PHẦN THỨ V
THÍM HƯƠNG vào trong ngọn xẻo tạm trú trên gian nhà sàn do Chín Thuộc dành cho đã được đúng ba hôm.
Chín Thuộc lo lắng từ chút cho thím về mọi vấn đề ăn ở khiến cho đôi lúc thím Hương cũng cảm động.
Ngày nào hắn ta cũng cà rà trên nhà sàn từ sáng đến chín mười giờ tối mới trở về nhà riêng gần đó ngủ.
Sơn Nhỏ cũng như mấy tên thủ hạ khác tò mò theo dõi hành vi của hắn ta và bàn tán như là một chuyện thích thú gì hiếm có lắm vậy.
Tối hôm ấy, Sơn Nhỏ ngồi trên một gốc cũi khô vừa phì phào hút thuốc vừa canh chừng lên ánh đèn phía trên nhà sàn.
Lúc bấy giờ vào khoảng trên mười giờ, nghĩa là lâu quá hơn lệ thường, mà Chín Thuộc vẫn còn ngồi chà lết trên ấy!
Ánh đèn dầu chợt tắt phụt. Sơn Nhỏ thở ra, búng mạnh tàn thuốc lá cho văng xa rồi đứng dậy quay đi miệng lẩm bẩm: ‘‘Đêm nay coi bộ... êm rồi!’’...
Nhưng hổng có tiếng kẻo kẹt trên chiếc thang tre và liền theo đó Sơn Nhỏ thấy bóng Chín Thuộc lù lù đi xuống.
Sơn Nhỏ chưng hửng đứng khựng lại.
Chín Thuộc đặt chân xuống đất, ung dung rảo bước thẳng về nhà, vừa đi vừa hút gió nho nhỏ bản ‘‘Lên đàng’’.
Sơn Nhỏ khẽ tằng hắng một tiếng khiến Chín Thuộc quay phắc lại, quát hỏi liền
- Đứa nào đó vậy?
Sơn Nhỏ bước tới gần:
- Em đây mà đại ca.
- Sơn Nhỏ hả! Làm gì mà giờ nầy em còn lọ mọ đó hả? Mọi khi em có tật ngủ sớm lắm mà!
Sơn Nhỏ ấp úng đáp:
- Ờ... hổng biết sao lóng rày… khó ngủ sớm quá... chắc có lẽ vì ăn no ở không nhiều nên nó... sanh tật như vậy.
Chín Thuộc cười rè rồi cặp tay Sơn Nhỏ lôi đi:
- Lóng rày thằng cha nầy hay nói xéo tui quá ta! (đến đây hắn ta nghiêm giọng lại nhưng cũng có vẻ lúng túng đôi chút)… Em ở không mấy bữa nay nên... cuồng chưn cuồng cẳng phải hông? Qua cũng có nghĩ tới chỗ đó, nhưng qua tính đã lâu ớn rồi, anh em mình làm ăn lung tung, đêm nay đám này, đêm mai đám nọ… như vậy cũng mệt nhọc lắm chớ phải chơi đâu!Bởi vậy nên qua muốn nhơn dịp nầy, anh em mình nghĩ xả hơi một vài tuần, với lại có thím Hương ở đây mình… phải giữ cho nội vùng chung quanh yên yên một chút chớ hông thôi thím lo hoảng thì...
Sơn Nhỏ mau miệng đỡ lời hắn ta:
- Thì đại ca... khó xáp lại một cái ‘‘cụp’’ phải hông?
Chín Thuộc cười xòa vỗ mạnh vào vai Sơn Nhỏ :
- Chú mầy giỏi đa! Chú mày có muốn o mèo giỏi và hốt hồn thiên hạ thì ráng để ý học mấy cái nước đó của qua, qua sẽ truyền lại hết cho chú mầy chớ hổng có dấu nghề đâu!
Sơn Nhỏ cười theo :
- Ý thôi, tui hổng ham ba thứ đó đâu! Tui cứ... như vầy có phải khỏe hông!
- Hứ, chú mầy nói như vậỵ là chưa có cứng cựa đó nghen! Nên coi chừng: những tay nào mà nói hổng ham mèo chuột, đến khi mê con nào rồi bị nó nhử cho... hỉnh mũi lên làm trâu cười thì... mụ nội tao bây giờ can cũng hổng nổi nữa! Tới chừng đó, chú mày có đem đinh một tấc đóng vào lỗ tai nó, nó cũng hổng chịu nghe chớ đừng nói khuyên can phải quấy gì nữa!
Sơn Nhỏ đứng khựng lại:
- Đại ca nói miệng tài hoài, vậy chớ mấy hổm rày việc của đại ca với thím Hương có ăn thua gì hông mà tui thấy đại ca cứ... trèo lên tuột xuống trên chiếc thang tre kia hoài vậy? Hồi nãy, tui thấy đèn tắt mà đại ca leo xuống, tui tưởng... êm rồi chớ!
Chín Thuộc thụi anh ta một cái:
- Chú mày rình qua sát dữ há! Qua đây hổng nóng thì thôi, chú em mầy là người bàng quan mà cũng chộn rộn nữa chớ!
Sơn Nhỏ ấp úng đẩy đưa cho xuôi:
- Tui sợ đại ca đeo đuổi theo cái vụ nầy... mất thì giờ rồi để bê trễ hết mọi công chuyện mần ăn khác...
- Ậy, nhứt định... thắng lợi mà em! Đối với đờn ba mình phải tùy người tùy đứa mà tính kế. Hiện nay qua đã bao vây thím Hương đâu đó kín mít hết rồi, bây giờ qua chỉ... dậm cù lần lần vô thì thế nào cũng ăn chắc. Qua mà bộp chộp quá thì thế nào thím cũng đâm ra nhát rồi làm cho hư bột hư đường hết, hay là làm cho mình phải tốn nhiều công phu rị mọ lại nữa.
Sơn Nhỏ thở dài:
- Tui cũng vái trời cái vụ này xong cho rồi...
