Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Tình

1.124 trả lời, 73.240 lượt xem — Trang 1 / 38

Em

Em là ngày
Em là đêm
Là tiếng nhạc
Là nguồn thơ...

Là mùa thu vàng cây cánh lá
Ru hồn ta xào xạc heo may
Ngõ huyền linh nhạt ánh trăng gầy
Sương mù lấp bờ tây lặng nước

Là tiết xuân nắng về cửa trước
Hương tình yêu lả lướt hai tà
Sân vườn sau con bướm vờn hoa
Nghiêng cọng cỏ ngày la đà gió

Là thỏ thẻ trên môi mọng đỏ
Câu du dương ôn, ngọ quanh nhà
Giọng trầm, cao âm hưởng vang xa
Đàn đuổi tiếng ngân nga điệu hát

Là tay bút chữ vần dào dạt
Tím màu thơ man mác nguồn thơ
Cõi miên miên mắt dõi ơ thờ
Ô giấy trắng từng tờ thấm mực

Em là nguồn thơ
Em là khúc nhạc
Là ngày đêm
Của đời ta...

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0

Em (2)

Em!

Một chuyện tình nào đã tàn
Những kỷ niệm ngày xưa phai
Từng mùa thu vàng
Nhạt nắng ban mai

Em!

Lối về không bóng áo
Heo may tiếng xạc xào
Không gian sầu ảo não
Màn sương khói đục màu

Em!

Bây giờ tình là dĩ vãng
Mình là kẻ lạ vời xa
Hai hướng đời! Ta phiêu lãng
Em lưu lạc chốn quê nhà

Em!

Một chuyện tình xưa đã phai
Những kỷ niệm nay đã dần
Nhạt mờ trong nắng tắt
Thu tàn, chớm bao lần

Em!

Tình đôi ta đã chết
Trong áng thu hề
Tình đôi ta đã hết
Heo may! Não nề

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2013 21:20:55 bởi Cố Quận>
 
Tiếng Thơ

Ta nghe âm tiết trong thơ
Thấy khói sương mờ vây kín rừng thu
Mây về gọi gió vi vu
Mưa sa trắng phố! Mịt mù ngõ quanh
Thơ ta run lá rụng cành
Xạc xào trên mái, lay mành chắn song
Thu vàng in bóng bên sông
Tiếng thơ ta nhớ vạt hồng thu xưa
Áo hoa người nhạt, nắng thưa
Tơ rơi sợi níu tà vừa xuống sân
Thơ ta gặp áo một lần
Thơ ta và áo thật gần...gần nhau
Cho giờ thu gánh hư hao
Rừng thu vắng áo nghẹn ngào tiết âm
Tiếng thơ ta! Giọt lệ thầm
Thơ buồn thương khúc đàn cầm thu nao
Nỡ nào áo bỏ thơ sao
Nỡ nào áo phụ, nỡ nào áo đi

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0

Nắng Hạ Hồng

Lời thơ gọi nắng hạ hồng
Về pha vạt áo tóc bồng bềnh bay
Hương trần bám nặng tóc mây
Sợi rơi xuống lối cho gầy hồn thơ
Lời thơ gọi gánh vàng tơ
Về pha sắc phượng nhành chờ nhành mong
Gió lay cánh rớt trên dòng
Nước trôi! Cuốn mất cho lòng thơ đau

Chiều ơi dạt nắng tàn mau
Thơ ơi! Nắng hạ hồng chào thơ đi


Cố Quận



Đăng nhập để trả lời
0

Đừng Bước Vội

Em đừng nói và xin đừng bước vội
Cho mây hồng chợt đứng chiều ngưng trôi
Cho phượng thắm khoe sắc giữa tầng trời
Cho gió nghỉ mặt hồ in bóng nắng

Cho ve sầu nín im trong vắng lặng
Cho cỏ bồng héo úa một khoảnh sân
Cho bàn ghế bao phủ ít bụi trần
Cho tấm bảng tuyền đen không vết phấn

