Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Gửi lại đường xưa

119 trả lời, 22.659 lượt xem — Trang 1 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-07 12:55:41Lê Thường Nhiên>
GỬI LẠI ĐƯỜNG XƯA

Đường xưa giờ đã thu hoa cúc
sim tím chiều nghiêng nắng ngã đòai
điền-dã phương người mây lưỡng-lự
băng trời hoàng-hạc tiếc vàng phai

thu đã mây ngàn xanh đã tím
trăng để ngô-đồng vàng chi rơi
trời đã bay qua rồi cánh hạc
thơ thẫn đi về trăm năm ơi
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0
Chào weocom Lê Thường Nhiên đến vui với vntq nha...chúc bạn vui !

Gửi lại đường xưa mấy..dấu hài
Trăm chiều ngàn hướng vẫn luyến ai
Nhắn cánh chim trời an ngư thủy
Châu về họp phố chói nhật mai....!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-07 12:28:37Lê Thường Nhiên>
CA-DAO CHO TÌNH ĐẦU

Bãi xưa xanh ngắt ngàn dâu
người xưa áo lụa tình đầu chưa phai
tơ xưa sợi vắn sợi dài
chiều nay mây trắng Xứ Đòai còn không

Em về áo lụa Hà-Đông
tôi về thơ thẩn ngồi trông bốn mùa
đông trông nắng hạ trông mưa
xuân xanh lỡ dỡ về chưa thu vàng

đưa người nắng ngã đò ngang
tôi về chở cả tình sang bên nầy
sông dài trôi một trời mây
đò tôi chở một thuyền đầy hoàng-hôn

chiều đầy chở một hoàng-hôn
buồn tôi ngơ ngẫn nửa hồn với thơ
trăm năm trang-trãi đợi chờ
còn không tình cũ đôi bờ người xưa
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÀ-LẠT đường ta xưa

ĐÀ-LẠT thường thường trời đầy mây sương
mưa vừa nghiêng nghiêng núi
nắng vừa nghiêng nghiêng đường

ĐÀ-LẠT hoa vàng lòng ta như thu sang
mùa thu về phố núi
mùa thu đi lang thang

ĐÀ-LẠT thông gầy đường ta về đâu đây
nủa đêm về với gió
còn ai cùng cơn say

ĐÀ-LẠT thì thầm lòng ta như trăm năm
người mới vừa đâu đó
mà đã rồi xa xăm...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Lê Thường Nhiên

CA-DAO CHO TÌNH ĐẦU

Bãi xưa xanh ngắt ngàn dâu
người xưa áo lụa tình đầu chưa phai
tơ xưa sợi vắn sợi dài
chiều nay mây trắng Xứ Đòai còn không

Em về áo lụa Hà-Đông
tôi về thơ thẩn ngồi trông bốn mùa
đông trông nắng hạ trông mưa
xuân xanh lỡ dỡ về chưa thu vàng

đưa người nắng ngã đò ngang
tôi về chở cả tình sang bên nầy
sông dài trôi một trời mây
đò tôi chở một thuyền đầy hoàng-hôn

chiều đầy chở một hoàng-hôn
buồn tôi ngơ ngẫn nửa hồn với thơ
trăm năm trang-trãi đợi chờ
còn không tình cũ đôi bờ người xưa

Bài thơ này hay quá, Bảo thích lắm, cảm ơn bạn thơ Lê Thường Nhiên rất nhiều, chcu1 bạn có nhiều sáng tác hay cho vn thư quán hi hi
Đăng nhập để trả lời
0

CA DAO CHO NGÀY XƯA

Làng tôi có một mối tình
cây đa đứng cạnh mái đình trăm năm
Làng tôi có những đêm rằm
hàng cau thao thức thương thầm trầu không
Làng tôi có một con sông
đôi bờ bến nước người trông đợi người
cách ngăn nhớ chín thương mười
đường về xa lắc nụ cười tầm-xuân
bao lần chim én qua sân
mùa thu di-trú phân vân đường dài
người xưa...mây trắng...Xứ Đòai
làm sao cho hết thương hòai ngàn năm
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Lê Thường Nhiên

GỬI LẠI ĐƯỜNG XƯA

Đường xưa giờ đã thu hoa cúc
sim tím chiều nghiêng nắng ngã đòai
điền-dã phương người mây lưỡng-lự
băng trời hoàng-hạc tiếc vàng phai

thu đã mây ngàn xanh đã tím
trăng để ngô-đồng vàng chi rơi
trời đã bay qua rồi cánh hạc
thơ thẫn đi về trăm năm ơi


