Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CÁI MẦM...

165 trả lời, 22.549 lượt xem — Trang 4 / 6
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-17 12:43:11Viet duong nhan>
THÁNG MƯỜI


Sương mù nặng hạt hóa thành mưa
gió bấc mang về chút lạnh tê
chị Hằng khuất mãi trong mây ảo
khiến cả trời đêm cũng não nề

Hẹn nhau từ độ hè oi ả
đốt hỏa lò nấu lẩu gà ri
rượu ngang vợ cất ngầu mắt cóc
ta đem rót mời bạn cố tri.

Ai nhóm lửa lòng cho nhau nhỉ?
để những đêm đông bớt nỗi hàn
chồi nụ ủ mình trong sương lạnh
đào hoa thêm thắm lúc xuân sang.


Hà nội 30.11.2006

Thingau0603
 
R
TN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-17 12:45:37Viet duong nhan>
ĐÔNG CẢM

Ai về với cánh đồng xa?
mùa này sương giá chim đà ngại bay
nhà ai khuất dưới bóng cây
khói rơm mấy ngọn trở đầy hoàng hôn
ai ngồi bên bếp chiều hôm
thả vào trời đất nỗi buồn mênh mông
khói sương mờ mịt lòng sông
sầu vương vấn cả chiều đông cuối ngàn.


Thingau0603
 
R
TN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-17 12:47:36Viet duong nhan>
THÁNG MƯỜI MỘT

Rét đã ngọt vào da
lạnh khô lên cánh mũi
tháng mười một sương muối
ủ chín hồng má em

Bàn tay ai đã quen
vục sâu trong bùn lạnh?
những cánh đồng thẳng cánh
bước vào vụ đông xuân

Mang mang những bàn chân
đi tìm phương trời mới
bàn chân nào ở lại
mọc rễ xuống bùn đen?

Gió cứ thổi triền miên
trên cánh đồng- hoang dại...
mùi bùn đất ai ải
thấm đẫm cả hồn ta.


Tháng 12.2006

Thingau0603
 
R
TN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-17 12:50:23Viet duong nhan>
 NHỚ BẠN ĐƯỜNG RỪNG

Muốn về thăm bạn thủa nao
đò giang cách trở non cao trùng trùng...
cứ nghe gió ở men rừng
vượt qua thung rộng lên lưng ngọn đèo

Ngày xưa nếp nghĩ trong veo
người ta sống giữa đói nghèo...nhẹ tênh
tôi cùng lũ trẻ chân trần
đạp lên sương lạnh tung tăng tới trường.

Bạn chia cho mẩu cơm lam
mà tôi cứ thấy ngọt thơm đến giờ
đi cùng tận những ước mơ
thèm sao một cõi hoang sơ tâm hồn.


Hà nội, 1.2007

Thingau0603
 
R
TN
Đăng nhập để trả lời
0
 VỚI GIÓ
 
Sáng nay gió qua nhà tôi
gửi qua ô cửa một lời hỏi thăm
chiều nay gió lại âm thầm
ngập ngừng gửi nỗi nhớ mong đợi chờ
 
Mênh mang trời thẳm trăng khuya
tôi nghe trong gió thằm thì lời yêu
ôi chao, bao kiếp phiêu diêu
có nghe thổn thức một chiều gió lên.
 
 
Hà nội 2007.
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-09 13:42:22Viet duong nhan>
ĐI CHƠI CHỢ QUÊ

Bữa nào mời anh qua chợ Đông
quán chợ còn nguyên những nét cong
tường cũ rêu mờ theo năm tháng
cô hàng thì mới má ửng hồng

Dăm mẹt cá tôm từ sông đến
mấy mẹt rau tươi dưới ruộng lên
bánh đa, bánh đúc chồng có ngọn
điếu thử thuốc lào kêu ròn tan...

Mặt sông sương khói bay lãng đãng
ngọn tre thấy điểm mấy cánh cò...
tan chợ hơi men còn chếnh choáng
đệ tử lưu linh đi như mơ.

Đường làng nghiêng nghiêng hàng gạch đỏ
mặt ao còn đặc những cánh bèo
bên bờ bông bụt cô thôn nữ
như là có ánh mắt nhìn theo...


Âm lịch, mùa đông 2006.

Thingau0603
 
R
TN
Đăng nhập để trả lời
0
THẾ GIỚI TUỔI THƠ
 
Con khám phá gì dưới vòm cây?
một đám cỏ hoang hoa trổ dầy
đôi con kiến nhỏ râu khua gió
hay tiếng ve tan vào nắng đầy..?
 
