Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Tống Tữu Đơn Hùng Tín

7 trả lời, 33 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2020 10:56:53 bởi Ct.Ly>
Tuồng hát Cải lương
Tống Tữu Đơn Hùng Tín
Diển theo truyện ‘‘ Thuyết – Đường’’
(Từ lúc hai vợ chồng Đơn Hùng Tín từ biệt nhau cho đến lúc La Thành bắt ngủ Phan Vương)
Tác giả : Lưu Quan Mùi
Chủ bổn : Phạm Đình Khương
Bản scan Tusachtiengviet.com
 
 
   *   *  *
 
Kéo màn
CA MEDELON
Diển tuồng này bay,
Xin quan cả quy viên đến xem.
Giúp người đồng bang,
Cho nên gánh bá niên trường khang.
Thì lòng đồng bang,
Ơn kính chút qui quan thời sanh.
Ơn chiếu cố, Đêm gương thanh đến xem thứ tuồng,
Sẳng lúc chơi trăng thừa nhàn bước luôn,
Trước mua chút vui sau là tiêu khiển,
Tiếng sáo hơi ca dọng đờn êm tai,
Chúng tôi sắp ra lốp lang rập ràng,
Quí quan đến xem thì tàng,
Bổn ban chẳng dám khoe khoan,
Ráng sức chí công diễn ra thứ tuồng nầy đây,
Hùng Tín tống tữu
Thứ tuồng bi hiệp oan ly,
Nào nài công chi,
Vì tôi lựa thôi kép hay,
Bên đào thì cũng,
Lựa thiệt ròng cả dọng thanh thao,
Nhưng vậy mà lòng còn e sơ sót,
Ơn chiếu cố,
Khán quan còn sai sót chỉ cho,
Thì lòng đồng bang,
Thì đây nguyện ra sức lo,
Tiềm nhiều lốp hiến cùng chư vị xem chơi,
Ơn đồng bang, nguyện cầu cho, vị khán quan, đặng nam san,
 
* * *
 
MÀN THỨ NHỨT
(KÉO MÀN DỌN CÁI ĐỀN VUA),
 
VƯƠNG THẾ SUNG nói : Từ thập bát phan vương khởi loạn, nơi Lạc Thành chiếm cứ xưng vương, đã mấy phen đại bại, nhắm trong thành hết tướng đại tài, Lạc Dương phải có ngày lâm hại.
QUÂN báo : Dạ, dạ
VƯƠNG THẾ SUNG : Chi ?
QUÂN nói : Dạ, quan Thống sự trở loéng đầu giặc, Thài tử Ngao Ngư tử tại chiến trường, nơi vòng binh tôi thấy đã tường, nên phải báo lại minh chủ,
THẾ SUNG nói : Lui, trời đã hại mạng ta rồi ! Chiến tướng đã phản lòng đầu giặc, còn Ngao Ngư tử tại sa tràng, ắt Lạc Dương ta khó ngồi an, ta quyết một cùng Đường đồng sống thác,
(Lúc nầy Hùng Tín ở ngoài nghe bước vô nói)
HÙNG TÍN nói : Dạ, Thần Hùng Tín ứng hầu, vấn Vương huynh hà sự ?
THẾ SUNG nói : Có vậy Phò mã thượng tạ.
HÙNG TÍN nói ; Dạ, bẩm Vương huynh, việc cơ binh lẽ thường thắng bại, sao Vương huynh có ý nhượng tài : Bẩm Vương huynh, tôi nói thiệt : tôi còn đây gươm báu rạch sang hà, thệ một mất một còn cùng Đường tặc, dạ, bẩm Vương huynh như em đây,
 
CA KIÊM TIỀN
Rạch đất chia với Lý thế Dân,
Dầu sống thác em đâu có cần,
Em làm điệu vi thần tận trung,
Tả đục hữu xông,
Hể chúa có lòng,
Thì tôi hết dạ,
Thác bao nài,
Thái bình đã chia đồng sống nhau,
Nầy vạt thành nghiên,
Phải đem thân đở trong cơn ngặt,
Đặng lâm đền nợ nước ơn vua ?
Bớ Đường đồng tao quyết một trận hơn thua,
PHẾ SUNG ca : Phò mã đừng quyết chiến tranh đua,
Việc binh cơ coi chừng thắng bại,
Chẩm hưởn chờ binh của ta cứu viện,
Ra binh chẳng muộn.
THẾ SUNG nói : Phò mã ôi : Binh Đường tặc binh rồng tướng hổ, còn binh ta tướng quả binh cô, vậy thì phế Lương Đinh về chốn Lạc Dương, ở chắc khó đương cùng Đường tặc.
HÙNG TÍN nói : Bẩm lịnh Vương huynh, Vương huynh nói như vậy chẳng sai rồi, hể giặc đến dùng binh đón giặc, nước tràng dùng đất đấp ngăn, bẩm lịnh Vương huynh, em mới nhớ lại rồi.
THẾ SUNG nói : Phò mã ôi ! Chẳng hay phò mã nhớ đều chi, mau khá tỏ ta tường minh bạch.
ĐẬU KIẾN ĐƯỚC nói : Dạ, chẳng hay phò mã nhớ đều chi vậy ?
CAO ĐÀM THANH nói : Dạ, xin phò mã phân trần,,
MẠNH HẢI CÔNG nói : Cho cô gia tường với,
CHÂU XÁNG nói : Dạ, Phò mã nhớ đây chắc có anh hùng còn ẩn sơn trung, hể ngay vua giúp nước đến cùngn đường sống thác há đi sờn dạ,
HÙNG TÍN nói : Dạ, bẩm lịnh Vương huynh, em mới nhớ lại, có một chỗ cứu binh, nếu đặng vậy thiên tùng nhơn nguyện,
THẾ SUNG nói : Chẳng hay chỗ nào đó phò mã ?
HÙNG TÍN nói : Dạ, nơi Hồng Đào San có ba người, vốn anh em bạn thiết với tôi, một người tên là Hầu Quang Đạt, một người tên là Tiết vạng Triệc, một người tên là Tiết Vạng Xuân, nếu đặng ba người ấy đem binh đến giúp có lo chi vạt ngả thành nghiêng, đuổ binh giặc dường trong nháy mắt.
THẾ SUNG nói : Từ hướng phủ vây đều binh giặc, biết lấy ai cứu viện Đào San ?
HÙNG TÍN nói : Dạ, Vương huynh tua bảo trọng mình vàng, tôi sẽ khiến Đơn An cầu cứu, quân, mi khá tua vưng lịnh, hậu dinh kiếu Đơn An.
QUÂN nói : Dạ, phụng mạng.
HÙNG TÍN nói : Quân, Bút chỉ.
ĐƠN AN nói : Đại thần Đơn gia yết kiến bệ tiền, chúc Lạc Vương vạn tuế !
HÙNG TÍN nói : Nầy Đơn An! Mi đạo làm thần tử, một bữa hưởng lộc ơn vua, mi khá tua lên núi Đào Sơn, cầu tam vị Lạc Thành cứu cấp, giải cứu binh dường hạng trông vào, bứt thơ khá dình tâm cẩn thận,
THẾ SUNG nói : Nầy, Đơn An ! Mi khá tận tâm cùng chúa, đặng cứu binh ta sẽ gia phong.
ĐƠN AN nói : Dạ, một bữa chịu ơn vua, ngàn năm lo giúp nước
 
CA HÀNH VÂN
 
ĐƠN AN ca : Cúi lạy giả từ,
HÙNG TÍN ca : Cam nghĩa của người
Vi thần tận trung.
THẾ SUNG ca : Đào San mi tới,
Đó khá cẩn tâm.
ĐẬU KIẾN ĐƯỚC ca : Hoan phòng binh giặc,
Điệu làm thần tử
CAO ĐÀM THANH ca : Sống tận trung thác cũng bia danh ? Vậy mới là đúng trượng phu tùng.
CHÂU XÁNG ca : Một ngày hưởng lộc,
Muôn thuở còn ghi.
Thần tử trọn nghi,
Đào Sơn trực chỉ.
Cậy hùng anh cho nghi,
HÙNG TÍN ca : Vậy mới đáng,
Đúng bực tu mi,
 
ĐƠN AN ca : Thác chẳng sá gì,
Miễn đền ơn chúa tròn thì thôi,
Mặc giả từ chúa an chốn Lạc Dương,
Đào Sơn tôi trổi bước,
SÁU NGƯỜI ca chung : Cầu cho viễn lộ bình an,
                            (Bỏ Décors xuống)
ĐƠN CA nói : Vả đây đến Đào Sơn, đường hiểm nguy mấy dậm sơn xuyên, đạo thần tử há nài lao khổ, như ta, sống trăm ngày mang ơn chúa, thác ngàn thuở trả nghĩa tôi. Âu là ! Chốn Đào San chỉ dậm đề vời, trao thơ cầu chư vị đầu lãnh.
 
