Diễn Đàn » Tác giả người Việt

PHAN TRANG HY và tiểu thuyết NGƯỜI HAY LÀ NHỮNG CƠN MƠ MẠO DANH

1 trả lời, 111 lượt xem — Trang 1 / 1
 
PHAN TRANG HY và tiểu thuyết NGƯỜI HAY LÀ NHỮNG CƠN MƠ MẠO DANH
                                      - Du Tử Lê -
Sáng tác mới nhất của nhà văn Phan Trang Hy là tiểu thuyết “Người hay là những cơn mơ mạo danh”.
 
Truyện của họ Phan mở vào với hai nhân vật: “Rớt”, và “tấm gương”. Tôi gọi “Tấm gương” trong “Người hay là những cơn mơ mạo danh” (NHLNCMMD) của Phan Trang Hy là một nhân vật vì, “tấm gương” trong truyện họ Phan đã như người bạn đồng hành với nhân vật “Rớt” của ông hoặc, như một người bạn thân thiết nhất, để “Rớt” không chỉ tâm sự mà qua “nhân vật” tấm gương này, Rớt còn có thể đi tìm định mệnh của mình. Một thứ định mệnh ngặt nghèo, bất ưng, như hầu hết những thân phận không chờ đợi của đa số kiếp người.
Ngay tự những dòng thứ nhất của NHLNCMMD,Phan Trang Hy viết:
“Rớt lại ngắm mình trong gương. Đến giờ, cô vẫn không thể tin tại sao cô lại xấu như quỷ. Mới hai mươi tuổi đời, cái tuổi đáng lẽ ra phải đầy những ước mơ của cuộc đời người, cái tuổi mà bất kỳ người con gái nào cũng tràn trề nhựa sống của thân thể tạo hóa đã cho. Nhưng ở cô thì ngược lại. Có thể như thế này sao, hỡi trời? Nhiều lần, rất nhiều lần cô nhìn mình trong gương và cô bật khóc. Và bây giờ cô vẫn khóc. Khóc cho gương mặt già nua trước tuổi của mụ đàn bà nào đó? Có phải gương mặt cô mang là của chính cô hay của một người nào khác? Gương mặt cô đây ư? Vô lý thật!” (NHLNCMMD, trang 5)
Gạt bỏ khía cạnh tâm lý đương nhiên đau đớn, khi một thiếu nữ ở tuổi hai mươi, vừa mở cánh cửa thanh xuân thân, tâm mới định dợm bước vào cõi xanh vườn đời thì, tấm gương đã cho cô thấy mặt trái của niềm tin; phũ phàng của bất hạnh - (bất hạnh phải thụ đắc, phải khứng nhận một một nhan sắc “xấu như quỷ”) -  Tôi nghĩ, khi đẩy nhân vật nữ của mình tới cực điểm của thất vọng, ở khía cạnh ẩn dụ, họ Phan dường muốn cho thấy (nêu lên) những vấn nạn như chiếc bóng bất hạnh khôn rời của một số phận? Hay tính thiêu hủy, ăn mòn gia tăng của lượng át-xít-ác-độc -thời- gian trên một (hay những) kiếp người?
Nó như hai mặt của một đồng tiền thanh xuân và ác quỷ. Cuộc tương tranh giữa ảo ảnh và hiện thực. Nó như một “trận địa chiến” khốc liệt giữa ánh sáng và bóng tối. Tương lai và vực thẳm.  Cõi lập lòa ý thức và vô thức...  
Chưa hết, vào sâu cõi giới truyện Phan Trang Hy, người đọc còn bắt gặp những hoán đổi vị trí cay nghiệt, liên tục giữa quá khứ và hiện tại. (Tôi muốn nói thời gian đã qua và thời gian sẽ tới). Cụ thể, sự hoán vị giữa bà chủ nhà, người cưu mang nhân vật Rớt – trong vai trò chủ / tớ, đổi sang vai trò van xin Rớt đừng lìa bỏ bà - Vì, bà sẽ không thể sống khi không có Rớt! Phải chăng, qua ẩn dụ này, Phan Trang Hy còn muốn nói tới tương quan bất khả chia lìa giữa những con vật người sống giữa nhân quần, tập thể?
Cũng như sự xuất hiện (trong gương?) của các nhân vật Thi, tượng trưng cho phần tinh thần, thơ mộng. Như thằng Bạc, hay thằng Đế (tượng trưng cho bản năng:
“...Chạy vào lò vôi bên cạnh cầu, Rớt bắt gặp thằng Đế nằm trần truồng. Bên cạnh nó là chai rượt đã cạn. Áo quần nó vứt một nơi. Mặc sấm chớp. Mặc mưa xối xả. Đế vẫn nằm như không biết có gì trên đời. Ngoài trời sấm chớp nổi lên mỗi lúc một nhiều. Thằng Đế vẫn cứ nằm. Rớt lần đầu tiên nhìn thấy thằng người trần truồng. Cô nhìn trân trân vào thân thể Đế. Nhìn từng bộ phận trên thân thể nó. Một cảm giác thèm của lạ theo nước bọt, bắt cô phải nuốt...” (NHLNCMMD, trang 168)
 
Tựa mỗi thân phận không chỉ phải gánh vác định mệnh riêng mình mà, mỗi cá thể còn phải gánh vác, chia xót định mệnh đám đông - - Rộng hơn, định mệnh một dân tộc, một đất nước!?!
 
