Áo Tím Lên Chùa
O kia áo tím lên chùa
Vào xin ít bùa về bỏ chàng thơ
Cho vần cho chữ ngày mơ
Cho câu đêm mộng...đứng chờ áo bay
Nhớ mười ngón ngọc ngà tay
Nhớ một mái tóc đen dài thơm hương
Nhớ nụ cười, ánh mắt vương
Nhớ mây trắng lối con đường nhà em
Nhớ nắng thu, sợi rơi thềm
Nhớ cửa sổ mảnh vải rèm viền tua
O kia áo tím lên chùa
Vào xin ít bùa về bỏ chàng thơ
Cố Quận
Áo Và Thơ
629 trả lời, 37.194 lượt xem —
Trang 2 / 21
O Cười Với Bóng Hồ Sen
O cười với bóng hồ sen
Với tà in nước, mái đen, áo màu
Tím chiều thu tím trên cao
Tím vầng mây tím nằm giao chân trời
O cười một nụ tình rơi
Chạm bông sen tím! Nhuỵ chơi vơi tàn
Cho chiều thu tắt nắng vàng
Hồ sen đón ngọn gió ngàn về qua
O cười chân bước...dời tà
Vào thôn bỏ mảnh trăng ngà sau lưng
Cố Quận
Mai Em Về
Mai Em về thăm con đường xưa phố cũ
Nhớ nhặt hộ tôi, vài chiếc lá tàn thu
Nhốt nắng vàng phai nhạt lối sương mù
Thâu tiếng sơn ca hót mừng buổi sáng
Mai Em về nhắn lời tôi thăm chúng bạn
Kỷ niệm học trò năm tháng còn mang
Tấm bảng đen băng ghế gỗ hộc bàn
Từng chổ một bóng hình tôi vẫn giữ
Mai Em về nhắc lại thời quá khứ
Tuổi mộng ngày nào đuổi bướm hái hoa
Đôi ba anh đeo gót nhỏ về nhà
Chân cuống quít! Loạn nhịp tim mắc cỡ
Mai Em về giữa không gian bỡ ngỡ
Trao dùm tôi tình tự mấy bài thơ
Của những chiều mưa khắc khoải đợi chờ
Nơi góc chợ bên giòng sông êm chảy
Mai Em về ngắt vài bông cỏ dại
Góp làn hương trong gió áo lụa bay
Giữ cho tôi ít bụi đất vướng hài
Tôi xin nhé! Cả trời quê hương mất
Cố Quận
Thơ Đi! Lòng Nổi cuồng Phong
Thơ ơi! Hết rượu rồi thơ
Sao bắt thầy chờ...vần chữ về đâu!!!
Hoa vàng kia nở một mầu
Trăng vàng kia chiếu đỉnh đầu đồi mơ
Thuyền theo con nước vớt tơ
Vào khoan lót gối đặng mờ nhớ hương
Thơ đi không rượu quỳnh tương
Không manh chiếu! Chén hồ trường chén không
Thơ đi, lòng nổi cuồng phong
Đục thuyền dìm nước giữa dòng vì thơ
Thơ à! Sao bắt thầy chờ...
Cố Quận

Ta Tên Tục Tử Năm Nào
Tình ta như một cuộc cờ
Thấp tay lỡ ván hai bờ sông tương
Hai tâm hồn nỗi đoạn trường
Hai người, hai hướng, hai đường cách ngăn
Ta buồn đem trải vành khăn
Em sầu nhỏ lệ những lần xem thơ
Vần xưa giờ gãy mành tơ
Âm xưa nay bặt! Thẩn thờ mất nhau
Cuộc cờ thua thức xanh xao
Ta tên tục tử năm nào tỉnh say
Cố Quận
Hoa Đi!
Hoa đi rồi...Hoa về đâu
Cho thơ một gánh thơ sầu chốn đây
Hôm qua mùng sáu trăng gầy
Thơ chén rượu đầy! Thơ khóc tàn đêm
Nhặt xác hoa, cánh rụng thềm
Lời thơ như nhũn như mềm lạc âm
Hoa đi! Vần, chữ ai ngâm
Tứ thơ ai đọc bổng trầm giọng oanh
Hoa đi! Thơ vỡ tan tành
Sáng sương phủ thành, trắng mái đầu thơ
Sao Hoa đành đoạn thế cơ!!!
Cố Quận
Thế Là...
Thế là một cõi thơ sầu
Thế là một bến giang đầu bặt tăm
Nụ rơi, đài rụng âm thầm
Vàng sân! Hiên vắng tiếng cầm đêm qua
Mimosa...Mimosa
Mùa đi chở áo hai tà về đâu
Thế là một cõi thơ sầu
Thế là một bến giang đầu lạnh tanh
Thơ ngồi nghe trống canh thành
Tàn đêm thao thức nhớ nhành vàng hoa
Mimosa...mimosa
Cố Quận

