Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Giới thiệu các tác phẩm

78 trả lời, 3.738 lượt xem — Trang 3 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-12-15 04:14:33NuHiepDeThuong>
Chào mọi người


***********

[sm=welcome.gif] SPA đến với thư quán.

Bài viết chào mọi người bạn nên đăng ở mục Kết bạn 4 phương nha.

Chúc vui.[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂM NĂM CÔ ĐƠN (đừng bảo tớ nhớ tên tác giả và nhân vật, tớ nhớ dở tệ lắm[:o])

Câu chuyện về một đại gia đình nhiều thế hệ. Vì một mâu thuẫn nào đó, ông tổ quyết định bỏ làng ra đi, tìm cho mình một vùng đất mới.

Đọc truyện này rất mệt, vì liên tục phải tra cái cây gia phả đính kèm cuối sách. Tên các nhân vật thì cứ giông giống nhau, toàn là..., úi, tớ chả nhớ ra cái tên theo tiếng TBN nữa.

Nhưng mà đọc thì thấy bứt rứt ghê lắm. đó là nỗi cô đơn của một đại gia đình, không thể thoát được khỏi cái vòng luẩn quẩn mà chính họ đặt ra. Đó là những cô gái như Remediot, đẹp đến mức làm nhiều chàng trai phải mê mệt, có chàng chết vì nàng, nhưng mà người con gái ấy giống như một cái gì đó ngoài tầm với đối với mọi người, nên cô mới có vẻ đẹp của một nữ thánh như thế. Có những chàng trai, chinh chiến ngang dọc, nhưng về nhà lại chìm vào cái vòng xoáy cô đơn của gia đình....

Câu chuyện kết thúc bằng việc đứa con cuối cùng của dòng họ sống giữa căn nhà rộng lớn và đang bị kiến ăn thịt.

Đọc rất mệt, rất xúc động và day dứt. Nhưng mà cực hay [:D]


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lat Dat

TRĂM NĂM CÔ ĐƠN (đừng bảo tớ nhớ tên tác giả và nhân vật, tớ nhớ dở tệ lắm[:o])

Câu chuyện về một đại gia đình nhiều thế hệ. Vì một mâu thuẫn nào đó, ông tổ quyết định bỏ làng ra đi, tìm cho mình một vùng đất mới.

Đọc truyện này rất mệt, vì liên tục phải tra cái cây gia phả đính kèm cuối sách. Tên các nhân vật thì cứ giông giống nhau, toàn là..., úi, tớ chả nhớ ra cái tên theo tiếng TBN nữa.

Nhưng mà đọc thì thấy bứt rứt ghê lắm. đó là nỗi cô đơn của một đại gia đình, không thể thoát được khỏi cái vòng luẩn quẩn mà chính họ đặt ra. Đó là những cô gái như Remediot, đẹp đến mức làm nhiều chàng trai phải mê mệt, có chàng chết vì nàng, nhưng mà người con gái ấy giống như một cái gì đó ngoài tầm với đối với mọi người, nên cô mới có vẻ đẹp của một nữ thánh như thế. Có những chàng trai, chinh chiến ngang dọc, nhưng về nhà lại chìm vào cái vòng xoáy cô đơn của gia đình....

Câu chuyện kết thúc bằng việc đứa con cuối cùng của dòng họ sống giữa căn nhà rộng lớn và đang bị kiến ăn thịt.

Đọc rất mệt, rất xúc động và day dứt. Nhưng mà cực hay [:D]
hê hê,hôm nay lục chồng sách cũ tớ vừa khuân được cuốn này,nhờ có L Đ thông báo trước nên dù bìa cũ rách tớ vẫn khuân về,đúng là rất hay.Cảm ơn Lật đật nha.
Chúc mọi người vui vẻ
Đăng nhập để trả lời
0
CÁNH BUỒM ĐỎ THẮM

Một câu chuyện dường như phi lý.
Hồi nhỏ đọc xong, cứ mơ rằng lúc nào đó có hoàng tử tới đón đi trên con tàu có cánh buồm màu đỏ, như Grey đi đón Axon.

Cô bé Axon, sống trong một ngôi làng nhiều định kiến, cha cô và cô bị cả làng khinh rẻ vì người cha của Axon đã ko cứu một người làng khi anh ta sắp bị chết đuối vì người này đã từng không cho vợ của anh vay tiền khi cô cần đến chết (và vợ của anh đã chết khi sinh bé Axon và anh ko được nhìn mặt vợ). Cô bé lớn lên trogn tình thương của bố và sự cô độc. Rồi tình cờ, cô được một ông già truyền cho niềm tin vào con tàu có cánh buồm màu đỏ, và rồi cô chờ, chờ trong hi vọng.

Cậu bé Grey, sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng cậu là một người nhân hậu, thương yêu mọi người xung quanh. Cậu bé đã lớn lên như một người bình thường. Và cuối cùng, tự mua cho mfinh được một con tàu.

Một lần tình cờ, gặp Axon đang ngủ trong rừng. Và ngay lập tức, vẻ yêu kiều, dịu dàng của cô bé đã làm chàng say đắm. Rồi với nhiều cách khác nhau, chàng đã bếit về cô, đã hiểu về mơ ước viển vông của cô là có một chàng hoàng tử sẽ đến đón cô trên con tàu có cánh buồm màu đỏ.

Rồi cái gì phải đến sẽ đến. Một happy ending như các câu chuyện cổ tích khác. Và câu chuyện này khiến con người sống đẹp hơn, tin vào cuộc sống nhiều hơn.


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>seahawk1</b> -- <b>29.9.2004 21:18:15 </b> &gt;>
23.Không thừa một xu, không thiếu một xu (Not a penny more, not a penny less - Jeffrey Archer)

Bốn vị cổ đông (một bác sĩ, một ông chủ gallery tranh, một anh chàng quý tộc vô công rồi nghề và một giáo sư DH (riêng vị này ko nhớ chắc lắm)) cùng mua cổ phiếu của một mỏ dầu...ảo và mất trọn số tiền tích cóp. Không hề quen biết từ trước, cả bốn người họp nhau lại để truy lùng tay chủ công ty đã làm họ nhẵn túi. Mục đích: cũng bằng cách lừa đẹp, họ sẽ lấy lại của lão đúng số tiền họ bị quịt, không hơn một xu, không kém một xu!!!

