Tác giả: Kiên zenky
Tên: truyện ma quê
Thể loại: kinh dị-hài hước-tình yêu
Chap1 Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky * NGÀY ĐẦY
CHUYỂN VỀ EM tên Kiên năm nay mười tám tuổi sống ở
Thái Bình. Chuyện là năm nay vào đại học cả nhà đắn đo
mãi cuối cùng cũng cho e ra Quảng Ninh học vì có người nhà
ở Quảng Ninh (Uông Bí) lên việc ăn ở dễ hơn lại đỡ tốn tiền
thuê nhà trọ. Thái Bình ra lúc đó là đường đất lên xe đi
sóc,ngồi 4 tiếng trên xe mà ê hiết mông cảm giác như dập
mông ý @@ cuối cùng thì cũng đến nhà chú em. Tả thêm về
ngôi nhà hai tầng chưa sơn đằng sau là một cánh đồng cỏ,
năm đó dân chưa đông như bây giờ nhà cửa thưa thớt ngay
cạnh nhà bác e vẫn có một ngôi nhà nữa về sau e sẽ nói.
Còn đâu phải đi 200m nữa mới có nhà Đang ngắm khung cảnh
cộng với sự bỡ ngỡ khi ở nơi khác thì thím em vợ chú e gọi:
- kiên hả con? Vào nhà đi đứng ngoài đó làm chi. -vâng con
vào đây. Nói xong thím cũng ra đỡ e mấy túi xách bồng
bềnh toàn sách vở với ít quà của ba má gửi lên cho chú
thím. Chú thím e là người rất dễ tính cũng có một đứa con
gái lúc đấy vừa tròn 16tuổi tên my. Hôm nay chắc chú đi
làm lên chỉ có thím với cái my ở nhà. Vừa vào nhà cái my
cũng từ trên tâng xuống chào e. E thực sự bỡ ngỡ khi nhìn
thấy nó mấy năm trước n về quê nhìn bé tí ăn cơm còn
khóc mà h đã là một thiếu nữ. Sau một lúc nói chuyện với
thím về ba má ở que thì thím dẫn lên phòng để đồ đạc, căn
phòng của e ở tầng hai là phòng cuối cùng có cửa sổ hướng
ra phía cánh đồng, châc thím biết e ra lên cũng dọn dẹp
sạch sẽ chỉ việc để đồ xuống. Rồi xin phép thím làm một
giấc châc do đi xe mệt. Tỉnh dậy nhìn đồng hồ cũng 6h tối
rồi. Chạy xuống nhà thì chú cũng đã về. -kiên hả con đi xe
có mệt không? - dạ bình thường ạ con làm một giấc hiết
mệt r. Vừa nói vừa gãi đầu rồi chui tọt vào trong bếp giúp
thím vs cái my nấu ăn. Nói thật vói các bác e biết nấu gì
đâu ai nhờ giúp gì thì giúp ^^ . Ăn cơm xong tâm rửa cũng
đến 8h tối lên phòng mở máy tính lên chat với bạn bè tí
nghịch game (cs f.a) =)). Được một lúc thì bỗng có cơn gió
ùa vào mât lạnh sông lưng từ cánh của sổ hướng ra cánh
đồng. Tuy không tin về thế giới tâm linh nhưng E cũng là
một thằng nhát chết giật mình đóng vội cánh cửa sổ đấy
vào. Cũng đã quá 9h đêm rồi Tắt máy tính lên giường chùm
chăn(tuy đang là tháng 8 nhưng sợ quá vẫn chùm chăn)
quay ngang quay ngửa không tầy nào ngủ được chắc do chiều
ngủ nhiều quá lại thêm lạ nước lạ cái. Nhìn đồng hồ hơn
mười h rồi cố ngủ được 5' thì có tiếng sáo từ nhà hàng xóm
cất lên. -con mẹ nó đêm rồi không cho ai ngủ còn thổi sáo.
Em lồm cồm bò dậy ngắm ra cửa sổ đối diện hàng xóm. Một
thằng cũng phải bằng tầm tuổi em đang ngồi trên lan can
phía sau nhà thổi sáo và bắt đầu từ khi quen nó mọi chuyện
mà trước đây e k bao giờ tin có thật xẩy ra Chap2 Nguồn:
vozforum Tác giar: kiên zenky *NGƯỜI BẠN MỚI Mấy ngày
đầu lên chưa đi học thì cũng chả biết làm gì ngoài việc ngồi
đánh game. Ngồi nhiều cũng chán cuối cùng cũng xách đít
ra ngoài hóng gió rồi thì cũng quen được cái thằng nhà hàng
xóm mà hôm trước nó thổi sáo giữa đêm. Nó tên Thành bằng
tuổi e luôn sống ở đây cùng ông nó. Nó là người việt kiều, bố
là người hoa mẹ gốc việt. Lần đầu tiên vào nhà nó e có cảm
giác giợn gáy ngay phòng khách đã có một ban thờ kiểu
giống trong phim ma của Lâm Tránh Anh ý... Em với thằng
này hợp nhau ở chỗ thích chơi game. Nó cho e biết thêm về
gia đình nó đã là thầy phép đến 3 đời nay để giải thích cái
bàn thờ kia. Nó còn nói với e là cánh đồng kia có nhìu mộ bỏ
hoang chả ai hương nến. - mia định dọa t hả m tao vừa đến
đây đó nha. - mày không tin chiều nay tao dẫn đi xem Cách
đồng nhìn phẳng nỳ toàn cỏ đẹp như thế mà n bảo toàn mộ
bỏ hoang. Tuy e nhát nhưng không hiểu tại sao lại đồng ý đi
xem với nó chắc do e nghĩ nó lừa e vả lại có 2 thằng cùng đi
thỳ sợ đếch gì. Chiều hôm đấy đúng 2h e sang nhà nó hai
thằng cùng vác mặt ra cánh đồng như hai thằng trẻ trâu.
Đi được một đoạn tầm 20m thì nó bảo: - dừng lại đây rồi -
đâu tao thấy gì đâu. E ngơ ngác - kia thây rồi n chỉ thẳng
vào một hốc lún suống đất tầm 20phân cỏ mọc um tùm -
đấy là mộ á tính dọa tao à mộ phải đắp đất lên chứ sao lún
xuống thế. -thì tao cũng chả biết được ông tao cũng dậy
cho tao ít. Tao thấy chỗ ấy âm khi nặng thì biết thôi. Rồi n
chỉ tiếp vài cái nữa Mặt e bắt đầu ngắn lại vậy hôm đấy
luồng gió đấy?? Chắc từ h tối mình chả dám mở cửa sổ ra
nữa T.T . Tối nào tao cũng thấy ma đi đi đi lại quanh đây.
Mày lên cẩn thận không n bắt mày đi đấy. Nó vừa nói vừa
cười em. -mia m mày về thôi kinh lắm rồi e chạy về thẳng
nhà nó. Nó kể cho em rất nhiều thứ tại đây nào là toàn
người hồi xưa bị giặc phát giết hại chết oan lên chưa đầu
thai vẫn lang thang trên đây. Đúng lúc có tiếng gõ cửa làm
tôi giật mình thì ra là cái my gọi e về có đt của má gọi từ
Thái Bình lên. Chuyện đã kết thúc nếu như lúc ra cửa n ***
đá em câu nữa là mày không tin tối tao cho mày xem Chính
câu nói đó đã thay đổi cách nghĩ của em -em xem với hai
anh xem một mình là không tốt đâu. Tôi giật mình với câu
nói của cái My giường như truyện này đã quá quen thuộc với
nó, chả nhẽ lúc này lại từ chối My n sẽ nghĩ mình như thế
nào và bệnh sĩ chết trước bệnh tim tôi lổi lên. - xem thì
xem tao sợ chắc. Mày đừng hòng dọa được tao nhé con.
Chap3 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky *SAI LẦM LỚN
NHẤT Tối hôm ấy định ngủ sớm để chốn giả vờ ngủ quên
nhưng chưa kịp cái My đã gọi sang. Tầm 8h tối thằng
thànnh chuẩn bị một bát bộn có màu xám với ít nước rồi
kéo nhau lên tầng dõ dàng ông thằng Thành biết mà k can
ngăn gì thôi phát này đúng đời tàn. Nhìn quang cảnh đồng
cỏ mênh mông bao chùm bằng một mầu tối đen như mực lạ
thay không có tiếng con cào cào hay châu chấu kêu chính
sự yên tĩnh này đã khiến e lổi gai ốc mà quay xang nhìn cái
My n vẫn tươi cười được không biết nó phải con gái không
nữa. Lay hoay một lúc cũng đến mười 10 thằng thành bắt
đầu chộn bột xám với nước và dặn - dù mày nhìn thấy gì
cũng không được hét lên hay bỏ chạy phải giả vờ bình
thường không thấy gì không nó đuổi theo bắt mày đấy. Quả
thực lúc ấy em cứ oh oh chứ có nghĩ được gì hơn đâu. Rồi nó
thoa bột lên mắt cho em với cái My. Được một lúc e thấy
hơi hoa mắt nhưng cố chấn tĩnh chớp chớp. Bóng trắng bắt
đầu hiện lên một bóng trắng không đầu với bộ quần áo tả
tơi đang lê lết đi trên không rồi dần dần xuất hiện thêm
nhiều bóng trắng nữa cái thì không có tay cái thì gẫy chân.
Lúc đấy chân tay e như đơ mà quay ra cái My n vẫn bình
thường con thằng Thành vẫn cười nói được. Em không hiểu
tại sao mình làm sai lời n rặn à mà bỗng có cạ bóng trắng
đi gần về hướng e, rồi nó bay bổng lên tiến gần tới e tới lỗi
em có thể thấy những con dòi lúc nhúc ở hốc mặt và mồm
nó. Cho dù lúc đấy thằng Thành đang ra hiệu cho e phải
đứng nguyên giường như e không làm chủ được cơ thể và
theo phản xạ e hét lên rồi định chạy vào trong nhà. Chạy
được ba bước e cảm giác có cái gì lạnh buốt như đá bám vào
vai mình quay lại bóng ma đấy ngay sau e và đang há mồm
như định ăn thịt e những con dòi lúc nhúc là lúc e tưởng số
mình đã tàn thì ông thằng Thành lên kéo e về phía ông rồi
dí thanh kiếm bằng đồng tiền xu vào người nó. Nó hét toáng
lên làm e nhói tai rồi lao thẳng đi. Những bóng khã cũng
xông đến theo vì lý do e không làm đúng như lời thằng
Thành dặn. Cái My vội lùi lại Thành và ông nó rút trong túi
quần một lá bùa bằng vải dơ lên em cũng không dõ vì lúc
đấy quá hoảng loạn rồi. Khi thấy lá bùa thì mấy bóng trắng
kia vội lùi lại một lúc thì biến mất. Thằng Thành thu dọn đồ
không ai nói với nhau lời nào thực sự h e như ng mất hồn có
nói cũng chả trả lời. Ra đến cổng thì ông thằng Thành có
đưa em một lá bùa bảo có cái này con khỏi lo nữa về ngủ đi
con. Biết e h đang rất hoảng loạn lên cái My bảo tôi vào nhà
trước để. Nó khóa cổng với cửa cho. E chạy vội lên tầng
chùm chăn kin mít. Lúc đấy tôi đâu ngờ do e mà mọi truyện
mới bắt đầu. Chap4
Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky *DẤU HIỆU ĐẦU TIÊN
Sau cái truyện tối nay e không thể nào chợp mắt được hình
ảnh bong trắng và những con dòi cứ hiện lên. Dù cố gắng ***
tai nge bật nhạc to hiết mức vẫn không làm xuôi lỗi sợ. Rồi
em cũng thiết đi từ lúc nào không hay. Gâu gâu bị con chó
nhà thằng Thành đánh thức vào 2h sáng. Con chó gâu lên
từng hồi rồi hú lên tiếng cào mạnh vào bờ tường. -Mẹ
chuyện gì nữa đây em nhòm ra cửa sổ thì thấy ngay dưới
chân. Sau nhà hướng ra cánh đồng có một bóng đen đứng
chắp tay quay mặt về phía nhà em. -Thằng nào giữa đêm
hôm mắc tiểu chạy ra đây. Em thầm nghĩ rồi lại quay chở
vào giường nhưng không thể nào ngủ được với tiếng con chó
cứ hú lên như chó dại từng hồi thế kia, lại nóc cóc bò dậy
định quát con chó không cho ai ngủ chắc. Khi em nhòm ra
cái bóng đen vẫn ở đấy nhưng lần này nó to hơn.... khoan đã
đù mẹ làm gì có nhà nào quanh đây nữa,nhà e và thằng
Thành đều có nhà vệ sinh trong nhà không thể rảnh đến lỗi
ra đây mà xả nước được vói lại cái bóng to kia nhìn không
giống ai trong nhã. E bắt đầu bủn dủn chân tay. - hú hú
tiếng con chó chu lên bắt đầu to hơn và dài hơn, cảm giác
lạnh sống lưng em lùi lại vài bước nhưng vẫn cố nhìn để vất
bỏ cái suy nghĩ không có căn cứ kia ra nhưng em đã nhầm...
cái bóng tiến lại gần hơn đến sát chân tường thì dừng lại
con chó cũng ngừng sủa thay vào đó là tiếng kêu dên dỉ của
nó. Nó ngẩng đầu lên phòng em giường như nó cũng biết em
đang nhìn nó bông nó mở trừng đôi mắt lên đôi mắt to và
đỏ ngầu như máu. Rồi nó cười phá lên tiếng cười khúc khích
làm e thót tim e hiết lên và ngã ngửa về phía sau. -Chuyện
gì thế Kiên ơi? Giọng chú e từ dưới nhà rồi cả thím chú và
cái My chạy sang phòng em xem e ls - Cái bóng..bóng e ấp
úng nói rồi chỉ tay ra cửa sổ. Chú em cầm đèn ra soi mà
không thấy gì chú cười và chẫn tĩnh em. -chắc con ngủ mơ
rồi làn gì có cái bóng đen nào đâu. Thôi ngủ đi con thím xoa
đầu e như thằng con nít rồi đỡ dậy. Chỉ có cái My là mặt có
vẻ chút lo sợ chắc nó tin lời nói của em. Đợi chú thím xuống
nó hỏi em -anh nhìn thấy bóng đen thật à. -thật cái bóng
đen với đôi mắt đỏ ngầu rồi tôi kể lại toàn bộ câu chuyện
cho nó cả tiếng chó sủa. Nhưng nó lại bảo không nge thấy
tiếng chó sủa nào đâu. Làm tôi càng hoảng hốt hơn. -thôi
anh cố ngủ đi em về phòng đây mai còn phải lên trường, anh
để cả điện phòng cho đỡ sợ vói lại ông anh Thành đã đưa
anh một lá bùa rồi ma quỷ sợ nó lắm không dám đến gần
đâu...nó cố chấn tĩnh tôi rồi về phòng nó. Tuy điện phòng để
sáng choang nhưng vẫn làm cho tôi có cảm giác giợn giợn.
Cắm tai nge vào Bật nhạc sàn to hiết mức rồi tôi lại thiết
đi.
Chap5 Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky *BẰNG CHỨNG
Đang lim dim thì giật mình vì tiếng gọi của thím xuống ăn
sáng. Xem đồng hồ cũng 8h sáng rồi...chết cha 9h cũng phải
lên trường nhận lớp nữa. E vội chạy xuống đánh răng rửa
mặt rồi ăn mỳ thím cũng ngồi chờ em ăn xong rồi rửa bát. -
thím ơi cho con hỏi đêm qua thím có nge thấy tiếng chó
sủa của nhà ông S không ạ? Tôi hỏi thím -làm gì nge thấy
gì đâu con. Chắc chỗ chưa quen lên con hay mơ lung tung ấy
mà dân dần rồi quen... -vâng e trả lời thím hơi lo cho mình.
Chết mẹ con rồi cuồng dâm sinh hoang tưởng chăng rõ ràng
là có tiếng chó sủa mà,e vừa lo vừa mừng vì nếu đúng như
thím nói thì không sao rồi. Ngồi một lúc cũng gần 9h thay
quần áo rồi xin phép thím đi lên trường. Ngày đầu tiên lên
nhận trường như thằng nhà quê hỏi lung tung hiết cả lên
cũng đến trường. Lớp *** gì 42 thằng con trai 7đứa con gái
nghĩ mà nản. Ngồi nge cô giáo đọc bla bla. E thì ngồi mơ hồ
nghĩ về truyện hôm qua nó như một giấc mơ tất cả những
thứ mình không tin đều xuất hiện trong một ngày. Cuối
cùng cũng được về,đến cổng nhà thì em gặp thằng Thành
đang hí hoái làm cái gì ở trước cửa nhà nó. -mày làm cái
khỉ gió gì thế. Diều à (vì em thấy tay nó cầm mấy đoạn tre
mỏng với ít giấy)...em vỗ vai nó nói. -à tao làm hình lộm để
cúng. (Bệnh vãi ra trợ mua thiếu gì) rồi nó đá kháy e một
câu sao hôm qua ngủ ngon không? -ngon cmm...làm e chợt
nhớ ra truyện hôm qua. À Thành này đêm qua mày có nge
thấy tiếng chó sủa không? -không ls à. -oh tao hỏi thế thôi.
E không muốn nói ra không n lại bảo mình hoang tưởng :3.
Ngồi hí hoáy xem nó làm một lúc thì xong em cũng theo nó
vào nhà để xem nó làm gì với cái hình lộm ý. Em chạy vào
chỗ vòi nước sau nhà nhà nó rửa mặt luôn tiện thể,tại vừa
đạp xe về nóng hiết mặt. Cảm giác thật sảng khoái lấy áo
lau mặt xong em dật mình khi nhìn thấy viết cào ở tường
đúng những viết này hôm qua con chó nhà nó cào lên mà. E
đứng ngơ ngác trong đầu đang cố giải thích những thứ này,
thấy e rửa mặt lâu quá thằng Thành cũng chui ra. -mày
nhìn gì chăm chú thế? Rồi nó cũng nhìn theo hướng em.... ơ
đệch con chó mất dậy không biết nó cào tường ra khi nào?
-câu nói của thằng Thành chính tỏ trước đó chưa có vết
cào nào,em cảm thấy truyện này không hay rồi. -Thành ơi
vào nhà tao bảo. Em kéo vội nó vào -gì đây mày.. thằng
Thành ra vẻ khó hiểu. -chuyện là... e kể lại tất cả vụ việc
đêm qua cho nó. -há há... chết cha mày đi nó đến bắt mày ý.
Thằng Thành vỗ vai e cười đê tiện -đệch mẹ tao *** nói
đùa đây thật đấy. E tỏ ra lo lắng thì trong phòng ông thằng
Thành vọng ra một tiếng. -theo như con nói thì chúng đã
bắt đầu nhằm vào con. Thằng Thanh thôi cười và mặt có vẻ
nguyên trọng. ÔNG thằng Thành bước ra.... Nó là ai????
Mình ls nó??? Những câu hỏi điên rồ trong đầu tôi. Chap6
Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky *CÚNG BÁI Được nge
ông S (ông thằng Thành) giải thích e mới hiểu ra. Nó là
những vong hồn hôm e thấy. Lý do là do em mà ông S và
thằng Thành đã phá nó. Do ông S và thằng Thành đều là
người có dương khí cao lại biết cách trừ tà lên còn mỗi e nó
muốn trả thù = (( nhọ vãi. Ông S có rặn chiều nay đi mua ít
hoa quả mang sang để ông cúng bái xem sao. Trước kia mà
bắt e đi nua hoa quả cúng bái thì đừng hòng mất tiền mà e
k thấy đc gì :v nhưng với tưng đấy truyện xẩy ra người e có
thể dựa được chỉ có ông cháu nhà thằng Thành lên ông nói
cũng phải làm theo thôi. Trưa về phụ cho thím nấu ăn rồi
đợi cái My đi học về ăn còn chú e thì làm đến chiều tối mới
về. Ăn cơm xong cũng đến 1h chiều xách xe đạp ra đi mua
hoa quả. -anh đi đâu đấy. Cái My hỏi tôi - à ông S dặn anh
mua ít hoa quả để cúng. -e đi với. Thực sự thì ra chợ e
cũng chả biết mua cái gì lên đồng ý cho nó đi cùng để nó
hộ, đi khắp chợ cuối cùng cũng mua được ít cam vs tao và
một nải chuối hoa quả đắt vãi mua có xíu mà mất hơn
200nghìn sót đứt ruột. Rồi đạp xe thẳng về nhà ông S. -
nhanh thế à ông S nói rồi gọi thằng Thành ra hộ cầm vào.
Được rồi bây giờ con cứ về nghỉ ngơi đi tầm 9h tối thì qua
đây. Em vâng dạ rồi về cái My về cái thì chạy ôm cái tivi
còn e thì nghịch game God of War (psp) nghịch chán. Thì
chú cũng về xuống tắm rửa rồi lao đầu vào bếp phụ vèo cái
cũng gần 9h,cai My cũng đòi đi theo. -em không sợ ma à.
Tôi hỏi cái My -có chứ sao k sợ a,nhưng nhìn nhiều cũng
quen mà em hay tò mò. -ờ ờ thế đi (tò mò kiểu vãi ....) Sang
tới nơi thì đã thấy ông S khác áo vàng dài đến chân như
của người trung quốc xưa mặc ý, thằng Thành cũng thế. Mấy
hoa quà cũng được bầy lên bàn thờ. Cái My thì ngồi ghế nhìn
còn e ông S đưa cho một tờ gấy màu vàng bảo ghi đầy đủ họ
tên và ngày tháng năm sinh rồi đặt lên thanh kiếm của ông
Đến 10h thỳ bắt đầu cúng ông S bắt đầu đọc 1chàn dài tiếng
mà e nge *** hiểu gì luôn, thằng thành thì lấy một tấm
gương rồi đặt lên bàn thờ được tầm 5' sau gió thổi mạnh ù
vào mà nhà thì đóng kín cửa. ÔNG S bắt đầu đọc nhanh hơn
tấm gương đặt trên bàn thờ bắt đầu lung nay. Nhưng e
không thấy gì. Em không hiểu chuyện gì hỏi thằng thành thì
nó bảo ông đang nói chuyện với nó. Nhưng em càng ngày
càng thấy ông S toát lắm mồ hôi rồi bỗng dưng tờ giấy tên
e cháy bùng lên. Con đã hoa quả như bị ai lấy tay gạt đổ
tung tóe. Ông S vội lấy kiếm nhúng vào mực đỏ e vừa dùng
viết dí vào gương và bẩu thằng Thành mang bùa lại ấn vào
gương. Thằng Thành làm đúng lời ông S. Xong ông S ngã bệt
xuống đắt chắc kiệt sức. -nó không chịu nge rồi con hợp vía
nó nếu bắt được con nó sẽ đc đầu thai.. ông S nói vs e với
vẻ mặt lo âu. Chưa dứt lời thì tiếng gió rít lên xông thẳng
vào nhà lần này còn mạnh hơn trước làm cái gương lung lay
mạnh thằng Thành ko kịp dữ để n dơi xuống đất vỡ tan. Môt
tiếng cười thé lên sằng sặc. Rồi nhanh chóng biến mất.
