![]()
Nhớ Nhà!
Tôi nhớ Mẹ Tôi quá đấy mà
Hai năm chưa gặp từ dạo xa
Bên này mây gió đông mưa đến
Tí tách! Tàn đêm thức nhớ nhà
Nhớ màu biển bạc bến Kiên Giang
Hai bờ xanh ngắt lá cây ngàn
Xa xa bóng đảo, dày bóng đảo
Thấp thoáng! Thuyền lênh đênh, dọc ngang
Tôi nhớ bạn tôi mấy đứa giờ
Chân tình còn đậm nét câu thơ
Nỗi vui tao ngộ, ngày tao ngộ
Lòng vẫn chưa quên, gặp chẳng ngờ!!!
Tôi sẽ về thăm, trở lại thăm
Quê tôi miền Rạch Giá, sang năm
Ngắm cầu hai chiếc dầm mưa nắng
Hàng phượng ven sông, góc phố nằm
Cố Quận
Tình Tự Quê Hương
449 trả lời, 33.170 lượt xem —
Trang 1 / 15
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.06.2016 22:59:08 bởi Cố Quận>
![]()
Bến Kiên Giang
Đây bến Kiên Giang sóng vỗ bờ
Thuyền ra cửa biển nắng chiều rơi
Áng hoàng hôn tít xa bóng nhật
Trầm nước vây quanh đảo cuối trời
Đây bến Kiên giang lấp lánh sao
Gió lên xào xạc dẫn trăng vào
Chiếu bờ sông mái lều mấy túp
Nuôi lớn giai nhân dưỡng anh hào
Cố Quận
Một Dòng sông!
Ngày còn thơ!
Tôi sống bên đây bờ dòng sông
Thuyền đi tay vẫy mắt đôi dòng
Những anh ngư phủ đời hồ hải
Chở cá về ươm thắm ruộng đồng
Tôi vui cắp sách ngôi trường nhỏ
Mưa nắng hai mùa không đắn đo
Cha Tôi đêm đến mù khói thuốc
Mẹ nắn vai con áo học trò
Nước vẫn trôi xuôi vẫn lạnh lùng
Phù sa bồi đắp đất màu vung
Mạ xanh hạt thóc thơm gạo trắng
Nuôi lớn thân tôi dẫu khốn cùng
Tuổi thiếu niên!
Tôi về bên kia bờ dòng sông
Niềm vui chưa trọn Nước nhuộm hồng
Bỏ trường, bỏ lớp lìa lũ bạn
Đèn sách mười năm vất, như không!
Ôm ấp trong lòng những nỗi đau
Cha thân tù tội tối xuân nào
Mẹ ngồi tóc bạc sầu nhuộm mái
Em đứng dáng gầy! Đói xanh xao
Một chuyến đò ngang bỏ quê nhà
Rời dòng sông cũ vượt bờ qua
Bao thương gửi lại, tay góp nhớ
Bước xuống thuyền đi! Giọt lệ nhòa
Cố Quận
Em Kiên Giang!
Em này! Con Phố đó
Những lối mòn quanh co
Áo bay chiều lộng gió
Tiếng guốc thầm nhỏ to
Em này! Con Phố xưa
Tóc mềm ướt trong mưa
Đi về khung cửa lớp
Cổng trường sáng hay trưa
Em này! Con phố nằm
Lưu vết bùn xe lăn
Hai bên bờ sông vắng
Nước đục ngầu trôi nhanh
Em! Giờ con Phố biển
Thuyền neo đâu hỡi Thuyền?
Bến ngày nao đã đổ
Đò ngang gác mái nghiêng
Em! Giờ Con Phố ngủ
Ta nửa đời lãng du
Hoài cảnh xưa, giao cựu
Mây lam buồn! Chớm thu
Em! Giờ con Phố thức
Tàn đêm lắm cuộc vui
Hương hoa chìm đáy vực
Tiểu nhân thỏa thú người
Em! Giờ con phố lạ
rộn ràng câu hát ca
Đèn lên mầu sáng quá
Cao lâu rượu, không trà
Em! Giờ phố đổi thay
Tục tử phường đắm say
Ta phong trần phủ mái
Bạc đầu! Nghe đắng cay
Em này! Em Kiên Giang
Xin mang theo dặm ngàn
Kiên Giang này, Kiên Giang
Đất cũ! Lệ hai hàng
Cố Quận

Lo Mai làn Gió Rụng!