Là tiểu thuyết khởi nghiệp của Jeffrey Archer, câu chuyện sẽ đem lại cho bạn những phút giải trí thú vị và những trận cười sảng khoái.[:D]
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>seahawk1</b> -- <b>29.9.2004 23:00:56 </b> &gt;>
24.Hành tinh khỉ (La planete des singes - Pierre Boule)

Ba nhà du hành vũ trụ hạ cánh xuống một hành tinh xa lạ đã phát hiện ra sự tồn tại của sự sống văn minh trên hành tinh này. Sự tò mò ham khám phá thúc đẩy họ tìm hiểu rõ hơn về cuộc sống trên "Trái Đất" xa xôi này. Nhưng những gì họ khám phá ra vượt quá những cơn ác mộng khủng khiếp nhất: trên hành tinh này, trong khi loài người chỉ là những động vật bán khai man rợ thì khỉ đột, tinh tinh và đười ươi trở thành ba loài sinh vật có ý thức đã xây dựng được một xã hội văn minh có tổ chức và làm chủ hành tinh đó. Và cũng như trên Trái Đất, các vị chủ nhân của hành tinh này cũng có thú đi săn, nhất là săn người!!!

Một câu chuyện khiến người ta cảm thấy sự mong manh của loài người, cảm thấy muốn... mở lò nấu cao khỉ.[:D][:D][:D]

Buôn chuyện: Hành tinh khỉ đã được đưa lên phim hai lần. SH đã xem cả hai và đều cảm thấy thất vọng vì hai bộ phim này ko gây được cảm giác (cũng chẳng biết định nghĩa là gì) khi đọc truyện.

Ngoài tiểu thuyết này, Pierre Boule còn là tác giả của tiểu thuyết nổi tiếng "Cầu sông Kwai" (the bridge on the river Kwai) đã được chuyển thể thành một trong những bộ phim kinh điển của lịch sử điện ảnh. Tiểu thuyết này SH chưa đọc nên chịu ko tóm tắt được.
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>seahawk1</b> -- <b>29.9.2004 22:57:30 </b> &gt;>
25.Quentin Durward (Walter Scott)

Chàng trai trẻ Quentin Durward, nhà tan cửa nát, bị kẻ thù truy đuổi, đành bỏ quê hương Scotland sang Pháp tìm vận may bên người chú của anh đang đầu quân cho đội lính Scotland của vua Louis XI.
Vào lúc này, công tước Bourguignon đang là mối lo của vua Pháp. Cơ hội ngàn vàng cho nhà vua "ném đá dấu tay" đối thủ của mình đã tới khi nữ bá tước Isabelle, con gái một chư hầu của công tước, xin đến nương nhờ nhà vua. Vờ như muốn dàn hoà hai bên, Louis ra lệnh cho anh chàng Quentin Durward trung thành nhưng ngờ nghệch hộ tống hai cô cháu Isabelle đến Anver, nhưng đồng thời cũng ngầm bố trí để cả hai người phụ nữ sẽ rơi vào tay một gã đạo tặc mang biệt danh Lợn Rừng Arden, tử thù của công tước Bourguignon. Thế nhưng sự mẫn cán quá đáng của Quentin, xuất phát cả từ tinh thần trách nhiệm lẫn sự hâm mộ thầm kín dành cho cô bá tước trẻ, đã khiến mưu cao của vua Pháp thành công cốc. Song đúng khi Quentin và Isabelle vừa tới Anver thì cũng là lúc dân chúng thành phố, bất mãn với công tước Bourguignon, theo Lợn Rừng Arden làm phản. Vất vả lắm Quentin mới cứu được Isabelle chạy khỏi Anver. Không còn nơi nào để đi, Isabelle đành quay về nộp mình cho công tước. Công tước Bourguignon tiến đánh Anver, hứa rằng ai hạ được Lợn Rừng Arden sẽ được thành hôn với Isabelle. Biết được tình cảm của cô bá tước dành cho mình, Quentin hăng hái đi tìm tên tướng cướp trên chiến trường. Nhưng sắp hạ được gã thì Quentin để tay tướng cướp chạy mất do lao vào cứu con gái ân nhân đã giúp chàng và Isabelle chạy trốn trước đây. Oái oăm thay, cuối cùng chính ông chú của Quentin lại hạ được tay tướng cướp...[:D]
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
26.Bộ ba tiểu thuyết "Gia đình Valois" của Alexandre Dumas cha:

Phần 1 - Hoàng hậu Margot

Vào dịp đám cưới của Marguerite"Margot" de Valois và Henry de Navarre, hai chàng quý tộc tỉnh lẻ, De la Mole - một người Huguenot và Coconas - theo Thiên chúa giáo, gặp nhau ở một quán trọ. Chưa kịp thành bạn thì vào buổi tối hôm đó hai người đã trở thành kẻ thù trong cuộc thảm sát Thánh Barthelemy. Đều suýt mất mạng, nhưng cuộc đối đầu đã giúp hai anh chàng kiếm được mỗi người một tình nhân: De la Mole được Margot cứu thoát và lọt vào mắt xanh bà hoàng, còn Coconas cũng chinh phục được người bạn thân nhất của Margot. Cũng trong lúc này, Henry, thủ lĩnh của những người Tân giáo, sống dưới sự đe doạ không ngớt của Catherine de Medicis, mẹ vua Charles IX, cũng như các thủ lĩnh Thiên chúa giáo. Nhưng ông hoàng khôn khéo này đã lấy được lòng nhà vua sau khi cứu sống Charles trong một chuyến đi săn. Henry tìm cách bỏ trốn khỏi Paris nhưng bại lộ. Catherine tìm cách đầu độc Henry bằng một cuốn sách tẩm độc nhưng oái oăm thay cuốn sách lại lọt vào tay nhà vua. Charles bị trúng độc. Do sự phản bội hèn nhát của Francois d'Alencon, Coconas và De la Mole bị bắt, bị vu cáo đã dùng ma thuật ám hại nhà vua và bị xử tử. Charles IX chết vì ngộ độc. Henry bỏ trốn về Navarre. Em trai Charles, Henry de Valois, trở thành vua Henry III