Thơ Ta Nhớ...
Ta bỏ chung ngà tay thảo bút
Lời thơ in giấy trắng học trò
Nhớ Kiên Giang dòng trôi vẩn đục
Phượng ven sông, bến nước, con đò
Áo trắng ai độ nào đến lớp
Đường quanh co, gió lộng hai tà
Bốn nhịp chân mãi rời...chẳng hợp
Ừ! Sao em ác quá em à
Ta dứt vần câu, thơ ta khóc
Tình đơn phương mấy chục năm rồi
Viết cho em trăm nghìn vạn hộc
Tình ta xưa...thuở đó tan rồi
Ta vứt bài thơ, tay rót rượu
Ừ! Ta say nhớ áo hai tà
Cố Quận

Bọn Chúng Mình!
Tôi với Anh hai bên bờ biển thái
Một chốn phong trần, một gánh nợ vay
Buổi sáng ra xe, chiều xuống! Hết ngày
Đêm thao thức nằm tính suy lo sợ
Tôi với Chị bốn hướng đời bỡ ngỡ
Gắng học tiếng người, tiếng mẹ ngu ngơ
Đếm từng giây ăn ngủ phải định giờ
Công bao nhiêu bạc, nhà bao nhiêu cái?
Tôi với Em trông nom đàn con dại
Nay kiếm tiệm này sắm áo trẻ trai
Mai mong khu kia bán rẻ đôi hài
Áo sờn, hài rách! Chúng cao thêm mấy tấc
Bọn Chúng Mình! Mẹ cha già bệnh tật
Nơi quê nhà mỏi mắt đợi đàn con
Thằng sáu, con tư Châu Mỹ tay mòn
Con mười, thằng bảy Châu Âu chân chai cứng
Bọn Chúng Mình! Mất, còn số phần chịu đựng
Xưa học chung trường nay tản lạc mười phương
Ba mươi năm tin bặt, gió bụi đường
Nhăn nếp mắt bạc màu sương mái tóc
Bọn Chúng Mình! Hèn sang cùng chung bọc
Cùng màu da, cùng sống kiếp lưu vong
Cùng khổ đau bên bất hạnh chất chồng
Chinh chiến, chia ly! Lệ, máu người cứ đổ
Bọn Chúng Mình! Nắm vận may hội ngộ
Bè bạn kết tình, đáp nghĩa thầy cô
Huynh đệ tổ tông, bằng hữu sư đồ
Xin hãy giữ yêu thương và trân trọng
Cố Quận
Gái Thuyền Quyên
Một tà đỏ, một tà vàng
Dưới ô đầu chụm hai nàng cười duyên
Tiếng làng bên, gái thuyền quyên
Hội tương mới biết danh truyền không hư
Đêm ngồi trên bến tương tư
Hai tà vàng, đỏ...bây chừ làm sao!!!
Cố Quận
Dậy Phố Ơi
Mời Phố mấy tách cà phê![]()
![]()
Hãy mau thức dậy cà kê Phố à
Thứ bảy được nghỉ việc mà
Ngủ chi cho lắm chóng già Phố ơi
Sáng nay có nắng đẹp trời
Có đàn dạo khúc tấu lời xuân ca
Có mai vàng cánh trên tà
Có đào quanh ngõ hương pha áo người
Dậy Phố ơi! Phố rộn cười
Cho xuân một cõi xuân tươi má hồng
Cố Quận
Nàng
Đêm qua có con Nai đi lạc
Vào sân! Em chụp, bắt nướng vàng
Sáng thoa hành mỡ xơi cho mát
Chiều thái kèm rau nhậu nhé chàng
Đêm qua có con trừu lộn ngõ
Vườn sau! Em cắn, nấu thịt đông
Trưa hâm nóng bún lùa trơn mỏ
Tối cháo hành, tiêu giã rượu nồng
Cố Quận

