Mai Trùng Dương Thuyền Trôi!
Mai thuyền ra bể rộng
Dòng xưa ai nhớ ta
Bến sông chiều đâu bóng
Buồm hôm qua! Giờ xa
Mai thuyền không trở lại
Em dòng xưa nhớ ai
Mộng trùng dương, hồ hải
Ta dòng xưa dáng phai
Mai trùng dương thuyền trôi
Cố Quận
Thiền Thi
232 trả lời, 26.309 lượt xem —
Trang 2 / 8
Hoa Trắng Vu Lan
Tháng bảy mùa vu lan nhớ Mẹ
Tiền niên, con ngực đoá hoa hồng
Tại niên, hoa trắng cài nụ hé
Hồn Người nay! Về chốn non bồng
Tháng bảy mùa vu lan mắt lệ
Tiền niên, còn âm tiếng Người mà
Tại niên, mộ phần hoa trắng bệ
Đời con nay đã mất Mẹ Già
Cố Quận
Nghiệp Đời
Ta muốn dừng chân, đã dừng chân
Không đâu chân vẫn lấm bụi trần
Đắm sắc, mê tài! Tâm, ý loạn
Danh cao, nhà rộng kiếp phì thân
Ta khóc đời ta đường bước mỏi
Bể dâu mờ mịt lối trùng trùng
Sớm, tối che đầu sương áo vội
Ta sinh trong nghiệp lớn khôn cùng
Ta biết kiếp nầy mãi mãi đi
Chấp tay thầm niệm...bớt sân si
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2014 07:47:26 bởi Huyền Băng>
Tâm Kinh
Tâm kinh niệm, sớm chiều kinh...tâm niệm
Ngang sông thuyền nhẹ tiến mai bến bờ
Là buông tay! Đừng vướng mắc nhện tơ
Đừng nuối tiếc cuộc cờ trên dương thế
Tâm niệm kinh, e đợi chờ sẽ trễ
Thuyền không bờ! Bể lệ khóc hồ ngâu
Cõi u minh mờ mịt khói giăng đầu
Hồn với xác xa lìa nhau kiếp kiếp
Tâm kinh niệm! Nhìn mười phương dạ khiếp
Cố Quận
r
Kiếp Nầy Trả Gánh Nợ Đời
Đời ta mai Tấn nay Tần
Đất Ngô hoài Việt thức thần khờ ngây
Sinh Trời Đông, tử Trời Tây
Trần gian tám cõi đọa đày! Bất than
Tận tâm, tận sức hơi tàn
Hai vai gánh nợ giữa đàng mà đi
Niệm đừng sân, niệm đừng si
Sau hồn thanh thảng tựa quì đài sen
Cố Quận
Vọng Niệm
Tâm tư đầy vọng niệm
Mai về đâu! Về đâu
Mộng giàu sang, phù phiếm
Đời bể dâu...bể dâu
Nay kẻ hầu, thê, thiếp
Ngựa, xe lối dập dìu
Vai oằn vai gánh nghiệp
Vượt sóng dữ, độc kiều
Ta tâm đầy vọng niệm
Sau về đâu! đi đâu
Mong sớm ngày gác kiếm
Quên chuyện đời bể dâu
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.05.2014 04:30:10 bởi Cố Quận>
Một Cõi Đi Về! Còn Đâu
Rồi mai một cõi đi về
Là tạm bợ! Là bờ mê bến đời
Là buông tay, thần rã rời
Là thân cát bụi người ơi kiếp nầy
Là nương khói trắng lên mây
Là vọng niệm mình đắp xây tan tành
Là mưu lấy quách, đoạt thành
Là thao thức suốt năm canh bạc đầu
Là phù du, là bể dâu
Rồi mai một cõi về đâu...đâu còn
Cố Quận
Quên Hồi Chuông Đời
Mai ngày mai gác kiếm
Lên chùa lên đánh chuông
Lần tay tràng hạt niệm
Lệ không giòng lệ tuôn
Sáng núi ngồi nhập thiền
Chiều sông đứng an nhiên
Trùng trùng mây trắng nổi
Dòng đục nước miên miên
Lần tay tràng hạt niệm
Quên hồi chuông tiếng chuông
Mai về không báu kiếm
Hồn thanh thoát, tay buông
Cố Quận
Tâm Chưa Tịnh!
