17
Thằng Cu Cầu Sạn đang rảo bước trên đường Đặng Văn Ngữ thì nghe tiếng kêu giựt ngược. Nó quay lại và nhận ra con Sương Đen. Con nhỏ xán lại, cười toe toét.
- Mầy đi đâu vậy?
- Có chiện rồi mầy ơi. – Thằng Cu Cầu Sạn làm ra vẻ quan trọng – Đại ca đâu rồi?
- Thì giờ nầy ảnh ở bên rạp Văn Cầm chớ ở đâu. – Con Sương đáp rồi hỏi lại – Mà chiện gì vậy?
- Nguy lắm! – Thằng Cu Cầu Sạn nhỏ giọng với con Sương – Tụi thằng Tài Hoàng Đạo nhắn với xóm lò heo mình là nó sẽ qua đây tối nay. Nó sẽ trả thù!
- Úi! – Sương Đen kêu lên – Tao đã nói rồi mà thằng Cường không nghe. Nó đâu có cần biết thằng Cường làm gì trong những ngày nó nằm ở nhà đâu. Rồi lại đổ máu nữa!
Thằng Cu Cầu Sạn chẳng có thời giờ đâu mà đứng nghe con Sương Đen lải nhải chuyện không đâu, nó ba chân bốn cẳng phóng qua rạp Văn Cầm tìm đàn anh.Khi thằng Cu Cầu Sạn đi rồi, con Sương cũng hối hả đi tìm anh Phong. Anh bảo vệ sau gần một đêm thức trắng đã quay về nhà và ngủ say như chết. Con Sương đứng thập thò trước cửa nhà anh mà không dám kêu cửa. May sao má anh Phong vừa đi chợ về thấy con nhỏ đứng xớ rớ trước cửa nhà bèn hỏi:
- Có chuyện gì mà cháu đứng đây? Cháu tìm ai?
- Dạ con tìm anh Phong! – Con Sương Đen đáp. Nó nhìn người đàn bà đứng tuổi đẹp phúc hậu với vẻ kính nể rồi nói thêm – Dạ, bác nói với ảnh có cháu là Sương tìm.
Người đàn bà gật đầu rồi gọi lớn:
- Hằng à, Hằng!
Cửa nhà mở toang, một cô gái khá xinh, có lẽ là em ruột của anh Phong xuất hiện. Người đàn bà bảo cô gái:
- Bây vô kêu thằng Phong có người tìm.
- Ảnh vừa mới chợp mắt có một lát mà má. Thức cả đêm rồi cũng để người ta ngủ với chớ, ai tìm gì mà bất nhơn quá vậy?
- Má không biết. Nhưng cháu nó cứ thập thò trước cửa nhà mình hoài chắc là có chuyện gì đó. Thôi, vô kêu anh con đi. Thiếu gì dịp ngủ chớ!
Cô gái cau mày nhìn con Sương với ánh mắt khó chịu rồi quày quả vào nhà gọi anh.Con Sương Đen chẳng phải chờ lâu, nhoáng cái anh Phong đã bước ra, tươi cười hỏi:
- Đi đâu đó cô bé? Tìm anh có chuyện gì không?
- Có chớ anh! – Sương Đen hấp tấp nói – Hổng có chiện em đi kiếm anh làm chi?
- Vô nhà đã. Vô nhà rồi nói. – Anh Phong vừa quay lưng trở vô nhà vừa bảo con Sương.Sương Đen rụt rè bước vô căn nhà gạch nhỏ nhưng bày biện rất mỹ thuật và gọn gàng. Chỉ tay vào cái ghế sa lông mây, anh Phong bảo:
- Ngồi đi, anh lấy nước uống!
Con Sương khép nép ngồi xuống cái ghế mây có lót đệm khá êm rồi tò mò đưa mắt nhìn quanh. Đặt sát tường ngăn phòng khách với nhà trong là một cái tủ búp-phê thước hai. Tủ có lẽ được lau chùi thường xuyên nên gỗ lên nước bóng láng, đỏ rực. Trên đầu tủ, một cái ti vi mười bốn in được phủ kín bằng vải nên cũng không biết hiệu máy là gì. Con Sương thấy trên tường là khung ảnh gia đình anh Phong được phóng lớn gồm cha mẹ và hai đứa con. Nhưng tấm ảnh được nó nhìn kỹ nhứt là tấm ảnh của anh Phong mặc quân phục treo bên tường đối diện. “Thì ra ảnh cũng có đi bộ đội!” - Con Sương nghĩ và bất chợt nó nghĩ tới công việc “bảo vệ” cái lò mổ của anh hiện nay. “Chà! Ảnh mặc đồ bộ đội mà chụp ảnh coi cũng oai ghê!” - Con Sương đang suy nghĩ thì anh Phong đã quay trở ra, hai tay bưng hai ly nước đá lạnh. Anh ngồi xuống chiếc ghế sa lông mây dài đặt đối diện với chiếc ghế của con Sương, vui vẻ nói:
- Nào, có chuyện gì em cứ nói, anh nghe đây!
