Diễn Đàn » Gỡ Rối Tơ Lòng

Gỡ Mối Bòng Bong

2 trả lời, 322 lượt xem — Trang 1 / 1





Kính gởi thầy Nhân Từ.

Cha con năm nay gần 65 tuổi, đã lãnh luơng hưu trí và ở vậy khoảng muời lăm năm sau khi mẹ con qua đời. Cuộc sống của cha con thật ổn định về tài chánh cũng như liên hệ tình cảm gia đình với bốn đứa con và sáu đứa cháu rất gắn bó thân thân tình đối với cả dâu lẫn rể.

Tuy nhiên vì cha thích chọn cuộc sống biệt lập để tránh phiền phức và xung đột (theo ý cha nói cha cũng có những sở thích riêng nên cha muốn có sống độc lập, mà không phiền hà đến con dâu con rể khi phải sống chung đụng)

Nếu mọi chuyện cứ bình yên như thế thì các con sẽ không có ai phiền nhiễu đặt câu hỏi, hay nói đúng ra là, sẽ không có ai chúi mũi vào đời tư để thắc mắc cung cách sống của cha thế này hay thế kia.

Số là ngày xưa các con thỉnh thoảng mới thấy, hoặc nghe ai đó nói tới tai, là cha cặp với bà này bà kia, nhưng chỉ là thỉnh thoảng thôi nên không ai đặt vấn đề làm chi, vì ai cũng muốn tôn trọng cuộc sống riêng của cha, như cha đã đặt ra một cách rất nghiêm túc cho cha và mọi nguời để sống.

Còn dạo này, cha hình như có cuộc sống có phần buông thả và lộ liễu trong vấn đề tình ái. Không nói rõ ra thì thầy cũng biết rõ là việc tình dục, lang chạ mất kiểm soát thì ai cũng có thể nghĩ tới điều không lành mạnh. nhưng điều đó là điều mọi nguời nghĩ chớ không phải điều NHƯ CHA NGHĨ hay BẬN TÂM cho chính bản thân cha, về sức khoẻ cũng như tinh thần sau này.

Nói như thế, không có nghĩa là chúng con buông suôi, nhưng nếu phải nói với cha thì phải nói như thế nào, vì quan niệm của cha rất rõ ràng về vấn đề tôn trọng lẫn nhau là rất thẳng thắn như từ truớc tới nay cha đối xử với mọi nguời.

Có một điều nữa là cha hay nhắc nhở con cái về đời sống vợ chồng trong mỗi lần họp mặt là

"dù có sự khác biệt nhau đến mấy, mà không có sự thông cảm đi đầu để khai thông, thì cái vấp ngã cũng hiển nhiên ngay buớc đầu tiên chập chững"

Vậy câu hỏi con đặt ra là chúng con phải có trách nhiệm gì, hay phải khiyên giải cha thế nào để tình cảm cha con không bị sứt mẻ và nhất là luơng tâm không bị cắn rức sau này.

Đứa cháu gái của ông.
Kính thư
Nguyễn Mộng Thuờng


Mộng Thuờng thuơng mến,

Đọc thư con xong với cái tên Mộng Thuờng con ký là ông biết ngay cái tên nó đã vận vào nguời con như duyên tiền định.

Câu trả lời dứt khoát và rõ rệt ông khuyên con là, không chọn làm gì cả, vì:
Thứ nhất, như con trình bày về ý của cha là luôn tôn trọng lẫn nhau. Vậy ngay từ căn bản cha con cũng muốn nguời khác tôn trọng cha con rồi.

Thứ hai, Tây cũng như Đông, muôn ngàn như một, là đời sống sinh lý không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày, vậy cha con có nhu cầu để giải quyết thì hãy để cha con giao tiếp, miễn là cha con không vi phạm thuần phong mỹ tục hoặc đi ra ngoài vòng lề luật đạo cũng như đời.

Thứ ba, theo như trong thư con mô tả, thì phần trăm câu chuyện con biết đều là chuyện con nghe qua tai, thì sự thật vấn đề của cha con thế nào chưa phải là lúc con phải quan tâm đến.

Điều truớc mắt con có thể làm đuợc ngay cho cha là hãy cùng những anh, chi, em khác tìm dịp lại thăm cha thuờng xuyên hơn, để bù vào những khoản trống vắng, sau khi cha con phải chịu sống cảnh đơn côi vì hoàn cảnh như hiện tại.

Hãy quan tâm, tỏ rõ thiện chí thuờng xuyên nhiều hơn nhiều nữa thay vì ngồi nghe ngóng rồi dèm pha, chỉ trích những điều mơ hồ không nắm vững.