"Đường xưa giờ đã thu hoa cúc"
Con nắng buồn hiu trông ai qua
Em về áo mỏng buồn sương khói
Nghe gió mùa rơi trong bao la
Nghe gió lùa sang phai tim hoa...
Hỏi thế gian tình là gì?
Đăng nhập để trả lời
0

Tơ lụa tình đầu
Ngàn dâu xanh ngắt cho tơ lụa
thêu dệt trời mây trắng xứ Đòai
tình đầu em gói trong khăn tím
từ đó lòng tôi như cánh sen
Đăng nhập để trả lời
0

Hỏi Thu

Đường xưa chừ đã vàng hoa cúc
Trời hân hoan reo đón cánh thu về
Tóc đương xanh xuân thì reo trước ngực
Người có về cùng thưởng nguyệt mùa thu?

11/11/2005
Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Nhỡ Nhàng Duyên

Gửi lại đường xưa chút nắng mai
Mặt trời ngái ngủ lá vàng bay
Giấc mộng ai rơi trên cành trúc
Đêm về nối lại mối tình say

Gửi lại đường xưa gió chớm đông
Đá kia phủ bám mảng rêu phong
Cồn lên sóng biếc hôn vàng cát
Thầm lặng xa xa mây chạnh lòng !

Gửi lại đường xưa chuyện ba người
Hai người vui vẻ miệng cười tươi
Một người nhìn theo mà hồn héo
Sóng dậy trong lòng lệ chơi vơi

Gửi lại đường xưa quả tim vàng
In hằn bóng dáng của tình lang
Tu hú gọi bầy. Ôi chua xót !
Đã mãi xa nhau. Duyên nhỡ nhàng !


11/11/2005
Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-14 15:40:02huyennguyen>
Thơ Lê Thường Nhiên hoài cổ, hay lắm. Tui thích. Chúc mừng bạn, vi không mấy người đi theo con đường chông gai này. Quả thật, đi như nước chảy, thệ như gió ngàn...Hahahah...
Nguyên.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
"...nói nữa chi em những lời lỡ-dỡ
đường lây lất chiều bay sương lổ-đổ
đứng bên trời em ở lại hôm qua..."
(THƠ TRUNG NIÊN THI SĨ BÙI GIÁNG)


Ta lên sương khói cùng Đàlạt
nhẹ tựa như mây chiều như bay
ai mơ tìm lại trăm năm cũ
hồn vẫn đâu đây giữa tháng ngày

hồn vẫn đâu đây giữa tháng ngày
mùa thu hoa cúc vàng chưa phai
nhiều khi ta nhớ Liang-biang lắm
thao thức trên vai một bóng trời

thao thức trên vai một bóng trời
ngàn năm mây trắng còn muôn nơi
ngàn xanh phai thắm còn đây tím
thu khuya còn sương rơi...
LTN
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lê Thường Nhiên

GỬI LẠI ĐƯỜNG XƯA

Đường xưa giờ đã thu hoa cúc
sim tím chiều nghiêng nắng ngã đòai
điền-dã phương người mây lưỡng-lự
băng trời hoàng-hạc tiếc vàng phai

thu đã mây ngàn xanh đã tím
trăng để ngô-đồng vàng chi rơi
trời đã bay qua rồi cánh hạc
thơ thẫn đi về trăm năm ơi



Không đề

đường xưa giờ đã đông ngoài ngõ
chênh chếch trăng non ngã sóng soài
thăm thẳm chân mây màu trắng sữa
sót vài lá rụng buổi sương mai

đông đến kéo về cùng gió lạnh
se se khoác áo rũ bên thềm
lối mộng hão huyền mờ ảnh ảo
dọ dẫm mình ta cứ tưởng đêm

Đọc bài thơ LTN thấy hay quá, nên TS viết vài dòng ...cũng ko biết nên đặt tựa chi nữa thôi đành "Không đề" vậy .