CA MẨU TẦM TỬ
 
Kiếu thiên thương, cứu chúa Lạc Vương,
Còn tôi diển lộ nan đường.
Dẫu có lâm trong vòng binh tướng
Đánh liều sống thác với Đường Vương,
Dẫu thọ tai ương,
Ta thác rồi cũng theo chúa Lạc Vương,
Há vì nài an tiếc nầm sương
Ta mau chỉ dậm sơn trường,
Cứu tin cầu may có sống.
GIẢO KIM nói : Vưng quân sư lời dạy, đón đây đã nữa ngày, cớ sao chẳng thấy ai, trong bụng lại khiến thêm kiến cắn, nghe đồn yêu dịch lun lăng, sao chẳng hút đít thằng mũi trâu cho rảnh, tại ta làm mặt bảnh, nó hại bỏ ghét chơi, đợi nữa ngày đợi đã mỏi hơi, về cho rảnh sức nào mà đợi.
(Kế Đơn An ra gặp Giảo Kim)
ĐƠN AN nói : Dạ, tôi chào Trình lão gia,
GIẢO KIM nói : Ủa, Đơn An, mi có phải vưng lịnh thằng mặt xanh là Đơn nhị ca ta mà di8 viện binh chăng, này ta nói cho mi biết :
 
CA BÀI TIỀU
GIẢO KIM ca : Ta vưng lịnh chúa đứng đây nữa ngày,
Quân sư ta bão giết mi nơi nầy
Song vì là quen chẳng nở giết mi
Hãy xử lấy đi,
Vì ta vưng mạng chúa ta lời dạy,
Song gì biết nhau bao dễ xuống tay.
* * *
CA BÀI TIỀU
 
ĐƠN AN ca : Cúi xin trên có chút ơn thương cùng
Nhiêu dung cho kẻ lúc đương tai nàn,
Tôi nguyền nam mô hai chữ A -Di
Bồ tác Thích Ca
 
GIẢO KIM ca : Nếu ta dung đặng mi còn tánh mạng
Ắt là đầu ta với cổ phải xa
Còn chi là ta ?
ĐƠN AN nói : Nói vậy Trình lão gia không thể nào tha tôi đặng hay sao? Trời đất ôi ! Ngày nay là ngày mạng tôi vĩ tiệc, chúa công ôi ! Tôi cũng tưởng lâm đền nợ nước, ta-5n kỳ trung khả báo ân vương, đến ngày nay dương cảnh đã chia đường, Lạc Dương chắt gian san hưu hỉ.
GIẢO KIM nói : Nầy Đơn An, ta thấy ngươi ta cũng thương, nếu ta tha mi thân đặng toàn thân, đầu ta phải bay xa cái cổ.
ĐƠN AN nói : Gươm báu mi là vật quí, mi đưa giùm ta về cỏi âm ti, Chúa công ôi ! Tôi thát đây là trọn đạo vi thần, e chúa Lạc Thành thọ khổ
(Tới đây Đơn An tự vận)
GIẢO KIM nói : Vậy mới đáng danh biêu thiên cổ, mặt anh hùng nên để miếu đường. Quân, khá đem thây dập lại bên đường, rồi ta sẽ hồi binh phục lịnh.
THÚC BẢO nói : Như tôi, vưng lịnh quân sư chỉ giáo đến Hồng đào sẽ khán mật thơ, như ta, giết muôn binh chém tướng dưới cờ, đạo thần tử xông tên há sợ, nhứt nhơn nhứt mã xông thành, thành lở, cầm muôn binh thao lược thiên cơ, âu là ; dục hô lôi trực chỉ Đào Sơn, khán thơ sẽ kiến cơ nhi tát
 
CA LONG HỔ HỘI
THÚC BẢO ca : Đạo vi thần,
Tận kỳ trung,
Báo quân ân,
Há tiếc công, lịnh vua ra,
Quân sư dặng
Lên động Đào Sơn,
Để đến nơi mới đặng khai thơ,
Sẽ coi thơ kiến cơ như hành,
Vụt hô lôi,
Đến Đào Sơn mặc ta tung hoành
NÓI : Quân, tấn binh.
ĐƠN CA nói : Vả đây đến Đào Sơn, đường hiểm nguy mấy dậm sơn xuyên, đạo thần tử há nài lao khổ, như ta, sống trăm ngày mang ơn chúa, thác ngàn thuở trả nghĩa tôi. Âu là ! Chốn Đào San chỉ dậm đề vời, trao thơ cầu chư vị đầu lãnh.
 
CA MẨU TẦM TỬ
 
Kiếu thiên thương, cứu chúa Lạc Vương,
Còn tôi diển lộ nan đường.
Dẫu có lâm trong vòng binh tướng
Đánh liều sống thác với Đường Vương,
Dẫu thọ tai ương,
Ta thác rồi cũng theo chúa Lạc Vương,
Há vì nài an tiếc nầm sương
Ta mau chỉ dậm sơn trường,
Cứu tin cầu may có sống.
GIẢO KIM nói : Vưng quân sư lời dạy, đón đây đã nữa ngày, cớ sao chẳng thấy ai, trong bụng lại khiến thêm kiến cắn, nghe đồn yêu dịch lun lăng, sao chẳng hút đít thằng mũi trâu cho rảnh, tại ta làm mặt bảnh, nó hại bỏ ghét chơi, đợi nữa ngày đợi đã mỏi hơi, về cho rảnh sức nào mà đợi.
(Kế Đơn An ra gặp Giảo Kim)
ĐƠN AN nói : Dạ, tôi chào Trình lão gia,
GIẢO KIM nói : Ủa, Đơn An, mi có phải vưng lịnh thằng mặt xanh là Đơn nhị ca ta mà di8 viện binh chăng, này ta nói cho mi biết :
 
CA BÀI TIỀU
GIẢO KIM ca : Ta vưng lịnh chúa đứng đây nữa ngày,
Quân sư ta bão giết mi nơi nầy
Song vì là quen chẳng nở giết mi
Hãy xử lấy đi,
Vì ta vưng mạng chúa ta lời dạy,
Song gì biết nhau bao dễ xuống tay.
* * *
CA BÀI TIỀU
 
ĐƠN AN ca : Cúi xin trên có chút ơn thương cùng
Nhiêu dung cho kẻ lúc đương tai nàn,
Tôi nguyền nam mô hai chữ A -Di
Bồ tác Thích Ca
 
GIẢO KIM ca : Nếu ta dung đặng mi còn tánh mạng
Ắt là đầu ta với cổ phải xa
Còn chi là ta ?
ĐƠN AN nói : Nói vậy Trình lão gia không thể nào tha tôi đặng hay sao? Trời đất ôi ! Ngày nay là ngày mạng tôi vĩ tiệc, chúa công ôi ! Tôi cũng tưởng lâm đền nợ nước, ta-5n kỳ trung khả báo ân vương, đến ngày nay dương cảnh đã chia đường, Lạc Dương chắt gian san hưu hỉ.
GIẢO KIM nói : Nầy Đơn An, ta thấy ngươi ta cũng thương, nếu ta tha mi thân đặng toàn thân, đầu ta phải bay xa cái cổ.
ĐƠN AN nói : Gươm báu mi là vật quí, mi đưa giùm ta về cỏi âm ti, Chúa công ôi ! Tôi thát đây là trọn đạo vi thần, e chúa Lạc Thành thọ khổ
(Tới đây Đơn An tự vận)
GIẢO KIM nói : Vậy mới đáng danh biêu thiên cổ, mặt anh hùng nên để miếu đường. Quân, khá đem thây dập lại bên đường, rồi ta sẽ hồi binh phục lịnh.
THÚC BẢO nói : Như tôi, vưng lịnh quân sư chỉ giáo đến Hồng đào sẽ khán mật thơ, như ta, giết muôn binh chém tướng dưới cờ, đạo thần tử xông tên há sợ, nhứt nhơn nhứt mã xông thành, thành lở, cầm muôn binh thao lược thiên cơ, âu là ; dục hô lôi trực chỉ Đào Sơn, khán thơ sẽ kiến cơ nhi tát
 
CA LONG HỔ HỘI
THÚC BẢO ca : Đạo vi thần,
Tận kỳ trung,
Báo quân ân,
Há tiếc công, lịnh vua ra,
Quân sư dặng
Lên động Đào Sơn,
Để đến nơi mới đặng khai thơ,
Sẽ coi thơ kiến cơ như hành,
Vụt hô lôi,
Đến Đào Sơn mặc ta tung hoành
NÓI : Quân, tấn binh.
 
Trang 7
 
 
 
 
(Tới đây kéo Décors lên cũng còn đền vua đó nữa)
 
THẾ SUNG nói : Từ Đơn An vưng ngả lịnh tràng, viện binh cứu đặng kho-ng chưa hảng, nơi Lạc Thành dạ trẫm chẳng an, chắc là có quan binh ngăn cảng, cội rể đục trong chưa hảng, ba trăng chẳng trướng tiền nhục mạng,
QUÂN BÁO nói : Dạ, dạ ,,,
SÁU NGƯỜI nói : Chi ?
QUÂN nói : Dạ, chúng tôi thám mã, xem thấy rõ ràng, thấy Đơn An tử tại sa tràng, nên tôi phải vể đây bẩm bạch,
SÁU NGƯỜI nói : Lui
HÙNG TÍN nói : Cha chả ! Đường đồng dám chơn vi đại đởm, dám đón đường tận sát Đơn An, dạ bẫm Vương Huynh, khá cho em trở lại Lạc Thành, ngày mai sẽ bệ tiền phục mạng.
THẾ SUNG nói : Phò mã ôi ! Chiến tướng phản lòng theo giặc, nơi Lạc Thành phò mã tận trung, khá thủ tâm phò trẫm đến cùng, sớm xuất mã tối hồi đơn diện, nghe phò mã, phò mã ôi !
 