Chín Thuộc cự nự:
- Coi, sao em lại vái trời ? Chuyện nầy là chuyện của qua thì ông trời ăn nhậu gì vô trỏng? Mà sao qua coi bộ em thắc mắc, em... xốn xang quá vậy?
Sơn Nhỏ nhún vai:
- Hổng phải thắc mắc gì nhưng... mấy anh em khác suốt ngày họ dòm ngó, xầm xì đại ca hoài nên cũng phải... để ý tới chớ.
Chín Thuộc to tiếng:
- Chuyện của qua mà mắc mớ ông bà ông vải gì tụi nó mà tụi nó xầm xì chớ? Đâu, thằng nào nói hành nói tỏi gì qua em chỉ một cái cho qua coi? Qua đập сho nó bể hàm !
Vừa nói Chín Thuộc vừa níu tay Sơn Nhỏ lôi đi.
Sơn Nhỏ rị lại, dịu giọng ngăn cản hắn ta:
- Ý, đại ca làm như vậy hổng nên. Đại ca mà đánh mấy thằng đó, rủi nó không biết suy nghĩ để bụng sanh thù rồi lén chạy đi mạch đồn bót gần đây, hay đi dắt ba thằng du kích dìa chụp lén anh em mình thì cũng… kẹt lắm chớ phải chơi sao!
Thấy Chín Thuộc không nói không rằng gì hết. Sơn Nhỏ vui vẻ tiếp lời:
- ... Mà đại ca cũng nên châm chế cho anh em, anh em mình đứa nào đứa nấy cu ky một mình lâu ngày chầy tháng nên cũng đâm ra nghĩ bậy nghĩ bạ một chút chớ! Với lại ở chốn khỉ ho cò gáy nầy, lội bốn năm cây số mới gặp một đứa con gái, mà đứa nào đứa nấy mốc thít mốc cời xù xì như cũ co hết thì ham sao nổi! Bây giờ, khi không tụi nó thấy một người đờn bà... mướt rượt, bóng sắc như thím Hương đây lạc tới, thì biểu họ hổng... chắc lưỡi hít hà sao được?
Chín Thuộc lặng thinh bước tới vài bước, rồi quay sang bảo Sơn Nhỏ:
- Em nói nghe cũng hữu lý. Ờ phải há… em có nhắc tới cái vụ này qua mới để ý. Em coi lù khù vậy mà... hay đa!
Sơn Nhỏ xẻn lẻn đáp:
- Tui thấy vậy thì tui… nói vậy chớ hay khỉ gì.
Chín Thuộc gật gù:
- Được rồi. Qua sẽ liệu cách, nhưng dầu sao chắc qua cũng phải nhờ nhõi em nhiều nữa.
Sơn Nhỏ ngạc nhiên hỏi lại:
- Nhờ cái gì nữa đại ca? Đại ca sai tui đâm chém gì đó thì tui đi liền, chớ cái việc… đờn bà lằng nhằng này tui ngán quá...
Chín Thuộc lại thân mật cặp kè anh ta đi tới
- Em khỏi lo, qua nhờ em canh chừng ba đứa chúa ôn đó, sợ mai mốt có việc qua đi vắng đôi ba ngày tụi nó... làm hỗn bất tử vậy mà! Nội cái đám nầy, qua chỉ dám tin một mình em thôi hè!
Sơn Nhỏ cười nhẹ:
- Ừa, cái đó thì được...
Chín Thuộc chợt hỏi:
- À, số của cái của thím Hương em cất kỹ đó chớ?
- Kỹ lắm.
- Như vậy kể ra thì qua giao cho em giữ hết hai món đó nghen!
Sơn Nhỏ rút tay ra, hỏi lại liền:
- Ủa, hai món nào đại ca?
Chín Thuộc cười đáp:
- Thì món ruột tượng là một, món... thím Hương là hai... Tiền và tình gì qua cũng giao trọn cho em giữ hết, bộ không phải như vậy sao?
Sơn Nhỏ cười xòa :
- Đại ca nói cái gì nghe kỳ quá! Nhưng tui có giữ hai món đó, tôi cũng ngán thấy mồ: hai món đó đều có huông hết mà đại ca!
- Bậy nà. Em cất giữ dùm qua chớ bộ em đem ra… xài hay sao mà sợ có huông… sợ xui xẻo!
- Ờ há... Còn đại ca, đại ca xài mà hổng ngán… cái chuyện đó sao?
Chín Thuộc cười rộ lên:
- Ngán cái khỉ họ! (Đoạn hắn vỗ vai Sơn Nhỏ, thân mật tiếp lời)... Qua đã đốt ‘‘phong long’’ xổ xui đâu đó hết rồi mới dám nhào vô chớ em! Với lại mình phải cao tay ấn, biết bắt biết buông đúng thời kịp lúc thì vẫn… khỏe ru như thường...
Sơn Nhỏ hỏi lại:
- Tui chắc hồi đó thằng cha Tư nó cũng tính như vậy...
Chín Thuộc ngắt ngang:
- Xí, cái thằng cha gà chết đó mà bì với qua sao nổi (ngừng lại một giây, hắn ta chậm rãi nói tiếp)... Kể ra thằng chả cũng tính xuôi rót hết đó chớ, nhưng rủi ro lại gặp anh em mình. Còn qua bây giờ thì kể như một mình một chợ, vòng ngoài lại có em canh chừng. Qua xáp vô thím Hương cho đã đời một ít lâu rồi cũng kiếm cách tống khứ con mẻ đi về cho êm chớ giữ con mẻ theo lình kình làng càng thì còn làm ăn khỉ gì được nữa!
Đến đây, giọng hắn ta trở nên trầm trầm:
- Có lẽ qua cũng đợi cho êm êm rồi... giải nghệ chớ em nghĩ coi, thời buổi này mình đeo đuổi theo cái nghề nầy hoài sao được. Qua cũng trọng tuổi rồi. Hơn nữa, qua còn nghĩ tới em nhiều lắm... Em, tánh tình đàng hoàng như vậy mà chen sống hoài với tụi này thì tội nghiệp lắm. Hổng biết sao hồi đó em lại chịu theo qua... bền như vầy hả Sơn Nhỏ?
