Diễn Đàn » Tác giả người Việt

XUÂN TRÊN CAO NGUYÊN

0 trả lời, 94 lượt xem — Trang 1 / 1
Hôm qua Miêng trực đêm. Sáng ra cảm thấy phần vai đau nhức và đỏ ửng. Các anh trong đội nói nó đã bị “ dời leo” phải đi chùa “khoáng” mới hết. Nhìn trời nó thấy buồn buồn. Trực trạm ở  cao nguyên thanh vắng này đôi lúc nó nhớ nhà quay quắt. Lúc này ban ngày ngắn dần và mỗi ngày bầu trời cao dường như xanh hơn. Ngày mai là đưa ông táo rồi mà mọi người vẫn không muốn ra ngoài và không mở cả cửa sổ nữa. Tiếng máy biến áp rì rì, tiếng quạt làm mát ù ù đều đều.
Trên ngọn đồi trước cửa trạm điện có một căn biệt thự. Mỗi sáng khi cánh cửa sổ thông ra ban công mở ra là các anh chàng trong trạm dừng hẳn công việc, nhìn lên trầm trồ. Một cô bé dễ thương đang tập thể dục. Căn nhà bên đó khép kín lắm. Cuộc sống đều đều ít giao tiếp, cả ngày chỉ ru rú trong nhà làm cô bé thấy buồn lắm. Ở cao nguyên này bạn bè chung lớp thì xa. Mặc dù có điện thoại nhưng ít liên lạc với nhau, gặp mặt cả ngày trên trường còn gì để nói đâu. Với lại tính cô không thích ồn ào. Đôi khi ngồi nhìn qua trạm điện đầy thanh niên vui vẻ, sinh hoạt nhộn nhịp cô thích lắm. Và cô cũng để ý anh chàng mập mập, có cái đầu đinh. Sáng nay, cô cảm thấy cần hít không khí trong lành, cần nhìn chân trời với rặng thông xanh nên đã mở cửa sổ.
           Sáng nay, khi đang lặt lá cây mai trước sân cùng mẹ thì cô nghe tiếng chuông cửa. Thoạt tiên cô không để ý . Nhưng khi nghe mẹ reo lên ngạc nhiên thì cô hiểu rằng có một vị khách bất ngờ xuất hiện.
Vừa nghe tiếng chân, đã thấy chú Tài – em ruột của ba, vẫn còn mặc nguyên bộ đồ điện lực màu cam, tiến về phía cô bé đang sáng mắt lên vì vui sướng. Sau lưng ông là anh gì mập mập, đầu đinh mặc nguyên bộ đồ xanh lá mạ theo vào. Bà mẹ nhã nhặn, bước đến chào ông. Trên tay ông lỉnh kỉnh quà. Mùi mồ hôi, mùi bụi đất xộc thẳng vào căn nhà.
           - Tui lên công tác bên trạm điện đối diện, đến xin ở…trọ nhà anh chị vài hôm. Ở chơi với các cháu đến tết tây thì zìa Sài Gòn. Đây là Miêng – Kỹ sư bên trạm điện. Tuổi Thìn, con rồng Sài Gòn bay ra đây làm việc. Chị tuổi tí, cháu tuổi thân tết nay nhờ cháu Miêng đây xông nhà là hết xãy. Tam hạp. Cả năm phước lộc đầy nhà. Nào chú cháu mình cùng gia đình lặt lá cho xong cây mai này đi còn ăn cơm.
            Quả là một món quà bất ngờ hết ý! Cô bé ít tiếp xúc người lạ nên bẻn lẻn. Còn Miêng là người miền tây xởi lởi, chưa được ăn tết cao nguyên lần nào, vào nhà người cao nguyên ít nói nên cứ lóng nga, lóng ngóng. Cô bé không thể tưởng tượng ra một cái gì cụ thể, nhưng việc khách đến cũng đủ báo trước những điều thú vị.
            Món quà của ông tài dành cho cô bé là cuốn “Harry Potter và bảo bối tử thần “ được đóng bìa, gáy mạ vàng. Món quà mà Miêng cầm trên tay là hăm hai ống trúc nhỏ buộc lại khéo léo nhìn giống một cây đàn tơ-rưng. Miêng giải thích cho cô bé hiểu rằng mỗi ống trúc là một thành viên bên trạm điện. Anh em ai cũng muốn cô bé vui vẻ trong ngày xuân về.
- Em hãy rút tờ giấy cuộn tròn ở ống trúc dưới cùng đi. - Miêng nói.
            Cô làm theo và thấy ảnh một ngôi nhà thật đẹp giữa rừng hoa in trên giấy mỏng.
- Ôi đẹp quá! - Cô reo lên. - Cứ như là mấy căn nhà trên núi vậy.
