Tôi viết gởi em bài thơ mùa hè nồng cháy
Khi đóa mai vàng làm bừng lên nhung nhớ
Đất miền tây mênh mang sông nước
Chiếc nón của em, vàng rực giữa lưng trời
Ghi số điện năng đến tận xóm xa xôi
Nương theo dây vượt sông ì oàm trên con sóng
Lục bình lặng thinh cho lòng ai mong ngóng
Mỗi đêm về ngõ nhỏ bớt đơn côi
Mái rơm vàng, ấm khói chiều biêng biếc
Trẻ xôn xao đùa giỡn dưới ánh đèn
Chú trâu già nằm lơ mơ ngỡ sáng
Cứ cạ sừng cồng cộc giữa đêm đen
Mỗi sớm em đi mặt trời còn ngủ trong sương bạc
Nghe miên man trong cơn gió nội đồng
Dâng trong em chút tình quê man mác
Em đi rồi hàng dừa lặng lẽ đứng ngóng trông
Một sớm mai em ghi chỉ số bên sông
Chiếc nón vàng trên đầu em làm bình minh rực cháy
Em đi ghi nhận dòng điện luôn luôn chảy
Để bốn mùa ngân bao khúc tình ca
Võ Tấn Cường
Khi đóa mai vàng làm bừng lên nhung nhớ
Đất miền tây mênh mang sông nước
Chiếc nón của em, vàng rực giữa lưng trời
Ghi số điện năng đến tận xóm xa xôi
Nương theo dây vượt sông ì oàm trên con sóng
Lục bình lặng thinh cho lòng ai mong ngóng
Mỗi đêm về ngõ nhỏ bớt đơn côi
Mái rơm vàng, ấm khói chiều biêng biếc
Trẻ xôn xao đùa giỡn dưới ánh đèn
Chú trâu già nằm lơ mơ ngỡ sáng
Cứ cạ sừng cồng cộc giữa đêm đen
Mỗi sớm em đi mặt trời còn ngủ trong sương bạc
Nghe miên man trong cơn gió nội đồng
Dâng trong em chút tình quê man mác
Em đi rồi hàng dừa lặng lẽ đứng ngóng trông
Một sớm mai em ghi chỉ số bên sông
Chiếc nón vàng trên đầu em làm bình minh rực cháy
Em đi ghi nhận dòng điện luôn luôn chảy
Để bốn mùa ngân bao khúc tình ca
Võ Tấn Cường