Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

HẬU THUỶ HỬ - HỒI 115-116-117

2 trả lời, 3.864 lượt xem — Trang 1 / 1
HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI LĂM


Hồn Trương Thuận đuổi giết Phương Thiên Định
Tống tiên phong mưu lấy Ninh Hải quân


Đang nói chuyện khi Tống Giang và Đái Tôn làm lễ tế Trương Thuận ở trên cầu Tây Lăng thì có kẻ mật báo cho Phương Thiên Định biết. Phương Thiên Định bèn sai mười viên chánh tướng đem quân ra ngoài thành chia làm hai đường chận bắ Tống Giang. Năm tướng đưa quân tiến qua mũi Nam Sơn là : Ngô Trị, Triệu Nghị, Tiều Trung, Nguyên Hưng và Tô Kinh. Năm tướng đưa quân tiến từ mũi Bắc Sơn đến là : Ôn Khắc Nhượng, Thôi Vức, Liên Minh, Mâu Địch, Thang Phùng Sĩ. Cả hai cánh quân nam, bắc tất cả là mười viên chánh tướng, mỗi tướng dẫn ba ngàn quân ãm, vào khoảngnửa đêm mở cổng thành cho quân xuất trận. Bây giờ Tống Giang và Đái Tôn đang hoá vàng rưới rượu, bỗng nghe tiếng hò reo vang dậy. Phàn Thuỵ, Mã Lân ở phía bên trái, Thạch Tú ở phía bên phải, mỗi người dẫn năm nghìn quân đến mai phục từ trước, chợt thấy hiệu lửa ở phía trước, nhất loạt đốt lửa đáp ứng, rồi dẫn quân ra hai phía đuổi tới chận đánh. Quân giặc từ hai cánh nam, bắc đang tiến đến. Quân của Phương Thiên Định biết có quân Tống Giang mai phục vội chạy về đường cũ. Các tướng của Tống Giang dẫn quân đuổi theo. Bọn Ôn Khắc Nhượng không ngờ từ sau núi tháp Bảo Thúc, bọn Nguyễn Tiểu Nhị, Nguyễn Tiểu Ngũ, Mạnh Khang, dẫn năm nghìn quân xông ra chặn đường về. Mậu Địch bị bắt sống. Thang Phùng Sĩ bị loạn quân đâm chết, cánh quân ở núi nam do Ngô Trị chỉ huy cũng bị chận đánh, quay về đến cầu Định Hương thì gặp bọn Lý Quỳ, Bao Húc, Hạng sung, Lý Cổn dẫn năm trăm quân bộ xông ra chận đường. Hạng Sung, Lý Cổn vung đao múa thuẫn áp vào giữa đâm gục Nguyên Hưng; Bao Húc chém chết Tô Kinh; Lý Quỳ vung búa đánh chết Triệu Nghị. Quân giặc đến quá nửa rơi xuống hồ chết đuối. Quân giặc sai người về thành cầu cứu, viện binh chưa đến thì quân Tống Giang người ngựa đều đã rút vào núi theo đường cũ trở về chùa Linh Ẩn. Tướng Sĩ có công đánh giặc đều đến trước trướng của Tống tiên phong báo công lĩnh thưởng. Cả hai cánh quân đoạt được ngựa tốt hơn năm trăm con. Tống Giang cắt cử Thạch Tú, Phàn Thuỵ, Mã Lân ở lại giúp Lý Tuấn đóng giữ trại Tây Hồ, chuẩn bị đánh vào thành Hàng Châu. Căn dặn mọi việc đã xong, Tống Giang cùng bọn Đái Tôn, Lý Quỳ trở về doanh trại ở núi Cảo Đình. Bọn Ngô Dụng ra đón, cùng theo Tống Giang về trong trướng trung quân.
Tống Giang nói với quân sư Ngô Dụng :
- Ta thi thố chút kế mọn cũng lấy được đầu bốn tướng giặc và bắt sống tên Mậu Địch. Sẽ cho giải hắn đến quân doanh của Trương chiêu thảo để chém đầu.
Tống Giang chờ đợi vẫn chưa có tin tức cánh quân đi đánh cửa ải Độc Tùng và huyện Đức Thanh, bèn sai Đái Tôn đi xem xét gấp. Mấy ngày sau Đái Tôn trở về báo Lư tiên phong đã tiến quân qua cửa ải Độc Tùng, không bao lâu nữa sẽ đem quân đến hội. Tống Giang nghe xong nửa mừng nửa lo, bèn hỏi Đái Tôn tình hình binh tướng của Lư tiên phong thế nào.
Đái Tôn đáp :
- Chi tiết các chiến trận Đái Tôn tôi chỉ biết được đại khái. Có văn thư của Lư tiên phong gửi về trình, xin chủ tướng chớ quá buồn phiền lo nghĩ.
Tống Giang nói :
- Phải chăng ta lại mất mấy anh em nữa rồi ? Hiền đệ đừng nên giấu diếm, hãy nói thật cho ta hay biết.
Đái Tôn đáp :
- Lư tiên phong đã đem quân tiến đánh cửa ải Độc Tùng. Ở đây, hai bên đều là núi cao, chỉ có một con đường đi qua trong núi. Cửa ải dựng trên đỉnh núi, bên cạnh có một cây cổ thụ, gốc cây to đến vài chục trượng, trèo lên cây có thể nhìn khắp mọi phía. Dưới núi có nhiều rặng thông um tùm. Quân giặc đóng giữ ở đây dưới quyền ba viên tướng. Tên cầm đầu là Ngô Thắng, tên thứ hai là Tưởng Ấn, tên thứ ba là Vệ Hanh. Mới đầu bọn Ngô Thắng người nào cũng đem quân xuống núi đánh với quân Lâm Xung. Lâm Xung đã dùng xà mâu đâm chết Tưởng Ấn, Ngô Thắng thấy vậy không dám đem quân xuống núi, chỉ lo ở lại giữ vững quan ải. Sau đó Lệ Thiên Nhuận cùng bọn bốn tướng Lệ Thiên Hựu, Trương Kiệm, Trương Thao, Diệu Nghĩa đem quân đến cứu ứng. Ngày hôm sau Lệ Thiên Hựu đưa quân xuống núi. Lã Phương xuất trận chặn đánh Lệ Thiên Hựu. Hai tướng giao chiến được chừng năm sáu mươi hiệp thì Lệ Thiên Hựu bị Lã Phương phóng kích đâm chết. Quân giặc sợ hãi rút chạy lên đèo, không dám xuống đánh nữa. Sau mấy ngày đóng quân dưới núi chờ đợi, Lư tiên phong thấy vùng này đèo núi hiểm trở bèn sai Âu Bằng, Đặng Phi, Lý Trung và Chu Thông đem quân lên núi dò đường. Không ngờ Lệ Thiên Nhuận muốn báo thù cho anh, thấy bọn Âu Bằng đem quân lên leì6n tung quân xuống đánh. Giao chiến chưa được bao lâu, Lệ Thiên Nhuận đưa một đạo chém chết Chu Thông, Lý Trung cũng bị thương phải chạy về. May có viện quân đến kịp nên ba tướng mới sống thoát trở về doanh trại. Ngày hôm sau, Song tiên tướng Đổng Bình sốt ruột muốn báo thù liền thúc ngựa đến trước cửa ải lớn tiếng quát mắng tướng giặc. Quân giặc từ trong cửa ải bắn hoả pháo xuống, đạn lửa rơi sát người làm cho Đổng Bình bỏng cháy cánh tay trái, phải quay về doanh trại. Vì thế Đổng Bình phải buộc thuốc bó nẹp gỗ ở tay không cầm thương được. Dù vậy, ngay ngày hôm sau Đổng Bình lại định lên núi đánh báo thù, Lư tiên phong phải khuyên can mãi mới chịu nghe. Hôm sau nữa, thấy vết thương đã đỡ đau, Đổng Bình không báo cho Lư tiên phong biết, bàn riêng với Trương Thanh rồi hai người đi bộ lên trước cửa ải thách đánh. Lệ Thiên Nhuận và Trương Thao liền mở cửa ải ra giao chiến. Đổng Bình muốn bắt sống Lệ Thiên Nhuận liền nâng thương xông đến chặn đánh. Lệ Thiên Nhuận cũng dùng thương dài xông đến đánh Đổng Bình. Hai người giao chiến hơn mười hiệp. Đổng Bình sốt ruột muốn báo thù, không ngờ tay trái còn đau không cầm thương được đành phải lui xuống núi. Lệ Thiên Nhuận đuổi theo xuống quá cửa ải, Trương Thanh dồn sức đâm tới, nhưng Lệ Thiên Nhuận kịp né người ra sau cây thông tránh được. Ngọn giáo trong tay Trương Thanh cắm phập vào gốc thông. Trương Thanh dùng hết sức nhưng không nhổ giáo ra được, bị Lệ Thiên Nhuận phóng thương đâm trúng ngực ngã gục tại chỗ. Đổng Bình thấy Trương Thanh bị giết vội múa song thương đến đánh, không ngờ lúc ấy Trương Thao từ phía sau lia ngang một đao chém Đổng Bình đứt đôi làm hai đoạn.
Lư tiên phong nghe tin báo vội đưa quân lên cứu ứng, nhưng đến nơi thì quân địch đã lui vào trong cửa ải. Quân của Lư tiên phong đứng dưới cửa ải chưa biết đánh lên bằng cách gì. Bấy giờ Đinh Đắc Tôn và vợ chồng Cố Đại Tẩu đóng giả làm thường dân chạy loạn. Ba người đi sâu vào trong núi tìm được một con đường tắt bèn dẫn bọn Lý Lập, Thang Long, Thời Thiên, Bạch Thắng theo đường ấy đến nửa đêm vượt sang bên kia cửa ải nổi lửa đốt sáng rực. Quân giặc thấy lửa cháy rực trời biết quân Tống đã qua đèo, thảy đều sợ hãi bỏ cửa ải tìm đường chạy trốn. Khi Lư tiên phong lên cửa ải kiểm điểm binh tướng thì Tôn Tân, Cố Đại Tẩu đã bắt sống được tướng giữ ải là Ngô Thắng; Lý Lập, Thang Long bắt sống được cựu tướng giữ ải là Tưởng Ấn; Thời Thiên, Bạch Thắng bắt sống Vệ Hanh. Lư tiên phong cho áp giải cả ba tên ấy đến trước quân doanh của Trương chiêu thảo, một mặt thu nhặt thi hài Đổng Bình, Trương Thanh, Chu Thông đem mai táng ở phía trên cửa ải. Lư tiên phong dẫn quân đuổi theo bốn năm mươi dặm thì đuổi kịp, giao chiến hơn ba mươi hiệp thì giết được Lệ Thiên Nhuận. Bọn Trương Kiệm, Trương Thao, Diêu Nghĩa dẫn tàn quân liễu chết chống cự mới chạy thoát được. Bấy giờ Lư tiên phong đang trên đường đem quân tiến về đây. Chủ soái muốn biết rõ hơn, xin xem văn thư của Lư tiên phong do đệ mang về.
Tống Giang xem xong thư lòng càng nặng trĩu buồn.
Quân sư Ngô Dụng nói :
- Lư tiên phong đã đánh thắng có thể điều quân đánh ốp vào, giặc ở Hàng Châu tất phải đại bại. Bây giờ xin huynh trưởng sai người đem quân đi tiếp ứng cho cánh quân của Hồ Diên Chước.
Tống Giang đáp :
- Quân sư nói rất phải !
Nói đoạn bèn sai Lý Quỳ, Bao Húc, Hạng Sung, Lý Cổn dẫn ba ngàn quân bộ theo đường núi đi tiếp ứng cho Hồ Diên Chước. Hắc toàn phong Lý Quỳ tuân lệnh, lòng vui như mở hội đem quân đi ngay.
Lại nói chuyện cánh quân do chánh tướng Chu Đồng chỉ huy gồm năm nghìn người ngựa theo đường từ thôn Trung ở Thang trấn tiến đánh vào cửa Thái Thị. Bấy giờ dân chúng bên đường sợ hãi bỏ cả thôn xóm hàng quán chạy về thành. Chu Đồng đưa quân đến bên thành dân thành thế trận. Lỗ Trí Thâm xách thiền trượng đi thẳng đến trước thành cả tiếng quát mắng : “Bọn giặc man rợ kia mau mở cửa ra đánh với quân ta!” Quân giữ thành thấy một vị hoà thượng khiêu chiến, vội chạy về báo tin vào cung Thái tử , Bảo Quang quốc sư Đặng Nguyên Giác nghe xong tâu rằng :
- Bần tăng nghe nói quân Lương Sơn Bạc có một hoà thượng tên là Lỗ Trí Thâm quen dùng cây thiền trượng sắt. Xin điện hạ lên lầu thành cửa đông chứng kiến, bần tăng xin ra trận giao chiến với hắn !
Phương Thiên Định cả mừng bèn dẫn theo tám viên mãnh tướng cùng với nguyên suý Thạch Bảo lên ngồi trên lầu thành, tám viên mãnh tướng hộ vệ hai bên, cùng xem Bảo Quang quốc sư giao chiến với Hoa hoà thượng Lỗ Trí Thâm. Phương Thiên Định cho mở cổng thành, thả cầu treo. Bảo Quang quốc sư Đặng Nguyên Giác dẫn năm trăm quân đao thủ đi nhanh ra qua cửa thành. Lỗ Trí Thâm trông thấy, nghĩ bụng : “thì ra trong quân nam cũng có tên giặc trọc đầu!”. Lão gia phải cho hắn nếm đủ một trăm thiền trượng!” Nghĩ đoạn chẳng nói chẳng rằng vung thiền trượng xông đến đánh. Đặng Nguyên Giác cũng múa thiền trượng nghênh chiến. Hai người giao đấu hơn năm mươi hiệp không phân thắng bại. Phương Thiên Định ngồi trên lầu thành nói với Thạch Bảo :
- Ta có nghe tiếng Hoa hoà thượng Lỗ Trí Thâm ở Lương Sơn Bạc, nhưng không ngờ hắn ta xuất sắc đến thế. Qủa thực là danh bất hư truyền. Đánh bao nhiêu hiệp như thế mà không sơ hở một đường trượng nào cho Bảo Quang lợi dụng.
Thạch Bảo nói :
- Thạch Bảo tôi chưa bao giờ được thấy một đôi địch thủ đánh hay như thế.
Hai người đang nói chuyện thì quân thám mã đến báo : “Quân Tống đang kéo đến đánh cửa Bắc Quan.” Thạch Bảo vội đứng dậy, lại nghe báo Hành giả Võ Tòng thấy Lỗ Trí Thâm đánh lâu không hạ được, sợ xẩy ra sơ xuất, bèn vung giới đao xông đến tiếp ứng. Bảo Quang lượng sức không địch nổi hai người, vội xách thiền trượng quay chạy về thành. Võ Tòng liền đuổi theo, bỗng từ trong cửa thành xông ra một viên mãnh tướng. Đó là Bối Ứng Quỳ, thủ hạ của Phương Thiên Định. Bối Ứng Quỳ cắp thương thúc ngựa chặn đánh Võ Tòng. Hai tướng gặp nhau trên cầu treo. Võ Tòng lia giới đao rồi nhẩy tới nắm chặt cán thương của Bối Ứng Quỳ giật mạnh. Ứng Quỳcả người lẫn thương lăn nhào xuống ngựa. Võ Tòng bồi thêm một nhát nữa, đầu Ứng Quỳ lìa khỏi cổ. Bấy giờ Lỗ Trí Thâm đã kịp quay lại tiếp ứng. Phương Thiên Định thấy vậy vội ra lệnh thu quân vào thành, rồi kéo cầu treo. Bên quân Tống, Chu Đồng truyền lệnh cho quân sĩ lui ra mười dặm đóng trại nghỉ ngơi, một mặt sai người báo tin đánh thắng cho Tống tiên phong biết.