T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÀ LẠT THIỀN KHÔNG

Mưa rất nhẹ nhàng buồn con gái
nắng cũng mềm nghiêng trời mênh-mông
ngàn sương hư-ảo không mà có
ngày tháng vô-thường có tựa không
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0
Vô thường hư ảo

Trắng bờ nứoc bạt một dãy sông
Vô-thường ai bẻ thẳng thành công
Hư -ảo át nhau đời đục xuống
Nắng đau từ đó...chẳng còn hồng




Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-08 07:41:40Viet duong nhan>
LỜI RU CHO TÌNH ĐẦU

Tôi ru tình cũ bên sông
người xưa nay đã lấy chồng còn đâu
tôi ru tình cũ bên cầu
tóc xưa nay đã phai mầu phong-sương
tôi ru tình cũ bên đường
mười năm mây trắng còn vương dấu hài
tôi ru tình cũ trên vai
à ơi tiếng vạc thở dài canh thâu
trăm năm ru lỡ tình đầu
càng nông duyên phận càng sâu ngậm ngùi.

:Bài thì đã đưa vào TV:
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-08 07:44:49Viet duong nhan>
Gởi lại đường xưa

gởi lại đường xưa chút nắng chiều
ta về nhung nhớ thoảng hương yêu
người đi khuất dạng sau lưng núi
trời phủ hoàng hôn gió nhả diều

gởi lại đường xưa ánh mắt buồn
ngày nao luyến nhớ mịt mù sương
biển vẫn rì rào vui sóng bể
tìm đâu gót ngọc của người thương

gởi lại đường xưa một chút hương
thương yêu tan rã hai ngả đường
người theo lối ấy ta nhìn với
ngăn lòng sao mắt cứ hoài vương

gửi lại đường xưa bóng của ta
heo hút chân mây những chiều tà
ngả đoài thân đổ chân xiêu vẹo
đổ thừa cũng tự bởi say ra

gởi lại đường xưa nắm tro tàn
của dư hương cũ những chiều hoang
sim tím giờ đây cài nấm mộ
áo trắng, màu tang mộng lỡ làng

Thân tặng Thường Nhiên

Cái tựa đề của Nhiên hay quá nên TS mạn phép xin mần 1 bài thơ cũng tựa như vậy và tặng Nhiên luôn nhé.
Đã đưa vào TV
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-08 07:48:07Viet duong nhan>
Trích đoạn: Lê Thường Nhiên

LỜI RU CHO TÌNH ĐẦU

Tôi ru tình cũ bên sông
người xưa nay đã lấy chồng còn đâu
tôi ru tình cũ bên cầu
tóc xưa nay đã phai mầu phong-sương
tôi ru tình cũ bên đường
mười năm mây trắng còn vương dấu hài
tôi ru tình cũ trên vai
à ơi tiếng vạc thở dài canh thâu
trăm năm ru lỡ tình đầu
càng nông duyên phận càng sâu ngậm ngùi.


Điệu ru ca tình sầu
-Trường Phi Bảo-

Nghe người ru điệu tình buồn
Tôi sang ngang, mưa lệ tuôn dầm dề
Nghe người ru khúc não nề
Thuyền sang sông, trời tứ bề nổi giông
Tôi mười năm sống bên chồng
Lời ru tha thiết ấm nồng tình yêu
Người ru tôi biết bao chiều
Tôi ru mình giữa bao điều xốn xang
À ơi mấy nhịp lỡ làng
Mình không duyên phận đôi đàng biệt ly
Từ ngày khoác áo vu quy
Mười năm đau đớn, sầu bi tím hồn
Ru tình thác giữa cô đơn
Ngậm hờn nuốt tủi mến thương tình đầu
Người ơi đừng đợi mưa ngâu
Để lời ru mãi qua cầu theo tôi

2-12-2005
:Bài thơ đưa TV:
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-02 21:06:07MM_Ngoc>
Thanh thản

Tình đã qua dỗi hờn làm chi nữa
Hai nửa chẳng chung tình
Nên khập khiễng ngõ quen
Nhìn ai làm gì cứ ngó lại mình xem
Hai đứa hai phương
Trái trên cành vẫn hồng lên hạnh phúc
Anh đã chung tình với người
Và không hề thổn thức
Em cầu chúc cho anh
Hạnh phúc được vuông tròn
Ta không nhìn nhau như thủa ấy môi son
Nhưng ta biết quên đi
Những lỗi lầm hai đứa
Khi giáp mặt em vẫn chào một nửa
" Chào người - nửa không phải của tôi "
Anh buồn cười nói lại xa xôi
Ừ em hả có gì vui chưa thế
Em vẫn vậy thôi
Chỉ thích gửi hồn vào nhân thế
Tỏ tình với thơ ca
Hát với nhau ngàn khúc giao hòa
Và em không hề phải than van
Trong tình yêu mới lạ
Em yêu tất cả....tất cả
Cội nguồn của thơ hồn của trái tim
Với lòng chân thật và sự thiêng liêng
Yêu mối tinh thơ không bao giờ chia cắt
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
QUỲNH-HƯƠNG

