NGÀY ẤY ĐÃ XA
Mười bảy tuổi tôi ra bờ đá
Ngước lên trời, nguyện ước với sao băng
Tháng ngày qua mưa gió in hằn
Cánh phượng hoa niên lạnh lùng rơi buồn bã
Những ước mơ bạn bè hối hả
Vỉa đời phong phanh tôi vẫn bước độc hành
Thương mẹ lắm từng đêm thao thức
Dường như cha tóc bạc cũng thêm nhanh
Quê tôi nghèo nhưng nước ngọt xanh
Tắm gội những ưu phiền mang nặng
Mỗi khi buồn ra sông gọi nắng
Làm niềm tin khao khát những sau này
Cuộc sống xa quê bề bộn chất đầy
Bao toan tính đẩy xa miền thương nhớ
Tôi giờ đây muôn đời còn mắc nợ
Tuổi ngây thơ, hoa phượng, tiếng ve hè
Già cỗi đi suy nghĩ đong đầy
Chạy đua theo kim tiền cuộc sống
Nhớ ngày cõi lòng xao động
Đã hết rồi, chân chất của ngày xưa.............
TULIP
NIỀM TIN
Người kể tôi nghe một thời quá khứ
Từ quê nghèo thầm ước với sao băng
Để Mẹ Cha ngóng đợi mấy mùa trăng
Con trai lớn phải đi tìm lẽ sống.
Có sải bước mới biết chân trời rộng
Đường tương lai chẳng sẵn thảm nhung chờ
Thương con lắm Mẹ vẫn hằng thao thức
Nhiều âu lo làm trắng cả tóc cha!
Chẳng mấy khi dỗi việc được thăm nhà.
Bát canh quê ngon mằn mặn xót xa
Giọt nước trong nào hòa mồ hôi Mẹ
Vạt nắng nào làm bạc cả áo Cha.
Con sông nào nơi ta được sinh ra
Đều lãng mạn đưa ta vào cuộc sống
Ngọn gió quê nâng chim bằng bay bổng
Mong đền công dưỡng dục sinh thành.
Ước mơ nào chả là ước mơ xanh
Chỉ khác khi biến mơ thành sự thực
Biết trong người có niềm tin rạo rực
Thường ở ai khổ cực bước vào đời.
Kim Giang
Cảm ơn anh chỉ cho KG hướng giải quyết qua bài thơ ý nhị tuyệt vời !