Búp bê con giăng hàng trên cỏ
thế giới tuổi thơ thực lẫn mơ
cứ đơn giản, cứ hồn nhiên trong sáng...
cứ ngời lên như chồi biếc tháng ba.
 
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÁM CÔ ÁO ĐỎ
 
Đám cô áo đỏ đi qua
hầm hập như thể cháy tòa thiên cung
ta như cành củi khô cong
chạm phải đám ấy cháy bằng- ra tro.
 
ĐÊM MIỀN SƠN CƯỚC
 
Đêm ở vùng xa khi mất điện
vô tuyến đã không, đài cũng không
đèn dầu- con chữ nhòa theo gió
đọc được mươi dòng mắt hóa bông.
 
Nghe xôn xao gió ngoài thung lớn
ếch nhái hòa ca khúc nội đồng
biêng biếc ánh ngà trên tán lá
lắt lẻo đường lên cõi chị Hằng.
 
Đêm miền sơn cước trôi chầm chậm
tiếng dế râm ri như giận hờn!
mấy ai đối mình trong đêm vắng
mấy ai thắng nổi nỗi cô đơn!
 
 
Sơn Tây Xuân 2007
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY ẤY
(Tặng M.T)
 
Anh đã đưa em đi
bởi tình yêu có lửa
cơm thiếu rau, thiếu cá
nhìn nhau ăn mà ngon
 
Chênh vênh trên sườn non
nương chè xanh ta hái
anh còn đan cả hom
bắt cá, lươn men suối.
 
Ríu rít cả rừng xanh
những tiếng chim truyền cành
thế giới này như chỉ
có mình em và anh !
 
Giờ một mình, không giám
trở lại sườn non  xưa
chiều màu lam sương khói
sợ lòng thêm bơ vơ.
 
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM MỘT GIỌNG CA
(Tặng: Hoài Điệp Hạ Phương với bài hát " Huế Xưa")
 
"Anh đã lạc em trong cơn biến động"
như ván thuyền giữa bão trùng khơi
khổ đau chất cao như núi
tiếng oán than vang mãi lên trời
 
Đất nước mình trong cơn biến động
ai nỡ bì sướng khổ hơn ai?
chiều nay chợt nghe em hát
khúc "Huế Xưa" nghe nhói trong lòng
 
Cứ thấy thuơng hoài về dĩ vãng
cứ thấy thuơng hoài vào mênh mông
ta nâng chén sầu vạn cổ
xin uống cùng muôn vạn nỗi lòng!
 
 
Hà nội. 29.3.2007
 
Thingau0603
 
 
TN
Đăng nhập để trả lời
0
Chào huynh Thingau
Cám ơn huynh đã tặng bài thơ dễ thương
HP mời lại huynh tách trà sen nha [sm=44.gif]
Trà sen nóng hổi, vừa thổi vừa uống đó hihihi
Chúc huynh vui luôn
 
Thân ái,
HĐHP
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY HẠ
 
Vựơt qua thành phố đông người
là ra được với khoảng trời thênh thang
dập dìu những cánh chim hoang
mênh mông đồng lúa chín vàng toả hương
 
Một ngày đi một bước đàng
là trăm giũ bỏ, là ngàn hồi sinh!
 
Thingau0603
 
.........................................
 
ĐÊM ĐÔNG

Đêm đông đi giữa cánh đồng
thấy sao leo lắt tận chân màn trời
rét sao tê tái cả người
những cơn gió ngược thổi hoài trong không
 
Mong nhanh vào được phố đông
ánh đêm hồng ấm trong dòng người đi.
 
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
LỬA LÒNG
(Tặng: Trăng Quê)
 
Sau mấy ngày u ám
sớm nay nắng hửng rồi
nắng mưa như mọi bữa
sao thấy mới tinh khôi?
 
Thường lâu như mưa nắng
thường lâu như đất trời
nắng mưa đến đúng lúc
cho vạn vật sinh sôi.
 
Bao giờ anh mang đến
cho em được ánh cười
tươi như màu lúa chín
của tháng năm tháng mười.
 
Sợ lòng mình không độ
bao nhiêu thói ở đời!
sợ lòng mình tắt lửa
giữa mùa xuân em ơi!
 
Hà nội 6.5.2007
 
Thingau0603
..................................
 
