Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Khí công luận

0 trả lời, 394 lượt xem — Trang 1 / 1
01
Mục đích cuối cùng của khí công là có thể hòa nhập “Tiểu vũ trụ vào Đại vũ trụ”.
Nhưng Đạo gia và Phật gia có triết lý khác nhau nên cuối cùng đã vạch ra hai con đường khác nhau để cùng đến một mục đích – Và khi đến được cái đích ấy lại kiến giải cũng hoàn toàn khác nhau.
Đạo là trở thành Tiên, Thánh, thoát vòng sinh tử,luân hồi.
Phật là giác ngộ và giải thoát – Kim cương thừa là làm chủ được sự tái sinh.
Hai con đường khác nhau mà pha trộn với nhau tất sẽ sinh nhiều bất cập – đó chính là khí công đời mới ở… Việt Nam. Cũng phải thông cảm, người Việt vốn rất “tự hào dân tộc”, bê nguyên xi Đạo gia khí công của TQ thì không muốn, bèn pha Khí công Đạo gia vào Khí công Phật gia có gốc từ… Tây tạng, nên tất có nhiều điều rất… tức cười trong sự tu luyện “Chỉ có ở VN”.
Đó là chưa kể pháp môn “Thiền xuất hồn” vốn chỉ là sự “thay đổi ngôn từ” của Di Hồn Đại Pháp – Và pháp môn này thực sự 1 thầy chỉ truyền được cho 1 trò – nên khi phổ biến đại trà các đệ tử dù khổ công “Tu” cách mấy cũng không thể thành công được.
Pháp môn “Nhân Điện” có nền tảng giống khí công của Mật Tông nhưng lại “khai mở luân xa ngược” từ đỉnh đầu xuống nên có người thành, có người bại và có nhiều hệ lụy không hay do cách vận hành ngược này.
Dưỡng sinh Thái Cực Quyền phổ biến đại trà ở VN chỉ nặng về Hình mà thiếu Ý – đặc biệt không hề có phần “Kim Đan-Dược” nên hiếm người thành công, trở thành Thể dục dưỡng sinh, cũng có chút ít lợi ích.
“Pháp Luân Đại Pháp” mới thực sự là sự dũng cảm pha luôn cả 3 tông phái Đạo-Phật-Thần làm một, vì thế cách luyện tập và triết lý mới lạ lùng như thế…
 
02
Nhờ có ngôn từ mới có sự trao đổi thông tin với nhau, nhưng ngôn từ cũng có thể làm cho thông tin bị sai lạc, vi thế khi Tổ Sư Đạt Ma truyền đạo đã nói hệ phái Thiền Tông là “Bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền”.
Điều đó cho thấy khí công của Phật gia tưởng dễ nhưng lại khó.
Thiền Tông chia ra khá nhiều hệ phái, có hệ phái quan tâm đến cách thở, có hệ phái không quan tâm – Nhưng tựu trung “Thiền” là một phần của “Tĩnh khí công” kể cả Đạo gia lẫn Phật gia, hay nói chính xác là giai đoạn cuối cùng của khí công.
Điều đó giải thích vì sao cả triệu người luyện thiền mà chẳng mấy ai thành công. Các cơ sở dạy “Thiền”, sách viết về “Thiền” đầy trên kệ… nhiều khóa dài ngày, ngắn ngày để cùng nhau “Thiền”, và sau một thời gian “công phu” cũng chẳng khác trước bao nhiêu – đôi khi còn thua người đi tập thể hình hay aerobic…
Có nhiều người ngồi thiền lâu quá bị chứng phù các mạch máu nơi chân, chân bị tê bại, đứng bị run… đủ thứ bệnh về kinh mạch phát sinh do ngồi thiền.
Tựu trung do người tập không ngờ họ đã “phi thân” lên tầng cao nhất của khí công mà không hề có một “ý niệm” nào về dẫn khí hay cách thở, giai đoạn, thời khắc… luyện tập – Vì thế hàng triệu người đã phí bỏ thời gian tu tập – Thật Đáng Tiếc.
 
03
“Tâm bất động” hay “Tâm tĩnh lặng” là một trạng thái của thiền, còn gọi là Shamadi (đại định) – Nói chung đây là một cảnh giới mà những người tu tập Thiền luôn mong mỏi để đạt được và rất hiếm người tự nhận là mình đạt được.
Đơn giản là do ngôn từ - ngôn từ làm con người hiểu nhầm vấn đề.
Nhiều triết gia, nhà văn cũng bị nhầm lẫn do ngôn từ, như Chekhov trong tác phẩm “Phòng 6” cho một nhân vật phát biểu, đại ý : Sống thì phải buồn, vui, yêu, ghét, căm phẫn… chứ coi trạng thái như một tảng đá là đỉnh cao thì… sống làm gì?
Rõ ràng trạng thái “Đại định” đã bị hiểu sai lệch đến mực như bị xuyên tạc, và vì thế người tu luyện tu hoài không “Đại định” được là vậy.
Con cóc hay con tắc kè có khả năng ngồi bất động rất lâu… không tin bạn cứ thử quan sát. Còn con Gấu có thể tự đưa mình vào trang thái “ngủ đông”… tim, mạch như ngừng hoạt động,tất nhiên là não cũng… ngưng luôn. Đó có phải là trạng thái “Đại định” của Thiền?
Nếu đó mà là trạng thái “Đại định” của Thiền thì chúng ta tu mãi không thành là phải rồi.
Thế thì làm cái cây hay tảng đá cho rồi…
Cùng lắm là làm con gấu… tôi sẽ chọn làm gấu… Panda…
Một thiền sư đã định nghĩa “Tâm bất động” như sau : Tâm bất động là sự rung động mãnh liệt trước mọi vấn đề của cuộc sống (vì chúng ta là con người mà), và người tu hành lại càng rung động mãnh liệt hơn vì tình cảm yêu thương nhiều hơn? – Nhưng Tâm sẽ được xem là Bất Động khi nó “Không Bám Víu Vào Bất Cứ Điều Gì” – kể cả chính nó.
Vì thế ông ví “Tâm bất động” là “Tâm như thủy” – Nước chảy ào ào nhưng chẳng dính dáng đến cái gì cả…
 
Đại định (Shamadi) nếu hiểu nó thì nó dễ dàng lắm… Có cái gì là khó khăn đâu? 
 