Sơn Nhỏ cảm động:
- Coi, đại ca quên rằng hồi đó tui lỡ tay đập chết một tên công an xã làm trời ở dưới chợ tản cư Bà Đầm, đại ca có mặt ở đó bèn nhảy vô giải vây và dẫn tui chạy trốn đó sao?
- Qua tưởng em lên trên nầy trốn đỡ chớ thiệt tình không dè em theo qua bền như vậy.
Sơn Nhỏ nhún vai, giọng thản nhiên:
- Thì... buồn buồn theo luôn vậy mà!
Chín Thuộc lắc đầu:
- Bộ chú mầy coi cuộc đời như... chơi sao vậy?
Sơn Nhỏ làm thinh rảo bước đi thẳng về chỗ trọ…
$ $ $
Chín Thuộc bước lại đầu bàn vặn cho ngọn đèn tỏ lên rồi quay qua ân cần hỏi thím Hương:
- Sao thím, hồi chiều tôi có sai bầy trẻ đem qua cho thím một ổ bánh mì và thịt hộp, thím dùng có ngon hông? Tôi gởi mua tận ngoài thành đó thím!
Thím Hương cười giả lả:
- Ngon lắm. Thiệt lâu quá chừng quá đỗi tôi mới được dịp nếm lại mấy thứ đó... Mà anh bày đặt gởi mua chi hết món nầy tới món nọ vừa mắc công mắc linh vừa tốn tiền tốn bạc. Tôi ở đây… mắm muối qua ngày cũng được rồi. Bận sau anh mà còn như vậy nữa tôi hổng nhận đâu nghen!
Chín Thuộc đứng xuôi cò, mặt hắn nhăn nhó:
- Coi, thím mà nhẫn tâm như vậy là thím phụ bụng tôi, là thím… hổng thương tôi...
Thím Hương chắc lưỡi chận ngang
- Coi, sao anh nói vậy hả anh Chín? Tôi quấy rầy anh như vầy cũng là quá đáng rồi...
Chín Thuộc hăng hái đáp:
- Tôi đã nói cả ngàn bận là đối với thím thì cái gì cũng chưa đủ hết á! Miễn thím hiểu rõ bụng tôi như thế nào là được rồi. Tôi cứ lo thím ở đây đã lẻ loi một mình mà còn phải chịu thiếu thốn nầy nọ nữa thì tôi... đáng tội chết! Đó thím coi, nội cây đèn chong trong nhà nầy tôi cũng lo nữa : hồi trước tôi thấy đốt bằng dầu cá vừa dơ vừa tối, tôi liền gởi mua cho được thứ dầu lửa
Con Gà ở trên thành đem về…
Thím Hương cười mũm mỉm liếc xéo hắn ta:
- Anh thiệt hay bày đặt chuyện quá hà! (rồi thím làm mặt nghiêm, rụt rè nói tiếp)... Tôi nói cái nầy… anh đừng giận nghe anh Chín?
Chín Thuộc khoan thai bước lại ngồi xuống mép chõng bên cạnh thím
- Cái gì đó thím? Tôi mà dám giận thím thì cho trời tru đất diệt, tàn gia bại sản đi...
Thím Hương nhốm người lên:
- Ý, anh đừng thề bậy hổng nên. Mà anh chắc anh hổng giận thiệt hén?
Chín Thuộc thở dài, giọng nằn nì:
- Thôi mà thím, thím hành tội tôi vừa vừa nó chớ! Tôi sốt ruột sốt gan quá trời quá đất đầy nè!
Thím Hương nheo mắt nhìn hắn ta một hồi rồi chậm rãi lên tiếng:
- Hổng nói giấu gì anh, hồi đó tôi mới gặp anh, tôi thấy anh coi bộ... dữ dằn quá, tôi thiệt ngán trân chứ có dè đâu anh cũng biết mềm mỏng khéo léo như vầy...
Chín Thuộc xẻn lẻn cúi mặt xuống, đưa ngón tay khều khều cọng chiếu ló ra ngoài mép chõng :
- Thím nhắc lại chuyện đó, tôi... mắc cở thiếu điều muốn độn thổ mà trốn. Hồi đó... tại tôi quá hấp tấp, phần chưa hiểu rõ thím cho nhiều nên mới để sanh chuyện bê bối như vậy...
Thím Hương lại chắc lưỡi:
- Hổng phải tôi muốn nhắc lại cái chuyện đó đâu anh Chín. Tôi muốn nói là anh cũng biết khéo chìu chuộng... người ta lắm.
Chín Thuộc nở mũi nhưng ra bộ khiêm tốn đáp:
- Thím cứ kêu ngạo tôi hoài, tôi biết mình còn sơ sót nhiều lắm, nhưng thím cũng nên châm chế cho vì từ hồi nào tới bây giờ tôi quen sống theo lối buông thùa và đâu có dịp nào phải chăm lo săn sóc cho một người đàn bà hết á thím!
Thím Hương mỉm cười hoài nghi:
- Thiệt hay không đó anh Chín? Theo tôi thì … bộ vó của anh cũng... đắt mèo lắm mà!
Chín Thuộc nhăn nhó vò đầu bức tóc:
- Thím đề án tử như vậy chết tôi rồi! Phải tôi mà được như thím nói thì đâu có ba trật bốn vuột đối với thím như vậy nè!
Thím Hương liếc xéo hắn ta:
- Đọ... đọ, tôi có làm cái gì đâu mà chưa chi anh đã gieo tiếng ác cho tôi đó hả?
Chín Thuộc thở dài thườn thượt ngước mắt ngó Ịên nóc nhà:
- Trời đất quỷ thần ơi ngó xuống đây mà coi: thím làm cho người ta thiếu điều chết lên chết xuống, ăn ngủ đứng ngồi gì cũng không yên hết ráo mà thím còn... tàn nhẫn nói một cách ‘‘như không’’ vậy nữa chớ!