Cho ông giáo suy tư bên góc vắng
Cho phòng thi sĩ tử nét bâng khuâng
Cho chia tay kéo đến đã muôn lần
Cho tiếng trống bãi trường âm rã rượi

Hè có đến, hè đi hè có mỏi
Những vui-buồn-thương-nhớ lúc xa xôi
Những gót chân tà áo vẫy gọi mời
Tên tóc ngắn cuối gầm bên sách vở

Hè có hỏi, người xưa người của thuở
Mà linh hồn tinh trắng trong câu thơ
Nay về đâu rừng thắm hay ven bờ
Con phố nhỏ dâng sầu vương vấn đợi

Hè có khóc, cho mưa về rửa gội
Những vết hằn kỷ niệm mảnh sân chơi
Của môi son rạng rỡ những môi cười
Trong mắt biếc muốn tìm đôi mắt biếc

Hè có giận, chứng nhân ngày tiễn biệt
Những bàn tay nắm chặt những bàn tay
Những ngôn từ mến yêu và bất diệt
Những nỗi niềm ai giữ, ai quên ai

Hè sẽ hết, thu đông xuân trở lại
Cảnh bốn mùa vay trả một vòng xoay
Chín mươi đêm ngủ thức chín mươi ngày
Mùa của lá của hoa mùa lễ hội

Em đừng nói và xin đừng bước vội
Giữ cho mình những dấu ái hè ơi!
Chốn nhân gian ghi khắc Tiết đất trời
Mùa áo trắng mực xanh pha xác phượng

Em đừng nói, hãy nuôi niềm hoài tưởng
Trăm người đi kẻ ở mộng bốn phương
Bỏ lại đây con ngõ tới cổng trường
Thầy, bạn cũ khuất mờ khung cửa lớp


Cố Quận



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.12.2013 04:17:20 bởi Cố Quận>

Thơ Dầm Mưa!

Lâm râm mưa hạt lâm râm
Mình mẩy ướt dầm! Thơ đứng chờ ai
Thơ rằng "Đứng đợi áo dài
Chờ tiếng chân hài, đón tóc người ra
Hỡi ơi! Sao nỡ Trời Già
Chiều đang nắng mà Ông lại làm mưa
Nên ngõ vắng! Phố áo thưa
Nên thơ cảm mạo cho vừa lòng ông
Áo Dài Ơi! Chẳng bóng hồng
Nên thơ đứng tợ trời trồng dầm mưa
Thế thì hả dạ Ông chưa!!!"

Cố Quận

Đăng nhập để trả lời
0

Tiền Kiếp

Tiền kiếp ta áo hoàng bào
Em hoàng phi yếm lụa đào vàng hoa
Cành hương lan tỏa gác ngà
Đêm thành điểm trống canh gà mây mưa

Em người diễm tuyệt chân vừa
Gót buông thảm mảnh da lừa hồn sa
Hoàng bào không thuộc về ta
Hoàng thân danh mất! danh là thứ dân
Chỉ chàng với thiếp si sân
Nguyệt lầu trống điểm tục trần thế thôi

Hoàng bào tiền kiếp đâu rồi
Hoàng phi yếm lụa đào ngồi giường cây
Ừ! Đôi ta tái kiếp này
Mái tranh, vách lá cũng gầy cuộc chơi

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0

Đêm Thu Gác Nguyệt Lầu Son

Thu tiếng thu vàng
Xạc xào cánh lá
Nhạn nam từng đàn
Biển trùng bóng cá

Chiều lên! Áng chiều đi
Trăng treo cửa hoàng phi
Ngự bào chân xuống ngựa
Say sóng mắt, làn mi

Thu tiếng thu vàng
Xạc xào cánh lá
Chiếc rụng trên đàn
Sương mù vách đá

Đêm thu dài ái ân
Màn song gió cung Tần
Gác chập chờn vóc liễu
Ơn mưa móc hoàng thân