Không được rồi nó không phải ma thường mà thành tinh rồi
h Kiên con đang gặp nguy hiểm hãy ngủ ở đây đêm nay để
chúng ta còn giúp,mai ta sẽ gọi thêm người để trị nó. -tôi
gật liên hồi vì kinh hãy ở một mình và chuyện vừa rồi.
Thằng Thành dẫn cái My về. -anh cẩn thận nhá. Để e về bảo
ba má a ngủ nhà anh Thành cho. Cái My cố nói lốt với tôi.
Lúc đó tôi chỉ biết ukm ukm. Tôi không nghĩ vì chuyện nhỏ
nhặt như kia mà bây giờ mình đang phải đánh cược mạng
sống của mình. Chap7 Nguồn: vozforum tác giả: kiên zenky
*CAO THỦ XUẤT HIỆN Ngủ với thằng Thành làm e đỡ sợ hơn
cảm giác như mình được bve. Nó kể cho e về mấy cách đơn
giản để chống ma và cách nhận biết bùa chú... đặc biệt kể
về loại ma mà nó đang hãm tài em. -con ma nó theo m
không phải bình thường đâu nó vào được nhà tao còn phá
được bùa chú loại này trước kia sống làm nhiều điều ác như
giết người cướp của chết đi không siêu thoát được nó
thường rất ít và ăn ma hoặc bắt ma vè làm nâu lệ phục
tùng nó,và khi nó gặp được người hợp với nó để n siêu thoát
được thì hiếm ai có thể thoát khỏi nó....may mày có phúc
của tao ý nge chưa con. -e bĩu môi.Phúc *** gì mang họa
đến cho tao, nhưng thực sự không có ông S và thằng Thành
thì em chắc gì đã thoát hôm gặp ma kia. Hai thằng nói
chuyện một hồi rồi lăn cu đơ ra ngủ. Tưởng chừng được đem
nay ngon giấc nhưng tầm 1-2h đêm em lại bị đánh thức bởi
tiếng cười khanh khách từ phía cánh đồng,thấy thằng Thành
vẫn đang ngủ say e cũng không muốn gọi nó sợ lại như con
chó chả ai nge thấy cả...tiếng cười càng to và dõ hơn. Em
bắt đầu run lên vì sướng à vì sợ chân tay ôm chặt với
thằng Thành cố nhịn thở để nắng nge dõ tiếng cười hơn. -
Cộc. Ui da mày điên à sao cộc đầu tao đau vãi..em chửi
thằng Thành -mày hay tao giữa đêm mày ôm lấy tao định
dở thói đồ bại à. -đệch tại tao sợ.... -sợ gì tiếng cười đó hả.
Không sao đâu ngủ đi nó chỉ dọa mày thôi. Chứ không làm
được gì đâu...tao kém nhưng cũng k để nó bắt bạn tao đi
thôi ngủ đi. -vãi thế hóa ra nó nge được tiếng cười lâu rồi à
mà vẫn ngủ được. Quả thật như lời nó nói tiếng cười kia
giần giần biến mất. Sáng sớm đã bị đánh thức bới tiếng nhí
nhéo ông S rồi,hình như ông ấy gọi điện thoại mà nói bằng
tiếng Trung,e không biết tiếng Trung nhưng xem nhiều
phim trưởng lên nge quen quen :)). Rồi rặn em con cứ về
nhà đi cho thím đỡ lo. Có truyện gì thì chạy nhanh sang nhà
ông. E cũng về để đi học ngày đầu tiên của đời sinh viên.
Ngồi năm tiết học chỉ biết ngoái mũi với ngủ gật. Can bản
ngày đầu cũng chả quen ai mà nói chuyện =)). Do trường em
xa lên về tới nhà thì cũng hơn 12h mẹ rồi đỡ phải phụ nấu
cơm chỉ việc ăn. Công nhận học đói hơn đi chơi. Ợ đang ăn
thì thằng thành vác mặt sang gọi qua nhà nó,ăn cũng không
yên với nó nữa. Lại nhờ cái My dọn hộ rồi phóng sang. -ai
đây. Tôi hỏi thần thằng Thành -à ba tao đó may dzai không.
-ơ nhìn như người thời xưa ý nhỉ (tóc bện như trong phim
trưởng). E chợt thấy một người nữa tuy núp sau người đàn
ông mà thằg Thành gọi là bố nhưng e vẫn nhìn thấy một
thiếu nữ chạc 15-16 da trắng hồng mặt trái bầu làm em
ngây ngất như lúc nhìn thấy viết cào của con chó =)).
Chap8 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky *NGƯỜI BẠN
MỚI 2 Qua màn chào hỏi thì em được biết là người đàn ông
kia tên Shin sống ở Trung Quốc và nhỏ kia tên là Kim Hoa
16 tuổi bằng tuổi cái My. Bác shin cũng là thầy pháp nge
thằng Thành kể thì bác là người giỏi nhất trong dòng họ nó.
Được ông S gọi qua giúp e. -thế này thì số mình vẫn thọ
chưa chết được rồi. Vào vấn đề luôn qua lời kể của ông S thì
bác Shin cũng biết dõ về vật đang đeo bám em. Rồi cứ bảo
e về nghỉ ngơi vì phải tìm ra nó ở đâu thì mới phong ấn
được mà truyện này thì không phải dễ vì trên cánh đồng
kia có rất nhiều mộ. Con sẽ ở đây với thằng Thành để xem
nó xuất hiện từ đâu mới tìn ra ổ nó được...em nghe thoáng
qua câu của bác Shin nói với ông S còn đâu họ sọng một
hàng tiếng TQ e chịu luôn. Trước khi về bác Shin có đưa cho
1lá bùa có mùi hắc lồng lặc như mùi dầu gió xanh ý bác
ạ...Ngủ ngê một lúc thì dậy làm đồ án đúng là sinh viên mà
mệt lòi. Tối thì vẫn như thường lệ xem phim nge nhạc nhưng
e k dám lên phòng một mình chỉ lúc ngủ bất đắc dĩ. Quả
thật lá bùa rất công dụng e không còn bị quấy dầy nhiêu
như trước tuy thỉnh thoảng đêm vẫn nge thấy tiếng lạ. Môt
tuần trôi qua mà mọi người nhà thằng Thành vẫn chưa tìm
ra theo nó nói thì bong đen kia lúc ẩn lúc hiện thực sự rất
khó đoán. Dạo này đi học quen được một thằng chém gió
xuyên quốc gia tên Hoàng nó rất hay kể này kể lọ nào là gặp
ma rồi đánh nhau với ma. Mà khi em kể câu truyện huyền
thoại của đời mình thì mặt nó cười chê em. -phải tao là tao
đấm phát chết luôn con ma rồi đấy đâu ăn hại như mày. -ăn
hại cái đệch để hôm nào tao dẫn mày đi xem xem mày có
đấm nó chết luôn được không. -đừng thách nhà giầu húp
tương tao sợ đếch gì. Nó cười khểnh rồi bỏ đi nhìn cái mặt
đê tiện hãm tài của nó em chỉ muốn đề vào mõm. Ngồi chán
thì cũng tan trường ra đến cổng thì gặp Thành với nhỏ Hoa
đang đợi. -ơ ơ lên rước chẫm về đấy hả. Em vẫy vẫy thằng
Thành với nhỏ Hoa. Hôm nay có cả Hoa lên rước anh ấy hả? -
ai thèm...nhỏ bĩu môi nhin xinh còn càng xinh hơn =)) -tao
thèm rước mày. Tao lên là để báo tin cho mày đã tìm ra
chỗ giấu quan tài của bóng đen lần trước cứ chuẩn bị đi rồi
hai ba ngày nữa đợi ông và bố tao chuẩn bị xong đồ rồi lên
đường. - ơ đệch sao bắt tao đi ba vs ông mày thì đủ rồi cho
tao zo thêm làm chi. -ba tao chỉ biết nơi nó ra chứ chưa
biết chính xác 100% nó ở đâu mày đi còn dụ nó ra. -mẹ thế
hóa ra tao là mồi nhử à. Đếu đi đâu chả dại. -tùy mày thôi
không đi không tìm ra nó noa cứ theo mày thôi. Bọn tao về
đây. Vừa nói nó vừa kéo em Hoa về. Không thể sống dựa
dẫm vào bùa hay nhà nó mãi được đành phải đánh liều thôi.
-ê ê tao đi mà đợi tao với. Chap9 Nguồn: vozforum Tác giả:
kiên zenky *BẮT ĐẦU LÊN ĐƯỜNG Đã qua hai ngày từ khi
nhận lời đi với thằng Thành, hôm nay là thứ bẩy đi hoc lốt
sáng,chiều là bắt đầu đi chết rồi. -a a Hoàng lại đây tao
bảo. E đưa tay vẫy thằng Hoàng -gì thế cu. -trc mày bảo
không sợ ma đấm phát chết luôn mà chiều nay đi gặp ma
với tao không. E kháy đểu nó -tao sợ chắc mày dở trò gì đc
nào chiều nháy tao rồi tao qua. Thằng này đúng bất trị nó
vẫn nghĩ em đùa với nó các bác ạ. Chắc lần trước em kể
truyện em nó cũng nghĩ em chém gió. Thôi kệ có thêm
người đi đỡ sợ cùng lắm là chết trung chứ có gì mà lo :3 Về
nhà nghỉ tí rồi em. Sắp xếp mấy lon nước vs đồ ăn không
quên nháy cho cu Hoàng sang. -thím ơi nay con hông ăn cơm
nhà đâu con phải lên trường kàm giáo án chắc mai mới về.
Nói xong rồi em chạy ra cổng đợi cu hoàng đến.... -anh đi
chuyến này phải cẩn thận nha em cũng muốn đi nhưng
không có lí do qua đêm... cái My nói khẽ với tôi. -anh biết
rồi. Em đi làm gì anh do bị ép buộc thôi a sẽ khoig sao
đâu(nói thế thôi chứ tôi đâu biết cái gì sẽ đến với mình) -
vâng! Này anh cầm lấy đi bùa may mắn của em đấy vừa nói
cái My vừa đưa cho tôi một cái vòng bạc. Đang ấp úng thì
cu Hoàng phóng đến. -nhà như beep ấy tìm mãi mới
ra.....wowwww e xinh quá cho anh làm quen nhá mõm nó
chu lên chuyển từ ngu đần xang đê tiện. -quen cmn đi vừa
nói e vừa kéo nó theo. -ơ nhưng mà người đẹp ơi... em mày
hả xinh thế cho tao sdt đi. -nếu mày đấm chết con ma này
thì tao cho. Em keo nó sang cổng nhà thằng Thành. Bên đấy
cũng chuẩn bị gần xong rồi cả nhỏ Hoa cũng đi nữa ker. Ai
đây vậy mày Thành hỏi em -à thằng bạn cùng lớp tao tên
Hoàng nó muốn đấm chết con ma. Vừa nói đến đây nhỏ Hoa
cũng tủm tỉm cười còn thằng cờ hó Hoàng thì măt ngơ ra.
Chúng em bắt đầu lên đường tiến thẳng ra cánh đồng. Chap
10 Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky *BẤT CẨN Từng
bước chân chải dài trên đồng cỏ mênh mông. Cứ đi cứ đi h
em mới thấy cánh đồng chải rộng như thế nào, có rất nhiều
hố bom. Để lại đây như một bãy chiến trường cũ vậy... -ê
mày đi đâu vậy xa lắm rồi đấy. Thằng Hoàng hỏi e -đi cho
mày đấm chết ma chứ đi đâu. E quay ra cười đểu nó Đi được
tầm hai mươi phút sau thì bắt đầu hiện ra một cánh rừng
thông (nay là lựng xanh khu tắm ở uông bí Quảng Ninh :)) )
bọn e tiếp tục đi vào thẳng trong rừng mà không ai nói với
nhau câu nào,ai cũng lộ vẻ lo lắng trừ thằng Hoàng ra nó
vẫn ngơ ngác không hiểu gì. Trời bắt đầu tối dần -cho tao
về đi tối lắm rồi. Tao còn chưa đút bột cho mẹ à cho em
tao nó lay lay áo em. -sao tao tưởng mày mạnh mồm đấm
chết ma mà h đã sợ rồi à. -tao tưởng gần chứ xa như thế
này đấm nó xong cũng hiết hơi (đệch thằng này đến chết
không bỏ đc týnh chém gió). -thôi ngừng nghỉ ở đây cũng
gần tới nơi rồi mai ta tìm sẽ ra ngay. Ông S lên tiếng. Mọi
người bắt đầu dải bạt ra căng lên còn em thì cố tìm mấy
cây củi để đốt bếp. Xong xuôi mọi việc ông S và bác shin
rút ra một tấm vải vàng cuộn một ít máu gà và muối nhỏ
Hoa dùng một cây con chộn đều lên cả rồi rắc sung quanh
chỗ bọn e chọn làm nơi nghỉ,theo em nhìn thì đúng nó là
hình bát quoái cái này thì em biết nhiễm phim ma Lâm
Chánh Anh biết ma sợ muối với hình bát quoái chắc để đuổi
tà ma. Rồi ông S dặn khoig được làm mất đoạn của đừng
máu gà chộn muối rải ở kia. Rút mấy đồ ăn đóng hộp ra ăn
tạm bợ rồi đi ngủ sớm ai cũng mệt mỏi vù phải đi một
chặng đường khá dài. Em nằm với thằng Thành,Hoàng còn
nhỏ Hoa thì năm bên kia cùng ông S và bác Shin. -ê mày ơi
tao buồn tiểu quá. Đang lim dim thì bị thằng Hoàng lay
người. -mày điên à buồn tiểu thì liên quan gì tới tao chờ
tao tụt quần hộ xi tiểu chắc. Em nhăn mặt nhìn nó -tao sợ
đi cùng tao đi....đi...mà nhanh tao sắp ra quần rồi từ trưa
đến giờ chưa đi tiểu. Nó van xin e -mẹ thế kiêu đấm phát
chết con ma, lồm cồm bò dậy cung nó. Lửa cũng đã tắt,trời
thì tối đen như mực,mọi người cũng ngủ xay hai thằng thì
chả thằng nào biết tí gì về tâm linh => cặp đôi hoàn cảnh.
Em soi đèn bin cho nó ko quên đứng trong vòng vẽ (các bác
đừng hiểu nhầm em cũng chỉ do hoàn cảnh đưa đẩy em mới
như thế) nhanh lên mày e dục nó. -khoái quá xong sướng hẳn
người nó kéo khóa quần rồi chạy vào trong lều. Ngủ đi kấm
làm phiền tao nữa -ukm biết rồi mà má nó đứa nào vừa ăn
SỐT CÀ CHUA đây giẵm toét nhè ra dép tao r.
Chap11 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky *TRẢ GIÁ Đang
lim dim ngủ thì em giật mình tỉnh dậy,xung quanh vẫn một
màu tối bao chùm em có một cảm giác rất kì lạ như ai đang
theo dõi mình. Chắc chỉ là mơ thôi em nghĩ bụng,nhưng chỉ
vừa nằm xuống em lại có cảm giác lạnh sống lưng thực sự
thì em *** thích cảm giác này chút nào chưa kịp định thần
lại thì có một luồng gió lạnh toác thổi vào trong kéo theo
một cánh tay lạnh ngắt tóm lấy vai áo em... -aaaaaaaa em
hét toáng lên. Thằng Thành bật dậy rút trong người một
thứ gì(do trời tối lên em cũng không biết) ấn mạnh vào
cánh tay kéo em. -xèo xèo tiếng kêu khi vật đấy chạm vào
cánh tay. Như nhúng than đỏ vào nước đó. Cánh tay kia vội
rụt lại kêu rên lên đau đớn. Mọi người cũng chạy ra thì nó
đã biến mất. -không đúng không thể như thế được ma quỷ
không thể đi qua vòng kia được chả nhẽ thứ chúng ta đang
tìm không phải ma hay quỷ hay là...bác Shin nói Hay là đúng
rồi con me thằng Hoàng ăn hại đái khai. Em nhớ dõ hôm nay
làm gì có ai ăn sốt cà chua "đứa nào vừa nãy ăn sốt cà
chua" cố định thần lại -bác Shin bác xem có chỗ nào bị đứt
đoạn ở cái vòng không ạ. Em vừa thở hổn hển vừa nói. - bác
Shin soi đèn ra quả thật đúng có một chỗ bị rẵm mất đoạn.
Em đang nhầm khi mang theo thằng ăn hại. -ô thế do tao à.
Thể nào lúc tao tưởng sốt cà chua cho nhưng không phải nó
có vị tanh tanh với mặn mặn. Mọi người đều quay ra nhìn
nó với con mắt thù hận. -ơ lsao thế mọi người vừa nãy là
con khỉ hả cháu thấy tay nó đen đen lông lá. Thằng này
đúng em phải thông não cho nó mất thứ nhất nó cho cái thứ
dẵm phải lên liêm thì mới biết mùi vị chứ(dị vãi) thứ 2 nó
vẫn không biết mình đối mặt với cái gì tưởng đi cắm trại
chắc mà có khỉ (thể nào lúc đấy em vẫn thấy n cười được) -
thôi được rồi Hoa con vẽ lại đoạn vòng kia đi. Ông S bảo.
Còn thằng Thành không nói gì nằm xuống ngủ tiếp chắc nó
giỗi em mang theo của lợ kia. Từ lúc đấy bác shin và ông s
cũng tỉnh luôn đến sáng còn em thì cũng chả ngủ lổi vẫn có
cảm giác sợ sợ cánh tay kia sẽ quay trở lại với cả thằng
Hoàng ngáy to nữa. Tầm 7h sáng thì mọi người cũng dậy
hiết. Ăn sáng xong xuôi thì ông S bảo -Được rồi chúng ta
lên đường thôi. Sắp đến nơi rồi lên cũng rất nguy hiểm cho
con kiên ạ. Con phải cẩn thận luôn luôn đi giữa chúng ta. Và
cuộc chiến sinh tử bắt đầu. P/s: tình hình là sau mấy hôm
viết liên tiếp em lại phải đâm đầu vào công việc lên sẽ
chậm hơn thường thì ra chap mới vào lúc trưa và tối. Nhưng
em sẽ cập nhập nhanh nhất để các bác đọc Chap12 Nguồn;
vozforum Tác giả: kiên zenky *CÁi BẪy Bọn em bắt đầu lên
đường,trời tuy là buổi sáng như vẫn âm u sương mù những
tán lá chê hiết những khoảng sáng. Rừng gì mà không có
tiếng con gì kêu kả càng tô thêm vẻ rùng rợn của nó.... Đi
đươc một đoạn ngó nghiêng lung tung thì chợt em thấy có
một bóng trẻ con phía tay trái nó chỉ bé bằng trẻ mới sinh
nhưng đang ngồi quay lưng về đây bộ quần áo màu xám rách
lát bần thỉu. -chả lẽ lại có đứa trẻ lạc trong rừng à. Em
nghĩ bụng -Hoàng ơi tao bảo. Em vẫy thằng Hoàng lại. -gì
thế mày? -mày nhìn kia có phải đứa trẻ con không ? -mày
bị ảo à làm gì có cái gì. Vừa nói nó vừa vỗ đầu em Thực sự
em cũng không dám đến gần xem,đanh làm ngơ nhưng bỗng
tiếng khóc nó òa lên lương tâm của mình bỏ mặc một đứa
trẻ con lạc em thấy sao sao đấy. -thôi nghỉ chút đã còn lấy
sức tí chiến đấu. ÔNG S bảo mọi người.... Đi được một đoạn
rồi mà vẫn nge thấy tiếng đứa trẻ lúc nãy khóc. Lương tâm
và sự tò mò đã thắng sự nhát gan em quyết định quay lại. -
đi đâu thế kiên. Bác Shin hỏi em -dạ con đi vệ sinh tí con
quay lại ngay. Thực sự nếu thằng Hoàng bảo không có gì mà
bây giờ em bắt mọi người quay lại cùng thì khổ vả lại cũng
gần ngay đây có truyện gì thì em cũng chạy lại ngay được
Đi lùi lại tầm 20m tiếng khóc càng to và dõ hơn đứa trẻ lúc
nãy vẫn ngồi đó. Em tiến lại gần hơn ,đứa trẻ như biết có sự
hiện diện của em lên nín dần.... -này em bé ơi mẹ em đâu.
Vẫn không có tiếng đáp lại. Em đã nhắc đi nhắc lại câu đó
ba lần rồi. Quyết định tiến lại gân hơn để hỏi.. -này em
bé.....nó quay phốc người lại trược mặt em là một cái xác
sống đang phân hủy nửa mặt máu me chảy khắp mắt em
còn thấy dõ tay nó đang cầm con mắt bên kia của mình. Em
thót tim hét lên rồi chạy về phía trước..nó nó vẫn đuổi theo
tuy là bò nhưng rất nhanh. Em cứ chạy về phía trước ý nhờ
mọi người giúp. Nhưng chạy đến chỗ nghỉ mà em nhớ dõ nó
lằm ở đây. Hay là trong lúc chạy mình bị hoảng quá chạy
nhầm đường. Quay lại thì đứa trẻ ý đã bò ngay sau. Chết mẹ
không thể chạy lui về được lúc này trong tâm chí Em chỉ
nghĩ tới việc chạy thục mạng.... và cứ thế em chạy chạy đến
lúc không còn tí sức nào nữa thì dừng lại em không biết
mình đang ở chỗ nào quay lại cũng không thấy đứa trẻ lúc
nãy nữa. Ngồi bệt xuống gốc cây thở hổn hển... Tóc tác...
đệch trời con mưa nữa chứ... ơ mà dõ dàng sung quanh vẫn
có chỗ nắng xuyên qua được tán lá mà mây đen không có
thì mưa làm sao được. Em ngẩng cổ đứng họng khi thấy đứa
trẻ vừa lúc nẫy đang treo ngược trên cây và há mồm ra
nước lúc nãy là nước dãi nó không phải nước mưa... Chưa kịp
phản ứng thì nó lao tới chồm thẳng vào mặt em. Cố bò lên
mặt em như để cắn xé nhưng theo phải xạ thì em Cố lấy tay
che mặt bỗng nó hét lên giật lùi về đằng sau như có một
thứ gì làm nó sợ... à đúng nó rồi chiếc vòng của cái My đưa
em chính nó đã cứu mạng em. Hehe chết cha m đi chơi ông
nội mày à. Em nghĩ thầm Rồi tháo chiếc vòng ra múa máy
cứ tiến lên 1 bước thì nó lùi về một bước rồi em lao thẳng
vào nó. Bị dính nó phát nó dật lui lại hú lên lấy tay ôm chỗ
vừa bị cái vòng chạm vào.chắc nó biết không hại được em
nữa lên rút lui bảo toàn tính mạng. Mà theo em nó còn sống
đếu đâu. Bắt đầu mới nghĩ ra mình vẫn đang bị lạc. Tầm
này cũng phải 9-10h trưa rôi. Bây giờ em không biết mình
phải đi đâu để tìm mọi người và truyện gì sẽ xảy ra tiếp.