Thím Hương ráng làm tỉnh hỏi lại hắn ta :
- Coi, tôi có làm gì đâu mà anh nói nghe... dữ vậy anh Chín?
Chín Thuộc xụ mặt thở dài một hơi rồi từ từ ngước mặt lên nhìn châm bẩm vào mặt thím Hương, và với một giọng đầy vẻ oán trách, hắn ta hỏi ngang :
- Nói gần nói xa chẳng qua nói thiệt phứt cho rồi.... Bộ thím không biết rằng tôi... thương thím hết chỗ để sao hả thím?
Thím Hương liếc mắt nhìn về phía cửa cái rồi cười lỏn lẻn :
- Anh nói... càng mạng như vậy rủi mấy anh em họ nghe được họ cười chết đa anh Chín!
Chín Thuộc nhốm người ngồi xích lại thím Hương thêm một chút nữa và hăng hái đáp:
- Đứa nào cười thì kệ mồ nó, tôi cũng chẳng cần gì ráo! Miễn thím hiểu bụng tôi là được rồi.
Thím Hương nhích người dang ra để õng ẹo dựa ngửa lưng vào chiếc gối tai bèo lớn đặt gác lên thành chõng, rồi thản nhiên hỏi lại Chín Thuộc:
- Anh vui miệng anh nói chơi vậy chớ tôi mà ăn nhằm gì phải hông anh Chín?
Chín Thuộc giơ tay cú mạnh vào đầu mình, giọng bực tức:
- Thiệt thím hỏi tôi một câu xóc óc quá! Thím ác ghê lắm nghen thím!
Thím Hương ỡm ở hỏi lại:
- Nữa, tôi làm gì ai mà ác?
- Trời ơi, thím hổng biết tôi thương thím... thương quýnh, thương nôn hay sao?
Thím Hương cười xòa:
- Anh nầy nói nghe kỳ quá hà!
Chín Thuộc lết sấn tới thêm một chút nữa
- Tánh tôi ăn ngay nói thẳng vậy thím à. Thôi sẵn dịp nầy tôi cũng... tuôn ra hết phứt cho rồi: tôi xin hỏi thiệt thím, thím có… đoái tưởng đến thằng này một chút xíu nào hông hả thím?
- Anh này hỏi sao lạ quá. Anh đối đãi với tôi tốt như vầy lẽ tự nhiên tôi... mang ơn anh ghê lắm...
Chín Thuộc chắc lưỡi gạt ngang:
- Mang ơn khỉ khô gì! Tôi chỉ cần hỏi thím có... nghĩ đến thằng này không? Thím chỉ cần trả lời hoặc có hoặc không và gạt qua một bên các chuyện ơn nghĩa cà lằng nhằng đó đi!
Thím Hương mỉm cười:
- Cha, anh này sao nóng quá hổng biết!
-Trời đất ơi, tôi đợi bao nhiêu lâu nay mới có giờ phút nầy mà thím!
- Thì anh để... thủng thẳng coi...
Chín Thuộc cười như mếu
- Chết tôi rồi, giặc giã đánh ầm ầm mà thím để thủng thẳng coi chớ!
Đến đây, hắn ta nghiêm mặt lại và tiếp lời bằng một giọng rất thảm thiết:
- Thím ơi, thím cứ nói quanh co hoài thì chẳng khác gì thím muốn xẻo từng miếng da miếng thịt tôi ra vậy. Xin thím nói đại một tiếng cho tôi biết để tôi còn liệu thân phận của tôi, nếu hổng xong thì dang ra…
Thím Hương nhíu mày, đã đớt hỏi liền:
- Bộ tôi nói... hông rồi anh tính đuổi tôi đi phải hông?
- Ý đầu có tệ như vậy thím! Tôi nói dang ra đây là ... hổng dám xáp lại gần như vậy, chớ dầu thế nào đi nữa tôi cũng làm tròn bổn phận của tôi đối với thím ở đây chớ!
Giọng nói của hắn ta bỗng trở nên ngùi ngùi:
- ... Nếu có cái gì thì tôi phải biết trước để lo thân tôi chớ, hông thôi ba đứa em út tụi nó thấy tôi lăng xăng bên thím hoài như vậy, rồi rốt cuộc ăn trớt hết... thì thế nào tụi nó cũng xầm xì tôi là một thằng già... ăn cám xú nên mới u mê ám chướng như vậy.
- Tội nghiệp dữ hông! Anh mà cũng sợ tai tiếng nữa sao?
- Thím nghĩ coi hổng sợ sao được, tự hồi nào tới giờ tôi có bo bo lo việc riêng như vậy đâu... Nhứt là Chú Sơn Nhỏ chú cự nự tôi ghê lắm.
- Cọi bộ anh đó hiền lắm mà!
- Ừ, Sơn Nhỏ thì được cái chỗ ấy. Ở đây tôi coi chú là... nhứt hạng đó. Mà thôi, thím làm ơn làm phước trả lời thẳng về cái chuyện tôi hỏi hồi nãy đó, chớ hông thôi mấy ngày rày tôi không ăn ngủ gì được ráo!
Thím Hương hơi cúi mặt xuống:
- Anh sao gấp quá... Nhưng tôi nghĩ thân phận của tôi nổi trôi như vầy thì có xứng đáng gì...
Chín Thuộc vồn vã nắm lấy bàn tay của thím:
- Thím chê tôi không xứng đáng thì có! Thím ơi thím đừng hành tội tôi nữa mà thím!
Thím Hương rút nhẹ bàn tay ra, cười chúm chím :
- Tôi nói để thủng thẳng... Tôi có biến mất đi đâu được mà anh sợ chớ!
Chín Thuộc nhăn mặt:
- Hổng biến nhưng... cứ bẹo hình bẹo dạng trước mặt như vầy tôi xốn xang quá mà!