- Anh Phong, chiện nầy em biết chỉ có nói với anh thì họa may anh giúp tụi em được. –
Con Sương vội vã đáp – Tối nay tụi thằng Tài Hoàng Đạo sẽ qua Đặng Văn Ngữ thanh toán đám thằng Cường!
- Cái gì? Tài Hoàng Đạo hả? Cái thằng bé bị thương bữa hổm à? – Anh Phong nhổm người lên, ngạc nhiên – Ai cho em biết tin nầy?
- Thằng Cu Cầu Sạn vừa cho em hay đó. Anh Phong à, em sợ... cho thằng Cường quá...
- Con Sương nhỏ giọng.Anh Phong ngồi im, một thoáng đăm chiêu hiện trên nét mặt trẻ trung nhưng cương quyết của anh. Một lát sau anh mới thở dài:
- Lại tranh giành nhau thôi. Tụi nó không biết rằng...Anh Phong bỏ lửng câu nói khiến con Sương Đen thắc mắc, nó nhìn anh, tò mò:
- Tụi nó hông biết sao anh?
- À, không có gì! – Anh Phong gạt đi rồi bảo – Em uống nước đi. Có lẽ anh phải đi ngay bây giờ đó.
Con Sương đứng ngay dậy, nó biết mình không nên ngồi lâu hơn, chắc anh Phong có kế hoạch ngăn chặn cuộc đánh nhau sắp diễn ra tối nay giữa hai đám bụi đời?
- Em dìa đây. Làm anh hổng ngủ được, đừng buồn em nghen. – Con Sương nói như xin lỗi anh Phong.
- Được rồi! Em về đi! Cảm ơn em đã báo tin nầy cho anh biết.
Anh Phong đưa con Sương ra cửa rồi quay vô xin phép mẹ đi công việc.
Anh đi thẳng đến trụ sở công an phường tìm anh Phương. Người công an khu vực đã đi xuống khu phố của mình phụ trách triển khai công tác chuyển đổi hộ khẩu mới. Phải mất một lúc lâu sau anh Phong mới tìm được anh Phương ở nhà người tổ trưởng tổ dân phố. Sau vài câu trao đổi ngắn, hai người thanh niên từ giã người tổ trưởng tổ dân phố rồi cùng nhau trở về công an phường. Họ vừa đi sóng đôi vừa thì thầm trao đổi với nhau điều gì đó rồi tới ngã ba Đặng Văn Ngữ, Huỳnh Văn Bánh thì chia tay mỗi người mỗi ngả...
18
Tiếng súc vật gào rống đêm nay hình như “tắt” nhanh hơn mọi hôm. Mới mười một giờ là công nhân lần lượt xách áo ra về. Đèn trong lò mổ tắt ngấm nên tụi Cường Lì đành nằm trong bóng tối, trước ca bin điện ngó ra đường Đặng Văn Ngữ mà lắng nghe muỗi ca bài vo ve nhàm chán. Bình thường thì đèn lò mổ tắt là tụi nó ngủ luôn, nhưng hôm nay thì không có đứa nào ngủ được. Tụi nó nằm ngọ nguậy trên mấy tấm ny lông, nét mặt căng thẳng chờ đợi. Tin dữ do thằng Cu Cầu Sạn mang đến khiến đứa nào cũng lên cơn nhưng cũng “rét”. Kỳ nầy thì “một chết một sống” với tụi thằng Tài Hoàng Đạo. Cuộc trả thù của những thằng bụi đời thì... chỉ có máu mà thôi. Thằng Ròm là đứa lo nhứt. Nó cứ rờ mãi con dao lê dắt trong cạp quần, lòng thắc thỏm không yên với ý nghĩ phải “chơi tới bến”. Thằng Mến tự tin hơn, nó đã lận một con dao phay bén ngót mượn của một chị chuyên cạo da heo, bò để “mần thịt” kẻ thù. Thằng Hai Ổi, thằng Tỉa Lé đều có sẵn “đồ chơi” lót dưới ót. Không có đứa nào tìm cách “ém”, bởi với dân bụi đời như tụi nó, “ém” đồng nghĩa với phản bội và như vậy thì tụi nó hết đất sống. Sẽ chẳng có thằng đàn anh nào dung chứa kẻ phản bội lại “bầy đàn” của mình.