Ngày hôm ấy Tống Giang dẫn quân đến trước cửa Bắc Quan khiêu chiến. Thạch Bảo đeo chuỳ lưu tinh nhẩy lên ngựa, tay cầm đại đao, mở cửa thành xông ra. Bên quân Tống, Đại đao Quan Thắng thúc ngựa ra trận giao chiến với Thạch Bảo. Hai tướng đánh hơn hai mươi hiệp, Thạch Bảo quay ngựa bỏ chạy. Quan Thắng dừng ngựa quay về bản trận. Tống Giang hỏi :
- Sao hiền đệ không đuổi theo ?
Quan Thắng đáp :
- Tài nghệ đao pháp của Thạch Bảo không kém gì Quan Thắng tôi. Thấy hắn bỏ chạy tất phải hiểu là có mưu kế từ trước.
Ngô Dụng nói :
- Đoàn Khải từng nói người này quen dùng cây chuỳ lưu tinh, thường giả thua quay ngựa chạy để dụ cho đối phương lọt sâu vào chỗ hiểm.
Tống Giang nói :
- Nếu Quan Thắng đuổi theo tất sẽ mắc mưu hắn.
Nói đoạn truyền lệnh thu quân về trại, một mặt phái người đến ban thưởng cho Võ Tòng.
Lại nói Lý Quỳ dẫn quân bộ theo đường núi đi tiếp ứng cho Lư tiên phong, đến giữa đường thì gặp tàn quân của Trương Kiệm. Lý Quỳ dẫn đầu ra sức đánh giết Diêu Nghĩa bị giết trong đám loạn quân. Bọn Trương Kiệm, Trương Thao dẫn quân quay về hướng cửa ải Độc Tùng, không ngờ gặp ngay quân của Lư tiên phong đang tiến đến. Bọn Trương Kiệm liều chết mà đánh rồi cắm đầu chạy miết về phía con đường nhỏ dẫn vào núi sâu. Vì bị quân Tống đuổi theo rất gấp, bọn chúng đành bỏ ngựa chạy bộ lên núi tìm đường trốn. Không ngờ, từ trong bụi tre có hai người xách chĩa sắt xông ra. Trương Kiệm, Trương Thao trở tay không kịp, liền bị hai người kia giơ chĩa chặn ngã rồi ập đến trói dẫn xuống núi. Hai người cầm chĩa ấy không phải ai xa lạ mà chính là Giải Trân và Giải Bảo. Lư tiên phong cả mừng thấy Giải Trân, Giải Bảo, bắt sống được hai tướng giặc, bèn hội binh với bọn Lý Quỳ, gọi họp các tướng cùng đưa quân về đại trại, ở núi Cảo Đình, yết kiến Tống tiên phong. Lư Tuấn Nghĩa kể lại việc bọn Đổng Bình, Trương Thanh, Chu Thông tử trận ở cửa ải Độc Tùng. Các tướng nghe nói đều đau buồn rơi lệ, rồi đó mọi người đều tới yết kiến Tống tiên phong, cùng đem quân vào đại trại. Ngày hôm sau Tống Giang sai áp giải Trương Kiệm về doanh trại của Trương chiêu thảo ở Tô Châu chém đầu thị chúng. Lại sai đem Trương Thao ra trước cửa trại mổ bụng moi tim làm lễ tế ba tướng Đổng Bình, Trương Thanh và Chu Thông.
Tống tiên phong bàn với quân sư Ngô Dụng :
- Ta nên mời Lư tiên phong đem quân mã bản bộ đi tiếp ứng cho cánh quân của Hồ Diên Chước đang trên đường tiến đánh qua huyện Đức Thanh rồi cùng hội quân ở đây để chuẩn bị đánh thành.
Lư Tuấn Nghĩa nhận lệnh bèn dẫn quân mã lên đường, nhắm trấn Phụng Khẩu mà tiến. Quân mã vừa tới nơi thì gặp tàn quân của Tư Hành Phương chạy về. Lư Tuấn Nghĩa dàn quân đánh một trận lớn. Tư Hành Phương rơi xuống suối chết, bọn còn lại tán loạn chạy trốn. Hồ Diên Chước đến yết kiến Lư tiên phong rồi hội quân trở về đại trại ở núi Cảo Đình yết kiến Tống tiên phong. Tống Giang cùng các tướng hội họp bàn định kế sách. Đến lúc này cả hai cánh quân lớn đều đã tới Hàng Châu, còn các nơi như Tuyên Châu, Hồ Châu, cửa ải Độc Tùng đều do Trương chiêu thảo và Tùng tham mưu cai quản, vỗ yên trong cõi, chuyện không có gì đáng nói .
Tống Giang thấy trong quân Hồ Diên Chước mất hai tướng Lôi Hoành và Cung Vượng. Hồ Diên Chước kể lại việc Lôi Hoành đưa quân đến cửa nam thành huyện Đức Thanh giao chiến vùng Tư Hành Phương. Hai tướng đánh hơn ba mươi hiệp thì Lôi Hoành bị Tư Hành Phương chém lăn xuống ngựa. Cung Vượng đuổi theo Hoàng Ái, cả người ngựa ngã xuống khe, bị quân giặc xông tới đâm chết. Tướng giặc là Mễ Tuyền bị Sách Siêu vung búa đánh chết. Bọn Hoàng Ái, Từ Bạch bị bắt sống hiện đã áp giải về đây. Tư Hành Phương dẫn quân đuổi theo quân ta, ngã xuống khe chết đuối. Tiết Đẩu Nam chạy thoát trong đám loạn quân, sau không biết trốn đi đàng nào. Tống Giang nghe tin hai tướng Lôi Hoành, Cung Vượng tử trận, lại một phen đau thương rơi lệ, nói với các tướng rằng :
- Hôm trước Trương Thuận hiện hồn về báo mộng cho ta, lúc ấy ta thấy bên cạnh có ba bốn người khác cũng máu me đầm đìa. Bây giờ mới biết đó là âm hồn của các hiền đệ Đổng Bình, Trương Thanh, Chu Thông, Lôi Hoành. Khi nào chiếm được quận Ninh Hải ở Hàng Châu, ta sẽ mời các nhà sư dựng đàn làm lễ cầu siêu cho năm người anh em đó.
Nói đoạn, bèn sai người đem bọn Hoàng Ái, Từ Bạch đến trước trại quân của Trương chiêu thảo chém đầu thị chúng, việc không có gì đáng nói.
Ngày hôm ấy Tống Giang sai giết dê mổ ngựa khao đãi ba quân. Ngày hôm sau bàn định với quân sư Ngô Dụng xong, Tống Giang cắt cử các chánh phó tướng chỉ huy các cánh quân tiến đánh thành Hàng Châu.
Phó tiên phong Lư Tuấn Nghĩa dẫn mười hai chánh phó tướng đánh vào cửa Hầu Triều : Lâm Xung, Hồ Diên Chước, Lưu Đường, Gỉai Trân, Giải Bảo, Đan Đình Khuê, Nguỵ Định Quốc, Trần Đạt, Dương Xuân, Đỗ Thiên, Lý Văn, Thạch Dũng. Hoa Vinh dẫn mười bốn chánh phó tướng đánh vào cửa Cấn Sơn : Hoa Vinh, Tần Minh, Chu Vũ, Hoàng Tín, Tôn Lập, Lý Trung, Trâu Uyên, Trâu Nhuận, Lý Lập, Bạch Thắng, Thang Long, Mục Xuân, Chu Quý, Chu Phú.
Mục Hoằng dẫn mười một chánh phó tướng đến trại Tây Sơn giúp đầu lĩnh thuỷ quân Lý Tuấn đánh vào cửa Khao Hồ : Lý Tuấn, Nguyễn Tiểu Nhị, Mạnh Khang, Nguyễn Tiểu Ngũ, Thạch Tú, Phàn Thuỵ, Mã Lân, Mục Hoằng, Dương Xuân, Tiết Vĩnh, Đinh Đắc Tôn.
Tôn Tân dẫn tám chánh phó tướng đến trại cửa đông giúp Chu Đồng đánh vào các cửa Thái Thị, Tiến Kiều : Chu Đồng, Sử Tiến, Lỗ Trí Thâm, Võ Tòng, Tôn Tân, Cố Đại Tẩu, Trương Thanh, Tôn Nhị Nương.
Tám viên phó tướng ở trại cửa đông cùng bọn Lý Ứng đảm nhận việc tuần tra dọ thám ở các trại và sẵn sàng tiếp ứng cho các nơi : Lý Ứng, Khổng Minh, Dương Lâm, Đỗ Hưng, Đồng Uy, Đồng Mãnh, Vương Anh, Hổ Tam Nương.
Chánh tiên phong Tống Giang dẫn hai mươi mốt viên chánh phó tướng đánh vào đường lớn ở cửa Bắc Quan : Ngô Dụng, Quan Thắng, Sách Siêu, Đái Tôn, Lý Quỳ, Lã Phương, Qúach Thịnh, Âu Bằng, Đặng Phi, Yến Thuận, Lăng Chấn, Bao Húc, Hạng Sung, Lý Cổn, Tống Thanh, Bùi Tuyên, Tưởng Kính, Sái Phúc, Sái Khánh, Thời Thiên, Úc Bảo Tứ.
Bấy giờ Tống Giang cắt cử tướng tá chỉ huy các cánh quân đã xong bèn truyền lệnh tiến đánh khắp bốn mặt thành.
Tống Giang dẫn đại quân người ngựa tiến thẳng đến chân thành trước cửa Bắc Quan. Quân Phương Thiên Định ở trên mặt thành gióng trống, khua phèng vang trời. Rồi cửa thành bật mở, cầu treo hạ xuống. Nguyên suý giặc là Thạch Bảo cưỡi ngựa tiến ra trước. Bên trận quân Tống, Cấp tiên phong Sách Siêu vốn nóng nẩy vội vung búa lớn, chẳng nói nửa câu, phóng ngựa chận đánh Thạch Bảo. Hai tướng ngồi trên ngựa quần nhau chưa đầy mười hiệp, Thạch Bảo đâm dứ một đưòong rồi quay ngựa bỏ chạy. Sách Siêu liền tế ngựa đuổi theo. Quan Thắng thấy vậy liền lớn tiếng gọi lại, nhưng ngay lúc ấy Sách Siêu đã bị Thạch Bảo đánh một chuỳ lưu tinh trúng mặt lăn nhào xuống ngựa. Đặng Phi vội đến cứu thì Thạch Bảo cũng vừa phóng ngựa tới. Đặng Phi trở tay không kịp bị Thạch Bảo phạt một đao đứt làm hai đoạn. Cùng lúc ấy trong thành, Bảo Quang quốc sư dẫn mấy viên mãnh tướng tung quân ra đánh. Quân Tống thua phải rút chạy về phía bắc. May có Hoa Vinh, Tần Minh tứ phía ngoài dẫn quân đánh xiết tới rồi xông vào đánh lui quân nam, cứu được Tống Giang đưa về bản trại. Thạch Bảo đắc thắng, vui mừng đem quân về thành. Tống Giang và các tướng đem quân về đại trại ở núi Cảo Đình nghỉ ngơi. Tống Giang buồn rầu vào ngồi trong trướng, vì trong trận vừa rồi lại mất thêm hai tướng Sách Siêu và Đặng Phi. Ngô Dụng khuyên can :
- Quân giặc trong thành có tướng tài như vậy, chúng ta chỉ nên đánh bằng mưu, không nên đương đầu đối địch.
Tống Giang nói :
- Liên tiếp bị tổn hại thế này, chúng ta còn biết dùng cách nào mà hạ thành ?
Ngô Dụng đáp :
- Xin chủ tướng báo cho các cánh quân biết mưu kế của ta, sau đó đem quân đánh vào cửa Bắc Quan. Quân giặc trong thành tất nhiên sẽ mở cửa thành giao cihến. Ta giả thua cho giặc đuổi theo ra xa thành. Bấy giờ sẽ bắn pháo hiệu, các cánh quân nhất tề đánh ập vào tất cả các cửa thành, hễ quân ta lọt qua được cửa nào trước thì đốt lửa làm hiệu, quân giặc không cứu ứng được cho nhau, ta nhất định lập công lớn.
Tống Giang nghe xong liền sai Đái Tôn đi truyền lệnh cho tướng chỉ huy các cánh quân đều biết. Ngày hôm sau lệnh cho Quan Thắng đưa một ít quân mã đến ngoài cửa Bắc Quan khiêu chiến. Quân giữ thành nổi trống hổ trợ cho nguyên suý Thạch Bảo đem quân ra giao chiến với Quan Thắng. Hai tướng đánh chưa đầy mười hiệp. Quan Thắng vội thua chạy, Thạch Bảo xua quân đuổi theo. Bấy giờ Lăng Chấn bèn châm mồi bắn pháo hiệu. Nghe tiếng pháo nổ vang, các cánh quân áp sát các cửa liền hò reo nhất tề xông vào đánh.
Kể tiếp chuyện phó tiên phong Lư Tuấn Nghĩa dẫn bọn Lâm Xung đem quân đánh vào cửa Hầu Triều , người ngựa đến gần thành thì thấy cửa không đóng, cầu treo không rút. Lưu Đường muốn lập công đầu, vội vác đao thúc ngựa xông thẳng vào thành. Quân giữ thành thấy Lưu Đưòong phi ngựa vào, liền chặt đứt dây treo cánh cửa ngoài. Thương thay Lưu Đường dũng cảm, cả người lẫn ngựa cùng rơi chết dưới cửa hào. Nguyên thành Hàng Châu này do Tiền vương xây dựng, cửa thành đều xây theo kiểu ba lớp : lớp cửa ngoài có cánh cửa treo, lớp cửa giữa có hai cánh lớn bằng sắt, trong cùng lại một lớp cửa rào nữa. Lưu Đường vừa lọt vào lơp cửa ngoài, quân giữ thành ở trên bèn chặt đứt dây treo, cánh cửa ngoài sập xuống, hai bên có quân giặc mai phục sẵn, Lưu Đường làm sao thoát chết! Lâm Xung, Hồ Diên Chước thấy Lưu Đường bị hại liền dẫn quân quay về trại báo cho Lư Tuấn Nghĩa biết. Các cửa khác cũng không đánh vào được, đành cho quân lui về. Một mặt sai người về đại trại báo tin cho Tống tiên phong. Tống Giang nghe tin Lưu Đường thiệt mạng, đau xót thương khóc nói :
- Thương thay hiền đệ Lưu Đường. Từ ngày ta dấy nghĩa ở huyện Vận Thành, theo Tiểu thiên vương lên Lương Sơn Bạc, đã từng bao năm gian khổ chưa một ngày yên vui, lớn nhỏ hơn trăm trận giao phong, trăm chết một sống, nhưng chưa từng một lần chùn nhụt nhuệ khí. Ai ngờ hôm nay Lưu Đường đành phải chịu chết ở đây!
Quân sư Ngô Dụng nói :
- Mưu kế vừa rồi chưa tốt, đánh thành không xong đến nỗi Lưu Đường thiệt mạng. Xin chủ tướng hãy cho lui quân để trù liệu kế khác.
Tống Giang nóng lòng muốn báo thù, đau buồn than tiếc mãi không thôi. Hắc toàn phong Lý Quỳ nói :
- Xin đại huynh yên lòng, ngày mai đệ sẽ cùng bọn Bao Húc, Hạng Sung, Lý Cổn bắt sống tên giặc Thạch Bảo đem về đây!