Phần 2 Phu nhân De Monsoreau

Bị trọng thương trong một cuộc mai phục bởi đám sủng thần của Henry III, De Bussy, một quý tộc của Francois, lúc này đã trở thành công tước Ạnou, được một phụ nữ xinh đẹp lạ mặt chăm sóc cứu thoát. Quyết tìm lại người đẹp, Bussy trở lại nơi xảy ra cuộc phục kích và cuối cùng cũng biết được câu chuyện đáng thương của cô gái trẻ. Diane de Merridor, tên cô gái, đã lọt vào con mắt phóng túng của Francois, và y đã cho bắt cóc cô để buộc cô phải trở thành nhân tình của y. Bá tước Monsoreau, láng giềng của cha Diane, đánh tháo cho cô nhưng sau đó buộc cô phải cưới y. Vừa say mê người đẹp, vừa nổi máu hiệp sĩ, Bussy hứa sẽ trả lại cô về với cha. Nhưng mọi chuyện diễn ra không suôn xẻ như họ nghĩ. Công tước Anjou, mặc dù rất muốn bắt Monsoreau từ bỏ Diane để chiếm nàng về cho mình, đành chịu lờ đi vì tay bá tước doạ nói toạc âm mưu bắt tay với gia đình Guise
để làm phản của mình. Anjou không ngờ cũng trong lúc đó, anh hề Chicot của Henry đã âm thầm điều tra và biết rõ âm mưu phản loạn. Anjou, một cách tình cờ, biết được Bussy cũng yêu Diane và được nàng đáp lại. Ghen tức, công tước thầm cho Monsoreau biết hai người tình sẽ lén gặp nhau khi Monsoreau vắng nhà. Monsoreau liền cùng một đám thủ hạ bất thần quay về. Bussy, cho dù chỉ có một mình, đã hạ gục hết đối phương, nhưng bản thân chàng cũng bị trọng thương. Đúng lúc đó Anjou và thủ hạ xuất hiện, ra tay giết chết Bussy không còn khả năng kháng cự. Nhưng công tước cũng không thoả mãn được lâu, âm mưu thoán vị đã bị Chicot phá tan. Diane, quá đau khổ, cũng bỏ đi mất tích.


Phần 3 Bốn mươi lăm người cận vệ (Chán nhất trong ba phần, đọc xong chẳng hiểu ai là nhân vật chính ai là nhân vật phụ nữa. SH cũng đọc nhảy cóc, bác nào đã đọc kỹ rồi cứ bổ xung nhé)

Sáu năm đã trôi qua kể từ cái chết của Bussy, Diane sống âm thầm chờ đợi ngày người cha già, mối dây liên hệ cuối cùng buộc nàng phải tiếp tục sống, qua đời để bắt đầu việc duy nhất còn lại nàng phải làm: trả thù cho Bussy. Đêm Diane nhận được tin cha nàng không còn nữa, nàng lên đường đi tìm Anjou và thủ hạ của công tước. Không kẻ nào dính vào vụ ám sát hèn hạ thoát khỏi sự trừng phạt. Còn lại Anjou, Diane vờ xiêu lòng trước những lời tán tỉnh của y, rồi đầu độc y trong một bữa tiệc. Vì vua Henry III không con (ông này đồng tính nặng), Anjou là người thừa kế cuối cùng của dòng họ Valois. Catherine da Medicis chết lặng khi thấy con trai bỏ mạng thảm khốc theo đúng cách bà ta thường hạ độc kẻ thù. Về phần Diane, trả thù cho người tình xong, nàng tình nguyện dành phần đời còn lại chăm sóc những người đau ốm trong nhà thương làm phúc, mãi mãi thuỷ chung với mối tình đầu.
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Trên sa mạc và trong rừng thẳm

Một câu chuyện về trẻ con, nhưng những hành động của chúng chẳng trẻ con chút nạo
Cậu bé Xtas và cô bé Nen là con của hai người châu âu qua Ấn độ trong thời khai phá ÂĐ. Rồi 2 em bé bị bọn người bản địa bắt cóc nhằm đòi tiền chuôc. Và câu chuyện bắt đầu với những tình tiết li kỳ hấp dẫn trong suốt quá trình hai em bé bị bắt, trốn thoát và tìm đường về với cha.

Thật ra truyện này LD đọc lâu lắm rồi, từ hồi còn bé tí tẹo. Đọc xong chỉ mơ đến những khu rừng già Ấn Độ, những sa mạc huyền bí, những con thú hấp dẫn nhưng nguy hiểm [:D].

ĐÓ là chuyện trẻ con, nhưng khi đọc, toát lên tinh thần hiệp sỹ châu Âu cổ ở cậu bé Xtas, sự dịu dàng vốn có của các cô gái ở cô bé Nen. Rất là thích những đoạn cậu bé tỏ ra là một người lớn đầy can đảm để che chở cho cô bé nhỏ xíu mà cậu coi như đó là "con ruồi con", cậu bé không nghĩ đên smình, chỉ nghĩ làm sao để cô bé khỏi phải khổ sở, đói khát. Còn cô bé, dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo như thế vẫn giữ phong thái tiểu thư khuê các (hì, điều này giờ hiếm lắm [;)]). Vậy thôi

Nội dung thực ra không có gì nhiều, nhưng đọng lại vẫn là những chuyến phiêu lưu kỳ thú ở khu ÂD hoang sơ, và sự dũng cảm xả thân vì người khác của những cô bé, cậu bé còn nhỏ xiu.


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lat Dat

Trên sa mạc và trong rừng thẳm

Một câu chuyện về trẻ con, nhưng những hành động của chúng chẳng trẻ con chút nạo
Cậu bé Xtas và cô bé Nen là con của hai người châu âu qua Ấn độ trong thời khai phá ÂĐ. Rồi 2 em bé bị bọn người bản địa bắt cóc nhằm đòi tiền chuôc. Và câu chuyện bắt đầu với những tình tiết li kỳ hấp dẫn trong suốt quá trình hai em bé bị bắt, trốn thoát và tìm đường về với cha.

Thật ra truyện này LD đọc lâu lắm rồi, từ hồi còn bé tí tẹo. Đọc xong chỉ mơ đến những khu rừng già Ấn Độ, những sa mạc huyền bí, những con thú hấp dẫn nhưng nguy hiểm [:D].

ĐÓ là chuyện trẻ con, nhưng khi đọc, toát lên tinh thần hiệp sỹ châu Âu cổ ở cậu bé Xtas, sự dịu dàng vốn có của các cô gái ở cô bé Nen. Rất là thích những đoạn cậu bé tỏ ra là một người lớn đầy can đảm để che chở cho cô bé nhỏ xíu mà cậu coi như đó là "con ruồi con", cậu bé không nghĩ đên smình, chỉ nghĩ làm sao để cô bé khỏi phải khổ sở, đói khát. Còn cô bé, dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo như thế vẫn giữ phong thái tiểu thư khuê các (hì, điều này giờ hiếm lắm [;)]). Vậy thôi

Nội dung thực ra không có gì nhiều, nhưng đọng lại vẫn là những chuyến phiêu lưu kỳ thú ở khu ÂD hoang sơ, và sự dũng cảm xả thân vì người khác của những cô bé, cậu bé còn nhỏ xiu.