Chưa kể nó sẽ bị làm thịt trước hết vì tội làm phản. Trong cái không khí im lặng rợn người ấy, thằng Tư Ghèn cứ nằm tỉnh bơ như không, mắt nhắm hít. Hình như nó ngủ? Không! Thằng Tư Ghèn không hề ngủ. Nó là cánh tay mặt của thằng Cường Lì và là một tay liều bạt mạng. Hãy biết rằng nó dám trốn khỏi nông trường Đỗ Hòa ở Duyên Hải và băng rừng về tới xã Tam Thôn Hiệp rồi ém ở dưới mấy bụi mắm để đợi đò máy về Sài Gòn thì đủ biết nó gan cỡ “Quan Công” như thế nào. Nó cứ tỉnh như không bởi trong tay nó đâu chỉ có mấy con dao lê nhọn, mấy cái dao phay, thanh sắt mà là một thứ giết người đáng nể: hai thanh kiếm đầu có móc sắt. Nói là kiếm cho oai chứ thật ra đó là hai thanh sắt nhọn dài. Cứ với hai thanh móc sắt đó thì đố thằng nào dám xán vô chơi với nó, họa chăng muốn đổ ruột lòng thòng. Hơn nữa những trận đòn dữ tợn của đám giang hồ đã quá thường đối với nó nên nó rất bình tĩnh chờ đợi mọi tình huống xảy ra.
Thằng Cường Lì nằm rít hết điếu thuốc nầy tới điếu thuốc kia. Nó còn tỏ ra bình thản hơn cả thằng Tư Ghèn bởi nó phải tỏ ra là một thằng đàn anh, chẳng sợ bất cứ cái gì trên đời nầy. Thế nhưng nó đang nằm miên man suy nghĩ về cuộc đụng độ sắp xẩy ra. Không biết đêm nay thằng Tài có tụi nào hỗ trợ không? Tụi nó mà đông hơn thì chết chắc! Chết nó không sợ nhưng chết sao cho đáng, chết mà vì chuyện giành giựt như thế nầy thì nó đã quá ngao ngán. Nó đã chán lắm rồi cái cảnh phải trốn chui trốn nhủi sau mỗi lần thanh toán băng nhóm. Nó cũng quá rõ mấy cái trường giáo dục thiếu niên bụi đời, ra vô như cóc bỏ dĩa mà kết cuộc thì nó vẫn là nó, chẳng thay đổi được cái gì cả. Không phải những cái trường ấy là trường tồi nhưng liệu họ có được cái “quyền lực” xóa bỏ “thành tích” của tụi nó trong lòng của bao người hay không, hay trước sau mọi người vẫn chỉ nhìn tụi nó với con mắt hẹp hòi, định kiến.
Nó nhớ lại anh K. – đàn anh của nó, người đã được trường Xuân An hết lòng dạy dỗ và khi về địa phương đã tình nguyện đi thanh niên xung phong. Nhưng chính quyền địa phương đã phê vào lý lịch của anh K: “Tên K đã bị đi học cải tạo ở Xuân An. Đương sự hiện tạm trú tại ....”