Cuối đêm hoa quỳnh rụng
lưu trên cành chút hương
như một lời nhắn nhủ
gửi vào ban mai sương
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0
Hương Đêm

Đêm trở mình thức giấc
Thoảng mùi hương Hoa Quỳnh
Sáng nay còn phảng phất
Chút tình của đêm khuya


7/12/05
Đỗ Ngọc

Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0

GỞI LẠI

Gởi lại đường xưa lời ru tình
Bên sông rực rỡ đóa Quỳnh làm duyên
Dáng ai lơ lững trên thuyền
Làm con sóng ngửa thuyền nghiêng cát bồi
Mây vàng theo sóng trôi trôi
Lung lình sắc tím bồi hồi dòng sông
Ô kìa đôi mắt ai hồng
Để con đường nhỏ ,dòng sông ngát tình
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-21 23:37:29Viet duong nhan>
GỬI LẠI THU ĐÔNG

Chờ nhau hương cốm dậy thì
mùa thu mở khép nhu mỳ lá sen
chờ nhau yếm lụa răng đen
bao mùa mưa nắng láng giềng thu đông
...!...!...
lên trời khói rạ thong dong
hỏi giùm chim sáo theo chồng về đâu
chờ nhau tư-lự nhịp cầu
tâm-tư bóng nước nỗi sầu mây bay
ngày qua đếm những tàn phai
làm sao rũ được tháng ngày mất nhau

Đưa vào TV
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-21 10:49:29Believe>
Ai Đi Về Phía Nhớ

Gửi lại chút nắng vàng
Đông về giấc ngủ mơ
Em đến se duyên lạnh
Khắc khỏai phút đợi chờ

Hương thơm ngày nắng mới
Bịn rịn mùa đầu cành
Vắt vẻo lưng chừng dốc
Thả trôi ước mơ xanh

Ta về hong mộng cũ
Trên môi mắt xanh xao
Héo khô ngày thương nhớ
Vết buồn khóc hanh hao

Sau lưng người con gái
Nắng xiên tóc vai gầy
Ai đi về phía nhớ
Nước mắt rụng đầy tay

Ngồi đếm giọt mưa bay
Chồng lên tuổi xuân thì


21/12/05
Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0

GỬI LẠI THU ĐÔNG -liên tái khúc

Ngày xưa... em mềm khăn áo lụa
đầu làng...hoa gạo...điếm canh chờ
bên cầu thơm rơm... mùa heo may lang-bạc
ngô-đồng lá rụng chiều không

Ngày xưa...hoa cải vàng tháng chạp
mưa mù sương xa lắt lẻo mùa đông
sông lẳng lơ bờ bãi đã xuôi lòng
thuyền xiêu xiêu lưỡng-lự

Ngày xưa...xưa như cổ tích
Liềng Anh, Liềng Chị...áo chiều xuân
"...Quan-họ không lấy nhau.." lời nguyền sao u-uẫn
để ngàn năm bất tận...khúc "...người ơi..."
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0

LỜI NGƯỜI THA-HƯƠNG

Anh sẽ về và đưa em đi qua An Phú Đông
uống nước trái dừa dâu, dắt nhau qua cầu, thăm bông lài bông bưởi
tháng sau mưa đầu mùa có trái dâu miền dưới
Lái-Thiêu bây giờ còn hương ngát gió sầu riêng

Anh sẽ về và đưa em lên Linh Xuân Thôn
ghé thăm Bách Lan Viên rồi lên chùa Châu Thới
suối xưa chắc vẫn chờ rừng xưa chừng vẫn đợi
ngồi xuống đây bên đồi Tăng Nhơn Phú
nhìn mây chiều vương tím nắng Linh Đông

Anh sẽ về và đưa em lên Thới Tam Thôn
có trái thơm nông trường Minh Xuân
có nước về con kinh cầu An Hạ
có lứa đôi từ ngàn xưa, mùa trúc Thới Sơn, mùa cà Thới Thượng
nên xanh ngát bên đường Bà Điễm lá trầu duyên

Anh sẽ về và đưa em xuống Bình Chánh Bình Điền
đường đi qua bao nhiên bến sông, đất nước tụi mình nghèo nhưng cũng có con đò đưa, con đò đón
mùa nắng mùa mưa có nghiêng nghiêng vành nón
chân con gái Sài-Gòn có ngại đất phèn nước mặn xứ Long An?