CA XUÂN NỮ
 
THẾ SUNG ca : Trẫm xem, cái cơ đồ nó tồi rồi đây,
Ắt là khó ở nơi nầy,
Nên ta dạ lo hằng ngày,
Nầy ta tợ chỉ rối rấm lòng,
Thế lực cùng vô thế khả thi.
HÙNG TÍN ca : Đạo vi thần sanh ký tử qui
Đấng râu mày ơn chúa lúc nguy,
Dầu cho vạt đổ thành nghiêng,
Vững tợ trợ nhứt trụ kinh thiên,
Minh đạo làm anh tuấn,
Chúa lâm nàn tôi há điềm nhiên,
Dầu cho thác xuống cữu tuyền,
Thân đở vạt miếu đường cho yên.
Dẫu cho âm cảnh đôi miền,
Nhắm mắt đành gian sang hưu nhiên,
 
HẠ MÀN

 
 




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2020 12:21:22 bởi Ct.Ly>
MÀN THỨ NHÌ

DỌN NHÀ GIÀU CHO CHÂU – XÁNG


CHÂU XÁNG nói : Thập bát phản vương từ khởi loạn, một mình ta một cỏi xưng vương, bởi Thế Sung thất thủ binh Đường, mới sai kẻ thơ lại cầu cứu, ta cũng nghĩ tình bằng hữu, mới dấy binh mười vạn phạt người, đã mấy phen đại chiến nan đương, binh thập vạn mất còn có một. Trời ôi ! Trước trướng ngồi sao yên ổn, sau dinh binh giặc đánh dồn, ta muốn hồi binh bế thủ thuyền môn, e Lạc Thành phải Thế Sung thọ khổn. Khó dữ a, ta nghĩ như : Cái thế- Hùng đây vẫn biết bác môn ngũ độn, sáng tạo lại xem khấp càng khôn, cập phi đao chẳng nhượng ông Tôn, còn phép đảo hải đâu nhường Lục Tổn, còn phải bị thác đầu bêu trước ngọ môn, ta tấn thối lưỡng đàng nan vị,
QUÂN báo : Dạ, dạ.
Châu Xáng nói : Chi ?
QUÂN nói : Dạ, tôi xem xa đã kỹ, phò mã nay sang đến trước dinh,
CHÂU XÁNG nói : Lui, nghe quân báo hảng tình, mau xuất dinh tiếp thỉnh.
HÙNG TÍN nói : Nay tôi muốn đến dinh Châu Xáng, đặng đôi lời biện bạch trần tình, cớ sao quân chẳng thấy trước dinh, làm sao có ký ngôn, ngã lịnh.
CHÂU XÁNG nói : Dạ, trước vội mừng phò mã, xin ngài hãy nhập dinh.
HÙNG TÍN nói : Tước Vương có lòng trọng kỉnh, tôi nối gót vào dinh; xin ngài hãy miễn tình, vì tôi ngài phải nhọc lòng nghinh tiếp.
CHÂU XÁNG nói : Dạ, phò mã kim chi ngọc diệp, tôi Vuơng tử xuất thân, đãi nghĩa nhau cực nhọc chẳng cần, có vậy, phò mã tiền dinh nghị luận, mời phò mã thượng tạ. Quân, pha trà, mời phò mã giải lao, Hữu hà sự xin phân tôi hãng.
HÙNG TÍN nói : Dạ, bẩm Đại Vương, tôi có nghe Đại Vương có một người con nuôi tên là Ngũ Đăng, sức mạnh muôn người nan địch, tài hay chiến tướng khó bì, bởi vậy cho nên :

CA XUÂN TÌNH

Nay sẳn lúc đương Đình,
Đương thất thủ cơ binh,
Xin ngài hãy tưởng tình,
Nay tôi vưng lời chúa dạy,
Qua đây cầu tướng chiến tài,
Xong cũng có ơn ngài,
Mới đặng người tài hay,
Nếu nay ơn ngài không rộng,
Chắc khi phải bị Đường đồng,
Mấy vạn binh ròng,
Lạc Dương Thành hết mong,
Khi tiên đế tại tiền,
Quá cập tấu khởi binh,
Ngũ nghuyên soái lâm nàn,
Thành đô binh ròng tha-5p vạn,
Phu nhơn tử tại sa tràng,
Nghuyên nhung liệu khó bảo toàn,
Một ngựa người xông phá trùng vây,
Khi cơn loạn gặp Châu huynh nghĩa trượng,
Vì lúc nguy cấp chờ binh chưa xong,
Tay ông liền bồng công tử tay trao,
Kỳ thác cho ngài,
Phòng hậu kế lai,
Nay cúi xin ơn ngài,
Mờ đức bố tài,
Vì Lạc Dương nay còn thọ hại,
Xin ngài cho Công tử ra tay,
Cứu Lạc Dương cơn nguy cấp,
Thì ơn rất trọng,
Trên lịnh ngài liệu định thể nao ?
CHÂU XÁNG ca : Đâu tôi có hẹp lượng sao,
Xin tỏ âm hao ;
Quả có Ngũ Đăng còn thật hiện tại,
Vì người tuổi hởi xuân xanh,
Song việc chiến chinh,
E thất cơ binh,
Nay Phò mã quyết xin,
Ta biết liệu sao,
Thiệt khó biết bao ?
Vì hồi lúc ngài Ngũ Vương,
Bị thất cơ vong,
Đã tử tại sa     tràng,
Nên nay vốn người còn lại,
Một mình gã Ngũ Đăng,
Kế nghiệp Ngũ gia
E mục tướng xông binh thập vạn,
Có một mai dầu,
Tiệt giòng Ngũ gia,
Phải tại tôi mà,
Thất tín ký ngôn,
Nầy tôi cùng Phò mã tỏ tường,
Xin chớ cảm phiền,
Vì Ngũ Đăng chưa từng tập luyện,
Nay một mình xông giữa vòng binh,
Ắt nan tồn tánh mạng,
E cầm binh loạn,
Chống sao nỗi binh Đường,
Vả chúng ta anh hùng thao lược còn bị,
Đường tướng nó vây thành thay,
Còn nó là đứa thơ hài,
Chưa tường quyết chiến,
Mạnh hổ định quần hồ,
Vốn ta nan đào sanh lộ,
Còn nó tài sức mưu mô,
Tướng quả bình cô,
Phò mã chớ mong.
HÙNG TÍN ca : Nay Tước Vương cạn lời,
Tôi xin kiếu từ,
Lạc Dương thành toan phòng bị dự,
Tôi quyết lòng thiết một kế tư,
Qua đến dinh Đường tặc,
Ta ra tay độc,
Đặng ngã báo quân vương.
CHÂU XÁNG ca : Phò mã mựa rằng ta hẹp lượng,
Về kiếm cứu binh thì xong,
HÙNG TÍN ca : Tôi đâu dám phiền,
Tại lịnh Tước Vương,
Mặt giã từ,
Tôi về chốn Lạc Dương,

(Bỏ Décors xuống ở trong dọn nhà Công Chúa)
ĐƠN HÙNG TÍN nói : Thấy chúa đương hồi nguy biến, chịu ơn vua há dễ điềm nhiên ? Bớ Đường Đồng ! Thù nhà bây liệng thạch bổ thiên, oán nhà gã mạc chi lập địa, vi thần phải xử sao tròn nghĩa, đoạn từ đây tôi chúa phải chia lìa : Chúa công ôi ! Như tôi với chúa công đây : trước trướng thì niềm tôi chúa, sau dinh là nghĩa đệ huynh, nay ngu thần trộm bước Đường dinh, toan thích khách lâm đền nghĩa chúa. Như ta : mạnh dùng sức, yếu ta dùng chước, nơi Lạc Thành thử dạ hiền thê, đạo tam cang, cang nào cũng trượng, quân thần cang, phu thê cũng vi cang, nếu phu nhơn chẳng quyết thân tàn, ta há lại không liều thân thác?

CA KIÊM TIỀN
Đã mấy năm, hưởng lộc chúa công,
Nay nguy khốn bị binh Đường Đồng,
Đi há để kích đồng nằm không,
Đặng đáp ơn xong,
Bớ Đường Đồng,
Ta nói thiệt,
Chớ ỷ mình,
Chiến tướng mạnh binh ròng xăm lăng,
Bờ cõi chúa ta,
Giết mi đi thì ta mới an trong dạ,
Mi sống thời đường dinh đóng mắt ta,
Nhớ thù xưa dường thiết dường tha ?
Nhớ đến cừu mi giết anh ta,
Thiên niên tử oán còn ghi dạ,
Nay lại còn mong tóm thâu thiên hạ,
Thật lòng lang chạ

HẠ MÀN




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2020 21:52:47 bởi Ct.Ly>
MÀN THỨ BA

( Nhà Công Chúa)



CÔNG CHÚA : Vương huynh dục pháo đường tên đạn
NGÂM THI : Một gánh gian san chốn Lạc Thành ;
Nay trời xô đổ thành nghiên vạt,
Binh Đường trăm vạn phủ chung quanh,,
Thiếp tuy phận gái quần thoa thục,
Báo thù ơn chúa dám cầm thương,
Hiềm thay má phấn gìn trong trướng,
Phải không lịnh cấm dám hươi thương,
(Khúc này Hùng Tín đứng ngoài rình nghe)

HÙNG TÍN nói : Cha chả ? Đáng khen cho phu nhơn dữ a, rất đỗi phận quần thoa thục nữ, cũng vì ơn vua lên ngựa cầm thương. Chớ như ta đây; Phận nam tử tung hoành trong bốn bể, chẳng liều thân phơi đống xương tàn, mau vào trong phân tỏ cùng nàng, lễ tiển biệt ngày mai ta trổi gót,
(Hùng Tín bước vô, Công Chúa còn đương ngồi buồn)

HÙNG TÍN nói : Tôi mừng Công Chúa

CÔNG CHÚA nói : Em cũng kính chào Quận cộng, có vậy , Phò mã ngồi, Dạ, Lạc Thành có điều chi nguy biến, tôi xem tướng công khí sắc bất hân hoan, có việc chi phân lại thiếp tường, niềm phu phụ thệ đồng sống thác.

HÙNG TÍN nói : Công chúa ôi ! Không có điều chi hết.