Ta nửa đời xa xứ
Làng quê bóng mẹ già
Héo mòn trông tử tức
Đi! Chưa trở lại nhà
Những đêm nằm không ngủ
Ta nhẩm tuổi người mà
Lo mai làn gió rụng
Còn đâu nữa Mẹ Già
Ta nửa đời viễn xứ
Năm tháng cách Mẹ Già
Chốn nầy thu lữ thứ
Thương từ Mẫu! Dòng sa
Cố Quận
![]()
Đất Khách! Ngày Cuối Năm
Ngày cuối năm một trời xuân chở nhớ
Đám Bạn Ta bên ấy giờ có vui
Tết không mai, trông đào nở ngậm ngùi
Nơi đất khách! Giọt sầu rơi đất khách
Ngày cuối năm ta đọc thư mà phách
Hồn như tan! Từng mạch máu như ngừng
Nhớ Bạn Ta, ta nhớ một trời xuân
Kiên Giang hỡi! Đêm mơ từng quán, ngõ
Ngày cuối năm! Ta mắt sâu, vàng võ
Cố Quận

Trăng Đông Hồ
Trăng nằm khơi giấc mộng
Gió lùa qua chắn song
Sao trời lung linh bóng
Nước trôi lờ lững sông
Trăng Thập Cảnh chờ tiên
Về giũ tóc trên triền
Sắc nghê thường Thạch Động
Lụa vờn quanh dáng nghiêng
Trăng soi bến Đông Hồ
Đâu đền cũ thành đô
Chân Lạp Vương Quốc đổ
Hồn luyến ngõ Châu Tô
Trăng vàng gieo rắc tơ
Phụ Tử đứng xa bờ
Trăm nghìn thu cánh hạc
Dắt đường ra biển mơ
Trăng ngang Hà Tiên trấn
Lăng Mạc Cửu Công Thần
Đồi cây xạc xào lá
Hoài danh tướng! Tao nhân
Cố Quận
Nghĩa Sĩ Thành Kiên
Đốt thuyền giặc, khói ngút trời cao
Phương Nam nào thiếu đấng Anh Hào
Tiếng Lãnh Binh Nguyễn, danh Trung Trực
Cùng kế đầu rơi dạ chẳng nao
" Thư kiếm tùng nhung tự thiếu niên
Yêu gian đảm khí hữu long tuyền
Anh hùng nhược ngộ vô dung địa
Báo hận thâm cừu bất đới thiên "
Nghĩa sĩ lời ngâm đoạn đầu đài
Đất Kiên này lưu huyết! Thương thay
Nghìn năm trăng chiếu dòng xanh biếc
Mộ chí! Đời ghi tạc công Ngài
Cố Quận
![]()
Tết Nay Con Không Về!
Tết nay con không về thăm Mẹ
Xuân viễn xứ! Đâu cánh mai vàng
Tết nay con không chờ...lặng lẽ
Lệ nhỏ rưng rưng! Chảy hai hàng
Tết nay Mẹ có ngồi, có đợi
Thằng con nơi đất khách xa xăm
Tết nay chắc Mẹ buồn, mắt dõi
Những ngày mùng! Ngọn bấc lạnh căm
Tết nay con không về thăm Mẹ
Cố Quận
![]()
Mục Đồng
Ngồi dựa mình trâu gã mục đồng
Vi vu điệu sáo dìu dặt sông
Trúc lay, cành lả lao xao gió
Buồm thả, thuyền ra nước bềnh bồng
Thôn xóm thanh bình hoa trắng cúc
Làng quê mộc mạc lá xanh thông
Hoàng hôn nhạt nắng mờ hai bóng
Khuất lối! Lưng trâu gã mục đồng
Cố Quận
![]()
Thuyền Xưa Bến Cũ Nay Đâu?
Trăng chiếu qua thành trăng tháng giêng
Ngày xuân hoa cúc nở sân tiền
Đong đưa ngọn bấc, hồng mấy gốc
Vàng nhạt tơ trời soi đóa nghiêng
Áo ai lễ hội Tiết Nguyên Tiêu
Quanh quanh dòng chảy song song kiều
Bể, ngàn xanh lá lao xao gió
Người đi chân rộn rịp, tà xiêu
Viễn Khách hôm nào trở lại thăm
Đình Ông chiêng trống đổ đêm rằm
Bến cũ nay còn đâu! Thổn thức
Thuyền xưa trôi giạt bấy mươi năm
Cố Quận
Tết Nay Con Không Về(2)!