Tống Giang nói :
- Viên tướng Thạch Bảo ấy là kẻ anh hùng xuất chúng ngươi làm sao đến gần hắn được ?
Lý Quỳ đáp :
- Huynh trưởng không tin thì cứ đợi xem, ngày mai bọn đệ không bắt sống được hắn thì không trở về gặp huynh trưởng nữa !
Tống Giang nói :
- Ngươi phải hết sức cẩn thận chớ có coi thường .
Hắc toàn phong nghe xong vội trở về trại, dọn sẵn rượu thịt rồi đi mòi bọn Bao Húc, Hạng Sung, Lý Cổn đến nhắm rượu, Lý Quỳ nói :
- Bốn người bọn ta vẫn cùng nhau ra trận. Hôm nay trước mặt Tống Huynh trưởng, ta đã quả quyết ngày mai sẽ bắt sống bằng được tên giặc Thạch Bảo, vậy bọn ngươi không được nhát gan thoái thác!
Bao Húc nói :
- Ngày mai chắc huynh trưởng cũng sẽ cho quân mã tiến trước như hôm nay. Nhưng bọn ta phải xông lên, quyết bắt cho được tên giặc Thạch Bảo!
Sáng sớm hôm sau, bọn Lý Quỳ bốn người ăn uống no say, ai nấy xách vũ khí tìm gặp Tống tiên phong xin đi bắt Thạch Bảo. Tống Giang thấy bốn người chếnh choáng hơi men, bèn nói :
- Các hiền đệ chớ nên đùa giỡn với tính mệnh.
Lý Quỳ đáp :
- Xin huynh trưởng chóo coi thường bọn tiểu đệ!
Tống Giang nói :
- Chỉ cần các ngươi biết nghe lời ta là được.
Nói đoạn lên ngựa cùng bọn Quan Thắng, Âu Bằng, Lã Phương, Qúach Thịnh phi đến trước cửa Bắc Quan, sai quân sĩ gióng trống phất cờ khiêu chiến. Lý Quỳ lòng dạ cồn cào như lửa đốt, tay cầm đôi búa đứng trước ngựa. Bao Húc nâng thanh đại đao, măt nhìn trừng trừng chỉ muốn xông ra đánh ngay. Hạng Sung, Lý Cổn tay cầm lá thuẫn, mỗi người đều giắt theo hai mươi bốn lưỡi phi đao, tay cầm giáo ngắn đứng hai bên. Bỗng nghe trên thành phèng khua trống nổi ,Thạch Bảo cưỡi trên lưng ngựa vàng, tay xách đại dao dẫn hai viên chánh tướng ra ngoài thành nghênh chiến : người đi trước là Ngô Trị, người đi sau là Liêm Minh. Ba viên tướng ấy vừa ra khỏi thành thì Lý Quỳ vốn xưa nay chưa biết sợ là gì bèn gầm lên một tiếng, rồi cả bọn bốn người nhất tề xông thẳng đến trước ngựa Thạch Bảo. Thạch Bảo vung đao đón đánh, nhưng bọn Lý Quỳ đã ập đến. Lý Quỳ phạt nhanh một búa vào chân ngựa, Thạch Bảo vội nhảy xuống chạy về phía quân nhà. Bao Húc nhanh tay chém rơi đầu Liêm Minh. Hạng Sung, Lý Cổn tung phi đao ném theo, phi đao lấp loáng giữa không trung nhu lá ngọc lá vàng bay lượn. Tống Giang ra lệnh cho mã quân xông vào thành. Quân giặc trên thành liền tới tấp lao gỗ đá xuống. Tống Giang sợ có sơ hở vội cho lui quân, không ngờ Bao Húc nhân lúc lộn xộn đã lọt vào trong thành. Tống Giang chỉ biết kêu khổ. Bấy giờ Thạch Bảo đã nấp sẵn trong cửa thành, thấy Bao Húc xông vào liền đưa xiết một đao chém Bao Húc làm hai đoạn. Hạng Sung, Lý Cổn vội hộ vệ Lý Quỳ chạy về trận nhà. Tống Giang cũng cho lui quân về trại. Điểm lại binh tướng lại thấy mất thêm Bao Húc. Tống Giang lòng càng thêm buồn. Lý Quỳ khóc thương thảm thiết chạy về bản trại. Ngô Dụng nói :
- Hôm nay cũng chưa tìm được mưu kế tốt, tuy chém đầu được một tướng giặc nhưng bên ta cũng mất một phó thủ của Lý Quỳ.
Đang lúc mọi người buồn phiền đau xót thì Giải Trân, Giải Bảo đến báo việc khẩn cấp. Tống Giang hỏi han tỉ mỉ, Giải Trân nói :
- Tiểu đệ cùng Giải Bảo đi thám thính, đến cách ngoài thành cửa nam hơn hai mươi dặm, có một nơi gọi là Phạm thôn, thấy bên bờ sông đậu liền một dãy vài chục chiếc thuyền. Anh em tiểu đệ xuống tận nơi tìm hỏi, mới hay đó là thuyền chở lương của Viên bình sự (tên chức quan coi việc xử kiện ở một huyện) ở huyện Phú Dương, tiểu đệ định giết hắn thì Viên bình sự khóc nói : “Bọn chúng tôi đều là lương dân của nhà Đại Tống, nhiều lần bị Phương Lạp bắt nộp tô thuế nặng nề, ai không tuân theo thì cả nhà bị giết sạch. Nay quân thiên triều đến đây tiểu trừ quân giặc, chúng tôi cầu mong cho thiên hạ sớm được thấy ngày thái bình. Ngờ đâu hôm nay lại phải chịu chết ở đây.” Tiểu đệ nghe người ấy kể lể sự tình thảm thiết không nỡ giết hại. Lại hỏi vì duyên cớ gì mà đến đây thì viên bình sự đáp : “Gần đây Phương Thiên Định đã truyền lệnh cho các châu huyện phải vơ vét khắp các thôn phường cho đủ số thuế năm vạn thạch gạo trắng. Già này là người đầu tiên thu được năm nghìn thạch chở đến nộp trước. Hôm nay đến đây gặp lúc đại quân vây thành nên phải đậu lại, không dám tiến.” Tiểu đệ tra hỏi tỉ mỉ như thế, xin báo để chủ tướng biết rõ.
Ngô Dụng nghe xong cả mừng nói :
- Đây là cơ hội trời cho. Đoàn thuyền lương này sẽ giúp ta lập công lớn! Xin tiên phong truyền lệnh giao cho anh em Gỉai Trân, Giải Bảo dẫn đầu đem theo cả pháo thủ Lăng Chấn, Trâu Nhuận, Lý Lập, Bạch Thắng, Mục Xuân, Thang Long, Vương Anh, Hổ Tam Nương, Tôn Tân, Cố Đại Tẩu, Trương Thanh, Tôn Nhị Nương đóng giả làm dân chèo thuyền, lặng lẽ nấp sau khoang lái, khi lọt được vào thành thì bắn pháo liên châu làm hiệu, chúng ta ở đây sẽ điều quân tiếp ứng.
Giải Trân, Giải Bảo gọi Viên bình sự lên bờ truyền đạt mệnh lệnh của Tống tiên phong, rồi dặn rằng:
- Ông là lương dân của nhà Tống thì phải làm đúng theo mưu kế này. Sau khi thành công, tất có trọng thưởng.
Sau đó các tướng tá của Tống Giang theo kế định trước đều nhảy xuống thuyền, mỗi thuyền chỉ để lại một người cầm lái, còn những người káhc thì cho hết lên bờ, nhưng phải cởi quần áo giao lại cho các tướng Vương Anh, Tôn Tayn, Trương Thanh mặc. Ba nữ tướng Hổ Tam Nương, Cố Đại Tẩu, Tôn Nhị Nương đóng giả là bà lái thuyền, bọn các viên tiểu hiệu thì làm thuỷ thủ chèo thuyền. Các tướng khác đem theo vũ khí nấp trong các khoang thuyền. Đoàn thuyền chở lương nhất loạt chèo vào đậu bên bờ sông. Lúc này các cánh quân bên quân Tống đã tiến sát các cửa thành, cách đoàn thuyền lương không xa. Viên bình sự lên bờ, Giải Trân, Giải Bảo và mấy người đóng giả làm lái thuyền đi theo đến dưới cổng thành, gọi lính canh mở cửa. Quân giữ thành nghe tiếng gọi, hỏi tỉ mỉ rồi trở vào báo tin cho thái tử Phương Thiên Định biết. Phương Thiên Định bèn sai Ngô Trị mở cửa thành, ra tận bờ sông kiểm điểm các thuyền lương rồi trở về tâu báo. Một mặt Phương Thiên Định sai sáu tướng bộ hạ dẫn một vạn quân ra ngoài thành ngăn nốt góc ở phía đông bắc để cho Viên bình sự chuyển lương vào giao nộp. Bấy giờ các tướng của Tống Giang trà trộn trong đám lái thuyền, thuỷ thủ cũng chen nhau vác gạo vào thành. Bọn Cố Đại Tẩu ba nữ tướng cũng đã đi theo lọt được vào thành. Năm nghìn thạch gạo chỉ trong khoảnh khắc đã chuyển hết. Sáu viên tướng của Phương Thiên Định ra xem xét việc chuyển lương đã dẫn quân vào thành. Bấy giờ Tống Giang cho quân tiến vào vây thành, dàn thành thế trận cách thành hai, ba dặm. Đêm hôm ấy, vào lúc canh hai, pháo thủ Lăng Chấn lấy chín quả pháo “đạn mẹ đẻ đạn con” lên đỉnh núi Ngô Sơn châm mồi bắn. Các tướng đã lọt vào thành nghe hiệu lệnh, ai nấy đều cầm đuốc châm lửa đốt khắp nơi. Trong thành bỗng chốc nhốn nháo, nhưng không ai biết rõ quân Tống đã lọt vào nhiều ít ra sao. Phương Thiên Định ở trong cung nghe tin vô cùng hoảng sợ, vội khoác áo giáp lên ngựa, lúc bấy giờ quân canh ở các cửa thành đã bỏ trốn. Quân Tống khí thế ồ ạt xông vào lập công chiếm thành.
Lại kể chuyện Lý Tuấn ở doanh trại tại núi Tây Sơn, sau khi được lệnh bèn dẫn quân đánh tới cửa sông Tinh Từ, đoạt lấy thuyền bè, bắt chủ thuyền phải chở quân sĩ lên bớ trước cửa Dũng Kim. Các tướng chia nhau đi chiếm giữ các cửa hồ. Lý Văn, Thạch Tú là hai người đầu tiên trèo lên thành. Đêm hôm ấy quân hai bên hỗn chiến trong thành, chỉ trừ cửa nam không bị vây, bọn tàn quân của Phương Thiên Định đều theo cửa ấy chạy thoát ra ngoài.
Lại nói Phương Thiên Định lên ngựa, ngoái nhìn xung quanh không thấy một tướng tá thân cận nào, chỉ có mấy tên quân bộ theo ra cửa phía nam chạy trốn. Phương Thiên Định cắm đầu thúc ngựa chạy đến chân núi Ngũ Vân thì thấy một người mình trần trùng trục, miệng ngậm ngang dao nhọn từ dưới sông bước lên bờ. Phương Thiên Định ngồi trên ngựa thấy khí thế người ấy dữ tợn, vội gia roi thúc ngựa chạy. Nhưng lạ quá, con ngựa cũng như bị quỷ ám, đánh cả trăm roi vẫn đứng im không nhúc nhích, tựa như có ai giữ chặt dây cương. Người dưới sông đã đuổi sát đến trước ngựa, với tay túm ngực giật Phương Thiên Định xuống rồi lia dao nhọn chém rụng đầu. Người ấy đoạt lấy ngựa một tay xách thủ cấp Phương Thiên Định, một tay cầm dao phi ngựa quay lại thành Hàng Châu. Lâm Xung, Hồ Diên Chước dẫn quân đuổi theo Phương Thiên Định, khi đến tháp Lục Hoà thì gặp người cưỡi ngựa xách đầu lâu trở về. Nhận ra người ấy là Thuyền hoả nhi Trương Hoành, hai tướng Lâm Xung và Hồ Diên Chước cả kinh. Hồ Diên Chước bèn gọi hỏi :
- Hiền đệ từ đâu tới đây ?
Không thấy Trương Hoành trả lời, vẫn một mạch tề ngựa vào thành. Bấy giờ đại quân người ngựa của Tống tiên phong đã vào trong thành, lấy cung điện của PhươngThiên Định làm nơi đóng suý phủ. Các tướng tá chia đi đóng giữ các hành cung. Thấy Trương Hoành cưỡi ngựa trở về, ai nấy đều kinh sợ. Trương Hoành phi ngựa đến trước mặt Tống Giang thì lăn nhào xuống đất, vứt dao nhọn và thủ cấp Phương Thiên Định xuống, cúi đầu lạy Tống Giang hai lạy rồi bật khóc nức nở. Tống Giang vội ôm chầm lấy Trương Hoành hỏi :
- Hiền đệ từ đâu đến đây ? Nguyễn Tiểu Thất hiện giờ ở đâu ?
Trương Hoành đáp :
- Tiểu đệ không phải là Trương Hoành!
Tống Giang hỏi :
- Ngươi không phải là Trương Hoành thì là ai ?
Trương Hoành đáp :
- Tiểu đệ là Trương Thuận, bị quân canh thành bắn chết ở ngoài cửa Dũng Kim, còn một chút u hồn bồng bềnh không rời sông nước, may được Chấn Trạch Long quân ở Tây Hồ thu dùng, cho làm Kim Hoa thái bảo, giữ lại làm thần Long cung ở thuỷ phủ. Hôm nay huynh trưởng cho quân đánh thành Hàng Châu, âm hồn của tiểu đệ bám sát Phương Thiên Định, vào khoảng nửa đêm theo hắn ra khỏi thành. Bấy giờ tiểu đệ thấy đại ca Trương Hoành đang một mình bơi trên sông lớn liền mượn lấy thân xác mà chạy gấp lên bờ, đuổi theo Phương Thiên Định, đến chân núi Ngũ Vân thì đuổi kịp. Tiểu đệ bèn giết tên giặc ấy đem thủ cấp nộp huynh trưởng.
Nói xong, ngã vật xuống đất. Tống Giang vội đến dìu đứng dậy. Trương Hoành mở mắt nhìn thấy Tống Giang và các tướng đao kiếm, tua tủa như rừng, quân sĩ đứng chật đất.
Trương Hoành hỏi :
- Có phải anh em ta gặp nhau dưới suối vàng là ở đây không ?
Tống Giang khóc đáp :
- Vừa đây linh hồn Trương Thuận nhập vào xác hiền đệ đuổi giết tên giặc Phương Thiên Định. Không phải hiền đệ đã chết, chúng ta ở đây đều là người sống cả. Hiền đệ cứ nhìn kỹ xem!
Trương Hoành nói :
- Nếu thế thì đúng là em ta đã chết rồi !
Tống Giang nói :
- Trương Thuận định theo cửa hồ vào thành đốt lửa báo hiệu, không ngờ khi vượt thành ở cửa Dũng Kim, bị lính canh phát giác, trúng tên mà chết.
Trương Hoành nghe xong khóc nấc một tiếng “Em ơi!”, rồi ngã vật ra đất. Khi các tướng chạy đến thì Trương Hoành đã nằm sõng soài, rũ rượi. Đúng là :

