Phở
Bay chi sớm thế anh Tiếng Tơ Lòng
Chờ "Cơm" mang đống lửa hồng trao tay
Chụp vào bát "Phở" thịt sống tái ngay
Nước nghi ngút khói...ngon thế nầy là xơi
Ở lại Anh ơi! Nán lại ăn chơi
Trăm năm cuộc đời được mấy dịp vui
Hành tây, giá sống, rau quế thật tươi
Bánh mềm hao bạc! Nhưng thấy người trong tô
Cố Quận
Thơ Vui Cố Quận
1.296 trả lời, 88.008 lượt xem —
Trang 1 / 44
Đừng Mơ Phở Nóng Ai Ơi!!!
Bát phở nầy mà ăn xong
Lên xe cấp cứu nằm phòng dưỡng thương
Lưỡi phỏng! Phồng, giộp, sình, ươn
Nói không ra tiếng bình thường ai ơi
Khuyên người "Cơm" thẳng đường xơi
Đừng mơ phở nóng cho đời bình yên
Tổ nào bằng tổ chim quyên
Ấm êm xác thuý dẫu xiềng với thoi
Cố Quận
Anh Băm Lăm
Ớ này...cái anh băm lăm
Bông so đũa hái qua thăm biếu người
Sao anh hỏi, nhe răng cười
Rằng tôi với thúng mấy mươi lạng à!!!
Không tôi còn bé lắm a
Bông thời đây bán, còn ta chẳng cầm
Ớ nay...cái anh băm lăm
Đã nghe sao cứ chăm chăm đứng nhìn
Cố Quận
Dại Hay Khôn Hỡi Thơ!!!
Dại khôn tự lòng ta, ta biết
Gõ chữ thơ bốn tiết ra vần
Đêm nằm mộng áo giai nhân
Ngày mơ hoa nở trong sân hoa cười
Với ta hay nụ tặng người!!!
Cố Quậ
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.04.2020 01:04:17 bởi Cố Quận>
Mộng Ảo! Chết Đời
Nên buồn! Chân rượu xiêu xiêu
Ngả nghiêng trên lối thân tiều tụy thân
Tại đêm nằm mộng giai nhân
Ngày mơ hoa nở trong sân...chết đời
Cố Quận
O Buồn Rụng Rốn
O buồn! Rụng rốn cái buồn
Gặp cơn gió thổi xuống luồng nước trôi
Đố ai vớt được rốn tôi
Thời trăm lạng bạc đền bồi thưởng công
Rốn tôi vừa mới té sông
Bớ người ta vớt kẻo chồng hỏi đâu???
Cố Quận
Chào Em! Tui Đi
Chào em! Tui đi...tui đi
Em đừng than khóc làm gì
Lúc sống ngày ngày hành hạ
La hét, giờ lệ mà chi
Giờ em ở lại một mình
Ra vào sao cứ lặng thinh
chén tô vẹn tròn không méo
Ly đâu rượu nữa, rỗng bình
Tui đi! Em đừng nhỏ lệ
Kiếp tục bỏ lại sau lưng
Không nghe, không xiềng xích để
U đầu, tay lọi, sưng chưn
Cho em sống đời đơn độc
Đêm đêm nằm cuốn chăn sầu
Cho em lạnh lùng một góc
Ai đấm lưng...ai thoa dầu
Chào em! Tui đi nghe em
Cố Quận
Say Rượu!
Thời rượu ngày nắng, đêm sương
Vần tơ làn rụng, âm vương lá cành
Thiếp nằm nghe trống trên thành
Ngoài hiên ríu rít yến oanh mái đùa
Cố Quận
Tại Ngọc Diệu!
Tại Diệu nên Tuyết đành đăng
Hình Hai Đứa, vừa mới ăn tiệc mà
Giờ thì nhập bọn đi ca
Ở Friendly quán bạn ta chục người
Để ngồi tám, để ngồi cười...
Cố Quận

Bà Ở Lại! Tôi Đi
Tôi đi bà ở lại a
Từ nay mặc sức mà ca với tường
Cho vách sập! Biết mùi sương
Gió ngoài kia lạnh mà thương chồng mình
Đi...cho bà ở một mình
Cố Quận
Anh Rụng Rồi!