Thím Hương ngoe nguẩy :
- Xí, nói tầm bậy hoài hè!
Chín Thuộc cười hề hề rồi bỗng nhiên hắn ta nghiêm mặt lại nhìn sững vào mặt thím Hương:
- Thím ngồi yên đừng nhúc nhích cục cựa gì hết nghen! Để tôi đập con muỗi...
Rồi không đợi thím Hương trả lời, hắn ta giơ tay lên...
Trước cử chỉ đột ngột của Chín Thuộc, thím Hương, đành trân mình ngồi yên không dám động đậy gì hết.
... Và không biết con muỗi kia đậu ở đâu mà bàn tay của Chín Thuộc ấn nhẹ lên má thím Hương… nằm у nguyên ở đó trong một vài giây rồi từ từ vuốt xuống: vòng theo càm...
Thím Hương vừa hất bàn tay ấy ra vừa ngửa lên chiếc gối đặt ở phía sau lưng để né tránh, rồi xẻn lẻn cự nự:
- Cái anh này kỳ quá hà!
Chín Thuộc ráng làm mặt nghiêm:
- Coi tôi đập muỗi mà thím hổng cho nữa sao?
Thím Hương trề môi
- Xí, bộ con muỗi đó biết lủi trốn hay sao mà anh phải... rượt ví trên gò má của tôi vậy?
Chín Thuộc cười rè
- Thì... tôi phải chà nhẹ nhẹ như vậy chớ chẳng lẽ đập đại một cái bốp hay sao!
Thím Hương làm ra vẻ chanh chua:
- Cũng may là nhà nầy không có rệp, chớ nếu có anh dám đòi bắt theo kiểu... anh đã đập muỗi vừa rồi đó nữa!
Chín Thuộc thích chí cười vang, rồi chẳng nói chẳng rằng nhoai người tới ôm ngang lưng thím Hương hôn như mưa bất trên tóc, trên má, trên tai, trên càm... những, cái hôn như muốn hít bứt da thịt...
Thím Hương cố nhoai đầu ra, giọng của thím vừa nũng nịu, vừa năn nỉ:
- Khoan một chút xíu đã anh Chín! Anh làm cấn đầu đau thấy mồ người ta đây nè!
Chín Thuộc còn ráng hôn vớt một hơi dài trên chiếc cổ trắng cao của thím Hương, để nghe rõ những mạch máu đập bừng bực dưới làn da bắt đầu hâm hấp mồ hôi ấy!
Hắn ta ngồi thẳng lại, một tay đưa ra đỡ lấy đầu thím Hương nhấc lên một tay giơ lên đánh mấy cái liền vào thành chõng để đả đớt.. ‘‘hài tội” (y như các bà mẹ đánh bù vào cạnh bàn gốc ghế đã ‘‘làm” cho con mình đụng u đầu hay vấp té ngã vậy)
- Cái chõng chết bầm này! Ai biểu mày làm cấn đầu cưng của tao hả!
Đoạn hắn ta nâng niu đặt thím Hương nằm yên trên gối, rồi hấp tấp hỏi luôn
- Để anh bước xuống xập mùng và...
Thím Hương chận ngang:
- Cha, mới ràng ràng đây anh học ở đâu mà xưng… “anh” một cách nghe ngọt xớt như mía lùi vậyỊ
Chín Thuộc rón rén bước xuống chõng, vói lên buông mùng xuống rồi ló đầu vô cười đáp:
- Thì… học ở cưng đó chớ học ở đâu nữa. (anh ta thấp giọng nói nhanh)... thôi khuya lắm rồi, để anh đi tắt đèn nghen cưng!
Chín Thuộc định quay đi thì thím Hương đã ngồi rột dậy, hớt hải kêu giựt ngược lại:
- Khoan đã anh Chín.
Chín Thuộc cau mày như có vẻ không hiểu:
- Coi, sao lại khoan?
Thím Hương cúi mặt xuống, đưa tay níu lấy một mớ đuôi tóc đổ xỏa ra phía sau lưng để mân mê trong lòn, bàn tay rồi ấp úng lên tiếng
- Anh Chín, anh đừng… giận tôi tội nghiệp... Thôi để... khi khác anh à!
Chín Thuộc nhăn nhó chắc lưỡi:
- Thiệt mụ nội tôi cũng hổng hiểu gì hết! Thì mới vừa đó... sao bây giờ lại khoan cà?
Lần đầu tiên thím Hương xưng em:
- Anh Chín, hổng phải em tiếc cái gì, hay muốn làm ngặt làm eo anh điều chi nhưng... em nghĩ mình làm coi cũng kỳ...
- Cái gì mà kỳ?
Thím Hương tìm cách trả lời trớ đi:
- Việc đó mình nên để... thủng thẳng sau này... nó có trễ đâu anh?
Chín Thuộc giơ hai tay ra như để phân bua
- Coi, em nói cái gì mà quanh co vậy? Trước hay sau gì thì nó cũng vậy thôi, chớ bộ...
Thím Hương gượng cười đáp:
- Thì phải rồi, nhưng xin anh nghĩ tới hoàn cảnh trắc trở hiện nay của em... hổng phải em dám tiếc một chút bẻo gì đối với anh đâu!
Chín Thuộc bực dọc ngồi mạnh xuống mép chõng:
- Hoàn cảnh trắc trở làm sao? Bây giờ em ở đây êm ru chớ còn gì nữa hả?
Thím Hương thở dài
- Em muốn nói trắc trở là trắc trở về chuyện khác kìa... chuyện của anh Tư đó!
- Anh Tư ảnh chết queo rồi mà em! Còn anh, anh sống nhăn đây nè!
Thím Hương mỉm cười:
- Thì đó, anh Tư ảnh mới qua đời nên... dầu sao em cũng phải nghĩ đến ảnh chút đỉnh, chớ mới ràng ràng đây mà em.. hấp tấp bứt ngang như vậy coi cũng kỳ.
