Những nẻo đường kéo dây phóng tuyến, những lối mòn phát quang mà anh đi qua luôn phảng phất một cái gì đó thân quen của bốn mùa. Màu lá non xanh, hoa mai vàng chấp chóa mùa xuân. Màu tím phớt trắng của hoa mimosa hay màu đỏ rừng rực của hoa phượng mùa hè. Màu vàng vàng của hoa cúc dại mùa thu. Màu nâu nâu lành lạnh của cành khô mùa đông trên lưng đồi. Nhiều lúc đi trên lối vắng quên ngày tháng, màu sắc của thiên nhiên cho anh biết mình đang ở khoảng tháng nào trong năm.
Anh đã chấp bút nhiều về những lần đi phát quang nhưng mỗi lần đi lại có một tâm sự, một kỷ niệm khác hoàn toàn. Anh viết chưa nhiều về đồng đội. Dù họ là người ở bên anh nhiều nhất và thường xuyên chia sẽ vui buồn, cực nhọc. Ánh mắt lướt qua kiểm tra tâm trạng đầu ngày của nhau, bàn tay lần theo từng chốt gài của móc khóa an toàn. Anh và bạn bè đều mong muốn đem sự an toàn đến cho nhau. Thảng hoặc, vô tình anh nhìn thấy một đồng nghiệp lặng lẽ tra dầu vào đai ốc, tự dưng trong lòng anh bỗng cảm thấy được tình cảm ấm áp. Những khi nhóm này đi công tác xa, nhóm kia vẫy tay hay hẹn chiều gặp lại làm ít ly, khiến những công việc bọn anh qua như được giao một trọng trách cẩn thận hơn, bình an hơn.
Lóng rày trời chiều lành lạnh, mau tối. Cả đội xúm xít quanh nồi cháo cá trê nấu bầu tổ chảng, thơm lựng. Mùi nước mắm mằn mặn, mùi hành ngò thơm thơm, mùi tiêu hăng hăng, mùi rượu đế Gò đen phảng phất, khói thuốc lá nồng nồng. Tất cả các mùi ấy, cùng hơi người, cùng các âm thanh, cười nói … tràn ngập cái lán che tạm bên bờ ruộng. Ly rượu chuyền tay. Chén cháo xì sụp. Bao mệt nhọc bỏ lại bên ngoài. Bao giận hờn trôi đi qua từng chung nhỏ rượu “cưa hai”. Tình đồng đội tràn ngập. Đôi bàn tay to bè của anh thợ đường dây buổi sáng cầm kềm búa, buổi tối búng ghi- ta cũng đâu thua gì nghệ sỹ. Một cậu cất tiếng ca bài “ 5 anh em trên môt chiếc xe tăng”. Cậu kế bên vỗ tay bắt nhịp rồi hát theo. Cậu nữa.. cậu nữa… rồi tất cả cùng hòa nhịp. Tiếng hát vọng ra cánh đồng. Bay lên tít đỉnh trụ 500 kV mới dựng hồi chiều. Mấy con chim đậu trên xà giựt mình nghiêng ngó. Anh ngồi dựa lưng vào thùng bao bì đựng sứ và nghe.
Cái dáng đậm đậm của anh Đội trưởng luôn làm anh an tâm. Cái giọng ồm ồm luôn quát các cậu lề mề, làm sai. Mấy cậu trẻ thường đùa với nhau anh đứng dưới chân trụ mà la lên thì trên cao vẫn nghe không cần bộ đàm. Nhưng anh chính là người đem sự trưởng thành đến cho đám thợ mới. Những lần anh dạy, những lần quát mắng kèm theo một câu " an toàn là trên hết", mấy cậu nhỏ rụt cổ, le lưỡi. Anh xử lý các tình huống bất thường. Anh hướng dẫn các công việc kỹ thuật lẫn các công việc giao tế với dân, với chính quyền địa phương. Những trận tranh cãi nảy lửa kèm theo sự bứt rứt kéo dài. Những lần anh lài nhài một chuyện nào đó từ sáng đến chiều (lâu lâu còn … đem ra nói lại) Tất cả những việc đó như mưa dầm thấm lâu. Mọi người từ từ cũng ngộ ra. Anh là người ruột để ngoài da.