Em đóa còn hương sắc
Ta héo úa nụ rồi
Mai này cơn gió giật
Hoa rụng xuống lưng đồi
Định sống đời với em
Mà lải nhải từng đêm
Thôi mình chia tay nhé
Anh đường anh cách em
Em cành khoe hương sắc
Ta héo úa...rụng rồi
Cố Quận
La Làng! Nhưng Chưa Ăn Cướp
La làng thì có la làng
Nhưng chưa ăn cướp lụa nàng với hương
Nên áo trắng cả sân trường
Lộp cộp tiếng guốc trên đường vào ra
La làng thì nhị có la
Nhưng chưa ăn cướp lụa tà đâu nghe
Cũng bởi năm bảy cô phe
Vây mình mà đạp thời què hai chân
La làng là bảo vệ thân
Dám đâu ăn cướp hồn thần của ai
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.06.2020 19:02:17 bởi Cố Quận>
![]()
Giám Thị Về...Lại Thơ
Sân Trường không Giám Thị
Lặn luôn! Chẳng dám vào
Sợ mấy O Tôi ví
Thịt! Ai làm chứng nào???
Hôm kia tin Bác về
Hôm nay ghé bàn kê
Gốc phượng già tay bút
Dòng trên dưới sát kề
Ừ! Sân Trường ngồi thơ
Lại vần âm lụa tơ
Áo tà bay trong gió
Hương vần mơ chữ mơ
Cố Quận
Sao Không Rủ Tui!!!
Sao không kêu tui, rủ tui
Đi ăn, uống rượu cho vui với này
Cho đêm thơ cỏ thơ cây
Thơ thu mưa chuyển đen mây bên ngoài
Sao không rủ tui vậy ai
Đi ăn, uống rượu choàng vai lối về
Cố Quận

Ba Đấu Chữ Thơ Không Bằng Một Tiếng Khen
Công mình ba đấu chữ
Không bằng một tiếng khen
Tím bất công thế hử
Thơ giận, phá một phen
Lỡ vần âm hương lụa
Mai kêu bán váy đầm
Tím hoa cà lấy bữa
Rượu ngon uống lầm bầm
Ba đấu chữ không bằng
Một tiếng khen...thật chăng!!!
Cố Quận
Giáo Gươm Cảm Mạo
Ngày đêm thân chém gió
Nên nay cảm mạo rồi
Sân Trường không phát cỏ
Ngọn cao khỏi ghế ngồi
Ôi! Giáo gươm cảm mạo
Chân chẳng bước ra ngoài
Cỏ lan tràn sạn đạo
Cho vướng víu áo dài
Tội mấy O! Tội ghê
Cố Quận
Ới Ơi Cô Hãy Từ Từ
Ới ơi Cô hãy từ từ
Để tôi dù, nón bây chừ rồi qua
So đũa cả rổ đấy mà
Giá, cà, khóm, tỏi, bạc hà cả mâm
Con cá chặt khúc nằm câm
Nó đâu còn lội trong đầm mà lo
Sẩy tay sẽ nổ chuyện to
Rượu không mồi sớm lăn khò ngáy Cô
Ới ơi mở cửa tôi vô
Để ngồi cạn chén trút hồ cùng nghe
Cố Quận
Lỗi Tại Nhỏ Thơ
Hôm nay vừa ba vịm
Quỳnh đã say! Đã say
Va tường con mắt tím
Nhìn người lộn tên ngay
Lỗi tại Thơ...Nhỏ Thơ
Pha thuốc vào rượu cơ
Nên trí thần lú lẫn
Lỗi tại Thơ...Nhỏ Thơ
Cố Quận
Thơ Tà Tâm
Thơ mi lòng nổi tà tâm
Vái mưa chi để tà thâm ướt rồi
Sao không ra mời áo ngồi
Tránh mưa cho phấn son môi vẫn màu
Thơ mi sao nỡ nhìn nhau
Cách khung cửa kính cho đau dạ người
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.06.2020 04:22:47 bởi Cố Quận>
![]()
Không Ăn! Phụ Công Em
Tay năm ngón hái bông
So đũa lẩu đãi chồng
Sao lắc đầu nói ớn
Em nấu chàng ăn không
Không ăn! Cũng phải ăn
Đừng mếu hở hàm răng
Cho họ cười em nhé
Ngán rồi...cũng gáng ăn
Hái bông tay năm ngón
Rổ so đũa tay ôm
Ngoài vườn hai chân nhón
Cành níu tóc chôm bôm
Không ăn! Phụ công em
Cố Quận
Không Phải Nhà Quan!!!
Không nhà quan...sao cửa nhiều
Hay là sợ trộm nó liều thì nguy
Nồi lẩu nó xực còn chi
rượu khui vịm uống còn gì để say
Sợ nó níu chân nắm tay
Nó sờ má phấn, chân mày đen Cô
Không nhà quan...sao khó vô
Hay là sợ trộm khiêng bồ lúa đi???