Chín Thuộc ngồi lặng thinh, mặt quạu đeo. Bỗng hắn ta phát cười khan rồi daỵ qua hỏi thím Hương:
- Anh nói ra câu nầy không phải để châm chích gì em, nhưng em thử nghĩ lại coi, hồi thầy Hương quản còn sống sờ sờ ra đó, rồi kế thầy lâm nạn mãn phần... hồi đó em đâu giữ kỹ như vầy...
Liếc thấy thím Hương cúi gầm mặt xuống, hắn ta dịu dàng nói tiếp :
- Thôi em à, thời buổi này mình cũng nên... xính xái bớt, cuộc đời đã khổ nhiều rồi thì mắc mớ gì mình lại còn ép thân hành xác thêm nữa!
Thím Hương vẫn không nói năng gì hết...
Gian nhà bỗng trở nên lặng lẽ một cách lạ lùng. Ngọn đèn dầu bỗng như sáng tỏ hơn lên và bên ngoài gió đồng vẫn thỗi rì rào trên những tàu lá chuối tạo thành một thứ tiếng thì thầm bất tận.
Thím Hương chợt rùng mình... và Chín Thuộc cố ném bớt hơi thở dồn nhưng cũng không khỏi hồi hộp nhìn sững người đàn bà tuy quá quen mặt mà sao trong đêm nay, lại như quá mới lạ đối với hắn ta: từ mớ tóc đen nhánh đổ xõa ra phía sau lưng, từ đôi mắt sâu thẳm như che giấu bao điều bí ẩn, từ đôi lông mi chớp lia như bối rối, như cam chịu, từ mấy hàng khuy áo đầu xô lệch như không buồn che giấu sự thiếu vắng của chiếc áo lót mình hường lợt chật bó mọi khi, từ chiếc quần lãnh mướt rượt...
Tự nhiên Chín Thuộc đâm ra luống cuống một cách bất thường... hắn nghiêng đầu ấp úng hỏi nho nhỏ thím Hương:
- Anh... đi vặn bớt ngọn đèn xuống... hay là... tắt luôn nghen em?
Thím Hương hơi nhíu mày nhìn ra phía ngoài mùng, và vẫn giữ lặng thinh. Chín Thuộc lập nhanh lại câu hỏi cũ và tiếng thì thầm của hắn ta như hòa lẫn với tiếng gió rì rào trên đám chuối sau hè...
Sự im lặng của thím Hương làm cho Chín Thuộc vừa sốt ruột vừa bực mình. Mấy lần hắn ta nóng nãy nhốm người lên rồi lại hậm hực ngồi phịch xuống, mắt lom lom canh chừng mọi cữ động nhỏ của thím Hương.
Bỗng... thím Hương thở hắt ra một hơi dài, vói tay đẩy chiếc gối tai bèo xích vô trong rồi nằm lăn xuống chiếu, quay mặt úp vô phía vách.
Chín Thuộc mừng rỡ giơ tay ra định khều hỏi thím Hương một lần nữa nhưng rồi lại thôi: vạt sau của chiếc áo túi thím Hương lật vén lên trên để lộ cả một phần eo thắt của tấm lưng thon và cố nhiên, cả phần no bầu của chiếc quần lãnh đen láng mướt...
Tự nhiên Chín Thuộc thấy khô gắt nơi cổ như... khi ăn mắm suốt ngày mà không được uống vô một nhiễu nước nào vậy,
Không nghĩ suy gì nữa, hắn ta rón rén bước xuống chõng, hấp tấp chạy tới kê miệng thổi tắt phụp ngọn đèn, rồi bương bả trở lại bò rột lên chõng nằm xuống bên cạnh thím Hương.
Hắn ta đặt tay lên vai thím, kéo nhẹ về phía mình: thím Hương theo đà bàn tay ấy nằm ngửa trở lại một cách quá ngoan ngoãn, không cưỡng rị lại mà cũng không vồn vã xoay theo...
Đó là điều làm Chín Thuộc không ưng ý. Hắn ta phải khựng lại một chút rồi mới ôm ghì lấy tấm thân mà hắn hằng mơ ước với những giờ phút như thế này...
Nhưng da thịt kia sao như không gợn chút nào niềm hứng cảm. Trong vòng tay Chín Thuộc, thím Hương có vẻ xa xăm, quá lạnh lùng!
Chín Thuộc bực tức ngẩng đầu lên và nghiến răng trong bóng tối. Nhưng rồi hắn bỗng mỉm cười thở ra một hơi dài khi chợt hiểu một tâm trạng “bỗng nhiên” của thím Hương và thấy rằng mình phải cần trì chí một cách tỉ mỉ và khéo léo hơn nữa.
Hắn ta vốn là một thứ đàn ông nhiều tự ái trong mọi việc...
Làn da mát rượi mềm mại ban nãy đã bắt đầu nóng hổi và săng vo... Thím Hương quờ quạng đưa tay xô sửa lại chiếc gối nhưng rồi buông vật xuống mặt chõng. Mấy ngón tay như muốn bám víu vào một cái gì... nhưng rồi lại để bươn cày trên lằn lác chiếu...
Mấy tiếng thằn lằn chắc lưỡi trên trần nhà nghe rõ mòn một, cũng như tiếng kẽo kẹt của đám mối đục khoét trong mớ kèo tre nghe như không bao giờ dứt...
Thím Hương , nới lỏng vòng tay để xoa vuốt nhè nhẹ gần như là mân mê dọc theo đường lưng của người tình mới...
Và Chín Thuộc chùi mặt trong mớ tóc thơm dịu buông xòa ra trên mặt gối, như muốn ngủ thiếp đi.
$ $ $
Như mọi đêm, đêm nay Sơn Nhỏ cũng thơ thẩn ngồi trên khúc củi khô để hút thuốc liền miệng và... đập muỗi liền tay.
Nhiều lúc anh ta thấy mình vô lý nhưng vẫn cứ chần chớ ở đó mãi cho đến lúc Chín Thuộc hiện ra trên đầu thang tre là anh ta vọt đi về trước để tránh khỏi gặp hắn ta.