CÔNG CHÚA nói : Phò mã ôi ! Phò mã nói không có điều chi hết sao em


CA LƯU THỦY HÀNH VÂN


      Thiếp nhắm cái dung hình,
      Khí sắc của chàng,
     Sắc diện bất hân hoan,
     Lương đình thiếp đâu hãn,
     Chinh chiến dường bao,
    Tấn thành thối bại ;
     Xin chàng phân tỏ,
     Đó vì vua, đây cũng vì giang san,
    Sống nhờ chàng thác cũng theo chàng,
     HÙNG TÍN ca : Nay lời nàng đã cạn,
     Hết sức hỏi han,
     Qua phân hết cho nàng tận
     Lạc Thành thọ hại,
     Chiến trường đã mạng chung nhiều tay,
     Nên anh phải,
     Nát thân bao nài,
     Anh phen ni ta tài,
     Thích Đường Vương thì xong,
     Kể từ nay phu phụ hết trông,
     Rượu đây một chén ;
     Tống hành dương cảnh chia tay.

CÔNG CHÚA nói : Phò mã ôi ! Thiếp e cho chàng, nhứt mộc nan chi đại hạ, một người khó chống muôn binh, thiếp dám đâu khoe thiếp tài tình, cin cho thiếp Đường Vương tài chiến,

HÙNG TÍN nói : Á thôi nàng đi, phận gái phải gìn câu tiết hạnh, bé trưởng thành bất xuất khuê môn, Cha chả, tài tình chi lên ngựa cầm cương, chá chẳng biết Đường binh lợi hại, nàng giỏi cho bằng nhị phu nhơn của Mạnh Hải, tha-1t cơ binh còn phải làm vợ Quấc Trì, Còn như nàng đây : công thương bát nghệ tài chi, nàng thất thủ cũng như phu nhơn Mạnh Hải, có vậy thì:

CA LƯU THỦY TẨU MÃ

Lời ta khuyên mựa đừng đơn sai,
Vì nay chúa thọ khổ Lạc Dương,
Ta nát thân báo ơn cho tròn,
Người trượng phu,
Phải giữ chữ tam cang ngũ thường,
Và em là điệu cang thường,
Quân thần cang ơn ấy khó lường,
Qua giã từ em;
Chốn Đường dinh qua toan phục thù,

CÔNG CHÚA nói : Phò mã ôi! Phò mã xin dừng bộ, cho thiếp tỏ đôi lời, vã quân vương ơn tợ biển trời, niềm chồng vợ cũng là niềm ân ái, muốn chàng thiếp chung mồ mới phải, thà tử ly sanh biệt ai màng, ly rượu đây tống biệt nghĩa chàng, thiếp mượn lấy gươm vàng xử thiếp.

CA VĂN THIÊN TƯỜNG

Vì chàng ngay chúa, thiếp giữ tiếc trinh cái kiếp phù sinh,
Than ôi chén rượu thiếp tống hành,
Ơn vua nghĩa chúa phần anh,
Phần tiết trinh thiếp giữ mình,
Phần chàng là phận mày râu,
Há chẳng xét câu,
Câu tam cang ngũ luân đạo thường,
Quân thần trượng, phu thê đạo,
Anh ngay tròn thiếp cũng tiết chung,
Nay anh tính liều thân sanh,
Cho tròn cái nghĩa anh,
Rượu một chung tống biệt nhau là ;
Hể ra đền nợ nước,
Làm sao chói rạng ngân hà,
Còn cái phần em đây,
Thề cùng nhau cho trọn nghĩa bố kình,
Với đống xương trinh liệt,
Nơi đây giữa có mặt chàng,
Xử thân mượn lấy gươm vàng,
Thác cho tròn phần em thì xong,

HÙNG TÍN ca : Một gánh giang san nặng hoằnh đôi vai ?
Cho hay tạo hóa định rồi,
Phần em trinh tiết đà xong,
Con ta sát Đường Đồng báo quân vương,

CÔNG CHÚA nói : Phò mã ôi ! Phò mã lòng tự quyết, khiến cho em chi siết nỗi sầu, Phò mã phải biết câu : Phú thọ khương ninh nhơn đồng dục, tử đồng tật bịnh diệc ố đồng, nhưng mà thiếp nghĩ : sống đôi ta đồng hưởng lộc vua, nay có thác cũng chôn một huyệt.

HÙNG TÍN nói : Công chúa đặng như vậy ta đáng khen cho lắm, nhưng mà ta e, gươm xưa Trang Tử vổ bổn ca, có mặt ta nàng nhớ thương ta, lúc vắng mặt cầu thân nơi khác, nhớ gương xưa vợ ông Trang Tử, thề với chồng sống thác chẳng bỏ nhau, sau có anh trò khó giả đau, chả dám dức néo lấy sọ chồng cho người uống. Sau ngài thấy như vậy ngài mới than : Kham quan phù xử thế, hữu như huê khai tạ. Ông nghĩ mà ông buồn cười cho đời, người sống như hình bông nỡ rụng, còn tôi hỏi nàng, nàng vô đạo hay là tri học?

CÔNG CHÚA nói : Dạ, em tri học.

HÙNG TÍN nói : Ờ, nàng tri học, có vậy nghe ta hỏi đây ; Thế tử ngã tấc táng, là chi đó ?

CÔNG CHÚA nói : Dạ, vợ chết thì chồng chôn.

HÙNG TÍN nói : Ờ, ấy là phần ta, còn nữa : Ngã tử thê tấc giá, mới sao đây ?

CÔNG CHÚA nói : Dạ, chồng chết thì vợ ắt lấy chồng.

HÙNG TÍN nói : Quí, hay cho phu nhơn dữ a, sách sử còn ghi để rành rành, mà nàng dám tự vô tự đắc chớ.

CÔNG CHÚA nói : Dạ, song gương sử tuy là nêu để, còn con người dương thế cũng ba đường, chi em tưởng câu ; phu tử thê vô hà việc, chàng thác rồi em cũng liều thân.

HÙNG TÍN nói : Vậy mới là phải đạo cho chớ, nhưng mà ta nghĩ : Ngã nhược tiên tử thời, chồng mà có một mai thác trước vợ đi rồi : Điều bị biệt tán nhơn canh, ruộng ta người khác cày, mả bị tha nhơn khóa, ngựa bị người khác cởi, thê như tha nhơn biến, vợ bị kẻ khác chọc, tử bị tha nhơn mạ, con bị người khác mắng ; Ấy có phải trái đạo chồng lại lỗi đạo hằng, cái đó là cái gương xưa, còn nàng, xử sao tròn giữa đây trần thiết?

CA XUÂN PHONG


Gương trước rồi, gương nàng xử sao,
Đừng mong tính lên ngựa cầm cương
Miễn cho nàng xử trọn tào khương ;
Dầu ta có tử tại Đường dinh,
Ta cũng toan báo đền ơn chúa,
Ngọn gươm linh ta trao cho nàng,
Nàng xử xong cái phận của nàng,
Chớ để cho lúc khổn binh Đàng,
Chi bằng trước mình liệu cho an,

CÔNG CHÚA nói : Nói vậy phò mã không tin tôi, có vậy phò mã hãy coi tôi :

CA VĂN THIÊN TƯỜNG

Gươm linh dậy em thề với chàng,
Cho trọn nghĩa tào khang,
Vương huynh ôi anh đâu có tàng,
Em xử trọn cái tam cang,
Em cũng vì cái giang san,
Một lạy này cho phu lang,
Kể từ nầy chia lìa đôi phận
Há nào di thang,
Thiếp cầu phu lang qua chốn binh Đàng,
Báo thù cho nghĩa chúa,
Anh toan thích khách Đường Đồng,
Em thác rồi đây,
Linh hồn em phưởng phất bên dinh Đường,
Toan giúp sức,
May anh có giết đặng Đường Đồng,
Nhờ ơn đức trời,
Thì Lạc Thành ta ngồi an,
Rủi có xa cơ lâm vào vòng Đường binh,
Gió linh một trận phong đình,
Giúp nhau trong lúc vòng binh,
Mượn gươm vàng gời thân,

HÙNG TÍN nói : Kham ta hồ hiền phụ, đà vĩnh biệt mạng chung.

CA TỨ ĐẠI (lớp xang dài)

Đôi ta vĩnh biệt ngàn thu,
Từ đây đà sâm thương hai ngã,
Còn anh thì cừu xưa chưa trả,
Khá khen đáng bực hồng xa phụ tùng,
Còn anh chi chí há đánh không vẩy vùng,
Hễ gái biết tứ đức tam tùng,
Phần trai ngay chúa đến cùng,
Nơi dinh Đường ta rủi dung,
Quân nghe tràng khá nghe ông,
Mau đem thây chôn nơi dinh hậu,
Này bớ Đường Đồng,
Ta thế sống thác với mi,
Ta thù mi đầu chẳng đội trời chung.

HÙNG TÍN nói : Hiền thê đã liều mình trọn tiết, còn phần ta thù trả chưa xong, bớ nầy bữu kiếm, sống nhờ mi thác cũng nhờ mi, ráng hết sức giúp ta một trận

CA MẪU TẦM TỬ


Xách báu đao xông phá Đường dinh,
Dầu sanh tử để ta một mình,
Há đi lui cái đường kiêm khích,
Làm sao khuấy vỡ Đường binh,
Chúng nó cũng kinh,
Tay hươi thiên sốc lên yên,
Phen ni phú có hoàng thiên,
Dù ta sống thác xuống huỳnh tuyền,
Cầu cho Lạc Dương bình yên.

HẠ MÀN


TRANG 18





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.10.2020 23:09:08 bởi Ct.Ly>

MÀN THỨ TƯ

(Ở TRONG CÁI ĐỀN VUA, Ở NGOÀI DÉCORS – FIXE)


HÙNG TÍN nói : Đây đã tới dinh môn, mặt tình ta hươi kích.

(Quân chạy ra la và đi và báo)

Quân lại thích khác thích khách.