Thu áng thu vàng
Trống điểm canh sang
Lặng yên lầu nguyệt
Mộng thiếp, mơ chàng

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.12.2013 04:21:51 bởi Cố Quận>

Đổ Cả Thành

O vịn nhành xanh! Nhạt lá xanh
Chiều lên cho nắng, gió đùn quanh
Cho tơ, cho khói về ươm tóc
Cho mắt, môi son đổ cả thành
Đôi chân nghiêng ngả trời nghiêng ngả
Mặt đất cuồng quay ngõ mất ranh
Áo tà chở mộng, thơ chở mộng
O vịn nhành xanh! Đổ cả thành

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0

Mùa Hè Và Những Cơn Mưa

Mùa hè và những cơn mưa chợt đổ
Ướt áo em, tập vở nước trên đường
Hai vòng xe quay từng giọt bùn vương
Loang tà trắng! Trưa tan trường qua lối

Em đừng vội những vòng xe đừng vội
Cho hương đời nằm đọng dưới dòng trôi
Sợi nặng rơi! Sợi tóc rớt đây rồi
Tôi ra vớt biết tìm ai để trả

Mùa hè và những cơn mưa tầm tã
Lời thơ tôi! Nghe thương quá hè xưa

Cố Quận




Đăng nhập để trả lời
0

Vòng Xe Qua Phố

Vòng xe qua phố tà bay
Cho tôi đứng ngẩn bên này đường mơ
Ước hoa cài mái tóc rơi
Để tôi ra nhặt ngỏ lời cùng ai
Ước chân lỡ nhịp sa hài
Để tôi lượm, để o nài nỉ xin
Thời đây được dịp tỏ tình
Mới mong tạo mối duyên mình đặng duyên


Cố Quận



Đăng nhập để trả lời
0

Trăng và Khúc Nghê Thường

Trăng lên, áo khúc nghê thường
Hai tà ẻo lả mấy đường nét cong
Cho lòng thơ nổi cuồng phong
Leo lên núi, kéo xuống đồng rảo chơi
Lắc chi lắm thế áo ơi
Khéo không trăng vỡ! Rã rời vầng quang
Ớ trời! Áo rớt ra đàng
Trong trăng lồ lộ từng làn da run
Thơ buông trăng! Sắc hải hùng
Hướng bờ sông...nhảy cái đùng lặn luôn

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2013 02:55:49 bởi Cố Quận>

Đi đâu Bông Cỏ Dính Đầu!!!

Đi đâu bông cỏ dính đầu
Đi đâu mà tóc rối nhầu thế ư!!!

Đi qua bên nớ việc tư
Giữa đường hai cẳng mỏi nhừ nằm lăn
Cho nên nếp áo nó nhăn
Tóc làn sau trước rối nhằng nó lên
Đợi khoẻ mới lội về bên
Này đây ông ạ! Ông đền cho công

Đi không việc mình...việc chồng
Bảo đền với đáp chuyện phòng the ư!!!

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0
Mình thích bài này[:)]
Đăng nhập để trả lời
0

Nắng Sân Trường

Nắng sân trường bóng đeo tà áo trắng
Hai bên bờ ao nhỏ những dấu chân
Cỏ xanh in lên mặt nước trong ngần
Đôi cánh bướm vờn hoa, hương gió lộng

Nắng sân trường bóng đeo tà áo mộng
Dăm ba chàng ngơ ngẩn hồn thả rong
Viết câu thơ mơ ước thỏa tấc lòng
Không dám nói tơ tình trong đã dệt

Nắng sân trường bóng đeo tà áo lệch
Nhành phượng hồng nụ kết hè sắp sang
Tiếng ve kêu nối chuỗi tiếng bên đàng
Mây cuối ngõ! Mưa xuân tàn rửa gội