Bởi vậy đêm nay, khi nhận thấy ánh đèn trên nhà sàn tắt khá lâu ớn rồi mà Chín Thuộc vẫn chưa xuống, Sơn Nhỏ lừng khừng đứng lại ngó mong lên phía trên ấy.
Mãi một lúc sau, như quá chán ngán và bực bội một cái gì, Sơn Nhỏ nhún vai thở ra rồi tiện chân đá mạnh vào ngọn cỏ tưởng tượng, đoạn lùi lũi đi trở về nhà...
Anh ta mới đi được ba bước thì chợt nghe tiếng cọt kẹt liên hồi như tiếng chân ai nhún nhảy hoặc bước nhanh trên mấy nấc thang tre... Sơn Nhỏ tưởng Chín Thuộc ra về nên quay phắc lại...
Nhưng không... Sơn Nhỏ ráng nhìn kỹ: chiếc thang tre vẫn trơ trơ ra đó và gian nhà sàn vẫn còn tối om om!
Sơn Nhỏ nhăn mặt, bỏ đi thẳng một nước như không còn muốn nghe lọt thêm một tiếng động, một tiếng ú ớ lạc giọng nào khác nữa...
Về đến nhà, Sơn Nhỏ nằm lăn ra trên nóp. Anh ta cố nhắm mắt ép dỗ giấc ngũ nhưng thỉnh thoảng lại ngóc đầu ngó chừng về phía cửa ngỏ... Mãi một lúc lâu sau, vì quá mỏi mệt anh ta ngủ thiếp đi...
Tiếng mấy con gà nòi đập cánh phành phạch và gáy
vang dội ở phía sau hè làm cho Sơn Nhỏ giật mình tỉnh giấc, tông nóp chui ra.
Anh ta vừa dụi mắt vừa ngó liền về phía chiếc sạp tre nơi mọi khi Chín Thuộc vẫn nằm ngủ trên ấy vẫn còn trống trơn và chiếc mùng một nóc giăng sẵn vẫn còn cuốn lên у nguyên như hồi đầu hôm...
Anh ta đứng chống nạnh, hậm hực nhìn sững chiếc sạp tre у như là nhìn... một tên tội phạm gì vậy!
Vừa lúc ấy Chín Thuộc cũng lọ mọ về tới.
Chưa chi, hắn ta đã bô bô hỏi Sơn Nhỏ:
- Sao bữa nау em thức dậy sớm quá vậy em?
Sơn Nhỏ lừ lừ quay ra, soi mói nhìn lại Chín Thuộc rồi ầm ừ đáp:
- Ờ... cũng sáng bưng rồi...
Chín Thuộc liếc nhanh về phía sạp ngủ của mình rồi xẻn lẻn bảo Sơn Nhỏ
- Sao... hồi tối em không leo lên chỗ của qua sập mùng xuống ngủ cho khỏe?
Sơn Nhỏ cười mũi:
- Ai biết đại ca dìa hay không...
Chín Thuộc đành cười trừ :
- Ờ há...(rồi hắn vui vẻ nói cho khỏa lấp đi). Đó em thấy tài qua chưa? Qua nói thế nào cũng êm mà!
Sơn Nhỏ gật gù đưa đẩy
- Cái đó thì tui... dư thấy rồi.
- Ủa, sao chú mầy thấy rồi? Bộ hồi hôm chú mầy rình qua hả?
Sơn Nhỏ mỉm cười
- Ai thèm rình đại ca! Khi không tui thấy vậy mà! Với lại đại ca hổng dìa đây ngủ là người ta dư biết rồi... Cha, chắc suốt đêm qua... hai ông bà lu bù... tối trời tối đất hết phải hông?
Chín Thuộc, cười khà giơ tay thụi mạnh vào vai Sơn Nhỏ:
- Thằng nhỏ này hỏi một câu rắn mắc quá ta! Gặp tay qua thì cả cây nước đá cũng phải tan liền chớ đừng nói gì thứ... đã từng nếm mùi đời và còn thòm thèm
trong bụng... như thím Hương đây...
Sơn Nhỏ ấp úng hỏi lại:
- Rồi đại ca... tính sao nữa đây?
Chín Thuộc hể hả đáp :
-Thì còn tính cách nào nữa ? sẵn cái đà này thì qua ráng tới luôn cho đến khi nào muốn dang ra thì sẽ tính sau. Bây giờ đã tới cái lúc... khỏe ru mà em!
Sơn Nhỏ có vẻ như còn thắc mắc:
- Nghe đại ca nói cái gì coi cũng... dễ ợt hết!
Chín Thuộc thản nhiên trả lời:
- Ở đời, cái gì mình muốn dễ thì nó dễ tuốt luốt… còn muốn kiếm chuyện khó khăn thì nó... khó tới hoài. Em cần tập theo cái tính của qua mới được, chớ cái gì
em cũng… đem chôn vô trong bụng để nghĩ tới nghĩ lui cho nó sanh lằng nhằng thêm ra, mà rốt cuộc rồi chỉ có một mình em lãnh đủ chớ thiên hạ họ vẫn sống sởn sơ, vẫn ăn mỗi bữa năm sáu chén cơm như thường!
Sơn Nhỏ cười khì:
- Ừa, để tôi cũng ráng tập coi!... Mà có lẽ tại trời sanh tánh tui như vậy...
Chín Thuộc trề môi:
- Khỉ họ! Em đừng đổ thừa cho ông trời ổng kiện chết đa! (nói đến đây, Chín Thuộc bỗng nhăn mặt đưa tay xoa lấy bụng)... Cha, sao hôm nay kiến cắn bụng
sớm như vầy nè!
Sơn Nhỏ nhướng mắt lên:
- Sao vậy đại ca?