(Kế Giảo Kim với La Thành đi tuần)

LA THÀNH nói : Quân ! Có thích quân thông báo cho ta tang, bất tuân mạng chém đầu làm lịnh,
(Giảo Kim ra, La Thành vô)
GIẢO KIM nói : Đông dinh tuần khắp đến tây dinh, có thích khách báo lại ta rõ, mở đường vào chớ mở ngõ ra, bằng nghịch mạng cứ theo quân lịnh,
(Lúc này Hùng Tín gặp Giảo Kim đánh, Giảo Kim lấy búa đở kích lên rồi nói)
- Đại ca tua đình thủ, cho em trần tố đôi lời.
(Giảo Kim nói tới đây bước ra ngoài nói nhỏ)
- Để tôi hại anh này qua bE-n kia cho cọp vật ảnh chơi. Này thằng mặt xanh cẩu tài, kìa trong dinh trung, Đường Vương có một mình, sao chẳng qua đó trả cừu cho dễ ?

(Nói tới đây Giảo Kim bỏ chạy, Hùng Tín tuốc vô trong dinh gặp La Thành đón đánh)
 

HÙNG TÍN nói : Bớ La Thành ! Cha chả, đồ bất nghĩa vì ơn làm oán, kim bằng sao lại quá kẻ thù.

LA THÀNH  nói : Đại ca ôi ! Ơn đó là ơn cố hữu, nay lịnh vua đà phán phải vưng, nếu thuận thời huynh đệ đồng chung, bằng chẳng thuận ai cũng các tư kỳ chúa.

HÙNG TÍN nói : La Thành ! Ta nguyền sống thác với mi một trận, để chi mi là đứa phản tình.

(Tới đây hai người đánh hai hiệp, La Thành bắt Hùng Tín bảo quân trói lại)

LA THÀNH nói : Quân,khá nghe lịnh ta truyền, mau trói lại đem về ngã chúa.

(Kéo décors -fixe có đền vua)

(Đường Thế Dân ngồi giữa, Từ Mậu Công ngồi kế một bên, còn hàng chư tướng ngồi hai bên, tứ nhị phẩm tới tam phẩm, kế La Thành với Giảo Kim dắt Dơn Hùng Tín vô, Dơn Hùng Tín đứng không quì)

THẾ DÂN nói:Qua-n sư ôi ! Nghe quân báo nói Đơn gia thích khách, trẫm sai La Thành lại với Giảo Kim, chẳng biết việc dữ hiền, sao biệt vô âm tính.

MẬU CÔNG nói : Dạ, tôi đã tán âm dương tường tận, qua giờ thân sẽ có họ về.

THẾ DÂN nói : Nội thị, rượu cúc mộT bầu dưng trước, mời bá quan hỉ lạc cùng ta.
 

CA XÀNG XÊ

Chúc câu thiên hoàng bên lầu miên viễn,
Còn nay bác vương chư hầu,
Trái lẻ trời chiếm cứ xưng vương,
Tiên hoàng ngôi bảo,
Thiện hạ mới phục tùng,
Nhờ có binh ròng tướng đông,
Giúp nên cơ đồ tiên vương,
Còn ta chiến chinh chư hầu ;
Cũng nhờ lịnh quân sư,
Xuất tinh đông tướng tài ba ?
Giúp ta cho nên cơ đồ,
Ơn ngàn ngày,
Chờ lúc hồi trào ta tước thăng,

MẬU CÔNG ca : Mong ơn chúa công yên lòng,
Hạ thần hết sức chi công,

SỬ ĐẠI NẠI ca : Tôi cầu chúc,
 Thập bác vương lai hàng,
Ngày sau trở nên ngôi vàng,
Mới phỉ lòng của tôi,
Nay mà bốn biển gần an,
Cũng nhờ mưu chước sắp bày của quân sư,
Tiên hoàng ta mới vững,
Ta hết lòng khá báo quân ân,

TRƯƠNG CÔNG CẨN ca : Từ khi xuất binh chiến trận,
Mấy phen giết lui binh giặc,
Thập bác chư hầu phải kinh oai,

TÀO VƯƠNG BÌNH ca : Cầu cho chư hầu lễ cống,
Cái phước nhà vua, Thì mới vui vầy chúa tôi,
Quốc thạnh dân thạnh cường,

HUẤC TRÌ ca : Trên chúa công phạt,
Dưới lòng tận trug,

SÁU NGƯỜI ca chung : Chúng tôi sắt đinh một lòng.

GIẢO KIM với LA THÀNH nói : Dạ, chúng tôi vâng sắc lịnh, bắt Hùng Tín phản hồi.

THẾ DÂN nói : Nhị vương huynh khá tạm ngồi, để mặc ta liệu định

GIẢO KIM nói : Bớ con quỷ mặt xanh, sao không chịu quỳ xuống, coi bộ anh khi chúa tôi quá, chắc anh phải chết chém không thế nào khỏi.

HÙNG TÍN nói : Bớ một lũ nhà bây ?

HUẤC TRÌ nói : Nhẹ nhẹ kẻo mà chết đó Hùng Tín,

HÙNG TÍN nói : Bớ Thế Dân !

GIẢO KIM nói : Sao anh kêu tên chúa tôi, tôi kêu chúa anh lại là thằng Vương Thế Sung.

HÙNG TÍN nói : Ta chí dốc đền ơn ngã chúa, giết Thế Dân đặng báo oán xưa, nay sa cơ bị lũ nhà bây, ối ! Có chém thì chém, có giết thì giết, ai có quý tử mà phòng quỳ lụy. Ta nói thiệt : sống ăn gan chẳng đặng Thế Dân, thác cũng nguyền bắt hồn mi cho đặng.

THẾ DÂN nói : Đơn nhị ca ôi ! (và nói và mở trói) Trẫm thấy khanh nghĩa khí trung can, ai há nở xuống gươm ba thước, trẫm cũng biết khanh nhớ cừu trước, Trẫm tha khanh nơi chốn huê viên, ơn ấy với oán kia cũng đáng, khanh về cùng ta chung hưởng sang giàu.
(Lúc này Hùng Tín rút gươm trong mình Thế Dân, Huấc Trì bắt đặng)

HÙNG TÍN nói : Đường Đồng, chớ có trêu ngyoi7 trước mắt, quyết một dao tận sát Đường Đồng.

HUẤC TRÌ nói : Hùng Tín chớ có mong, giết chúa ta sao đặng ?
(Hai người đánh với nhau, Huấc Trì bắt Hùng Tín bảo quân trói)

HUẤC TRÌ  nói : Quân, khá trói nó kỹ cang, để thánh hoàng kinh động . Dạ, bẩm chúa công, như Đơn Hùng Tín, nó đã toan bề làm dữ, nơi pháp tràng luật xử hành hình, nếu để vầy Hùng Tín dễ khinh, tha-2n hạ nghuyện pháp tràng dám sát.

THẾ DÂN nói : Vương huynh để mặt ta toan liệu, quân sư định kế nhược hà ?

MẬU CÔNG nói : Dạ, trên thánh thượng phán ra, dưới ngu thần xin tấu :


CA TÂY THI


Nay bệ rồng lòng thi ân,
Đã mấy phen đó toan hận,
Tận sát nghĩa Vương, nay bị thất binh,
Bệ ngọc còn thương, vẫn chơn mạng Đế Vương,
Song bỡi chí trượng,
Ơn chúa biết lâm đền,
Đáng bực trượng phu trên đời có một,
Nay đã sa cơ.
Dung thứ cho người nhờ,
 Cầu may coi người hết giận,
Bệ hả mới thỏa lòng,
Kẻo bấy chầy bệ hạ ước mong,
Đại ca tự tình ký thân,
Xét kỷ coi.
Chớ đừng nên giận,
Tôi đoán cơ trời,
Lạc Thành hầu đứt,
Nay minh quân chơn mạng.
Huynh đệ đã hồi tâm,
Sao anh chẳng xét.
Để chịu thác Oan.

HÙNG TÍN ca : Một gánh giang san,
Của ta hư hại,
Cũng vì mầy chớ ai,
Nay lại biểu ta hàng đầu,
Thiệt là đứa mũi trâu,
Ta oán rất sâu,
Dễ chẳng biết thiên cơ bất lậu,
Thà thác chẳng thà đầu,
Thác tận ký trung danh lưu thế hậu,
Lạc Thành mất bởi đâu.
Ta mạc cượng cầu.
Thất cơ chim lồng cá chậu.
Mi bày kế nhiệm mầu.
Chém giết gì ta chẳng đầu đâu, mà mong,
SỬ ĐẠI NẠI ca : Đại ca chớ cượng ngôn,
Thác chẳng còn hồn,

TÀO DIÊN BÌNH ca : xin anh rày tự tỉnh.
TRUONG C,CẨN ca : Xin anh tùng quân thì ngã mạng,
GIẢO KIM ca : Thì tánh mạng mới bảo toàn,
HUẤC TRÌ ca : Nếu mà bằng không,
LA THÀNH ca : Chắc mạnh nan sanh … (hết)

THẾ DÂN nói : Nầy hiền khanh ôi ! Hiền khanh há chẳng biết cơ trời mầu nhiệm, chúa minh quân chơn mạng thì thờ, đã bấy lâu trẫm có dạ ước mơ, nay há dễ xuống gươm bao nở.

HÙNG TÍN nói : Bớ Đường đồng, ta nói thiệt, mi muốn cho ta đầu, nghe ta nói đây : Chừng nào mặt trời mọc hướng tây, thì ta mới ưng lòng đầu giặc.

THẾ DÂN nói : Quân sư ôi ! Tôi đã hết lời can gián, đó chẳng nghe, Quân sư liệu như hà ?

MẶC CÔNG nói : Dạ, can không nghe thì giết chớ tha, trên lịnh chúa như hà liệu định?

LA THÀNH nói : Dạ, phụng mạng, Quân ! Dẫn Hùng Tín pháp tràng xử trảm.

MẬU CÔNG nói : Dạ, xưa vốn có thề nguyền sống thác, xin lịnh trên mở lượng hải hà, cho chúng tôi ra chốn pháp tràng, một chung tống biệt cầu cho va Tịnh độ.