Nắng sân trường bóng đeo tà áo vội
Tuổi học trò ngồi đếm tháng ngày trôi
Bài vở ôn thi cử đến cận rồi
Văn chương nhớ, lý-sinh quên chắc trượt

Nắng sân trường bóng đeo tà áo mượt
Tóc rối xòa đuổi rượt kẻ ghẹo trêu
Ngắt, nhéo chi xa cách nhớ thương nhiều
Hờn giận lắm! Vắng nhau buồn rũ rượi

Nắng sân trường bóng đeo tà áo mới
Hôm học đầu réo gọi nhỏ kia ơi
Đã ghi danh biết lớp chọn chổ ngồi
Mi có giữ hộ giùm ta ghế cạnh

Nắng sân trường bóng đeo tà áo cánh
Vạt vướng chân người, vạt vướng lá xanh
Rồi mai đây chia tám ngã đường thành
Chiều nhớ nắng! Đêm mộng nằm nhớ áo


Cố Quận



Đăng nhập để trả lời
0

Vằng Vặc Muôn Thu Nét Tuyệt Vời

Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời
Em ngồi bên cửa áo tà rơi
Hôm xưa không nói lời không nói
Tình lỡ làng thôi lỡ mất rồi

Ta xếp hành trang khoát chiến y
Đồi canh vọng gác chốn biên thuỳ
Khói súng pha màu châu chiếu ải
Mưa rừng rơi trắng nhớ làn mi

Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời
Xưa ngồi bên cửa áo tà rơi
Sao ta không nói lời không nói
Hình bóng người mang suốt cuộc đời


Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.12.2013 07:15:40 bởi Cố Quận>

Thức Trắng

Em đứng đó nhìn thầm tôi lẳng lặng
Đôi vai gầy, vương đọng mắt bâng khuâng
Em khoan nói lời chia tay chớ vội
Lòng mủi lòng! Cho lệ rớt đầy khăn

Để tôi tiễn đưa em lần sau cuối
Đường sao dài buồn tê tái em ơi
Máu trong tim như đổ dưới chân người
Tan vỡ ấy ai có ngờ, mong đợi

Tôi thức trắng bút mời thơ cất gọi
Viết từng dòng ly biệt với chia phôi
Cuộc tình đó đã làm chi nên tội
Cách ngăn mình! Hai kẻ giờ hai nơi

Trăng đêm nay mây che và gió lộng
Thuyền tách bờ hay vẫn đậu bến sông
Mong em qua biển lớn nước thuận dòng
Mà đón nhận ánh bình minh đất mới


Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0

Phải Chi...

Phải chi em đừng ngồi bên khung sổ
Thì nay tôi đâu sầu khổ em ơi
Kỷ niệm xưa trong ký ức xa vời
Hình bóng nhạt! Trách trời cao ông nỡ

Phải chi ta một lần thôi đừng lỡ
Chuyến tàu đêm kẻ ở lại! Người đi
Thời trăm năm câu phu xướng phụ tuỳ
Đâu thán cảnh chia ly tình đôi lứa

Phải chi em đừng ngồi bên song cửa
Thì nay tôi đâu bước giữa thu buồn
Mưa bên nầy như lệ ướt dòng tuôn
Thơ tôi khóc! Đời tha hương cách biệt


Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.12.2013 07:19:11 bởi Cố Quận>

Tạ từ!

Hôm trước em xuống phà
Trăm loài hoa đang rộ
Trời chưa vào mùa hạ
Mưa xuân về qua phố

Em ghé lại vườn xưa
Đứng bên bụi tre thưa
Con chim cao giọng hót
Theo gió sớm nhẹ đưa

Nắng vây tà áo trắng
Em mắt nhìn xa xăm
Mai nầy xin gởi lại
Một mối tình lặng câm

Em đi! Người có biết
Lớp cũ vắng tiếng cười
Trường xưa buồn ly biệt
Hàng ghế mất một người