Chap 13 Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky *CẶP ĐÔI ĂN
HẠI Nghỉ ngơi một lúc em lại tiếp tục đi mong sẽ gặp được
mọi người. Nhưng quả thật em cứ đi thôi chứ cũng chả biết
đường nào. Tiếp tục đi như thằng vô hồn dần kệt sức rồi em
giật mình khi khoang cảnh hiện. Ra trước mắt mình... Cái
bếp đấy... em không tin vào mắt mình đến lại gần hơn để
xem...đúng nó rồi cái chỗ hôm qua mình nghỉ ở đây mà còn
cả máu ga nữa này. Trời cũng đã dân tối những ánh sáng
hoang hôn yếu ớt không đủ để xuyên qua những tán lá nữa
khung cảnh lúc này rơn rơn làm em bắt đầu thấy thốn thốn.
Trong đầu em bây giờ chỉ nghĩ tới việc nếu không tìm được
mọi người thì đêm nay mình sẽ ra sao? Nếu cánh tay kia
trở lại như hôm qua mình sẽ như thế nào? Những câu hỏi.
Ngớ ngẩn hiện lên trong đầu em.... Em bắt đầu lấy hiết sức
chạy và gọi nhưng sự đáp trả chỉ là một không gian yên
tĩnh cố chạy.... lại cái cây này lại cái bếp và viết máu gà đó.
Em bắt đầu có cảm giác như khu rừng này là một mê cung
rộng lớn cà mình không thể thoát Ra khỏi nó được. Màn tối
bắt đầu buông xuống tiếng kêu rùng rơn của những con cú
mèo em không biết mình phải làm gì bây giờ theo phản xạ
tự nhiên thì cứ bước cứ bước đi cho đến khi không đi nổi
thôi. Bỗng dưng em giật mình khi thấy một bóng trắng
trước mặt,em cố hình dung ra xem nó là cái gì. Nó có hình
dạng như một con người đang nằm co rúm trên tảng đá
trước mặt e... em rút kinh nghiệm sáng nay cũng gọi nhưng
không Dám đến gần nữa vẫn không đáp lại. Em nhặt viên đá
bé bằng đốt tay lên đáp vào nó xem có phản xạ gì không...
Víu.... cốc HEAD SHOTSSS. Bỗng nó bật dậy.em giật mình lùi
lại sau -Ui da con mẹ thằng nào đáp ông thế. Nó vừa nói
vừa ôm đầu Đúng rồi đúng giọng thằng Hoàng em cảm thấy
đỡ sợ khi gặp noa. -Hoàng à tao kiên đây sao mày nằm ở
đây còn mọi người đâu. -mọi người á.... nó ấp úng. Sao một
lúc trao đổi kinh nghiệm thì nó cũng bị lạc như em. Nhưng
đứa nó thấy là một đứa con gái không phải đứa trẻ con như
em (thằng bệnh hoạn mê gái) cuối cùng thì nó cũng dần dần
hiểu ra vấn đề là nó đang đối mặt với ai. -ê mày cho tao về
đi tao nhớ mẹ tao lắm. Mai còn phải đi học nữa. Nó mếu máo
bảo với em. -h tao giúp mày kiểu gì khi tao cũng như mày.
Mạnh mồm hả chết nha con. Mà cái đệch sao em đen thế
gặp đúng thằng mình không cần gặp hai thằng chả biết mô
tê gì đúng là CẶP ĐÔI ĂN . Thôi tối rồi h đi nữa chỉ thêm
nguy hiểm em và thằng Hoàng quay trở lại chỗ hôm qua
nghỉ mong rằng cái vòng bằng máu gà kia còn có tác dụng.
P/s: mình là @nh0xl0v3ox người up hộ tác giả không phải
tác giả đâu các bạn đừng nhầm nha. Mà mình là cgai k phải
Con trai @@ Chap14 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky
*BẮT ĐẦU TẤN CÔNG Em và thằng Hoàng quay về chỗ nghỉ
hôm qua,thằng Hoàng thì đốt lửa lên còn em thì chải tấm
vãi mơ tìm thấy trong ba lô ra để ngủ, bây giờ mà mưa thì
cũng phải chịu :v. -mày ơi tao đói quá. Nó nhăn mặt xoa
bụng nhìn em May mà em mang nhiều đồ ăn còn nó thì chả
mang theo một cái gì,không thì chắc em và nó chết trước
khi bị ma bắt. Ngồi ăn uống xong thì em với nó cũng nằm
nghỉ hai thằng tựa sát vào lưng nhau để quan sát hai bên.
Cả em và nó đều không nói với nhau câu gì giường như để cố
lắng nghe một thứ gì đó tựa như ai gọi. Trogvtay em cầm
chắc chiếc vòng của nhỏ My đưa cho rồi thiết đi lúc nào
không hay.... -kiên kiên dậy mau. Thằng Hoàng day người em.
-gì thế mày lại mắc tiểu à. Em mắt dắm mắt mở -không
mày có nge thấy tiếng chó hú không? -mà cuồng dâm sinh
hoang tưởng à tao có nge thấy gì đâu(thực chất thì em ngủ
lên có nge thấy gì đâu :)) ) Hú....ú..ú..ú tiếng hú kéo dài và
vang lên làm cả em và thằng Hoàng dật mình. Em cố chấn
tĩnh lại khung cảnh lặng im hơn bao giờ hiết. -chắc con gì
kêu đấy không chó sói hay gì đâu. Rừng thì làm gì có. Em cố
chấn tĩnh thằng Hoàng (nhưng thực sự em biết gì đâu :3) -
KÌA... thằng Hoàng hoảng hốt dật dật tay áo em em quay
sang hướng nó....2đốm đỏ như hai con mắt đang hướng về
phía này....4đốm...5đốm...6đốm chả mấy chốc bao quanh em
và thằng Hoàng là những đốn đỏ kia. Thằng Hoàng chắc sợ
quá không nói lên lời. Còn em thì cố nhìn xem thứ đó là cái
gì.... Gruuuuuu. Gruuu hiện ra trước mắt là những con sói
với bộ lông trắng buốt với đôi mắt đỏ ngầu và nước dãi
đang chảy. em nhìn nó cảm giác có vẻ nó rất đói con nào
cũng hung hãm chuẩn bị phóng vào người em và thằng
Hoàng. khoan chấn tĩnh lại. Thứ nhất sói không thể mắt đỏ
như kia được. Thứ 2 việt nam mình đâu có tuyết mà có sói
với bộ lông trắng buốt như thế kia được chắc chắn không
phải sói thường. Rút chiếc vòng của cái My đưa cho thì đột
nhiên bên em chúng lùi lại. Hehe quả như mình nghĩ.... Hoàng
ơi tao có cách rồi em đưa tay về sau cố đập vào lưng cho nó
biết nhưng tay em vẫy vẫy mà không động vào người nó.
Quay lại thằng bé đã ngất xỉu rồi :3. Phải tự thân vận động
thôi nếu bây giờ mà sợ thì chắc em chết luôn vả lại chúng
đông như thế này nếu em cố tình lao vào chúng để chiếc
vòng chạm vào người chúng thì những con đằng sau sẽ vồ
em ngay. Cách tốt nhất bây giờ là bảo toàn tính mạng. Em
cầm chiếc vòng quay đều 4hướng Đến đâu thì chúng lùi lại.
Nhưng bọn nó nỳ hơn em tưởng nó cứ lùi lại rồi lại lao vào.
Mà cứ tình trạng như thế này chắc em đuối sức mất. Quay
tròn quay tròn. Chóng mặt quá em liêu siêu vấp vào người
thằng Hoàng lăn đùng ra đất lúc đó em cũng tuột tay làm
chiếc vòng bắn ra xa. Ôi nhọ Không còn thưa gì để chúng sợ
chúng bât đầu tiến lại gần hơn gần tới mức em có thể nge
thấy tiếng thở của chúng. Chết mà đời vẫn FA ông trời thật
không công bằng với mình đang nghĩ quẩn chỉ còn chờ nước
nó xông vào..... Ẳng...ẳng em mở mắt ra từ xa một người
đang tay cầm một cái cây. Vừa quật vừa đạp vào người
chúng nó...lạ thay quật đến đâu là chúng tan biến đến đó.
Giường như chúng sợ người này hoặc thứ gì đó trên người
này mà những con ăn mì số đỏ bên chỗ thằng Hoàng phóng
vút vào trong rừng. Người cầm cây tiến đến gần hơn đủ để
em thấy mặt. Ơ Thành gặp mày ở đây tao mừng quá. Mày
vừa cứu một thiên tài của thế giới đấy. Em giỡn chêu nó
Nhưng mặt nó vẫn căm căm nhìn vào em với con mắt sát
thủ. Em bắt đầu sợ nó(cũng đúng chưa bao giờ em thấy nó
bạo lực như lúc nãy đá con chó bay xa mấy met) em lùi lại
tí.... và nó vẫn tiến đến CỐC tiếng tay nó cốc thẳng vào
đầu em làm em choáng váng. -mẹ thằng điên này tao làm gì
mày. Em suýt xoa đầu -sao tao đuổi theo mày mày càng
chạy lại còn gọi không thưa. -lúc này mặt em ngệt ra như
cái bơm mày gọi tao lúc nào vô lí tao bị lạc bọn mày đi
quanh rừng gọi thì gặp được thằng cờ hó Hoàng -tao đuổi
theo mày mãi đến gần tối thì mất dấu lẫn mò mãi thì nge
có tiếng ai cười (là em lúc cầm chiếc vòng mà em có cười to
lắm đâu nhở =.=) lên tao ra đây -vô lí chả nhẽ lại là cái bẫy
chính vì tai đuổi theo mày mà mất dấu mọi người. Tại sao
lại như thế. Tao không hề biết đấy là cái bẫy quả thực thứ
mình đang đuối mặt là thứ gì. Thằng Thành lẩm bẩm. -
Hoàng ơi dậy đi học con. Tôi lay người thằng Hoàng. Ơ ơ dậy
đây nó bò dậy rồi cười phá lên haha chúng mày thấy tao giỏi
không tao biết chó sói không ăn xác chết lên tao giả vờ
ngất không mất tý sức nào mà vẫn đuổi được chúng nó đi.
Cả em và thằng Thành quay ra nhìn nó.. cốc cốc giỏi này
mày thử nằm giả chết gần chỗ nó xem nó xé xác mày không.
Nó có phải chó sói bình thường đâu. -à mà mày cầm cái cây
gì mà lợi hại thế. Tao xem nào. Em tò mò hỏi thằng Thành. -
có gì đâu là câu dâu đi đường tao thấy thì bẻ ma nó rấtsợ
bị dâu quật Rồi ba bọn em ngồi xuống cái vải mưa em trải
qua câu truyện nó kể thì cả 3 thằng đều bị lừa tất cả là
một cái bẫy từ đấy ba thằng kể truyện lung tung đến sáng.
Em thoáng nghĩ không biết bác Shin,ông S và nhỏ Hoa làm
sao không bác Shin và ông S chắc chả sao. Nhưng còn nhỏ
Hoa...Ngay cả thằng Thành còn không biết là nó bị ma lừa
thì lsao nhỏ hoa biết được. Tác giả P/S: viết lốt chap này
mai em lại phải vù đầu vào làm rồi. Nhờ thằng Thành viết
nhưng mặt nó xị ra chả thèm nữa con cái My thì h e nó
cũng đi học rồi không có time nên truyện sẽ ra chậm hơn
vào buổi trưa và tối e sẽ cố khắc phục.
Chap15 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky *BÍ MẬT SAU
MÊ CUNG 6h sáng..... ục ục ục tiếng bụng thằng Hoàng đình
công. -kiên ơi tao đói quá ăn tí gì đi? -chịu khó đi mày
nhịn một bữa không chết được. Với cái số đồ ăn và nước
uống của em còn lại thì không nhiều,đã thế vác một ông
không mang gì mà một ông mang ba lô to tướng đựng toàn
đồ pháp. -lên đường đi tìm mọi người thôi. Thằng Thành lên
tiếng. -oh chờ tao tí đã. Em cố tìm chiếc vòng của cái
My,cuối cùng thì cũng thấy bọn em bắt đầu lên đường....
Tiến thằng vào sau khu rừng... một tiếng hai tiếng trôi qua
cảnh tượng bọn em đi đến lại là bếp củi đấy,truyện này đã
lập lại với em hai lần lên em cũng chả có gì ngạc nhiên.
Thằng Hoàng thì phát sốt lên vì ngạc nhiên. -Có gì đó
không ổn ở đây. Thằng Thành chăm chú. -phải đấy có gì đó ở
đây làm tao sợ quá bọn mày ơi tao muốn về với mẹ. Thằng
Hoàng bắt đầu mếu máo. Quả thật nếu cố đi tiếp đích đến
chỉ là con số không,thằng Thành rút trong ba lô ra một cái
kim và một kái khay bằng gỗ nó cắm đầu kim xuống gỗ đầu
còn lại nó cắm một cái lá cỏ bên đường vào và bắt đầu
sọng... được một hai phút chiếc lá bắt đầu quay tròn rồi chỉ
thằng vào hướng nam. Đây rồi đi thôi, nó dục em và thằng
Hoàng. Lần này bọn e cố chạy thật nhanh nhưng cảm tưởng
đường lần này rất quen thuộc đi được một đoạn nữa cái bếp
củi bọn em đốt lại hiện lên. -đm đùa bố à tao *** đi nữa
đâu. Thằng Hoàng bực mình. -chả nhẽ thuật của ông tao dậy
lại chỉ sai hay là taolàm không đúng cách nhỉ. Thằng Thành
lẩm bẩm Bỗng em nhìn thấy chiếc lá trên tay thằng Thành
chỉ loạn lên -kìa chúng mày nhìn kìa. Nó cứ quay mãi cuối
cùng cũng dừng lạ thay đầu nó chỉ về phiến đá mà hôm qua
em gặp thằng Hoàng nằm đấy. Vô lí Hiết đường ở đấy rồi
mà. -a tao hiểu rồi,chúng mày đi theo tao. Thằng Thành vừa
nói vừa đi về hướng phiến đá. Bọn em cũng chạy theo. Đến
bụi cỏ sát phiến đá bụi cỏ lau khủng lồ đấy cũng phải cao
hơn đầu em. -sao! Mày định đi tiểu à mà dẫn bọn tao vô bụi
làm gì. Thằng Hoàng ra vẻ khó hiểu. Thằng Thành cúi xuống
bới bới bụi cây lau ra. Em cũng chả hiểu nó làm gì. A đây rồi
tao biết mà rồi nó vạch bụi lau ra Cho bọn em xem. Wow
một cảnh tượng thật hùng vĩ trước mặt bọn em là một
thác nước cao vút chảy từ núi xuống,những viên đá to đùng
trơ trọi cằng làm tăng vẻ hùng vĩ của nó (thác ở lựng xanh
uông bí nhá :3). Bọn em bắt đầu tiến vào..... ơ ơ chúng mày
kìa thằng Hoàng vỗ vai em với Thành. -kia có phải là em
Hoa và ông S không. Thằng hoàng chỉ tay về phía đầu thác.
Đúng rồi cả em và hai đứa kia đều thấy không thể là ảo giác
được bọn họ đang nằm ở đầu thác cách nhau không xa. Có
chuyện gì xảy ra vậy nhỏ Hoa nữa làm sao lại như thế em cố
chạy thật nhanh lại đấy cả thằng Thành và Hoàng chạy
theo.... Rầm!... tiếng rầm khá to làm bọn em lùi lại. Trong
bụi cây gần chỗ nhơ Hoa em bắt đầu thấy nó rung rung dần
dần nó hiện ra là một con trăn khủng lồ to cỡ bằng cái cột
chống nhà. Thằng Hoàng hoảng loạn la hét. Còn thằng Thành
đang lục túi đồ để lấy thứa gì đó. Bình tĩnh phải bình tĩnh
lại nhỏ Hoa người yêu mình à người mình yêu đang nằm kia
h sợ cũng không giảu quyết được vấn đề gì. Em cố chấn tĩnh
-à đúng rồi chiếc vòng của cái My nó chỉ có mộtmình thì sợ
gì em mừng trong lòng.... a a a a a a em lao đến -mày làm gì
thế thằng điên kia. Thằng Thành hét lên nhưng không kịp
nữa rồi. Cộp chiếc vòng chạm vào thân con trăn mà em đếu
thấy hiện tượng gì xảy ra luôn.(cảm giác em ghét nhì sau
cảm giác bị cgai từ chối :)) )chưa kịp hiểu chuyện gì nó
dùng đuôi quật cho em một phát bắn ra đau ê ẩm. Nó bắt
đầu tiến lại gần... -tản ra.... thằng Thành hô to. Lúc đấy em
cũng cố đứng dậy chạy đến cái cây gần nhất rồi chèo lên.
Truyện sẽ tươi đẹp hơn nếu thằng Hoàng *** treo lên cái
cây cùng em. Nó bắt đầu đến cố lấy thân đập vào cây để
cây đổ hai là em rơi. Kiểu này không trụ đươc lâu nữa rồi
em đang nghĩ bất chợt giật mình hét toáng lên(cành cây
em đang cầm có con sâu dóm mà em sợ nhất là sâu) bất
cần biết em tụt mạnh xuống ... cộp mông em đập vào đàu
thằng Hoàng (vì em ở trên nó ở dưới) nó giật mình khi bị
đập vào đầu va bung tay ra.... vâng em vừa có một hành
động cao cả "cứu đời mình giết đời thằng bạn" Thằng Hòag
nó la lên lộn cổ dơi trúng vào đầu chon trăn.... chạy đi em cố
dục nó để bù lỗi lầm thằng cu loáng choáng đứng dậy và
chạy với vận tốc 80km/h con trăn cũng bị choáng trong
vòng 2-3s rồi phi theo thằng Hoàng... con trăn phi nhanh
hơn vả lại bọn em mất quá nhiều sức để đi lòng vòng. Nó
khè cặp danh năng to và nhọn hoắt của nó ra đinh đớp lấy
thằng Hoàng.... Bụp một màu khói càng khe trên mặt nó do
thằng Thành Đáp. Con trăn co người lại quặn cẹo lại vì thứ
bột kia bay vào mắt. Em cung tụt xuống khỏi cây và chạy
ra chỗ thằng Thành. -sao bây giờ tuy nó bị mù lòa nhưng nó
đăng chắn nối vào đi duy nhất lên hai người kia. Vì nhỏ Hia
mình phải liều thôi. Em nghĩ thầm lấy. Hít thở một cái thật
sâu để lấy bình tĩnh rồi em tắc thở à chạy đến chỗ con
trăn. -mày điên nữa hả kiên.thằng Hoàng cố gọi em lại. Biết
là em lại có những ý tưởng điên rồ không căn được thằng
Thành cố chạy theo ngăn lại. Nhưng không được rồi em đã
đứng sát đầu nó dùng hiết sức em sút mạnh vào cằm nó
cảm giác như sút lốp ô tô. Con trăn bị kích động vồ lên em
vừa chạy vừa cố nhặt đá đáp nó. Chạy lòng vòng lên được
viên đá khá to thì nó cũng đuổi kịp ngay dưới chân viên đá
em đứng... hình như nó không nhìn thấy gì thật em cố nhịn
thở nó bắt đầu tiến lại gần hơn. Một chút nữa chút nữa
thôi.... thời cơ đến em dùng hiết sức lực ép mạnh vào viên
đá..... ình em cũng ngã theo viên đá đổ may thay em ngã
xuống nước.... Ngóc đầu lên thấy người con trăn đang bị tảng
đá em đè không nhúc nhích đc. Em bơi vào bờ rồi chạy lên
thẳng chỗ nhỏ Hoa thằng Hoàng và Thành cũng chạy đến đỡ
ông S dây. -Hoa ơi tỉnh dậy đi em.... em đỡ nhỏ Hoa dậy và
cố lây người nhỏ Nhìn nhỏ hoa tay chân sứt sác mà em
thương ứ chịu đc =)). *PHẦN TRẢ LỜI Ý KIẾN GÓP Ý. em
thấy có một câu bình luận của bạn " chymkhongcung" với
nội dung rất hay em sẽ trả lời câu hỏi của bạn.
Chymkhongcung: chỗ anh lắm ng Trung Quốc nhỉ thế h anh
có sọng theo tiếng họ không. Kiên zenky: mình xin chả lời
thứ nhất xin chia buồn vói bạn và gia đình vì bạn không thể
có con (chymkhongcung-chym không cửng thì ls có con đc
liệt mnr :v) thứ hai tất nhiên bạn thử nhìn bản đồ xem
Trung Quốc sát tỉnh Quảng ninh mình mà không những
nhiều mà cả một phố Tên là Phố HỒNG KÔNG mà =)) còn
sọng thì mình không họ qua đây nói tiếng VN. Thân Chap16
Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky *..... Cuối cùng nhỏ Hoa
cũng tỉnh. -là anh à vẫn bình ăn vô sự là tốt rồi. Dọng nói
yếu ớt nhưng đủ để em nge thấy. ÔNG S cũng tỉnh dậy rất
may là cả hai người chỉ bị thương nhẹ. Em lấy trong ba lô ra
cuộn băng gạt để anh băng lại chỗ sức sát cho. Nhỏ có vẻ
ngại nhưng vẫn đồng ý để em giúp. Chưa bao giờ em dán
băng gạt cho một người con gái nào cả.nàn da mịn màng
trắng hồng ấy.... đôi lúc em cũng thấy mình là một người ga
năng cũng đâu đến lỗi xấu mà các bạn không thèm yêu em
là như thế nào. Đang nghĩ đông nghĩ tây thì. Mà mọi người ở
đây rồi thế ba con đâu. Thằng Thành lên tiếng hỏi ông S Ờ
mà thôi chết từ lúc vào đây tâm chí chỉ nghĩ tới nhỏ Hoa
vậy bác Shin đâu. Ta cũng không biết dõ dàng lúc đấy ta
thằng Shin và cái Hoa cùng đi vào đây mà.... đúng rồi con
nhớ rồi chính ba đã đỡ cho con một phát khi bị con trăn kia
tấn công mà con trăn kia đâu rồi các anh. Ui anh đấm phát
nó chết luôn rồi xác nó kìa. Thằng cờ hó Hoàng vừa nói vừa
chỉ xuống con trăn mà trong khi đó nó vẫn cọ quậy bảo đấm
phát chết luôn. Nói đến con trăn em mới bật nhớ vậy ba
người vào đây kiểu gì. Ông S trầm ngâm từ lúc con và
Hoàng lạc chúng ta có chia ra tìm nhưng không thấy. Thành
thì đột nhiên tách ra lúc này ta và Shin chưa biết quyết
định như nào cũng không biết bọn con có bình ăn vô sự
không nhìn thấy đứa nào cũng không sao là ta mừng rồi. Rồi
ông nói tiếp -khi trờ tờ mờ tối chính ta đã nhìn thấy thằng
Thành chạy vào trong bụi cây lau kia ta có gọi nhưng không
được thằng Shin và cái Hoa lại bảo không thấy gì lên ta
biết chắc đó là cãi bẫy. Và kể lại cho thằng Shin cuối cùng
bọn ta quyết định đi vào chỗ ta thấy thằng Thành để tìm
xem có manh mối gì không vì cả ba đều biết về thuật trừ
tà ma lên cũng chẳng có gì sợ nhưng không ngờ vào đây gặp
con trăn này vì nó không phải ma quỷ gì lên mới ra lông lỗi
này. Sau một hồi kể hiết lại biến cố đã xảy ra trong ngày
hôm qua và sáng nay. Cuối cùng mội người quyết định tản
xug quanh đây để tìm bác Shin vì theo suy luận bị đánh
bay ra thì cũng chỉ ở gần đây. Nhưng rồi tìm mãi chả thấy
một dấu vết của bác Shin. Đã hơn 5h chiều cả nhóm quyết
định nghỉ ngơi tại chân thác vì trời đã tối và biết đâu bác
Shin lại tìm ra. Trên khuôn mặt ai cũng lo lắng ngày cả đặc
biệt là Nhỏ Hoa em đã để ý những lúc báo tìm không thấy gì
nhỏ đều rơm rớm nước mắt. Chắc bác Shin là người được nó
yêu quý nHất. Và em là người thứ hai( mong rằng thế :)) ).