Nhưng, tựu trung, Rớt vẫn muốn được làm người, dù quỷ đói hay tiên thần. Tính nhân bản qua tiếng kêu rên thống thiết của Rớt, thể hiện qua đoạn văn dưới đây:
“Mày có phải là quỷ không hở Rớt? Hay mày là tiên hở Rớt? Có thể mày vừa là quỷ, vừa là tiên?
“- Không tôi muốn được là người! Ai biến tôi thành tiên? Ai biến tôi thành quỷ! Sao tôi không được làm người? Các người ác lắm! Tôi chỉ muốn thành người.” (NHLNCMMD, trang 96)
 
Ở đây, họ Phan khiến người đọc nhớ lại quan điểm con người có nửa phần thiên thần, nửa phần thú vật của triết gia Rene Decartes (?)
Và, nhân vật của họ Phan không chỉ muốn làm người mà “muốn thành người”!    
Vẫn theo tôi, họ Phan, từ vị trí nhà văn qua tấm gương (nhân vật tĩnh mà rất biến hóa, sinh động) lại phóng chiếu từng chân tóc bất hạnh, như thể ông muốn đưa người đọc tới điểm cực đại của bất hạnh hay, nỗi cô đơn đá tảng của mỗi cá thể giữa nhân quần - - Mà, tâm bão của bi kịch đã phục sẵn ngay tự khởi đầu với ý thức bất lực trước những câu hỏi, không có câu trả lời.
Ở đây, qua những trang văn xuôi thao thiết bi kịch từng thân phận, người đọc gặp lại câu hỏi thường được cất lên trong văn chương của những nhà văn mang tâm thái thương đời và, thương người. Đó là hai câu hỏi căn bản: Con người sinh ra để làm gì? Khi chết sẽ đi về đâu?
Hai câu hỏi này, cùng với Rớt, Tấm Gương (tôi viết hoa) và những nhân vật khác, (cùng một bè, mảng) lênh đênh chìm, nổi bất lực, miệt mài trôi trên khúc sông đời dài gần hai trăm trang của NHLNCMMD.     
 
Điều đáng nói là những nhân vật (cùng nghiệp duyên) với Rớt và Tấm Gương, cũng không thoát khỏi vòng kiềm tỏa ít, nhiều của lượng át-xít-ác-độc -thời- gian trên những kiếp người? Nó như một thứ thuộc tính đương nhiên của định mệnh. Hay đó mới là diện mạo, là chân dung đích thực và, cuối cùng của kiếp người?
Với tôi, trong một chừng mực nào đó, thì cách gì, tiểu thuyết NHLNCMMD cũng vẫn là tác phẩm tự thân có được cho nó độ sâu, đáng kể.
 
Du Tử Lê
(Garden Grove, Oct. 2015)
Nguồn: dutule.com
📎 Người hay là ..




Đăng nhập để trả lời
0
PHAN TRANG HY VÀ CÕI NGƯỜI- KIẾP SỐNG PHÙ DU HAY GIẤC MƠ CỦA SÓNG?
                                                   *Nguyễn An Bình


 
“Trên dòng nước ẩn hiện một xác người. Xác chết là một cô gái.
   Gương mặt của xác chết là gương mặt của Rớt thuở mười lăm, mười sáu. Rớt đẹp thanh khiết, thanh thản đang nằm yên trên sóng”(chương 12, trang 180).
 Kết thúc quyển tiểu thuyết là như thế. Trích lại như vậy ta đủ biết tiểu thuyết nầy không có hậu rồi, làm cho người đọc trăn trở, làm cho người ta tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với nhân vật nữ nầy, bão tố của cuộc đời đã cuốn lấy cô gái nầy như thế nào mà kết thúc bi thảm đến vậy?
 