- Còn ống nào của anh? – Cô bé hỏi Miêng.
- Ống số 9. Nhưng đến mười hai giờ giao thừa em hãy xem – Miêng đáp.Và mấy người cùng nhau chuyện trò vui vẻ.
            Buổi chiều, chú Tài nói nhiều về Tết, về ý nghĩa của ngày lễ này và những câu chuyện cảm động trong những ngày đầu năm. Ông cũng nói về những món quà mà mọi người bí mật chuẩn bị cho người mình yêu, những tấm ảnh, những hình vẽ, những chiếc bưu thiếp mà người ta gửi cho người thân ở xa ... cầu cho nhau sức khỏe, an lành, phát đạt.
Cô bé chạy xe vào thị xã. Thị xã có vẻ bớt buồn hơn thường ngày, đông người hơn so với mọi khi. Người tấp nập trên vỉa hè và trong các cửa hàng.
           Cô mua chỉ len xanh lá mạ và len trắng, cô định đan một chiếc khăn quàng. Lòng cô tràn ngập niềm hồi hộp vì không biết người ta sẽ nhận quà mình với tâm trạng như thế nào. Cảm xúc đó tựa như một tia nắng giữa những ngày mưa lạnh lẽo, ảm đạm. Và chúng tựa như vì sao bé nhỏ, như những bông kim tuyến lấp lánh và ánh đèn đang phát ra lung linh trong các hang đá
            Hôm sau cô bé dậy trễ vì thức nguyên đêm để đan cho xong chiếc khăn.Chú Tài đã đi qua trạm điện. Cô phải tự mình sang đó thôi. May quá, chú Tài đang ngồi ở phòng bảo vệ. Đưa vội cho chú. Lí nhí trong miệng là gởi anh…Miêng đầu đinh xong là cô ù té chạy về nhà. Sau lưng cô là tràng cười ha hả của ông chú
Không khí Tết đã tràn ngập khắp nhà. Trước sân là những hủ củ cải ngâm nước mắm, hủ kiệu, hủ củ hành đang phơi nắng. Những bông hoa kim tuyến, những ngôi sao, những bóng thủy tinh nhiều màu, được trang hoàng ở phòng khách. Nhất là trước bàn thờ gia tiên. Tất cả sáng lóng lánh dưới ánh lửa chập chờn của những cây nến. Và cả hương thơm nữa!  
- Bao giờ thì con có thể xem quà, hả chú Tài ? – Cô bé hỏi.
- Khi nào chúng ta đi hái lộc về . Chắc chắn là sau 12 giờ khuya con gái à!
            Cô rất muốn biết trên tờ giấy của anh chàng đầu đinh có gì nên cô nao nao và hồi hộp quá.
            Đi bộ dọc theo triền dốc cô thật ngạc nhiên khi thấy anh chàng đầu đinh thật … đẹp trai với chiếc áo sơ mi màu xanh ô liu. Trên cố là chiếc khăn choàng sọc trắng xanh của cô. Anh chàng cũng biết ăn mặc gớm. Cả hai nói đủ chuyện trên đời. Khi làn gió xuân nhè nhẹ lan man qua tóc. Cô cảm thấy một bàn tay thô ráp, nóng ấm cầm nhẹ tay mình. Đây quả là những phút giây bỡ ngỡ với cô. Trên đường về cô lặng im, nhưng vẫn để bàn tay thanh mảnh nhỏ nhắn của mình trong bàn tay kia. Niềm hạnh phúc chợt đến bất ngờ làm cô nghẹn ngào.
Đến sáng mồng một cô mới đến cây mai khẽ rút tấm giấy số 9. Hình hai đóa hồng nhung mượt mà, lặng lẽ nhẹ nhàng hiện ra. Bất chợt cô hôn khẽ vào tấm hình. Xuân đang đến. Hôm nay chắc con rồng miền tây lên xông đất nhà mình đây.
Cô bé chợt nhớ về những bông hoa mimôsa nhỏ nở li ti trên núi. Cô bé lại nghĩ đến đám hoa hướng dương mọc dưới bóng của cây trụ điện cao thế mà cô thấy hồi sáng hôm qua. Cây trụ vươn tay ra sừng sững, sừng sững như muốn che chở các khóm hoa và làm một khuôn nhạc cho nghìn cánh én đang về.
 
                                                                         
                                                                   Võ Tấn Cường
 
Đăng nhập để trả lời
0