Trời cũng tối dần may túi của ông S và nhỏ Hoa có đồ ăn
không thì năm người ăn chung cái bánh của em =)). Hoa
emkhông ăn à? Sao ra đây ngồi một mình. Vừa nói em vừa
xé nửa chiếc bánh của mình đưa cho nhỏ. Nhỏ chỉ nhìn em
rồi lắc đầu. Anh biết em rất lo cho bác Shin nhưng bác ấy
giỏi thế chắc khi bị làm sao đâu. (Thực ra em biết đếch
được nếu con trăn kia là ma thì bác khôg sao cũng đúng.
Nhưng đây là con trăn thật bác ấy phải người bắt rắn đâu
mà :3) -em cũng mong ba không bị làm sao. Vừa nói nước
mắt nhỏ lại rơm rớm. Ngồi lặng im khung cảnh. Em biết nhỏ
đang rất lo lắng lên cũng chả nói gì nữa. Thời gian trôi
nhanh mới ngồi được một tý mà mà đã 9h đêm rồi. -ngủ
thôi em mai dậy sớm rồi sẽ đi tìm tiếp... tìm bằng được thì
thôi. Rồi cùng nhỏ đi về chỗ mọi người Nhưng vừa quay vào
em chợt có cảm giác lạnh sống lưng theo phản xạ em quay
lại. Có một người đàn ông đang bước tới. Hoa à em có phải
kia có ai hay không. Em gọi nhỏ Hoa lại Vừa nhìn thấy người
đàn ông ấy nhỏ Hoa đã xuông vào ôm người đàn ông ấy rồi
gọi ba. Ơ hóa ra bác Shin à thế mà mình không nhận ra.em
thầm nghĩ. Đợi bác Shin đến gần. -bác Shin ạ bác đi đâu
làm mọi người lo cho bác quá. -ukm. Tiếng ukm cộc lốc rồi
tiến thẳng về chỗ mọi người cùng nhỏ Hoa. Bác Shin về là
em cũng mừng rồi mọi người đỡ phải lo. Sớmmai lại lên
đường được ngay. Nhưng em có cảm giác gì đó rất lạ khi bác
quay về cử chỉ lời nói của bác khi gặp em. ? Chap17 Nguồn:
vozforum Tác giả: kiên zenky *NHANH TRÍ Bác Shin ai trở
lại ai cũng vui mừng. Bác ở đâu ra mà mọi người tìm mãi
không thấy. Thằng Hoàng hỏi -à ta bị lạc mãi mới tìm xuống
được dưới chân thác thấy ở đây có ánh lửa lên ta đoán mọi
người ở đây. Bị lạc? Không phải bị con chăn kia quật sao. Em
quay ra hỏi thằng Thành. -chắc ba tao không muốn để mọi
người lo lên không nói ra. Nó vừa cười vừa nói. Em cũng ậm ừ
chứ biết làm gì nữa đâu. Ngồi nói chuyện một lúc thì ông S
kiêu mọi người ngủ để mai tiếp tục lên đường. Sột
soạt....tiếng như ai đó đang lục thứ gì chắc lại thằng Hoàng
lục đồ ăn đây.em thầm nghĩ. Mất ngủ vì tiếng lục lọi em
quay ngang quay ngửa tay văng hiết thằng này rồi vào
thằng kia....ơ đệch e giật mình quay hai bên vẫn sờ thấy hai
thằng (em nằm giữa) vả lị em còn nge rõ tiếng gáy trâu bò
của thăng Hoàng thế thì không phải thằng Hoàng vậy là ai.
Em tò mò mắt nhắm mắt mở lồm cồm bò dậy trước mặt em
là bác Shin đang lục tung tóe túi đồ của nhỏ Hoa và ông
S....em đứng dậy tiến lại gần hơn. -bác đang làm gì thế.em
vừa nói vừa ngáp ngủ. Như nge thấy dọng em bác Shin dật
mình thu tay vào. -không không có gì .....à tại ta đói quá lên
muốn tìm thứ gì Đó ăn rồi bác nhanh tay nhặt những thứ đồ
vãi kia ra. Như chết đói mà phải lục nhanh và vất tung tóe
thế kia.em nghĩ thầm rồi cúi xuống phụ. Chả may tay em
chạm vào tay bác ý.... -a bác ôm tay nhăn nhó. -truyện gì
thế bác.em ngơ ngác hỏi. -à không có gì chắc ta bị con gì
đốt. Thôi không có đồ ăn thì thôi đi ngủ đi mai còn lên
đường bác Shin nói với em rồi đi thẳng vễ chỗ ngủ. Em cũng
đi về. Thực sự cảm thấy rất khó hiểu vì hành động của bác
Shin... bất chợt en nghĩ ra cái vòng bạc đeo ở tay của cái
My đưa cho, đúng bên tay đeo vòng,đúng lúc chạm và đúng
lúc có con gì đốt. Sao lại trùng hợp như vậy nhỉ. Chả
nhẽ,chả nhẽ thầy pháp cũng sợ cái vòng này. Em đi về chỗ
ngủ,nhìn thấy thằng Thành em đưa cánh tay đeo vòng lên
thử dí vào mặt nó nhưng nó đâu có phản xạ gì. Chuyện quoái
gì đang xảy ra. Bị những câu hỏi lung tung mà không có lời
giải khiến emkhông thể ngủ được. Cứ nghĩ lộn hiết cả lên....
sột soạt tiếng lúc nãy lại vang lên,lần này em bật dậy
luôn...vẫn là bác shin vẫn túi đồ đấy,dõ dàng là làm gì có đồ
ăn trong đấy thứ bác Shin muốn tìm là một thứ khác, lần
này lợi dụng lúc bác Shin không để ý em lén nút đi ra dí
thẳng chiếc vòng vào đầu ông ý xem có trùng hợp bị con gì
kắn nữa không. Á á tiếng hét làm mọi người bừng tỉnh bác
Shin vội lùi lại, thằng Thành và mọi người chạy đến. -sao
con gì đốt nữa hả bác. Em cười -hai người có chuyện gì vậy.
ÔNG S hỏi em. -ông hỏi Bác Shin xem đêm hôm lục lọi đồ
mọi người tung tóe lên. Còn nữa khi cháu dí chiếc vòng này
vào người bác thì phản ứng rất kì lạ cháu đã thử dí vào
thằng tành nhưng nó phản ứng gì đâu. -tức là mày bảo kia
không phải bố tao?.thằng Thành hỏi em. Chính xác điều tao
muốn nói ở đây là từ khi bác Shin này quay trở lại tao có
cảm giác rất lạ. Giường như nó không còn gì để chối cãi sự
thật bắt đầu phơi bầy. ÔNG S cũng kéo nhỏ Hoa lui ra. Đột
nhiên nó lao thẳng về chỗ em như thây ma thấy người em
giật mình theo phản xạ cũng chạy thật nhanh..... Bốp....cú
đấm lốc ao của thằng Hoàng làm nó lảo đảo. Choi bạn tao à
thằng giả mạo kia? Thằng Hoàng vừa nói vừa sắn tay áo.
ÔNG S cũng nhanh chộp lấy túi đồ ngề,thằng Thành cũng
rút ra trong người một tấm thẻ gì đó còn nhỏ Hoa vẫn đứng
im giường như nhỏ vẫn không tin vào sự thật này. Nó bắt
đầu bị bao vây bởi hai người mà nó sợ nhất với một thằng
khỏe như trâu.... nó hét lên một hồi rồi tản ra như một làn
khói bốc đi. Mặt thằng Hoàng đơ ra... sao có chuyện gì thế
mà sao nay anh hùng vậy cứu tao đó nha. Em vỗ vai nó -
thứ...thứ tao vừa đấm khoogggggg phải người..người à. Nó ấp
úng(trời hóa ra nó tưởng người lên mới anh hùng thế)
Truyện vừa sảy ra do chúng ta quá mất cảnh giác. Dường
như thứ chúng ta đối mặt biết được hiết điểm yếu của
chúng ta. Bây giờ mọi người phải cẩn thận hơn,thôi nghỉ đi
lấy sức thằng Shin chắc vẫn sung quanh đây thôi. Mọi người
đồng ý rồi tản về chỗ cũ ngủ thằng Hoàng có vẻ hơi sợ lên
bám váy thằng thành về chỗ ngủ. Em cũng định quay về ngủ
thì thấy nhỏ Hoa vẫn ngồi đấy mặt thững thờ...em tiến lại
gần. Hoa à anh xin lỗi! Anh không cố ý làm như thế vừa nói
em vừa ngồi xuống chỗ nhỏ. -không sao đâu anh... anh có lỗi
gì đâu mà phải xin lỗi em. Nhỏ ngừng một hồi rồi nói tiếp
nhẽ ra em phải cảm ơn anh vì anh đã bảo vệ được mọi người
tránh khỏi cãi bẫy.... và cứnhư thế em ngồi với nhỏ đến
sáng. Bác Shin vẫn chưa tìm ra. Bọn em vẫn chưa
theervleen đường được đây cũng là ngày thứ 4 ở đây rôi. P/
s: tình hình là chưa về lên voz trả lời bình luận và viết
truyện thì không thấy bài mình đâu. Nhận được tin ad xóa
vì post sai nội quy nản chả muốn viết nữa.
Chap18 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky Trước khi vào
truyện em muốn trình bầy một việc là em không hiểu sao
tại voz, zingforum , truongton xóa truyện của em. Chắc do
em đăng sai nội quy. Thực sự em rất nản chả muốn viết nữa
nhưng biets vẫn còn vài người đọc được lên em cố tóm tắt
lốt. Vì là truyện kinh dị-tình cảm-hài hước lên em biết
không thể kết thúc nhanh thế được. Một ngày nào đó em sẽ
viết phần hai khi đăng đc đúng nọi quy trên forum em xin
chấp nhận ăn gạch 0979986017. *thử thách cuối cùg Hôm nay
mọi người dậy khá sớm em và nhỏ Hoa đã cố đi tìm trước.
Thằng Thành thì rút định vị toàn cầu GPS à. Chiếc la bàn
phép mà nó đã giúp bọn em vào được đây nhưng nó chỉ xoay
vòng tròn mãi như mất phương hướng. Lúc em nản chí nhất
cũng là lúc thằng Hoàng phát hiện ra manh mối là một
mảnh vải ở chiếc áo của bác Shin rách mắc vào cành cây.
Bọn emmò theo con đường mà thằng Hoàng thấy manh mối.
Rần rần khung cảnh hiện ra một cái hang khó to và rộng.
Đen khít Nhưng đến đây thì chiếc lá trên la bàn đứng
khựng lại ở trong cái hoang. Vậy là ở đây rồi chúng ra vào
thôi-ông S nói. Bọn em bắt đầu bước vào từng bước. Với
chiếc đèn bin tí tẹo mà cái hang tối đen như mực chỉ soi
được một góc nhỏ chả ăn thua. Tóc tách tiếng nước chảy ở
những kẽ đá càng tô thêm vẻ bí hiểm của chiếc hang.... kìa
bác Shin kìa mày. Thằng Hoàng hô to. Em soi đèn bin vào
đấy,đúng quả thật bác đang nằm tựa vào tường ở đó ngực
có một viết máu khá to chắc bị thương nặng rồi.... nhỏ Hoa
không hề lo sợ nó là một cái bẫy cố lao vào làm em và mọi
người cũng lao theo. Bác vẫn còn thở đến ddaayvem cũng
mừng vì bác vẫn còn sống và em cũng thử cho chiếc vong
tay vào người bác ý nhưng không có phản ứng. Lấy trong túi
băng gạt ra băng lại cho bác,ông S thì lấy lọ giầu gió thoa
lên thái dương hai bên cho bác Shin.... được một lúc bắt đầu
bác Shin tỉnh lại. -nước nước... dọng nói yếu ớt nhưng vẫn
đủ nge thấy em rút trong ba lo chai nước ra cho bác uống.
Đợi bác dần hồi phục bắt đầu kể lại câu chuyện. Chuyện là
khi bị con quật thì con bị bậng vào nối kia(bác nói với ông
S và chỉ về hướng cửa hang) tỉnh dậy trời đã tối mà con
không thể đi được vì cú quật khá mạnh lên cố bò vào trong
hang. Thiếu nước đói lại bị viết thương hành hạ lên kệt sức
ngất đi. Đợi bác hồi phục rồi bọn em tính đi tiếp.... -không
biết hang còn đường không mà con thấy âm khí nơi đây rất
nặng. ÔNG S cũng cho rằng âm khí trong đây không bình
thường. Lẽ nào thứ muốn bắt em lại ở trong đây. Quyết
định đi tiếp cả nhóm lại lên đường....nhìn kia ở cuối hang có
ánh sáng. Cả nhóm chạy thật nhanh cuối hang là một thung
lũng khá rộng rãi. Đi xuống thì thấy một ngôi mộ cổ cũng
khá lâu rồi rêu cỏ mọc bám sung quanh. -đích đến đây rồi-
bác Shin bắt đầu rút đôi kiếm gỗ ra đưa cho thằng Thanh
một chiếc,ông S thì móc ra thanh kiếm bằng đồng xu thanh
kiếm đã kứu em đó con nhỏ Hoa thì rút ra một đống kiểu
như bùa màu vàng. Em chả biets rút gì ra lấy tạm cái vòng
ra thằng Hoàng vô dụng thì núp sau lưng em run bần bật.
ÔNG S bắt đầu đi đến gần hơn... đưa máu gà đây. Thằng
thành rút trong túi bọc máu gà được quấn cẩn thận đang
đinh đưa cho ông S thì một vật lao xuống chộp lấy làm bọc
máu gà bắn ra xa... chính nó đứa trẻ con đã đuổi em bữa
trước. Hất được bọc máu gà ra làm cho ông S và thằng
Thành phải lùi lại. Nhưng đứa trẻ kia không tấn công ai thay
vào đo nó đến gần cái mộ hơn và ngồi bệt xuống đấy ý là
bve ngôi mộ. - cái lề gì thốn kia. Thằng Hoàng lẩm bẩm rồi
cầm viên đá Lên nó lấy hiết sức đáp.....ê ê ê e e e em chưa
kịp bảo nó thì viên đá đã bay giữa đầu đứa trẻ làm nó ập
xuống. -Hỏng rồi Bác Shin hô to quả thật thằng thành đáp
xong bọn sói mắt đỏ ngầu bắt đâu tiến đến cầm đầm là
bóng đen mà nó định bắt em. Nó lao nhanh như một làn khói
đến trước ngôi mộ. Bác S hô to bảo vệ thằng Kiên vs Hoàng.
Nguy rồi.thằng Hoàng thấy sợ hơn em chưa kịp tháo chiếc
vong ra làm vũ khí thì bầy sói điên bắt đầu lao vào nhưng
bị cản lại bởi mấy người kia....đứa trẻ kia cũng guồng lên lao
thẳng túm vao ngực áo thằng Hoàng làm em giậtmình lùi ra
Thằng Hoàng thì hét ó lên thả tao ra con dị nhan này. Em
cũng chả biết làm cách nào xông vào cố lôi nó ra nhưng nó
bám chặt quá.... cửi áo ra em hô to. Thằng Hoàng hoảng hốt
cửi chiếc áo ra vì đứa trẻ kia bám vào áo lên khi cửi áo n
bị cuộn chòn như quả bóng em lấy hiết sức sút về phía cái
bóng đen nhưng xuyên qua đập thẳng vào ngôi mộ làm bóng
đen hú lên... Á à tao biết rồi nhá.... chưa kịp tìm cách gì để
tấn công vào ngôi mộ thì đứa trẻ kia xé toạc áo và xông
vào nhưng lần này là nó nhằm vào em. Hoảng hốt em dơ tay
ra đỡ. Khợp tiếng cắn đau thấu xướng nhìn lại nó đã gặm
trọn nửa cánh tay em. Đau quá em cố lấy bình tĩnh đập
thật mạnh nó xuống đất thằng Hoàng lao đến nhưng bị bóng
đen chặn lại bóp cổ nó. Còn mọi người không thể ngừng tay
ra giúp được nếu ra giúp sẽ để bọn sói vào được đây. Trong
tuyệt vọng em nghĩ mình sẽ chết ở đây. Nhưng lạ thay nó
nhả dần tay em và hét lên trong nhớt nhãi của nó em vẫn
nhìn ra được chiếc vòng tay nó lại cứu em. Vội bật chạy ra
cứu thằng Hoàng thì đứa trẻ lại xông tới nó gặm ống quần
em làm em không chạy được không còn cách nào khác em
rút chiếc vòng ra đáp vào bóng ma nó hét lên rồi tan ra. -
anh kiên.... bọc máu gà . Nhỏ hoa gọi em. Không thể đi nếu
con hãm tài cứ bám ở chân như này được. Em cố lết ra hòn
đá lấy hiết sức sút thẳng vào viên đá. Đầu đứa trẻ đập vào
toác ra nó mới chịu buông ra tuy có hơi buốt chân nhưng
em cố chạy về hướng thằng Thành. -dậy đi thôi em kéo nó
chạy về hướng máu. Nhưng đứa trẻ kia vẫn không tha cho
em vs lại mấy con chó sói thấy vậy cũng đuổi theo( vì
chúng khá đông) đang chạy thì thằng Hoàng đứng lại được
rồi để tao nó định chặn bọn kia lại choem. Không còn thời
gian e phi về phia máu gà. Cầm đượcnó lên em lấy hiết sức
đinh đáp thẳng vào mộ kia thì bóng đen xuất hiện lao tới
chỗ em. Hết truyện =)) Chap19 Nguồn: không có :-s Tác.
Giả: kiên zenky Mới đùa hiết truyện tí mà các thím đã đáo
gạch :-< *giải quyết xong Bóng đen lao đến rơ tay ra đinh
hất tung em ra thì nhỏ Hoa xông ra đỡ cho em. Bị nó hất
cũng khá mạnh nhỏ Hoa ngất lịm đi. Mẹ kiếp em lẩm bẩm
xông vào nó nhưng cũng bị hất tung ra đập mạnh vào cây.
Nhưng nó chưa tha cho em vẫn lao tiếp về phía em lúc này
thằng Thành lao ra dùng thanh kiếm gỗ đỡ cho em nhưng
vẫn không ăn thua chỉ trong tíchtắc nó đã bẻ gẫy thanh
kiếm. Lúc này ông S và bác Shin thực sự điên bác S trống
mạnh kiếm xuống đất rồi đá vào cạnh thanh kiếm khiếnnó
quay tròn toát ra một hơi lạnh buốt làm cho những chó kia
bật ra rồi biến mất. Ngay cả bóng đen từ xa thế khi bị
luồng khí kia đi qua cũng lão đảo nhưng nó lấy nhanh lại cân
bằng đấp thật mạnh vào bụng thằng Thành làm nó ngục
xuống. Bóng đen kia tiếp tục lao vào em nhưng nó bị hút lại
bưởi một lực gì đó. Em mở mắt ra nhìn thì bác S và ông
Shin đang cầm chiếc gương đọc thần chú. -đáp máu gà vào
mộ nó đi con.chúng ta khi trụ được lâu nữa đâu. Em cố đứng
dậy căn thật chuẩn rồi đáp. ÔNG S và Bác Shin cũng bung
ra bóng đen kia lao tới em khiến em lại bị bật mạnh vào cái
cây phát nữa nó phóng lại há mồm định ăn sống em thì đã
quá muộn. Choét tiếng máu gà vỡ ra bắn tung toét lên mộ.
Nó gàn théo rú lên rồi tan biến. Cố định thần em bò thật
nhanh rachỗ nhỏ Hoa. -Hoa em không sao chứ. Em lúc này
thực sự đã khóc vì người con gái mà em thích lại vì em mà
ra lông lỗi này. Ông S và bác Shin cũng ra đỡ thằng Thành.
Còn thằng Hoàng chắc không sao vì em thấy nó đang ngồi
thở hổn hển(quần tả tơi :3). Những giọt nước mắt rơi nhẹ
trên má nhỏ Hoa.... a à em không....sao mà. Tôi cố ôm lấy nhỏ
thật chặt. -lần sau em đừng dại làm như thế nhá. Anh
không muốn mất em đâu (cdsht). - thằng Thành tỉnh lại rất
may là nó không sao. Nghỉ ngơi một lúc sau khi đánh nhau
chí chóe. Bác Shin và ông S bât đầu luyện chú phong ấn lại
chiếc mộ. Kết thúc màn phong ấn bằng một thanh kiếm gỗ
cắm thẳng giữa mộ xuyên qua lớp đá. @@ mọi người dắt
nhau về PHẦN 2 TÓM TẮT KIÊN. HOÀNG hai em đi đâu mà
bỏ học mấy hôm nay. -chúng em.... đi đanh điện tử hả
haibem trượt nhật hiết tuần này cho tôi. Càng ngàng Hoa
vs em càng gắn bó hơn.... Ê mày có ẻmxinh lắm mới chuyển
vào lớp mình kìa... ....chúng ta lên đường ra Hạ Long chơi nào
THÀNH. EM. HOÀNG. MY. HOA VÀ THƯƠNG chuyến đi định
mệnh ở Hạ Long sẽ ra sao mời các bác đón đọc phần hai.