Từ thuở ta đi! Mang kiếp đời khách lữ
Ngồi đếm từng xuân thương nhớ quê nhà
Mẹ Già trông mỏi mắt đứa con xa
Ta thổn thức! Từng mùa hoa đào nở
Xuân Cali những ngày sương đong nhớ
Những chiều mưa! Giọt đổ ướt trên vai
Những đêm trăng, tay lạnh chén u hoài
Ta với rượu suốt canh dài bầu bạn
Xuân bên đây ta túi cơm mỗi sáng
Vòng xe lăn qua từng bảng tên đường
Ta chở xuân cùng chung nỗi sầu vương
Cùng nhớ tết! Đâu rồi hương vị tết
Xuân từng xuân! Tóc mẹ già trắng phếch
Từ trong ta hoa đan kết xuân buồn
Viết những dòng thư trong ngấn lệ tuôn
Xuân nhớ Mẹ! Nghìn dặm vuông cách biệt
Xuân Cali! Ta nhớ Người da diết
Cố Quận
Hai Gánh Thơ Tôi
Thơ tôi hai gánh vai nặng lắm
Một chứa tình quê đất nước nhà
Một gánh tình em lòng sâu đậm
Trăm năm phu phụ nghĩa mặn mà
Tay tôi vun bón gánh trước sau
Gánh kia pha sắc gánh đây màu
Trước chân rễ mọc, sau xanh lá
Hai gánh cân bằng nặng tợ nhau
Thơ tôi hai gánh vai nặng lắm
Nào trách than gì, ắp niềm vui
Tình yêu non nước, em đà đậm
Hai gánh đi hoài chẳng bước lui
Cố Quận
Miếu Ông Bần Quỳ
Hai bên sông Vàm Cỏ
Giữa dòng cây bần quỳ
Màu phù sa nước đỏ
Bờ miếu Ông Bần Quỳ
Lòng trung trinh, khí phách
Tuẫn tiết! Quyết không hàng
Bần quỳ hai ngả rạch
Truyền lưu thuyết trong làng
Qua miếu Ông Bần quỳ
Sử sách công thần ghi
Ba trăm năm còn tiếng
Thà thác! Chẳng thuận qui
Cố Quận

Rễ Bần
Bần ơi! Mi mọc rễ chỏng trời
Trái thì chua, chát ngắt ai xơi
Sát bên con nước dày xanh lá
Cận kế bờ đê trắng nụ rời
Chín nhánh Cửu Long phù sa đắp
Hai dòng Tiền Hậu nắng vàng phơi
Thuỷ liễu yếu nhành mưa gió chở
Bần ơi! Sao mọc rễ chỏng trời
Cố Quận
Thuỷ Liễu!
Thuỷ Liễu bên dòng trôi rợp bóng
Neo thuyền trên bến nước phù sa
Giấc ngủ đêm về trăng dỗ mộng
Nghê thường luân vũ khúc tiên nga
Sáng đi lưu luyến lá cùng cây
Thuyền xa mờ ảo nhánh hoa gầy
Thuỷ liễu! Mai đời vô định hướng
Là đến thu nào trở lại đây
Cố Quận
Bần Quê Tôi
Quê tôi vùng phù sa sông Hậu
Mưa nắng hai mùa những mái tranh
Liếp rau, giồng sắn trồng quanh giậu
Mắm, dừa, bần đứng giữa dòng xanh
Xưa đã lần qua bến sông Tiền
Đất Gò trăng hội lễ tháng giêng
Lăng hoàng gia! Mái mờ nhạt bóng
Đoạt cả tam khoa nức tiếng hiền
Quê tôi giờ đã xa! Quá xa
Những đêm trăng, thao thức nhớ nhà
Nhớ dòng sông Cửu, bần xanh lá
Đứng giữa trời, mây, nước bao la
Cố Quận
Hồ Con Rùa
Hồ Con Rùa của những ngày tháng cũ
Giờ tan trường cả bọn rủ ra chơi
Có ngờ sau ta mỗi đứa phương trời
Thương tiếc quá! Một thời xưa áo trắng
Sài Gòn mùa hè mưa rơi hạt nặng
Đường phố hai bên thưa thớt tiếng người
Ướt chiếc cầu thang mà tuổi đôi mươi
Đến ngồi trốn học bởi lười ôn bài vở
Hồ Con Rùa áo nữ sinh một thuở
Nay về đâu, kẻ bên nớ bên nầy
Kẻ vắng âm tin, kẻ biệt chân mây
Mặt hồ nước động! Cố nhân đà bặt bóng
Cố Quận
Nữ Hoàng Của Ba Lê
Nữ hoàng của Ba Lê
Bên bờ sông thơ mộng
Đêm nằm...thấy trong mê
Từng hồi chuông tháp lộng
Mơ thuyền đi...chén rượu
Trăng nằm ngự trên dòng
Lung linh rừng tinh tú
Kết hang cỏ, hài đồng
Nữ hoàng của Ba Lê
Cung giáo đường vương mộng
Cố Quận
Huế Của O!