04
Các vũ điệu ballet, dance Arap, hiphop… hay các bài quyền thuật, xiếc, yoga… nếu so về động tác, sự phức tạp có thể nói họ đã đạt đến đỉnh cao và những đỉnh cao đó có sự quyến rũ rất lớn đối với con người.
Tương tự, Thái Cực Quyền cũng vậy. Sáng sớm ở các sân tập, công viên là sự biểu diễn của kiếm, quạt, gậy… với những động tác có thể nói là không gì đẹp hơn.
Thế sao đủ thứ bệnh mãn tính, ung thư lại càng ngày càng nhiều như thế?
Sự thực là ở khí công, phần “khí” là cái phần chẳng có gì hấp dẫn cả, là phần không thể thấy được, phần khó khăn và nhàm chán nhất với những qui định khắt khe, nghiêm ngặt, vì thế các đạo sư lược bỏ để thay vào đó là các động tác hoa mỹ có sức quyến rũ học viên nhiều hơn.
Như vậy cái kết cục sẽ như thế nào là điều không cần phải bàn.
Bản chất những động tác của khí công là vô cùng đơn giản, đơn giản đến mức khó tin, đơn giản đến mức người bệnh cũng tập được, ngồi xe lăn hay nằm trên giường cũng tập được… và cuối cùng là tư thế đơn giản nhất : kiết già, bán già hay quán tự tại, thậm chí là nằm nghiêng… là sự “bất động hoàn toàn”. 
Nhưng cái khó là cái ở bên trong của “tiểu vũ trụ” – đôi khi là không thể vượt qua.
 
05
Khởi đầu của việc luyện tập khí công có phần đơn giản và dễ dàng, nhưng càng lên cao sẽ càng khó, đến một lúc nào đó sẽ không thể vượt qua được.
Cái “ngưỡng” không thể vượt qua đó tùy thuộc vào từng người, đó chính là lúc cần đến sự chỉ dạy, giúp đỡ của người thầy để có thể vượt “ngưỡng”. Đến một lúc nào đó ngay cả với sự giúp đỡ của thầy cũng không làm người tu tập vượt qua “ngưỡng” được, đó là lúc đã đạt đến cái gọi là sự “giới hạn” – Và hấu hết chúng ta đều vấp phải giới hạn và đành chịu dừng lại ở mức 1/3 đoạn đường.
Đây là mức tiểu thành của khí công.
Phép thử đơn giản nhất ở giai đoạn này là phải giữ hơi được trong… 3 phút – nếu chưa được nghĩa là chưa đạt tiểu thành.
Nên nhớ đây chỉ là phép thử đơn giản nhất, chưa phải là điều quyết định cho đẳng cấp này.
Hầu hết các đạo sư khí công chỉ đạt đến giai đoạn này, để chứng tỏ mình và thu hút học viên, họ khỏa lấp bằng những công phu chẳng dính dáng gì đến khí công như “chặt gãy hàng chồng gạch”, “nằm trên bàn chông cho xe cán”, hay cho giáo đâm, dao chém… 
Đấy là những nội, ngoại công phu của võ thuật, của ngạnh công chuyên sâu, là những tiểu xảo chứ không phải thành tựu của khí công thượng thừa.
Cũng cần phải hiểu rằng nhờ có sự thành tựu khí công ở mức tiểu thành mà những công phu võ thuật khác được luyện thành nhanh chóng hơn và điều quan trọng nhất là nhờ nó mà tránh được nội thương. Có vô số võ sư luyện khí công chưa đủ mà đã có những thành tựu to lớn về ngạnh công đã phải trả giá đắt bằng những cái chết đột tử do nội thương, ung thư, đột quị…
Ở mức tiểu thành, khí công là sự bình đẳng với tất cả mọi người. Nhưng để tiến lên cao hơn, khí công là sự phân biệt đẳng cấp thật sự.
Nếu người tu tập thuộc giới bình dân, sẽ không thể tiến xa – đơn giản là do không đủ tài chính để mua nổi “Đan dược” mà nhờ nó có thể vượt qua những giới hạn và duy trì được thể lực cho những buổi khổ luyện.
Đâu phải ngẫu nhiên mà cả ba loại khí công Đạo, Phật, Thần đều khởi nguồn từ Hymalaya – Quê hương của Thiên niên tuyết sâm, Đông trùng hạ thảo, Yến tuyết và vô số động thực vật quý hiếm khác…
Sẽ phải mất hàng “Tấn” tiền cho đủ thứ đan dược mà sự thành công cũng vẫn là chưa chắc nếu không tuân thủ nổi những quy định ngặt nghèo khác…
Chỉ riêng khoản “Tiền” thôi cũng đủ loại 70% số người tu tập ra khỏi cuộc chơi rồi.
 
Đăng nhập để trả lời
0