Và kết quả là anh K đã bị loại, không chỉ đi thanh niên xung phong mà cả ở những nơi anh xin làm việc. Thật là bất công! Sao xã hội lại không chịu nhìn nhận sự cải hóa của những kẻ lầm đường lạc lối. Họ chưa phải là những kẻ tay đã nhúng vào máu người. Họ là những kẻ mà hoàn cảnh xô đẩy hoặc bị xô đẩy vào nỗi khốn cùng đành phải buộc sống như sâu bọ chớ nếu họ được sống trong nhung lụa, trong tình thương ruột thịt thì chắc chẳng ai ngu dại gì chơi với lửa. Đôi khi người ta bàn tán tòa án xử tử bọn giết người cướp của, trong thâm tâm thằng Cường Lì cũng đồng tình với những bản án ấy. Tụi đó không phải là những con người nữa thì để tồn tại trên thế gian nầy làm chi? Bắn bỏ cho rồi. Nghĩ thế nhưng rồi nó lại chua xót cho thân phận mình, một đứa trẻ chưa hề biết thế nào là mái ấm gia đình, từ nhỏ đã phải lê la đầu đường xó chợ kiếm sống. Nó chôm chỉa nhưng nó chưa hề hại ai chết. Lương tâm nó vẫn là lương tâm của một con người. Chính vì vậy mà nó đã biểu con Sương đem đồ bồi dưỡng cho thằng Tài sau trận ẩu đả. Nó hiểu rằng thằng kia cũng đang lâm vào tình trạng quẫn bách như nó và đứa nào cũng vì miếng ăn mà đập nhau u đầu sứt trán. Đập nhau ư? Được! Nhưng giết nhau thì... thằng Cường Lì nắm chặt cán dao Thái Lan bén ngót trong túi rồi thở dài sườn sượt, nó thấy cái chuyện ân oán giang hồ bỗng dại dột làm sao.
Đêm vẫn cứ trôi theo những ngọn gió se se lạnh. Đồng hồ nhà ai gõ hai tiếng lạnh lùng như tiếng chuông báo giờ ra trận. Cường Lì chưa kịp châm điếu thuốc tiếp theo thì thằng Ròm đã thì thầm:
- Đại ca! Tới giờ rồi. Tụi nó qua đó!
Thằng Cường bật dậy như một con hổ. Nó bỗng trở nên linh hoạt hẳn:
- Tụi bây, đi!
19
Tụi thằng Cường Lì vừa bước qua khỏi trường Phạm Ngọc Thạch thì từ ba con hẻm nhỏ nằm mé phường 1 Tân Bình bọn Tài Hoàng Đạo cũng đổ ra. Không thiếu một đứa nào trong băng của Tài Hoàng Đạo, mặt đằng đằng sát khí. Bữa nay bọn thằng Tài Hoàng Đạo đứa nào cũng cầm hung khí và coi cái cung cách của tụi nó thì đủ biết đêm nay tụi nó quyết tâm “làm cỏ” bọn Cường Lì.Thấy tụi Tài Hoàng Đạo nhất loạt xông ra, bọn Cường Lì vội vàng rút dao búa ra thủ thế. Hai đám trẻ bụi đời sắp xông vào nhau thì một tiếng còi ré lên chát tai rồi một toán người xuất hiện vây lấy tụi nhỏ vào giữa. Ánh đèn pin lóe lên chói mắt nhưng cũng đủ cho thằng Tài Hoàng Đạo và thằng Cường Lì thấy rằng tụi nó đã bị lọt vào ổ phục kích của công an và dân phòng. Đám trẻ bụi đời bỗng mất hẳn vẻ hung hăng ban đầu, đứa nào đứa nấy đứng xuội lơ, mắt ngó dáo dác tìm đường chạy trốn. Nhưng đã quá trễ rồi. Ở đầu những con hẻm đều có cảnh sát và dân phòng đứng ém sẵn, đứa nào mà tính nước chuồn là bị thộp ngay.
Thế là hai đám bụi đời đành chấp nhận theo những người công an và dân phòng về trụ sở công an phường. Hai đám bụi đời được nhốt riêng nhưng thằng Tài Hoàng Đạo và thằng Cường Lì thì được “thăm hỏi” ngay tại chỗ. Hai thằng được “mời” ngồi trước một cái bàn gỗ và người trực tiếp làm việc với tụi nó là anh Phương – công an khu vực. Anh Phương ngồi lặng im nhìn hai thằng bụi đời hồi lâu rồi đột ngột nói:
- Các cậu đã bị bắt quả tang và chúng tôi sẽ truy tố các cậu về tội phá rối trật tự công cộng, sử dụng hung khí đánh nhau và tất cả các cậu sẽ được đi nghỉ mát ở khám Chí Hòa hoặc lao động cải tạo ở một nông trường nào đó. Tôi vốn biết các cậu rất rõ. Lần trước, chính tôi đưa cậu vào bệnh viện. – Anh Phương trỏ thằng Tài Hoàng Đạo – Và chính cô y tá Trinh đã giúp đỡ cậu khi cậu còn nằm mẹp trên giường. Còn cậu, tôi đã chẳng nói trước với cậu là tôi không muốn có sự lộn xộn trong khu vực của tôi phụ trách. Thế mà cậu vẫn chứng nào tật nấy. Hừ!