Huế của o và mùa hè phượng vĩ
Dưới dòng xanh, mười hai nhịp Tràng Tiền
Cho thơ về vần chữ viết tình riêng
O Đồng Khánh tà nghiêng nghiêng giữ nắng
Huế trong ta là bụi mờ áo trận
Cổ Thành loang vết đạn cối đêm qua
Xác đứa bạn thân còn nằm đấy kia mà
Ta rưng rưng khóc "Sao mầy ra đi vội"
Huế của o bên đây cầu Gia Hội
Chiều Sông Hương, con đường nhỏ Bạch Đằng
Trận Đông Hà cha vì nước bỏ thân
O mắt đỏ! Đầu chít khăn tang trắng
Huế của ta một thời thương đau lắm
Đêm vẫn mơ...mười hai nhịp Tràng Tiền
Ba mươi năm và một mối tình riêng
Thơ rướm máu! Thấm màu hoa phượng vĩ
Cố Quận
Tràng Tiền Mười Hai Nhịp
Tràng Tiền mười hai nhịp
Theo không kịp thơ buồn
Mai đi nhớ Sông Hương
Tình mang theo mấy nhịp
Nhớ tà o Đồng Khánh
Chiều thả gió trên cầu
Bên dòng thu nước lạnh
Phượng vĩ tái tê sầu
Tràng Tiền mười hai nhịp
Theo không kịp chân o
Mai đi rồi! Một kiếp
Tình như lớp tàn tro
Cố Quận

Bây Chừ Trăng Bên Ấy
Xin mượn tách trà
Mượn một cành hoa
Đêm rằm tháng tám
Trăng thức sau nhà
Chốn nầy trăng tỏ
Phương ấy bây chừ
Trăng còn treo ngõ
Như buổi tạ từ
Tình giờ là mộng
Ba mấy năm tàn
Thanh hương ảo vọng
Bóng nhạt trăng vàng
Xin mượn tách trà
Mượn một cành hoa
gửi người năm cũ
Còn lại bên nhà
Cố Quận
Con Không Về Xuân Này
Tết năm nay, con không về
Mẹ Già tựa cửa mắt hề trông con
Ngày xuân sức yếu mỏi mòn
Tóc pha trắng mái! Lưng còm vào ra
Chạnh lòng nghĩ đến lệ sa
Xuân viễn xứ, nhớ quê nhà mẹ ơi
Giọt sầu rơi! Dòng châu rơi
Con thân khách lữ một trời xuân đâu
Cố Quận
![]()
Nhớ Quê
Như chiếc thuyền đi nhớ bến chờ
Nhớ thành phố biển khúc sông mơ
Nhớ con đò nhỏ chèo khua nước
Nhớ lễ đình Ông khói mịt mờ
Nhớ anh em của thời tuổi trẻ
Nhớ cây đa cành phủ dòng xe
Nhớ trò cút bắt khi tấm bé
Nhớ bắn bi, đánh đáo bên hè
Nhớ xóm giềng xưa hai mảnh cồn
Nhớ cảnh ghe chài cặp giữa thôn
Nhớ cây cầu đá dăm mươi thước
Nhớ cánh nhạn về buổi hoàng hôn
Nhớ con đường cũ, người năm cũ
Nhớ lá bàng rơi gió tàn thu
Nhớ tay áo trắng vân vê tóc
Nhớ phượng hồng, vang điệu ve ru
Nhớ Tòa Đô Chánh, nhớ Vườn Bông
Nhớ Chợ hai khu cá biển, đồng
Nhớ Nhà Thương Tỉnh, trường Nam-Nữ
Nhớ quán ăn mù khói ven sông
Nhớ con lộ chính Cổng Tam Quan
Nhớ chiều dạo bước thuở bên nàng
Nhớ Sân Bay nhỏ, ao Làng Phượng