Vì cách lo lắng như con trình bày, theo ông chỉ có phản tác dụng chứ không giúp ích cho cha hoặc cho con trong hiện tại cũng như tuơng lai.

Hãy cho cha sống khoản không gian mở rộng, vì không có khoản không gian nào lại bị vây hãm hay tù túng. Có không gian tức sẽ có lối thoát về sau.

Ông Nhân Từ


Đăng nhập để trả lời
0
Dạ, con chào ông Nhân Từ.

Ông ơi, ông phải trả lời con liền rồi, con sắp sửa đuợc birthday sixteen candles rồi, vì mom con nói con sẽ đuợc big ao uớc điều con muốn, con chỉ uớc một điều thôi, ông làm ơn chỉ cho con cách uớc để điều uớc con come true nhe ông.

Con xin nói một chút chút về con để ông hiểu vì sao con sợ cái ao uớc của con go wrong nếu con nói không đúng với mấy đứa lớn tuổi, vì tiếng nói của nó khác với tiếng nói mấy đứa nhỏ.

Con đang học lớp 10, con học đuợc "A" thẳng hàng đều đều, con không làm gì momy buồn hết and momy cũng thuơng con không có endless nữa.

Cái con ao uớc đuợc là be who i'm and be happy với my friend, nhưng chưa bao giờ con đuợc đi chơi với bạn cause mom said things out there is not good when m out of her sight.
Oh my gosh!!! Con chưa có boy friend, chưa có kiss ai, chưa có làm broken any things beween con and momy.

Ông chỉ cho con cách nói với nó cho nó vui, để cho con đuợc đi chơi trong ngày sixteen candles birthday với my friends của con. Con không thích birthday momy làm nữa cause it's not fun any more.

Trả lời con liền nha ông.
Tracy N.


Tracy N. thân mến.

Con nói với mẹ là,

Tuổi 16 là tuổi đẹp nhất của đời nguời con gái.
Và,
Mẹ đã sống qua tuổi thần tiên, không lẽ mẹ chưa nghe bài nhạc có đoạn hát "em uớc mơ nhiều tuổi 15 tuổi 16. Em uớc mơ em đuợc, em đuợc là tiên nữ, ban phép tiên cho hoa biết nói cả tiếng nguời, ban phép tiên cho nguời chắp cánh bay giữa trời. Thật đẹp thay! Thật đẹp thay giấc mơ tiên"

Đấy, cái tuổi mơ mộng nó nhiệm mầu thế đấy, và nó chỉ thoáng qua đời nguời một lần rồi thôi, nên nếu con cảm nhận đuợc điều huyền diệu ấy và lo lắng nỗi mất mát đang tới, ông cho đó là điều lo lắng hoàn toàn hợp lý và ông rất thông cảm.

Con hãy nói với mẹ là:
Mẹ ơi, mẹ lo cho con, mẹ sợ con sẽ vấp ngã, vì những buớc chân sáo tung tăng vào đời, là vì mẹ thuơng con. Nhưng .....mẹ chỉ có thể giam giữ con một thời gian nào đó thôi, chứ không phải suốt đời đuợc. Vậy tại sao mẹ lại không cho con chứng minh với mẹ một lần, chỉ một lần cho mẹ thấy là con mẹ cũng biết bảo vệ và giữ gìn bản thân như con vẫn đanh giữ gìn.
Để có sự chuẩn bị sẵn sàng, con nên có một danh sách tên và số điện thoại nhóm bạn của con, và cho mẹ biết luôn những nơi các nạn con ghé chơi, cũng như giờ giấc.

Nói ra điều này, ông tin mẹ con ít nhiều sẽ suy nghĩ và cho con lời khiyên hợp lý.

Còn như nếu mẹ vẫn khăng khăng không đồng ý, thì có nghĩa là lời cầu xin của con đã rơi vào bế tắc vì nguời mẹ có quan niệm hẹp hòi và ích kỷ.

Bây giờ con còn lại một trong hai là quyết định hoặc sống cho mình hoặc sống cho mẹ để lựa chọn quan niệm sống giữa Đông hóa hay Tây hóa mà thôi.

Chúc con bình yên trong ngày Happy Birth Day Sixteen Candles sắp đến.

Ông Nhân Từ.


Đăng nhập để trả lời
0
Thưa ông Nhân Từ.

Cháu đã đọc đuợc những lời giải đáp trong mục "mối bòng bong" của ông, qua một nguời bạn giới thiệu, cháu nghĩ, cháu rất thích quan điểm của ông về gia đình và xã hội âu mỹ, nên hôm nay cháu nhờ ông giúp cháu trả lời một câu hỏi của vợ chồng cháu, đúng hơn là của riêng cháu, vì vợ cháu nó nói nó không thấy có vấn đề trong truờng hợp này.