SH muốn đính chính lại chút, câu chuyện này ra ở vùng Đông Phi (bắt đầu từ Ai Cập qua Sudan và cuối cùng kết thúc ở Mombasa, Kenya). Hồi lớp 5 SH cũng đã ngồi mê mải đọc truyện này, vừa đọc vừa ngắm bản đồ thế giới mà[:D]
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: seahawk1


SH muốn đính chính lại chút, câu chuyện này ra ở vùng Đông Phi (bắt đầu từ Ai Cập qua Sudan và cuối cùng kết thúc ở Mombasa, Kenya). Hồi lớp 5 SH cũng đã ngồi mê mải đọc truyện này, vừa đọc vừa ngắm bản đồ thế giới mà[:D]



Hì hì hì, có lẽ thế
Vì LD đọc cuốn này từ lâu lắm rồi (may mà còn nhớ tên nhân vật đó [:D]), và nhớ hồi đó đọc cùng cuốn này với cuốn "truyện cổ Ấn độ", và cả 2 cuốn bị cô giáo tịch thu mất vì ngồi đọc trong giờ cả lớp đang thi (lúc đó mình làm xong bài rồi chứ bộ [&amp;o]). Chắc là mất cả hai cuốn nên nhớ lộn [:D]


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng chim hót trong bụi mận gai

Lời đề từ

"Có 1 truyền thuyết về 1 con chim chỉ hót 1 lần trong đời nhưng hót hay nhất thế gian.Có lần nó rời tổ bay đi tìn bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi.Giữa đám cành gai góc,nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài và nhọn nhất.Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả,nó vừa hót vừa lịm dần đivà tiếng ca hân hoan ấy làm cả hoạ mi và sơn ca phải ghen tị.bài ca duy nhất,có 1 ko 2 bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được.nhưng cả thế gian lặng đi và lắng nghe và chính thượng đế trên thiên đàng cũng mỉn cười.
Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta phải trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại......ít ra là truyền thuyết nói vậy"


Còn bài này là tớ copy từ một trang web, để mọi người đọc thêm, vì tớ viết văn dở quá, không nói lên được hết những gì mình cảm nhận được, hic [:(]

TIẾNG CHIM HÓT TRONG BỤI MẬN GAI

Hai mặt của một đức tin

Con chim mang chiếc gai của bụi mận cắm vào ngực tuân theo quy luật bất di bất dịch của thiên nhiên ; bản thân nó không biết sức mạnh nào buộc nó lao vào mũi nhọn và chết mà vẫn hót . Lúc mũi gai xuyên qua tim nó , nó không nghĩ đến cái chết sắp đến , nó chỉ hót , hót cho đến lúc mất tiếng đứt hơi . Nhưng chúng ta , khi lao ngực vào bụi mận gai , chúng ta biết . Chúng ta hiểu . Tuy thế ta vẫn lao ngực vào bụi mận gai . Sẽ mãi mãi như thế .

Đó là sự cuồng dại đáng yêu , đáng khâm phục và cũng đáng thương hại của loài người . Chúng ta , bằng cách nào đó , tự xây dựng cho mình một đức tin , và để cố tìm thấy trong đức tin ấy một điều gì đó thật cao cả , thật mãnh liệt cho một sự hy sinh .
Chúa là ai ? Chúa đã làm gì cho tôi ? Đó là những câu hỏi mà cái tôi trong mỗi con chiên luôn tìm thấy câu trả lời bằng một câu hỏi khác : “Liệu tôi có cần phải biết điều đó không ?” Rõ ràng là không , trong TCHTBMG , con người rõ ràng không sinh ra từ cha mẹ , họ sinh ra từ Chúa , họ là con Chúa , có lẽ vì vậy mà họ cho mình cả cái quyền được sùng bái lẫn khinh ghét Chúa . Đó là hai mặt của một đức tin . Họ sùng bái và ca tụng Chúa bao nhiêu thì cũng khinh ghét và nguyền rủa Chúa bấy nhiêu .
Điều duy nhất tôi không thích khi đọc Tiểu thuyết này là nó quá mang nặng màu sắc Tôn giáo . Nó làm lu mờ hình ảnh con người sau cái bóng to lớn của các đấng siêu nhiên . Nhận vật chính của cuốn tiểu thuyết này là những ai ? Mecghi , Jaxtina , Fia hay Ranfơ ? Là họ mà cũng không phải họ . Là Chúa , Chúa hiện thân trong từng nhân vật ấy , chi phối suy nghĩ và hành động của họ , Chúa là nhân vật chính .
Tôi thương cái đạo đức giả của Ranfơ . Ranfơ tội nghiệp ! Ông là đại diện tiêu biểu cho mặt thứ nhất – sùng bái và ca tụng Chúa . Bản thân ông không là của ông , mà là của Chúa . Lẽ tất nhiên , ông không có quyền đối với cái mà mình không sở hữu . Đối với tình yêu , đối với Mecghi , rõ ràng ông chỉ trao cho nàng cái tầm thường và rẻ rúng nhất đối với một đáng linh mục - thể xác . Và chẳng còn gì hơn . Trái tim ông , linh hồn ông là của nàng , theo một cách nào đó là của nàng , nhưng nàng không được phép cất giữ . Ông nguyện giam nó dưới đáy đức tin cao cả mà ông dành cho Chúa . Một phần nào đó , ông là một người đàn ông mang cái tên Ranfơ , và phần còn lại , ông là Chúa của chính bản thân mình - Hồng y đờ Brikaxxa . Tình yêu hay đức tin sẽ là mù quáng ? Ranfơ không chọn , không muốn chọn , và đó là mũi gai dài nhất mà ông nguyện lao ngực vào . Tự nguyện ...
Mecghi , cô gái đi cướp tình yêu từ tay Chúa . Sự căm ghét Chúa lại xuất phát từ lòng yêu Chúa trong cô gái . Chính Chúa ( hay hiện thân của Chúa ?) đã dạy cho nàng sự khinh ghét và ghê tởm chính những gì nàng đã từng tôn thờ . Nàng yêu Ranfơ , từ tình yêu ngây thơ của một cô bé đến tình yêu thù hận của một người phụ nữ trưởng thành và cuối cùng là thứ tình yêu mòn mỏi của một bà già . Cả cuộc đời nàng yêu ông cũng như cả cuộc đời nàng chưa bao giờ có được ông . Nàng hận Ranfơ , căm ghét Chúa và ghê tởm chính bản thân mình . Trong vai trò của một con chiên , nàng là một kẻ xấc xược và tội lỗi , nhưng trong vị thế của một người phụ nữ , nàng đáng thương nhưng cũng đáng giận . Nàng không giành được Ranfơ từ tay Chúa , mãi mãi không thể . Vậy thì nàng đánh cắp , đánh cắp từ tay Chúa , đánh cắp của Ranfơ cái kết tinh tình yêu giữa nàng và ông – Đen Ô’Nin . Fia , mẹ nàng đã nói , “Con sẽ phải trả giá cho những gì mình đánh cắp . Con sẽ mất nó .” Mecghi biết chứ , nàng hiểu , hiểu rằng nàng phải trả giá , nhưng nàng vẫn phải đánh cắp . Đó là cách duy nhất nàng có được Ranfơ , phải , có được ông trên một nghĩa nào đó . Mecghi cũng đã tự lao ngực vào mũi gai của cuộc đời nàng , nhưng nàng không tự nguyện , mà nàng bế tắc , nàng tuyệt vọng . Chỉ có điều cái gai của nàng dài quá , đâm sâu quá , cái chết của Đen và Ranfơ là chứng tích cho điều đó , nàng phải trả giá , cho đức tin và cho chính cả tình yêu của mình .
Vứt bỏ đức tin , bỏ mặc Chúa , đó là những gì mà Jaxtina – con gái Mecghi – đã làm . Cô không sùng bái và cũng không khinh ghét Chúa . Với cô , Chúa là người dưng , với cô đức tin là một phạn trù lạc hậu . Cô sống bằng thực tế và bằng chính kinh nghiệm của bản thân . Rõ ràng Jaxtina đã phủ nhận tuyệt đối điều mà bà ngoại cô – Fia – đã nói , “Chúng ta , những người phụ nữ có tội vì đã sinh ra trên cuộc đời này .” Là mẫu phụ nữ hiện đại , không như bà ngoại , cô tự do chọn tình yêu cho chính mình và cũng không như mẹ , cô biết đấu tranh một cách lí trí cho tình yêu đó . Cái gai duy nhất mà Jaxtina phải chịu đừng , đó là mất Đen , em trai cô . Đó là lần đầu tiên và cũng là duy nhất cô thất bại trước Chúa , nhưng cô đã vượt qua hai mặt của đức tin đó . Tự đổ lỗi cho chính mình và cũng tự bào chữa cho tội lỗi đó . Có thể nói , Jaxtina là người duy nhất hạnh phúc với mũi gai găm chặc vào ngực mình .