Lên núi tịnh tâm...tâm chưa tịnh
Phong trần! Còn nặng gánh phong trần
Còn mơ áo lụa hương bịn rịn
Mơ mắt giai nhân tấn với tần
Thì thôi xuống núi...buồn xuống núi
Đi tiếp đường, trả nốt nợ đời
Năm bảy chung, độc bình ba buổi
Thơ đôi câu! Đạp đất, đội trời
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.06.2014 07:53:03 bởi Cố Quận>
Quyết Lòng Trục Hết Sân Si
Thu ngồi đón gió, mơ trăng
Đông lên chờ giọt mưa dầm thả thơ
Xuân sang hong nắng vàng tơ
Hạ lại xuôi ngược bến bờ chén say
Ẩm trà cùng bạn sáng nay
Chiều trên chiếu tiệc chung đầy chung vơi
Đêm tay nhóm lửa giữa trời
Tàn canh thôn vắng rã rời tiếng kê
Đời là cõi tạm, chốn mê
Sinh là đến! Tử là về với ta
Mười phương mờ mịt lắm à
Thơ, trăng, gió, rượu đậm đà tình thân
Dặn lòng quên sắc giai nhân
Có, không cũng kiếp tục trần thế thôi
Giờ ta hồ, chén nhắp môi
Hò, ngâm, khục khặc cười rồi...mai đi
Răn mình trục hết sân si
Lợi, danh, lụa, gấm gì gì quyết không
Cố Quận
Mai Ta Từ Biệt
Mai chân lên núi thần tọa tỉnh
Nhìn xuống nhân gian một chốn buồn
Tay vẫy, lời chia ly bịn rịn
Bèo mây! Tan hợp những tấn tuồng
Sớm tối và thời gian cứ trôi
Tháng năm như màn chớp qua rồi
Hỏi lòng thương nhớ nào thương nhớ
Tình! Câu phù phiếm đầu môi thôi
Mai chân xuống biển xác theo dòng
Bóng chiều biên biếc sắc màu không
Ta đi! Ai vẫy, lời bịn rịn
Xác rã rời trôi xác nhập dòng
Mai ta từ biệt! Ai người hay
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.06.2014 14:35:05 bởi Cố Quận>
Sám Hối
Tay lần tràng hạt niệm
Ngoài sân xuân nhánh mai
Nhớ thời chưa gác kiếm
Là lá rụng! Hương phai
Nay ngồi đây sám hối
Lần hạt chuỗi đêm ngày
Kiếp tục trần lắm tội
Tửu, sắc một thuở dày
Tay lần tràng hạt niệm
Sân ngoài xuân nắng phai
Bao năm rồi gác kiếm
Không màu mai, sắc mai
Cố Quận
Xá Lạy!
Xin lạy đời một lạy
Trăm năm kiếp sinh ra
Bụng đói no, chân chạy
Vun bồi cái xác ta
Xin xá thần mấy xá
Tục trần giải cứu con
Nhìn quanh mình gian trá
Cầu mai vía lên non
Cố Quận
Cầu Tâm An Lạc
Đời người như giấc mộng
Đến hai bàn tay không
Nghèo, giàu chi cũng sống
Đi! Hai bàn tay không
Mời em nâng chén rượu
Nghĩa tào khang đậm tình
Ngâm bài thi, câu phú
Hai bóng...ta với mình
Đời người như giấc mộng
Vui lên nhé, môi cười
Sang, hèn chi cũng sống
Tâm an lạc, môi cười
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.07.2014 07:26:55 bởi Cố Quận>
Nghiệp Đời (2)
Ngày buồn vui bất thường
Đêm say giấc mộng vương
Mù mù sương không bến
Giăng giăng khói chẳng đường
Sân si đời vai nặng
Thua thắng dạ tính toan
Lời ngọt ưa, ghét đắng
Chuyện lẫn quẫn! Đa đoan
Bao giờ qua dòng nghiệp
Đò gác mái, buông neo
Trăm năm dài cái kiếp
Trần tục vẫn còn đeo
Cố Quận
Hoa Tâm
Trong tâm cành hoa nở
Vui cuộc rượu dưới trăng
Đàn ai run khúc Sở
Hoài mưu tướng Phạm Tăng
Anh, tôi cùng nâng chén
Ngoài thành tây trống canh
Bình minh xuân cánh én
Bay ngang đồi lá xanh
Đêm tàn! Chung, bàu cạn
Chưa hết chuyện xưa, nay
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2014 03:39:57 bởi Huyền Băng>
![]()
Tình Là Mộng!
Tình là cơn mộng dài níu mộng
Giật mình! Nhân ảnh ấy hư không
Đêm nghe tiếng mõ khua, canh trống
Xào xạc bên ngoài song gió đông
Tình là một giấc mơ bước lạc
Mở choàng! Hai mắt ướt giòng châu
Trăng khuya lơ lững trời cánh hạc
Chở khối tình đi mất còn đâu
Tình là chuỗi buồn đau! Sầu khổ
Mộng làm chi...mơ để được gì!!!