Anh sẽ về và đưa em xuống Cần Giuộc, Nhà Bè
ngả ba sông, nước chảy chia hai, em muốn ngược lên Đồng Nai hay xuôi về Duyên Hải
rừng Thanh Niên Xung Phong tuổi đời xanh lá mãi
cây đước cây tràm mà như cũng buồn vui

Anh sẽ về và đưa em lên thăm Củ Chi
qua Thạnh Đông Thạnh Tây về Trung An Phước Hiệp
ghé chợ mua bánh cam nhớ màu hồng bông điệp
nhớ cây đa mái chùa theo mẹ lễ tháng giêng

Anh sẽ về và đưa em đi....đi khắp mọi miền
có vùng tên gọi nôm na như Hố Bò, Bến Cỏ
có tên nghe duyên dáng nhu-mì như Xuân Lộc, Cát Tiên
thuở còn hồn-nhiên có bao giờ em nghe tên Thác Mơ ?
hay núi Trăm Năm, rừng Tà Băng, Đồi Thơ, Cầu Trắng
mỗi tên đất quê-hương như một lời căn dặn
Trị An, Vũng Tàu, Dầu Tiếng, Tây Ninh...

Anh sẽ về và đưa em đi...đi trên đất nước của mình
nơi có cây lúa cây tre, có đồng-bào da vàng, có lời chào bằng tiếng Việt

Châu Âu mùa đông năm nay, một mình đi trong tuyết bay, anh càng cãm thấy lòng ước mong tha-thiết
có cách gì em gửi cho anh một chút nắng Sài-Gòn.

có cách gì em gửi cho anh một chút nắng Sài-Gòn.
một buổi chiều Sơn Tây, một cơn mưa Ngự Bình, Một khoảng trời Hà Nội
để anh bên nầy những ngày đêm sáng tối
thầm nhủ với lòng hai tiếng...Việt Nam ta

Anh sẽ về em ơi, anh sẽ về dù vời vợi đường xa
tìm lại nhau, áo xanh xưa dù trùng-quan dầu dãi
tay em và tay anh, có những vết chai, lại dắt nhau đi trên phố Duy Tân những buổi chiều thứ bảy
với đôi lứa hẹn hò với mơ ước thanh-niên.

Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-29 07:39:09vũkimThanh>
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 05:53:04Lê Thường Nhiên>

XUÂN TƯ
Xuân đã vàng nhau từ trắc trở
Láng giềng Mai lại nở mồ côi
chờ nắng lên ngồi mong năm cũ
chợt ngậm ngùi…tôi vẫn còn tôi
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-13 11:06:02Huyền Băng>
GỬI LẠI ANH

Gửi lại anh một Hà Thành trong em
Con phố nhỏ trải dài trong nỗi nhớ
Hoa Sữa rụng trắng mòn nơi lối nhỏ
Hoàng Lan thơm ngan ngát mỗi đêm về

Gửi lại anh mối tình đầu mơ mộng
Ta cầm tay đi trong mùa lá rụng
Chiều Hồ Tây anh trao lời yêu dấu
Nụ hôn đầu em đắm mình trong mưa

Gửi lại anh những đêm trăng hò hẹn
Con thuyền xưa chở bao ước mơ yêu
Nơi gốc cây cuối đường anh khắc dấu
kỉ niệm đầu ngày hai đứa quen nhau

Gửi lại anh một thời hoa phượng đỏ
Đã xa rồi chiếc xe đạp thân quen
Anh chở em sau mỗi chiều tan học
Lối cũ về còn đếm bước không anh

Gửi lại anh một thời em nông nổi
Bởi tình yêu không có lỗi đâu anh
Mai xa rồi biết khi nào gặp lại
Anh quay về có còn tìm em không ?
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0

Đêm mơ ôm mảnh trăng vàng
Mười năm xa cách ai mang câu thề
Nơi đây mong cố nhân về
Đợi như chiếc lá thu về xót xa.


Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»