THẾ DÂN nói : Trẫm nầy cho, có vậy ! Pháp tràng quân sư tới, động viện trẫm tính lui, thị vệ khá bải chầu, cho ta hồi cung cát.

HẠ MÀN

TRANG 23
trang 23




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.11.2020 14:26:09 bởi Ct.Ly>
MÀN THỨ NĂM

(Trong pháp tràng, Ngoài décors fixe)


TẦN THÚC BẢO nói : Từ vưng lịnh quân sư chỉ giáo, lãnh cẩm nan qua chốn Đào Sơn, dở cẩm nan xem thấy rõ ràng, bão ta phải chiêu an ba tướng.

QUÂN nói : Dạ, hữu sự.

THÚC BẢO nói : Hà sự ?

QUÂN nói : Chúng tôi quân thám mã, xem thấy đã tỏ tường, Đơn gia thích khách Minh vương, nay bị bắt pháp trường xử trảm.

THÚC BẢO nói : Chắc như vậy há ? Lui. Đã biết ơn vua nợ nước, song làm người phải nhớ ơn trước nghĩa sau : Bớ Mậu Công, bớ La Thành, bớ Giảo Kim, ba người có lý nào, đành để Đơn gia thọ mạng. Lũ bây thật vong ân bội ngãi, cha chả, dầu không thương cũng nhớ thề nguyền. Đại ca ôi ! Ơn đó sánh dường non biển, đến thác thân xương rụi cũng khó đền. Âu là : dục tri tuấn mã, luân chuyển thần thương ; mau đến chốn pháp trường, đặng cứu kỳ ca trưởng,

CA LONG HỔ HỘI
Bớ La Thành, bớ Giảo Kim, Từ Mậu Công,
Quân vong ân,
Hồi ngày xưa,
Lời quyết thệ,
Làm phản sơn Sơn đông,
Nay lâm nguy há nở đi không,
Cang dán vua ai gọi có lòng,
La Thành ôi ! Tam hiền quán mi quên đi rồi.
(Kéo décors fixe lên)
(Dọn cái pháp trường, Đơn Hùng Tín ngồi một bên Từ Mậu Công và chư tướng ngồi một bên, có hai tên quân mặc đồ võ tay ca-2m gươm đứng hai bên Hùng Tín, Mậu Công bưng rượu lại mời)

MẬU CÔNG nói : Đại ca ôi ! Nay em nhớ lúc hồi đang thệ cùng nhau khởi nghĩa Sơn đông, nay em nguyện hết lòng, cầu cho anh Tịnh đô.

HÙNG TÍN nói : Bờ thầng thầy chùa mũi trâu, lẽ ra tiệc rượu nầy của mi tống biệt ta đây, nầy Mậu Công, mi không nhác thì thôi, mi mà nhác đến chừng nào, ta cha chả la quan, mi có nhớ làm phản Sơn đông hay không ?

MẬU CÔNG nói : Bẩm đại ca sao không nhớ.

HÙNG TÍN nói : Ờ, mi nhớ hả ? Hữu quyến ai mi cũng bảo toàn, gia thất của ta lại tán gia tru lục. Cha chả mi oán ta chi lắm vậy ? Bớ thằng mũi trâu ! Ai thèm uống rượu của mi : tao quân tử há đi quên câu : Kiêm thạch chi ngôn khác du ngũ nội, thà thác cho trọn niềm thần tử, há uống rượu mi là đứa cẩu tâm.

MẬU CÔNG nói : Đại ca nói vậy chẳng là sai rổi, Vả lời xưa có nói : Cho ngươi Đạo chích sũn vua Nghiêu, nay anh cùng tôi ai cũng các tư kỳ chúa.
(Trương Công Cẩn, Sử Đại Nại, Tần dương Bình quỳ xuống dưng rượu,)

BA NGƯỜI cùng nói : Dạ, vì nghĩa kiêm bằng thệ, rượu một chung tống biệt đại ca, một lạy tôi cầu nguyện cho đại ca, linh hồn hưởng trong vườn thanh tịnh.
ĐƠN HÙNG TÍN nói : Chúng bây khéo nhiều lời phớm phỉnh, chẳng nhớ niềm bằng hữu chi tình, ta mạng dầu thác xuống diêm đình, cũng nguyện bắt hồn đồ bất tín.

GIẢO KIM nói : Mấy anh nói mà đại ca không uống rượu của ai hết, có phải là mắc cở hay không ? Thôi để Giảo ráng công, kính đại ca chgung rượu. Đại ca ôi ! Em chẳng phải săn muôn chi loại, như mấy người kia bạc đãi lời thề, chốn dương gian anh sống ở thác về, hồn linh anh phải bắt mấy thằng bội nghĩa. Chén rượu này của em tống biệt, đoạn ly tình chi xiết nỗi buồn, Đại ca ôi ! Thấy như vầy xuất cảnh hàng tuôn, một chung rượu đại ca xin uống.

HÙNG TÍN nói : Giảo Kim, ta mà uống chén rượu mi đây, ta vẫn biết mi là thằng lỗ mãng, nay mạng ta chí cùng, ơn ấy mi còn mang, dầu ta thác còn một đống xương tàn, ơn Trình đệ một lời kiêm thạch. Ám cảnh ta về, dương trần còn hồn phách vất vơ chờ những kẻ cẩu tâm.

GIA3O KIM nói : Đại ca ôi ! Còn như chén rượu này là chén rượu thứ nhì đây, dâng kính đại ca người oanh liệt, Tận kỳ trung khả báo quân vương. Anh hùng mà như đại ca vậy, há đi chịu nhục đầu Đường ; thọ tử chớ bất ninh thọ nhục đó mà.

HÙNG TÍN nói : Hay a ! đứa lỗ mãng buông lời ta đáng phục, thà thác thanh há sống đầu nhơ,
(Bưng ly rượu thứ nhì uống)

GIẢO KIM nói : Còn như chén rượu thứ ba đây, cầu cho anh thác kiếp, đặng tài ba, giết cho sạch cả đồ bội nghĩa, đó đại ca.

CA DẠ CỖ HOÀI LANG

Ly rượu này ly tiển biệt,
Cầu cho ca trưởng chốn cữu tuyền,
Nhớ xưa đôi ta có thề nguyền,
Đường âm cảnh cách đôi miền,
Là nay chúa đã ra lịnh truyền,
Em cũng có lời gián cang,
Song vì phép vua luật nước,
Em phải đành lấp mắt tai ngơ.
Cái việc ni Mậu Công rất độc,
Chẳng một lời cang gián với vua,
Còn lại phần án anh rõ ràng,
Lịnh khiến đem ra pháp tràng,
Duy thiếu có một mình Tần gia,

HÙNG TÍN ca : Ủa, vậy còn Thúc Bảo hà phan,
Nay ta bị xử nơi pháp tràng,
Có lý nào nó ngồi không cho an,

GIẢO KIM ca : Thúc Bảo mắc vưng lời,
Lên dụ tướng Đào Sơn,
Nay mai đây cụng phản hồi,
Có đó nhà,
Đại ca mạng không hại đâu ;

GIẢO KIM nói : Đó, mấy anh thấy Giảo hay không ? Giảo nói đại ca uống tới ba chung, có đâu như mấy anh đưa cái mặt vô lương tâm đó, mà đại ca đâu có thèm uống.

SƯ ĐẠI NẠI nói : Ôi ! Mi là đồ nói dóc, ta dưng rượu cho đại ca uống, không uống thì thôi, hơi nào mà nói, nói bợ như mi vậy được.

GIẢO KIM nói : Ờ, mấy anh nói tôi nói bợ, chẳng bằng thua tôi rồi nói túng, mấy anh biết Giảo thuở nay không hề bợ ai hết, Giảo hay cướp bạc vua, bán muối lậu, làm phản Sơn đông chỉ có một mình Giảo chớ ai !
(La Thành ở trong buồng nói)

LA THÀNH nói : Quân, nay giờ Ngọ đã đúng kỳ, kiêm kích bố hàng nghiêm chỉnh.
(La Thành bước ra quỳ đưa ly rượu cho Đơn Hùng Tín)

LA THÀNH nói : Bẩm Đại ca, phò chúa phải mang ơn chúa, nay lịnh ra em không lẽ chối từ : rượu một ly tống biệt nghĩa nhau, uống không chẳng mặt tình anh liệu.

HÙNG TÍN nói : La Thành, lời thề với nhau đồng sanh tử, nên rượu một ly mi tống biệt nghĩa đồng tâm. Cha chả ! Sao mi chẳng hổ với thú cầm, câu thố tử hồ bi chi loại ? La Thành ! Mi há chẳng biết câu : Dục tương thốn thảo tâm, báo đáp tam xuân quí. Rất đổi loài cây cỏ, nhờ sương xuân còn chút tấc lòng đền, còn như mi, lúc Thúc Bảo, Giảo Kim đầu giặc, mi còn đang đau nặng tại phòng, lúc đó ta ngỡ mi một lòng với chúng nó, ta mới xách cây kích đồng ta vào ta giết mi, khi ta vào ga-2n đến phòng, ta nghe mi nói phốm rằng : Thúc Bảo, Giảo Kim đồ bậy, ăn cơm ta trở lại đầu Đường. Phải chi mi xách nổi thần thần thương, ra đến trận giết hai thằng khốn ấy, lúc đó ta tưởng thiệt lòng mi tốt, ta buông thương đồng tạ nghĩa đệ huynh, cò dè đâu, mi là đứa vô tình, dối đưa mẹ đặng toan đầu giặc.