Cố Quận
r
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.08.2014 06:14:02 bởi Cố Quận>
![]()
Sinh Tử Tợ Mộng À
Đêm nhìn sao, thưởng nguyệt
Ngày đợi nắng, trông mây
Đông tìm vui gió tuyết
Hạ mơ màu sắc cây
Thu ngồi thơ đếm lá
Mùa lên, tiễn mùa đi
Xuân theo tà áo ả
Năm bảy vần câu ghi
Quanh năm tay hồ rượu
Cười vang tiếng khà khà
Thắp đèn xem thi phú
Đời đáng sống lắm mà
Đêm hoạ sao, vẽ nguyệt
Ngày gọi gió, kêu mây
Hèn sang nào đã thiết
Cửa quan chức lưng quay
Kiếp trăm năm thư thả
Sinh tử tợ mộng à
Cố Quận
Bóng Chiều Tà
Bóng chiều tà nhạt bóng
Mây bồng bềnh mây trôi
Hạ tàn! Thu chớm mộng
Trăng nằm in chén bôi
Tơ vàng run cánh lá
Heo may về chiếc rơi
Xạc xào đưa tiễn hạ
Sương khói mờ! Giọt rơi
Bến thu bóng chiều tà
Theo dòng trôi đò ra
Tiếng chèo khua đẩy nước
Sau lưng ánh trăng ngà
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2014 17:07:43 bởi Cố Quận>
Đánh Giấc Say
Ta say đánh giấc non đài
Trong mơ tiên nữ thu bài áo thu
Vạt hương người lối sương mù
Tóc mây lơi lả, tay dù ngả nghiêng
Ta say đánh giấc gặp tiên
Mắt thu đen biếc lạc miền bồng lai
Bóng chiều dần xuống non đài
Chim kêu tỉnh giấc! Nhớ hài sen mơ
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.09.2014 04:08:38 bởi Cố Quận>
Tự Vấn!!!
Đi dưới vầng nhật nguyệt
Ta tự vấn lòng mình
Dạ này trong trắng tuyết
Hay đã vẩn đục sình!!!
Đi giữa đời trăm năm
Quanh quẩn ngõ hờn căm
Bên kéo bè, bên phái
Lời sỉ vã, soi săm
Đi dưới vầng nhật nguyệt
Ta tự vấn lòng ta
Dạ này trong trắng tuyết
Không! Vẩn đục huỳnh sa
Đời trăm năm ô trọc
Ta rồi chẳng phải mình
Kéo bè, lôi phái khóc
Cười...ta chẳng là mình
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.09.2014 07:20:14 bởi Cố Quận>
Đời Có Gì Để Tranh!!!
Đời có gì để tranh
Thiên hạ chen lấn giành
Bên đây bờ bến lợi
Chốn ấy núi non danh
Đời trăm năm bỏ lại
Thân xác lớp tro tàn
Hồn trôi qua mấy ải
Ngục tối! Vạn vạn đàn
Tranh...rồi sẽ được gì
Giành...mai giữ được chi
Đời gánh danh, gánh lợi
Sau trước nặng như chì
Đời có gì để tranh!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.09.2014 06:39:32 bởi Cố Quận>
Cuộc Phân Ly!