          Trước khi đọc “Người Hay Những Cơn Mơ Mạo Danh” (NHLNCMMD), tôi có đọc một bài cảm nhận ngắn của Hòa Văn về tác phẩm, trong đó có đoạn: “Nếu muốn đọc đến đâu hiểu ngay đến đó thì xin không đọc tiểu thuyết “Người hay là những cơn mơ mạo danh” của nhà văn Phan Trang Hy bởi 12 chương, 180 trang đều giống nhau, tất cả các nhân vật sống hay chết, có thật hay giả tưởng trong nhiều tình huống hư hư thực thực, thiệt giả lẫn lộn, do vậy người đọc, đọc theo kiểu nhát gừng sẽ dễ nản...” thì tôi biết quyển tiểu thuyết nầy có những ẩn dụ hay những gởi gấm gì đó mà người đọc phải có đủ thời gian chiêm nghiệm để nhận ra. Khi nhận được quyển truyện của anh gởi tặng, tôi đã mail hỏi anh viết tiểu thuyết nầy trong tâm thức thế nào. Nhà văn Phan Trang Hy đã thật lòng chia sẻ: “Tôi viết tiểu thuyết ni năm 1991, khi đọc xong một tin trên một tờ báo. Tôi không nhớ tên người trong bản tin đó. Chỉ nhớ có một cô gái đôi mươi ở một vùng trung du Quảng Ngãi mang gương mặt như bà già quê năm, sáu mươi, ở với cô ruột. Vì nghe lời trai, ăn cắp mấy chỉ vàng trốn theo trai, nhưng bị bắt. Chuyện chỉ có như rứa. Nhưng tôi thấy thân phận cô gái ấy là thân phận của những kiếp người trong xã hội hiện đại. Và tôi nghĩ mình phải viết về thân phận của kiếp người đang mơ những giấc mơ mạo danh”. Chuyện một cô gái tuổi đang xuân mơn mởn nước da trắng hồng đẹp đẽ chỉ trong một thời gian ngắn lại mang bộ mặt già nua gớm ghiếc bây giờ cũng không là chuyện hiếm gặp trong cuộc sống của chúng ta, có thể bắt gặp hiện tượng đó ở Bến Tre, Bạc Liêu… mà báo chí đã đăng tải. Bỏ qua những nguyên nhân gây bệnh, ở đây ta muốn nói đến diễn biến tâm sinh lý của nhân vật và những hệ lụy của nó gây ra trong cuộc sống đầy phiền muộn của một kiếp người mà thôi.
       Tiểu thuyết NHLNCMMD ra đời cũng không phải dễ dàng gì, tác giả hoàn tất tác phẩm năm 1991 và nhờ nhà văn Hoàng Minh Nhân đem ra Hà Nội tìm nhà xuất bản in và phát hành với cái tên đầu tiên “Giấc Mơ Trên Sóng”, anh Hoàng Minh Nhân đã đề nghị đổi tên quyển tiểu thuyết thành “Nữ Hoàng Rớt”(có lẽ để gây sự tò mò và tạo ấn tượng với NXB chăng?), nhưng không NXB nào chịu in.
 
      Cho đến khi anh tham gia viết bài cho tập san Quán Vănvà được nhà văn Nguyên Minh(chủ biên tập san) nhận in thì việc cho ra đời tác phẩm cũng không dễ dàng. Lúc bấy giờ quyển tiểu thuyết đã đổi tên là NHLNCMMD, NXB Thanh Niên không chịu cấp giấy phép, chuyển sang NXB Hội Nhà Văn lại bị yêu cầu đổi tên, nhưng cuối cùng cũng được in dưới cái tên của người sinh ra nó, vào giữa năm 2015, dù sao số phận của nó cũng may mắn hơn cô thiếu nữ Rớt trong tác phẩm luôn khao khát có một cuộc sống bình thường như bao người phụ nữ khác trong cõi nhân sinh nầy nhưng nào có được đâu phải không nhà văn Phan Trang Hy?
 
       Những nhân vật trong tác phẩm là những mẫu người chúng ta có thể thấy nhan nhản trong xã hội thời @ nầy với đầy đủ những hỉ nộ ái ố, lục dục thất tình. Những khát khao, tham vọng, đau hèn đắng cay, dối trá lừa bịp…, nói chung không từ bỏ thủ đoạn nào để đạt được mục đích của mình.
 
 Rớt, thiếu nữ mười lăm, mười sáu tuổi có nét đẹp thiên thần, thánh thiện bỗng bị sét đánh biến thành một bà lão nét mặt nhăn nheo gớm ghiếc như quỷ. Làm sao chấp nhận sự thật phũ phàng nầy? Cô đã gào thét, chửi bới, tranh luận, van xin thậm chí đập nát tấm gương có hình ảnh của mụ già xấu xí hãy trả lại gương mặt như tiên nga của mình.Cô khao khát được người khác yêu thương, được đàn ông vuốt ve, được làm tình trong hoan lạc(có gì không đúng đâu), nhưng chỉ thấy toàn một lũ người mang đầy những dục vọng thấp kém đê hèn và cô đã nghĩ ra cách trả thù bọn đàn ông nầy bằng một sự trừng trị khủng khiếp của lãnh chúa thời trung cổ với nô lệ của mình:
“…Dương vật của bọn họ bị cắt sát xương mu, bỏ vào lò đốt.
Những khúc gân nở bung trong lửa, sau đó nghe xèo xèo như khúc dồi bị nướng. Bị lửa thiêu dữ dội, từng khúc hóa thành tro…” (trang 124).
 