Cố Quận

Ma Gia Chẳng Chịu Kết Duyên
Rượu say lộn cổ xuống hồ
Ma gia tay kéo cặp bồ có đôi
Ba ngày mặt nước thây trôi
Tưởng là ông nhị xác trồi bấp bênh
Kéo vào! Bật dậy ngồi rên
"Ma gia chẳng chịu chung mền bởi hôi
Đưa lên mặt nước cho trôi
Mấy o đò vớt...duyên rồi, nợ chăng???"
Cố Quận
Đẹp Dữ Trời
Nhỏ Xe Lôi đẹp dữ trời
Lên bộ đồ đỏ...rụng rời tay chân
Kính mát che mắt giai nhân
Không thời hồn vía ông thần say tui
Có mà mất hết Nhỏ ui
Cố Quận
Chiều Mưa Đi Nhậu
Chiều mưa không dứt hạt buồn
Cô đơn bèn nhảy xuống nguồn nước trôi
Lội qua bên xóm bạn tôi
Leo lên tụ đám lại rồi cùng đi
Xuống phố ca hát, rượu thi
Nửa đêm say ngủ...buồn gì cũng quên
Cố Quận
Ba Cô Rạch Giá Rượu Cần
Ba Cô đứng uống rượu cần
Buông ra lăn đất quên trần nhớ tiên
Bốn mươi năm trước dịu hiền
Tà bay dưới ngõ tóc triền đồi hương
Nhớ người, nhớ lớp, nhớ trường
Nhớ chàng thơ thẩn ấy thường ngồi thơ
Tà tui trắng lụa màu tơ
Tóc tui đen mái mượt mờ mái đen
Môi tui son mọng ý ghen
Mắt tui giao ánh vần bèn đi theo
Sao giờ chữ chẳng còn đeo
Tui lăn ra đất! Thơ vèo trốn luôn
Cố Quận

Chuột Đồng Nướng Sả
Sân nhà ai nướng chuột
Đồng khói bay...mùi bay
Bên này tôi ao ướt
Vài ba con đưa cay
O à! Chuột bán không
"Không, tôi để cho chồng
Về hắn ăn, hắn xỉn
Đêm hắn bế, hắn bồng"
Sân nhà ai mùi bay
Bên này chén đắng cay
Chuột đồng O không bán
Nhắp vài chén đã say
Cố Quận
Nước Cốt Dừa Béo Chè, Thơm Xôi
O ngồi vắt nước cốt dừa
Bán nồi chè đậu có chừa phần tôi
Bên này chỉ tiền mua xôi
Không còn một cắc nữa rồi O ơi
Xôi khô nuốt khó quá trời
Cho xin một chén chè thời họng trơn
Cốt dừa nó béo ngon hơn
Chè vô nó ngọt mùi mờn mợn quê
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.07.2020 17:32:40 bởi Cố Quận>
Ối Giời Ơi...Giời Ơi
Ối giời! Thơ tôi ế
Mấy Nhỏ Bạn không xem
Mê ai-phôn bất kể
Ngoài ngày hay là đêm
Nên thơ tôi bị ế
Ối giời! Buồn quá đi
Bạn Tôi giờ bất kể
Vần âm buồn quá đi
Ối giời ơi...giời ơi
Cố Quận
Khà Khà!
Khà khà! Tan nát cõi lòng
Đi ra mà tiếc căn phòng, Người Ta
Tiếc bao năm sửa mái nhà
Tiếc công dựng cột, kèo và vách tranh
Tiếc ngày tháng chải tóc xanh
Tiếc đưa đón, tiếc dỗ dành lệ rơi
Tiếc ơi...tôi tiếc quá trời
Sao Người đành đoạn chia đời thúy oanh
Khà khà! Hồn vía tan tành
Xác thân tiều tụy...ôm sành rượu ra
Cố Quận
Họ Đi Có Cặp
Họ đi...có Nàng có Chàng
Tôi đi Người bảo "Thả giàn cứ đi"
Tại tôi rượu cứ sân si
Tại tôi rượu cứ phú thi, chữ vần
Đọc tuồng Tấn, nhắc tích Tần
Người Dưng chóng mặt, bần thần nên không
Thèm theo tốn sức, tốn công
Vì đâu được kể tội chồng say thơ
Họ đi đủ cặp...hai cơ
Tôi đi thiếu Nửa nên thờ thẩn thay
Cố Quận








