HỒI THỨ BA MƯƠI BA
NGŨ ĐỘC THẦN QUÂN
Tiếng nổ vang rền từ trong hang động vọng ra làm cho hai người cả kinh.
Nhứt Thốc dã tẩu vụt kêu to :
- Hãy nhanh rời khỏi cửa động.
Vừa nói xong lão vội nhảy tạt né tránh Tử Lăng cũng vội vã bắn mình nhảy xéo về một góc ẩn nấp. Tử Lăng cố vận thần công lắng nghe , nhưng cảnh vật đột nhiên trở lại yên tĩnh lạ thường. Cửa động vẫn y chang như tình trạng lúc ban nãy , không một bóng người cũng không một vật chi khác lạ. Tử Lăng thầm nghĩ :''Có lẽ một tảng đá cực lớn ở trong động bất thần sụp đổ nên mới gây ra tiếng nổ dữ dội như thế.''
Vì quá gấp rúp nên hai người ẩn núp cách nhau một quãng khá xa , trước mặt Tử Lăng cỏ dại mọc đến ngực giây leo chằng chịt che mất cả lối đi nên chàng không tài nào nom thấy được chỗ lão già ẩn nấp.
Một thời gian trôi qua , cảnh vật vẫn yên tĩnh không thay đổi chỉ thỉnh thoảng từ xa đưa đến một ngọn thu phong rung nhẹ lá cây rừng khua lên nghe xào xạt.
Chàng không thể nhẫn nại được nữa liền dùng phép truyền âm nhập mật hướng về phía ẩn núp của lão già ướm hỏi :
- Lão tiền bối ! Bên ấy có xảy ra chuyện gì hay không?
Không nghe thấy có tiếng trả lời , Tử Lăng ngạc nhiên không ít chàng hỏi tiếp :
- Lão tiền bối... ! Có nghe thấy lời nói của tôi không?
Vẫn không có tiếng trả lời. Tử Lăng càng nghi hoặc vô cùng. Khoảng cách của hai người chỉ có vài trượng hà tất dùng phép truyền âm mà nghe không rõ.
Hay là lão ta đã rời khỏi chỗ ấy rồi !
Nhưng chuyện ấy lại càng vô lý dù cho có việc gì quan trọng đi nữa cũng phải lên tiếng cho chàng hay biết chẳng lẽ lão lại bỏ đi một mình.
Một thời gian ngắn lại trôi qua...
Chàng lắng nghe không có động tĩnh liền tung mình nhảy vụt đến chỗ ẩn nấp ban nãy của lão già.
Một cảnh tượng hãi hùng vụt hiện ra trước mắt , một bộ xương khô nằm ngay vị trí ấy. Nếu cảnh tượng như thế xảy ra cách đây vài tháng dù sao chàng cũng không thể tin được. Nhưng sau khi đọc qua quyển Mai Châu bữu lục trong ấy có đoạn nói về chưởng lực có thể hóa cốt tan thây , và chàng từng tận mắt xem thấy lão Nam cung Minh dùng Thi Độc chưởng lực biến Cửu Hầu Điểu Lử Cung thành một vũng nước đen ngòm.
Sau khi xem lại thật kỹ chàng quả quyết rằng bộ hài cốt này không phải của lão Nhất Thốc dã tậu Điểm thứ nhất là sự dài ngắn cao thấp cách biệt rất xa , điểm thứ hai dù cho có bị ngộ nạn đi nữa thì xương cốt cũng phải còn mới , bộ cốt hài này đã bị mưa gió làm sứt mẻ đi nhiều.
Chàng lại nhặt được một thanh đao ngắn đã han rỉ nằm cạnh bộ cốt hài , lưởi đao ấy tối thiểu đã được phơi ngoài sương gió hơn nửa năm trời rồi.
Thế thì lão Nhất Thốc dã tẩu đã rời khỏi chỗ này để về đâu mới được chứ?