Tôi không phải là tín đồ của Thiên Chúa Giáo , hoàn toàn xa lạ với Chúa và có lẽ còn hời hợt với đức tin của mình . Đơn giản vì tôi biết mình không sống cho những thứ đó . Có thể một ngày nào đó tôi cũng sẽ lao ngực vào mũi gai của cuộc đời mình , nhưng là trong thanh thản . Bởi tôi tin , trong những đắng cay luôn có cả sự ngọt ngào ...


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-12-15 04:16:37NuHiepDeThuong>
Chào SPA,

Bạn nên xem qua lời chỉ dẫn của MS về các gõ tiếng Việt trong diễn đàn: http://vnthuquan.net/diendan/tm.asp?m=8287

Nếu như không thành công.

NH chỉ bạn cách nầy thử xem sao há.

Khi bạn trả lời. thí dụ : Bạn gõ LÁ - gõ L - gõ A - rồi gõ số 1 = dấu sắc. Những chữ khác cũng thế. Lúc đầu thì sẽ rất chậm, sau một thời gian quen tay, bạn sẽ bỏ dấu nhanh hơn.

số 1 = dấu sắc
2 = dấu huyền
3 = dấu hỏi
4 = dấu ngã
5 = dấu nặng
6 = dấu mũ
7 = dấu móc
8 = dấu trăng
9 = gạch ngang cho chữ Đ.

Bài viết không dấu, đọc dễ hiểu lầm. Vì vậy mong đọc được bài viết của bạn có dấu há.

Chúc bạn thành công. Đừng nản chí nha, nếu như thấy gõ lâu hơn là gõ không dấu. Chúc bạn nhiều kiên nhẫn.

TB: Bạn nhớ sửa lại bài viết của mình với dấu nha.

Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
FHFHGHGVHGChào Mọi Người Nhé,
Lúc đầu mình định nhặt truyện của ta cho dễ để ghi cho dài thêm phần danh mục,suy ngẫm thấy giật mình vi hoàn toàn lầm to.Truyện VN chúng ta ai cũng đọc rất nhiều, hoặc trục tiếp như đọc truyện hay gián tiếp như qua đài, vô tuyến mà tiếp cận.Các bạn thử nhớ lai rồi ngồi viết ra xem được bao nhiêu cả thảy..?Để kiểm tra lại tôi nhòm lại danh sách những truyện đã nêu thì thấy đa phần là truyện nươc ngoài.Nữ Hiệp khéo cười bảo dân ta sính hàng ngoại..!
Phải chăng nhà văn của ta chưa viết được những tác phẩm đủ thuyết phục người đọc,nhân vật chính có hay đấy,có tốt đấy nhưng khi đọc xong gấp sách lại ấn tượng về họ sao không rõ rệt lắm.Có lẽ nhân vật được xây dựng thiếu CÁ TÍNH sâu sắc và đậm nét ĐỘC ĐÁO ..?
trước cách mạng nhân vật gây nhiều chú ý có một '' CHÍ PHÈO'' của Nam Cao,'' Tám Bính'' của Nguyên Hồng,thêm chị Dậu và Xuân tóc Đỏ,thế là bí rồi đấy.
Sau cách mạng quả thật tên truyện mình còn nhớ đôi chút,các ông Nguyễn Tuân,Nguyễn Đình Thi,Tô Hoài,Nguyễn Khải,Lê Lựu,Phan Tứ,Nguyễn Minh Châu,Hồ Phương...với tác phẩm ghi ở bài viết trên phần nhiều là công do đài và báo chí ca tụng.Nói như thế không có nghĩa là bảo nhà văn VN kém tài,họ tài lắm chứ,không tài làm sao là nhà văn được,có đúng không Nữ Hiệp?
vì không phải là người nghiên cứu VH,lại làm nghề chẳng dính tí văn nào dẫn đến dễ nhìn nhận lệch lạc,mong mọi người vui lòng ghi nhận trăn trở của một độc giả muốn nền Văn Học VN ngày thêm kết trái.