Chưa theo thần chết về âm phủ
Cũng bị ma vương hiện hồn trêu


Chưa biết Trương Hoành ngã ngất, tính mệnh ra sao, xem hồi sau sẽ rõ.


Hết chương 115
Đăng nhập để trả lời
0
HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI SÁU

Đường Hấp Châu, Lư Tuấn Nghĩa tiến quân
Đèo Ô Long, Tống Công Minh đánh lớn.



Đang nói chuyện bấy giờ Trương Hoành nghe nói Trương Thuận đã chết thì đau xót ngất đi hồi lâu mới tỉnh lại. Tống Giang nói :
- Hãy dìu Trương Hoành vào sau trướng chăm sóc cho khoẻ, rồi sẽ hỏi tình hình anh em đi đường biển thế nào.
Nói đoạn, Tống Giang sai Bùi Tuyên, Tưởng Kính ghi chép công lao của các tướng, hẹn mọi người đến tụ họp vào đầu giớ Tỵ. Lý Tuấn, Thạch Tú bắt sống được Ngô Trị; ba nữ tướng bắt sống Trương Đạo Nguyên; Lâm Xung dùng xà mâu đâm chết Lãnh Cung; Giải Trân, Giải Bảo giết Thôi Vức. Tướng giặc sống sót chạy thoát năm tên, đó là Thạch Bảo, Đặng Nguyên Giác, Vương Tích, Tiểu Trung và Ôn Khắc Nhượng. Tống Giang sai yết bảng vỗ yên trăm họ, khao thưởng ba quân, áp giải bọn Ngô Trị, Trương Đạo Nguyên đến trước quân doanh của Trương chiêu thảo chém đầu thị chúng. Viên bình sự có công hiến thuyền lương được Tống Giang viết văn thư đề cử làm huyện lệnh Phú Dương , Trương chiêu thảo lấy quan bằng khống chỉ đề họ tên cấp ngay cho Viên bình sự, chuyện ấy không cần phải nói. Các tướng đều về trong thành nghỉ ngơi. Quân hầu vào báo : “Nguyễn Tiểu Thất đi đường sông đã đến.” Tống Giang liền cho mời vào trong trướng .
Nguyễn Tiểu Thất nói :
- Tiểu đệ cùng với Trương Hoành, Hầu Kiện và Đoàn Cảnh Trụ đem các thuỷ thủ ra biển tìm được thuyền chèo đến huyện Hải Diệm để tìm cách cho thuyền vào sông Tiền Đường. Không ngờ sóng to gió lớn thuyền trôi ra biển cả. Cố sức chèo vào bờ thì sóng gió làm hỏng thuyền, các anh em đều rơi xuống biển. Hầu Kiện, Đoàn Cảnh Trụ không biết bơi đều bị chết đuối. Các thuỷ thủ cố bơi vào bờ, tản lạc mỗi người một nơi. Tiểu đệ bơi trước vào bờ ở cửa Chữ Sơn, bị sóng giật trôi dạt đến chân núi Báu Phan, rồi từ đó bơi về đây. Tiểu đệ thấy Trương Hoành bơi trên sông Trường Giang đang lội lên bờ ở gần núi Ngũ Vân nhưng một lúc sau không thấy đâu nữa. Đêm qua tiểu đệ thấy lửa cháy trong thành, lại nghe tiếng súng liên châu nổ vang, biết là huynh trưởng đang đánh vào thành Hàng Châu, vì vậy tiểu đệ mới bơi vào bờ. Chẳng hay Trương Hoành đã về đến nơi chưa ?
Tống Giang kể lại cho Nguyễn Tiểu Thất nghe chuyện của Trương Hoành, rồi sai gọi Trương Hoành đến cho anh em gặp nhau, lại tiếp tục giao cho hai người làm đầu lĩnh thuỷ quân chỉ huy chiến thuyền như trước. Tống Giang truyền lệnh cho các đầu lĩnh thuỷ quân thu thập thuyền bè trên sông để chuẩn bị tiến đánh Mục Châu. Tống Giang lại nghĩ đến Trương Thuận anh linh hiển hiện như thế, bèn cho dựng đền thờ bên bờ Tây Hồ, treo biển ngạch “Kim Hoa thái bảo”. Tống Giang đích thân đến làm lễ tế. Sau ngày dẹp yên loạn Phương Lạp, lập công lớn với triều đình, Tống Giang về kinh đem sự việc Trương Thuận tâu lên được thiên tử sắc phong là “Kim Hoa tướng quân”, giao cho quân dân Hàng Châu đèn hương thờ phụng.
Lại nói Tống Giang đóng suý phủ trong hành cung của Phương Lạp ở Hàng Châu, buồn nghĩ từ lúc qua sông Dương Tử đến nay tổn thất biết bao tướng sĩ, càng nghĩ lại càng thêm sầu muộn. Tống Giang bèn đến chùa Tĩnh Từ xin nhà chùa dựng đàn tràng làm lễ bẩy ngày đêm để siêu độ cho vong hồn anh em các tướng tử trận, mỗi người đều có bài vị đặt riêng một bàn thờ. Xong lễ cầu siêu, Tống Giang ra lệnh phá huỷ các đồ dùng riêng trong cung của Phương Thiên Định, còn vàng bạc châu báu vải vóc thu lấy để chia thưởng cho ba quân tướng sĩ. Dân chúng Hàng Châu đều được bình yên vô sự. Tống Giang cho mở tiệc chúc mừng. Rồi đó Tống Giang cùng quân sư Ngô Dụng bàn tính kế sách tiến đánh Mục Châu. Bấy giờ đã gần cuối tháng tư, bỗng có tin bào : “Phó đô đốc Lưu Quang Thế cùng sứ giả triều đình từ Đông Kinh đang trên đường đi tới Hàng Châu.” Tống Giang cùng các tướng ra ngoài cửa Bắc Quan đón tiếp, mời sứ giả và đô đốc vào thành. Sứ giả đến hành cung tuyên đọc thánh chỉ : “Sắc cho tiên phong sứ Tống Giang cùng các tướng sĩ bộ hạ có công đánh giặc Phương Lạp nhiều lần lập chiến công, nay ban cho ngự tửu có dấu niêm phong của hoàng đế ba mươi lăm bình, áo gấm ba mươi lăm chiếc để thưởng cho các viên chánh tướng. Còn các viên phó tướng chiếu theo danh sách đều được cấp thưởng vải lụa.” Nguyên là triều đình chỉ mới biết một mình Công Tôn Thắng không qua sông đi đánh Phương Lạp, chứ chưa biết rõ nhiều đầu lĩnh đã tử trận trong các trận đánh vừa rồi. Tống Giang nhìn đống đồ thưởng ba mươi lăm bình ngự tửu và ba mươi lăm chiếc áo gấm, lòng quặn đau như thắt, nước mắt trào ra ướt đầm vạt áo. Sứ giả hỏi thăm đầu đuôi sự việc, Tống Giang nói với sứ giả là nhiều đầu lĩnh thiệt mạng trong các trận đánh gần đây. Sứ giả nói :
- Các tướng trận vong nhiều như vậy, sao triều đình không hề biết ? Hạ quan bề kinh sẽ xin tâu lên thiên tử.
Tống Giang sai mở tiệc khoản đãi sứ giả. Đô đốc Lưu Quang Thế ngồi ghế chủ tiệc. Các đầu lĩnh lớn nhỏ theo thứ bậc cùng ngồi, ai nấy đều được hưởng ban ngự tửu, thấm ơn mưa móc của triều đình. Các tặng vật ban thưởng cho các chánh phó tướng trận vong đều được giữ lại để ngày hôm su lập bàn thờ tế vọng. Tống Giang lấy một bình ngự tửu và một chiếc áo gấm đem đến miếu thờ Trương Thuận, đích thân gọi hồn Trương Thuận về hưởng tế. Tế xong đem áo gấm mặc cho pho tượng thần bằng đất, còn các đồ vật khác thì thiêu hoá. Sứ giả nghỉ ngơi vài hôm rồi lên đường trở về kinh sư.
Ngày tháng thấm thoát chẳng bao lâu đã hơn một tháng kể từ khi lấy được Hàng Châu. Trương chiêu thảo sai người đem văn thư đến thúc giục Tống tiên phong xuất quân, Tống Giang, Ngô Dụng mời Lư Tuấn Nghĩa đến bàn bạc :
- Từ đây theo đường sông tiến thẳng đến sào huyệt giặc ở Mục Châu. Đi Hấp Châu thì phải theo đường nhỏ qua cửa ải Dục Linh. Anh em ta thì phải chia quân tại đây, chẳng hay hiền đệ muốn chọn đường nào.
Lư Tuấn Nghĩa nói :
- Điều binh khiển tướng thảy đều tuân theo nghiêm lệnh của huynh trưởng, đệ đâu dám lựa chọn.
Tống Giang nói :
- Đã đành như thế, nhưng thử xem mệnh trời ra sao ?
Nói đoạn phân chia số người làm hai đội viết vào hai lá thăm. Tống Giang và Lư Tuấn Nghĩa thắp hương cầu khấn rồi mỗi người bốc một thâm. Tống Giang bốc được thâm đánh Mục Châu, Lư Tuấn Nghĩa bốc được thâm đi đánh Hấp Châu.
Tống Giang nói :
- Sào huyệt của Phương Lạp ở trong động Bang Nguyên, huyện Thanh Khê. Hiền đệ đánh lấy Hấp Châu, chia quân mà đóng giữ rồi biên thư về báo tin để cùng ta hẹn ngày tiến đánh sào huyệt Phương Lạp .
Lư Tuấn Nghĩa mời Tống tiên phong chuẩn bị việc cắt cử các tướng tá chỉ huy các cánh quân.
Chánh tiên phong Tống Giang dẫn ba mươi sáu viên chánh phó tướng đến đánh Mục Châu và đèo Ô Long : Quân sư Ngô Dụng, Tần Minh, Lý Ứng, Đái Tôn, Chu Đồng, Lý Quỳ, Lỗ Trí Thâm, Võ Tòng, Giải Trân, Gỉai Bảo, Lã Phương, Qúach Thịnh, Phàn Thuỵ, Mã Lân, Yến Thuận, Tống Thanh, Hạng Sung, Lý Cổn, Vương Anh, Hổ Tam Nương, Lăng Chấn, Đỗ Hưng, Sái Phúc, Sái Khánh, Bùi Tuyên, Tưởng Kính, Úc Bảo Tứ.
Các chánh phó tướng đầu lĩnh thuỷ quân, bẩy viên chỉ huy chiến thuyền theo quân bộ đánh Mục Châu : Lý Tuấn, Nguyễn Tiểu Nhị, Nguyễn Tiểu Thất, Nguyễn Tiểu Ngũ, Đồng Mãnh, Đồng Uy, Mạnh Khang.
Phó tiên phong Lư Tuấn Nghĩa dẫn hai mươi tám viên chánh phó tướng tiến đánh Hấp Châu và cửa ải Dục Linh : Quân sư Chu Vũ, Lâm xung, Hồ Diên Chước, Dương Hùng, Thạch Tú, Đan Đình Khuê, Nguỵ Định Quốc, Tôn Lập, Hoàng Tín, Âu Bằng, Đặng Phi, Đỗ Thiên, Trần Đạt, Dương Xuân, Lý Trung, Tiết Vĩnh, Trâu Uyên, Trâu Nhuận, Lý Lập, Lý Văn, Thang Long, Thạch Dũng, Thời Thiên, Đinh Đắc Tôn, Tôn Tân, Cố Đại Tẩu, Trương Thanh, Tôn Nhị Nương.
Cánh quân của Lư Tiên Phong, kể cả chủ suý, tất cả là hai mươi chín viên chánh phó tướng, chỉ huy ba vạn người ngựa chọn ngày tiến phát. Lư Tuấn Nghĩa đến từ biệt Lưu đô đốc và Tống tiên phong rồi xuất quân theo đường núi từ Hàng Châu tiến qua huyện Lâm An.
Lại nói Tống Giang cho chỉnh đốn thuyền bè người ngựa, cắt cử các chánh phó tướng chỉ huy các đội quân, chọn ngày làm lễ tế cờ xuất quân, thuyền ngựa trông nhau, thuỷ lục cùng tiến. Bấy giờ trong thành Hàng Châu bệnh dịch lan tràn, bộ hạ của Tống Giang đã có sáu tướng mắc bệnh : Trương Hoành, Mục Hoằng, Khổng Minh, Chu Quý, Dương Lâm, Bạch Thắng. Cả sáu viên ấy đều chưa khỏi ốm nên không theo đại quân đi đánh được. Mục Xuân và chánh phó tướng ở lại thành Hàng Châu, còn các tướng tá khác theo Tống Giang đi đánh Mục Châu, tất cả là ba mươi bảy viên theo đường ven sông nhắm huyện Phú Dương tiến phát.
Hãy tạm chưa nói chuyện hai cánh quân người ngựa lên đường như thế nào, kể tiếp chuyện Sài Tiến và Yến Thanh sau khi từ biệt Tống tiên phong tại đình Truy Lý ở Tú Châu, đi qua huyện Hải Diêm ra biển đáp thuyền qua Việt Châu, đi vòng vèo đến huyện Chư Kỳ, qua đò ở bến Cá, sang địa giới Mục Châu. Tướng giữ ải ngăn lại xét hỏi. Sài Tiến đáp :
- Tiểu nhân là nho sinh ở trung nguyên, biết xem thiên văn địa lý, hiểu vận hội âm dương, thạo phong vân khí tượng, kinh sách, ba giáo chín dòng không điều gì không biết, xa trông đất Giang Nam có khí tượng thiên tử nên tìm đến, sao các vị lại rào lấp đường tiến vào người hiền ?
Tướng giữ ải nghe lời nói biết Sài Tiến chẳng phải người tầm thường, bèn hỏi rõ họ tên. Sài Tiến đáp :
- Tiểu nhân họ Kha tên Dẫn, một thầy một tớ tìm đường đến thượng quốc, không vì duyên cớ nào khác.
Tướng giữ ải lưu Sài Tiến nghỉ lại, rồi sai người về Mục Châu báo tin cho thừa tướng Tố Sĩ Viễn, tham chính Thẩm Thọ, thiên tử Hoàn Dật và nguyên suý Đàm Cao biết. Hữu thừa tướng Tổ Sĩ Viễn sai người đưa Sài Tiến về Mục Châu tương kiến. Hai bên gặp nhau chào hỏi xong, Sài Tiến nói qua lý do tìm đến, cả bốn đại thần của Phương Lạp đều xúc động. Lại thêm phong thái, lời lẽ của Sài Tiến lịch thiệp hơn người nên bọn họ không chút nghi ngờ. Tổ Sĩ Viễn cả mừng cho thiêm thư Hoàn Dật dẫn Sài Tiến đến đại nội ở huyện Thanh Khê yết kiến Phương Lạp. Nguyên là ở Mục Châu và Hấp Châu, Phương Lạp đều có cung điện, triều đình có năm phủ sáu bộ đều đóng cả trong động Bang Nguyên thuộc huyện Thanh Khê.
Sài Tiến và Yến Thanh theo Hoàn Dật đến kinh đô của Phương Lạp ở huyện Thanh Khê. Trước hết vào yết kiến tả thừa tướng Lưu Mẫn Trung, Sài Tiến bàn luận chính sự cổ kim, lời lẽ hùng hồn, thông thái. Lâu Mẫn Trung cả mừng mời Sài Tiến nghỉ lại trong trướng phủ khoản đãi trọng hậu. Thấy thầy trò Sái Tiến, Yến Thanh thông minh lịch thiệp. Lưu Mẫn Trung đã vừa ý đến tám chín phần. Lưu Mẫn Trung nguyên là thầy dạy học ở huyện Thanh Khê, tuy có ít văn chương chữ nghĩa, nhưng không lấy gì làm giỏi giang cho lắm, nghe Sài Tiến kể chuyện thì rất khâm phục, định ngày hôm sau vào triều sẽ tâu lên quốc vương Phương Lạp. Sáng hôm sau, Phương Lạp ngự ở chính điện, các thị thần, cung nữ đứng hầu ở phía sau, bên ngoài là các đại thần khanh tướng chia làm văn võ hai bên, cùng các võ sĩ thị tùng đứng hầu trước viện. Hữu thừa tướng Lưu Mẫn Trung bước ra khỏi hàng tâu rằng :
- Tâu bệ hạ, đất trung nguyên vốn là quê hương của đức Khổng Tử. Nay có một hiền sĩ, họ tên là Kha Dẫn có tài năng kiêm thông văn võ, trí dũng đều đủ, am hiểu thiên văn địa lý, tam giáo cửu lưu, bách gia chư tử không điều gì không biết. Người ấy vì lòng hoài vọng thiên tử đã tìm đường đến đây, hiện đang chờ xin vào bệ kiến.
Phương Lạp nói :
- Có hiền sĩ tìm đến, mau truyền cho vào bệ kiến.
Quan thủ môn đại sứ liền dẫn Sài Tiến đến dưới điện. Sài Tiến theo đúng nghi thức lạy chào, tung hô vạn tuế đã xong, quan tuyên lễ cho phép bước vào trước rèm. Phương Lạp thấy Sài Tiến là người quý phái khác thường, có tướng dòng dõi đế vương thì lấy làm mừng. Phương Lạp hỏi :
- Hiền sĩ có nói nhắm theo khí tượng thiên tử mà đến, là có ý chỉ nơi nào đây ?
Sài Tiến tâu :
- Kha Dẫn tôi nghèo hèn, sinh trưởng ở trung nguyên, cha mẹ đều mất sớm, bản thân chỉ theo đòi học vấn để truyền nối bí quyết của tiên hiền, lĩnh thị những áng vãn huyền diệu của tổ sư. Gần đây ban đêm xem thiên tượng thấy sao đế tinh ngời sáng chiếu dọi vào đất Đông Ngô. Vì thế thần không quản xa xôi nghìn dặm nhắm theo tú khí mà đi. Khi đến Giang Nam lại thấy một vầng khí tượng thiên tử năm sắc khởi lên từ đất Mục Châu. Nay thần được chiêm ngưỡng long nhan thiên tử, uy nghi tư thế phượng rồng, thần thái như mặt trời ngời sáng, ấy là ứng vào khí tượng thiên tử vậy. Thần thật muôn phần may mắn, vui mừng khôn xiết.
Sài Tiến nói xong lại sụp lạy hai lạy. Phương Lạp nói :
- Quả nhân tuy có đất đai một giải ở vùng đông nam, gần đây bị bọn Tống Giang xâm lấn chiếm đoạt thành trì. Nay nghe nói bọn chúng đã tiến gần đến kinh đô, chẳng hay quả nhân phải đối phó thế nào ?
Sài Tiến tâu rằng :
- Thần nghe người xưa có câu : “Dễ được thì dễ mất, khó được thì khó mất”, nay bệ hạ lập riêng bờ cõi ở vùng đông nam, từ khi khai cơ lập nghiệp đến nay ruỗi dài thẳng tiến, thu đoạt được biết bao châu quận. Nay tuy bị Tống Giang xâm chiếm một vài nơi, không bao lâu vận số lại quay về, thánh thượng không chỉ lấy lại một cõi Giang Nam, ngày sau cả xã tắc trung nguyên này ắt sẽ thuộc về bệ hạ.
Phương Lạp cả mừng, sai bưng chiếc đôn bọc gấm đến cho Sài Tiến ngồi và sai bày ngự yến khoản đãi, phong cho Sài Tiến làm trung thư thị lang. Từ đó Sài Tiến hàng ngày được chầu hầu bên cạnh Phương Lạp, chẳng phải là không biết dùng những lời lẽ ngon ngọt a dua siểm nịnh nhằm đạt mục đích của mình. Trong khoảng chưa đầy nửa tháng, từ Phương Lạp cho đến các quan trong ngoài không một ai không yêu mến Sài Tiến. Sau đó Phương Lạp thấy Sài Tiến xử lý mọi việc đều được công bằng nên hết lòng yêu quý, bèn bảo riêng tả thừa tướng Lưu Mẫn Trung làm mối, muốn gã công chúa Kim Chi cho Sài Tiến, phong cho chức chủ tước đô uý. Yến Thanh đổi tên là Văn Bích, người ta đều gọi là Văn phụng uý. Từ sau ngày thành hôn với công chúa, Sài Tiến được tự do ra vào trong cung điện, hiểu biết cặn kẻ mọi việc trong ngoài. Mỗi khi có việc quan trọng, Phương Lạp đều cho mời Sài Tiến vào cung bàn bạc. Sài Tiến thường tâu :
- Bệ hạ có khí sắc chân chính, chỉ vì sao thiên cang xung phạm nên có phần bất an trong khoảng nửa năm. Đợi đến khi thủ hạ của Tống Giang bị diệt hết không còn một viên chiến tướng, sao thiên cang lu mờ, bệ hạ lại phục hưng cơ nghiệp : ruỗi dài thẳng tiến chiếm gọn cả đất trung nguyên.
Phương Lạp nói :
- Thủ hạ của quả nhân có mấy viên sủng tướng đều đã bị Tống Giang làm thiệt mạng, không biết nên tính thế nào ?
Sài Tiến lại tâu rằng :
- Thần xem thiên tướng thấy vận số của bệ hạ tướng tinh tuy có mấy chục nhưng đều không phải là chính khí, chẳng bao lâu nữa tất sẽ mất cả, duy có hai mươi tám vì tinh tú sẽ phò tá bệ hạ phục hưng cơ nghiệp. Trong bọn Tống Giang rồi sẽ có mười mấy viên tướng về hàng bệ hạ, trong đó có đến mấy người thuộc số hai mươi tám vì tinh tú kia, đó đều là những kẻ bề tôi giúp bệ hạ mở rộng đất đai bờ cõi.
Phương Lạp nghe nói cả mừng. Có thơ làm chứng như sau :

