Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Chiếc chăn và chiếc gối

1 trả lời, 316 lượt xem — Trang 1 / 1
 Trong di chúc, bà ấy để lại cho người đàn bà giàu có này một thứ, đó là một chiếc chăn và một chiếc gối.

Haley
(Dịch từ Citehr)

Chuyện kể rằng cách đây đã lâu, có một cô bé con nhà giàu đang chuẩn bị đi ngủ. Cô đang cầu nguyện, bỗng chợt nghe có tiếng khóc thút thít nghẹn ngào đâu đó ngoài cửa sổ. Tuy hơi sợ hãi một chút, cô cũng đến bên cửa sổ và nhìn ra ngoài.

Ngoài kia, một cô bé khác lang thang không nhà, có lẽ cùng độ tuổi với cô, đang đứng núp mình dưới hành lang. Trái tim cô cảm thương cho cô bé nhà nghèo không nhà, có thể cô ấy sẽ chết cóng ngoài trời đông lạnh giá, vì ngay cả cái chăn cô ấy cũng không có, chỉ che đỡ bằng tờ báo cũ mà người ta vứt đi.

Cô bé nhà giàu chợt nghĩ ra một ý tưởng thật tuyệt vời, gọi cô bé nghèo khó và nói: "Này, hãy đến cửa chính nhà tôi nhé". Cô bé nghèo giật mình hoảng hốt đến nỗi quên cả gật đầu đáp lại.

Cố gắng thật nhanh, cô bé nhà giàu chạy xuống nhà và vào tủ của mẹ mình, cô lấy ra một cái chăn bông cũ và tìm thêm một cái gối. Cô đi từ từ ra cửa chính nhà mình, cố gắng không đạp lên cái chăn quá khổ. Cuối cùng, khi cô mở cánh cửa, cả hai thứ đều rơi cả xuống đất. Ngoài kia, cô bé nghèo khổ đang đứng đó, nhìn có vẻ hơi sợ sệt.

Cô bé nhà giàu mỉm cười thân thiện, và đưa cả chăn lẫn gối cho cô bé nghèo. Nụ cười của cô càng tươi hơn khi cô nhìn thấy vẻ mặt thảng thốt ngạc nhiên và vui mừng lộ rõ trên khuôn mặt người bạn nghèo khó. Cô trở lại nhà, lên giường ngủ với niềm vui và thật sự thỏa lòng.

Buổi sáng hôm sau, có tiếng gõ cửa. Cô bé nhà giàu chạy như bay xuống mở cửa, hy vọng rằng đó là cô bé nhà nghèo hôm qua. Quả đúng như vậy, người bạn kia đang đứng đó. Khuôn mặt cô bé nhìn hạnh phúc lắm, cô ta mỉm cười: "Tôi nghĩ chắc bạn muốn tôi trả những thứ này lại".
changoi-2673-1399276582.jpg

Cô bé nhà giàu định nói rằng bạn cứ việc giữ những thứ ấy, nhưng một ý nghĩ khác chợt đến khiến cô nói, "Đúng vậy, tôi muốn bạn trả chúng cho tôi".  Gương mặt cô bé nghèo lộ vẻ thất vọng. Đây rõ ràng là một câu trả lời không được mong đợi. Cô bé miễn cưỡng đặt chiếc chăn và gối xuống, định quay bước đi, nhưng cô bé nhà giàu chợt nói lớn: "Đợi đã! Bạn đứng đó chờ chút nhé!".

Cô bé nghèo quay lại thì thấy người bạn giàu có đã chạy lên cầu thang và đi xuống một hành lang rộng. Nghĩ rằng cũng chẳng có ý nghĩa gì khi đứng đây chờ, cô quay bước định đi. Khi cô vừa bước ra đến bậc cửa, cô thấy có ai đó vỗ vào vai mình. Quay lại, thì ra là cô bé nhà giàu. Cô ta đẩy một chiếc chăn và gối mới về phía cô bé nghèo. Cô ấy nói: "Cầm lấy cái này đi", đây là những thứ của cô đang dùng, làm bằng lụa và bên trong được độn bằng lông ngỗng.

Khi cả hai đều lớn lên, họ không có dịp để gặp nhau nhiều, nhưng họ luôn nhớ đến nhau. Vào một ngày nọ, cô bé nhà giàu thuở xưa, nay đã là một quý bà giàu có, nhận được một cuộc điện thoại. Đó là cuộc gọi của một luật sư, ông ta nói cần gặp bà có việc.

Khi bà đến văn phòng luật sư, ông kể cho bà những việc đã xảy ra. Cách đây 40 năm, khi đó bà mới 9 tuổi, bà từng giúp một cô bé nghèo khó trong lúc cần thiết. Cô bé nghèo ấy đã lớn lên, và trở thành một người phụ nữ trung lưu, có chồng và hai con. Bà ấy vừa qua đời cách đây không lâu, và trong di chúc, bà ấy để lại cho người đàn bà giàu có này một thứ. Ông luật sư nói: "Và, đây là vật thật khác thường. Bà ta để lại cho bà một chiếc chăn và một chiếc gối".