Nghe anh Phương nhắc cô y tá Trinh và bảo chính anh là người đưa mình vô bệnh viện, thằng Tài Hoàng Đạo hết sức bàng hoàng. Nó ngẩng nhìn người công an lom lom, mắt ánh lên vẻ ngơ ngác. Nhưng nó sẽ còn ngạc nhiên hơn nữa khi từ ngoài cửa trụ sở công an phường, con nhỏ Sương Đen te tái bước vô theo tiếng gọi của anh Phương. Anh Phương ra hiệu cho con Sương đến gần bàn anh rồi hất hàm hỏi thằng Tài:
- Cậu biết ai đây không?
Thằng Tài ngó nhanh con Sương rồi khẽ lắc đầu. Anh Phương cười nhẹ:
- Cậu không biết em nầy nhưng bà ngoại cậu thì biết đấy. Nó là đứa mang quà cho cậu cả nửa tháng trời đó.
Thằng Tài cau mày, giọng khó chịu:
- Tui hổng cần nó lo cho tui. Ai quen biết nó?
Con Sương nghe thằng Tài nói giọng “vô ơn” bèn trả lời chua như dấm:
- Tao cũng đâu có thèm lo chi cho mệt. Xí! Tại thằng Cường nó biểu tao làm thì tao mới làm chớ bộ!
Thằng Tài thiếu điều nhẩy nhổm lên khi nghe con Sương nói cái chuyện “động trời” đó. Tại sao thằng Cường lại làm như vậy? Nó làm vậy là có ý gì? Thằng Tài quay lại ngó thằng Cường Lì chằm chằm rồi bỗng gằn giọng:
- Đồ cà chớn!
Anh Phương ra hiệu cho con Sương ra ngoài rồi nhìn hai thằng, nói:
- Có một điều mà cả hai cậu đều chưa biết. Cái lò heo nầy sắp giải tỏa. Các cậu có đánh nhau đổ máu đi nữa thì đất sống của các cậu cũng không còn. Các cậu sẽ sống ra sao khi cái trò chôm chỉa lòng ruột gia súc không còn nữa?
Nghe anh Phương thông báo cái tin hết sức bất ngờ đó, cả thằng Tài lẫn thằng Cường bất giác quay lại dòm nhau, nét mặt hai thằng méo xệch. Nhưng có lẽ đứa bối rối nhiều nhứt là thằng Cường Lì. Nó hiểu rằng những lời nói của anh Phương là sự thật và nếu cái lò heo đó mà dẹp tiệm thì nó và đám đàn em chẳng biết phải làm gì để có cái ăn.
Rất thấu hiểu với tâm trạng âu lo của thằng Cường Lì, anh Phương nhếch mép cười:
- Sao rồi? Bất ngờ quá phải không?
Cường Lì quay mặt đi. Nó ngao ngán nghĩ tới những ngày đen tối sắp đến và lòng buồn rười rượi.
- Cũng may là chúng tôi hay kịp chuyện các cậu thanh toán nhau nên chưa có đổ máu. – Anh Phương nghiêm giọng – Các cậu có thấy chuyện mình làm là sai quấy chưa?
Hai chú nhóc bụi đời cúi gằm mặt, lí nhí:
- Dạ thấy!- Tốt! Nếu như vậy giờ tôi tìm một lối thoát cho hai cậu, hai cậu có chịu nghe lời tôi bỏ thói du thủ du thực, lo tu tỉnh làm lại cuộc đời không?
- ...?
- Là vầy, tôi sẽ gởi hai cậu và các bạn của hai cậu đi học nghề ở Hội Liên hiệp thanh niên quận. Các cậu sẽ được dạy nghề theo ý thích của mình. Có nghề ngỗng đàng hoàng, các cậu cũng sẽ sống đàng hoàng như mọi người vậy.
Anh Phương nói xong bèn quan sát gương mặt của hai chú nhóc. Những nét thay đổi trên gương mặt của Cường Lì và Tài Hoàng Đạo làm anh thấy rõ hiệu quả của lời mình nói.