Hôm qua còn chuyện phiếm
Nay từ giã cuộc đời
Mai đâu tìm đâu kiếm
Người thân thương! Du trời
Ta trần gian khóc lệ
Giọt dài phút phân ly
Huyệt đen hoa tang lễ
Trắng một màu biệt ly
Hôm qua còn chuyện vãn
Nay người bỏ cuộc đời
Mai tìm đâu tăm dạng
Bóng đà nương mây trời
Đời người qua thoáng chốc
Sống hết tình hôm nay
Bao thương yêu lòng dốc
Rồi một buổi chia tay
Không luyến lưu, tiếc nuối
Chẳng hận phút từ ly
Ba vạn ngày một chuỗi
Sinh...lão...bệnh...tử quy
Cố Quận
Mong Hoa Cười Trên Những Áng Thơ Rơi
Những áng thơ rơi trên cành hoa chưa nỡ
Lời không chờ không đợi cánh vàng hương
Bởi mến yêu và chán ghét thói thường
Theo năm tháng tàn như sương như khói
Những áng thơ rơi rã rời âm chữ mỏi
Vần câu run nằm trên nhánh bình yên
Sắc lá xanh, vầng trăng ánh dịu huyền
Đêm tỉnh lặng nỗi niềm thơ lắng đọng
Đời quyền thế, tiền tài kia ảo vọng
Bạn bè ư thù địch chóng sớm mà
Tiếng ái thân tàn buổi ghét hận a
Người đổi mặt, thay lòng...ai gia đen bạc
Những áng thơ rơi! Ý từ tan tác
Cành hoa trong gió mát hé nụ rồi
Đoá vàng hương nhè nhẹ toả làn trôi
Thơ áng rụng dưới thềm loang phủ đất
Những áng thơ rơi quên đời tất bật
Quên có không bởi vạn vật vô thường
Đến và đi cùng bụi cát, tro xương
Thơ rồi sẽ ngày chẳng từ, chẳng ý
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.10.2014 06:21:53 bởi Cố Quận>
![]()
Thiên Đàng! Chữ Nằm Trên Giấy Trắng
Thiên Đàng! Chỉ thấy trên giấy trắng
Lem luốt nét mực đen
Hình ruồi, bóng nhặng
Vì danh đua chen
Nên ta hai nghìn ngày chén say
Ngồi nhắm mắt! Thả tay
Danh vọng đời buông hết
Chẳng còn gì hôm nay
Chỉ còn chữ thiên đàng trên giấy trắng
Lem luốt màu mực đen
Nét đè! Nét nặng
Đậm dòng mực đen
À! Thiên đàng...chữ màu trên giấy trắng
Cố Quận
Thiên Đàng Cảnh Trong Mơ
Thiên Đàng là cảnh trong mơ
Ngày trăm thứ chuyện rối tơ đêm nằm
Tay tháo những nỗi thù căm
Tay trói kẻ hận mà bằm nát thây
Khóc như dại, cười như ngây
Vui buồn lúc cạn lúc đầy buồng tim
Thấy hồn khi bổng khi chìm
Thiên đàng mở cổng vào tìm...tối thui
Ối giời! Hai con mắt đui
Trong mơ bảy thứ tình vùi dập mơ
Thiên đàng cảnh giới thế cơ
Tợ tâm sáu dục vọng mờ mờ tâm
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.10.2014 04:26:00 bởi Cố Quận>
Thiên Đàng Lộn Cổ Âm Ty
Thiên đàng trên giấy màu đen
Trong mơ lộn cổ đuốc đèn tối thui
Ối giời! Địa ngục đây rùi
Sao đông lắm thế nồng mùi lợi danh
Bên dạ ghét mắng bên ganh
Bên hiềm tỵ chửi bên đành hanh thưa
Diêm Lão xử sáng đến trưa
Xử chiều đến tối! Kiện bừa, kêu oan
Mực màu đen giấy thiên đàng
Mực lan địa ngục mà sàng vẫn đông
Ngưu Đầu, Mã Diện cũng gồng
Chém cưa chì, sắt, thép, đồng mẻ răng
Diêm Lão xanh mặt...hô thăng
Giật mình! Nhìn rõ ra rằng trần gian
Cố Quận

Danh Và Lợi! Tục Trần
Chữ danh và lợi tục trần
Người mua kẻ bán! Thánh thần hoảng kinh
Ghế cao toạ thủ vạn nghìn
kim tiền vung chuộc cửa đình áo quan
Nhà sơn phết cổng cao sang
Máu dân ngày hút, ruộng làng đêm thâu
Chữ danh và lợi người cầu
Kẻ xô nhau ngã, đạp đầu tiến lên
Tục trần như đám kênh kênh
Tranh nhau rỉa xác! Sụp nền nước non
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2014 05:48:08 bởi Cố Quận>
Hãy Cho Đi
Hãy vươn lên trong nắng
Mà gánh chịu gió mùa
Hãy vàng pha mây trắng
Mà hứng lấy bão lùa
Hãy yêu thương, trân trọng
Tình người chốn dương gian
Cho đi phần cuộc sống
Mình có, mình đã đang
Nắm trong lòng bàn tay
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.11.2014 08:08:34 bởi Cố Quận>
Ta Là Hạt Bụi Trong Sen
Ta là Hạt Bụi phong trần
Nằm trong cánh lá sen thần tịnh tâm
Hôm qua đoá nở trong đầm
Nhuỵ vàng bông trắng hương trầm dịu hương
Bụi lần theo khói trắng sương
Leo lên ngự giữa vô thường niệm câu
"Nợ có chủ! Oan có đầu
Tự nay Hạt Bụi theo hầu hạ sen"
Ta là hạt bụi trần đen
Ẩn thân hoa trắng mà lèn èn chơi
Cố Quận
