Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Tản mạn mùa Đông phương nam

0 trả lời, 82 lượt xem — Trang 1 / 1
Sáng đi ca sớm. Chạy xe ra tới quán cà phê cóc đầu hẻm, cơn gió nấp ở đâu đó trên mấy tầng lầu cao, ùa xuống phả vào mặt mũi hơi lạnh khô khốc. Mùa lạnh đã về phương nam. Cái lạnh ở Sài Gòn không căm căm như muốn cắm vào da thịt người ta mà hơi se se, luồn vào cổ áo, tay áo làm sống lưng rờn rợn, tay chân nổi gai ốc. Nghe nói ngoài Bắc còn lạnh hơn nhiều. Thương ghê! Chạy xe qua cầu Phú Long mới. Đến vạch sơn vàng chia ranh giới Sài Gòn và Bình Dương ở giữa cầu tôi dừng xe lại một tẹo, ngắm sương mù quẩn quanh đám lá dừa nước ven sông. Lạnh vậy mà cũng có người ra quăng chài kiếm cá!
Mùa lạnh đến, đất trời phương nam se mình chuẩn bị thay áo mới, cánh áo mùa xuân, trời lành lạnh làm người ta thu mình hoài niệm những gì đã làm trong năm qua. Người ta làm việc miệt mài trong văn phòng, ngoài công trường, dưới hầm sâu, trên tầng cao… có cái gì đó như hối hả, thúc giục trong từng nhịp thở, trong mỗi bước chân đi. Đôi tay to thô cầm chắc cờ lê, mỏ lết ; đôi mắt sau cặp kính nheo nheo dán vào màn hình vi tính … người ngoài công trường dùng tay áo lau mồ hôi trán, kẻ ở trong phòng máy dùng khăn ướt lau mắt nóng mờ, mọi người như quên gió mùa lạnh tràn về, để khi chợt nhận ra sự hiện diện của nó người ta cảm giác cần một thứ gì đó ấm áp như ánh nắng xuân vậy!
Mùa lạnh đến. Tôi đã từng leo lên xà cao chót vót, ngó xuống những cành lá run rấy trước gió đông. Giờ đây, tôi và đồng đội nào có thời gian để quay đầu nhìn lại những mùa Đông xưa cũ. Những đường dây kéo qua, những trạm điện đã khai sinh. Ánh sáng từ Lạng Sơn theo chân chúng tôi đã rọi đến Mũi Cà Mau. Niềm tự hào qua ánh mắt của những chàng thợ điện trẻ măng. Họ được trang bị kiến thức, công nghệ để cống hiến nhiệt huyết tuổi xuân cho đất nước. Thời gian vẫn trôi. Cuộc đời vẫn trôi. Và dòng điện được chúng tôi nâng niu cũng vội vã trôi đi đến những nơi cần thiết, chưa có… dựng xây đất nước. Đôi giày bảo hộ dính đất bùn miền tây đôi khi lang thang trên đồi núi cao nguyên để giúp đỡ bạn bè. Gió lạnh lướt qua những khu vườn hoa cao nguyên trở mình đón xuân, lướt qua những thị xã, thành phố dồng bằng… làm bao con đường ngập tràn lá vàng rơi...
Chúng ta có bốn mùa để yêu. Nàng Xuân với ánh nắng ấm áp, cảnh sắc rực rỡ bởi trăm hoa đua nở. Chàng Hạ với cái nóng thiêu đốt cháy da người và màu đỏ rực của hoa phượng.  Nàng Thu với gió mát mẻ, mưa nhiều, cay cay trong mắt làn khói lam chiều. Và nhiều người lại thích Bác Đông. Đôi khi đi tuần tra trong sân trạm nghe gió đông khuya lạnh lẽo, chợt cảm thấy mình thật nhỏ bé. Mùa lạnh, ngồi bên quán cóc, để ly cà phê nóng bốc khói giữa hai bàn tay, uống từng ngụm, nhìn xe cộ chạy ngang đường sao thấy thành phố thật gần gũi thật thân thương. Mùa Đông, chợt thấy thương ông ngoại lụm cụm dưới cái lạnh không chịu ở nhà vẫn đi thăm đồng. Mùa lạnh đi ngang shop áo cưới thấy chợt như ấm hơn khi người ta ướm, thử, chụp hình… đúng là mùa đông không lạnh thật!
Mùa đông phương nam này, chúng tôi lại mặc bộ đồ ka ki, đội nón vàng… đi kiểm tra làm ấm áp những đường dây, để mùa xuân mới theo dây về yên ả, nhẹ nhàng. Mùa lạnh năm nay, đồng đội và tôi lại nắm tay nhau thật chặt, kéo cáp ngầm vượt biển ra đảo xa, để mùa Xuân này hạnh phúc hơn mùa Xuân trước. Mùa Đông phương nam này Đảo xa sẽ không còn cô đơn! 
                                                                  Võ Tấn Cường 
 
Đăng nhập để trả lời
0