Nhân tiện mình nói luôn là các tác phẩm các bạn đưa lên thiếu thể loại trinh thám,ở thể loại này hoặc giả chúng ta chưa đánh giá nó đúng mức hay ví lý do nào đấy mà không thấy nói.dẫn mấy truyện cùng tham khảo;
thám tử sloc hom với tập truyện của co naldoi &lt;xin lỗi vì không rõ phát âm&gt;
puaro hay marpl với Agata Krist
capitan Megre với Goor Simenol
gihac gorzo với người tình báo vĩ đại
ở VN có thể nêu ra là
Ông cố vấn ( trong thư mới in)
X-30 phá lưới
Biệt động Sái Gòn
Nhóm rắn lục

chưa biết vì lý do gì mà có hai nhà văn nữ nổi tiếng á-âu không thấy bạn nữ nhắc đến.Châu Á có " mùa thu lá bay'' '' Cánh hoa chùm gửi' của quỳnh Dao.
châu Âu có'' Buồn ơi,chào my'' của fransoa sagan.Hai bà này lãng mạn hết mình,tình lại ướt át tay ba.

Ban SH có nhắc đến'' Bí mật thành Pari'' xem chừng mạnh bạo quá, Nữ Hiệp nghó qua chưa? thể loại này đưa vào văn đàn nghe chừng...!???
Đăng nhập để trả lời
0
Cho SH góp vui một chút nhé.[:D]

Về tiểu thuyết trinh thám, ngoài cặp bài trùng Holmes - Watson ai cũng biết, các bạn yêu thích thể loại này có thể tìm đọc thêm:

- Agatha Christie với hai nhân vật thám tử nổi tiếng: cựu thanh tra cảnh sát người BỈ Hercules Poirot và bà thám tử nghiệp dư Mrs Marple.
- Geogre Simenon với loạt truyện về thanh tra Maigret.
- Loạt truyện về thám tử tư Mike Hammer.
- Loạt truyện về Nestor Burma.
(SH trông thấy những thứ này ở thư viện, nhưng quả thực ko thích truyện trinh thám lắm nên cũng chưa đọc, chỉ biết là nổi tiếng thôi)[:D]
Mới hơn thì có những tiểu thuyết kiểu Mỹ của Mary Higgin-Clark, Patricia Cornwell, hay pha kinh dị vào như Thomas Harris (Sự im lặng của bầy cừu, Rồng đỏ, Hannibal...)

Về tiểu thuyết tình báo, cũng có vài tác giả SH biết qua đôi chút:
- Ian Fleming với nhân vật James Bond (chưa được dịch sang tiếng Việt vì những lý do ...)
- John Le Carré với điệp viên OSS 117(Người điệp viên về từ ngoài lạnh,...)
-Tom Clancy với loạt tiểu thuyết về Jack Ryan (nguy hiểm tức thời, truy tìm tháng mười đỏ, hồng y giáo chủ của điện Kremlin,...)
-Tiểu thuyết về tình báo LX thời CTTG 2: 17 khoảnh khắc của mùa xuân và Lệnh phải sống.

Còn về "Bí mật thành Paris", SH thấy đâu có mạnh bạo bằng mấy truyện của bà Sagan (thú thực SH không khoái kiểu sống phóng khoáng nhiều khi đến phóng đãng của nhiều nhân vật trong truyện của bà, nên cũng không háo hức tìm đọc nhiều[:D]).

Vài hàng bổ sung về một thể loại tiểu thuyết nữa, tiểu thuyết về hàng hải. Nổi tiếng nhất có lẽ là "Moby Dick" của Herman Melville.
Bạn nào thích tìm đọc loại này có thể thử một số cuốn sau (không biết cuốn nào đã được dịch cuốn nào chưa, vì SH đọc cũng hổ lốn lắm)[;)]
- Serie về thuyền trưởng Horatio Hornblower (lấy cảm hứng từ cuộc đời đô đốc Nelson) của C.S.Forrester. Bối cảnh là cuộc chiến hải quân giữa Anh và Pháp thời Napoléon.
- Bốn tiểu thuyết về đề tài cướp biển của Rafael Sabatini (SH "quảng cáo" một lần hồi trước rồi, mong mọi người thứ lỗi chuyện lặp lại nhé): Thuyền trưởng Blood, Chim Ó biển, Thiên nga đen và Thanh gươm của Islam.
- Một serie nữa của Alexander Kent.
- Câu chuyện chắc ai cũng biết về Jim Hawkin và "đảo kho báu" với chú vẹt thuyền trưởng Flint lúc nào cũng hét :" piece of eight".[:D][:D]


Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Gui FDT
Cũng đã từ rất lâu mình muốn tìm hiểu xem tại sao nền văn học Việt Nam trong giai đoạn hiện thời lại không thể tìm được 1 tác phẩm đại diện. Có rất nhiều điều mà mình cung vẫn thấy trăn trở, muốn chia sẻ với bạn.
Mình nghĩ là, văn học muôn đời cũng vẫn phải đi từ thực tế, đó là điều kiện tiên quyết để nó tồn tại. Tại sao trong giai đoạn trước, trong muôn vàn khó khăn, vẫn có những tác phẩm làm xúc động lòng người? Theo mình, vấn đề ở đây là đề tài để thể hiện.
Bạn có nghĩ rằng, sẽ là kì cục nếu có những tác phẩm về chiến tranh trong giai đoan nay ko? Nếu vậy thì đề tài nào sẽ thích hợp đây, con người và xã hội mới, đúng không. Nhưng mình vẫn luôn cảm giac rằng cả xã hội chúng ta vẫn đang ở bước đầu của cái gọi là "xã hội mới". Chúng ta vẫn luôn bị ảnh hưởng nhưng suy nghĩ nảy sinh từ những mất mat đau thương của thời chiến. Vẫn biết phải trân trọng nhưng su hi sinh đó, nhưng xã hội mới cần nhiều hơn thế. Có 1 lần, mình được nghe 1 người cũng rất tâm huyết với văn học (xin mạn phép trích dẫn mà không đề tên vì mình không được nghe từ đầu), nhắc đến khái niệm "tư cách công dân". Mình nghĩ, xã hội mới cần con người Việt Nam với tư cách công dân nhiều hơn la với sự dũng cảm của thời chiến. Chiến tranh quá khốc liệt, và sự khốc liệt đó khiến cho ranh giới giữa cái đúng và sai luôn rõ ràng và lí tưởng của con người cũng dễ nhận biết được. Nhưng xã hội mới không thể?
Nói tóm lại, theo mình văn học Việt Nam chưa đạt đến điểm xứng đáng là vì chính xã hội chúng ta vẫn đang chuyển mình, nó khiến cho chúng ta chưa có những hình tượng thật ngoài cuộc đời làm điển hình cho xã hội mới, và văn học sẽ khó tìm ra gốc mấu chốt của mình.
Trên đây là những ý kiến của riêng mình. Mình không nghiên cứu về lĩnh vưc này, càng không có đủ khả năng để hiểu thấu mọi chuyện, chỉ vì đôi khi cảm thấy băn khoăn nên thử tìm hiểu thôi. Những ý kiến trên không hề có ý chê trách bất kì ai. Mong nhận được sự trao đổi từ các ban.
Thân ái
S.P.autumn
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: S.P.autumn