 Rớt luôn sống trong những cơn mơ: là một nàng Rớt xinh đẹp thánh thiện hay một mụ già bẩn thỉu ích kỷ, một công chúa hay cô gái quỷ, một nàng tiên luôn hát ca trong hoan lạc hay một nữ hoàng đầy quyền uy bạo lực, trong cõi hư thực đó, ai mạo danh ai thật khó mà đoán được.
 
 Mụ Ba (mụ chủ nhà, bà Ba bán bánh bèo) đã cưu mang Rớt từ ngày cô nàng còn đỏ hỏn, không biết ai đó đã bỏ lén vào nhà mụ khi mụ đi bán bánh. Mụ luôn bị bọn trẻ con chạy theo chọc phá, hát có vần có điệu chỉ toàn âm b: “Bà Ba bả bán bánh bèo bằng bột bắp bị bộ binh bắt bả bỏ bị. Bả bỏ bán bánh bèo, bả bán bánh bò…, bả bò,bả bò…”(trang 30-31), mụ lại thích bài đồng dao của bọn trẻ hát chế giễu vì mụ cảm thấy nhờ đó mà bán đắt hàng (lạ đời chưa). Mụ mơ gả “Công Chúa Rớt” cho bọn đàn ông giàu có, rồi được làm bà ngoại, sống nhàn nhã. Nhưng rồi, mụ thất vọng đâm ra giận đời, giận mình, giận người, giận bọn đàn ông làm tình với mụ, giận hai đứa con bỏ mụ ra đi. Mụ mơ một giấc mơ không phải của mình, đó không phải là giấc mơ mạo danh sao?
 
 Còn lũ kiến, nơi nào cũng có chúng. Chúng bám lấy Rớt hành hạ mơn trớn.Dưới mắt của lũ kiến Rớt là một thiếu nữ xinh đẹp, một con quỷ xấu xí, một nàng tiên tuyệt mỹ, một nữ hoàng đầy sức mạnh.Lũ kiến cắn xé,hành hạ Mụ Ba, lôi kéo Thi (anh chàng thi sĩ ca ngợi đủ thứ trên đời nầy). Quỉ quái thật! Ôi! Lũ kiến, chúng là ai trong xã hội nầy, chúng mạo danh ai mà đầy quyền lực đến thế, chúng cấu kết nhau thành cả một tập đoàn hùng mạnh, chúng bị nước cuốn nơi nầy thì chúng lại xuất hiện nơi khác, như là một chiếc vòi bạch tuộc,chiếc đầu của Sầm Hưng trong truyện Phạm Công Cúc Hoa. Chặt cái đầu nầy lại mọc ra cái đầu khác, thiên biến vạn hóa, rốt cuộc chúng là ai?
    Đúng như Phan Trạng Hy đã tâm sự là anh viết truyện nầy vào lúc khuya, trong một trạng thái nửa ngủ nửa mơ mà tưởng tượng ra. Lối viết dễ làm cho người đọc rơi vào mê hồn trận của chữ nghĩa. Nhà văn Bùi Công Dụng đã có lý khi nhận xét về cách viết của Phan Trang Hy:“Lối viết đó rất khó. Nó buộc tác giả nằm lỳ cố thủ trong trạng thái mộng du để thể hiện cho hết cái thần của những cơn mê mạo danh đó. Và rất dễ để nhận thấy rằng cái thần đó càng "chất" bao nhiêu thì mảng sáng - tối của xã hội lại càng đậm nét bấy nhiêu.”
 
     Ở cuối mỗi chương, đôi khi Phan Trang Hy kết thúc bằng một câu: “Ôi, cơn mơ mạo danh, cơn mơ ai cũng từng mơ thấy”, hẳn anh muốn gởi gấm điều gì chăng? Riêng tôi, xếp tập tiểu thuyết lại, tôi nghĩ mình thích cái tựa mà Phan Trang Hy chọn đầu tiên hơn: “Giấc Mơ Trên Sóng” nghe có vẻ mềm mại hơn là “Người Hay Là Những Cơn Mơ Mạo Danh”, nhưng nếu như thế thì nội dung quyển tiểu thuyết phải viết khác đi một chút phải không nhà văn Đà Nẵng?
 
Bên dòng sông Hậu, tháng 8-2015
       Nguyễn An Bình




Đăng nhập để trả lời
0