Có những chiều đông mới bốn giờ mà dây dẫn vượt sông đã rung rung. Gió thổi. Những cơn gió lành lạnh ngoài đồng trống cứ kéo qua, lòn lại liên hồi làm thời tiết se lạnh hơn. Năm nay gió mùa đông có vẻ đến sớm hơn và lạnh hơn mọi năm. Đông về, mọi người lại chuẩn bị cho giáng sinh, rồi cả năm mới và biết bao dự định cho tương lai... Trước khi leo xuống nhìn qua nhà thờ nhỏ ở xóm nghèo ven sông bên kia đã trang trí đèn, cờ, sao… xanh đỏ, đã gần đến Tết rồi mà! Mong làm sao những trái tim nóng ấm luôn sục sôi bầu nhiệt huyết để hoàn thành hết các công việc trong năm.
Mùa Xuân này lại trởi ren rét buổi sáng. Khuya, tiết trời lành lạnh qua nhanh. Tối hôm trước, người ta lựa những chiếc áo len, áo gió… đẹp nằm ẹp trong tủ cả năm. Những chiếc khăn choàng cổ điệu đà tạo dáng nhiều hơn là giữ ấm. Sáng hôm sau để đường phố rực rỡ đủ màu, đủ kiều. Anh tự nhủ : dù gì sáng nay cũng phải kiểm tra anh em đủ ấm mới cho leo cao. Buổi sớm, co ro trong quán cóc, ngồi chồm hổm rút hai chân ép sát ngực, gác cằm lên đầu gối – kiểu nước lụt. Hai bàn tay bao quanh ly cà phê nóng hổi nhìn cộ vi vu trên phố, ngắm mấy chiếc lá vàng trên đất lăn theo gió ở vỉa hè. Chờ xe đến. Đủ vật tư. Đủ dụng cụ an toàn. Lặng lẽ đi trong cơn gió mùa đông. Đèn Hội Hoa Xuân tối nay sẽ sáng hơn. Các mái nhà sẽ ấm áp hơn. Anh và đồng đội quyết tâm như vậy!
Võ Tấn Cường
Anh đã chấp bút nhiều về những lần đi phát quang nhưng mỗi lần đi lại có một tâm sự, một kỷ niệm khác hoàn toàn. Anh viết chưa nhiều về đồng đội. Dù họ là người ở bên anh nhiều nhất và thường xuyên chia sẽ vui buồn, cực nhọc. Ánh mắt lướt qua kiểm tra tâm trạng đầu ngày của nhau, bàn tay lần theo từng chốt gài của móc khóa an toàn. Anh và bạn bè đều mong muốn đem sự an toàn đến cho nhau. Thảng hoặc, vô tình anh nhìn thấy một đồng nghiệp lặng lẽ tra dầu vào đai ốc, tự dưng trong lòng anh bỗng cảm thấy được tình cảm ấm áp. Những khi nhóm này đi công tác xa, nhóm kia vẫy tay hay hẹn chiều gặp lại làm ít ly, khiến những công việc bọn anh qua như được giao một trọng trách cẩn thận hơn, bình an hơn.