Ở MỘT GÓC NHÌN
 
Đừng đi đến tận cùng
những gì không đáng biết
có bao điều thêu dệt
bởi suy diễn không đâu.
 
Người ta làm khổ nhau
bởi còn nhiều nghi kỵ
sao không như tình si?
sao không như thơ dại?
 
 
Hà nội 2007
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
TỀ GIA
(Tặng: Khôi)
 
Bỏ bê việc kinh doanh
mặc vợ tài coi giữ
giờ vợ thành sư tử
oai chấn cõi sơn lâm
 
Một ngày kia giật mình
tiền trong tay vợ hết
trong nhà vợ nắm quyền
dễ gây thành oan nghiệt.
 
Sao không làm ông từ
giữ đền mà ăn oản?
anh hùng khi lâm nạn
khí uất dâng càng cao!
 
Cả hai trên đà lao
cùng quá đà tất cả
để lại phía sau lưng
những mảnh hồn tơi tả.
 
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-16 13:50:21Viet duong nhan>
ĐƯỜNG XUÂN

Càng đi trời càng rộng
đất mở ra bao la
một màu xanh đằm thắm
trong ánh xuân chan hoà

Người đi lên Bất bạt
người rẽ ngã Đường lâm
ngược Tuyên quang, Bắc cạn
người đi qua Cao bằng

Núi rừng trong sương sớm
huyền ảo và thanh tao
có ai về Lũng cũ
thăm bản của người Dao?

Về Võ nhai, Đèo cả...
thăm chiến khu năm nào
võ công vang một thủa
khiến lòng ta tự hào.

Lòng dân mình rộng mở
đất mình tươi đẹp sao
đường xuân đi muôn ngã
thực mà như chiêm bao!.


2007
Thingau0603
 
R
TN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-16 13:52:29Viet duong nhan>
NHỮNG CHIẾC CẦU NỐI

Nối mầm cây với đất
là giọt nước long lanh
nối đôi bờ sông xanh
là con đò nho nhỏ

Sông sâu gầm sóng giữ
cầu lớn nối bờ xa
nối không gian bao la
cánh thư bay trong gió

Lời yêu đã bỏ ngỏ
nối những đôi tình nhân
âm thầm những bàn chân
nối bao miền xa lạ.

Kỳ diệu những con chữ
nối về ngàn năm xưa
kỳ diệu những con chữ
nối ta đến ước mơ.

Lòng nhân ái, vị tha...
nối tấm lòng nhân loại.
những chiếc cầu bắc mãi
nối đất với trời xanh!


2007

Thingau0603
 
R
TN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-15 13:23:16Viet duong nhan>
TỰ TRÓI

Chìm trong sự oán hận
người chẳng tự thoát ra
dây vô hình giăng kín
lòng ta tự trói ta!

Màu cuộc sống đã nhạt
lửa lòng tắt từ lâu
chút ngu ngơ thơ dại
người đánh mất ở đâu?

Thingau0603
 
R
.........................................

THU VÀNG

Đi qua mùa thu ấy
bao lá vàng đã rơi
ngàn ngàn cánh lá rụng
vàng cả vườn nhà tôi.

Sắc vàng trên cánh lá
thấm lên vỏ trái tươi
bao ngọt ngon thơm thảo
trái lại dâng cho đời!

Thingau0603
 
R
TN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-15 13:28:31Viet duong nhan>
BẾN XƯA
(Tặng T.L)

Lần lần trở lại bến xưa
mà thương nhớ cuộc tiễn đưa năm nào
chỉ nghe tiếng gió thì thào
ngàn ngàn lá rụng rơi vào mênh mông
người thương tôi không lấy chồng
người ôm cả cõi hư không suốt đời!
dẫu là vạn cánh hoa rơi
cũng không lấp nổi một đời cô đơn!
tôi nghe tiếng gió tủi hờn
tan vào con sóng vỗ cồn trên sông.

5.2007

Thingau0603 
R
TN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-15 13:30:29Viet duong nhan>
TIẾT TIỂU MÃN

Nghe dội lại từ xa
gió về trên cây lớn
giờ đã vào tiểu mãn
nước thượng nguồn đang lên

Chồi lá biếc mơn man
xanh hết mình trong nắng.

Thấy yêu cánh rừng thẳm
giữ trong mình tiếng chim
thấy yêu những trời đêm
ngàn sao treo ánh sáng

Ta đi về tả ngạn
sông hồng đỏ phù xa
hương ngô non phảng phất
theo cánh gió la đà.