Bạn thân mến, trong cuộc sống có những tình yêu thương mà chúng ta khi nghe đến thật sự cảm động. Hãy chia sẻ tình yêu thương ấy giữa những con người với nhau để có một thế giới tràn ngập tình thương yêu.




Đăng nhập để trả lời
0
Từ chú bé đánh giày thành tổng thống Brazil Từ một đứa bé đói ăn, Lula có cơ hội làm việc ở tiệm giặt là nhờ biết đưa tay giúp đỡ những người khốn khó. Haley
(Dịch từ Historystories)
 
Chú bé Lula, sinh ra vào tháng 10 năm 1945, tại một gia đình nông dân ở Brazil. Nhà nghèo, nên từ lúc mới 4 tuổi, chú đã phải đi bán đậu phộng ngoài đường, nhưng vẫn quần áo tả tơi, và thiếu ăn. Sau khi lên tiểu học, lúc đó gia đình đã dọn lên thủ đô Rio de Janeiro, tan học, chú bé thường đi với hai người bạn cùng lứa, đánh giầy ở đầu đường, hôm nào không có khách, thì coi như nhịn đói.
Năm 12 tuổi, vào một buổi xế chiều, có một người khách, là chủ tiệm giặt là và nhuộm áo quần đến chiếu cố, ba đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ tiệm nhìn ba cặp mắt van xin khẩn khoản đó, không biết quyết định chọn đứa nào. Cuối cùng ông ta nói: "Ai cần tiền nhất, thì tôi cho đánh giầy, và sẽ trả công 2 đồng".
Công đánh một đôi giầy chỉ có vậy nhưng 2 đồng đúng là một món tiền rất lớn, ba cặp mắt đều sáng lên. Một đứa nhỏ nói: "Từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì cả, nếu không kiếm được tiền hôm nay, cháu sẽ chết đói!". Đứa khác nói: "Nhà cháu đã hết thức ăn từ ba ngày nay, mẹ cháu lại đang ốm, cháu phải mua thức ăn cho cả nhà tối nay, nếu không thì lại bị ăn đòn". Cậu Lula nhìn 2 đồng bạc trong tay ông chủ tiệm, nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: "Nếu cháu được ông cho kiếm 2 đồng này, thì cháu sẽ chia cho hai bạn đó mỗi đứa 1 đồng!".
Luiz Inácio Lula da Silva, tổng thống Brazil nhiệm kỳ 2002 - 2010.
Câu nói của Lula làm ông chủ tiệm và hai đứa kia rất ngạc nhiên. Cậu giải thích thêm: "Tụi nó là bạn thân nhất của cháu, đã nhịn đói một ngày rồi, còn cháu thì hồi trưa có ăn được ít đậu phộng, nên có sức đánh giầy hơn chúng nó. Ông cứ để cháu đánh đi, chắc chắn ông sẽ hài lòng".
 
Cảm động trước câu nói của cậu bé, ông chủ tiệm đã trả cho nó 2 đồng bạc, sau khi nó đã đánh bóng đôi giầy. Và Lula giữ đúng lời, cậu đã đưa ngay cho hai đứa bạn mỗi đứa 1 đồng. Vài ngày sau, ông chủ tiệm đã tìm đến Lula, nhận cậu đến học nghề sau mỗi buổi tan trường ở tiệm giặt nhuộm của ông, thậm chí ông còn bao cả bữa cơm tối. Tiền lương lúc học nghề tuy rất thấp, nhưng so với đánh giầy thì khá hơn rất nhiều.
Chú bé hiểu rằng chính vì mình đã đưa tay giúp đỡ những người khốn đốn, nên mới đem đến cho mình cơ hội làm thay đổi cuộc đời. Từ đó, miễn là có khả năng, chú bé Lula không ngần ngại giúp đỡ những người sống khốn khổ hơn mình.
Sau, Lula nghỉ học đi làm thợ trong một nhà máy. Để bênh vực cho quyền lợi của những người thợ, cậu tham gia vào công đoàn. Năm 45 tuổi, Lula lập ra đảng "Lao động". Năm 2002, khi ứng cử tổng thống, khẩu hiệu của ông là: "Ba bữa cơm no cho tất cả mọi người trong quốc gia này". Và ông đắc cử làm tổng thống Brazil. Năm 2006, ông đắc cử nhiệm kỳ hai.
Trong 8 năm tại chức, ông đã thực hiện đúng lời mình đã hứa: 93% trẻ em và 83% người lớn ở nước này được no ấm. Thực hành đúng tâm niệm: "Giúp đời!". Và nước Brazil dưới sự lãnh đạo của ông đã không còn là "con khủng long nhai cỏ" mà đã trở thành "con mãnh sư châu Mỹ", trở thành nền kinh tế đứng thứ 10 trên thế giới.
 
Luiz Inácio Lula da Silva đó là tên của tổng thống Brazil nhiệm kỳ 2002 - 2010.





Đăng nhập để trả lời
0