Lịch ra phần hai thì em chưa biết bay giờ phải tìm cách
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
đăng lại lên forum thì em mới ra tiếp. Bác nào giúp em một
tay cũng đc. Thân
Tên: truyện ma quê
Thể loại: kinh dị-hài hước-tình yêu
Chap1 Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky * NGÀY ĐẦY
CHUYỂN VỀ EM tên Kiên năm nay mười tám tuổi sống ở
Thái Bình. Chuyện là năm nay vào đại học cả nhà đắn đo
mãi cuối cùng cũng cho e ra Quảng Ninh học vì có người nhà
ở Quảng Ninh (Uông Bí) lên việc ăn ở dễ hơn lại đỡ tốn tiền
thuê nhà trọ. Thái Bình ra lúc đó là đường đất lên xe đi
sóc,ngồi 4 tiếng trên xe mà ê hiết mông cảm giác như dập
mông ý @@ cuối cùng thì cũng đến nhà chú em. Tả thêm về
ngôi nhà hai tầng chưa sơn đằng sau là một cánh đồng cỏ,
năm đó dân chưa đông như bây giờ nhà cửa thưa thớt ngay
cạnh nhà bác e vẫn có một ngôi nhà nữa về sau e sẽ nói.
Còn đâu phải đi 200m nữa mới có nhà Đang ngắm khung cảnh
cộng với sự bỡ ngỡ khi ở nơi khác thì thím em vợ chú e gọi:
- kiên hả con? Vào nhà đi đứng ngoài đó làm chi. -vâng con
vào đây. Nói xong thím cũng ra đỡ e mấy túi xách bồng
bềnh toàn sách vở với ít quà của ba má gửi lên cho chú
thím. Chú thím e là người rất dễ tính cũng có một đứa con
gái lúc đấy vừa tròn 16tuổi tên my. Hôm nay chắc chú đi
làm lên chỉ có thím với cái my ở nhà. Vừa vào nhà cái my
cũng từ trên tâng xuống chào e. E thực sự bỡ ngỡ khi nhìn
thấy nó mấy năm trước n về quê nhìn bé tí ăn cơm còn
khóc mà h đã là một thiếu nữ. Sau một lúc nói chuyện với
thím về ba má ở que thì thím dẫn lên phòng để đồ đạc, căn
phòng của e ở tầng hai là phòng cuối cùng có cửa sổ hướng
ra phía cánh đồng, châc thím biết e ra lên cũng dọn dẹp
sạch sẽ chỉ việc để đồ xuống. Rồi xin phép thím làm một
giấc châc do đi xe mệt. Tỉnh dậy nhìn đồng hồ cũng 6h tối
rồi. Chạy xuống nhà thì chú cũng đã về. -kiên hả con đi xe
có mệt không? - dạ bình thường ạ con làm một giấc hiết
mệt r. Vừa nói vừa gãi đầu rồi chui tọt vào trong bếp giúp
thím vs cái my nấu ăn. Nói thật vói các bác e biết nấu gì
đâu ai nhờ giúp gì thì giúp ^^ . Ăn cơm xong tâm rửa cũng
đến 8h tối lên phòng mở máy tính lên chat với bạn bè tí
nghịch game (cs f.a) =)). Được một lúc thì bỗng có cơn gió
ùa vào mât lạnh sông lưng từ cánh của sổ hướng ra cánh
đồng. Tuy không tin về thế giới tâm linh nhưng E cũng là
một thằng nhát chết giật mình đóng vội cánh cửa sổ đấy
vào. Cũng đã quá 9h đêm rồi Tắt máy tính lên giường chùm
chăn(tuy đang là tháng 8 nhưng sợ quá vẫn chùm chăn)
quay ngang quay ngửa không tầy nào ngủ được chắc do chiều
ngủ nhiều quá lại thêm lạ nước lạ cái. Nhìn đồng hồ hơn
mười h rồi cố ngủ được 5' thì có tiếng sáo từ nhà hàng xóm
cất lên. -con mẹ nó đêm rồi không cho ai ngủ còn thổi sáo.
Em lồm cồm bò dậy ngắm ra cửa sổ đối diện hàng xóm. Một
thằng cũng phải bằng tầm tuổi em đang ngồi trên lan can
phía sau nhà thổi sáo và bắt đầu từ khi quen nó mọi chuyện
mà trước đây e k bao giờ tin có thật xẩy ra Chap2 Nguồn:
vozforum Tác giar: kiên zenky *NGƯỜI BẠN MỚI Mấy ngày
đầu lên chưa đi học thì cũng chả biết làm gì ngoài việc ngồi
đánh game. Ngồi nhiều cũng chán cuối cùng cũng xách đít
ra ngoài hóng gió rồi thì cũng quen được cái thằng nhà hàng
xóm mà hôm trước nó thổi sáo giữa đêm. Nó tên Thành bằng
tuổi e luôn sống ở đây cùng ông nó. Nó là người việt kiều, bố
là người hoa mẹ gốc việt. Lần đầu tiên vào nhà nó e có cảm
giác giợn gáy ngay phòng khách đã có một ban thờ kiểu
giống trong phim ma của Lâm Tránh Anh ý... Em với thằng
này hợp nhau ở chỗ thích chơi game. Nó cho e biết thêm về
gia đình nó đã là thầy phép đến 3 đời nay để giải thích cái
bàn thờ kia. Nó còn nói với e là cánh đồng kia có nhìu mộ bỏ
hoang chả ai hương nến. - mia định dọa t hả m tao vừa đến
đây đó nha. - mày không tin chiều nay tao dẫn đi xem Cách
đồng nhìn phẳng nỳ toàn cỏ đẹp như thế mà n bảo toàn mộ
bỏ hoang. Tuy e nhát nhưng không hiểu tại sao lại đồng ý đi
xem với nó chắc do e nghĩ nó lừa e vả lại có 2 thằng cùng đi
thỳ sợ đếch gì. Chiều hôm đấy đúng 2h e sang nhà nó hai
thằng cùng vác mặt ra cánh đồng như hai thằng trẻ trâu.
Đi được một đoạn tầm 20m thì nó bảo: - dừng lại đây rồi -
đâu tao thấy gì đâu. E ngơ ngác - kia thây rồi n chỉ thẳng
vào một hốc lún suống đất tầm 20phân cỏ mọc um tùm -
đấy là mộ á tính dọa tao à mộ phải đắp đất lên chứ sao lún
xuống thế. -thì tao cũng chả biết được ông tao cũng dậy
cho tao ít. Tao thấy chỗ ấy âm khi nặng thì biết thôi. Rồi n
chỉ tiếp vài cái nữa Mặt e bắt đầu ngắn lại vậy hôm đấy
luồng gió đấy?? Chắc từ h tối mình chả dám mở cửa sổ ra
nữa T.T . Tối nào tao cũng thấy ma đi đi đi lại quanh đây.
Mày lên cẩn thận không n bắt mày đi đấy. Nó vừa nói vừa
cười em. -mia m mày về thôi kinh lắm rồi e chạy về thẳng
nhà nó. Nó kể cho em rất nhiều thứ tại đây nào là toàn
người hồi xưa bị giặc phát giết hại chết oan lên chưa đầu
thai vẫn lang thang trên đây. Đúng lúc có tiếng gõ cửa làm
tôi giật mình thì ra là cái my gọi e về có đt của má gọi từ
Thái Bình lên. Chuyện đã kết thúc nếu như lúc ra cửa n ***
đá em câu nữa là mày không tin tối tao cho mày xem Chính
câu nói đó đã thay đổi cách nghĩ của em -em xem với hai
anh xem một mình là không tốt đâu. Tôi giật mình với câu
nói của cái My giường như truyện này đã quá quen thuộc với
nó, chả nhẽ lúc này lại từ chối My n sẽ nghĩ mình như thế
nào và bệnh sĩ chết trước bệnh tim tôi lổi lên. - xem thì
xem tao sợ chắc. Mày đừng hòng dọa được tao nhé con.
Chap3 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky *SAI LẦM LỚN
NHẤT Tối hôm ấy định ngủ sớm để chốn giả vờ ngủ quên
nhưng chưa kịp cái My đã gọi sang. Tầm 8h tối thằng
thànnh chuẩn bị một bát bộn có màu xám với ít nước rồi
kéo nhau lên tầng dõ dàng ông thằng Thành biết mà k can
ngăn gì thôi phát này đúng đời tàn. Nhìn quang cảnh đồng
cỏ mênh mông bao chùm bằng một mầu tối đen như mực lạ
thay không có tiếng con cào cào hay châu chấu kêu chính
sự yên tĩnh này đã khiến e lổi gai ốc mà quay xang nhìn cái
My n vẫn tươi cười được không biết nó phải con gái không
nữa. Lay hoay một lúc cũng đến mười 10 thằng thành bắt
đầu chộn bột xám với nước và dặn - dù mày nhìn thấy gì
cũng không được hét lên hay bỏ chạy phải giả vờ bình
thường không thấy gì không nó đuổi theo bắt mày đấy. Quả
thực lúc ấy em cứ oh oh chứ có nghĩ được gì hơn đâu. Rồi nó
thoa bột lên mắt cho em với cái My. Được một lúc e thấy
hơi hoa mắt nhưng cố chấn tĩnh chớp chớp. Bóng trắng bắt
đầu hiện lên một bóng trắng không đầu với bộ quần áo tả
tơi đang lê lết đi trên không rồi dần dần xuất hiện thêm
nhiều bóng trắng nữa cái thì không có tay cái thì gẫy chân.
Lúc đấy chân tay e như đơ mà quay ra cái My n vẫn bình
thường con thằng Thành vẫn cười nói được. Em không hiểu
tại sao mình làm sai lời n rặn à mà bỗng có cạ bóng trắng
đi gần về hướng e, rồi nó bay bổng lên tiến gần tới e tới lỗi
em có thể thấy những con dòi lúc nhúc ở hốc mặt và mồm
nó. Cho dù lúc đấy thằng Thành đang ra hiệu cho e phải
đứng nguyên giường như e không làm chủ được cơ thể và
theo phản xạ e hét lên rồi định chạy vào trong nhà. Chạy
được ba bước e cảm giác có cái gì lạnh buốt như đá bám vào
vai mình quay lại bóng ma đấy ngay sau e và đang há mồm
như định ăn thịt e những con dòi lúc nhúc là lúc e tưởng số
mình đã tàn thì ông thằng Thành lên kéo e về phía ông rồi
dí thanh kiếm bằng đồng tiền xu vào người nó. Nó hét toáng
lên làm e nhói tai rồi lao thẳng đi. Những bóng khã cũng
xông đến theo vì lý do e không làm đúng như lời thằng
Thành dặn. Cái My vội lùi lại Thành và ông nó rút trong túi
quần một lá bùa bằng vải dơ lên em cũng không dõ vì lúc
đấy quá hoảng loạn rồi. Khi thấy lá bùa thì mấy bóng trắng
kia vội lùi lại một lúc thì biến mất. Thằng Thành thu dọn đồ
không ai nói với nhau lời nào thực sự h e như ng mất hồn có
nói cũng chả trả lời. Ra đến cổng thì ông thằng Thành có
đưa em một lá bùa bảo có cái này con khỏi lo nữa về ngủ đi
con. Biết e h đang rất hoảng loạn lên cái My bảo tôi vào nhà
trước để. Nó khóa cổng với cửa cho. E chạy vội lên tầng
chùm chăn kin mít. Lúc đấy tôi đâu ngờ do e mà mọi truyện
mới bắt đầu. Chap4
Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky *DẤU HIỆU ĐẦU TIÊN
Sau cái truyện tối nay e không thể nào chợp mắt được hình
ảnh bong trắng và những con dòi cứ hiện lên. Dù cố gắng ***
tai nge bật nhạc to hiết mức vẫn không làm xuôi lỗi sợ. Rồi
em cũng thiết đi từ lúc nào không hay. Gâu gâu bị con chó
nhà thằng Thành đánh thức vào 2h sáng. Con chó gâu lên
từng hồi rồi hú lên tiếng cào mạnh vào bờ tường. -Mẹ
chuyện gì nữa đây em nhòm ra cửa sổ thì thấy ngay dưới
chân. Sau nhà hướng ra cánh đồng có một bóng đen đứng
chắp tay quay mặt về phía nhà em. -Thằng nào giữa đêm
hôm mắc tiểu chạy ra đây. Em thầm nghĩ rồi lại quay chở
vào giường nhưng không thể nào ngủ được với tiếng con chó
cứ hú lên như chó dại từng hồi thế kia, lại nóc cóc bò dậy
định quát con chó không cho ai ngủ chắc. Khi em nhòm ra
cái bóng đen vẫn ở đấy nhưng lần này nó to hơn.... khoan đã
đù mẹ làm gì có nhà nào quanh đây nữa,nhà e và thằng
Thành đều có nhà vệ sinh trong nhà không thể rảnh đến lỗi
ra đây mà xả nước được vói lại cái bóng to kia nhìn không
giống ai trong nhã. E bắt đầu bủn dủn chân tay. - hú hú
tiếng con chó chu lên bắt đầu to hơn và dài hơn, cảm giác
lạnh sống lưng em lùi lại vài bước nhưng vẫn cố nhìn để vất
bỏ cái suy nghĩ không có căn cứ kia ra nhưng em đã nhầm...
cái bóng tiến lại gần hơn đến sát chân tường thì dừng lại
con chó cũng ngừng sủa thay vào đó là tiếng kêu dên dỉ của
nó. Nó ngẩng đầu lên phòng em giường như nó cũng biết em
đang nhìn nó bông nó mở trừng đôi mắt lên đôi mắt to và
đỏ ngầu như máu. Rồi nó cười phá lên tiếng cười khúc khích
làm e thót tim e hiết lên và ngã ngửa về phía sau. -Chuyện
gì thế Kiên ơi? Giọng chú e từ dưới nhà rồi cả thím chú và
cái My chạy sang phòng em xem e ls - Cái bóng..bóng e ấp
úng nói rồi chỉ tay ra cửa sổ. Chú em cầm đèn ra soi mà
không thấy gì chú cười và chẫn tĩnh em. -chắc con ngủ mơ
rồi làn gì có cái bóng đen nào đâu. Thôi ngủ đi con thím xoa
đầu e như thằng con nít rồi đỡ dậy. Chỉ có cái My là mặt có
vẻ chút lo sợ chắc nó tin lời nói của em. Đợi chú thím xuống
nó hỏi em -anh nhìn thấy bóng đen thật à. -thật cái bóng
đen với đôi mắt đỏ ngầu rồi tôi kể lại toàn bộ câu chuyện
cho nó cả tiếng chó sủa. Nhưng nó lại bảo không nge thấy
tiếng chó sủa nào đâu. Làm tôi càng hoảng hốt hơn. -thôi
anh cố ngủ đi em về phòng đây mai còn phải lên trường, anh
để cả điện phòng cho đỡ sợ vói lại ông anh Thành đã đưa
anh một lá bùa rồi ma quỷ sợ nó lắm không dám đến gần
đâu...nó cố chấn tĩnh tôi rồi về phòng nó. Tuy điện phòng để
sáng choang nhưng vẫn làm cho tôi có cảm giác giợn giợn.
Cắm tai nge vào Bật nhạc sàn to hiết mức rồi tôi lại thiết
đi.
Chap5 Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky *BẰNG CHỨNG
Đang lim dim thì giật mình vì tiếng gọi của thím xuống ăn
sáng. Xem đồng hồ cũng 8h sáng rồi...chết cha 9h cũng phải
lên trường nhận lớp nữa. E vội chạy xuống đánh răng rửa
mặt rồi ăn mỳ thím cũng ngồi chờ em ăn xong rồi rửa bát. -
thím ơi cho con hỏi đêm qua thím có nge thấy tiếng chó
sủa của nhà ông S không ạ? Tôi hỏi thím -làm gì nge thấy
gì đâu con. Chắc chỗ chưa quen lên con hay mơ lung tung ấy
mà dân dần rồi quen... -vâng e trả lời thím hơi lo cho mình.
Chết mẹ con rồi cuồng dâm sinh hoang tưởng chăng rõ ràng
là có tiếng chó sủa mà,e vừa lo vừa mừng vì nếu đúng như
thím nói thì không sao rồi. Ngồi một lúc cũng gần 9h thay
quần áo rồi xin phép thím đi lên trường. Ngày đầu tiên lên
nhận trường như thằng nhà quê hỏi lung tung hiết cả lên
cũng đến trường. Lớp *** gì 42 thằng con trai 7đứa con gái
nghĩ mà nản. Ngồi nge cô giáo đọc bla bla. E thì ngồi mơ hồ
nghĩ về truyện hôm qua nó như một giấc mơ tất cả những
thứ mình không tin đều xuất hiện trong một ngày. Cuối
cùng cũng được về,đến cổng nhà thì em gặp thằng Thành
đang hí hoái làm cái gì ở trước cửa nhà nó. -mày làm cái
khỉ gió gì thế. Diều à (vì em thấy tay nó cầm mấy đoạn tre
mỏng với ít giấy)...em vỗ vai nó nói. -à tao làm hình lộm để
cúng. (Bệnh vãi ra trợ mua thiếu gì) rồi nó đá kháy e một
câu sao hôm qua ngủ ngon không? -ngon cmm...làm e chợt
nhớ ra truyện hôm qua. À Thành này đêm qua mày có nge
thấy tiếng chó sủa không? -không ls à. -oh tao hỏi thế thôi.
E không muốn nói ra không n lại bảo mình hoang tưởng :3.
Ngồi hí hoáy xem nó làm một lúc thì xong em cũng theo nó
vào nhà để xem nó làm gì với cái hình lộm ý. Em chạy vào
chỗ vòi nước sau nhà nhà nó rửa mặt luôn tiện thể,tại vừa
đạp xe về nóng hiết mặt. Cảm giác thật sảng khoái lấy áo
lau mặt xong em dật mình khi nhìn thấy viết cào ở tường
đúng những viết này hôm qua con chó nhà nó cào lên mà. E
đứng ngơ ngác trong đầu đang cố giải thích những thứ này,
thấy e rửa mặt lâu quá thằng Thành cũng chui ra. -mày
nhìn gì chăm chú thế? Rồi nó cũng nhìn theo hướng em.... ơ
đệch con chó mất dậy không biết nó cào tường ra khi nào?
-câu nói của thằng Thành chính tỏ trước đó chưa có vết
cào nào,em cảm thấy truyện này không hay rồi. -Thành ơi
vào nhà tao bảo. Em kéo vội nó vào -gì đây mày.. thằng
Thành ra vẻ khó hiểu. -chuyện là... e kể lại tất cả vụ việc
đêm qua cho nó. -há há... chết cha mày đi nó đến bắt mày ý.
Thằng Thành vỗ vai e cười đê tiện -đệch mẹ tao *** nói
đùa đây thật đấy. E tỏ ra lo lắng thì trong phòng ông thằng
Thành vọng ra một tiếng. -theo như con nói thì chúng đã
bắt đầu nhằm vào con. Thằng Thanh thôi cười và mặt có vẻ
nguyên trọng. ÔNG thằng Thành bước ra.... Nó là ai????
Mình ls nó??? Những câu hỏi điên rồ trong đầu tôi. Chap6
Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky *CÚNG BÁI Được nge
ông S (ông thằng Thành) giải thích e mới hiểu ra. Nó là
những vong hồn hôm e thấy. Lý do là do em mà ông S và
thằng Thành đã phá nó. Do ông S và thằng Thành đều là
người có dương khí cao lại biết cách trừ tà lên còn mỗi e nó
muốn trả thù = (( nhọ vãi. Ông S có rặn chiều nay đi mua ít
hoa quả mang sang để ông cúng bái xem sao. Trước kia mà
bắt e đi nua hoa quả cúng bái thì đừng hòng mất tiền mà e
k thấy đc gì :v nhưng với tưng đấy truyện xẩy ra người e có
thể dựa được chỉ có ông cháu nhà thằng Thành lên ông nói
cũng phải làm theo thôi. Trưa về phụ cho thím nấu ăn rồi
đợi cái My đi học về ăn còn chú e thì làm đến chiều tối mới
về. Ăn cơm xong cũng đến 1h chiều xách xe đạp ra đi mua
hoa quả. -anh đi đâu đấy. Cái My hỏi tôi - à ông S dặn anh
mua ít hoa quả để cúng. -e đi với. Thực sự thì ra chợ e
cũng chả biết mua cái gì lên đồng ý cho nó đi cùng để nó
hộ, đi khắp chợ cuối cùng cũng mua được ít cam vs tao và
một nải chuối hoa quả đắt vãi mua có xíu mà mất hơn
200nghìn sót đứt ruột. Rồi đạp xe thẳng về nhà ông S. -
nhanh thế à ông S nói rồi gọi thằng Thành ra hộ cầm vào.
Được rồi bây giờ con cứ về nghỉ ngơi đi tầm 9h tối thì qua
đây. Em vâng dạ rồi về cái My về cái thì chạy ôm cái tivi
còn e thì nghịch game God of War (psp) nghịch chán. Thì
chú cũng về xuống tắm rửa rồi lao đầu vào bếp phụ vèo cái
cũng gần 9h,cai My cũng đòi đi theo. -em không sợ ma à.
Tôi hỏi cái My -có chứ sao k sợ a,nhưng nhìn nhiều cũng
quen mà em hay tò mò. -ờ ờ thế đi (tò mò kiểu vãi ....) Sang
tới nơi thì đã thấy ông S khác áo vàng dài đến chân như
của người trung quốc xưa mặc ý, thằng Thành cũng thế. Mấy
hoa quà cũng được bầy lên bàn thờ. Cái My thì ngồi ghế nhìn
còn e ông S đưa cho một tờ gấy màu vàng bảo ghi đầy đủ họ
tên và ngày tháng năm sinh rồi đặt lên thanh kiếm của ông
Đến 10h thỳ bắt đầu cúng ông S bắt đầu đọc 1chàn dài tiếng
mà e nge *** hiểu gì luôn, thằng thành thì lấy một tấm
gương rồi đặt lên bàn thờ được tầm 5' sau gió thổi mạnh ù
vào mà nhà thì đóng kín cửa. ÔNG S bắt đầu đọc nhanh hơn
tấm gương đặt trên bàn thờ bắt đầu lung nay. Nhưng e
không thấy gì. Em không hiểu chuyện gì hỏi thằng thành thì
nó bảo ông đang nói chuyện với nó. Nhưng em càng ngày
càng thấy ông S toát lắm mồ hôi rồi bỗng dưng tờ giấy tên
e cháy bùng lên. Con đã hoa quả như bị ai lấy tay gạt đổ
tung tóe. Ông S vội lấy kiếm nhúng vào mực đỏ e vừa dùng
viết dí vào gương và bẩu thằng Thành mang bùa lại ấn vào
gương. Thằng Thành làm đúng lời ông S. Xong ông S ngã bệt
xuống đắt chắc kiệt sức. -nó không chịu nge rồi con hợp vía
nó nếu bắt được con nó sẽ đc đầu thai.. ông S nói vs e với
vẻ mặt lo âu. Chưa dứt lời thì tiếng gió rít lên xông thẳng
vào nhà lần này còn mạnh hơn trước làm cái gương lung lay
mạnh thằng Thành ko kịp dữ để n dơi xuống đất vỡ tan. Môt
tiếng cười thé lên sằng sặc. Rồi nhanh chóng biến mất.