Thưa ông, số là vợ chồng cháu có hai lối suy nghĩ khác nhau về tài chánh ngay từ lúc chưa chính thức thành vợ chồng.

Vợ chồng cháu kinh tế, tài chánh đều ổn định. Theo đề nghị của vợ cháu là nếu cuới nhau xong, cháu phải thanh toán mọi khoản chi như nhà cửa, điện nuớc, luôn cả con cái nếu có sau này.
Duy nhất chi phí ẩm thực thì phần cô ta lo liệu. Còn riêng tất cả khoản cá nhân lhác như xe cộ, xăng nhớt, bảo hiểm, quần áo nói chung thì chuyện của ai xài nguời đó chi trả.

Theo cháu thì cô ta chia phần cháu có vẻ nặng nề hơn cô ấy nhiều, nhưng chuyện hơn thiệt cháu cũng khó nói vì là đấng nam nhi, lại khí khái sống thiên nhiều về tình cảm (á đông) hơn vật chất nên cháu coi như pha.

Chuyện sống cứ bình bình như thế thì chắc cháu cũng không có phiền hà đến ông. Nhưng chuyện trở nên ngột ngạt hơn, là vì cô ta muốn cháu cho cô ấu thêm một đứa con trai (cháu đã có một đứa con gái) vì theo như cô ta là phải có cả trai lẫn gái (ý này theo cháu nghe thấy thì là ý của cha mẹ cô ta gợi ý).

Nghe cô ta nêu nên ý kiến này, cháu có trả lời cô ta là đuợc, chớ không có gì khó khăn, nhưng cái vất vả là tài chánh, để nuôi nấng dạy dỗ đứa bé lớn khôn đầy đủ mới là đáng bàn. Vì như ông biết, nuôi một đứa trẻ rất là tốn kém, nào là sữa tã, quần áo, babysit lúc nhỏ, rồi lúc lớn lên truờng này lớp nọ cũng đủ cho cháu chảy máu mắt rồi, bây giờ đẻ ra đứa nữa cháu phải lo thêm, thì cháu chắc chết không toàn thây. Tất cả khó khăn này, cháu tỉ mỉ cặn kẽ cho cô ta hiểu, và chỉ đồng ý sanh thêm con nếu cô ta đồng ý chi trả, như cháu đang chi trả đứa con hiện tại.

Thưa ông, chẳng những cô ta nại ra những lý do không đầu không đuôi, nghe qua tuởng như đứa khùng nói chuyện, chứ không phải cái đầu của nguời có bằng cao hoc về tài chánh ngân hàng (cô ta có bằng cử nhân về tài chánh)

Ngồi nghe cô ta xí xa xí xộ (chả là cô ấy viện lý do là hồi chưa cuới cháu có đồng ý chi trả luôn phần con cái) mà cháu thấy buồn quá, buồn đến nỗi không thiết đến phân trần, đôi co. Cuối cùng, cháu nói với cô ta, hay là em về em thuật lại mọi sinh hoạt tài chánh gia đình mình, rồi hỏi lại mẹ cha em tình cảnh như vậy thì nên hay không nên, và cũng xin luôn lời khuyên bảo phải làm thế nào luôn thể, chứ cháu xin chào thua cô ấy rồi.

Cũng nói luôn cho ông biết, cô ta từ trong ra ngoài, từ trên xuống duới, luôn cả đạo đức, giao tế trong ngoài đều có thể liệt vào tầm cao. Thế nhưng, vấn đề đồng tiền thì cô ta thuộc vào hạng bát cơm đỏ, cây rau đắng ăn quanh năm cũng không ngán, miễn sao trong nhà băng của cô ta càng ngày càng cao là cô ta mãn nguyện, sung suớng ra mặt.

Sống với nhau đã lâu, nhưng không lẽ chỉ vì đồng tiền mà cháu phải buông xuôi, chứ nói thật với ông, nhiều đêm nằm vắt tay lên trán, cháu suy nghĩ nhiều và không thể hiểu nổi tại sao, sức mạnh nào giúp cháu có thể sống với cô ta cho đến giờ này nữa.

Xin hỏi ông một lời khuyên là, trong tuơng lai, liệu gia đình cháu có tan vỡ không? Vì theo như giác quan thứ sáu báo mộng, thì cháu đã cố gắng rất nhiều để cho qua những chuyện lẻ tẻ để sống. Và nếu tiếp tục sống chung, thì cháu phải làm gì hơn nữa để có thể sống chung, vì cháu ít nhất còn phải sống thêm với nó ít là 30 năm nữa ông ạ.