Nàng (2)
Hỡi ơi thiếp hai nàng thẳng cẳng
Bởi Bà Hùm răng trắng, móng hồng
Ả nướng vàng, ả thịt đông
Ba phòng! Hai đã trống không, vắng người
Ngồi tưởng nhớ tiếng cười tơ tưởng
Lòng tiếc hoa! Âm hưởng nhị hoa
Ra vào hiu quạnh hai tòa
Trước sau duy chỉ tòa bà thấy kinh
Cố Quận
Áo Đón Xuân Lai
Nhận mồi...Chị muốn rượu mấy chai
Tữu nhập hơi cao, tiếng ngân dài
Có bạn hữu, hai tay cổ vũ
Đàn du dương, thánh thót êm tai
Đêm ngoài thức chờ trăng treo ngõ
Hoa trong sương đợi gió đưa hài
Áo tà hoa tím hương trần lộng
Kìa nét môi cười đón xuân lai
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.05.2016 20:15:28 bởi Cố Quận>
![]()
Tóc Mây Lên Đồi Chở Gió
Tóc mây lên đồi chở gió
Xuân về ngang biển hôm nay
Hương nằm vương manh áo ngọ
Sợi mềm ve vuốt bàn tay
Ta lên đồi thấy rồi thơ
Vần rơi theo vệt nắng tơ
Trên từng bậc thang đá dấu
Guốc ai in gót bụi mờ
Tóc mây lên đồi đuổi gió
Xuân vừa qua biển trưa nay
Ta về mơ manh áo ngọ
Thơ tình lúc tỉnh! Khi say
Cố Quận

Mùa Xuân O Tập Làm Thơ
Mùa xuân O tập làm thơ
Mượn mây với gió, mượn tơ nắng vàng
Mơ trăng soi lá trên ngàn
Mơ mưa giọt nhỏ ướt giàn hoa xuân
O mơ thấy gã người dưng
Đứng chờ dưới ngõ như chừng đợi ai
Bóng O ra cửa chân hài
Giật mình! Tiếc giấc mơ dài ngẩn ngơ
Cố Quận
Áo Trắng Thêu Mai
Nầy cô áo trắng thêu mai
Xoã tóc mây dài nửa mái nằm nghiêng
Có về gửi nụ cười duyên
In lên chén rượu muộn phiền thơ tôi
Cô đi đừng kéo nắng trôi
Đừng gom lấy gió trên đồi qua sông
Để cho hương nhẹ bềnh bồng
Cho thơ tưởng mắt, môi hồng nhé cô
Cố Quận
Áo Xuân Bay Giữa Vườn Đào
Ngày xuân bước dạo vườn đào
Hoa thắm một màu níu vạt áo o
Môi hồng cười nụ có cho
Tôi tên hàng xóm học trò mượn không
Thơ tôi gom gió ngoài đồng
Thổi sương ướt tóc vào phòng tay hơ
Nắng vàng lên, toả vườn mơ
Thơ tôi trải lối nằm chờ áo qua
Để cùng bước dạo o à
Để thơ vần ý chung tà áo xuân
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.06.2016 19:45:23 bởi Cố Quận>
![]()
Tại Sao O Ế!!!
O xinh thế nầy
Lại ế...chắc hay
Kén thợ chọn thầy
Duyên nợ vuột tay!!!
Quì chi tội nghiệp
Thiên hạ O ơi
Cổng ngoài mở tiếp
Lắm kẻ tim rơi
O xinh thế nầy
Lại ế là sao
Mặt trắng, mình đầy
Lại ế tại sao!!!
Cố Quận
![]()
Vợ Vắng Nhà
Nàng đi vắng! Trước sân nhà
Ngồi hong nắng, ngắm áo tà xuân thanh
Gió lay hoa thắm vạt xanh
Hương với sắc dạo phố thành cuối năm
O khấn nguyện, cầu lá xăm
Tơ xuôi, Nguyệt khiến sắt cầm hòa duyên
O xem bói, ước thúy quyên
Hai sui trao lễ phỉ nguyền thông gia
Nàng đi vắng! Trước sân nhà
Năm ba ông bạn khà khà chén say
Dưa chua, củ kiệu đưa cay
Mình cạn hết một vịm nầy, khui thêm
Cố Quận