Không được rồi nó không phải ma thường mà thành tinh rồi
h Kiên con đang gặp nguy hiểm hãy ngủ ở đây đêm nay để
chúng ta còn giúp,mai ta sẽ gọi thêm người để trị nó. -tôi
gật liên hồi vì kinh hãy ở một mình và chuyện vừa rồi.
Thằng Thành dẫn cái My về. -anh cẩn thận nhá. Để e về bảo
ba má a ngủ nhà anh Thành cho. Cái My cố nói lốt với tôi.
Lúc đó tôi chỉ biết ukm ukm. Tôi không nghĩ vì chuyện nhỏ
nhặt như kia mà bây giờ mình đang phải đánh cược mạng
sống của mình. Chap7 Nguồn: vozforum tác giả: kiên zenky
*CAO THỦ XUẤT HIỆN Ngủ với thằng Thành làm e đỡ sợ hơn
cảm giác như mình được bve. Nó kể cho e về mấy cách đơn
giản để chống ma và cách nhận biết bùa chú... đặc biệt kể
về loại ma mà nó đang hãm tài em. -con ma nó theo m
không phải bình thường đâu nó vào được nhà tao còn phá
được bùa chú loại này trước kia sống làm nhiều điều ác như
giết người cướp của chết đi không siêu thoát được nó
thường rất ít và ăn ma hoặc bắt ma vè làm nâu lệ phục
tùng nó,và khi nó gặp được người hợp với nó để n siêu thoát
được thì hiếm ai có thể thoát khỏi nó....may mày có phúc
của tao ý nge chưa con. -e bĩu môi.Phúc *** gì mang họa
đến cho tao, nhưng thực sự không có ông S và thằng Thành
thì em chắc gì đã thoát hôm gặp ma kia. Hai thằng nói
chuyện một hồi rồi lăn cu đơ ra ngủ. Tưởng chừng được đem
nay ngon giấc nhưng tầm 1-2h đêm em lại bị đánh thức bởi
tiếng cười khanh khách từ phía cánh đồng,thấy thằng Thành
vẫn đang ngủ say e cũng không muốn gọi nó sợ lại như con
chó chả ai nge thấy cả...tiếng cười càng to và dõ hơn. Em
bắt đầu run lên vì sướng à vì sợ chân tay ôm chặt với
thằng Thành cố nhịn thở để nắng nge dõ tiếng cười hơn. -
Cộc. Ui da mày điên à sao cộc đầu tao đau vãi..em chửi
thằng Thành -mày hay tao giữa đêm mày ôm lấy tao định
dở thói đồ bại à. -đệch tại tao sợ.... -sợ gì tiếng cười đó hả.
Không sao đâu ngủ đi nó chỉ dọa mày thôi. Chứ không làm
được gì đâu...tao kém nhưng cũng k để nó bắt bạn tao đi
thôi ngủ đi. -vãi thế hóa ra nó nge được tiếng cười lâu rồi à
mà vẫn ngủ được. Quả thật như lời nó nói tiếng cười kia
giần giần biến mất. Sáng sớm đã bị đánh thức bới tiếng nhí
nhéo ông S rồi,hình như ông ấy gọi điện thoại mà nói bằng
tiếng Trung,e không biết tiếng Trung nhưng xem nhiều
phim trưởng lên nge quen quen :)). Rồi rặn em con cứ về
nhà đi cho thím đỡ lo. Có truyện gì thì chạy nhanh sang nhà
ông. E cũng về để đi học ngày đầu tiên của đời sinh viên.
Ngồi năm tiết học chỉ biết ngoái mũi với ngủ gật. Can bản
ngày đầu cũng chả quen ai mà nói chuyện =)). Do trường em
xa lên về tới nhà thì cũng hơn 12h mẹ rồi đỡ phải phụ nấu
cơm chỉ việc ăn. Công nhận học đói hơn đi chơi. Ợ đang ăn
thì thằng thành vác mặt sang gọi qua nhà nó,ăn cũng không
yên với nó nữa. Lại nhờ cái My dọn hộ rồi phóng sang. -ai
đây. Tôi hỏi thần thằng Thành -à ba tao đó may dzai không.
-ơ nhìn như người thời xưa ý nhỉ (tóc bện như trong phim
trưởng). E chợt thấy một người nữa tuy núp sau người đàn
ông mà thằg Thành gọi là bố nhưng e vẫn nhìn thấy một
thiếu nữ chạc 15-16 da trắng hồng mặt trái bầu làm em
ngây ngất như lúc nhìn thấy viết cào của con chó =)).
Chap8 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky *NGƯỜI BẠN
MỚI 2 Qua màn chào hỏi thì em được biết là người đàn ông
kia tên Shin sống ở Trung Quốc và nhỏ kia tên là Kim Hoa
16 tuổi bằng tuổi cái My. Bác shin cũng là thầy pháp nge
thằng Thành kể thì bác là người giỏi nhất trong dòng họ nó.
Được ông S gọi qua giúp e. -thế này thì số mình vẫn thọ
chưa chết được rồi. Vào vấn đề luôn qua lời kể của ông S thì
bác Shin cũng biết dõ về vật đang đeo bám em. Rồi cứ bảo
e về nghỉ ngơi vì phải tìm ra nó ở đâu thì mới phong ấn
được mà truyện này thì không phải dễ vì trên cánh đồng
kia có rất nhiều mộ. Con sẽ ở đây với thằng Thành để xem
nó xuất hiện từ đâu mới tìn ra ổ nó được...em nghe thoáng
qua câu của bác Shin nói với ông S còn đâu họ sọng một
hàng tiếng TQ e chịu luôn. Trước khi về bác Shin có đưa cho
1lá bùa có mùi hắc lồng lặc như mùi dầu gió xanh ý bác
ạ...Ngủ ngê một lúc thì dậy làm đồ án đúng là sinh viên mà
mệt lòi. Tối thì vẫn như thường lệ xem phim nge nhạc nhưng
e k dám lên phòng một mình chỉ lúc ngủ bất đắc dĩ. Quả
thật lá bùa rất công dụng e không còn bị quấy dầy nhiêu
như trước tuy thỉnh thoảng đêm vẫn nge thấy tiếng lạ. Môt
tuần trôi qua mà mọi người nhà thằng Thành vẫn chưa tìm
ra theo nó nói thì bong đen kia lúc ẩn lúc hiện thực sự rất
khó đoán. Dạo này đi học quen được một thằng chém gió
xuyên quốc gia tên Hoàng nó rất hay kể này kể lọ nào là gặp
ma rồi đánh nhau với ma. Mà khi em kể câu truyện huyền
thoại của đời mình thì mặt nó cười chê em. -phải tao là tao
đấm phát chết luôn con ma rồi đấy đâu ăn hại như mày. -ăn
hại cái đệch để hôm nào tao dẫn mày đi xem xem mày có
đấm nó chết luôn được không. -đừng thách nhà giầu húp
tương tao sợ đếch gì. Nó cười khểnh rồi bỏ đi nhìn cái mặt
đê tiện hãm tài của nó em chỉ muốn đề vào mõm. Ngồi chán
thì cũng tan trường ra đến cổng thì gặp Thành với nhỏ Hoa
đang đợi. -ơ ơ lên rước chẫm về đấy hả. Em vẫy vẫy thằng
Thành với nhỏ Hoa. Hôm nay có cả Hoa lên rước anh ấy hả? -
ai thèm...nhỏ bĩu môi nhin xinh còn càng xinh hơn =)) -tao
thèm rước mày. Tao lên là để báo tin cho mày đã tìm ra
chỗ giấu quan tài của bóng đen lần trước cứ chuẩn bị đi rồi
hai ba ngày nữa đợi ông và bố tao chuẩn bị xong đồ rồi lên
đường. - ơ đệch sao bắt tao đi ba vs ông mày thì đủ rồi cho
tao zo thêm làm chi. -ba tao chỉ biết nơi nó ra chứ chưa
biết chính xác 100% nó ở đâu mày đi còn dụ nó ra. -mẹ thế
hóa ra tao là mồi nhử à. Đếu đi đâu chả dại. -tùy mày thôi
không đi không tìm ra nó noa cứ theo mày thôi. Bọn tao về
đây. Vừa nói nó vừa kéo em Hoa về. Không thể sống dựa
dẫm vào bùa hay nhà nó mãi được đành phải đánh liều thôi.
-ê ê tao đi mà đợi tao với. Chap9 Nguồn: vozforum Tác giả:
kiên zenky *BẮT ĐẦU LÊN ĐƯỜNG Đã qua hai ngày từ khi
nhận lời đi với thằng Thành, hôm nay là thứ bẩy đi hoc lốt
sáng,chiều là bắt đầu đi chết rồi. -a a Hoàng lại đây tao
bảo. E đưa tay vẫy thằng Hoàng -gì thế cu. -trc mày bảo
không sợ ma đấm phát chết luôn mà chiều nay đi gặp ma
với tao không. E kháy đểu nó -tao sợ chắc mày dở trò gì đc
nào chiều nháy tao rồi tao qua. Thằng này đúng bất trị nó
vẫn nghĩ em đùa với nó các bác ạ. Chắc lần trước em kể
truyện em nó cũng nghĩ em chém gió. Thôi kệ có thêm
người đi đỡ sợ cùng lắm là chết trung chứ có gì mà lo :3 Về
nhà nghỉ tí rồi em. Sắp xếp mấy lon nước vs đồ ăn không
quên nháy cho cu Hoàng sang. -thím ơi nay con hông ăn cơm
nhà đâu con phải lên trường kàm giáo án chắc mai mới về.
Nói xong rồi em chạy ra cổng đợi cu hoàng đến.... -anh đi
chuyến này phải cẩn thận nha em cũng muốn đi nhưng
không có lí do qua đêm... cái My nói khẽ với tôi. -anh biết
rồi. Em đi làm gì anh do bị ép buộc thôi a sẽ khoig sao
đâu(nói thế thôi chứ tôi đâu biết cái gì sẽ đến với mình) -
vâng! Này anh cầm lấy đi bùa may mắn của em đấy vừa nói
cái My vừa đưa cho tôi một cái vòng bạc. Đang ấp úng thì
cu Hoàng phóng đến. -nhà như beep ấy tìm mãi mới
ra.....wowwww e xinh quá cho anh làm quen nhá mõm nó
chu lên chuyển từ ngu đần xang đê tiện. -quen cmn đi vừa
nói e vừa kéo nó theo. -ơ nhưng mà người đẹp ơi... em mày
hả xinh thế cho tao sdt đi. -nếu mày đấm chết con ma này
thì tao cho. Em keo nó sang cổng nhà thằng Thành. Bên đấy
cũng chuẩn bị gần xong rồi cả nhỏ Hoa cũng đi nữa ker. Ai
đây vậy mày Thành hỏi em -à thằng bạn cùng lớp tao tên
Hoàng nó muốn đấm chết con ma. Vừa nói đến đây nhỏ Hoa
cũng tủm tỉm cười còn thằng cờ hó Hoàng thì măt ngơ ra.
Chúng em bắt đầu lên đường tiến thẳng ra cánh đồng. Chap
10 Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky *BẤT CẨN Từng
bước chân chải dài trên đồng cỏ mênh mông. Cứ đi cứ đi h
em mới thấy cánh đồng chải rộng như thế nào, có rất nhiều
hố bom. Để lại đây như một bãy chiến trường cũ vậy... -ê
mày đi đâu vậy xa lắm rồi đấy. Thằng Hoàng hỏi e -đi cho
mày đấm chết ma chứ đi đâu. E quay ra cười đểu nó Đi được
tầm hai mươi phút sau thì bắt đầu hiện ra một cánh rừng
thông (nay là lựng xanh khu tắm ở uông bí Quảng Ninh :)) )
bọn e tiếp tục đi vào thẳng trong rừng mà không ai nói với
nhau câu nào,ai cũng lộ vẻ lo lắng trừ thằng Hoàng ra nó
vẫn ngơ ngác không hiểu gì. Trời bắt đầu tối dần -cho tao
về đi tối lắm rồi. Tao còn chưa đút bột cho mẹ à cho em
tao nó lay lay áo em. -sao tao tưởng mày mạnh mồm đấm
chết ma mà h đã sợ rồi à. -tao tưởng gần chứ xa như thế
này đấm nó xong cũng hiết hơi (đệch thằng này đến chết
không bỏ đc týnh chém gió). -thôi ngừng nghỉ ở đây cũng
gần tới nơi rồi mai ta tìm sẽ ra ngay. Ông S lên tiếng. Mọi
người bắt đầu dải bạt ra căng lên còn em thì cố tìm mấy
cây củi để đốt bếp. Xong xuôi mọi việc ông S và bác shin
rút ra một tấm vải vàng cuộn một ít máu gà và muối nhỏ
Hoa dùng một cây con chộn đều lên cả rồi rắc sung quanh
chỗ bọn e chọn làm nơi nghỉ,theo em nhìn thì đúng nó là
hình bát quoái cái này thì em biết nhiễm phim ma Lâm
Chánh Anh biết ma sợ muối với hình bát quoái chắc để đuổi
tà ma. Rồi ông S dặn khoig được làm mất đoạn của đừng
máu gà chộn muối rải ở kia. Rút mấy đồ ăn đóng hộp ra ăn
tạm bợ rồi đi ngủ sớm ai cũng mệt mỏi vù phải đi một
chặng đường khá dài. Em nằm với thằng Thành,Hoàng còn
nhỏ Hoa thì năm bên kia cùng ông S và bác Shin. -ê mày ơi
tao buồn tiểu quá. Đang lim dim thì bị thằng Hoàng lay
người. -mày điên à buồn tiểu thì liên quan gì tới tao chờ
tao tụt quần hộ xi tiểu chắc. Em nhăn mặt nhìn nó -tao sợ
đi cùng tao đi....đi...mà nhanh tao sắp ra quần rồi từ trưa
đến giờ chưa đi tiểu. Nó van xin e -mẹ thế kiêu đấm phát
chết con ma, lồm cồm bò dậy cung nó. Lửa cũng đã tắt,trời
thì tối đen như mực,mọi người cũng ngủ xay hai thằng thì
chả thằng nào biết tí gì về tâm linh => cặp đôi hoàn cảnh.
Em soi đèn bin cho nó ko quên đứng trong vòng vẽ (các bác
đừng hiểu nhầm em cũng chỉ do hoàn cảnh đưa đẩy em mới
như thế) nhanh lên mày e dục nó. -khoái quá xong sướng hẳn
người nó kéo khóa quần rồi chạy vào trong lều. Ngủ đi kấm
làm phiền tao nữa -ukm biết rồi mà má nó đứa nào vừa ăn
SỐT CÀ CHUA đây giẵm toét nhè ra dép tao r.
Chap11 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky *TRẢ GIÁ Đang
lim dim ngủ thì em giật mình tỉnh dậy,xung quanh vẫn một
màu tối bao chùm em có một cảm giác rất kì lạ như ai đang
theo dõi mình. Chắc chỉ là mơ thôi em nghĩ bụng,nhưng chỉ
vừa nằm xuống em lại có cảm giác lạnh sống lưng thực sự
thì em *** thích cảm giác này chút nào chưa kịp định thần
lại thì có một luồng gió lạnh toác thổi vào trong kéo theo
một cánh tay lạnh ngắt tóm lấy vai áo em... -aaaaaaaa em
hét toáng lên. Thằng Thành bật dậy rút trong người một
thứ gì(do trời tối lên em cũng không biết) ấn mạnh vào
cánh tay kéo em. -xèo xèo tiếng kêu khi vật đấy chạm vào
cánh tay. Như nhúng than đỏ vào nước đó. Cánh tay kia vội
rụt lại kêu rên lên đau đớn. Mọi người cũng chạy ra thì nó
đã biến mất. -không đúng không thể như thế được ma quỷ
không thể đi qua vòng kia được chả nhẽ thứ chúng ta đang
tìm không phải ma hay quỷ hay là...bác Shin nói Hay là đúng
rồi con me thằng Hoàng ăn hại đái khai. Em nhớ dõ hôm nay
làm gì có ai ăn sốt cà chua "đứa nào vừa nãy ăn sốt cà
chua" cố định thần lại -bác Shin bác xem có chỗ nào bị đứt
đoạn ở cái vòng không ạ. Em vừa thở hổn hển vừa nói. - bác
Shin soi đèn ra quả thật đúng có một chỗ bị rẵm mất đoạn.
Em đang nhầm khi mang theo thằng ăn hại. -ô thế do tao à.
Thể nào lúc tao tưởng sốt cà chua cho nhưng không phải nó
có vị tanh tanh với mặn mặn. Mọi người đều quay ra nhìn
nó với con mắt thù hận. -ơ lsao thế mọi người vừa nãy là
con khỉ hả cháu thấy tay nó đen đen lông lá. Thằng này
đúng em phải thông não cho nó mất thứ nhất nó cho cái thứ
dẵm phải lên liêm thì mới biết mùi vị chứ(dị vãi) thứ 2 nó
vẫn không biết mình đối mặt với cái gì tưởng đi cắm trại
chắc mà có khỉ (thể nào lúc đấy em vẫn thấy n cười được) -
thôi được rồi Hoa con vẽ lại đoạn vòng kia đi. Ông S bảo.
Còn thằng Thành không nói gì nằm xuống ngủ tiếp chắc nó
giỗi em mang theo của lợ kia. Từ lúc đấy bác shin và ông s
cũng tỉnh luôn đến sáng còn em thì cũng chả ngủ lổi vẫn có
cảm giác sợ sợ cánh tay kia sẽ quay trở lại với cả thằng
Hoàng ngáy to nữa. Tầm 7h sáng thì mọi người cũng dậy
hiết. Ăn sáng xong xuôi thì ông S bảo -Được rồi chúng ta
lên đường thôi. Sắp đến nơi rồi lên cũng rất nguy hiểm cho
con kiên ạ. Con phải cẩn thận luôn luôn đi giữa chúng ta. Và
cuộc chiến sinh tử bắt đầu. P/s: tình hình là sau mấy hôm
viết liên tiếp em lại phải đâm đầu vào công việc lên sẽ
chậm hơn thường thì ra chap mới vào lúc trưa và tối. Nhưng
em sẽ cập nhập nhanh nhất để các bác đọc Chap12 Nguồn;
vozforum Tác giả: kiên zenky *CÁi BẪy Bọn em bắt đầu lên
đường,trời tuy là buổi sáng như vẫn âm u sương mù những
tán lá chê hiết những khoảng sáng. Rừng gì mà không có
tiếng con gì kêu kả càng tô thêm vẻ rùng rợn của nó.... Đi
đươc một đoạn ngó nghiêng lung tung thì chợt em thấy có
một bóng trẻ con phía tay trái nó chỉ bé bằng trẻ mới sinh
nhưng đang ngồi quay lưng về đây bộ quần áo màu xám rách
lát bần thỉu. -chả lẽ lại có đứa trẻ lạc trong rừng à. Em
nghĩ bụng -Hoàng ơi tao bảo. Em vẫy thằng Hoàng lại. -gì
thế mày? -mày nhìn kia có phải đứa trẻ con không ? -mày
bị ảo à làm gì có cái gì. Vừa nói nó vừa vỗ đầu em Thực sự
em cũng không dám đến gần xem,đanh làm ngơ nhưng bỗng
tiếng khóc nó òa lên lương tâm của mình bỏ mặc một đứa
trẻ con lạc em thấy sao sao đấy. -thôi nghỉ chút đã còn lấy
sức tí chiến đấu. ÔNG S bảo mọi người.... Đi được một đoạn
rồi mà vẫn nge thấy tiếng đứa trẻ lúc nãy khóc. Lương tâm
và sự tò mò đã thắng sự nhát gan em quyết định quay lại. -
đi đâu thế kiên. Bác Shin hỏi em -dạ con đi vệ sinh tí con
quay lại ngay. Thực sự nếu thằng Hoàng bảo không có gì mà
bây giờ em bắt mọi người quay lại cùng thì khổ vả lại cũng
gần ngay đây có truyện gì thì em cũng chạy lại ngay được
Đi lùi lại tầm 20m tiếng khóc càng to và dõ hơn đứa trẻ lúc
nãy vẫn ngồi đó. Em tiến lại gần hơn ,đứa trẻ như biết có sự
hiện diện của em lên nín dần.... -này em bé ơi mẹ em đâu.
Vẫn không có tiếng đáp lại. Em đã nhắc đi nhắc lại câu đó
ba lần rồi. Quyết định tiến lại gân hơn để hỏi.. -này em
bé.....nó quay phốc người lại trược mặt em là một cái xác
sống đang phân hủy nửa mặt máu me chảy khắp mắt em
còn thấy dõ tay nó đang cầm con mắt bên kia của mình. Em
thót tim hét lên rồi chạy về phía trước..nó nó vẫn đuổi theo
tuy là bò nhưng rất nhanh. Em cứ chạy về phía trước ý nhờ
mọi người giúp. Nhưng chạy đến chỗ nghỉ mà em nhớ dõ nó
lằm ở đây. Hay là trong lúc chạy mình bị hoảng quá chạy
nhầm đường. Quay lại thì đứa trẻ ý đã bò ngay sau. Chết mẹ
không thể chạy lui về được lúc này trong tâm chí Em chỉ
nghĩ tới việc chạy thục mạng.... và cứ thế em chạy chạy đến
lúc không còn tí sức nào nữa thì dừng lại em không biết
mình đang ở chỗ nào quay lại cũng không thấy đứa trẻ lúc
nãy nữa. Ngồi bệt xuống gốc cây thở hổn hển... Tóc tác...
đệch trời con mưa nữa chứ... ơ mà dõ dàng sung quanh vẫn
có chỗ nắng xuyên qua được tán lá mà mây đen không có
thì mưa làm sao được. Em ngẩng cổ đứng họng khi thấy đứa
trẻ vừa lúc nẫy đang treo ngược trên cây và há mồm ra
nước lúc nãy là nước dãi nó không phải nước mưa... Chưa kịp
phản ứng thì nó lao tới chồm thẳng vào mặt em. Cố bò lên
mặt em như để cắn xé nhưng theo phải xạ thì em Cố lấy tay
che mặt bỗng nó hét lên giật lùi về đằng sau như có một
thứ gì làm nó sợ... à đúng nó rồi chiếc vòng của cái My đưa
em chính nó đã cứu mạng em. Hehe chết cha m đi chơi ông
nội mày à. Em nghĩ thầm Rồi tháo chiếc vòng ra múa máy
cứ tiến lên 1 bước thì nó lùi về một bước rồi em lao thẳng
vào nó. Bị dính nó phát nó dật lui lại hú lên lấy tay ôm chỗ
vừa bị cái vòng chạm vào.chắc nó biết không hại được em
nữa lên rút lui bảo toàn tính mạng. Mà theo em nó còn sống
đếu đâu. Bắt đầu mới nghĩ ra mình vẫn đang bị lạc. Tầm
này cũng phải 9-10h trưa rôi. Bây giờ em không biết mình
phải đi đâu để tìm mọi người và truyện gì sẽ xảy ra tiếp.