Có ai đi cùng ta
về phương trời xa lắm
niềm yêu thương thăm thẳm
như đại ngàn mờ sương.

5.2007

Thi Ngẫu 0603

R
TN
Đăng nhập để trả lời
0
LỠ ĐÒ
 
Ai khóc gió
ai thuơng mưa
ai ngồi chết lặng
sau cánh rèm thưa?
 
Tình bao nồng thắm
duyên sao bẽ bàng!
lòng ai trống vắng
mỗi độ thu sang?
 
Tiếng mưa thổn thức,
tiếng gió bàng hoàng,
thuơng người con gái
lỡ chuyến đò ngang!
 
 
Thingau0603
 
....................................
 
THÁNG SÁU

Trời xanh chẳng gợn bóng mây
nắng vàng như mật rót đầy không gian
tiếng ve chạm gió vỡ tan
nghe trong tháng sáu chứa ngàn luyến thuơng
 
Ai bâng khuâng trước cổng trường
cảm hoa phượng vĩ bên tường lặng rơi?
dẫu thời áo trắng qua rồi
màu hoa vẫn đỏ bời bời trong tim!
 
Ngày xưa có buổi chiều êm
tan trường tôi lại gặp em tới trường
chỉ là một cái liếc ngang
mà tim tôi muốn vỡ tan giữa trời!
 
Chớp loà như ánh sao rơi
cảm nhau chỉ bấy nhiêu thôi- là tình.
 
 
Thingau0603
 
TN
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: thingau0603
THÁNG SÁU

Trời xanh chẳng gợn bóng mây
nắng vàng như mật rót đầy không gian
tiếng ve chạm gió vỡ tan
nghe trong tháng sáu chứa ngàn luyến thuơng

Ai bâng khuâng trước cổng trường
cảm hoa phượng vĩ bên tường lặng rơi?
dẫu thời áo trắng qua rồi
màu hoa vẫn đỏ bời bời trong tim!

Ngày xưa có buổi chiều êm
tan trường tôi lại gặp em tới trường
chỉ là một cái liếc ngang
mà tim tôi muốn vỡ tan giữa trời!

Chớp loà như ánh sao rơi
cảm nhau chỉ bấy nhiêu thôi- là tình.


Thingau0603


Tháng Sáu nắng đỏ mặt đường
Cơn mưa đêm cứ bất thường vậy thôi
 
Anh làm thơ về Tháng Sáu hay quá

Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ ĐỒNG
 
Ngày xưa đi cắt cỏ
ngày xưa đi chăn trâu
mùi con cá mại bầu
như còn quanh đâu đó
 
Thấy dáng chiều rực đỏ
ngày mai nắng còn to
ta làm mồi câu rô
men bờ mương đồng bãi
 
Phố phường còn mê mải
với manh áo miếng cơm,
có ai thèm vị rơm
thơm trên đồng ngai ngái?
 
 
Thingau0603
 
.......................................
 
GÓC AO- ĐAO ĐÌNH
( Hai điều kỵ về địa lý)
 
Góc ao đã ở
đao đình đã qua.
nước mắt đã lăn
vào đáy lòng ta.
 
Nhìn ra sườn đê
cỏ hoa ngan ngát
gió chiều rào rạt
kéo dậy sóng lên!
 
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ VIỆT BẮC
 
Con đường hoa cỏ lao xao nắng
ngàn lau vi vút, gió bưa bưa
nhà sàn mươi mái men con suối
ẩn hiện bờ tre lúc nhặt thưa...
 
Nhớ độ sống cùng bờ tre ấy
áo chàm quẩy dậu- em đi ngang
ánh cười ngan ngát màu sơn cước
thấp thoáng theo tôi những dặm trường
 
Đường đời vạn dặm mênh mông gió
mênh mông mưa nắng, mênh mông tình
bất chợt trở về nơi quen cũ
nắng mưa sao cứ thấy rưng rưng!
 
 
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
Ý NHỊ
 
Đôi cánh cửa khép
chỉ khép hững hờ,
vẫn còn he hé
cho gió đi qua.
 
Lời em trang nhã
dí dỏm mặn mà
cho bao lời khác
có đường vào ra!
 
 
Thingau0603
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-24 16:00:19thingau0603>
LỜI ĐẤT TRỜI

Nghe vang vọng ngoài xa điều gì là lạ
mây giăng giăng đám nọ nối đám kia
sóng lớp lớp ngọn sau kề ngọn trước...

Những dòng trôi lặng lẽ quanh ta!