Ai???
Ai thơ thẩn, ai thẩn thờ
Đêm xuân con nhện giăng tơ trong vườn
Ai mộng sắc, ai mê hương
Trăng treo trên bến sông tương ngóng đò
Ai hoài ả, ai tưởng o
Canh ba ngày tết buồn xo chén nồng
Ai vào đợi, ai ra trông
Ôi mai cách trúc một giồng! Sao xa
Chiều hôm áo dưới hiên nhà
Hoa sen mấy đoá...thương tà nhớ ai!!!
Cố Quận
Hãy Tặng Tôi
Đoá nầy o hãy tặng tôi
Để đêm hương toả chốn ngồi mà thơ
Câu lục bát, vấn vương tơ
Của ngày xuân nắng bên bờ ao sen
Cho tà lộng giữa hơi men
Mắt, môi lởn vởn bóng đèn thâu canh
Xa xa vọng tiếng trống thành
Thơ tôi tưởng lá nhớ cành o ơi
Cố Quận
Thôi Em Áo Trắng Giờ Xa
Thôi Em áo trắng mờ vạt trắng
Mơ giấc ngày xanh nuối tuổi xanh
Thoáng chốc thời gian đi lẳng lặng
Đã tàn! Mươi mười mấy xuân thanh
Thôi Em đừng nhớ xưa...nỗi nhớ
Hãy xé từng trang nửa tập thơ
Ba năm tôi viết giờ cũng lỡ
Cũng qua rồi, cái thuở ban sơ
Tôi theo đuổi bóng em trên lối
Hương tóc người lay lay, ngất ngây
Đường quê không ngắn chân đâu mỏi
Mặc nắng! Trời đưa mây kéo mây
Thôi Em áo trắng thời áo trắng
Vỡ giấc ngày xanh hết tuổi thanh
Mới đấy!!! Thời gian trôi lẳng lặng
Xuân tàn! Mươi mười mấy xuân xanh
Cố Quận
Tết Nào Cũng Áo Đợi Ai!!!
Tết nào cũng chiếc áo nầy
Tết nào cũng một dáng gầy vào ra
Tết nào cũng vắng người ta
Sao tết nào cũng mượt mà, môi son!!!
Trông trời thăm thẳm, héo hon
Mai vàng nở dưới lối mòn đang xuân
Tết nào cũng đợi người dưng
Tết nào mắt cũng rưng rưng một mình
Cố Quận
[color="darkorchid"][/color]
Tình Chi Nặng Thế Là Tình
Đọc bài thơ tặng giật mình
Tình chi nặng thế là tình hỡi O!!!
Tình từ thuở tuổi học trò
Tình từ buổi ấy hẹn hò bên nhau
Tình O như một trước sau
Tình O tinh trắng một màu thuỷ chung
Đọc xong thơ, dòng cuối cùng
Chúc duyên giai lão anh hùng, mỹ nhân
Cố Quận
Mưa, Nắng Chi Thơ Cũng Nghẹn Ngào
Đừng hỏi là sao...cớ tại sao
Mưa, nắng chi thơ cũng nghẹn ngào
Gió thời trách gió lồng ngọn đến
Mây về lại mắng vân tầng cao
Sáng tia chói mắt đường không tỏ
Chiều ánh mờ ngươi ngõ chẳng màu
Chớ tại sao...còn hỏi tại sao
Mưa, nắng chi thơ cũng nghẹn ngào!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.07.2016 00:17:28 bởi Nguyệt Hạ>
Rồi...
Rồi em môi nở nụ tình
Rồi ta cạn chén rượu quỳnh ngồi say
Rồi hương hoa cỏ trên tay
Rồi xuân xanh với bóng ngày tà vương
Rồi nhớ, rồi mơ, rồi thương
Rồi tơ tưởng! Rồi đoạn trường mối tơ
Rồi vần, rồi chữ, rồi thơ
Rồi mong, rồi đón, rồi chờ đợi ai
Rồi em tha thướt áo dài
Rồi ra! Rồi dáng trang đài...rồi đi
Rồi ta luyến mắt, tiếc mi
Rồi xa, xa mãi! Thế thì mình xa
Rồi mai qua tuổi ngọc ngà
Rồi em cùng với ta là cố nhân
Cố Quận
R
Em! Nữ Hoàng của Thơ Tôi
Em! Nữ hoàng của thơ tôi
Hoàng long ngự áo dài rồi thơ sa
Hai tà xuân nhuộm thắm tà
Tay em tay quạt ngón ngà thon tay
Thơ tôi chưa uống thơ say
Hồn tôi chưa tỉnh giấc nầy đang mơ
Em! Nữ hoàng của rừng thơ
Tôi tên mài mực ngồi chờ áo qua
Cho vần rụng, cho âm sa
Cho thơ tôi hoạ hai tà áo xuân
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.07.2016 06:39:03 bởi Cố Quận>
Một Thời Thân Ái Cũ
Trời ơi! Cả một thời mơ
Một thời e ấp áo tơ Sài Gòn
Một thời với những eo thon
Một thời đưa đón lối mòn, yên xe
Một thời bóng mát tàng me
Một thời ngồi dưới vỉa hè hàng rong
Một thời tóc mượt, môi cong
Một thời hò hẹn, dạo vòng phố yêu
Trời ơi! Nhớ biết bao nhiêu
Một thời xưa đó...đã nhiều năm qua
Một thời thương tiếc diết da
Trời ơi! Ta đã mất nhà, xa quê
Cố Quận









[/color]