Chap 13 Nguồn: vozforum Tác giả: Kiên zenky *CẶP ĐÔI ĂN
HẠI Nghỉ ngơi một lúc em lại tiếp tục đi mong sẽ gặp được
mọi người. Nhưng quả thật em cứ đi thôi chứ cũng chả biết
đường nào. Tiếp tục đi như thằng vô hồn dần kệt sức rồi em
giật mình khi khoang cảnh hiện. Ra trước mắt mình... Cái
bếp đấy... em không tin vào mắt mình đến lại gần hơn để
xem...đúng nó rồi cái chỗ hôm qua mình nghỉ ở đây mà còn
cả máu ga nữa này. Trời cũng đã dân tối những ánh sáng
hoang hôn yếu ớt không đủ để xuyên qua những tán lá nữa
khung cảnh lúc này rơn rơn làm em bắt đầu thấy thốn thốn.
Trong đầu em bây giờ chỉ nghĩ tới việc nếu không tìm được
mọi người thì đêm nay mình sẽ ra sao? Nếu cánh tay kia
trở lại như hôm qua mình sẽ như thế nào? Những câu hỏi.
Ngớ ngẩn hiện lên trong đầu em.... Em bắt đầu lấy hiết sức
chạy và gọi nhưng sự đáp trả chỉ là một không gian yên
tĩnh cố chạy.... lại cái cây này lại cái bếp và viết máu gà đó.
Em bắt đầu có cảm giác như khu rừng này là một mê cung
rộng lớn cà mình không thể thoát Ra khỏi nó được. Màn tối
bắt đầu buông xuống tiếng kêu rùng rơn của những con cú
mèo em không biết mình phải làm gì bây giờ theo phản xạ
tự nhiên thì cứ bước cứ bước đi cho đến khi không đi nổi
thôi. Bỗng dưng em giật mình khi thấy một bóng trắng
trước mặt,em cố hình dung ra xem nó là cái gì. Nó có hình
dạng như một con người đang nằm co rúm trên tảng đá
trước mặt e... em rút kinh nghiệm sáng nay cũng gọi nhưng
không Dám đến gần nữa vẫn không đáp lại. Em nhặt viên đá
bé bằng đốt tay lên đáp vào nó xem có phản xạ gì không...
Víu.... cốc HEAD SHOTSSS. Bỗng nó bật dậy.em giật mình lùi
lại sau -Ui da con mẹ thằng nào đáp ông thế. Nó vừa nói
vừa ôm đầu Đúng rồi đúng giọng thằng Hoàng em cảm thấy
đỡ sợ khi gặp noa. -Hoàng à tao kiên đây sao mày nằm ở
đây còn mọi người đâu. -mọi người á.... nó ấp úng. Sao một
lúc trao đổi kinh nghiệm thì nó cũng bị lạc như em. Nhưng
đứa nó thấy là một đứa con gái không phải đứa trẻ con như
em (thằng bệnh hoạn mê gái) cuối cùng thì nó cũng dần dần
hiểu ra vấn đề là nó đang đối mặt với ai. -ê mày cho tao về
đi tao nhớ mẹ tao lắm. Mai còn phải đi học nữa. Nó mếu máo
bảo với em. -h tao giúp mày kiểu gì khi tao cũng như mày.
Mạnh mồm hả chết nha con. Mà cái đệch sao em đen thế
gặp đúng thằng mình không cần gặp hai thằng chả biết mô
tê gì đúng là CẶP ĐÔI ĂN . Thôi tối rồi h đi nữa chỉ thêm
nguy hiểm em và thằng Hoàng quay trở lại chỗ hôm qua
nghỉ mong rằng cái vòng bằng máu gà kia còn có tác dụng.
P/s: mình là @nh0xl0v3ox người up hộ tác giả không phải
tác giả đâu các bạn đừng nhầm nha. Mà mình là cgai k phải
Con trai @@ Chap14 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky
*BẮT ĐẦU TẤN CÔNG Em và thằng Hoàng quay về chỗ nghỉ
hôm qua,thằng Hoàng thì đốt lửa lên còn em thì chải tấm
vãi mơ tìm thấy trong ba lô ra để ngủ, bây giờ mà mưa thì
cũng phải chịu :v. -mày ơi tao đói quá. Nó nhăn mặt xoa
bụng nhìn em May mà em mang nhiều đồ ăn còn nó thì chả
mang theo một cái gì,không thì chắc em và nó chết trước
khi bị ma bắt. Ngồi ăn uống xong thì em với nó cũng nằm
nghỉ hai thằng tựa sát vào lưng nhau để quan sát hai bên.
Cả em và nó đều không nói với nhau câu gì giường như để cố
lắng nghe một thứ gì đó tựa như ai gọi. Trogvtay em cầm
chắc chiếc vòng của nhỏ My đưa cho rồi thiết đi lúc nào
không hay.... -kiên kiên dậy mau. Thằng Hoàng day người em.
-gì thế mày lại mắc tiểu à. Em mắt dắm mắt mở -không
mày có nge thấy tiếng chó hú không? -mà cuồng dâm sinh
hoang tưởng à tao có nge thấy gì đâu(thực chất thì em ngủ
lên có nge thấy gì đâu :)) ) Hú....ú..ú..ú tiếng hú kéo dài và
vang lên làm cả em và thằng Hoàng dật mình. Em cố chấn
tĩnh lại khung cảnh lặng im hơn bao giờ hiết. -chắc con gì
kêu đấy không chó sói hay gì đâu. Rừng thì làm gì có. Em cố
chấn tĩnh thằng Hoàng (nhưng thực sự em biết gì đâu :3) -
KÌA... thằng Hoàng hoảng hốt dật dật tay áo em em quay
sang hướng nó....2đốm đỏ như hai con mắt đang hướng về
phía này....4đốm...5đốm...6đốm chả mấy chốc bao quanh em
và thằng Hoàng là những đốn đỏ kia. Thằng Hoàng chắc sợ
quá không nói lên lời. Còn em thì cố nhìn xem thứ đó là cái
gì.... Gruuuuuu. Gruuu hiện ra trước mắt là những con sói
với bộ lông trắng buốt với đôi mắt đỏ ngầu và nước dãi
đang chảy. em nhìn nó cảm giác có vẻ nó rất đói con nào
cũng hung hãm chuẩn bị phóng vào người em và thằng
Hoàng. khoan chấn tĩnh lại. Thứ nhất sói không thể mắt đỏ
như kia được. Thứ 2 việt nam mình đâu có tuyết mà có sói
với bộ lông trắng buốt như thế kia được chắc chắn không
phải sói thường. Rút chiếc vòng của cái My đưa cho thì đột
nhiên bên em chúng lùi lại. Hehe quả như mình nghĩ.... Hoàng
ơi tao có cách rồi em đưa tay về sau cố đập vào lưng cho nó
biết nhưng tay em vẫy vẫy mà không động vào người nó.
Quay lại thằng bé đã ngất xỉu rồi :3. Phải tự thân vận động
thôi nếu bây giờ mà sợ thì chắc em chết luôn vả lại chúng
đông như thế này nếu em cố tình lao vào chúng để chiếc
vòng chạm vào người chúng thì những con đằng sau sẽ vồ
em ngay. Cách tốt nhất bây giờ là bảo toàn tính mạng. Em
cầm chiếc vòng quay đều 4hướng Đến đâu thì chúng lùi lại.
Nhưng bọn nó nỳ hơn em tưởng nó cứ lùi lại rồi lại lao vào.
Mà cứ tình trạng như thế này chắc em đuối sức mất. Quay
tròn quay tròn. Chóng mặt quá em liêu siêu vấp vào người
thằng Hoàng lăn đùng ra đất lúc đó em cũng tuột tay làm
chiếc vòng bắn ra xa. Ôi nhọ Không còn thưa gì để chúng sợ
chúng bât đầu tiến lại gần hơn gần tới mức em có thể nge
thấy tiếng thở của chúng. Chết mà đời vẫn FA ông trời thật
không công bằng với mình đang nghĩ quẩn chỉ còn chờ nước
nó xông vào..... Ẳng...ẳng em mở mắt ra từ xa một người
đang tay cầm một cái cây. Vừa quật vừa đạp vào người
chúng nó...lạ thay quật đến đâu là chúng tan biến đến đó.
Giường như chúng sợ người này hoặc thứ gì đó trên người
này mà những con ăn mì số đỏ bên chỗ thằng Hoàng phóng
vút vào trong rừng. Người cầm cây tiến đến gần hơn đủ để
em thấy mặt. Ơ Thành gặp mày ở đây tao mừng quá. Mày
vừa cứu một thiên tài của thế giới đấy. Em giỡn chêu nó
Nhưng mặt nó vẫn căm căm nhìn vào em với con mắt sát
thủ. Em bắt đầu sợ nó(cũng đúng chưa bao giờ em thấy nó
bạo lực như lúc nãy đá con chó bay xa mấy met) em lùi lại
tí.... và nó vẫn tiến đến CỐC tiếng tay nó cốc thẳng vào
đầu em làm em choáng váng. -mẹ thằng điên này tao làm gì
mày. Em suýt xoa đầu -sao tao đuổi theo mày mày càng
chạy lại còn gọi không thưa. -lúc này mặt em ngệt ra như
cái bơm mày gọi tao lúc nào vô lí tao bị lạc bọn mày đi
quanh rừng gọi thì gặp được thằng cờ hó Hoàng -tao đuổi
theo mày mãi đến gần tối thì mất dấu lẫn mò mãi thì nge
có tiếng ai cười (là em lúc cầm chiếc vòng mà em có cười to
lắm đâu nhở =.=) lên tao ra đây -vô lí chả nhẽ lại là cái bẫy
chính vì tai đuổi theo mày mà mất dấu mọi người. Tại sao
lại như thế. Tao không hề biết đấy là cái bẫy quả thực thứ
mình đang đuối mặt là thứ gì. Thằng Thành lẩm bẩm. -
Hoàng ơi dậy đi học con. Tôi lay người thằng Hoàng. Ơ ơ dậy
đây nó bò dậy rồi cười phá lên haha chúng mày thấy tao giỏi
không tao biết chó sói không ăn xác chết lên tao giả vờ
ngất không mất tý sức nào mà vẫn đuổi được chúng nó đi.
Cả em và thằng Thành quay ra nhìn nó.. cốc cốc giỏi này
mày thử nằm giả chết gần chỗ nó xem nó xé xác mày không.
Nó có phải chó sói bình thường đâu. -à mà mày cầm cái cây
gì mà lợi hại thế. Tao xem nào. Em tò mò hỏi thằng Thành. -
có gì đâu là câu dâu đi đường tao thấy thì bẻ ma nó rấtsợ
bị dâu quật Rồi ba bọn em ngồi xuống cái vải mưa em trải
qua câu truyện nó kể thì cả 3 thằng đều bị lừa tất cả là
một cái bẫy từ đấy ba thằng kể truyện lung tung đến sáng.
Em thoáng nghĩ không biết bác Shin,ông S và nhỏ Hoa làm
sao không bác Shin và ông S chắc chả sao. Nhưng còn nhỏ
Hoa...Ngay cả thằng Thành còn không biết là nó bị ma lừa
thì lsao nhỏ hoa biết được. Tác giả P/S: viết lốt chap này
mai em lại phải vù đầu vào làm rồi. Nhờ thằng Thành viết
nhưng mặt nó xị ra chả thèm nữa con cái My thì h e nó
cũng đi học rồi không có time nên truyện sẽ ra chậm hơn
vào buổi trưa và tối e sẽ cố khắc phục.
Chap15 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky *BÍ MẬT SAU
MÊ CUNG 6h sáng..... ục ục ục tiếng bụng thằng Hoàng đình
công. -kiên ơi tao đói quá ăn tí gì đi? -chịu khó đi mày
nhịn một bữa không chết được. Với cái số đồ ăn và nước
uống của em còn lại thì không nhiều,đã thế vác một ông
không mang gì mà một ông mang ba lô to tướng đựng toàn
đồ pháp. -lên đường đi tìm mọi người thôi. Thằng Thành lên
tiếng. -oh chờ tao tí đã. Em cố tìm chiếc vòng của cái
My,cuối cùng thì cũng thấy bọn em bắt đầu lên đường....
Tiến thằng vào sau khu rừng... một tiếng hai tiếng trôi qua
cảnh tượng bọn em đi đến lại là bếp củi đấy,truyện này đã
lập lại với em hai lần lên em cũng chả có gì ngạc nhiên.
Thằng Hoàng thì phát sốt lên vì ngạc nhiên. -Có gì đó
không ổn ở đây. Thằng Thành chăm chú. -phải đấy có gì đó ở
đây làm tao sợ quá bọn mày ơi tao muốn về với mẹ. Thằng
Hoàng bắt đầu mếu máo. Quả thật nếu cố đi tiếp đích đến
chỉ là con số không,thằng Thành rút trong ba lô ra một cái
kim và một kái khay bằng gỗ nó cắm đầu kim xuống gỗ đầu
còn lại nó cắm một cái lá cỏ bên đường vào và bắt đầu
sọng... được một hai phút chiếc lá bắt đầu quay tròn rồi chỉ
thằng vào hướng nam. Đây rồi đi thôi, nó dục em và thằng
Hoàng. Lần này bọn e cố chạy thật nhanh nhưng cảm tưởng
đường lần này rất quen thuộc đi được một đoạn nữa cái bếp
củi bọn em đốt lại hiện lên. -đm đùa bố à tao *** đi nữa
đâu. Thằng Hoàng bực mình. -chả nhẽ thuật của ông tao dậy
lại chỉ sai hay là taolàm không đúng cách nhỉ. Thằng Thành
lẩm bẩm Bỗng em nhìn thấy chiếc lá trên tay thằng Thành
chỉ loạn lên -kìa chúng mày nhìn kìa. Nó cứ quay mãi cuối
cùng cũng dừng lạ thay đầu nó chỉ về phiến đá mà hôm qua
em gặp thằng Hoàng nằm đấy. Vô lí Hiết đường ở đấy rồi
mà. -a tao hiểu rồi,chúng mày đi theo tao. Thằng Thành vừa
nói vừa đi về hướng phiến đá. Bọn em cũng chạy theo. Đến
bụi cỏ sát phiến đá bụi cỏ lau khủng lồ đấy cũng phải cao
hơn đầu em. -sao! Mày định đi tiểu à mà dẫn bọn tao vô bụi
làm gì. Thằng Hoàng ra vẻ khó hiểu. Thằng Thành cúi xuống
bới bới bụi cây lau ra. Em cũng chả hiểu nó làm gì. A đây rồi
tao biết mà rồi nó vạch bụi lau ra Cho bọn em xem. Wow
một cảnh tượng thật hùng vĩ trước mặt bọn em là một
thác nước cao vút chảy từ núi xuống,những viên đá to đùng
trơ trọi cằng làm tăng vẻ hùng vĩ của nó (thác ở lựng xanh
uông bí nhá :3). Bọn em bắt đầu tiến vào..... ơ ơ chúng mày
kìa thằng Hoàng vỗ vai em với Thành. -kia có phải là em
Hoa và ông S không. Thằng hoàng chỉ tay về phía đầu thác.
Đúng rồi cả em và hai đứa kia đều thấy không thể là ảo giác
được bọn họ đang nằm ở đầu thác cách nhau không xa. Có
chuyện gì xảy ra vậy nhỏ Hoa nữa làm sao lại như thế em cố
chạy thật nhanh lại đấy cả thằng Thành và Hoàng chạy
theo.... Rầm!... tiếng rầm khá to làm bọn em lùi lại. Trong
bụi cây gần chỗ nhơ Hoa em bắt đầu thấy nó rung rung dần
dần nó hiện ra là một con trăn khủng lồ to cỡ bằng cái cột
chống nhà. Thằng Hoàng hoảng loạn la hét. Còn thằng Thành
đang lục túi đồ để lấy thứa gì đó. Bình tĩnh phải bình tĩnh
lại nhỏ Hoa người yêu mình à người mình yêu đang nằm kia
h sợ cũng không giảu quyết được vấn đề gì. Em cố chấn tĩnh
-à đúng rồi chiếc vòng của cái My nó chỉ có mộtmình thì sợ
gì em mừng trong lòng.... a a a a a a em lao đến -mày làm gì
thế thằng điên kia. Thằng Thành hét lên nhưng không kịp
nữa rồi. Cộp chiếc vòng chạm vào thân con trăn mà em đếu
thấy hiện tượng gì xảy ra luôn.(cảm giác em ghét nhì sau
cảm giác bị cgai từ chối :)) )chưa kịp hiểu chuyện gì nó
dùng đuôi quật cho em một phát bắn ra đau ê ẩm. Nó bắt
đầu tiến lại gần... -tản ra.... thằng Thành hô to. Lúc đấy em
cũng cố đứng dậy chạy đến cái cây gần nhất rồi chèo lên.
Truyện sẽ tươi đẹp hơn nếu thằng Hoàng *** treo lên cái
cây cùng em. Nó bắt đầu đến cố lấy thân đập vào cây để
cây đổ hai là em rơi. Kiểu này không trụ đươc lâu nữa rồi
em đang nghĩ bất chợt giật mình hét toáng lên(cành cây
em đang cầm có con sâu dóm mà em sợ nhất là sâu) bất
cần biết em tụt mạnh xuống ... cộp mông em đập vào đàu
thằng Hoàng (vì em ở trên nó ở dưới) nó giật mình khi bị
đập vào đầu va bung tay ra.... vâng em vừa có một hành
động cao cả "cứu đời mình giết đời thằng bạn" Thằng Hòag
nó la lên lộn cổ dơi trúng vào đầu chon trăn.... chạy đi em cố
dục nó để bù lỗi lầm thằng cu loáng choáng đứng dậy và
chạy với vận tốc 80km/h con trăn cũng bị choáng trong
vòng 2-3s rồi phi theo thằng Hoàng... con trăn phi nhanh
hơn vả lại bọn em mất quá nhiều sức để đi lòng vòng. Nó
khè cặp danh năng to và nhọn hoắt của nó ra đinh đớp lấy
thằng Hoàng.... Bụp một màu khói càng khe trên mặt nó do
thằng Thành Đáp. Con trăn co người lại quặn cẹo lại vì thứ
bột kia bay vào mắt. Em cung tụt xuống khỏi cây và chạy
ra chỗ thằng Thành. -sao bây giờ tuy nó bị mù lòa nhưng nó
đăng chắn nối vào đi duy nhất lên hai người kia. Vì nhỏ Hia
mình phải liều thôi. Em nghĩ thầm lấy. Hít thở một cái thật
sâu để lấy bình tĩnh rồi em tắc thở à chạy đến chỗ con
trăn. -mày điên nữa hả kiên.thằng Hoàng cố gọi em lại. Biết
là em lại có những ý tưởng điên rồ không căn được thằng
Thành cố chạy theo ngăn lại. Nhưng không được rồi em đã
đứng sát đầu nó dùng hiết sức em sút mạnh vào cằm nó
cảm giác như sút lốp ô tô. Con trăn bị kích động vồ lên em
vừa chạy vừa cố nhặt đá đáp nó. Chạy lòng vòng lên được
viên đá khá to thì nó cũng đuổi kịp ngay dưới chân viên đá
em đứng... hình như nó không nhìn thấy gì thật em cố nhịn
thở nó bắt đầu tiến lại gần hơn. Một chút nữa chút nữa
thôi.... thời cơ đến em dùng hiết sức lực ép mạnh vào viên
đá..... ình em cũng ngã theo viên đá đổ may thay em ngã
xuống nước.... Ngóc đầu lên thấy người con trăn đang bị tảng
đá em đè không nhúc nhích đc. Em bơi vào bờ rồi chạy lên
thẳng chỗ nhỏ Hoa thằng Hoàng và Thành cũng chạy đến đỡ
ông S dây. -Hoa ơi tỉnh dậy đi em.... em đỡ nhỏ Hoa dậy và
cố lây người nhỏ Nhìn nhỏ hoa tay chân sứt sác mà em
thương ứ chịu đc =)). *PHẦN TRẢ LỜI Ý KIẾN GÓP Ý. em
thấy có một câu bình luận của bạn " chymkhongcung" với
nội dung rất hay em sẽ trả lời câu hỏi của bạn.
Chymkhongcung: chỗ anh lắm ng Trung Quốc nhỉ thế h anh
có sọng theo tiếng họ không. Kiên zenky: mình xin chả lời
thứ nhất xin chia buồn vói bạn và gia đình vì bạn không thể
có con (chymkhongcung-chym không cửng thì ls có con đc
liệt mnr :v) thứ hai tất nhiên bạn thử nhìn bản đồ xem
Trung Quốc sát tỉnh Quảng ninh mình mà không những
nhiều mà cả một phố Tên là Phố HỒNG KÔNG mà =)) còn
sọng thì mình không họ qua đây nói tiếng VN. Thân Chap16
Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky *..... Cuối cùng nhỏ Hoa
cũng tỉnh. -là anh à vẫn bình ăn vô sự là tốt rồi. Dọng nói
yếu ớt nhưng đủ để em nge thấy. ÔNG S cũng tỉnh dậy rất
may là cả hai người chỉ bị thương nhẹ. Em lấy trong ba lô ra
cuộn băng gạt để anh băng lại chỗ sức sát cho. Nhỏ có vẻ
ngại nhưng vẫn đồng ý để em giúp. Chưa bao giờ em dán
băng gạt cho một người con gái nào cả.nàn da mịn màng
trắng hồng ấy.... đôi lúc em cũng thấy mình là một người ga
năng cũng đâu đến lỗi xấu mà các bạn không thèm yêu em
là như thế nào. Đang nghĩ đông nghĩ tây thì. Mà mọi người ở
đây rồi thế ba con đâu. Thằng Thành lên tiếng hỏi ông S Ờ
mà thôi chết từ lúc vào đây tâm chí chỉ nghĩ tới nhỏ Hoa
vậy bác Shin đâu. Ta cũng không biết dõ dàng lúc đấy ta
thằng Shin và cái Hoa cùng đi vào đây mà.... đúng rồi con
nhớ rồi chính ba đã đỡ cho con một phát khi bị con trăn kia
tấn công mà con trăn kia đâu rồi các anh. Ui anh đấm phát
nó chết luôn rồi xác nó kìa. Thằng cờ hó Hoàng vừa nói vừa
chỉ xuống con trăn mà trong khi đó nó vẫn cọ quậy bảo đấm
phát chết luôn. Nói đến con trăn em mới bật nhớ vậy ba
người vào đây kiểu gì. Ông S trầm ngâm từ lúc con và
Hoàng lạc chúng ta có chia ra tìm nhưng không thấy. Thành
thì đột nhiên tách ra lúc này ta và Shin chưa biết quyết
định như nào cũng không biết bọn con có bình ăn vô sự
không nhìn thấy đứa nào cũng không sao là ta mừng rồi. Rồi
ông nói tiếp -khi trờ tờ mờ tối chính ta đã nhìn thấy thằng
Thành chạy vào trong bụi cây lau kia ta có gọi nhưng không
được thằng Shin và cái Hoa lại bảo không thấy gì lên ta
biết chắc đó là cãi bẫy. Và kể lại cho thằng Shin cuối cùng
bọn ta quyết định đi vào chỗ ta thấy thằng Thành để tìm
xem có manh mối gì không vì cả ba đều biết về thuật trừ
tà ma lên cũng chẳng có gì sợ nhưng không ngờ vào đây gặp
con trăn này vì nó không phải ma quỷ gì lên mới ra lông lỗi
này. Sau một hồi kể hiết lại biến cố đã xảy ra trong ngày
hôm qua và sáng nay. Cuối cùng mội người quyết định tản
xug quanh đây để tìm bác Shin vì theo suy luận bị đánh
bay ra thì cũng chỉ ở gần đây. Nhưng rồi tìm mãi chả thấy
một dấu vết của bác Shin. Đã hơn 5h chiều cả nhóm quyết
định nghỉ ngơi tại chân thác vì trời đã tối và biết đâu bác
Shin lại tìm ra. Trên khuôn mặt ai cũng lo lắng ngày cả đặc
biệt là Nhỏ Hoa em đã để ý những lúc báo tìm không thấy gì
nhỏ đều rơm rớm nước mắt. Chắc bác Shin là người được nó
yêu quý nHất. Và em là người thứ hai( mong rằng thế :)) ).
