Thân chào Thanh Loan cùng tất cả các bạn yêu sách,
Vài hàng về tác giả Pearl S. Buck .
Bà Pearl S. Buck lớn lên ở Trung quốc, vì vậy phần đông các tác phẩm của bà nói về phong tục, tập quán, tính khí của người Trung hoa vào thời điểm mà nền văn minh Âu Mỹ đang tràn vào Trung quốc …
Các truyện :
« The Mother (Người mẹ), Sons (những đứa con), House divided (gia đình mâu thuẫn)
Không biết dịch như thế có đúng không nữa .![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Trông như là 3 truyện khác nhau, nhưng thật ra là câu chuyện gia đình của một nông dân tên là Wang Lung từ lúc ông ta còn là thanh niên, cho đến lúc ông lập gia đình. Chuyện vợ chồng Wang Lung lấy nhau không nằm trong quan hệ tình yêu, mà là vì bổn phận & vì có nhiều điều lợi ích. Vợ Wang Lung là một phụ nữ không nhan sắc, nhưng cao lớn, rắn chắc, và tháo vát, có thể sanh con đẻ cái cho dòng họ Wang và là một cánh tay đắc lực trong việc đồng áng. Rồi có con cái, chiến tranh xảy ra, phải dắt díu bồng bế nhau chạy về thành thị, và Wang Lung phải làm nghề kéo xe để nuôi sống gia đình…Những đứa con lớn lên được Wang Lung cho học chữ, học nghề. Họ cũng có một đứa con gái mắc bệnh tâm thần (rất tội nghiệp !)…Sau đó Wang Lung giàu lên nhờ 2 vợ chồng biết canh tác, dành dụm, cần kiệm… 2 người mua đất, xây nhà…Người đàn ông khi giàu có thường hay sanh tật, và thế là Wang Lung bỏ bê vợ để theo một đào hát, rước cô đào hát về nhà, bắt vợ lớn cung phụng…Vợ lớn là một thiếu phụ chỉ biết thương chồng, yêu con, chịu đựng tất cả mà không bao giờ than vãn… Thế rồi vợ lớn mang bệnh…Lúc này Wang Lung mới chợt nhận ra tình thương yêu cao cả mà vợ ông đã dành cho ông và con cái….Ông bằng lòng trả giá cao cho y sĩ nào cứu được vợ ông…nhưng đã muộn… Có lẻ bao giờ cũng thế, khi mất rồi thì mới biết quý…. Đọc đến đoạn này, mình cũng ‘nước mắt lưng tròng’….và cảm thấy thương các bà mẹ Á đông quá……. Cuối cùng thì Wang Lung cũng chết, và trên giường bệnh, ông yêu cầu các con đừng bán đất, vì đó là công lao xương máu của 2 vợ chồng ông…Các con đồng ý, nhưng trong ánh mắt chúng thì việc bán đất là điều tất nhiên…..
Câu chuyện kết thúc nhưng để lại trong lòng người đọc nhiều nỗi cảm xúc ……
Chuyện thì của gia đình họ Wang, nhưng mà các nhân vật trong truyện với những cảm xúc rất người, những trăn trở, thao thức, những đau đớn, phiền muộn, mất mát, những dục vọng trông tầm thường nhưng đủ sức vật ngã chúng ta….Tất cả những cảm xúc này hiện hữu ngay nơi mỗi chúng ta…Đọc truyện người để rồi ngẫm lại mình, xem mình tốt, xấu ra sao, soi lại mình để chợt nhận thấy rằng….là con người, chúng ta đều như thế cả, chỉ có ít hay nhiều mà thôi…Cuộc đời đầy dẫy những nỗi khổ đau, giàu hay nghèo đều có những nỗi đau riêng…Vậy thì trong cuộc sống, ngày nào mình không làm tốt được cho ai, thì cũng đừng làm hại ai, thế cũng đủ rồi, phải không TL ? Những truyện này mình đọc cách nay trên chục năm rồi, nếu thiếu xót thì TL bổ túc dùm mình nghen.
Về nhà văn Hồ Trường An thì mình chỉ đọc được vài truyện ngắn đăng trên báo ở hải ngoại.
Nếu TL có thể scan được thì mình cùng nhau gõ truyện của ông . Mình thích cách hành văn với giọng miền Nam đặc sệt, nghe bình dân và chân thật biết bao……
Nhà văn Paul Auster là một nhà văn hiện đại, đang sống ở Mỹ. Lần sau mình sẽ viết vài hàng về tác phẩm của ông. Trong lúc chờ đợi, bạn nào biết thì xin mở màn dùm đi.![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Vài hàng gửi bạn. Chúc bạn nhiều niềm vui.