Tâm thất đương thời trừng Thái sử
Hà nhân bất tôi Lý Lăng hằng
Thuỷ tri quý sủng Kha phò mã
Nhất niệm nguyên lại vị Tống Giang

Phòng tối bao năm giam Thái sử (1)
Nào người bắt tội Lý Lăng hàng
Ai hay Kha Dẫn làm phò mã
Chỉ cốt dò la giúp Tống Giang


--------------------------
1. Thái sử : chỉ Tư Mã Thiên giữ chức thái sử lệnh đời Hán Vũ Đế. Bấy giờ Lý Lăng (là cháu danh tướng Lý Quảng) đem quân đi đánh Hung Nô, thế cô phải đầu hàng. Tư Mã Thiên xét tình thế không quy kết tội đầu hàng cho Lý Quảng. Hán Vũ Đế tức giận giam Tư Mã Thiên vào tâm thất (phòng tắm).
----------------------------------

Tạm chưa kể chuyện Sài Tiến làm phò mã, kể tiếp chuyện Tống Giang dẫn đại quân người ngựa rời Hàng Châu tiến phát về phía huyện Phú Dương. Bây giờ Bảo Quang quốc sư Đặng Nguyên Giác, nguyên suý Thạch Bảo và bọn Vương Tích, Tiểu Trung, Ôn Khắc Nhượng đã hội tụ tàn quân người ngựa về đóng giữ cửa ải ở huyện Phú Dương, một mặt sai người về Mục Châu xin chi viện. Hữu thừa tướng Tổ Sĩ Viễn sai hai viên chỉ huy sứ thuộc đội thân quân dẫn một vạn quân mã đến ứng cứu cho bọn Đặng Nguyên Giác. Chánh chỉ huy là Bạch Khâm, phó chỉ huy là Cảnh Đức đều có sức khoẻ địch nổi vạn người, nay đem quân đến huyện Phú Dương cùng hội quân với Bảo Quang quốc sư đóng giữ ở đầu núi.
Đại quân người ngựa của Tống Giang đã tiến đến eo biên Thất Lý, thuỷ quân đã chờ sẵn để chở người ngựa đi qua. Thạch Bảo trông thấy liền khoác chuỳ lưu tinh, tay cầm phong đao nhẩy lên ngựa, rời vùng núi huyện Phú Dương đón đánh Tống Giang.
Bên quân Tống, Đại đao Quan Thắng định thúc ngựa ra trận thì nghe tiếng Lã Phương kêu lớn :
- Xin đại ca tạm dừng để xem Lã Phương tôi giao đấu với tên giặc kia vài hiệp.
Tống Giang đứng dưới cờ tướng ngước nhìn, thấy Lã Phương một mình một ngựa, tay nâng ngọn kích xông thẳng vào Thạch Bảo, Thạch Bảo vội múa phong đao đón đánh. Hai tướng ngồi trên lưng ngựa quần thảo đến hơn năm mươi hiệp, đao pháp của Lã Phương đã có phần sút kém. Qúach Thịnh thấy vậy bèn nâng kích tề ngựa đến trợ chiến. Hai tướng hết sức đánh giáp vào. Thạch Bảo chỉ một thanh đao chống chọi với hai ngọn kích nhưng không hề một sơ suất nhỏ. Quang quốc sư vội cho khua chiêng thu quân. Nguyên là Bảo Quang thấy chiến thuyền trên sông Dương Tử nhân lúc thuận gió đã cập vào bờ cát. Bảo Quang sợ bị lọt vào thế gọng kìm nên cho thu quân. Lã Phương, Quách Thịnh đâu chịu buông tha, lại giao đấu với Thạch Bảo bốn năm chục hiệp nữa. Bên trận quân Tống, lại thêm Chu Đồng thúc ngựa, cắp thương xông đến. Thạch Bảo biết thế không địch nổi ba tướng, vội vã gạt mở đường chạy thoát. Tống Giang vẫy roi ngựa thúc quân ồ ạt tiến lên chiếm đèo Phú Dương. Quân mã của Thạch Bảo trên đường rút chạy không dừng lại được, phải chạy thẳng sang huyện Đồng Lư. Tống Giang luôn đêm cho quân đuổi theo, qua khỏi đèo Bạch Phong mới dừng quân đóng trại.
Đêm ấy Tống Giang sai bọn Giải Trân, Giải Bảo, Yến Thuận, Vương Nuỵ Hổ, Nhất Trượng Thanh theo đường phía đông; Lý Quỳ, Hạng Sung, Lý Cổn, Phàn Thuỵ, Mã Lân theo đường phía tây, mỗi người dẫn một nghìn quân bộ tiến đến cướp trại của Thạch Bào ở huyện Đồng Lư. Lại sai bọn Lý Tuấn, ba anh em họ Nguyễn, hai anh em họ Đồng và Mạnh Khang theo đường sông đưa chiến thuyền tiến lên.
Kể tiếp chuyện bọn Gỉai Trân dẫn quân bộ tiến đến huyện Đồng Lư, bấy giờ đã vào khoảng canh ba, Bảo Quang quốc sư đang cùng Thạch Bảo bàn bạc việc quân, bỗng nghe tiếng hoả pháo nổ vang, ai nấy hoảng hốt lên ngựa. Nhìn ra xung quanh thấy khắp ba phía, lửa cháy ngùn ngụt, bọn tướng tá của Thạch Bảo chỉ biết cắm đầu theo chủ tướng tìm đường chạy trốn. Cả ba cánh quân người ngựa ào tới chém giết. Ôn Khắc Nhượng chậm chân không kịp lên ngựa phải theo đường tắt chạy trốn. Không dè lại gặp Vương Nuỵ Hổ và Nhất Trượng Thanh chặn đánh rồi bị bắt sống. Bọn Lý Quỳ, Hạng Sung, Lý Cổn, Phàn Thuỵ, Mã Lân kéo đi đốt phá đánh giết khắp nơi trong huyện. Tống Giang được tin vội truyền lệnh cho đại quân nhổ trại, tiến đến đồn trú ở huyện Đồng Lư. Vương Nuỵ Hổ và Nhất Trượng Thanh áp giải Ôn Khắc Nhượng đến báo công, Tống Giang sai đưa đến quân doanh của Trương chiêu thảo ở Hàng Châu chém đầu thị chúng, chuyện không cần nói đến.
Ngày hôm sau, Tống Giang truyền lệnh cho quân thuỷ quân bộ cùng tiến đến chân đèo Ô Long. Bên kia đèo là phần đất Mục Châu. Lúc này Bảo Quang quốc sư và các tướng khác đã đem quân mã lên trên đèo đóng giữ ở các cửa ải. Cửa ải Ô Long này dựa vào sông Trường Giang, núi cao nước xiết, trên đèo là ải quan phòng, chiến thuyền dàn đậu dưới sông. Tống Giang cho quân mã dừng lại đóng trại sát dưới chân đèo. Ở cánh quân bộ, Tống Giang sai Lý Quỳ, Hạng Sung, Lý Cổn dẫn năm trăm quân đao thủ đi trước dò đường. Khi bọn Lý Quỳ đến dưới chân đèo Ô Long thì quân giữ ải từ trên núi lăn gỗ đá xuống ào ào. Quân đao thủ của Lý Quỳ không sao tiến lên được. Lý Quỳ phải đem quân trở về báo tin với Tống tiên phong. Trước đó Tống Giang đã sai Nguyễn Tiểu Nhị, Mạnh Khang, Đồng Mãnh, Đồng Uy đưa một nửa số chiến tướng cùng dẫn một nghìn quân thuỷ đi trên một trăm chiến thuyền cho quân sĩ phất cờ gióng trống hát vang những bài ca sơn dã, từ từ đem chiến thuyền tiến sát đến dưới chân đèo Ô Long. Nguyên dưới chân đèo Ô Long này bên phía dựa núi là thuỷ trại của quân Phương Long, trong trại có khoảng năm trăm chiến thuyền. Số thuỷ quân khoảng trên dưới năm nghìn người, đứng đầu là bốn viên thuỷ quân tổng quản đều có biệt hiệu “con rồng”, người ta thường gọi là “Chiết Giang tứ long” (bốn con rồng Chiết Giang), đó là : Ngọc Trảo long đô tổng quản Thành Quý, Cẩm Lân long phó tổng quản Dịch Nguyên, Xung ba long tả phó quản Kiều Chính, Hý châu long hữu phó quản Tạ Phúc.
Bốn viên tổng quản ấy là lái thuyền trên sông Tiền Đường theo về với Phương Lạp, được phong chức quan tam phẩm.
Hôm ấy, bọn Nguyễn Tiểu Nhị đưa thuyền tiến đến rồi lựa chỗ cuối dòng nước xiết cho thuyền ghé vào bờ. Trong thuỷ trại của quân Phương Lạp, bốn viên thuỷ quân tổng quản đã chuẩn bị trước năm mươi ống lửa. Loại ống lửa này dùng cả cây gỗ thông đục rỗng ruột, trong nhét chặt nhùi rơm, trong nhùi rơm nhồi các chất dẫn lửa lưu hoàng, diêm tiêu, bên ngoài dùng lạt tre buộc chặt dựng sẵn ở đầu bãi cát. Khi bọn Nguyễn Tiểu Nhị ghé vào bãi, bọn bốn viên tổng quản mỗi người giương một lá cờ đỏ đi trên bốn chiếc thuyền nhẹ xuôi dòng lướt nhanh xuống, bị Nguyễn Tiểu Nhị trông thấy đều phải quay lại. Nguyễn Tiểu Nhị thừa thế đuổi theo. Bốn thuyền nhẹ ghếch đầu lên bãi rồi bốn tên tổng quản nhảy cả lên bờ, các thuỷ thủ cũng bỏ thuyền chạy theo. Nguyễn Tiểu Nhị trông thấy thuỷ trại có xưởng thuyền, có ý chần chừ chưa dám đánh tới. Đúng lúc ấy, có cờ lệnh vẫy trên đèo Ô Long, hiệu chiêng trống nổi lên, các ống khói lửa nhất loạt bốc cháy rồi theo chiều gió bùng bùng lăn xuống bờ cát. Quân sĩ trên các thuyền lớn ở phía sau nhất tề hò reo vang dậy, ai nấy đều giơ giáo dài, câu liêm, nhảy xuống chạy tiến theo các ống lửa. Bọn Đồng Uy, Đồng Mãnh thấy tình thế bất lợi vội bỏ thuyền tìm đường chạy qua núi về trại. Nguyễn Tiểu Nhị và Mạnh Khang vẫn ở lại trên thuyền chống đỡ với quân giặc. Bấy giờ các ống lữa đã cháy lan gần tới nơi. Nguyễn Tiểu Nhị vội nhảy xuống nước, liền bị thuyền giặc từ phía sau đuổi tới dùng câu liêm móc chặt. Nguyễn Tiểu Nhị hoảng hốt sợ bị bắt sống phải chịu nhục, bèn rút dao nhọn đâm cổ chết. Mạnh Khang thấy vậy cũng vội nhẩy xuống sông. Lúc ấy hoả pháo nhồi trong các ống lửa nhất loạt phát nổ rơi trúng đầu làm Mạnh Khang chết cháy ngay tại chỗ. Bốn viên thuỷ quân tổng quản nhảy lên hoả thuyền lướt xuống rất gấp . Lúc ấy Lý Tuấn, Nguyễn Tiểu Ngũ và Nguyễn Tiểu Thất đều đang ở phía sau, thấy tình thế bất lợi vội quay thuyền xuôi dòng chèo gấp về thuỷ trại ở huyện Đồng Lư.
Lại nói lúc bấy giờ trên đèo Ô Long, Bảo Quang quốc sư và nguyên suý Thạch Bảo thấy các tổng quản thuỷ quân đắc thắng, bèn thừa thế dẫn quân đánh xuống đèo. Nước sâu khó theo, đường xa khó đuổi, quân Tống Giang phải lui về doanh trại ở huyện Đồng Lư. Quân Phương Lạp lui về cố thủ trên đèo Ô Long. Vì mất hai tướng Nguyễn Tiểu Nhị và Mạnh Khang, Tống Giang lại một phen đau buồn quên ăn mất ngủ. Quân sư Ngô Dụng và các tướng khuyên can mãi không được. Nguyễn Tiểu Thất, Nguyễn Tiểu Ngũ lo liệu xong việc tang, cũng đến khuyên can Tống Giang :
- Anh cả bọn tiểu đệ hôm nay phải từ bỏ mạng sống vì đại sự của quốc gia, còn hơn phải chết ở Lương Sơn Bạc, tên tuổi bị chôn vùi. Huynh trưởng nắm giữ binh quyền chớ nên buồn phiền quá mức, tổn hại đến việc lớn. Hai anh em tiểu đệ xin được tự mình đi báo thù.
Tống Giang nghe vậy có phần khuây khoả. Ngày hôm sau Tống Giang lại cho chỉnh điểm người ngựa để xuất quân tiến đánh. Quân sư Ngô Dụng can rằng :
- Xin huynh trưởng chớ nên nóng vội, để nghĩ thêm mưu kế rồi hãy cho quân vượt đèo cũng chưa muộn.
Lúc ấy, Giải Trân, Giải Bảo bước vào nói :
- Anh em tiểu đệ vốn xuất thân làm thợ săn, đã quen vượt đèo băng núi. Xin huynh trưởng cho anh em tiểu đệ đóng giả làm người đi săn ở vùng này, trèo lên núi cao đốt lửa khiến cho giặc hoảng sợ, tất phải bỏ cửa ải mà chạy.
Ngô Dụng nói :
- Kế ấy cũng tốt, chỉ sợ ở đây đèo núi hiểm trở, nguy đến tính mạng các hiền đệ.
Giải Trân, Gỉai Bảo nói :
- Anh em tiểu đệ từ khi vượt ngục ở Đăng Châu lên Lương Sơn Bạc sống cuộc đời hảo hán trong bấy nhiêu năm đều là nhờ phúc ấm của huynh trưởng. Anh em đệ lại được nhận quan bằng của quốc gia, mặc áo ấm do thiên tử ban tặng, nay vì việc lớn của triều đình, dù phải tan xương nát thịt cũng chưa đủ đền đáp ân nghĩa của nhân huynh.
Tống Giang nói :
- Hai hiền đệ chớ lo nói lời gở, chỉ mong sao anh em ta lập được công lớn, khi về kinh triều đình hẳn không nỡ phụ chúng ta. Vì việc lớn của quốc gia, anh em hiền đều nên dốc sức dốc lòng.
Giải Trân, Giải Bảo vội đi thu xếp bao gói, mặc áo da hổ, giắt dao nhọn ngang lưng, tay xách đinh ba vào trướng từ biệt Tống Giang rồi theo đường nhỏ tìm lối trèo qua đèo Ô Long. Bấy giờ trời mới vừa xẩm tối, anh em Giải Trân, Giải Bảo gặp hai tên quân Phương Lạp mai phục bên đường. Giải Trân, Giải Bảo nhảy tới hạ thủ ngay hai tên ấy rồi đi nhanh đến dưới chân đèo. Bấy giờ vào khoảng đầu canh hai, Giải Trân nghe trên trại giặc có tiếng trống cầm canh đều đều, hai người không dám đi theo đường chính, đành phải vén gai, rẽ dây leo từng bước, từng bước bò lên. Đêm ấy trăng sáng vằng vặc, hai người đã leo được hai phần ba đoạn đèo, từ xa trông thấy ánh lửa thấp thoáng trên núi. Hai người người nấp bên cửa đèo, nghe trên chòi canh trống đã điểm canh tư. Giải Trân khẽ nói với Giải Bảo : “sắp sáng đến nơi rồi, anh em ta phải vượt lên thôi”. Hai ngườilại vén gai góc trèo lên. Gặp chỗ vách đá dựng đứng, hai người chỉ còn cách bám chặt mà trèo lên. Tay bíu, chân đạp, khăn gói, đinh ba bên người lủng lẳng và vào vách đá và cây cối, phát ra tiếng động làm cho lính canh trên đèo nghe tiếng. Khi Giải Trân vừa bò vào một hốc đá bỗng nghe trên có tiếng quát vang :
- Đứng im !
Rồi một ngọn câu liêm đâm tới móc vào búi tóc Gỉai Trân. Gỉai Trân chưa kịp với tay rút dao thì ngọn câu liêm đã kéo bổng người lên. Giải Trân vội vàng rút dao phạt đứt cán câu liêm, người Giải Trân cũng rơi luôn xuống vực. Thương thay cho Giải Trân, sống nửa đời hảo hán từ trên vách đá cao hơn trăm trượng rơi xuống phải chịu chết ngoài số mệnh. Phía dưới vách núi lởm chởm đá tai mèo, Giải Trân rơi xuống đó liền xương tan thịt nát. Giải Bảo thấy anh mình rơi ngã vội xoài người lui xuống nhưng lúc ấy từ trên cao đá lớn đá nhỏ lăn xuống ào ào, tiếp đó cung nỏ từ trong bụi rậm bắn ra tới tấp. Thương thay Gỉai Bảo một đời làm thợ săn, nay cùng anh ruột chịu chết trong bụi rậm bên đèo Ô Long.
Đến lúc trời sáng, bọn Thạch Bảo ở trên cửa ải sai quân xuống chặt thủ cấp Giải Bảo đem bêu nắng gió trên đèo Ô Long. Quân thám thính đi nghe ngóng biết rõ sự việc liền về báo cho Tống tiên phong biết tin. Tống Giang đau đớn khóc ngất mấy lần, bèn gọi Quan Thắng, Hoa Vinh điểm ngay quân sĩ để đi đánh đèo Ô Long báo thù cho bốn anh em đầu lĩnh.
Ngô Dụng can :
- Nhân huynh chớ nên nóng vội. Sống chết đều có số trời, còn như việc đánh chiếm cửa ải thì không thể vội vàng được. Xin chủ tướng hãy trù nghĩ kế sách thần diệu để dùng mưu đánh lấy cửa ải, rồi hãy xuống lệnh điều binh khiển tướng.
Tống Giang tức giận nói :
- Không ngờ bọn giặc này làm anh em thủ túc của ta ba phần mất một ! Ta không thể nhẫn tâm để quân giặc bêu thây anh em ta giữa nắng gió trên đèo Ô Long. Đêm nay tất phải đem quân đi đánh, đoạt thi hài của anh em đem về đây đóng quan tài mai táng trọng thể.
Ngô Dụng can rằng :
- Quân giặc đem bêu thủ cấp anh em tất là có mưu kế, xin huynh trưởng không nên nóng vội.
Tống Giang không nghe lời khuyên của quân sư Ngô Dụng, ngay trong đêm ấy đem theo các tướng Quan Thắng, Hoa Vinh, Lã Phương, Quách Thịnh dẫn ba nghìn tinh binh đi đánh đèo Ô Long. Vào khoảng canh hai quân tiến đến chân đèo. Có viên tiểu hiệu đến báo : “Hai đầu người bêu trên đèo đúng là thủ cấp Giải Trân, Gỉai Bảo”. Tống Giang đích thân phóng ngựa lên xem xet, thấy hai sào tre cắm đầu Gỉai Trân, Giải Bảo buộc trên hai ngọn cây cao. Thân cây bị tước một mảnh vỏ đề chữ lớn nhưng vì đêm tối trăng không đọc rõ.
Tống Giang sai lấy mồi lửa châm đuốc soi lên đọc rõ hai hàng chữ : “Tống Giang sớm muộn cũng bị chém đầu làm hiệu lệnh ở đây.”
Tống Giang xem xong cả giận, sai quân trèo lên cây lấy thủ cấp hai tướng đem về. Bỗng lúc ấy đuốc lửa nhất loạt cháy sáng khắp nơi, chiêng khua trống thúc liên hồi, rồi quân mai phục bốn phía nổi dậy chặn đường. Cũng lúc ấy quân cung nỏ trên đèo bắn tên xuống như mưa, chiến thuyền giặc từ ngoài sông cũng vừa ghé bến, quân thuỷ ào ạt nhẩy lên bờ. Tống Giang biết tình thế nguy cấp không ngớt kêu khổ, vội cho lui quân. Đúng lúc ấy quân giặc do Thạch Bảo dẫn đầu tiến đến chận đường, Tống Giang rẽ sang phía khác lại gặp quân của Đặng Nguyên Giác đang tiến lên. Đúng là :