Trời cũng tối dần may túi của ông S và nhỏ Hoa có đồ ăn
không thì năm người ăn chung cái bánh của em =)). Hoa
emkhông ăn à? Sao ra đây ngồi một mình. Vừa nói em vừa
xé nửa chiếc bánh của mình đưa cho nhỏ. Nhỏ chỉ nhìn em
rồi lắc đầu. Anh biết em rất lo cho bác Shin nhưng bác ấy
giỏi thế chắc khi bị làm sao đâu. (Thực ra em biết đếch
được nếu con trăn kia là ma thì bác khôg sao cũng đúng.
Nhưng đây là con trăn thật bác ấy phải người bắt rắn đâu
mà :3) -em cũng mong ba không bị làm sao. Vừa nói nước
mắt nhỏ lại rơm rớm. Ngồi lặng im khung cảnh. Em biết nhỏ
đang rất lo lắng lên cũng chả nói gì nữa. Thời gian trôi
nhanh mới ngồi được một tý mà mà đã 9h đêm rồi. -ngủ
thôi em mai dậy sớm rồi sẽ đi tìm tiếp... tìm bằng được thì
thôi. Rồi cùng nhỏ đi về chỗ mọi người Nhưng vừa quay vào
em chợt có cảm giác lạnh sống lưng theo phản xạ em quay
lại. Có một người đàn ông đang bước tới. Hoa à em có phải
kia có ai hay không. Em gọi nhỏ Hoa lại Vừa nhìn thấy người
đàn ông ấy nhỏ Hoa đã xuông vào ôm người đàn ông ấy rồi
gọi ba. Ơ hóa ra bác Shin à thế mà mình không nhận ra.em
thầm nghĩ. Đợi bác Shin đến gần. -bác Shin ạ bác đi đâu
làm mọi người lo cho bác quá. -ukm. Tiếng ukm cộc lốc rồi
tiến thẳng về chỗ mọi người cùng nhỏ Hoa. Bác Shin về là
em cũng mừng rồi mọi người đỡ phải lo. Sớmmai lại lên
đường được ngay. Nhưng em có cảm giác gì đó rất lạ khi bác
quay về cử chỉ lời nói của bác khi gặp em. ? Chap17 Nguồn:
vozforum Tác giả: kiên zenky *NHANH TRÍ Bác Shin ai trở
lại ai cũng vui mừng. Bác ở đâu ra mà mọi người tìm mãi
không thấy. Thằng Hoàng hỏi -à ta bị lạc mãi mới tìm xuống
được dưới chân thác thấy ở đây có ánh lửa lên ta đoán mọi
người ở đây. Bị lạc? Không phải bị con chăn kia quật sao. Em
quay ra hỏi thằng Thành. -chắc ba tao không muốn để mọi
người lo lên không nói ra. Nó vừa cười vừa nói. Em cũng ậm ừ
chứ biết làm gì nữa đâu. Ngồi nói chuyện một lúc thì ông S
kiêu mọi người ngủ để mai tiếp tục lên đường. Sột
soạt....tiếng như ai đó đang lục thứ gì chắc lại thằng Hoàng
lục đồ ăn đây.em thầm nghĩ. Mất ngủ vì tiếng lục lọi em
quay ngang quay ngửa tay văng hiết thằng này rồi vào
thằng kia....ơ đệch e giật mình quay hai bên vẫn sờ thấy hai
thằng (em nằm giữa) vả lị em còn nge rõ tiếng gáy trâu bò
của thăng Hoàng thế thì không phải thằng Hoàng vậy là ai.
Em tò mò mắt nhắm mắt mở lồm cồm bò dậy trước mặt em
là bác Shin đang lục tung tóe túi đồ của nhỏ Hoa và ông
S....em đứng dậy tiến lại gần hơn. -bác đang làm gì thế.em
vừa nói vừa ngáp ngủ. Như nge thấy dọng em bác Shin dật
mình thu tay vào. -không không có gì .....à tại ta đói quá lên
muốn tìm thứ gì Đó ăn rồi bác nhanh tay nhặt những thứ đồ
vãi kia ra. Như chết đói mà phải lục nhanh và vất tung tóe
thế kia.em nghĩ thầm rồi cúi xuống phụ. Chả may tay em
chạm vào tay bác ý.... -a bác ôm tay nhăn nhó. -truyện gì
thế bác.em ngơ ngác hỏi. -à không có gì chắc ta bị con gì
đốt. Thôi không có đồ ăn thì thôi đi ngủ đi mai còn lên
đường bác Shin nói với em rồi đi thẳng vễ chỗ ngủ. Em cũng
đi về. Thực sự cảm thấy rất khó hiểu vì hành động của bác
Shin... bất chợt en nghĩ ra cái vòng bạc đeo ở tay của cái
My đưa cho, đúng bên tay đeo vòng,đúng lúc chạm và đúng
lúc có con gì đốt. Sao lại trùng hợp như vậy nhỉ. Chả
nhẽ,chả nhẽ thầy pháp cũng sợ cái vòng này. Em đi về chỗ
ngủ,nhìn thấy thằng Thành em đưa cánh tay đeo vòng lên
thử dí vào mặt nó nhưng nó đâu có phản xạ gì. Chuyện quoái
gì đang xảy ra. Bị những câu hỏi lung tung mà không có lời
giải khiến emkhông thể ngủ được. Cứ nghĩ lộn hiết cả lên....
sột soạt tiếng lúc nãy lại vang lên,lần này em bật dậy
luôn...vẫn là bác shin vẫn túi đồ đấy,dõ dàng là làm gì có đồ
ăn trong đấy thứ bác Shin muốn tìm là một thứ khác, lần
này lợi dụng lúc bác Shin không để ý em lén nút đi ra dí
thẳng chiếc vòng vào đầu ông ý xem có trùng hợp bị con gì
kắn nữa không. Á á tiếng hét làm mọi người bừng tỉnh bác
Shin vội lùi lại, thằng Thành và mọi người chạy đến. -sao
con gì đốt nữa hả bác. Em cười -hai người có chuyện gì vậy.
ÔNG S hỏi em. -ông hỏi Bác Shin xem đêm hôm lục lọi đồ
mọi người tung tóe lên. Còn nữa khi cháu dí chiếc vòng này
vào người bác thì phản ứng rất kì lạ cháu đã thử dí vào
thằng tành nhưng nó phản ứng gì đâu. -tức là mày bảo kia
không phải bố tao?.thằng Thành hỏi em. Chính xác điều tao
muốn nói ở đây là từ khi bác Shin này quay trở lại tao có
cảm giác rất lạ. Giường như nó không còn gì để chối cãi sự
thật bắt đầu phơi bầy. ÔNG S cũng kéo nhỏ Hoa lui ra. Đột
nhiên nó lao thẳng về chỗ em như thây ma thấy người em
giật mình theo phản xạ cũng chạy thật nhanh..... Bốp....cú
đấm lốc ao của thằng Hoàng làm nó lảo đảo. Choi bạn tao à
thằng giả mạo kia? Thằng Hoàng vừa nói vừa sắn tay áo.
ÔNG S cũng nhanh chộp lấy túi đồ ngề,thằng Thành cũng
rút ra trong người một tấm thẻ gì đó còn nhỏ Hoa vẫn đứng
im giường như nhỏ vẫn không tin vào sự thật này. Nó bắt
đầu bị bao vây bởi hai người mà nó sợ nhất với một thằng
khỏe như trâu.... nó hét lên một hồi rồi tản ra như một làn
khói bốc đi. Mặt thằng Hoàng đơ ra... sao có chuyện gì thế
mà sao nay anh hùng vậy cứu tao đó nha. Em vỗ vai nó -
thứ...thứ tao vừa đấm khoogggggg phải người..người à. Nó ấp
úng(trời hóa ra nó tưởng người lên mới anh hùng thế)
Truyện vừa sảy ra do chúng ta quá mất cảnh giác. Dường
như thứ chúng ta đối mặt biết được hiết điểm yếu của
chúng ta. Bây giờ mọi người phải cẩn thận hơn,thôi nghỉ đi
lấy sức thằng Shin chắc vẫn sung quanh đây thôi. Mọi người
đồng ý rồi tản về chỗ cũ ngủ thằng Hoàng có vẻ hơi sợ lên
bám váy thằng thành về chỗ ngủ. Em cũng định quay về ngủ
thì thấy nhỏ Hoa vẫn ngồi đấy mặt thững thờ...em tiến lại
gần. Hoa à anh xin lỗi! Anh không cố ý làm như thế vừa nói
em vừa ngồi xuống chỗ nhỏ. -không sao đâu anh... anh có lỗi
gì đâu mà phải xin lỗi em. Nhỏ ngừng một hồi rồi nói tiếp
nhẽ ra em phải cảm ơn anh vì anh đã bảo vệ được mọi người
tránh khỏi cãi bẫy.... và cứnhư thế em ngồi với nhỏ đến
sáng. Bác Shin vẫn chưa tìm ra. Bọn em vẫn chưa
theervleen đường được đây cũng là ngày thứ 4 ở đây rôi. P/
s: tình hình là chưa về lên voz trả lời bình luận và viết
truyện thì không thấy bài mình đâu. Nhận được tin ad xóa
vì post sai nội quy nản chả muốn viết nữa.
Chap18 Nguồn: vozforum Tác giả: kiên zenky Trước khi vào
truyện em muốn trình bầy một việc là em không hiểu sao
tại voz, zingforum , truongton xóa truyện của em. Chắc do
em đăng sai nội quy. Thực sự em rất nản chả muốn viết nữa
nhưng biets vẫn còn vài người đọc được lên em cố tóm tắt
lốt. Vì là truyện kinh dị-tình cảm-hài hước lên em biết
không thể kết thúc nhanh thế được. Một ngày nào đó em sẽ
viết phần hai khi đăng đc đúng nọi quy trên forum em xin
chấp nhận ăn gạch 0979986017. *thử thách cuối cùg Hôm nay
mọi người dậy khá sớm em và nhỏ Hoa đã cố đi tìm trước.
Thằng Thành thì rút định vị toàn cầu GPS à. Chiếc la bàn
phép mà nó đã giúp bọn em vào được đây nhưng nó chỉ xoay
vòng tròn mãi như mất phương hướng. Lúc em nản chí nhất
cũng là lúc thằng Hoàng phát hiện ra manh mối là một
mảnh vải ở chiếc áo của bác Shin rách mắc vào cành cây.
Bọn emmò theo con đường mà thằng Hoàng thấy manh mối.
Rần rần khung cảnh hiện ra một cái hang khó to và rộng.
Đen khít Nhưng đến đây thì chiếc lá trên la bàn đứng
khựng lại ở trong cái hoang. Vậy là ở đây rồi chúng ra vào
thôi-ông S nói. Bọn em bắt đầu bước vào từng bước. Với
chiếc đèn bin tí tẹo mà cái hang tối đen như mực chỉ soi
được một góc nhỏ chả ăn thua. Tóc tách tiếng nước chảy ở
những kẽ đá càng tô thêm vẻ bí hiểm của chiếc hang.... kìa
bác Shin kìa mày. Thằng Hoàng hô to. Em soi đèn bin vào
đấy,đúng quả thật bác đang nằm tựa vào tường ở đó ngực
có một viết máu khá to chắc bị thương nặng rồi.... nhỏ Hoa
không hề lo sợ nó là một cái bẫy cố lao vào làm em và mọi
người cũng lao theo. Bác vẫn còn thở đến ddaayvem cũng
mừng vì bác vẫn còn sống và em cũng thử cho chiếc vong
tay vào người bác ý nhưng không có phản ứng. Lấy trong túi
băng gạt ra băng lại cho bác,ông S thì lấy lọ giầu gió thoa
lên thái dương hai bên cho bác Shin.... được một lúc bắt đầu
bác Shin tỉnh lại. -nước nước... dọng nói yếu ớt nhưng vẫn
đủ nge thấy em rút trong ba lo chai nước ra cho bác uống.
Đợi bác dần hồi phục bắt đầu kể lại câu chuyện. Chuyện là
khi bị con quật thì con bị bậng vào nối kia(bác nói với ông
S và chỉ về hướng cửa hang) tỉnh dậy trời đã tối mà con
không thể đi được vì cú quật khá mạnh lên cố bò vào trong
hang. Thiếu nước đói lại bị viết thương hành hạ lên kệt sức
ngất đi. Đợi bác hồi phục rồi bọn em tính đi tiếp.... -không
biết hang còn đường không mà con thấy âm khí nơi đây rất
nặng. ÔNG S cũng cho rằng âm khí trong đây không bình
thường. Lẽ nào thứ muốn bắt em lại ở trong đây. Quyết
định đi tiếp cả nhóm lại lên đường....nhìn kia ở cuối hang có
ánh sáng. Cả nhóm chạy thật nhanh cuối hang là một thung
lũng khá rộng rãi. Đi xuống thì thấy một ngôi mộ cổ cũng
khá lâu rồi rêu cỏ mọc bám sung quanh. -đích đến đây rồi-
bác Shin bắt đầu rút đôi kiếm gỗ ra đưa cho thằng Thanh
một chiếc,ông S thì móc ra thanh kiếm bằng đồng xu thanh
kiếm đã kứu em đó con nhỏ Hoa thì rút ra một đống kiểu
như bùa màu vàng. Em chả biets rút gì ra lấy tạm cái vòng
ra thằng Hoàng vô dụng thì núp sau lưng em run bần bật.
ÔNG S bắt đầu đi đến gần hơn... đưa máu gà đây. Thằng
thành rút trong túi bọc máu gà được quấn cẩn thận đang
đinh đưa cho ông S thì một vật lao xuống chộp lấy làm bọc
máu gà bắn ra xa... chính nó đứa trẻ con đã đuổi em bữa
trước. Hất được bọc máu gà ra làm cho ông S và thằng
Thành phải lùi lại. Nhưng đứa trẻ kia không tấn công ai thay
vào đo nó đến gần cái mộ hơn và ngồi bệt xuống đấy ý là
bve ngôi mộ. - cái lề gì thốn kia. Thằng Hoàng lẩm bẩm rồi
cầm viên đá Lên nó lấy hiết sức đáp.....ê ê ê e e e em chưa
kịp bảo nó thì viên đá đã bay giữa đầu đứa trẻ làm nó ập
xuống. -Hỏng rồi Bác Shin hô to quả thật thằng thành đáp
xong bọn sói mắt đỏ ngầu bắt đâu tiến đến cầm đầm là
bóng đen mà nó định bắt em. Nó lao nhanh như một làn khói
đến trước ngôi mộ. Bác S hô to bảo vệ thằng Kiên vs Hoàng.
Nguy rồi.thằng Hoàng thấy sợ hơn em chưa kịp tháo chiếc
vong ra làm vũ khí thì bầy sói điên bắt đầu lao vào nhưng
bị cản lại bởi mấy người kia....đứa trẻ kia cũng guồng lên lao
thẳng túm vao ngực áo thằng Hoàng làm em giậtmình lùi ra
Thằng Hoàng thì hét ó lên thả tao ra con dị nhan này. Em
cũng chả biết làm cách nào xông vào cố lôi nó ra nhưng nó
bám chặt quá.... cửi áo ra em hô to. Thằng Hoàng hoảng hốt
cửi chiếc áo ra vì đứa trẻ kia bám vào áo lên khi cửi áo n
bị cuộn chòn như quả bóng em lấy hiết sức sút về phía cái
bóng đen nhưng xuyên qua đập thẳng vào ngôi mộ làm bóng
đen hú lên... Á à tao biết rồi nhá.... chưa kịp tìm cách gì để
tấn công vào ngôi mộ thì đứa trẻ kia xé toạc áo và xông
vào nhưng lần này là nó nhằm vào em. Hoảng hốt em dơ tay
ra đỡ. Khợp tiếng cắn đau thấu xướng nhìn lại nó đã gặm
trọn nửa cánh tay em. Đau quá em cố lấy bình tĩnh đập
thật mạnh nó xuống đất thằng Hoàng lao đến nhưng bị bóng
đen chặn lại bóp cổ nó. Còn mọi người không thể ngừng tay
ra giúp được nếu ra giúp sẽ để bọn sói vào được đây. Trong
tuyệt vọng em nghĩ mình sẽ chết ở đây. Nhưng lạ thay nó
nhả dần tay em và hét lên trong nhớt nhãi của nó em vẫn
nhìn ra được chiếc vòng tay nó lại cứu em. Vội bật chạy ra
cứu thằng Hoàng thì đứa trẻ lại xông tới nó gặm ống quần
em làm em không chạy được không còn cách nào khác em
rút chiếc vòng ra đáp vào bóng ma nó hét lên rồi tan ra. -
anh kiên.... bọc máu gà . Nhỏ hoa gọi em. Không thể đi nếu
con hãm tài cứ bám ở chân như này được. Em cố lết ra hòn
đá lấy hiết sức sút thẳng vào viên đá. Đầu đứa trẻ đập vào
toác ra nó mới chịu buông ra tuy có hơi buốt chân nhưng
em cố chạy về hướng thằng Thành. -dậy đi thôi em kéo nó
chạy về hướng máu. Nhưng đứa trẻ kia vẫn không tha cho
em vs lại mấy con chó sói thấy vậy cũng đuổi theo( vì
chúng khá đông) đang chạy thì thằng Hoàng đứng lại được
rồi để tao nó định chặn bọn kia lại choem. Không còn thời
gian e phi về phia máu gà. Cầm đượcnó lên em lấy hiết sức
đinh đáp thẳng vào mộ kia thì bóng đen xuất hiện lao tới
chỗ em. Hết truyện =)) Chap19 Nguồn: không có :-s Tác.
Giả: kiên zenky Mới đùa hiết truyện tí mà các thím đã đáo
gạch :-< *giải quyết xong Bóng đen lao đến rơ tay ra đinh
hất tung em ra thì nhỏ Hoa xông ra đỡ cho em. Bị nó hất
cũng khá mạnh nhỏ Hoa ngất lịm đi. Mẹ kiếp em lẩm bẩm
xông vào nó nhưng cũng bị hất tung ra đập mạnh vào cây.
Nhưng nó chưa tha cho em vẫn lao tiếp về phía em lúc này
thằng Thành lao ra dùng thanh kiếm gỗ đỡ cho em nhưng
vẫn không ăn thua chỉ trong tíchtắc nó đã bẻ gẫy thanh
kiếm. Lúc này ông S và bác Shin thực sự điên bác S trống
mạnh kiếm xuống đất rồi đá vào cạnh thanh kiếm khiếnnó
quay tròn toát ra một hơi lạnh buốt làm cho những chó kia
bật ra rồi biến mất. Ngay cả bóng đen từ xa thế khi bị
luồng khí kia đi qua cũng lão đảo nhưng nó lấy nhanh lại cân
bằng đấp thật mạnh vào bụng thằng Thành làm nó ngục
xuống. Bóng đen kia tiếp tục lao vào em nhưng nó bị hút lại
bưởi một lực gì đó. Em mở mắt ra nhìn thì bác S và ông
Shin đang cầm chiếc gương đọc thần chú. -đáp máu gà vào
mộ nó đi con.chúng ta khi trụ được lâu nữa đâu. Em cố đứng
dậy căn thật chuẩn rồi đáp. ÔNG S và Bác Shin cũng bung
ra bóng đen kia lao tới em khiến em lại bị bật mạnh vào cái
cây phát nữa nó phóng lại há mồm định ăn sống em thì đã
quá muộn. Choét tiếng máu gà vỡ ra bắn tung toét lên mộ.
Nó gàn théo rú lên rồi tan biến. Cố định thần em bò thật
nhanh rachỗ nhỏ Hoa. -Hoa em không sao chứ. Em lúc này
thực sự đã khóc vì người con gái mà em thích lại vì em mà
ra lông lỗi này. Ông S và bác Shin cũng ra đỡ thằng Thành.
Còn thằng Hoàng chắc không sao vì em thấy nó đang ngồi
thở hổn hển(quần tả tơi :3). Những giọt nước mắt rơi nhẹ
trên má nhỏ Hoa.... a à em không....sao mà. Tôi cố ôm lấy nhỏ
thật chặt. -lần sau em đừng dại làm như thế nhá. Anh
không muốn mất em đâu (cdsht). - thằng Thành tỉnh lại rất
may là nó không sao. Nghỉ ngơi một lúc sau khi đánh nhau
chí chóe. Bác Shin và ông S bât đầu luyện chú phong ấn lại
chiếc mộ. Kết thúc màn phong ấn bằng một thanh kiếm gỗ
cắm thẳng giữa mộ xuyên qua lớp đá. @@ mọi người dắt
nhau về PHẦN 2 TÓM TẮT KIÊN. HOÀNG hai em đi đâu mà
bỏ học mấy hôm nay. -chúng em.... đi đanh điện tử hả
haibem trượt nhật hiết tuần này cho tôi. Càng ngàng Hoa
vs em càng gắn bó hơn.... Ê mày có ẻmxinh lắm mới chuyển
vào lớp mình kìa... ....chúng ta lên đường ra Hạ Long chơi nào
THÀNH. EM. HOÀNG. MY. HOA VÀ THƯƠNG chuyến đi định
mệnh ở Hạ Long sẽ ra sao mời các bác đón đọc phần hai.
Lịch ra phần hai thì em chưa biết bay giờ phải tìm cách
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
đăng lại lên forum thì em mới ra tiếp. Bác nào giúp em một
tay cũng đc. Thân