LA THÀNH nói : Quân, giờ Ngọ đã đúng kỳ, xáng mã ta làm lịnh, Hùng Tín, ai cũng các tư kỳ chúa, nếu vì tình e lỗi với vua, Gươm đeo rút vỏ chuyển lực thần oai, đưa đó xuống diêm đài, ngọn gươm linh ta tận sát,
(Chém vừa rồi thì một điểm linh hồn bay tuốc qua ngoại quốc, đến sau đầu thai là Cáp tô Văn, quyết qua thâu đoạt nhà Đường ấy là việc sau, kế Thúc Bảo vô tới ôm đầu Hùng Tín mà khóc)

THÚC BẢO nói : Bớ Đại ca, đại ca chết, kham ta hồ nghĩa khí, đãng ước bá niên tồn, em về đây xác anh đã lìa hồn, từ đây phải thiên thu hồ vĩnh biệt. Đại ca ôi ! Em về chẳng kịp đôi lời trần thiết, trước can vua, sau tống biệt đôi chung, vậy thì rượu ba chung em tế giữa pháp tràng, tâu cùng thánh thượng xin th hài mai táng,

CA TƯƠNG TƯ

Nay anh đã cách dương trần lìa hồn,
Hồn cầu đặng siêu thăng.
Ơn chúa nghĩa vua mới đánh liều thân sanh,
Cam đành phần anh,
Ôi âm dương cách phân đôi đàng,
Càng buồn càng than,
Trách ai nở phủ phàn,
Nay đó trượng nghĩa vua,
Anh đành liều cái thân sanh,
Ơn cho trọn,
Nay phải tử chi,
Em mất đi,
Em đặng về đây,
Việc lở rồi,
Từ này thôi chẳng thấy nhau,
Còn gì đền ơn,
Lòng sắt đinh đâu sờn,

GIẢO KIM ca : Nay đây phân cách nghĩa đồng lời thề,
Thệ hải sơn minh,
Âm cảnh từ đây cách bức nẻo đệ huynh,
Còn gì mà mong,
Sanh tử thề đồng nhau,
Lại đưa anh,
Thấy vầy cảm động lòng này thương,
Ngưởng viện kiếu thiên hoàng,
Ngưởng viện kiếu thiên hoàng,
Gánh thân tàn,

MẬU CÔNG CA : Em nguyền cầu cho,
Hồn siêu phương Phật

LA THÀNH ca : Cảm nghĩa đại ca,
Một lạy đây,
Đưa anh khỏi dương trần.
Vì tình vì ân,

MẤY NGƯỜI ĐỀU CA CHUNG : Nay anh rửa sạch trần.
Thương thay cái chí trượng phu,
Thương thay cái chí trượng phu,
Oanh liệt oanh,
Mấy em cầu cho anh,
Biết bao giờ sum hiệp nghĩa tương tri…

THÚC BẢO nói : Dạ, bẩm lịnh Quân sư, trước có một lời đang thệ, ơn Quân sư vọng tấu thánh hoàng, đặng cho quân sửa soan quách quan, nếu để vậy e đời bán sáng.

MẬU CÔNG nói : Truyền quân nhơn thâu liệm thi hài, chờ ta tấu thiên nhan rồi sẽ táng, Này chư tướng ôi ! Hạng ngày mai này ta lấy Lạc Thành, chư tướng hãy nghe ta định kế.

CA CỖ BÃN

Ngày nay nhóm chúng ta kéo qua lấy thành,
Lời ta khiến hỡi tướng binh,
Y lịnh truyền,
Sai kỳ ta không dung,
La Thành chiến đạo, muôn binh rồng,
Phục tùng tiền tả sang,
Bằng mà khi đi,
Lúc binh Ngũ
 Vương rối loạn,
Người có đi ngang, ngươi đón đường,
Bắt năm người về đây,
Bằng không đặng chớ trông về,
Nơi thành thấy ta.

LA THÀNH ca : Dạ, ngu thần xin lãnh mạng cho,
Muôn binh ròng trực chỉ Tỏa sang,

MẬU CÔNG ca : Còn ngươi Huấc Trì, Giảo Kim nghe dặn,
Phải y ngã lịnh ;
Ngày mai đến nơi Lạc Thành hai người vào phía tả
Trung ương để mặc ta,

HUẤC TRÌ, GIẢO KIM ca : Trên ngài dạy tôi phải vưng.
Phía tả chờ phòng,
Mặc chúng tôi,

MẬU CÔNG ca : Còn bên hữu đây, Hắt Bạch phu nhơn,
Hết lòng vì vua,

HẮT BẠCH PHU NHƠN ca : Hai chúng tôi quyết mộT
Trận với Lạc Vương, quyết lấy thành,
Biết tài hùng anh,

MẬU CÔNG ca : Công cẩn cùngTào Viên,
Bốn ngươi khá tua nghe lịnh,
Cùng bắc viên xử công phía đông,
Bốn người phá dinh cho đặng,
Vào chốn trung ương,
Bắt Thế Sung,
Y lịnh của ta,
Nếu mà không đặng vậy,
Ta cứ theo pháp hình,
Cơ binh nay ta đà định kỳ rồi,
Nếu mà đơn sai,
Cứ luật vua ta chẳng thứ dung,
Kế sắp đà xong,
Bằng mà ai vi lịnh,
Ta cứ luật chém đầu,

BỐN NGƯỜI ca : Chúng tôi cúi xin vưng
Lịnh quân sư dám há sai,
Rạng ban mai,
Chúng tôi đồng quyết lòng thề một trận,
Lạc Dương phải tung hoành,

MẬU CÔNG ca : Kế mưu sắp đặt đả thành,
Rạng ngày khởi binh,
Quân bây khá nghe lịnh ta đây,
Binh mã điểm sang,
Gươm giáo nghiêm trang,
Rạng mai này quyết một trận,
Lấy cho đặng Lạc Thành.


HẠ MÀN




Đăng nhập để trả lời
0
MÀN THỨ SÁU
 

VƯƠNG THẾ SUNG nói : Từ phò mã Lạc Thành nghị sự, sao bặt tin chẳng thấy phản hồi,

CA LẠC ÂM THIỀU


Sao vì sao khiến lòng ta nghi,
Khi đó qua Lạc Thành
Nghị cùng công nương
Lâu hồi trong trướng
Ta rất nên lo lường,
E người chí trưởng,
Lén bỏ qua dinh Đường,
Thì người ắt chẳng thành công,
Nên lòng ta tất lòng nghi ngại, nghi

HẢI CÔNG ca : Tôi lời xin khuyên cùng đại vương,
Tôi chắc không hại gì ?
Vả là phò mã,
Cái người có trí,
Không lẽ đâu một mình,
Dám xông Đường dinh,
Chắc một giây sẽ về,
Đại Vương chớ khá sầu bi,
Để mà lo quyết chiến đại nhơn, hư hay nên,


CA MẪU TẦM TỬ


Chắc có khi cũng có chuyện chi,
Nên đã lâu chẳng thấy đơn trì,
Nói như đại vương chắc là trúng lý,
Khiến tôi thổn thức hồ nghi,
Thiệt rất nghĩ suy,
Muốn đại vương truyền báo quân đi
Thám dọ rồi coi có đều chi,
Họa may có gặp chuyện gì,
Thông báo mình hay thì xong …


CA XUÂN PHONG


CAO ĐÀNG THÁNH ca : Quân nghe truyền,
Vưng lịnh ta,
Qua Đường dinh,
Dọ tình thể nào,
Đặng thông báo trước dinh thì xong,
Chớ đơn sai cứ luật hình,
Ta chẳng dung, khá cẩn tâm,
Kiếm các nơi,
Đều chi về đây báo liền,

BÀI XÀNG XÀNG LIẾU


CHÂU XÁNG ca : Ngày ngày qua,
Phò mã toan phục thù,
Toan cùng tôi muốn Ngũ gia ra trận,
Vì Ngũ Vương e còn dại khờ,
Vì là vầy mới tôi,
Tôi chẳng cho Ngũ gia ra trận,
Sợ khi e xảy ra dinh Đường,
Vì tôi báo tin cho tường,
Vì tôi báo tin cho tường,
Đại vương sai người dọ coi, ;
Có không thì xong,

QUÂN báo : Dạ dạ, phò mã nay một ngựa một người, nơi Đường tặc phòng toan thích khách.

THẾ SUNG nói : Lui, Ngũ Vương ôi ! Phò mã nóng lòng vì chúa, tính một mình thích khách Đường đồng ; nếu không lo việc cả chẳng xong, Ngũ vương có kế chi định liệu.

CA LONG HỔ HỘI


Nếu việc này,
Sớm không lo,
Phò mã không,
Khỏi nguy biến,

HẢI CÔNG ca : Vầy đại vương,
Dùng binh mạnh,

KIẾN ĐƯỚC ca : Tiếp ứng Đơn gia,
Nếu để lâu ắt phải bị nguy,

CAO ĐÀNG THÁNH ca : Với chúng ta tấn binh kịp thì,
Cứu người cơn nguy,

CHÂU XÁNG  ca : Như cao huynh thì xông đất thành,

QUÂN báo : Dạ, Phò mã tử tại dinh Đường, nên phải báo lại thánh thượng.

THẾ SUNG nói : Phò mã chết ! Bớ phò mã ! Kham ta hồ xã tắc, thiên thu biệt Đơn gia, Phò mã còn vai gánh sang hà, nay rũi thác thi hài khách địa.

CA TỨ ĐẠI (sang dài)


Bởi chưng thiên vĩ xử nhiên,
Phò mã đánh dấu lời dưới điện,
Dám một mình đơn thân độc mã,
Xử nghĩa tròn ơn đền oán trả,
Xa cơ bị gã Đường vương bỏ mình,
Lạc Dương ta ắt khó gìn,
Từ đây đã đoạn lụy tình,
Mình ta đeo dắt lương đình,
Kham ta hồ âm cảnh bặt tin,
Thiên địa ôi sao ông lại bất minh,
Đành giết chi người cô quả
Lạc Dương chắc nay đà,
Tan điền thượng hãi còn chi,
Mạng ta đà nan vi…

QUÂN báo : Dạ, binh Đường tứ hướng phủ vây, công phá gấp Lạc Thành phải hại,

THẾ SUNG nói : Thiên hà hại, thiên hà hại, địa tán ngô, địa tán ngô,

KIẾN ĐỨC nói : Xin đại vương chỉ dậm sương đồ, Minh châu sẽ nhờ Lưu hắt Đạt.