NGŨ ĐỘC THẦN QUÂN
Tiếng nổ vang rền từ trong hang động vọng ra làm cho hai người cả kinh.
Nhứt Thốc dã tẩu vụt kêu to :
- Hãy nhanh rời khỏi cửa động.
Vừa nói xong lão vội nhảy tạt né tránh Tử Lăng cũng vội vã bắn mình nhảy xéo về một góc ẩn nấp. Tử Lăng cố vận thần công lắng nghe , nhưng cảnh vật đột nhiên trở lại yên tĩnh lạ thường. Cửa động vẫn y chang như tình trạng lúc ban nãy , không một bóng người cũng không một vật chi khác lạ. Tử Lăng thầm nghĩ :''Có lẽ một tảng đá cực lớn ở trong động bất thần sụp đổ nên mới gây ra tiếng nổ dữ dội như thế.''
Vì quá gấp rúp nên hai người ẩn núp cách nhau một quãng khá xa , trước mặt Tử Lăng cỏ dại mọc đến ngực giây leo chằng chịt che mất cả lối đi nên chàng không tài nào nom thấy được chỗ lão già ẩn nấp.
Một thời gian trôi qua , cảnh vật vẫn yên tĩnh không thay đổi chỉ thỉnh thoảng từ xa đưa đến một ngọn thu phong rung nhẹ lá cây rừng khua lên nghe xào xạt.
Chàng không thể nhẫn nại được nữa liền dùng phép truyền âm nhập mật hướng về phía ẩn núp của lão già ướm hỏi :
- Lão tiền bối ! Bên ấy có xảy ra chuyện gì hay không?
Không nghe thấy có tiếng trả lời , Tử Lăng ngạc nhiên không ít chàng hỏi tiếp :
- Lão tiền bối... ! Có nghe thấy lời nói của tôi không?
Vẫn không có tiếng trả lời. Tử Lăng càng nghi hoặc vô cùng. Khoảng cách của hai người chỉ có vài trượng hà tất dùng phép truyền âm mà nghe không rõ.
Hay là lão ta đã rời khỏi chỗ ấy rồi !
Nhưng chuyện ấy lại càng vô lý dù cho có việc gì quan trọng đi nữa cũng phải lên tiếng cho chàng hay biết chẳng lẽ lão lại bỏ đi một mình.
Một thời gian ngắn lại trôi qua...
Chàng lắng nghe không có động tĩnh liền tung mình nhảy vụt đến chỗ ẩn nấp ban nãy của lão già.
Một cảnh tượng hãi hùng vụt hiện ra trước mắt , một bộ xương khô nằm ngay vị trí ấy. Nếu cảnh tượng như thế xảy ra cách đây vài tháng dù sao chàng cũng không thể tin được. Nhưng sau khi đọc qua quyển Mai Châu bữu lục trong ấy có đoạn nói về chưởng lực có thể hóa cốt tan thây , và chàng từng tận mắt xem thấy lão Nam cung Minh dùng Thi Độc chưởng lực biến Cửu Hầu Điểu Lử Cung thành một vũng nước đen ngòm.
Sau khi xem lại thật kỹ chàng quả quyết rằng bộ hài cốt này không phải của lão Nhất Thốc dã tậu Điểm thứ nhất là sự dài ngắn cao thấp cách biệt rất xa , điểm thứ hai dù cho có bị ngộ nạn đi nữa thì xương cốt cũng phải còn mới , bộ cốt hài này đã bị mưa gió làm sứt mẻ đi nhiều.
Chàng lại nhặt được một thanh đao ngắn đã han rỉ nằm cạnh bộ cốt hài , lưởi đao ấy tối thiểu đã được phơi ngoài sương gió hơn nửa năm trời rồi.
Thế thì lão Nhất Thốc dã tẩu đã rời khỏi chỗ này để về đâu mới được chứ?