Nhớ Vườn Dừa những lúc xuân sang
Nhớ khu mộ lớn Hội Đồng Suôn
Nhớ An Hòa, xưởng đóng ghe xuồng
Nhớ cầu Rạch Sỏi đường rẽ hướng
Nhớ lúc rời xa! Giọt lệ tuôn
Nhớ quá đi thôi nhớ quá nhiều
Nhớ Rạch Giá, nhớ Kiên Giang yêu
Nhớ Nam Trung Bắc non nước Việt
Nhớ quá ai ơi! Nhớ quá nhiều
Cố Quận
Người Xưa
Đông về gió nhớ người xưa
Nhớ trăng soi bến, rặng dừa ven sông
Sương lam giăng nước mênh mông
Gió hiu hiu lạnh! Giữa dòng thuyền trôi
Mục đồng, trâu nghỉ bên đồi
Du dương khúc sáo bồi hồi khách qua
Đường quanh co, mấy nóc gia
Trong sân vắng, gốc đa già người đâu!!!
Cố Quận
Từ Nay Con Áo Cài Hoa Trắng
Từ nay con phải cài hoa trắng
Trên áo mình mỗi độ Vu Lan
Hôm nào con góc trời lẳng lặng
Tiễn đưa Người! Lệ đẵm khăn tang
Từ nay con không còn thấy Mẹ
Đâu còn nghe lời nói yêu thương
Mẹ nằm yên quê mình Mẹ nhé
Mai con đi! Cùng kiếp ly hương
Cố Quận
Những Nhành Hoa Tiễn Biệt
Tay cắt nhành hoa cắm phần mộ mẹ
Những nụ non trắng một màu tang
Con lạy Người! Để rồi mai đi nhé
Mắt như mờ trong màn lệ tràn lan
Mẹ vội chi không chờ con về ăn tết
Vành khăn tang buồn! Nằm lệch che đầu
Kiếp trăm năm biết rằng ai chẳng chết
Vội vàng chi Mẹ hỡi để con sầu
Tay cắm nhành hoa tiễn Người về đất Phật
Từ nay âm dương, còn mất hai đường
Cuộc tương phùng chỉ là những dư hương
Là kỷ niệm theo làn sương tan mất
Tay cắm nhành hoa nghe lòng đau thắt
Cố Quận
Tan Hợp Bất Thường
Đời tan hợp vốn chuyện bình thường
Sao niềm đau ly biệt! Sầu vương
Sáng nghe tiếng nói, chiều âm tắt
Thôi từ đây con, Mẹ hai đường
Đưa tiễn Người đi! Giọt lệ dài
Nhìn quanh trăm kẻ, thiếu bóng ai
Tay gom đôi nhánh hoa tang ném
Đất phủ màu đen nắp quan tài
Đời tan hợp chuyện chẳng bình thường
Nên niềm đau ly biệt! Sầu vương
Cố Quận
Mẹ Đi Rồi!
Mẹ tợ làn khói tan
Hồn theo cơn gió thoảng
Con mắt lệ hai hàng
Ruột đau như đứt đoạn
Đời con nay mồ côi
Đâu còn Mẹ nữa rồi
Trăm ngả đường mất bóng
Thương đời con mồ côi
Cố Quận
Mẹ Đi Rồi (2)
Gối quỳ nghe tiếng kệ
Giòng châu nhỏ hai hàng
Lòng đất sâu, dương thế
Con, Mẹ cách hai đàng
Cuộc hợp tan sao chóng
Mẹ đi! Con bạc đầu
Nửa đời qua như mộng
Mẹ đi! Con dạ sầu
Gối Quỳ nghe tiếng kệ
Giòng châu nhỏ hai hàng
Thôi từ nay dương thế
Con một bóng trên đàng
Cố Quận










