Diễn Đàn » Dịch Sách truyện cho Thư viện Online

Lưỡi Kiếm của Thần Shiva

61 trả lời, 11.589 lượt xem — Trang 3 / 3
Chương 57
Đập Tam Hiệp
Thành phố Tam Đẩu Bình, Trung quốc
Thứ Tư, 3 tháng 12, 07:29 giờ địa phương
 
Hồ chứa nước kéo dài gần 700 km từ vách chắn. Gần 39 tỷ mét khối nước được một kiến trúc bằng xi-măng cao bằng phân nửa tòa cao ốc Empire State Building trứ danh của Mỹ chặn lại.
 
Kết cấu tăng cường bên trong vách tường bao gồm 463.000 tấn thép, đủ để xây 63 bản sao của tháp Eiffel. Toàn bộ kiến trúc được thiết kế để thừa nhận những tai nạn, những cơn ngập lụt khủng khiếp hàng năm và những cơn động đất lên đến 7,0 độ Richter. Nhưng các kiến trúc sư và kỹ sư không hề biết đến Next Generation Penetrator (Đầu Đạn Xuyên Phá Thế Hệ Mới) mà người Ấn Độ gọi là Rudrasya Khadgah, Lưỡi Kiếm của thần Shiva, và họ chắc chắn không hề ngờ rằng những vụ lộn xộn trong vùng lại có thể khiến láng giềng của họ nghĩ đến chuyện sử dụng loại vũ khí này.
 
Số 370 nhân viên làm việc ở đập nước không hề hay biết gì về kế hoạch hủy diệt đập nước của người Ấn Độ. Họ vẫn làm việc theo quy trình hàng ngày, sửa chữa và vận hành 32 tua-bin thủy điện to như những ngôi nhà và xưởng phân phối điện nằm dưới đất bên cạnh đập.
 
Dân cư ở lưu vực sông Dương Tử đã bắt đầu cựa mình tỉnh giấc trong những tia nắng đầu tiên trong ngày. Các thành phố Vũ Hán, Nam Kinh và Thượng Hải đang chuẩn bị cho một ngày mới bận bịu trong việc mua, bán, sản xuất và tiêu thụ.
 
Không một ai trong tuyến đường của sự hủy diệt sắp đến biết rằng khoảng thời gian 48 giờ được Ấn Độ hạn định chỉ còn một phút nữa là hết. Không một người có khả năng trở thành nạn nhân ấy biết rằng có bảy quả phi đạn dẫn đường đang nhắm vào đập nước và các địa điểm sẽ bị đánh trúng đã được lựa chọn thật tỉ mỉ.
 
Số 60 giây cuối cùng dần trôi qua, từng giây từng giây. 40 giây. 20 giây. 10.
 
Thế rồi, hạn định đã hết và thời khắc đã đến.
 
Không một quả phi đạn nào từ trên trời lao xuống. Không một đầu đạn nào xuyên thấu lớp bê-tông của vách chắn nước. Ở hạ lưu của đập nước, dòng nước màu nâu của sông Dương Tử vẫn chậm rãi chảy ra biển.
 
Cơn tai biến đã được ngăn chặn bởi một cú điện thoại, một hành động đến từ lý trí và một bàn tay đưa ra trong cử chỉ hòa bình từ ngàn xưa.
 
Giờ khắc tận thế đã đến và đã qua đi. Và 400 triệu người Trung quốc đi làm công việc thường nhật của họ, không hề hay biết rằng tử thần đã lướt qua cạnh họ trong ánh nắng trong trẻo của ban mai.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chương Kết
Nghĩa Trang Quốc Gia Fort Sam Houston
Thành phố San Antonio, tiểu bang Texas
Thứ Ba, 11 tháng 2, 13:45 giờ địa phương
 
Kat Silva bước đi dọc theo dãy bia mộ dài dằn dặt cho đến khi nàng đến trước một mộ bia rõ ràng là mới hơn phần đông các bia khác. Bia đá hoa màu trắng tinh và sạch bóng vì chỉ mới bị phơi ngoài trời vài tuần thôi. Dòng chữ trên bia ghi: SAMUEL HARLAND BOWIE, Đại Tá, Hải Quân Hoa Kỳ; sau đó là ngày sinh và ngày mất.
 
Silva thở dài và hướng mộ bia gật đầu. “Xin lỗi đã mất bấy lâu nay tôi mới đến thăm anh, Jim à. Nhưng anh cũng biết là khi tàu của mình nằm trong xưởng thì mọi chuyện là như thế nào. Mà cũng phải nói là chiếc Towers sẽ ổn thôi. Khi đám công nhân trong xưởng chăm sóc nó xong, anh cũng không thể nào biết được là quả phi đạn ấy đánh trúng vào đâu nữa đó.”
 
Silva cảm thấy muốn ngáp và vội che miệng lại. “Xin lỗi anh. 14 tiếng trên không, chưa kể những trạm phải ghé lại, mà tôi thì chẳng bao giờ có thể ngủ được trên máy bay cả.”
 