Em đi, người có hay
Hành lang nhớ chân hài
Sân chơi tìm dáng, tóc
Hương trần xưa bóng phai

Em đi Người có khóc
Vội vàng chi tình chưa
Viết đầy trong những hộc
Tiếc mấy cũng bằng thừa

Thuyền Em ra bến đợi
Đêm nay không trăng soi
Mang tình ta đi mất
Chân trời sao cánh rơi


Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0

Có Những Lúc

Có những lúc ta nằm nghe tiếng nhạc
Trời đang mưa bài hát cũ gợi buồn
Tháng tư về, xuân viễn xứ hạt tuôn
Ngoài sân gió từng luồng vi vu gió

Có những buổi ta ngồi mơ phượng đỏ
Tà áo xưa tím ngát giữa sân trường
Từ khi đời trôi lạc kiếp tha hương
Là cách biệt! Muôn trùng xa cách biệt


Cố Quận



Đăng nhập để trả lời
0

Tháng Năm Phượng Hồng

Mưa tháng năm, giọt đầu mùa
Ướt hoa phượng đỏ! Gió lùa tóc ai
Đong đưa cành lá cho đài
Hoa kia rơi xuống sông nầy nước trôi
Theo dòng hoa lạc bờ tôi
Đưa tay vớt, biết đây rồi tháng năm
Vần thơ khóc thuở xa xăm
Tôi còn áo trắng đêm nằm nhớ hoa
Bây giờ ngày ấy đã xa
Phượng hồng xưa tặng! Sắc đà nhạt phai

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.12.2013 07:26:13 bởi Cố Quận>

Đò Ai!!!

Cô qua bên đó lấy thơ
Về bên đây ghẹo gió bờ, nước sông
Lục bình, bông tím thả dòng
Thả con tim, thả môi hồng về đâu
Sáng mây trắng, chiều chim âu
Mang thơ đi mất, ai sầu! Ai thương
Sông Kiên nào phải sông Tương
Đò cô khoan nhặt mái thường hay qua
Cho ta bến ngóng, bỏ nhà
Bên này đợi nón, chờ tà áo bay

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0

Đi Dăm Phút

Đi dăm phút quay về chốn cũ
Tôi nhớ bạn tôi! Tôi nhớ nhà
Những lần thăm trước tay chén rượu
Ngồi ngắm trăng lên đối ẩm trà

Đi dăm phút lại về lối cũ
Mùa trái sao rơi nắng trải đường
Những ngày thu trước hôm trường tựu
Nhìn áo ai bay chở mộng thường

Đi dăm phút gặp nhau dưới phố
Tao mầy hai đứa đánh vòng xe
Những chiều năm đó trong mưa đổ
Bùn vấy lên người không áo che

Đi dăm phút nhớ bạn lắm mà
Bây giờ biền biệt! Bây giờ xa
Hỏi ai trong đám thư sinh ấy
Lòng có thương quê, tưởng nhớ nhà!!!

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0

Chị À Ngồi Xuống Em Hầu

Chị à ngồi xuống em hầu
Tay em vạch tóc bắt sâu cho người
Hai bàn năm ngón là mười
Vuốt cho óng mái, suối phơi đen huyền
Để chiều ra bến gặp thuyền
Lấy tóc mây cột chữ duyên đấy mà
Ngồi đây, ngồi xuống chị à
Em bới đuôi gà cho hắn thơ sa
Cho hắn chết đứng hồn ra
Đi chẳng đặng, bởi luyến tà áo nâu
Chị à ngồi xuống em hầu

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.12.2013 07:31:25 bởi Cố Quận>

Cung Nhớ

Năm ngón khảy sáu dây đàn cung nhớ
Từ bài thơ, âm điệu mấy vần thơ
Áo ai bay, hài nhỏ, tóc buông hờ
Người của thuở học trò xưa mười sáu