Một sớm mai bỗng thấy đồng hoa
khoe sắc thắm dưới ánh dương rạng rỡ
ta chợt cảm những lời thầm thĩ
lúc đất trời giao cảm trao nhau!


Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
SUY NGẪM TẢN MẠN
 
Hết con đường dốc ngược
người sẽ đi về đâu?
rờn rợn phía trước mặt
là hun hút vực sâu.
 
Người trai cường đạp đất
đầu đội cả trời cao,
khi đã thành ông lão
ngại tiếng gió lao xao.
 
Tiếng cười người to hơn
cố xua đi cô đơn
tập làm người yên tĩnh
mà vững như thái sơn.
 
Quanh co con đường nhỏ
thênh thang con đường dài
đường nào cũng trĩu nặng
những bươm trải cuộc đời!
 
Một ngày qua mệt mỏi
một đêm qua thanh bình
để có một bình minh
thân ta tràn sức sống.
 
 
Sơn Tây 2007
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-06 15:34:18BĂNG NGUYỆT>
Í za nhà thơ thingau.........đi đâu mà lâu ghê mới ghé về vườn thơ vntq vậy nà.......Chúc vui và nhớ về thường xuyên nha...


Quanh co con đường nhỏ
thênh thang con đường dài
đường nào cũng trĩu nặng
những bươm trải cuộc đời!


Con đường vô thức
 
 
Những con đường trơn
Đưa về ngày hạ,
Người đời mặc cả
Gỗ và nước sơn,
Người tính lợi hơn,
Người buông tay trớt,
Con đường hời hợt,
Thu cả chiều hôm....
 
Cố xua cô đơn
Đuổi ngày băng giá
Dìm vào chân hạ
Bóng tối đời ta,
Câu viết ngân nga
Trải đầy lối thẳm,
Con đường xa lắm
Chừng nào giáp nhau...?!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Chào nhà thơ Băng Nguyệt, cảm ơn BN đã chia sẻ cùng với thi ngẫu trong bài" Suy ngẫm tản mạn". Chúc BN và gia đình luôn mạnh khoẻ và hạnh phúc.
 
HOÀI CỔ LÀNG
 
Ngày ngày ta trở về ngõ phố
chật hẹp quanh co... một con đường.
vào buổi tan tầm xe gom rác
cứ dềnh dàng như con cua đi ngang.
các ngách túa ra dăm mẹ hớt
thùng và sô đầy rác giăng hàng,
họ kịp chuyển đến tai nhau một tin nóng hổi:
Đầu ngõ ta có vụ: Lừa tình.
 
Ngày xưa tôi nhìn ra dặng ổi
thênh thang cánh đồng làng Thanh Lương
lũ trẻ thuờng rủ nhau đổ dế
dọc đôi bờ kim ngưu giang.
 
Đường làng xưa nay thành ngõ phố
dân làng gốc chỉ là con số lẻ
trong số người ngụ cư.
 
Tôi lang thang Tứ liên, Dịch vọng
Yên duyên, Yên sở, Mễ trì...
các làng cổ lên phường phố cả
bờ tre thưa, rào duối mất dần...
 
Nhà cao tầng mộc lên san sát
ta nhìn ra, thế giới trông vào
Hà nội- Việt nam thành điểm hẹn
bạn muôn phương tương giao.
 
Lời bác nói từ trong bom dội:
thắng giặc Mỹ ta xây dựng lại
đàng hoàng hơn và to đẹp hơn!
 
Hà Nội 9.2007
 
Thingau0603
 
 
TN
Đăng nhập để trả lời
0
CHIA TÌNH
 
Sân vườn hoang hoang mờ lớp bụi,
chủ nhà lòng mỗi kẻ mỗi nơi.
một miếng ân tình mơ chẳng thấy,
canh suông chan cơm nguội rã rời.
 
Khi người vợ không còn đoan chính nữa
người chồng kia mất tiếng nói giữa đời
ra ngõ e ánh nhìn thiên hạ
cất lời lại thẹn với lòng trai.
 
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI NIỀM QUÊ
 
Người đi trí ở mười phương đất
tình để bâng khuâng mấy bến đò
một chiều sương khói trên sông vắng
chợt nghe chạnh chạnh nỗi niềm quê!
 
Đường trần khấp khểnh muôn vạn nẻo
tình đời lãng đãng như sao thưa
cứ thấy sau làn sương mong mỏng
ngọn núi mờ xa...mờ mờ xa...
 
 
Thingau0603
TN
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»