THẾ SUNG nói : Từ đây phải Lạc Thành đành bỏ, này Minh Châu chỉ dậm sơn xuyên, ở đây chắc chẳng yên, Lạc Dương mất khó bề chống cự.

THẾ SUNG ca tiếp :   LỐP HỒI THỦ

Lâu bấy lâu chiếm cứ Lạc Thành,
Lúc nguy ta phải cam đành,
Nay cơn suy có khi lúc thạnh,
Cao xanh đánh cắc cớ chi,
Phò mã với ta ân thâm chi trượng,
Vì nghĩa liều mình,
Thân chẳng đặng tàn thân,
Dầu thác còn lòng ghi thâm ân,

Châu Xàng ca : Nay binh ó rang râu
Đại vương chẳng chịu dời lần,
Nếu để cho binh áp đến gần,
E binh biến khó bề chống ngăn,

ĐẬU KIẾN ĐỨC nói : Quân
khá kiêm kích đăng trình cùng Đường Vương đấu chiến.
(Bỏ Décors fixe xuống, một tên quân cầm cây cờ đề chữ soái, một tên tướng cầm cây gươm dơ lên, còn quân xế ba hàng)

CA MADELON  (Victoire)
 

Muốn giúp chúa bao nài thân chết, vì,
Cơn nguy biến khá giúp nhau, ơn,
Nay ra binh y lịnh quân sư, đồng,
Ơn quân vương, gánh giang san,
Nay nay, thành Lạc Dương,
Đương cơn hồi nguy biến,
Chừng ta mới, áp nhau vô thành,
Cùng Lạc Vương hơn thua đường chinh chiến,
Ráng hết sức xông phá đường tên,
Ơn chúa ta đừng quên,
Làm làm sao,
Ơn vua ơn là trọng,
Mình âu lo lo sao ta phục quốc,
Thì ngày sau,
Lo chi không bình tịnh,
Chừng Ngũ Vương,
Nay ta đã, đã bắt, giết giết phức,
Rồi rồi rồi đây,
Sửa sang hồi trào nội,
Thì Cao Vương công thăng,
Ta lên chức,
Khi ấy mới vững lên ngai vàng,
Thì ngày sau hưởng lộc phước tràng,
Nam nam sang,

TƯỚNG nói : Quân, tấn binh,
 
 
HẠ MÀN




Đăng nhập để trả lời
0

MÀN THỨ BẢY


(Dọn cái rừng hai bên đánh với nhau, bốn vì Ngũ Vương đều bị bắt, còn Thế Sung chạy, bỏ Décors fixe núi, La Thành rượt theo Thế Sung gặp quân đón đường)

TIÊN ÔNG nói : Bớ Thế Sung, nay đã lời thề hiện tại, ta cho ngươi bức tượng mẩu đơn, mi có nhớ lời thề chăng ? Mi thề với ta chừng mi nhứt cứ xưng vương, nhà của mi có hòn núi mọc lên và có cọp bạch ăn mi, đây là Giả tả sang, sau lưng La Thành là Cọp Bạch đó, lời the-2 nay đã quả, mạng mi vỉ huỳnh tuyền, dặng lòng chớ khá hờn riêng, mi khá nhờ ta hồi tiên động,

THẾ SUNG nói : Nói vậy thì lời thề trước tưởng là thề cho qua buổi, không dè ngày nay hiện ứng rõ ràng, trước kia là Giả tả Sang, sau lại tướng tinh Bạch Hổ.

LA THÀNH nói : Bớ Thế Sung, Gia tả Sang ngăn cản, đố nhà gã chạy đâu, mau xuống ngựa hàng đầu, kẻo nhọc lòng ta ra sức.
(Thế Sung thấy La Thành bèn té xuống ngựa)

LA THÀNH nói : Quân, khá mau nghe lịnh, trói gã hồi binh, Quân ! Hồi binh.


HẠ MÀN




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2020 18:55:14 bởi Ct.Ly>
MÀN THỨ TÁM

(Đền vua, một mình Thế Dân ngồi nói)

THẾ DÂN nói : Nay Quân sư vưng lịnh, khi ra binh nhứt định với La huynh, đúng lịnh sẽ hồi binh, không ngũ tướng chém đầu làm lịnh, nay đã trời kia trịch bóng, nếu quá kỳ e La đệ khổ hình, chi bằng ta nguyện với hoàng thiên, đặng ngăn cản chẳng cho âm dương hội, ta lấy cây trâm này cắm giữa thinh không, lòng chứng coi trời đất có thương ta không.
(Tới đây The-1 Dân phải vô trong cắm trâm rồi trở ra có Mậu Công chầu)

THẾ DÂN nói : Quân sư ôi, trời đã quá ngọ mùi, các tướng chẳng hồi dinh nội ;

MẬU CÔNG nói : Dạ, tôi toán quẻ âm dương tường tận, quá giờ thân binh tướng sẽ về.

QUÂN báo : Dạ, nay binh Đường đại thắng, Ngũ Vương đã trói mình

MẬU CÔNG nói : Lui

LA THÀNH cùng CHƯ TƯỚNG nói : Dạ, hạ thần từ vưng lịnh, đắt thắng đã hồi binh, Ngũ Vương nạp trước sân trình, cho lịnh trên minh đáng.

THẾ DÂN nói : Có vậy mời mấy khanh thượng tọa, Quân sư ôi, ngũ tướng đà bắt rồi, từ Quân sư liệu định.

MẬU CÔNG nói : Dạ, bệ rồng đà chỉ phán, dưới tôi phải vưng theo, nay Ngũ Vương phải bỏ tù xa, về kinh sẽ hoàn vương minh án, Quân, y ngã lịnh truyền, giam Ngũ Vương dinh hậu.

THẾ DÂN nói : La đệ thiệt anh hùng trên thế, một mình thâu đặng tới Ngũ Vương, nội thị khá vưng lời, bày yến diện trước điện,

MẬU CÔNG nói : Bẩm Chúa công, như La Thành mà thắng trận đây cũng là :

CA KIM TIỀN


Bởi chúa công thế lực rất nghiêm,
Chúa công mới trước sân khẩn cầu,
Dương chẳng đặng hồi âm vi,
Trâm cấm làm ni,
Nên La Thành
Mới bắt đặng,
Ngũ Vương về
Nếu chẳng vậy trời đà huỳnh hôn,
Làm sao bắt Ngũ Vương,

THẾ DÂN ca : Nay giữa đây Quân sư nhắc lại,
Không trẫm mắt mừng quên phứt rồi đây,
Hậu dinh trẫm phải đến nơi,
Nhổ trâm coi thiệt hay là không thiệt,
Nếu quả tự nhiên Đường Vương hưng vượng,
Quân sư cao trượng …
(Tới đây Thế Dân đi nhổ trâm thì trong buồng tắt đèn hết một chút sẽ đố lên)

Giảo Kim nói : Húy, không xong, không xong rồi, trời buổi trưa mà thiên ám địa hôn, chắc có yêu tinh chi đó,

MẬU CÔNG nói : Quân, khá đăng chúc huy hoàng, rước Thánh hoàng ngự yến,
(Quân đốt đèn rước Thế Dân lên ngôi tại yến)

THẾ DÂN nói : Nội thị, truyền quan xét âm dương, tấu cho ta nghe thử,

NỘI THỊ nói : Dạ, quan âm dương tra kỷ, giờ tức thiệt y kỳ,

THẾ DÂN nói : Húy a, như vầy mới lòng trời chẳng phụ, còn thương nghiệp cả Đại Đường, Quân sư thiệt thần tiên, biết những đều quá khứ,

MẬU CÔNG nói : Này chư tướng ôi ! Số là mấy ông chưa rõ, để tôi nhắc lại cho tường :

CA ĐƯỜNG THÁI TÔN

    Vì lịnh thánh hoàng,
          Có lòng nhơn từ,
Thấy ra lịnh luật hình cấm nghiêm,
Nên lòng người thương,
Số trời xế bóng hồng,
Rút trâm vái trời đình nhựt,
La Thành người đầu công đặng,
Nếu không trời đã huỳnh hôn,
Có đâu bắt rày Ngũ vương,
Nên khi tướng binh đã hồi,
Đương ngồi dự tiệc,
Tôi đã hiểu đặng,
Nhắc lại thánh hoàng,
Ngài liền nhớ lại,
Rút trâm còn tại,
Khi nhổ rồi bóng trời huỳnh hôn,
Có phải là phước trời còn thương,
Nên giúp cho thánh hoàng,

THẾ DÂN ca : Trời còn thương Đại Đường,
Nay đặng an nhàn bốn phương,
Thiệt tiên hoàng phước đức nhà Vương,

HẾT THẢY CA CHUNG : Đồng chúc cầu quới quan,
Bá niên trường thọ,
Tới đây vãn thứ tuồng.

VÃNG


CA MARSEILLAISE (Refrain)
Kính chúc quới quan đồng bang,
Ráng công tranh cạnh đường thương,
Dành chen vị quốc,
Công thương mối lợi này,
Đua nhau với nhau một đường,
Mau mau nên,
Kính chúc quới quan đồng bang,
Bà niên phước hải nam sang,
Truyền tồn lưu tử,
Thiên niên thế thời,
Ráng công sắc mới nên kim,
Mừng đồng bang.

* * *
In tại nhà XƯA – NAY  Nguyễn háo Vĩnh
62 – 64 Boulevard Bonard, Saigon




Đăng nhập để trả lời
0