- Các cậu thấy đó, đưa các cậu đi lên trường trại thì cũng dễ thôi nhưng rồi các cậu cũng tìm cách trốn trại hoặc có ra trại mà không sống ổn định được thì cũng như không. Chỉ có cách trang bị cho mình một nghề nghiệp đàng hoàng thì sau nầy các cậu mới tự mưu sinh được. Còn điều nầy nữa, quận cũng đã có nhà mở dành cho các em thiếu niên lang thang đến nương tựa hàng đêm. Và tôi cũng báo cho các cậu biết luôn, người phụ trách nhà mở quận chính là anh Phong bảo vệ đấy. Anh ấy đang đi học một lớp phụ trách nhà mở và các cậu sẽ gặp lại người bạn lớn đó. Các cậu nên biết là anh Phong đã thường bàn bạc với tôi tìm cho các cậu một hướng đi đúng. Anh ấy tốt chớ không xấu như các cậu nghĩ đâu. Bây giờ thì các cậu tạm ngủ ở công an
phường một đêm vậy. Và ngủ chung. Các cậu không còn “thanh toán” nhau nữa chớ? – Anh Phương kết thúc buổi làm việc với hai thằng nhóc bụi đời bằng một câu hỏi thông minh.Hướng mở của anh Phương đã khiến thằng Tài Hoàng Đạo và thằng Cường Lì thấy nhẹ người. Vậy là tụi nó không bị đưa đi trường trại nào hết, lại còn được đi học nghề và tối có nơi nương thân hẳn hoi chớ không phải ngủ trong rạp hát như gián ban ngày và ngủ ngoài trời mỗi đêm như cú.
Thằng Tài Hoàng Đạo rụt rè:
- Học nghề thì tui chịu, còn ở nhà mở thì tui đã có nhà rồi. Để tụi thằng Cường Lì ở.
- Tôi biết! Mỗi cậu có một hoàn cảnh riêng. Nhưng cái chính là các cậu có làm tốt những gì mà xã hội quan tâm lo cho các cậu hay không mà thôi. Khuya rồi, các cậu đi ngủ đi. Ngày mai chúng tôi sẽ liên hệ với Hội Liên hiệp thanh niên quận để đưa các cậu đi học.Thằng Cường Lì và thằng Tài Hoàng Đạo cùng đứng dậy một lượt. Anh Phương đưa hai thằng nhóc vào trong và hài lòng khi thấy hai thằng nhóc bụi đời không tỏ vẻ gì thù hằn nhau nữa. Anh Phương đưa hai đám trẻ bụi đời vào một căn phòng rộng, vừa mở cánh cửa có chấn song sắt vừa nói:
- Đây là phòng tạm giam, không có chỗ nào khác đủ để cho các cậu ngủ qua đêm. Cho các cậu ngủ chung để tâm sự với nhau đêm nay đấy.Hai đám trẻ bụi đời vừa giáp mặt là tụi Hoàng Đạo đã sửng cồ muốn ăn thua đủ nhưng thằng Tài đã quát to:
- Đứa nào lộn xộn tao bẻ cổ. Mọi chuyện ân oán đã giải quyết xong rồi. Ngồi xuống nghe tụi tao nói đây!
Tiếng quát của thằng Tài Hoàng Đạo làm tụi Ba Nhỏ, Lé Sóc, Kim Đen khựng lại. Tụi nó ngơ ngác ngó đàn anh, không hiểu đàn anh đã giải quyết chuyện ân oán ra sao.
Nhưng khi cả hai đám bụi đời nghe hai thằng đàn anh thuật lại mọi việc, tụi nó cũng “ồ, à!” liên hồi. Và rồi sau cùng nằm lăn ra ngủ. Một giấc ngủ nhẹ nhàng, thanh thoát nhứt mà từ trước tới nay tụi nó mới có được.
20
Sáng hôm sau, khi anh Phương mở cửa phòng tạm giam thì đám nhóc bụi đời vẫn còn ngủ lăn lóc say sưa. Anh lần lượt đánh thức từng đứa dậy rồi bảo:
- Phía sau nhà có vòi nước, các cậu đi rửa mặt rồi chuẩn bị lên Hội Liên hiệp thanh niên quận với tôi.