Lóng rày trời chiều lành lạnh, mau tối. Cả đội xúm xít quanh nồi cháo cá trê nấu bầu tổ chảng, thơm lựng. Mùi nước mắm mằn mặn, mùi hành ngò thơm thơm, mùi tiêu hăng hăng, mùi rượu đế Gò đen phảng phất, khói thuốc lá nồng nồng. Tất cả các mùi ấy, cùng hơi người, cùng các âm thanh, cười nói … tràn ngập cái lán che tạm bên bờ ruộng. Ly rượu chuyền tay. Chén cháo xì sụp. Bao mệt nhọc bỏ lại bên ngoài. Bao giận hờn trôi đi qua từng chung nhỏ rượu “cưa hai”. Tình đồng đội tràn ngập. Đôi bàn tay to bè của anh thợ đường dây buổi sáng cầm kềm búa, buổi tối búng ghi- ta cũng đâu thua gì nghệ sỹ. Một cậu cất tiếng ca bài “ 5 anh em trên môt chiếc xe tăng”. Cậu kế bên vỗ tay bắt nhịp rồi hát theo. Cậu nữa.. cậu nữa… rồi tất cả cùng hòa nhịp. Tiếng hát vọng ra cánh đồng. Bay lên tít đỉnh trụ 500 kV mới dựng hồi chiều. Mấy con chim đậu trên xà giựt mình nghiêng ngó. Anh ngồi dựa lưng vào thùng bao bì đựng sứ và nghe.
Cái dáng đậm đậm của anh Đội trưởng luôn làm anh an tâm. Cái giọng ồm ồm luôn quát các cậu lề mề, làm sai. Mấy cậu trẻ thường đùa với nhau anh đứng dưới chân trụ mà la lên thì trên cao vẫn nghe không cần bộ đàm. Nhưng anh chính là người đem sự trưởng thành đến cho đám thợ mới. Những lần anh dạy, những lần quát mắng kèm theo một câu " an toàn là trên hết", mấy cậu nhỏ rụt cổ, le lưỡi. Anh xử lý các tình huống bất thường. Anh hướng dẫn các công việc kỹ thuật lẫn các công việc giao tế với dân, với chính quyền địa phương. Những trận tranh cãi nảy lửa kèm theo sự bứt rứt kéo dài. Những lần anh lài nhài một chuyện nào đó từ sáng đến chiều (lâu lâu còn … đem ra nói lại) Tất cả những việc đó như mưa dầm thấm lâu. Mọi người từ từ cũng ngộ ra. Anh là người ruột để ngoài da.
Có những chiều đông mới bốn giờ mà dây dẫn vượt sông đã rung rung. Gió thổi. Những cơn gió lành lạnh ngoài đồng trống cứ kéo qua, lòn lại liên hồi làm thời tiết se lạnh hơn. Năm nay gió mùa đông có vẻ đến sớm hơn và lạnh hơn mọi năm. Đông về, mọi người lại chuẩn bị cho giáng sinh, rồi cả năm mới và biết bao dự định cho tương lai... Trước khi leo xuống nhìn qua nhà thờ nhỏ ở xóm nghèo ven sông bên kia đã trang trí đèn, cờ, sao… xanh đỏ, đã gần đến Tết rồi mà! Mong làm sao những trái tim nóng ấm luôn sục sôi bầu nhiệt huyết để hoàn thành hết các công việc trong năm.
Mùa Xuân này lại trởi ren rét buổi sáng. Khuya, tiết trời lành lạnh qua nhanh. Tối hôm trước, người ta lựa những chiếc áo len, áo gió… đẹp nằm ẹp trong tủ cả năm. Những chiếc khăn choàng cổ điệu đà tạo dáng nhiều hơn là giữ ấm. Sáng hôm sau để đường phố rực rỡ đủ màu, đủ kiều. Anh tự nhủ : dù gì sáng nay cũng phải kiểm tra anh em đủ ấm mới cho leo cao. Buổi sớm, co ro trong quán cóc, ngồi chồm hổm rút hai chân ép sát ngực, gác cằm lên đầu gối – kiểu nước lụt. Hai bàn tay bao quanh ly cà phê nóng hổi nhìn cộ vi vu trên phố, ngắm mấy chiếc lá vàng trên đất lăn theo gió ở vỉa hè. Chờ xe đến. Đủ vật tư. Đủ dụng cụ an toàn. Lặng lẽ đi trong cơn gió mùa đông. Đèn Hội Hoa Xuân tối nay sẽ sáng hơn. Các mái nhà sẽ ấm áp hơn. Anh và đồng đội quyết tâm như vậy!
Võ Tấn Cường