Quy mô tựa có đường chen ngựa
Quang cảnh nào thua gió cuốn bờ


Chưa biết quân mã của Tống Giang thoát thân ra sao, xem hồi sau sẽ rõ.


Hết hồi 116
Đăng nhập để trả lời
0
HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI BẢY


Thành Mục Châu tên xuyên Đặng Nguyên Giác
Đèo Ô Long thần giúp Tống Công Minh



Đang nói chuyện khi Tống Giang vì muốn cướp xác Giải Trân, Giải Bảo ở đèo Ô Long nên trúng mưu Thạch Bảo. Bấy giờ quân mai phục bốn bề nổi dậy : phía trước có quân mã của Thạch Bảo, phía sau là Đặng Nguyên Giác chặn đường. Thạch Bảo cất giọng quát to :
- Tống Giang không xuống ngựa đầu hàng còn đợi đến bao giờ ?
Quan Thắng cả giận vỗ ngựa múa đao xông vào đánh Thạch Bảo. Hai tướng giao chiến chưa phân thắng bại thì phía sau tiếng hò reo vang dậy, đó là bốn viên tướng tổng quản thuỷ quân của Phương Lạp cùng lúc lên bờ, hội với bọn Vương Tích, Tiểu Trung từ trên đèo đánh xuống. Hoa Vinh vội ra chặn đánh phía sau. Giao chiến với VươngTích chưa được vài hiệp, Hoa Vinh quay ngựa bỏ chạy. Vương Tích, Tiểu Trung thừa thắng đuổi theo. Hoa Vinh nâng tay thả hai mũi tên liên châu trúng đích, hất nhào hai tướng xuống ngựa. Quân sĩ hoảng sợ la hét chạy dạt về phía sau. Bốn viên tổng quản thuỷ quân thấy một lúc cả Vương Tích, và Tiểu Trung đều chết thì không dám tiến, vì thế một mình Hoa Vinh có thể địch nổi bọn chúng. Một lúc sau, thêm hai toán quân tiếp tới. Một toán là quân của chỉ huy Bạch Khâm, một toán là của chỉ huy Cảnh Đức.
Bên trận Tống Giang hai tướng cùng lúc xông ra : Lã Phương đón đánh Bạch Khâm, Qúach Thịnh giao chiến với Cảnh Đức. Bốn tướng ngồi trên lưng ngựa quần thảo bất chấp sống chết. Bấy giờ Tống Giang bồn chồn lo lắng bỗng nghe phía sau quân Thạch Bảo la hét bỏ chạy. Đó là Lý Quỳ cùng hai tay thuẫn Hạng Sung, Lý Cổn dẫn một nghìn quân bộ đánh tới. Đặng Nguyên Gíac đem quân tiếp ứng thì gặp đội quân bộ của Lỗ Trí Thâm và Võ Tòng. Lỗ Trí Thâm múa thiền trượng sắt, Võ Tòng vugn đôi giáo đao cùng xông vào chém giết. Theo sau là Tần Minh, Lý Ứng, Chu Đồng, Yến Thuận, Mã Lân, Phàn Thuỵ, Nhất Trượng Thanh, Vương Nuỵ Hổ, đốc suất quân mã liều chết xông tới đánh tan quân mã của bọn Thạch Bảo, Đặng Nguyên Giác. Tống Giang được giải vây đem quân về huyện Đồng Lư. Thạch Bảo cũng thu quân lên trên đèo. Tống Giang về đến doanh trại khen ngợi các tướng :
- Không có các anh em đến cứu thì Tống Giang này đã theo Giải Trân, Giải Bảo chầu trời.
Ngô Dụng nói :
- Ngô Dụng tôi sợ huynh trưởng đi chuyến này bất lợi, nên đã đề phòng, sai các tướng đi cứu viện.
Tống Giang nghe xong khen ngợi mãi không thôi.
Lại nói hai nguyên soái bên quân Phương Lạp là Thạch Bảo và Đặng Nguyên Giác ngồi trong trại quân trên đèo Ô Long bàn nhau :
- Hiện giờ binh mã của Tống Giang lui về đóng ở huyện Đồng Lư, nhưng nếu bất ngờ bọn họ theo đường tắt vượt qua đèo thì thành Mục Châu chỉ cách tấc gang sẽ bị nguy. Quốc sư nên về đại nội ở huyện Thanh Khê xin thiên tử điều thêm quân mã giữ đèo mới là kê phòng bị vững chắc.
Đặng Nguyên Gíac nói :
- Nguyên suý nói rất đúng, bần tăng xin đi.
Nói đoạn, Đặng Nguyên Gíac liền lên ngựa về Mục Châu. Tới nơi Đặng Nguyên Gíac vào yết kiến thừa tướng Tổ Sĩ Viễn, nói :
- Quân Tống Giang hùng mạnh, thế khó ngăn nổi. Hiện giờ quân mã của chúng đang tiến như cuốn chiếu, bần tăng lo xẩy sự chẳng lành, nên về đây tâu xin vương thượng điều thêm binh tướng đến giữ cửa ải.
Tổ Sĩ Viễn nghe đoạn bèn lên ngựa cùng với Đặng Nguyên Giác rời Mục Châu đến động Bang Nguyên ở huyện Thanh Khê. Trước hết hai người vào yết kiến tả thừa tướng Lưu Mẫn Trung, nhờ tả thừa tướng tâu xin triều đình cho quân viện. Ngày hôm sau trong buổi chầu sớm, Phương Lạp lên ngự ở chính điện, hai vị tả, hữu thừa tướng cùng với Đặng Nguyên Giác vào chầu, nghi lễ bái yết đã xong, Đặng Nguyên Giác bước lên chúc thánh thượng vô cương, rồi tâu :
- Thần tăng Đặng Nguyên Giác vâng lĩnh thánh chỉ cùng với thái tử đóng giữ Hàng Châu. Không ngờ quân mã của Tống Giang hùng mạnh tiến như cuốn chiếu, thế khó địch nổi, lại bị viên binh sự làm phản đưa giặc vào thành nên Hàng Châu thất thủ, thái tử vì ham đánh mà thiệt mạng. Lần này Nguyên Giác tôi cùng nguyên suý Thạch Bảo cho lui quân về giữ cửa ải ở đèo Ô Long, trước sau đã lấy đầu bốn tướng của Tống Giang, thanh thế hơi chấn phát. Hiện nay Tống Giang đã chiếm đóng huyện Đồng Lư, bọn thần sợ sớm muốn quân giặc sẽ theo đường tắt vượt qua cửa ải, dù hiểm trở cũng khó giữ nổi. Xin bệ hạ sớm cho tướng giỏi điều thêm quân mã tinh nhuệ đến chung sức cùng giữ ải để trù mưu đánh giặc, thu phục thành trì.
Phương Lạp nói :
- Quân các nơi đã điều đi cả. Mấy ngày trước cửa ải Dục Nhĩ ở Hấp Châu nguy cấp, trẫm đã phải cho điều đến mấy vạn quân đến đóng. Hiện chỉ còn quân mã ở doanh ngự lâm, quả nhân muốn dùng để giữ đại nội, không thể điều đi nơi khác được.
Đặng Nguyên Gíac lại tâu :
- Không có quân cứu viện, thần tăng không biết tính sao. Nếu quân Tống vượt đèo, thành Mục Châu biết lấy gì mà chống giữ ?
Tả thừa tướng Lưu Mẫn Trung bước ra khỏi hàng tâu :
- Xin bệ hạ xét kỹ cho. Cửa ải Ô Long là nơi hiểm yếu, cứ như ngụ ý của thần thì quân ngự lâm tất cả có ba vạn, có thể chia một vạn giao cho quốc sư đem đến giữ ải Ô Long, xin vương thượng soi xét.
Phương Lạp không theo lời tâu của Lưu Mẫn Trung, vẫn không chịu cho đưa quân ngự lâm đến giữ ải Ô Long. Tan buổi chầu hôm ấy, các quan ai nấy ra về. Lưu thừa tướng bàn bạc với các quan, chỉ còn cách đê Tổ thừa tướng giao cho một tướng ở Mục Châu đem năm nghìn quân theo quốc sư đến giữ đèo Ô Long. Vì thế, Đặng Nguyên Gíac cùng với Tổ Sĩ Viễn về đến Mục Châu liền chọn ngay năm nghìn quân tinh nhuệ, đặt dưới quyền của Hạ Hầu Thành. Hạ Hầu Thành đem quân đến doanh trại ở đèo Ô Long, thuật lại sự việc cho Thạch Bảo biết. Thạch Bảo nói :
- Triều đình đã không điều quân ngự lâm đến đây thì bọn ta chỉ biết giữ ải chứ không cho quân ra giao chiến. Cứ để cho bốn thuỷ quân tổng quản giữ đầu bãi sông, hễ có thuyền đến là bọn ta cho quân rút.
Hãy tạm gác chuyện Bảo Quang quốc sư cùng bọn Thạch Bảo, Bạch Khâm, Cảnh Đức, Hạ Hầu Thành đóng giữ cửa ải Ô Long. Kể tiếp chuyện Tống Giang bị hao quân tướng phải lui về đóng giữ ở huyện Đồng Lư. Hơn hai chục ngày quân sĩ nghỉ ngơi không giao chiến. Bỗng có quân thám mã về báo “Triều đình sai Đồng khu mật đem vật phẩm đến ban thưởng, hiện đã tới Hàng Châu. Nghe nói Đồng khu mật sai đại tướng Vương Lẫm đem đồ thưởng đến chỗ Lư tiên phong ở ải Dục Linh, Đồng khu mật đích thân đến ban thưởng tại đây.” Tống Giang nghe tin bèn cùng với Đồng khu mật vào huyện đường tuyên đọc sắc chỉ rồi chia đồ thưởng ban cho các tướng. Anh em Tống Giang vái tạ Đồng khu mật rồi mở tiệc khoản đãi. Đồng khu mật nói :
- Hạ quan nghe nói anh em quý tướng đi chinh thảo chuyến này bị nhiều tổn thất.
Tống Giang ứa nước mắt đáp :
- Năm trước anh em Tống Giang tôi theo Triệu khu mật đi đánh giặc Liêu, giành thắng lợi vẹn toàn, tướng hiệu không mất một ai. Từ khi vâng sắc đi đánh Phương Lạp, chưa rời khỏi kinh sư thì Công Tôn Thắng đã cáo từ lui về, triều đình lại lưu lại mấy người phục dịch xa giá. Từ khi đem quân vượt Trường Giang đến đâu cũng đều bị tổn vong. Mới đây lại thêm tám chín đầu lĩnh bị ốm phải nằm lại ở Hàng Châu, sống chết ra sao chưa biết. Vừa rồi hai lần đánh trận ở đèo Ô Long lại mất thêm mấy tướng, thực cũng là do núi non hiểm trở, khó dàn quân đối trận nên chưa dám cho quân đánh qua cửa ải. Nay đúng lúc anh em chúng tôi đang nóng lòng mong đợi, may được ân tướng đến đây.
Đồng khu mật nói :
- Thiên tử nghe tin tiên phong lập nhiều công lớn, sau lại nghe anh em tướng hiệu nhiều người tử trận nên đặc sai hạ quan đưa hai đại tướng Vương Lẫm, Triệu Đàm đến đây trợ chiến. Hạ quan đã cử đại tướng Vương Lẫm đem đồ thưởng đến chỗ Lư tiên phong.
Đồng khu mật nói đoạn bèn gọi đại tướng Triệu Đàm đến chào Tống Giang rồi cho quân cùng đóng lại ở huyện Đồng Lư mở tiệc khoản đãi. Ngày hôm sau Đồng khu mật cho điểm ngay quân mã định đi đánh ải đèo Ô Long. Ngô Dụng can rằng :
- Xin ân tướng chớ vội. Trước hết ta nên sai Yến Thuận, Mã Lân theo đường ven khe tìm dân địa phương nhờ tìm đường tắt đi qua ải. Hai mặt đánh giáp vào khiến bọn giặc trước sau không tiếp ứng được, như thế chỉ cần xoa tay là lấy được cửa ải ấy.
Tống Giang nói :
- Quân sư nói rất phải.
Nói đoạn, liền sai Mã Lân, Yến Thuận dẫn mấy chục tên quân rời doanh trại đi tìm người dẫn đường. Chập tối ngày hôm sau bọn Yến Thuận dẫn một cụ già đến chào Tống Giang. Tống Giang hỏi :
- Lão phụ đây là ai?
Mã Lân thưa :
- Lão phụ là người vùng này, biết rõ mọi đường đi lối lại.
Tống Giang nói :
- Lão phụ làm ơn chỉ giúp cho chúng tôi một lối đi tắt qua đèo Ô Long, Tống Giang tôi sẽ xin hậu thưởng.
Cụ già đáp :
- Gìa này vốn là dân ở đây, nhiều phen bị Phương Lạp tàn hại, dân chúng không đường trốn tránh, may triều đình cho quân tới, muôn dân có phúc lại được thấy cảnh thái bình. Già biết một con đường nhỏ đến vùng Đông Quản, đến cách Mục Châu không xa thì vòng lên phía bắc, lại chuyển sang cửa tây bắc là đến đèo Ô Long.
Tống Giang nghe xong cả mừng bèn gọi lấy bạc, lụa ban thưởng rồi mời cụ già nghỉ lại trong doanh trại, sai dọn rượu khoản đãi. Ngày hôm sau, Tống Giang mời Đồng khu mật ở lại giữ huyện Đồng Lư, tự mình dẫn mười hai chánh phó tướng theo con đường nhỏ tiến vào núi. Đó là bọn Hoa Vinh, Tần Minh, Lỗ Trí Thâm, Võ Tòng, Đái Tôn, Lý Quỳ, Phàn Thuỵ, Vương Anh, Hổ Tam Nương, Hạng Sung, Lý Cổn, Lăng Chấn dẫn một vạn quân mã bộ, người ngậm tăm, ngựa rọ mõm lặng lẽ tiến nhanh theo cụ già dẫn đường. Đến đèo Tiểu Ngưu, thoáng thấy quân giặc, Tống Giang bèn gọi Lý Quỳ, Hạng Sung, Lý Cổn lên đánh. Bốn năm trăm tên quân chặn đường đều bị bọn Lý Quỳ giết sạch. Vào khoảng canh tư, quân Tống đã tiến đến Đông Quản, tướng trấn thủ là Ngũ Ứng Tinh nghe tin quân Tống đến, lượng sức chỉ còn hai nghìn người ngựa không địch nổi, bèn bỏ thành rút chạy. Về đến Mục Châu, Ngũ Ứng tìm gặp Tổ thừa tướng báo tin : “Quân của Tống Giang đi đường tắt vượt đèo Ô Long, hiện đã đến Đông Qủan.”
Tổ Sỹ Viễn nghe nói cả sợ, vội gọi các tướng đến bàn bạc. Bấy giờ Tống Giang đã ra lệnh cho pháo thủ Lăng Chấn phát hoả bắn súng liên châu. Thạch Bảo ở trại quân trên đèo Ô Long hoảng hốt, nghe tiếng súng nổ vội sai chỉ huy Bạch Khâm đem quân đi thám thính. Bạch Khâm thấy cờ hiệu bên quân Tống Giang mọc khắp các dốc núi, vội trở về báo tin. Thạch Bảo nói :
- Triều đình đã không phái quân cứu viện, bọn ta chỉ việc giữ chặt cửa ải, không phải cứu viện ở đâu hết!
Đặng Nguyên Giác nói :
- Nguyên suý nhầm rồi! Có đưa quân đi cứu viện cho Mục Châu hay không là tuỳ quyền của nguyên suý. Nhưng nếu đại nội thất thủ thì bọn ta ở đây cũng không giữ được. Nguyên suý không đi thì tôi sẽ đi cứu Mục Châu!
Thạch Bảo khuyên can mãi không được. Đặng Nguyên Giác vẫn điểm lấy năm nghìn người ngựa, xách cây thiền trượng cùng Hạ Hầu Thành đem quân xuống núi .
Lại nói quân Tống Giang tiến đến Đông Qủan nhưng không đánh ngay vào thành Mục Châu mà chiếm ải đèo Ô Long trước, vừa vặn gặp ngay Đặng Nguyên Giác. Người ngựa tiến dẫn đến, quân đôi bên sẵn sàng nghênh chiến. Hoa Vinh trông thấy vội ghé tai Tống Giang nói nhỏ :
- Tên giặc này thì cứ làm như thế là bắt sống được.
Tống Giang gật đầu khen phải rồi gọi Tần Minh đến căn dặn. Tần Minh giật cương ngựa tiến ra đánh Đặng Nguyên Giác. Hai tướng giao chiến chừng năm sáu hiệp, Tần Minh vờ thua quay ngựa chạy, quân lính tán loạn bỏ chạy. Đặng Nguyên Gíac thấy Tần Minh chịu thua bèn bỏ Tần Minh định xông vào bắt sống Tống Giang. Nguyên là Hoa Vinh đã sẵn sàng bảo vệ Tống Giang, chỉ đợi Đặng Nguyên Giác đến gần là giương cung nhắm bắn. Cung trương thật căng, một mũi tên như sao lướt bay đến cắm phập vào giữa trán Đặng Nguyên Gíac. Nguyên Giác liền lăn xuống ngựa và bị đại quân của Tống Giang ào lên xéo nát. Quân Phương Lạp đại bại. Hạ Hầu Thành chống đỡ không nổi bèn quay ngựa chạy về Mục Châu. Quân Tống Giang trèo lên đèo Ô Long rồi từ đó lao gỗ, bắn đạn đá xuống tới tấp. Sau đó Tống Giang cho quân quay lại đánh lấy Mục Châu.
Lại nói Tổ thừa tướng thấy Hạ Hầu Thành thua trận, chạy về báo tin quân Tống Giang vượt qua Đồng Quản giết Đặng quốc sư, sau đó chạy lại đánh Mục Châu.
Tổ Sỹ Viễn nghe xong liền sai người về Đại nội ở huyện Thanh Khê xin Lưu thừa tướng cho vào triều tâu rằng :
- Hiện nay quân Tống theo đường tắt đã lọt vào Đông Qủan, đang tiến đánh Mục Châu rất gấp. Xin bệ hạ sớm cho quân đi cứu ứng, để muộn thì Mục Châu tất vị vây hãm.
Phương Lạp nghe nói cả sợ vội sai điện tiền thái uý Trịnh Bưu điểm một vạn năm ngàn quân kỵ mã ngự lâm ngày đêm đi gấp đến cứu thành Mục Châu. Trịnh Bưu tâu rằng :
- Thần kính vâng thánh chỉ, xin bệ hạ cho thiền sư cùng đi hỗ trợ tất sẽ đánh bại Tống Giang.
Phương Lạp chuẩn tâu bèn cho mời Linh Ứng thiền sư Bao Đạo Ất. Thiền sư đến dưới điện rập đầu lạy chào. Phương Lạp nói :
- Binh mã Tống Giang nhiều lần vây hãm thành trì, làm hao binh tổn tướng, nay xem chừng sắp xâm phạm đô thành của trẫm. Hiện bọn chúng đã đánh đến Mục Châu, trẫm mong thiền sư ra tay pháp thuật giữ nước cứu dân, bảo toàn giang sơn xã tắc.
Bao thiền sư tâu :
- Bệ hạ rộng lòng quá khen, bần đạo là kẻ bất tài, nguyện xin đem học thức bình sinh nương nhờ hồng phúc của bệ hạ, một phen ra tay quét sạch binh mã của Tống Giang.
Phương Lạp cả mừng sai dọn yến khoản đãi thiền sư. Bao Đạo Ất ăn uống xong cáo từ ra về, rồi cùng Trịnh Bưu, Hạ Hầu Thành bàn định việc xuất quân.
Bao Đạo Ất nguyên là người ở vùng núi Kim Hoa, xuất gia tu hành từ lúc còn nhỏ, học phép thuật phù thuỷ. Sau đó, thường dùng yêu phép hại người. Hắn có một thanh bảo kiếm gọi là Huyền nguyên hỗn thiên có thể ném xa lấy đầu người ngoài trăm bước. Vì Bao Đạo Ất là mưu sĩ tiếp tay cho Phương Lạp làm sự bất nhân nên được Phương Lạp tôn gọi là Linh ứng thiền sư. Trịnh Bưu xuất thân là một viên đô đầu ở huyện Lan Khê thuộc Vụ Châu, từ nhỏ quen dùng thương bổng, sau gặp Phương Lạp được tin dùng thăng đến chức điền suý thái uý. Trịnh Bưu rất mê đạo pháp phù thuỷ, tôn lạy Bao Đạo Ất làm thầy, học được nhiều môn phép thuật, mỗi khi lâm trận thường hoá phép làm mây mù, vì thế người ta thường gọi là Trịnh ma quân. Hạ Hầu Thành cũng là người ở miền núi Vụ Châu, xuất thân làm nghề săn bắn, quen sử dụng cây đinh ba, làm kẻ dưới quyền theo Tổ thừa tướng đóng giữ thành Mục Châu. Ngày hôm ấy ba người đang ngồi trong phủ điện suý bàn việc cất quân đánh Tống Giang thì viên tiểu lại canh cửa vào báo, “Có quan tư thiên thái giám Phố Văn Anh đến.” Bao thiền sư hỏi quan thái giám đến có việc gì ? Phố Văn Anh đáp :
- Hạ quan nghe tin Bao đại nhân sắp cất quân đi đánh quân Tống, Văn Anh tôi ban đêm xem thiên tượng thấy tướng lĩnh ở phương nam đều mất ánh sáng. Bên Tống Giang thì các ngôi tướng tinh còn sáng đến một nửa. Cứ theo ngu ý thì thiền sư đi chuyến này thì có thể có điều thất lợi. Sao Bao đại nhân không trở về triều tâu lên chúa thượng xếp quy thuận Tống triều để cứu nguy cho nước ?
Bao thiền sư nghe nói cả giận, tuốt kiếm Huyền nguyên hỗn thiên chém Phố Văn Anh làm hai đoạn rồi sau đó viết biểu văn tâu lên Phương Lạp. Chuyện không có gì đáng nói .
Người chép sử có thơ làm chứng rằng :