Cuối thư cháu kính chúc ông luôn dồi dào sức hỏa, trí tuệ vững chắc đễ gỡ mối bòng bong của thiên hạ.

Đứa cháu nam kỳ bất hạnh của ông.

Kính thư
Tony H.


Mến gửi Tony H.

Tôi đọc thư của cậu, xin phép cậu, tôi có chỉnh sửa một vài đoạn cậu diễn nghĩa nó rối như mối bòng bong, để cho gọn, đọc cho rõ ý của cậu. Nếu có lạc ý cậu, xin cậu coi như là tôi có hậu ý chứ không có ý làm sai đi ý nghĩa.

Cậu Tony, không riêng cậu, mà cả thế giới này nguời ta đều có những điều "không thể hiểu nổi" dù rằng cái hiểu nổi nó nằm chình ình ra ngay truớc mặt mà nguời ta vẫn phải lắc đầu rồi đặt ra câu "không thể hiểu nổi" ngay cửa miệng đấy.

Tôi thí dụ thế này. Có một nguời đàn bà tháo vát, họ cái gì cũng làm tuơm tuớp không biết mệt, cái gì cũng phải cho xong, cái gì cũng phải gọn gàng đâu vào đấy, buông cái này bắt cái kia, phải nói là một tay gánh vác giang sơn nhà chồng.
Chị em chung quanh đứng nhìn vào, ai ai cũng khen là khéo léo, đảm đang, ai ai cũng tấm tắc ngợi khen tài, ai ai cũng cho là mẫu nguời quán xuyến đàn bà dễ có mấy tay.

Nhưng cậu thử hỏi họ, trong những nguời tấm tắc khen ngợi kia, nếu có điều kiện, dễ có mấy tay dám xung phong học hỏi để làm cái công việc mà họ vừa hết lòng khen ngợi nguời đàn bà đó.
Nghịch lý nó là ở chỗ đó. Và đó là những chuyện phải nói là dễ hiểu, chứ không thể nói là chiyện "không thể hiểu nổi".

Trở lại mối bòng bong của cậu, tôi xin lạm bàn với cậu thế này.

Theo như cách cậu trình bày về phần chi thu của cậu, tôi đồ là cái phần thu tài chánh của cậu chắc cũng ngang ngửa với phần chi (theo cách triết tính của tôi) dựa trên trung bình của nguời có bằng đai họ 4 năm.

Nếu thế thì số thặng dư của cậu chỉ còn là con số nhỏ nhoi không đáng kể so với con số năng nhặt chặt bị, số ky ky com cóp của vợ cậu. Vậy tại sao cậu không chấp nhận một hoàn cảnh đã rồi, nếu cậu còn có lòng giữ hạnh phúc gia đình ( nếu đó là điều mong uớc của cậu). Theo tôi, luơng lậu của cậu hãy giao hết cho cô ta, để cho cô ta định đoạt "bát cơm đỏ, cây rau đắng" ấy cho vừa lòng nhau, và chỉ xin giữ lại một khoản tiền nhỏ dằn túi lúc ra đuờng hay khi phải bạn bè thù tiếp. Có thế, cô ấy mới tập biết cách có thu là phải có chi. Bởi chỉ có những lúc phải chi, con mguời ta mới hiểu nỗi đau vắt máu, quặn thắt ruột gan, nhất là bài tập cách chi cho một con nguời khi sinh ra đã luôn sống trong sự lo sợ hết tiền.

Cậu hãy thuơng cậu vợ là hơn, vì vợ cậu sinh ra là để yêu tiền, thuơng tiền hơn cả bản thân đấy.
Nói dại đổ sông đổ biển, là lỡ vợ cậu, cô ấy phải chết hôm nay, liệu cô ấy có ôm tiền xuống mồ hay cũng là để lại duơng thế cha con cậu xài.
Đấy......, nghiệp chuớng đấy, tội nghiệp lắm đấy. Hãy đi mà yêu thuơng vợ cậu ở chỗ này, dễ hiểu như thế mà cô ấy nào có hiểu đuợc đâu.
Đọc đến đây, tôi chúc cậu mạnh dạn nhìn xa thêm một buớc, để hiểu mhững chuyện cậu nghĩ "không thể hiểu nổi" là tại sao chúng ta lại không hiểu nổi nhé.

Chúc cậu tâm thuờng luôn an lạc
Ông Nhân Từ.


Đăng nhập để trả lời
0