy ra được.
- Ở ngoài trời mưa thủy tinh nóng hổi – thám tử trưởng giải thích. Đi, chuồn nhanh!
Ba thám tử chạy trở ra. Bên ngoài, trận mưa thủy tinh đã tạm thời ngưng.
- Cột cái này lên đầu, Ascencion vừa nói vừa đưa những dải chăn dài. Cố bảo vệ tay nhé.
Brit và Ascencion đã quấn đầu rồi. Còn Mercedes thì trùm mặt và vai trong khăn quàng.
- Được rồi. Đi, Ascencion la.
Peter leo lên lưng Brit ngay, còn Bob ngồi cùng ngựa với Ascencion.
Lần này Ascencion mở đường. Ông thúc ngựa đi xuống con đường mòn ngoằn ngoèo. Khi đến những khe nứt giữa đá, mọi người chạy xuống thật nhanh. Phía sau lưng nghe tiếng gầm gừ đầy đe dọa. Tưởng như trời gầm xa xa. Mùi lưu huỳnh mạnh đến nỗi rất khó thở.
Rồi sự kiện đáng sợ xảy ra. Cả nhóm đã đi được cách hang tám trăm mét, thì núi lửa phun lên trong tiếng động dữ dội.
Một vòi phun nham thạch bốc cháy bắn ra khỏi đỉnh rồi rơi xuống. Nhiều ngọn phun khác bắn ra, càng lúc càng cao, giống như pháo hoa. Những quả nham thạch bắn ra khỏi miệng núi lửa y như tên lửa với tiếng kêu điếc tai. Chúng dập vào sườn núi, làm bắn những đám mưa đá nóng chảy những nơi rơi trúng.
Những ngọn phun màu đỏ bắn ra ở đỉnh núi lửa nổ tung trên độ cao hàng trăm mét; chúng rơi xuống thành vòng cung, làm nham thạch chảy xuống sườn núi. Vô số dòng chảy đỏ hồng tràn xuống núi, gặp nhau, hòa vào nhau tạo thành những dòng sông bốc cháy. Những con sông này rơi thành thác từ vách đá xuống và tràn vào các khe đá phía dưới.
Mưa tro nóng bỏng ập xuống đoàn người tháo chạy, cùng với trận mưa chuỗi thủy tinh mới. Trận mưa đá này làm ngựa và lừa hoảng sợ, vì chúng không có gì để che. Con ngựa của Ascencion đột nhiên chồm lên. Con vật đá mạnh đến nỗi chính Ascencion cũng khó khăn lắm mới chế ngự được nó. Bob phải ôm chặt Ascencion.
- Đưa Blondie đến, Ascencion hét lên.
Hannibal thúc con lừa đến.
- Cho nó giữa hai con ngựa! Ascencion la lên. Nó sẽ giúp ngựa yên lại.
Hannibal hít thật mạnh vào , rồi thúc Blondie phóng thật nhanh trong chỗ trống hẹp giữa hai con ngựa khiếp sợ. Dần dần ngựa yên lại, rồi chạy theo Blondie.
Chẳng bao lâu sau trận mưa đá biến thành gió lốc. Hannibal cố gắng hít thở không khí, nhưng bị ngạt khi hít trúng một ngụm khí lưu huỳnh.
Hannibal vội dùng chăn che mũi và miệng lại. Cậu rất ghét ở ngoài trời. Và bây giờ Hannibal biết mình nghĩ đúng. Làm thế nào để sống sót khỏi vụ này?
Bob nhìn lại phía sau. Những dòng sông nham thạch đỏ hồng càng lúc càng gần. Chim và thú nhỏ tháo chạy trước những dòng thác đá nóng chảy. Bụi cây bốc cháy trước khi bị chạm. Dần dần khi dòng nham thạch tiến lại gần, Bob nghe tiếng lách cách lạ lùng giống như thủy tinh vỡ ra.
Tiêu rồi, Bob nghĩ bụng.
- Ít nhất bọn mình cũng ra đi một cách khá hay, Bob nói với Peter.
- Phải, Peter trả lời. Đâu phải ai cũng được hi sinh do núi lửa.
Cả hai quay lại nhìn núi. Sức nóng của nham thạch làm cay mắt, nhưng Bob và Peter vẫn buộc mình phải nhìn.