Vượng khí đông nam dĩ tiệm tiêu
Vạn bằng tả đạo dụng nhân yêu
Văn Anh trí thức chân thiên mệnh
Hà sự quyên sinh tại nguỵ triều ?

Khí vượng đông nam đã tiêu điều
Còn theo tặc đảng dấy tinh yêu
Văn Anh đã biết chân thiên mệnh
Sao vẫn liều thân giúp nguỵ triều ?


Bấy giờ Trịnh Bưu làm tiên phong đưa quân mã tiến ra khỏi thành. Bao thiền sư giữ trung quân, Hạ Hầu Thành dẫn hậu quân tiếp ứng. Quân mã lên đường tiến gấp đến cứu Mục Châu.
Lại nói quân tướng Tống Giang tiến đánh Mục Châu chưa phân thắng bại, bỗng có quân thám mã về báo tin quân Phương Lạp từ huyện Thanh Khê đến cứu viện. Tống Giang nghe xong bèn sai hai tướng Vương Nuỵ Hổ, Nhất Trượng Thanh đem quân tiền bộ đi nghênh địch. Vợ chồng Vương Nuỵ Hổ đem ba nghìn quân mã tiến về Thanh Khê, gặp quân Trịnh Bưu trên đường đi. Trịnh Bưu thúc ngựa lên đánh Vương Nuỵ Hổ. Hai tướng chẳng cần hỏi đáp liền dàn ngay thế trận rồi tung ngựa vào giao chiến. Hai tướng đánh chừng tám chín hiệp. Trịnh Bưu lẩm nhẩm niệm chú rồi quát : “Nhanh!”. Lập tức trên chóp mũ trụ của Trịnh Bưu bay ra một làn khí đen, rồi trong đám khói hiện lên một thiên thần mặc giáp vàng, tay cầm chuỳ phép, từ trên không lao vụt xuống. Vương Nuỵ Hổ thấy vậy kinh sợ, chân tay bủn rủn, các đường giáo loạc choạc, lập tức bị Trịnh ma quân đâm nhào xuống ngựa. Nhất Trượng Thanh thấy chồng bị đâm ngã ngựa vội múa đôi song đao lao vào cứu. Trịnh Bưu liền quay lại đánh Nhất Trượng Thanh. Đánh lướt qua một hiệp, Trịnh Bưu quay ngựa chạy, Nhất Trượng Thanh muốn báo thù cho chồng vội thúc ngựa đuổi theo. Trịnh ma quân kẹp giáo vào nách, thò tay vào túi vải đeo bên sườn, móc một quả cầu sắt, nghiêng người nhắm ném giữa trán Nhất Trượng Thanh. Nhất Trượng Thanh gục ngã chết ngay dưới chân ngựa. Thương thay nữ tướng trải thân trăm trận, nào ngờ giờ đây thành giấc mộng xuân. Trịnh ma quân vẫy gọi quân mã quay lại đuổi theo quân Tống. Quân Tống đại bại trở về báo cho Tống tiên phong biết Vương Nuỵ Hổ và Nhất Trượng Thanh đều bị Trịnh ma quân giết chết, người ngựa tổn thất quá nửa. Tống Giang thấy lại mất thêm Vương Nuỵ Hổ và Nhất Trượng Thanh, bèn nổi giận điểm ngay quân mã cùng bọn Lý Quỳ, Hạng Sung, Lý Cổn dẫn năm nghìn người ngựa tiến đánh báo thù. Không bao lâu quân của Trịnh ma quân kéo đến. Tống Giang bừng bừng căm giận thúc ngựa xông lên quát :
- Tên giặc kia sao cả gan giết hai tướng của ta ?
Trịnh Bưu nâng thương thúc ngựa ra định đánh Tống Giang. Lý Quỳ thấy vậy bèn vung đôi búa chạy như bay tới. Hạng Sung, Lý Cổn múa thuẫn che đỡ cho Lý Quỳ. Ba người xông thẳng vào Trịnh Bưu. Trịnh ma quân phải quay ngựa chạy. Bọn Lý Quỳ ba người bám sát theo sau, xông vào giữa trận quân nam. Tống Giang sợ Lý Quỳ thiệt mạng vội vẫy quân mã ồ ạt xáp chiến. Quân nam tan rã, tán loạn bỏ chạy. Tống Giang liền cho khua chiêng thu quân về. Khi Hạng Sung, Lý Cổn kèm được Lý Quỳ quay về bỗng thấy mây đen trùm kín, khí độc mù trời, bốn bề tối đen như mực. Người ngựa của Tống Giang đã lọt vào trận đồ yêu quái của Trịnh ma quân. Quân sĩ nháo nhác hoảng loạn, phải dò dẫm từng bước mà đi, xung quanh tối đen như mực, ngửa tay không thấy. Tống Giang ngửa mặt lên trời than rằng :
- Có phải Tống Giang này đành bó tay chịu chết ở đây ?
Trong khoảng từ giờ Tị đến giờ Mùi mây mù tan dần, bắt đầu lờ mờ có ánh sáng, rồi thấy xuất hiện nhiều người cao lớn lực lưỡng mặc áo giáp sắt vây kín xung quanh. Tống Giang sợ hãi ngã lăn ra đất, miệng lẩm nhẩm : “Xin cho Tống Giang này được chết”. Tống Giang không dám ngước lên, bên tai chỉ nghe tiếng mưa gió ào ào, ba quân tướng sĩ của Tống Giang cũng nằm rạp chờ chết. Một lúc sau mưa gió ngớt dần, Tống Giang thấy mình vẫn còn sống lại có một người đi tới kéo tay và nói : “Tướng quân hãy đứng dậy!” . Tống Giang ngước nhìn thấy một thư sinh đang giơ tay kéo mình lên. Tống Giang giật mình kinh sợ vội đứng dậy lạy chào, rồi hỏi họ tên. Người ấy đáp :
- Tiểu sinh họ Thiệu, tên Tuấn, vốn ở vùng này, đến đây báo cho nghĩa sĩ biết; vận số cua Phương Lạp sắp hết, chỉ trong vòng một năm nữa nghĩa sĩ sẽ phá tan được quân hắn. Tiểu sinh xin ra tay giúp nghĩa sĩ. Nay tuy gặp nguy khốn nhưng quân cứu viện đã đến, chẳng hay nghĩa sĩ đã biết chưa?
Tống Giang hỏi :
- Thưa tiên sinh, cứ như vận số của Phương Lạp thì đến bao giờ bắt được hắn.
Thiệu tú tài giơ tay đẩy ra, Tống Giang kinh sợ giật mình tỉnh dậy, mới hay đó là giấc chiêm bao. Nhìn kỹ thì hoá ra những người cao lớn mặc áo giáp ấy chỉ là những cây thông. Tống Giang lên tiếng gọi quân sĩ đứng dậy tìm đường tiến. Bấy giờ mây tan mù tạnh trời lại, trong sáng chỉ nghe phía ngoài rặng thông reo hò vẳng đến. Tống Giang liền hạ lệnh cho quân sĩ từ phía trong tiến ra. Chẳng bao lâu đã thấy Lỗ Trí Thâm, Võ Tòng dẫn quân tiến đến, hiện đang giao chiến với Trịnh Bưu. Bao thiền sư ngồi trên ngựa thấy Võ Tòng vung đôi giới đao, chạy bộ xông vào đánh Trịnh Bưu, liền rút thanh kiếm Huyền nguyên hỗn thiên từ trên không sà xuống chém trúng vai Võ Tòng. Võ Tòng máu me lênh láng, ngã ngất. Lỗ Trí Thâm vung thiền trượng ra sức đánh cứu, thấy Võ Tòng đã giật được thanh kiếm của Bao Đạo Ất, nhưng tay trái bị chém gần đứt hẳn. Võ Tòng hồi tỉnh, thấy cánh tay lủng lẳng bèn đưa giới đao cắt cho đứt hẳn. Tống Giang gọi một tên quân hiệu dìu Võ Tòng về trại nghỉ ngơi. Lỗ Trí Thâm một mình xông xáo đánh vào giữa trận, gặp ngay Hạ Hầu Thành. Hai tướng giao chiến chừng vài hiệp, Hạ Hầu Thành thua chạy. Lỗ Trí Thâm vác thiền trượng xồng xộc đuổi theo, quân nam tán loạn bỏ chạy. Hạ Hầu Thành cắm đầu chạy vào rừng sâu. Lỗ Trí Thâm đuổi theo đến cùng.
Nói tiếp chuyện Trịnh ma quân đuổi theo đến trước trận quân Tống thì bị ba tướng Lý Quỳ, Hạng Sung, Lý Cổn vung đao ào đến đánh. Trịnh ma quân không địch nổi phải quay lại chạy trốn. Bọn Lý Quỳ không thuộc đường núi, nhưng muốn lập công nên liều mạng trèo đèo, vượt suối đuổi theo, không ngờ bờ khe bên kia bọn Trịnh Bưu đã đặt sẵn ba nghìn quân mai phục. Hạng Sung vội quay lại nhưng bị hai tướng quân nam ra chận đánh. Hạng Sung liền gọi Lý Quỳ và Lý Cổn nhưng lúc ấy bọn Lý Quỳ đang vượt khe đuổi theo Trịnh Bưu rồi. Nước ở đoạn khe đó rất sâu, Lý Cổn vừa sẩy chân ngã xuống liền bị quân cung nỏ trên bờ bắn tới tấp xuống như mưa mà chết. Hạng Sung lặn xuống nước nhưng bị mắc vào lưới do quân mai phục đã giăng sẵn. Hạng Sung cố sức giẫy dụa nhưng bị quân Trịnh Bưu ào xuống đâm chém làm trăm mảnh. Thương thay Lý Cổn, Hạng Sung đến đây chịu chết, kẻ anh hùng cũng đành bó tay.” Chỉ còn một mình Lý Quỳ đuổi Trịnh Bưu vào sâu trong núi. Quân nam chạy dọc bờ khe đuổi đánh, cách chừng nửa dặm lại nghe phía nam tiếng reo hò vang dậy. Đó là bọn Hoa Vinh, Tần Minh, Phàn Thuỵ đem quân đến cứu. Quân Trịnh Bưu tan rã bỏ chạy. Bọn Hoa Vinh cứu được Lý Quỳ đem về, nhưng Lỗ Trí Thâm thì tìm mãi không thấy. Các tướng đến gặp Tống Giang kể lại chuyện đuổi đánh Trịnh ma quân, khi vượt khe không may Lý Cổn, Hạng Sung bị giết, chỉ cứu được Lý Quỳ đem về. Tống Giang đau xót khóc hồi lâu. Khi điểm lại binh mã, ngoài số chết tại trận lại thêm Lỗ Trí Thâm mất tích và Võ Tòng bị chém mất tay. Đang lúc Tống Giang đau buồn, quân thám mã về báo: “Quân sư Ngô Dụng cùng các tướng Quan Thắng, Lý Ứng, Chu Đồng, Yến Thuận, Mã Lân đem một vạn quân theo đường sông đã đến tiếp viện”. Tống Giang ra ngoài trại nghênh tiếp bọn Ngô Dụng, hỏi thăm mọi việc xảy ra. Ngô Dụng trả lời :
- Đồng khu mật đem theo quân mã cùng với quân của đại tướng Vương Lẫm, Triệu Đàm và đô đốc Lưu Quang Thế đã tới dưới đèo Ô Long. Các tướng là Lã Phương, Qúach Thịnh, Bùi Tuyên, Tưởng Kính, Sái Phúc, Đỗ Hưng, Úc Bảo Tứ và các đầu lĩnh thuỷ quân Lý Tuấn, Nguyễn Tiểu Ngũ, Nguyễn Tiểu Thất, Đồng Uy, Đồng Mãnh ở lại giữ trại còn các tướng khác đều theo Ngô Dụng tôi đến tiếp ứng.