Bọn Cường Lì và Tài Hoàng Đạo làm theo lời anh Phương răm rắp. Không đủ xe cộ để đưa hai mươi mấy đứa nhóc đi, anh Phương đành gọi tới bốn, năm chiếc xích lô để tụi nhỏ chất lên qua Hội. Mấy đứa nhỏ tranh nhau ngồi theo băng nhóm của mình, chỉ riêng có thằng Tài Hoàng Đạo và thằng Cường Lì là ngồi chung xe với nhau. Anh Phương phóng xe Honda đi trước tụi nhỏ một khoảng. Ngồi trên xe, hai thằng “đại ca” ngập ngừng mãi mới mở miệng nói chuyện với nhau. Thằng Tài nêu thắc mắc:
- Tại sao mầy lại biểu con nhỏ đen thui đó đem quà cho tao?
- Ồ! Nói thiệt với mầy khi tao làm chuyện đó thì con nhỏ Sương nó phản đối dữ lắm, cả đám đàn em của tao nữa. Tại sao tao làm vậy hả? Nói thiệt với mầy, tại mầy chơi ngon, mầy hổng khai tên tao, tao khoái mấy thằng quân tử vậy đó. Với lại... tao cũng chán cái chuyện thanh toán nhau để giành giựt đất sống lắm rồi. – Giọng thằng Cường Lì trầm xuống, buồn buồn – Tao tứ cố vô thân, có chết cũng chả sao nhưng cái cảnh trốn chui trốn nhủi hay nằm dí trong trại cải tạo là tao đã ngán tới cổ rồi...
“Nó nói đúng!” - Thằng Tài Hoàng Đạo nghĩ thầm - “Nếu tối qua mình hay nó ngoẻo thì thiệt vô duyên! Cái lò heo cũng chẳng còn!”. Nghĩ vậy thằng Tài bật cười nói:
- Tao cứ nghĩ hoài mà đếch biết ai cho tao quà đó. Té ra là “kẻ thù”... hì hì...Thằng Cường Lì quàng tay qua vai thằng Tài Hoàng Đạo, thân mật hỏi:
- Mầy hết giận tao rồi chớ?
- Bỏ chuyện đó đi! Rồi đây tụi mình sẽ có nơi chốn để ở, có trường để học nghề. – Đôi mắt thằng Tài bỗng trở nên mơ màng – Tụi mình sẽ không còn mang tiếng là những thằng du đãng, bụi đời. Và tụi mình sẽ sống đàng hoàng để không bị ai khinh rẻ nữa.
- Ừa! – Thằng Cường cũng hớn hở nói tiếp – Tụi mình đã sai quá trời. Nhờ anh Phương mà mình sẽ được “đổi đời”.
- Bộ chỉ có anh Phương không thôi sao mậy? – Thằng Tài bắt bẻ - Mầy hổng nghe anh Phương nói còn có anh Phong bảo vệ lò mổ nữa à? Với lại cô... cô... Trinh y tá nữa.
Thằng Tài bèn kể chuyện giữa nó với cô y tá Trinh, còn thằng Cường thì kể chuyện anh Phong và anh Phương cho nó nghe. Mải nói chuyện mà xích lô đưa hai thằng tới Hội Liên hiệp thanh niên quận lúc nào không hay. Dặn tụi nhỏ đứng ngoài chờ, anh Phương vào Hội để làm thủ tục cho tụi nhỏ nhập học. Lát sau anh trở ra, bảo:
- Lên xe!
- Ủa!
- Thằng Tài Hoàng Đạo kêu lên – Sao anh biểu đưa tụi tui qua đây học nghề?
- Yên chí! Các cậu sẽ học nghề... ngày mai. Còn bây giờ thì theo tôi về nhà mở của quận. Để tôi còn thu xếp cho xong mọi việc đã!
Thế là mấy chiếc xích lô lại trực chỉ nhà mở của quận.
Người đón đám nhóc bụi đời tại nhà mở chẳng ai khác hơn là anh Phong bảo vệ. Tuy chưa chính thức trở thành người phụ trách của nhà mở nhưng anh đã có mặt để gặp gỡ đám nhóc bụi đời mà chỉ ít lâu sau anh sẽ phải trực tiếp lo liệu nơi ăn chốn ở cho chúng. Nhà mở là một ngôi nhà khang trang nằm ở mặt tiền đường L.V.S. Trong nhà mở có mấy dãy giường có đầy đủ gối mùng, chăn chiếu. Đám nhóc khoái quá nằm lăn ra giường, la hét cười nói om sòm. Nhưng một giọng nói nghiêm nghị đã cất lên:
- Tất cả các cậu đứng lên!