Tiếng thủy tinh bị nghiền tăng dần lên. Đột nhiên Bob tràn trề hi vọng. Một lớp đen đang hình thành trên những dòng chảy chết người. Dòng chảy không còn tràn ào ạt xuống dốc núi, mà tiến từ từ. Chẳng bao lâu chúng ngưng lại. Rồi sau vài cú giật cuối cùng, chúng đứng hẳn.
Sau đó trận mưa tro và hạt chuỗi nóng bỏng cũng chấm dứt, và nham thạch dừng sát bên hai chú ngựa và lừa đang hoảng sợ.
Cuối cùng đã ra được khỏi tầm núi lửa!
Đi thêm tám trăm mét xuống dưới nữa, Ascencion dẫn cả đoàn nhanh chóng sang các dãy núi kế tiếp. Đến đó, mọi người dừng lại.
Tất cả đều bị ho và sặc, phải ngẩng đầu lên hít sâu không khí trong lành. Sau khi làm thông được đường hô hấp, mọi người quay lại nhìn núi lửa.
Ascencion đưa tay chỉ một cái gì đó. Xa xa một bóng người đang tuyệt vọng nhảy từ cụm đá này sang cụm đá kia. Gã đàn ông vấp ngã, ngồi dậy, rồi bỏ chạy thật nhanh khỏi hang động Pancho Villa.
Trên vùng sườn núi này, nham thạch chỉ vừa mới đến phia trên cao vách đá và như ngưng lại một hồi. Nhưng rồi nham thạch tràn xuống như thác, như một dòng sông chết người.
Do hiện tượng âm thanh kì lạ, mọi người nghe rất rõ tiếng thét khiếp sợ của Dusty, khi hắn biến mất dưới dòng nham thạch nóng chảy.
Ba Thám Tử Trẻ và Brit nhắm mắt lại. Đúng là Dusty Rice là một tên lừa đảo nhẫn tâm. Thậm chí hắn là một tên sát thủ. Nhưng cả bốn đã quen biết hắn, đã cùng đi với hắn, đã được hắn cho ăn. Và chưa ai từng chúng kiến một người chết đi bao giờ. Cả bốn rất xúc động. Khi mở mắt ra vẫn còn thấy.
Ascencion vừa làm dấu thánh giá vừa đọc một lời cầu kinh.
- Tôi đã cảnh cáo cậu mà, cuối cùng Ascencion nhìn Hannibal nói. Tôi đã báo trước là trên núi có nguy hiểm.
Không rời dãy hoành sơn, cả đoàn tiếp tục đi. Mercedes đi phía trước cùng Ascencion.
- Tôi rất tiếc, Mercedes nói. Nếu anh Tom và Brit lấy được kho báu, thì anh đã có thể mua lại trang trại rồi.
- Biết đâu? Ascencion nhún vai. Có thể trước sau gì trang trại cũng sẽ trở về tay tôi.
Ascencion mỉm cười theo kiểu nhẫn nại của người Mê-hi-cô.
- Khi mẹ tôi nói về hang động của Pancho Villa, ông nói tiếp, bà cũng giải thích sẽ không ai tìm ra những đồng peso đó bao giờ. Có quá nhiều lính canh gác ở đó.
Ascencion dừng lại một hồi.
- Và bây giờ đám lính đó sẽ canh giữ kho báu mãi mãi.
17. TỰ DO MUÔN NĂM!
Bây giờ không còn nguy hiểm nữa, cả đoàn đi tiếp vòng quanh núi lửa thêm vài cây số rồi sau đó đi về hướng ngôi làng phía bên kia núi.
Không ai nói gì nhiều. Lần này, cả đầu óc của Hannibal cũng được nghỉ ngơi. Những mảnh ghép cuối cùng của bộ ghép hình đã tìm được vị trí.
Lần đầu tiên Mercedes nghe nói về kho báu Pancho Villa, là qua Ascencion. Ông của Ascencion đã từng làm lính trong quân đội Pancho Villa năm 1916. Mercedes đã hứa là sẽ chia số peso bạc với người bạn già, nếu chồng và con trai tìm thấy.