Tống Giang nói :
- Lại một phen hao binh tổn tướng. Võ Tòng thành người tàn tật, Lỗ Trí Thâm hiện không biết ở đâu, ta cầm lòng không được.
Ngô Dụng khuyên can :
- Xin huynh trưởng hãy tạm nén buồn, bây giờ chính là lúc phải cố sức đánh Phương Lạp, chủ tướng chớ quá đau xót mà tổn hại sức khoẻ.
Tống Giang giơ tay chỉ về phía rặng thông, kể lại cho quân sư Ngô Dụng nghe giấc mộng lạ hôm trước.
Ngô Dụng nói :
- Nếu có điềm báo mộng như thế, thì chắc nơi đây phải có đền miếu thờ vị thần thiêng đã hiển linh phù hộ chủ tướng.
Tống Giang nói :
- Quân sư nói rất phải, ta nên vào núi tìm xem.
Nói đoạn Tống Giang, Ngô Dụng thong thả đi bộ vào trong núi. Cách một quãng không xa, hai người thấ một ngôi miếu thấp thoáng trong rừng thông. Đến gần thấy trước miếu có tấm biển thếp vàng bốn chữ : “Ô Long thần miếu”. Tống Giang đi vào thượng điện, bỗng giật mình nhìn thấy trên điện thờ tượng Long quân hình dáng chẳng khác người thư sinh đã gặp trong giấc mộng. Tống Giang cúi lạy khấn rằng : “Anh em Tống Giang chúng tôi đội ơn cứu giúp của Long quân tôn thần, chưa biết lấy gì báo đáp, muôn trông thôn thần phù hộ dẹp yên Phương Lạp, anh em chúng tôi sẽ xin triều đình cho sửa sang đền miếu, gia phong tôn hiệu.”
Tống Giang, Ngô Dụng lạy xong bước xuống thềm, đọc chữ trên tấm bia mới hay thần họ Thiệu tên Tuấn, người đời Đường, thi tiến sĩ không đỗ, nên nhảy xuống sông tự vẫn. Ngọc Hoàng thượng đế thương là người trung thực nên cho làm thần sông. Dân trong vùng dựng miếu thờ, bốn mùa cúng tế, cầu đảo rất linh ứng. Tống Giang thấy vậy liền sai người giết lợn đen, dê trắng đem đến tế. Làm lễ xong, Tống Giang ra ngoài miếu xem xét thấy xung quanh là rặng thông kỳ lạ đã hiện lên trong giấc mộng. Đến ngày nay ngoài cửa bắc thành Nghiêm Châu vẫn còn di tích cũ của miếu Ô Long đại vương, trên núi Vạn Tùng Lâm. Có thơ làm chứng như sau :

Trung tâm nhất điểm quỷ thần tri
Ám lý duy trì tín hữu chi
Dục thú long quân chân tính tự
Vạn Tùng lâm hạ độc tồn bi.

Lòng trung một tấc thấu thần linh
Gặp lúc nguy nan dữ chuyển lành
Muốn biết Long quân tên họ thật
Vạn Tùng bia đá vẫn lưu danh.


Nói tiếp chuyện Tống Giang làm lễ tạ ơn thần Long quân rồi ra khỏi miếu, lên ngựa trở về trại cùng với quân sư Ngô Dụng bàn việc tiến quân đánh Mục Châu. Đến chừng nửa đêm hôm ấy, Tống Giang cảm thấy tâm thần mỏi mệt bèn ngả lưng nằm xuống ghế, bỗng nghe báo “Có Thiệu tú tài đến thăm.” Tống Giang chưa kịp ra đón tiếp thì Thiệu Long quân đã đến trước mặt, chắp tay vái chào rồi nói : “Nếu tiểu sinh không kịp đến cứu thì nghĩa sĩ đã bị Bao Đạo Ất dùng tà pháp biến gốc thông thành người, bắt sống nghĩa sĩ rồi. Tiểu sinh được nhận lễ vật hiến tế nên đến đây cảm tạ nghĩa sĩ. Nhân tiện báo để nghĩa sĩ biết cũng chỉ ngày một, ngày hai sẽ hạ được thành Mục Châu, còn Phương Lạp cùng lắm trốn tránh được một tuần rồi sẽ bắt sống được.”
Tống Giang đang định mời Thiệu tiên sinh vào trong trướng hỏi chuyện, bỗng nghe tiếng gió rít, giật mình tỉnh dậy mới biết là giấc mộng.
Tống Giang vội nhờ quân sư Ngô Dụng đoán mộng xem sao. Ngô Dụng nói :
- Long quân tôn thần đã báo mộng như thế thì ngày mai ta có thể cất quân đánh lấy Mục Châu.
Tống Giang nói :
- Quân sư nói rất đúng.
Tảng sáng Tống Giang hạ lệnh chỉnh điểm quân mã đi đánh Mục Châu. Sai Yến Thuận, Mã Lân ở lại đóng giữ con đường lớn chạy qua đèo Ô Long. Các tướng Quan Thắng, Hoa Vinh, Tần Minh dẫn quân mã đánh thẳng vào phía cửa bắc. Pháo thủ Lăng Chấn bắn đạn lửa cửu sương (Nguyên văn là “cửu sương mẫu hoả pháo”- loại đạn lửa bắn một phát ra chín viên lớn, mỗi viên lớn lại nổ ra nhiều viên nhỏ.) vào thành, tiếng nổ long trời lở đất người ngựa hoảng hốt kinh sợ.
Lại nói quân mã của Bao thiền sư và hậu quân Trịnh Bưu đã bị bọn Lỗ Trí Thâm đánh tan. Lỗ Trí Thâm thừa thắng đuổi theo Hạ Hầu Thành rồi mất tích không biết đi đâu. Bấy giờ bọn Trịnh Bưu đã đem quân mã lui về đóng trại trong thành rồi cùng với hữu thừa tướng Tổ Sỹ Viễn, tham chính Thẩm Thọ, thiên thư Hoàng Dật nguyên suý Đàm Cao và tướng trấn thủ là Ngũ Ứng Tinh bàn định. Tổ Sỹ Viễn nói :
- Nay quân địch đã đến dưới thành, không một phen tử chiến thì không còn cơ sống thoát!
Trịnh ma quân dẫn Đàm Cao, Ngũ Ứng Tinh và mười viên nha tướng đem một vạn tinh binh mở cửa thành xông ra giao chiến với quân Tống Giang. Tống Giang lệnh cho quân mã lùi về phía sau một tầm tên bắn để quân bọn Trịnh Bưu tiến ra dàn trận. Bao thiền sư sai khiêng ghế chéo đặt trên mặt thành, ngồi điều khiển trận đánh. Tổ thừa tướng, Thẩm tham chính, và Hoàn thiên thư cùng ngồi trên chòi canh quan sát. Trịnh ma quân xách thương nhảy lên ngựa xông ra trước trận. Bên trận quân Tống, Đại đao Quan Thắng múa đao thúc ngựa đến đánh Trịnh Bưu. Hai tướng ngồi trên ngựa quần nhau chưa đầy vài hiệp đã thấy rõ Trịnh Bưu không địch nổi, chỉ đủ sức đỡ gạt, né tránh những đường đao của Quan Thắng mà thôi. Bao Đạo Ất ngồi trên thành múa tay làm phù phép yêu quái, miệng lẩm nhẩm đọc thần chú, quát : “Nhanh!” rồi hà hơi thổi. Lập tức trên đầu Trịnh ma quân hiện ra một luồng khí đen rồi xuất hiện một vị thần mặc áo giáp sắt tay cầm gậy trừ tà từ trên không lao xuống. Khắp trận quân nam, mây đen đùn lên trùm kín. Tống Giang liền cho gọi Hỗn thế ma vương Phàn Thuỵ đến. Một mặt Tống Giang tự mình niệm mật chú “gọi gió trừ mây mù” theo bài bí quyết trong thiên thư. Lập tức trên mũ trụ của Quan Thắng toả ra một đám mây trắng, trong mây cũng hiện ra một vị thần tóc đỏ, mặt xanh, mắt biếc, răng nanh. Vị thần tướng cưỡi trên lưng con rồng đen, tay cầm chuỳ sắt lao đến vị thần mắc giáp sắt của Trịnh ma quân. Dưới đất quân hai bên reo hò trợ chiến. Hai thần tướng đánh nhau đưa đầy vài hiệp, thần tướng cưỡi rồng đen đã đánh bại vị thần mặc giáp sắt. Dưới đất Quan Thắng đưa một đao, đầu Trịnh ma quân lăn xuống ngựa. Bao Đạo Ất thấy bên quân Tống gió thổi sấm vang, định đứng dậy liền bị đạn lửa oanh thiên của Lăng Chấn bắn tan xác. Quân Phương Lạp đại bại, quân Tống Giang thừa thế đuổi thẳng vào thành Mục Châu. Chu Đồng hất thương đâm nguyên suý Đàm Cao lăn xuống ngựa. Lý Ứng múa phi đao giết tướng trấn thủ Ngũ Ứng Tinh. Thấy Bao thiền sư bị giết vì đạn lửa, quân nam trên thành xô nhau chạy xuống. Quân mã của Tống Giang nhất loạt đánh vào thành, bắt sống Tổ thừa tướng Thẩm tham chính. Hoàn thiên thư bọn phó tướng thì không cần biết họ tên, đều bị giết hết.
Tống Giang cùng các tướng vào thành, trước hết hạ lệnh thiêu huỷ hành cung của Phương Lạp, tất cả vàng lụa thu được đều đem thưởng cho ba quân tướng sĩ. Rồi Tống Giang cho treo biển vỗ yên trăm họ. Các tướng chưa điểm xong quân mã thì thám mã trở về phi báo : “Mã Lân bị tướng Phương Lạp là Bạch Khâm đâm chết ở đèo Ô Long hất xuống ngựa. Thạch Bảo đuổi tới bồi thêm một đao xả Mã Lân làm hai đoạn. Yến Thuận thấy vậy xông lên đánh bị Thạch Bảo vung ngọn chuỳ “ Nhất lưu tinh” đánh chết. Hiện giờ Thạch Bảo đắc thắng, đang thừa thế đánh vào thành. Tống Giang nghe tin Yến Thuận, Mã Lân tử trận lại một lần nữa thương xót than khóc khôn nguôi. Rồi Tống Giang sai bốn tướng Quan Thắng, Hoa Vinh, Tần Minh, Chu Đồng đón đánh bọn Thạch Bảo, Bạch Khâm quyết chiến để giữ cửa ải đèo Ô Long. Chưa biết bốn tướng đánh Ô Long ra sao, chỉ biết :

Huyện Thanh Khê dẹp tan quân giặc mạnh
Động Bang Nguyên bắt sống thiên tử rơm


Rồi đây anh em Tống Giang :

Danh thơm sử sách nghìn năm toả
Công lớn thanh bình vạn cổ truyền


Chưa biết bọn Tống Giang đón đánh quân địch ra sao, xem hồi sau sẽ rõ.


Hết chương 117
Đăng nhập để trả lời
0