Kính gởi thầy Nhân Từ.
Cha con năm nay gần 65 tuổi, đã lãnh luơng hưu trí và ở vậy khoảng muời lăm năm sau khi mẹ con qua đời. Cuộc sống của cha con thật ổn định về tài chánh cũng như liên hệ tình cảm gia đình với bốn đứa con và sáu đứa cháu rất gắn bó thân thân tình đối với cả dâu lẫn rể.
Tuy nhiên vì cha thích chọn cuộc sống biệt lập để tránh phiền phức và xung đột (theo ý cha nói cha cũng có những sở thích riêng nên cha muốn có sống độc lập, mà không phiền hà đến con dâu con rể khi phải sống chung đụng)
Nếu mọi chuyện cứ bình yên như thế thì các con sẽ không có ai phiền nhiễu đặt câu hỏi, hay nói đúng ra là, sẽ không có ai chúi mũi vào đời tư để thắc mắc cung cách sống của cha thế này hay thế kia.
Số là ngày xưa các con thỉnh thoảng mới thấy, hoặc nghe ai đó nói tới tai, là cha cặp với bà này bà kia, nhưng chỉ là thỉnh thoảng thôi nên không ai đặt vấn đề làm chi, vì ai cũng muốn tôn trọng cuộc sống riêng của cha, như cha đã đặt ra một cách rất nghiêm túc cho cha và mọi nguời để sống.
Còn dạo này, cha hình như có cuộc sống có phần buông thả và lộ liễu trong vấn đề tình ái. Không nói rõ ra thì thầy cũng biết rõ là việc tình dục, lang chạ mất kiểm soát thì ai cũng có thể nghĩ tới điều không lành mạnh. nhưng điều đó là điều mọi nguời nghĩ chớ không phải điều NHƯ CHA NGHĨ hay BẬN TÂM cho chính bản thân cha, về sức khoẻ cũng như tinh thần sau này.
Nói như thế, không có nghĩa là chúng con buông suôi, nhưng nếu phải nói với cha thì phải nói như thế nào, vì quan niệm của cha rất rõ ràng về vấn đề tôn trọng lẫn nhau là rất thẳng thắn như từ truớc tới nay cha đối xử với mọi nguời.
Có một điều nữa là cha hay nhắc nhở con cái về đời sống vợ chồng trong mỗi lần họp mặt là
"dù có sự khác biệt nhau đến mấy, mà không có sự thông cảm đi đầu để khai thông, thì cái vấp ngã cũng hiển nhiên ngay buớc đầu tiên chập chững"
Vậy câu hỏi con đặt ra là chúng con phải có trách nhiệm gì, hay phải khiyên giải cha thế nào để tình cảm cha con không bị sứt mẻ và nhất là luơng tâm không bị cắn rức sau này.
Đứa cháu gái của ông.
Kính thư
Nguyễn Mộng Thuờng
Mộng Thuờng thuơng mến,
Đọc thư con xong với cái tên Mộng Thuờng con ký là ông biết ngay cái tên nó đã vận vào nguời con như duyên tiền định.
Câu trả lời dứt khoát và rõ rệt ông khuyên con là, không chọn làm gì cả, vì:
Thứ nhất, như con trình bày về ý của cha là luôn tôn trọng lẫn nhau. Vậy ngay từ căn bản cha con cũng muốn nguời khác tôn trọng cha con rồi.
Thứ hai, Tây cũng như Đông, muôn ngàn như một, là đời sống sinh lý không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày, vậy cha con có nhu cầu để giải quyết thì hãy để cha con giao tiếp, miễn là cha con không vi phạm thuần phong mỹ tục hoặc đi ra ngoài vòng lề luật đạo cũng như đời.
Thứ ba, theo như trong thư con mô tả, thì phần trăm câu chuyện con biết đều là chuyện con nghe qua tai, thì sự thật vấn đề của cha con thế nào chưa phải là lúc con phải quan tâm đến.
Điều truớc mắt con có thể làm đuợc ngay cho cha là hãy cùng những anh, chi, em khác tìm dịp lại thăm cha thuờng xuyên hơn, để bù vào những khoản trống vắng, sau khi cha con phải chịu sống cảnh đơn côi vì hoàn cảnh như hiện tại.
Hãy quan tâm, tỏ rõ thiện chí thuờng xuyên nhiều hơn nhiều nữa thay vì ngồi nghe ngóng rồi dèm pha, chỉ trích những điều mơ hồ không nắm vững.
Vì cách lo lắng như con trình bày, theo ông chỉ có phản tác dụng chứ không giúp ích cho cha hoặc cho con trong hiện tại cũng như tuơng lai.
Hãy cho cha sống khoản không gian mở rộng, vì không có khoản không gian nào lại bị vây hãm hay tù túng. Có không gian tức sẽ có lối thoát về sau.
Ông Nhân Từ