Nàng nhìn suốt dãy bia trắng. “Tôi thấy là có một số binh sĩ từng chiến đấu với người da đỏ khi xưa được chôn cất ở đây. Trinh sát, kỵ binh, và không chừng còn có một số người từ Alamo (*) nữa. Anh nên tìm gặp họ nhé. Tôi dám cá là có một số trong nhóm ấy là bà con của anh đó. Tính cách anh hùng của anh sâu đậm lắm, nên có lẽ nó nằm trong dòng máu của anh đó.”
 
(* Alamo: xem chú thích về Jim Bowie)
 
Silva cho tay vào túi và lôi ra một tờ giấy được xếp lại. “Tôi hi vọng anh không phiền hà gì khi mà tôi không mang theo bông hoa cho anh. Tôi thấy anh có vẻ không giống như loại người thích vòng hoa. Nhưng nếu tôi đoán sai, anh cho tôi biết nhé, tôi sẽ mua cho anh vài cụm thu hải đường hay gì đó.”
 
Nàng mở tờ giấy ra và vuốt thẳng nó suốt nhiều giây. “Tôi có mang cho anh một cái này. Có lẽ anh sẽ thích nó hơn là một chùm thủy tiên đó! Để tôi đọc cho anh nghe và anh tự quyết định nhé.”
 
Nàng nhẹ giọng tằng hắng. “Người gởi: Phòng Công Vụ Bộ Quốc Phòng, Washington DC. Tin tức Hải quân. Bộ Trưởng Hải Quân, ông Alexander Fields hôm nay loan báo rằng chiếc khu trục hạm tên lửa dẫn đường lớp Arleigh Burke kế tới của Hải quân sẽ mang tên USS Bowie, để kỷ niệm Hải Quân Đại Tá Samuel Harland Bowie đã hi sinh trong lần hoạt động ở Vịnh Bengal năm ngoái. Chiếc USS Bowie sẽ là chiến hạm đầu tiên mang tên…”
 
Silva gấp tờ giấy lại. “Có thêm 4-5 đoạn văn nữa, nhưng mà phần còn lại chỉ nói về các khả năng mới của lớp Arleigh Burke được cải tiến, mà anh thì đã biết về những thứ ấy hơn bất cứ ai khác rồi. Còn có một đoạn về quân nghiệp của anh và các hành động anh hùng của chiếc Towers trong ba lần triển khai gần đây nhất của nó, nhưng mà những thứ ấy cũng không mới lạ gì đối với anh rồi.”
 
Tờ giấy đã được gấp lại quay trở về túi nàng. “Buổi lễ đóng sống thuyền sẽ được cử hành vào tháng Năm ở xưởng Bath Iron Works. Bộ Hải quân đang mời mọi người đã từng phục vụ dưới quyền anh, do đó lần này sẽ rầm rộ hơn thường khi. Tôi không tin họ sẽ gửi thiệp mời cho anh đâu. Tôi nghĩ tôi phải đích thân cho anh hay, để lỡ anh có muốn ghé qua và xem các trò vui.”
 
Âm thanh của Silva bỗng chuyển thành nghiêm trang hơn. “Tôi cũng không biết anh có thể nghe được lời của tôi hay không, Jim ơi. Tôi không biết anh đang ở trên thiên đường, hay đang trôi nổi ở một địa phương nào đó ở kiếp sau, hay có thật sự có kiếp sau hay không nữa. Có lẽ anh chỉ đơn giản là biến mất và tôi đang tự nói cho mình nghe mà thôi. Nhưng cho dù anh có thể nghe tôi nói hay không, có một điều tôi phải nói với anh.”
 
“Thế giới có lẽ sẽ không bao giờ biết được nó đã nợ anh và các chiến hữu nam và nữ đã chiến đấu dưới quyền anh bao nhiêu đâu. Người dân thường trên đường phố không biết được rằng chính anh đã đem nước Mỹ và không chừng cả địa cầu trở về từ bờ vực thẳm tai họa ít nhất là ba lần. Phần đông người ta sẽ không bao giờ biết được anh đã cống hiến bao nhiêu cho đất nước này và anh đã hi sinh bao nhiêu để cho mọi người chúng ta được thêm một lần cơ hội nữa.”
 
Nàng ngạc nhiên nhận ra đôi mắt nàng đã dâng lên một làn sương nước. “Nhưng mà một số người chúng tôi đã biết được. Chúng tôi vẫn ghi nhớ những gì anh đã làm và chúng tôi biết cái giá mà anh đã phải trả. Và chúng tôi biết ơn anh, Jim ơi. Tôi không thể nào bày tỏ cho anh hiểu là chúng tôi biết ơn anh bao nhiêu.”
 
Silva cố gắng nói tiếp, nhưng âm thanh của nàng đã khàn đi vì mối cảm xúc bất ngờ. “Có lẽ đó là tất cả những gì tôi đến đây để nói.”
 
Nàng thẳng người đứng nghiêm và bàn tay phải của nàng chậm rãi đưa lên thành một cái chào đúng theo quân lễ. “Cám ơn anh.”
 
Tay nàng hạ xuống bên cạnh người. Nàng thi hành một cái quay người ngang và bước đi, để lại cái mộ bia lặng yên giữa hàng dãy anh chị của nó dưới bầu trời xám xịt của Texas.
 
HẾT
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»