Thân ái,
TSAH
Vài hàng về tác giả Pearl S. Buck .
Bà Pearl S. Buck lớn lên ở Trung quốc, vì vậy phần đông các tác phẩm của bà nói về phong tục, tập quán, tính khí của người Trung hoa vào thời điểm mà nền văn minh Âu Mỹ đang tràn vào Trung quốc …
Các truyện :
« The Mother (Người mẹ), Sons (những đứa con), House divided (gia đình mâu thuẫn)
Không biết dịch như thế có đúng không nữa .
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Trông như là 3 truyện khác nhau, nhưng thật ra là câu chuyện gia đình của một nông dân tên là Wang Lung từ lúc ông ta còn là thanh niên, cho đến lúc ông lập gia đình. Chuyện vợ chồng Wang Lung lấy nhau không nằm trong quan hệ tình yêu, mà là vì bổn phận & vì có nhiều điều lợi ích. Vợ Wang Lung là một phụ nữ không nhan sắc, nhưng cao lớn, rắn chắc, và tháo vát, có thể sanh con đẻ cái cho dòng họ Wang và là một cánh tay đắc lực trong việc đồng áng. Rồi có con cái, chiến tranh xảy ra, phải dắt díu bồng bế nhau chạy về thành thị, và Wang Lung phải làm nghề kéo xe để nuôi sống gia đình…Những đứa con lớn lên được Wang Lung cho học chữ, học nghề. Họ cũng có một đứa con gái mắc bệnh tâm thần (rất tội nghiệp !)…Sau đó Wang Lung giàu lên nhờ 2 vợ chồng biết canh tác, dành dụm, cần kiệm… 2 người mua đất, xây nhà…Người đàn ông khi giàu có thường hay sanh tật, và thế là Wang Lung bỏ bê vợ để theo một đào hát, rước cô đào hát về nhà, bắt vợ lớn cung phụng…Vợ lớn là một thiếu phụ chỉ biết thương chồng, yêu con, chịu đựng tất cả mà không bao giờ than vãn… Thế rồi vợ lớn mang bệnh…Lúc này Wang Lung mới chợt nhận ra tình thương yêu cao cả mà vợ ông đã dành cho ông và con cái….Ông bằng lòng trả giá cao cho y sĩ nào cứu được vợ ông…nhưng đã muộn… Có lẻ bao giờ cũng thế, khi mất rồi thì mới biết quý…. Đọc đến đoạn này, mình cũng ‘nước mắt lưng tròng’….và cảm thấy thương các bà mẹ Á đông quá……. Cuối cùng thì Wang Lung cũng chết, và trên giường bệnh, ông yêu cầu các con đừng bán đất, vì đó là công lao xương máu của 2 vợ chồng ông…Các con đồng ý, nhưng trong ánh mắt chúng thì việc bán đất là điều tất nhiên…..
Câu chuyện kết thúc nhưng để lại trong lòng người đọc nhiều nỗi cảm xúc ……
Chuyện thì của gia đình họ Wang, nhưng mà các nhân vật trong truyện với những cảm xúc rất người, những trăn trở, thao thức, những đau đớn, phiền muộn, mất mát, những dục vọng trông tầm thường nhưng đủ sức vật ngã chúng ta….Tất cả những cảm xúc này hiện hữu ngay nơi mỗi chúng ta…Đọc truyện người để rồi ngẫm lại mình, xem mình tốt, xấu ra sao, soi lại mình để chợt nhận thấy rằng….là con người, chúng ta đều như thế cả, chỉ có ít hay nhiều mà thôi…Cuộc đời đầy dẫy những nỗi khổ đau, giàu hay nghèo đều có những nỗi đau riêng…Vậy thì trong cuộc sống, ngày nào mình không làm tốt được cho ai, thì cũng đừng làm hại ai, thế cũng đủ rồi, phải không TL ? Những truyện này mình đọc cách nay trên chục năm rồi, nếu thiếu xót thì TL bổ túc dùm mình nghen.
Về nhà văn Hồ Trường An thì mình chỉ đọc được vài truyện ngắn đăng trên báo ở hải ngoại.
Nếu TL có thể scan được thì mình cùng nhau gõ truyện của ông . Mình thích cách hành văn với giọng miền Nam đặc sệt, nghe bình dân và chân thật biết bao……
Nhà văn Paul Auster là một nhà văn hiện đại, đang sống ở Mỹ. Lần sau mình sẽ viết vài hàng về tác phẩm của ông. Trong lúc chờ đợi, bạn nào biết thì xin mở màn dùm đi.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Vài hàng gửi bạn. Chúc bạn nhiều niềm vui.
Thân ái,
TSAH
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
![[&o]](/images/smiley/s14.gif)
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)