Gui FDT
Cũng đã từ rất lâu mình muốn tìm hiểu xem tại sao nền văn học Việt Nam trong giai đoạn hiện thời lại không thể tìm được 1 tác phẩm đại diện. Có rất nhiều điều mà mình cung vẫn thấy trăn trở, muốn chia sẻ với bạn.
Mình nghĩ là, văn học muôn đời cũng vẫn phải đi từ thực tế, đó là điều kiện tiên quyết để nó tồn tại. Tại sao trong giai đoạn trước, trong muôn vàn khó khăn, vẫn có những tác phẩm làm xúc động lòng người? Theo mình, vấn đề ở đây là đề tài để thể hiện.
Bạn có nghĩ rằng, sẽ là kì cục nếu có những tác phẩm về chiến tranh trong giai đoan nay ko? Nếu vậy thì đề tài nào sẽ thích hợp đây, con người và xã hội mới, đúng không. Nhưng mình vẫn luôn cảm giac rằng cả xã hội chúng ta vẫn đang ở bước đầu của cái gọi là "xã hội mới". Chúng ta vẫn luôn bị ảnh hưởng nhưng suy nghĩ nảy sinh từ những mất mat đau thương của thời chiến. Vẫn biết phải trân trọng nhưng su hi sinh đó, nhưng xã hội mới cần nhiều hơn thế. Có 1 lần, mình được nghe 1 người cũng rất tâm huyết với văn học (xin mạn phép trích dẫn mà không đề tên vì mình không được nghe từ đầu), nhắc đến khái niệm "tư cách công dân". Mình nghĩ, xã hội mới cần con người Việt Nam với tư cách công dân nhiều hơn la với sự dũng cảm của thời chiến. Chiến tranh quá khốc liệt, và sự khốc liệt đó khiến cho ranh giới giữa cái đúng và sai luôn rõ ràng và lí tưởng của con người cũng dễ nhận biết được. Nhưng xã hội mới không thể?
Nói tóm lại, theo mình văn học Việt Nam chưa đạt đến điểm xứng đáng là vì chính xã hội chúng ta vẫn đang chuyển mình, nó khiến cho chúng ta chưa có những hình tượng thật ngoài cuộc đời làm điển hình cho xã hội mới, và văn học sẽ khó tìm ra gốc mấu chốt của mình.
Trên đây là những ý kiến của riêng mình. Mình không nghiên cứu về lĩnh vưc này, càng không có đủ khả năng để hiểu thấu mọi chuyện, chỉ vì đôi khi cảm thấy băn khoăn nên thử tìm hiểu thôi. Những ý kiến trên không hề có ý chê trách bất kì ai. Mong nhận được sự trao đổi từ các ban.
Thân ái
S.P.autumn


S.P.A nói gần đúng về thực trạng văn học VN thời hiện đại. Từ lâu mình cũng tự hỏi là tại sao lâu lắm rồi VH VN ko có một tác giả nào tầm cỡ như Nguyễn Tuân, Nam Cao... hay một tác phẩm nào để đời như Truyện Kiều, Bão biển... có phải vì các nhà văn trẻ ngày nay ko còn nhiều tâm huyết nữa? Hay là thời đại vì mưu sinh nên mọi người phải cầm hơp đồng hơn là cầm bút. cũng ko biết nữa. Bạn nói "văn học Việt Nam chưa đạt đến điểm xứng đáng là vì chính xã hội chúng ta vẫn đang chuyển mình, nó khiến cho chúng ta chưa có những hình tượng thật ngoài cuộc đời làm điển hình cho xã hội mới, và văn học sẽ khó tìm ra gốc mấu chốt của mình.", có phải thế ko khi mà mẫu hình cho xã hội mới là những người thành đạt trong cuộc sống, vượt lên mọi khó khăn để đến trường, để thành người... Nhiều lắm chứ, nhất là lớp trẻ. Nhưng mà các nhà văn thì ko còn nhiều nữa rồi. Mà có thì họ cũng chẳng viết những thiên truyện đẹp nữa, giọng văn chủ yêu bây giờ là chua chát, cay độc.

Gần đây có một truyện khá nổi tiếng được nhiều người quan tâm là "mảnh đất lắm người nhiều ma" của Nguyễn Khắc Trường (nó đã được dựng thành phim Đất và Người). Khá hay, khá thực tế. Mình thích đọc nó. Nhưng nếu nói đưa nó vào danh sáhc những truyện mình yêu thích thì có lẽ không. Lý do: giọng văn hằn học quá, miêu tả sống sượng quá, dù là hiện thực. Có người biện minh, văn học hiện đại là như thế. Uh, có lẽ mình hoài cổ, luôn cho là văn học phải là cái gì đó đẹp đẽ, quyến rũ và bồi bổ tâm hồn con người. Còn ở những tác phẩm hiện đại, chỉ có sự chua cay, đọc xong thấy đúng thật đúng, nhưng nó làm tâm hồn càng khô cằn đi.

Gần đây mình thích một số tác phẩm của Nguyên Hương, một cô gái trẻ người Buôn Mê Thuột, hình như ko phải là nhà văn chuyên nghiệp, nhưng văn của cô mang tính nhân văn, dù đôi khi ko thật lắm, và chất lượng chưa hẳn là đã là đỉnh cao.



Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
To Lat Dat
Có vẻ như chúng ta chỉ mới đồng ý với nhau về mặt hiện tượng rằng văn học VN đang thiếu những tác phẩm hay và có thể được coi là điển hình cho cả 1 giai đoạn. Còn về mặt nguyên nhân bản chất của vấn đề thì quan điểm khác nhau quá, mình cùng bàn nha.
Theo LD, những nhà văn VN bây giờ phải bận rộn với công việc thường ngày quá đến mức quên cả trách nhiệm của người cầm bút sao. Nhưng mà, đến LD va SPA đây, chỉ là người dạo chơi thu quan văn chương mà còn day dứt bởi hiện thực thì SPA không tin là các nhà văn có thể dửng dưng được đâu. LD có đồng ý với SPA rằng, bất cứ ai đã đem lòng yêu văn chương thì sẽ không bao giờ có thể bỏ nó được... đó là 1 thứ nghiện làm đẹp tâm hồn. Vậy thì các nhà văn còn day dứt và bị "gắn nợ" hơn chúng ta rất nhiều lần. Thế thì vì lẽ đâu mà cuộc sống hằng ngày có thể khiến họ thiếu trách nhiệm đến mức không hề làm được gì?
Nhưng tác phẩm văn học cũng như con người, nó phải có... nguyên do hình thành, thời gian thai nghén và trăn trở. Những cái nguyên do đó, nhà văn chỉ có thể lấy từ hiện thực. Mình công nhận là, giới trẻ ngày nay có rất nhiều người giỏi giang và thành đạt... nhưng có ai có thể trở thành điển hình chưa? Sự thành đạt mới chỉ là trong khuôn khổ, với những tiêu chuẩn của 1 xã hội đang chuyển mình... ý mình là, chúng ta vẫn chưa thoát khỏi sự ảnh hưởng quan điểm cũ, về 1 vài khía cạnh nào đó, mà ít tế nhị nhất là.. kinh tế. SPA không có ý đem kinh tế vào văn học, nhưng cũng phải chấp nhận nó như 1 phần của cuộc sống, mà cuộc sống thì là gốc của văn học rôi.
Khi xã hội vẫn dang dở, thì nhà văn sẽ lại càng day dứt, bởi nhà văn là người nhạy cảm với nhân tình thế thái nhất. Có thể cũng vì chưa tìm được cách nào hơn, nên lời lẽ có vẻ chua cay 1 chút.
Mình thì có được đọc truyện ngắn của Nguyễn Thu Huệ, Dương Thu Hương và Nguyễn Huy Thiệp. Bạn nghĩ sao về những tác giả này? Mình có cảm giác những tác giả này chạm được đến cốt lõi của cuộc sống.
Vài lời trao đổi với mọi người, cũng là những băn khoăn không dễ nói ra và hẹn 1 lúc có thể cùng hài lòng về 1 kết luận nào đó.
SPA
La vie est belle
Đăng nhập để trả lời
0
Chào SPA,

Nói về văn học Việt Nam thời hiện đại thì mình cũng không biết nói gì nhiều. vì nó chẳng có gì để nói cả.

SPA cho rằng văn học cần thời gian thai nghén và trăn trở. Và nhà văn cần một điển hình cho thời đại. Thế thì theo SPA, cần thời gian bao lâu? Định nghĩa điển hình là thế nào? thời gian đổi mới đã là gần 20 năm (LĐ cứ tính từ năm 1989 là 16 năm rồi), thế là ngắn sao? Những tác phẩm ra đời trong thời kỳ phong kiến, trong chiến tranh, đâu cần thời gian thật dài để hoàn thành đâu. Có nhiều tác phẩm ra đời trong vòng vài ngày, vài tuần, vậy mà giá trị của nó vẫn trọn vẹn. Nếu các nhà văn không theo kip dòng chảy thời đại thì LĐ e là sẽ chẳng có tác phẩm nào phản ánh chính xác và trung thực xã hội thời đại này lắm.

Có một lần, mình đọc ở đâu đấy, một ai đó kể, đại ý rằng: các nhà văn than phiền là họ phải lo kinh tế, nhuận bút ít nên không thể viết một tác phẩm để đời, nhưng đến khi có người hỏi lại họ nếu đất nước đưa cho họ một tỷ đồng (hay hơn nữa) và họ cam kết sẽ có tác phẩm hay tương đương với “chiến tranh và hoà bình” thì không ai dám nhận hết. Vì kinh tế là một lý do khá dễ để đưa ra biện minh. Nhưng đó không phải là lí do quan trọng nhất. Có ai nói ngày xưa giàu đâu. Có ai nói Nam Cao, Nguyễn Tuân giàu đâu. Nhưng trong cái cảnh thiếu tiền, nằm uống rượu suông mà vẫn có những tác phẩm lay động long người đến thế. Không, mình hoàn toàn không cho rằng đó là lí do kinh tế. cái chính là động lực thúc đẩy. bạn biết rồi đấy, bạn chỉ có thể thay đổi khi bị dồn đến bước đường cùng hay khi nhìn thấy lợi trước mắt (sorry, thực ra đoạn này diễn đạt hơi khó hiểu, nhưng mà khó nói quá, hix). Khi mà mọi thứ cứ bình thường, đều đều thì người ta bỗng trở nên thụ động và sức ỳ cao. Và lúc này là thế đấy. Mọi việc đều bình thường, dù là thời đại đổi mới, nhưng không ai bị chết đói, không ai bị hà hiếp hay tương tự, nên các nhà văn cũng “lười” hơn 1 chút. Văn chương là vũ khí của xã hội, nhưng khi mà vũ khí là thứ ít cần đến thì cái vũ khí đó sẽ bị gỉ sét, quên lãng. Không biết mình nói thế bạn có hiểu ý không vì mình diễn đạt hơi kém [:D].

Mình có đọc Dương Thu Hương, Nguyễn Huy Thiệp, Nguyễn Thị Thu Huệ. Thú thực, mình thấy chưa phải là những điển hình tiêu biểu, mà Dương Thu Hương với Nguyễn Huy Thiệp không hẳn là cho văn hiện đại đâu. những tác phẩm của họ phần lớn là hồi những năm 80 kia, hồi còn bao cấp ấy. Mình chưa có cơ hội đọc các tác phẩm hiện đại của họ. NTTHuệ thì chuyên truyênj ngắn, truyện của bà có phần nào đó, nói như SPA, chạm đến cốt lõi của cuộc sống. Nhưng mới chỉ là về mặt tình yêu và phụ bạc thì phải, chắc mình đọc không nhiều (Hậu thiên đường, rồi mấy truyện ngắn nữa, nhưng mô típ thì không có gì khác cả).

Mong ý kiến tiếp của SPA.



Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»