Họ đã giấu kĩ bí mật này với Dusty cho đến ngày Brit đến trang trại cùng con lừa nhỏ bị mù. Tên chủ trang trại đã nghe Brit nói với Ascencion rằng hai cha con đã tìm ra hang động của Pancho Villa.
Khi đó, Dusty lên kế hoạch trưng dụng Blondie để tự tìm ra kho báu.
Hannibal vẫn còn bị sốc do chứng kiến cái chết bất ngờ của Dusty, mặc dù hắn bỏ mạng do lòng tham của chính hắn. Nếu không cố gắng tuyệt vọng để chiếm đoạt kho báu thì hắn đã còn sống rồi.
Mọi người dừng lại bên con suối để ngựa và lừa uống nước gặm cỏ khoảng mười phút. Sau khi đi thêm được vài cây số, Hannibal nghe một tiếng động lạ lùng: tiếng be xa xa của nhiều con burro. Blondie hồi âm rồi hấp tấp chạy lon ton. Tiếng lừa be lớn hơn khi ra khỏi rừng.
Ở đó, hàng kilômét bãi cỏ trải dài trên vùng đồi. Và có hàng trăm con burro hoang chạy đây đó, gặm cỏ.
Blondie đứng yên lại, hai cái tai dài dựng thẳng, rung lên do kích động. Rồi nó be lên một tiếng vừa cao thé vừa mạnh. Khi đó Hannibal bước xuống để cới dây cương cho nó và gãi cổ nó.
Blondie nhìn Hannibal một hồi lâu bằng đôi mắt to hiền lành. Nó cạ mũi vào Hannibal, như để cảm ơn cậu đã đưa nó trở về với đồng loại. Rồi nó chạy lon ton đến Brit đang ngồi trên ngựa, cạ vào chân Brit. Brit cúi xuống vuốt đầu nó.
Không nán lại thêm, Blondie vui vẻ chạy trở về với bày lừa hoang.
Hannibal leo lên ngồi sau lưng Mercedes rồi cả đoàn đi tiếp. Nếu đi nhanh, có thể đến làng trước khi trời tối. Từ đó, Brit sẽ gọi điện thoại cho cha ở Chihuahua kể lại những sự kiện vừa mới xảy ra cho cha yên tâm.
Còn Ba Thám Tử Trẻ, thì ngày mai sẽ lên xe đò trở về Rocky.
- Ta sẽ còn gặp lại nhau ở Los Angeles – Bob hứa với người bạn mới ngồi chung con ngựa của Dusty. Ta sẽ đi nghe nhạc rock, ta sẽ thảo luận về các thể loại nhóm rock.
- Tuyệt! Brit kêu lên. Anh có quen hai cô bạn ở L.A. ta có thể đi chơi cả bốn.
- Ừ , có thể.
Bob nghĩ khi về, mình sẽ bận bịu với mấy cô bạn gái riêng là đủ rồi.
Peter ngồi sau lưng Ascencion đang nghĩ đến Kelly. Peter đã nói với cô bé là sẽ đi vắng ít nhất mười lăm ngày. Không biết tình cảm của cô bé dành cho Peter có đậm đà thêm lên sau mười ngày vắng mặt không? Dù sao, cô bé đã có ít thời gian hơn để quên Peter. Và đằng nào, cô bé cũng đã tặng Peter một cái áo thun có tên cô bé trên đó mà!
Kelly ơi, Peter nghĩ bụng, em hãy chờ nghe anh kể lại anh đã thoát khỏi núi lửa như thế nào.
Hannibal đang nghĩ đến cơm và đậu. Từ nay đến hết đời, Hannibal không muốn nhìn thấy một hạt cơm hay hạt đậu nào. Đúng là Hannibal đã giảm được ít nhất năm kí, nhưng vị giác của Hannibal đang buồn chán, Hannibal nóng lòng muốn được nếm lại món xà lách cà chua.
Tuy nhiên trước hết, Hannibal phải đãi Bob và Peter một cái pizza to. Cả ba đều xứng đáng như thế.
Peter liếc nhìn Bob đang đi ngang mình. Dòng chữ ghi trên áo thun của Bob đúng hơn bao giờ hết.
Những người sống sót.
Sau tất cả những gì đã trải qua trên vùng núi, Ba Thám Tử Trẻ đã xứng đáng với biệt danh này.
Những người sống sót..