Ta dưới trăng, hát lời nào một dạo
Mà ta còn dìu từng bước Em đi
Đã bao năm, tan vỡ mộng xuân thì
Đêm nay đánh tiếng lòng ta cung nhớ


Cố Quận
 
Đăng nhập để trả lời
0

Ta Về Thăm Phố Quận

Ta về thăm phố quận
Ngang qua lối trường xưa
Gốc phượng già vẫn đứng
Hoa thắm màu trong mưa

Đâu rồi người năm cũ
Tà trắng giờ thật xa
Cánh ve sầu xếp ngủ
Cỏ vàng vây khóm hoa

Bao năm rồi biệt xứ
Về thăm lại phố xưa
Kỷ niệm nào ta giữ
Hỏi người đã quên chưa!!!

Ta về thăm phố quận

 

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2014 07:53:53 bởi Cố Quận>

Mộng Du Phượng Vĩ Hạ Hồng

Tháng mười đã vào thu
Đêm ngồi tơ tưởng hạ
Sương đẫm người...mộng du
Phượng hồng, cây xanh lá

Trong ta áo học trò
Một trời xa vẫn nhớ
Tà bay trắng trên đò
Nhánh sông nào của thuở

Tháng năm hoa phượng nở
Con ve sầu tiếng vang
O chân về bên nớ
Hồn thơ ta níu khoang

Mùa vào thu tháng mười
Mộng phượng hồng sắc tươi
Hạ còn vương cánh áo
Vội gì thu! Tháng mười


Cố Quận
 

Đăng nhập để trả lời
0

Tình Đã Lỡ!

Đừng trách chi Em! Gánh duyên xưa...nay lỡ
Dấu ái ngày nào còn chăng nữa là mơ
Những đón đưa quay mặt với ơ thờ
Bao thương nhớ! Bóng người nay dĩ vãng

Đừng nhắc chi Em! Thuở đam mê, lãng mạn
Đã phai rồi theo một chuyến đò ngang
Tiếc bến xưa! Thêm chuốt lấy ngỡ ngàng
Thuyền tình đắm giữa dòng, rêu xanh bám

Đừng buồn chi Em! Chữ yêu đương ảm đạm
Khởi màu hồng kết thúc biến màu lam
Nếm nỗi đau ray rức cõi tục phàm
Đem đổ vỡ dối lòng, ta không nợ

Tôi chẳng giận Em! Chẳng hờn Em sao nỡ
Gom hết chuyện mình viết lại mấy vần thơ
Gửi lá thư xanh, mực tím dăm tờ
Em hãy giữ, đây những bài sau cuối


Cố Quận

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.12.2013 04:21:08 bởi Cố Quận>

Em À Ngồi Giữ Gánh Hoa

Em à ngồi giữ gánh hoa
Chị ra bến phà đón một chàng thơ
Tay gom vội chút nắng tơ
Chút mây, chút gió, chút chờ, chút mong
Chút xuân phơi phới xuân hồng
Để con tàu cận bềnh bồng cặp sông
Cho hắn chết đứng môi cong
Ngẩn ngơ cổ áo chiếc còng đính châu
Hắn nhìn trâm bạc cài đầu
Hắn ngây ngất với áo mầu vàng tươi
Hắn đê mê! Quên cả cười
Cho hắn biết, chớ lờn người chợ đông
Hắn đừng mơ kiếp làm chồng
Hắn đừng ngỡ chốn ruộng đồng thiếu hoa
Ngồi đây đợi chị...em à

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0

Hoa Mimosa Và Thơ

Thơ như hoa Mimosa
Mong manh cánh rụng! Thế là thơ tan
Hôm rồi hoa nở nụ vàng
Hôm nay hoa rụng dưới đàng đầy hoa
Thơ sầu! Vần chữ xót xa
Âm câu thổn thức, thơ ngà ngà say
Trên đồi gió lộng hoa bay
Hoa đi! Thơ ở chốn nầy buồn hiu

Cố Quận

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»