Câu ra lịnh ngắn gọn nhưng có một sức mạnh cực kỳ đã dựng đám bụi đời dậy. Tụi nó ngơ ngác nhìn người vừa nói. Anh Phong – người vừa ra lịnh – nhìn đám nhóc bụi đời, nói:
- Nhà mở nầy là nơi dành cho các em lang thang bụi đời tạm trú, nhưng các em phải nhớ rằng đây là “căn nhà của chúng ta” và không phải ai muốn tự ý làm gì thì làm. Các em sẽ được học nội quy của nhà mở trước khi làm chủ nó.
Đám trẻ ngớ ra rồi đứa nào đứa nấy ỉu xìu như mèo mắc mưa. Nhưng anh Phương đã mỉm cười:
- Sao? Khó chịu hả? Tôi hiểu các cậu chưa thích ứng với cuộc sống nề nếp ngay đâu. Nhưng các cậu phải tập dần cho quen đi.
Thằng Cường liếc nhìn thằng Tài và hai đứa ngầm công nhận lời anh Phương là đúng. Thấy đám đàn em đứng lớ ngớ, thằng Cường nói:
- Tụi bây kỳ quá! Xếp mùng mền lại đi. Nhăn hết trơn rồi kìa!
Lần nầy thì lời nói của thằng Cường không chỉ khiến đám đàn em của nó phải làm mà ngay cả đám đàn em của thằng Tài Hoàng Đạo cũng làm theo. Điều đó không làm cho thằng Tài tự ái một chút nào, trái lại nó còn háy mắt với thằng Cường, cười toe toét.
Cử chỉ thân thiện của hai thằng “đàn anh” không qua được mắt của anh Phương và anh Phong. Hai anh bất giác cũng nhìn nhau, mỉm cười. Và sau đó đám trẻ bụi đời ngồi quây tròn lại với nhau, lắng nghe anh Phong nói về nội quy của nhà mở.
Anh Phương bước ra ngoài, đứng trước cửa nhà mở. Anh nhìn cảnh xe cộ ngược xuôi như mắc cửi mà lòng rộn lên một niềm vui khó tả. Một niềm vui mà chỉ có lòng nhân ái, tình yêu con người mới có thể cảm nhận được.
21
Cái lò heo vẫn còn hoạt động cầm chừng chờ ngày đóng cửa, nhưng những người công nhân giết mổ gia súc thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy tụi Cường Lì vắng bóng. Và khi hiểu ra mọi chuyện họ cũng mừng cho tụi nhỏ đã có nơi nương tựa và được học nghề ngỗng để tự mưu sinh. Đêm đêm, tụi thằng Cường Lì không còn phải trải ny lông nằm ngủ trước ca bin điện nữa, tụi nó đã có nhà mở quận mở rộng cửa đón tiếp. Đám đàn em Tài Hoàng Đạo cũng tụ về nhập bọn với đám Cường Lì ở nhà mở để rồi sáng sáng cùng nhau đến Hội Liên hiệp thanh niên quận học nghề.
Và bây giờ thì thằng Cường Lì và thằng Tài Hoàng Đạo đã thành đôi bạn thân, ngày ngày cùng đến lớp dạy nghề và miệt mài học tập bên nhau. Tụi nó biết rằng sau khi học nghề thành tài, tụi nó sẽ được giới thiệu để đi làm. Và vì thân nhau nên đôi khi thằng Tài cũng đến nhà mở ngủ với tụi thằng Cường Lì cho vui. Nằm trong nhà mở, trên những chiếc giường có mền chiếu đàng hoàng, tụi nó cùng tâm sự với nhau về những ước mơ sau nầy và cùng cười rúc rích khi nhắc lại chuyện đã qua. Đến thăm tụi nó ở nhà mở còn có những trái tim nhân hậu như anh Phương, cô y tá Trinh, riêng anh Phong phụ trách thì khỏi nói vì anh rất yêu thương tụi nhỏ và chăm sóc chúng hằng ngày.
Đám bụi đời hiểu rằng chúng đã sai khi sống như những loài sâu bọ và chúng phải tự mình phấn đấu để sống sao cho xứng đáng với những người đã hết lòng vì những đứa trẻ bất hạnh như chúng.
30. 10. 1994