Chín Thuộc cười xòa:
- Bộ cha nội tính hỏi móc lò hả? Mà chú em chưa đủ... tài để biết... đói như vậy đâu!... Thôi em chịu khó đi hối mấy đứa nó nấu cơm cho sớm sớm một chút
nghen... Ờ, em kêu tụi nó bắt vài con gà làm thịt ăn cho nó đỡ khổ coi, chớ mấy bữa rày cứ ních ba cái mắm kho quẹt hoài xót ruột thấy mẹ. Bữa nay mà tụi nó còn dệnh cho qua cái món đó nữa thì chắc qua... hết làm ăn gì nổi được! À, khi nào làm gà rồi nhớ chặt đem qua cho thím Hương một phần để thím xào xáo gì đó tùy ý... mà em chịu khó lãnh việc mang qua bển, chớ đừng để cho ba thằng mắc gió đó chàng ràng nghen!
Sơn Nhỏ mỉm cười gật đầu:
- Ừa, đại ca khỏi dặn tôi cũng biết mà!
Chín Thuộc cau mày nói thêm:
- Còn cái thằng Hưng Quắn nữa! Làm cái gì mà hễ ăn no rồi, nó cứ xách cây đờn ghi-ta thùng thiếc bể của nó ngồi dưới gốc dừa gần chỗ nhà sàn thím Hương… từng tưng tứng tưng ba câu vọng cổ trật nhịp nát bấy hết hoài vậy ? Bộ nó tính làm... Thạch Sanh tình tang tích tịch tình tang để dụ khị công chúa... xuống thang chắc?
Sơn Nhỏ cười ngất:
- Thì đại ca cũng phải để cho em út nó mùi mẫn đôi chút chớ! Có... mất màu đâu mà đại ca sợ!
- Qua mà sợ khỉ gì ai! Chim trời cá nước thằng nào giỏi bắt được thì hưởng... có điều qua hổng muốn tụi nó lộn xộn làm rối trật tự... thím Hương thím thấy được thím chê cười anh em bọn mình vậy mà!
Rồi như không muốn để cho Sơn Nhỏ kiếm cách hỏi ngoắc ngoéo nữa, Chín Thuộc bỏ chạy а lại sạp tre, nhào lên nằm nghe một cái rầm, rồi vừa vươn vai vừa ngáp dài:
- Thôi bây giờ tới phiên qua ngủ! Cơm nước xong xúp lê cho qua dậy liền nghen Sơn Nhỏ!
Sơn Nhỏ ừa một tiếng rồi nhún vai quay ra đi khỏi cửa...
$ $ $
Sơn Nhỏ bước lên tới trên đầu thang tre, ló mặt vô phía trong và rụt rè lên tiếng hỏi:
- Có thím Hương ở trỏng hông... hả thím ?
Thím Hương đang còn nằm nướng trong chõng vội chui ra, vừa đi vừa bới tóc!
- À, anh Sơn Nhỏ, anh qua có việc chi sớm vậy?
- Dạ… tui tưởng thím thức rồi.
Thím Hương vội hấp tấp gài lại mấy chiếc khuy áo còn để hở và xẻn lẻn đáp:
- Tôi cũng thức lâu rồi mà anh! ( chợt thấy Sơn Nhỏ tay cầm một gói lá chuối xanh, thím vội hỏi) Chắc anh đem qua cho tôi món gì nữa đó phải hông?
Sơn Nhỏ lúng túng ngó xuống gói đồ:
- Dạ... hổng phải của tui... anh Chín ảnh biểu tui đem qua cho thím thịt gà dùng lấy thảo...
Thím Hương vồn vã đỡ lấy gói lá chuối:
- Thiệt anh Chín ảnh hay bày đặt quá chừng ! Đồ ăn hiếm hiệm ở bên nầy chớ có thiếu thốn gì đâu mà ảnh cứ cho hết món nầy tới món nọ!
Sơn Nhỏ chỉ biết cười gượng:
- Dà...
Thím Hương đem gói thịt gà vô cất trong bếp, rồi quay ra vừa đưa tay ngoắc Sơn Nhỏ vừa đon đả gọi anh ta:
- Mời anh vô trong nhà chơi chớ làm gì đứng đó hoài vậy ? Hay là anh không được rảnh...
Sơn Nhỏ lắc đầu lia lịa:
- Hông. Tui… có mần cái gì đâu...
Tuy nói thế, Sơn Nhỏ vẫn còn đứng lựng khựng ở ngạch cửa. Thấy vậy, thím Hương nhoẻn miệng cười:
- Vô đi ! Bộ anh sợ ai... ăn thịt anh sao hả?
Giọng thím Hương kéo dài một cách... nhảo nhẹt khiến cho Sơn Nhỏ thêm lúng túng,
Anh ta mon men lại đứng bên cạnh bàn, ngượng ngập bẻ mấy lóng tay nghe rôm rốp rồi hết nhìn... nóc nhà đến vách nhà, và cuối cùng tằm mắt của anh ta ngừng lại nơi chiếc chõng tre còn giăng mùng sùm sụp, mền gối xộc xệch lung tung...
Tự nhiên Sơn Nhỏ hơi cau mặt.
Chợt bắt gặp cái nhìn ấy của Sơn Nhỏ, thím Hương vội chạy lại vắt mùng lên, dọn gối xếp mền rồi day qua cười xẻn lẻn bảo Sơn Nhỏ:
- Hồi tối... bị tôi thao thức hoài ngũ hổng được nên dậy có hơi trễ...
Sơn Nhỏ ngó xuống đất, đáp lơ lửng một câu:
- Dạ... hồi tối anh Chín ảnh… đi đâu cũng dìa trễ quá...
Thím Hương ngượng ngập buông hai tiếng “vậy hả” rồi kín đáo liếc nhìn Sơn Nhỏ dò xét.
Anh ta nói lỡ một câu đó rồi cũng đâm ra lúng túng đưa tay vuốt dọc theo mép bàn..
Thím Hương lại lên tiếng
- Kéo ghế ngồi chơi anh... anh thứ mấy để tôi kêu cho tiện chớ cứ nhè tên anh mà... réo hoài kỳ quá.
- Dạ... tui thứ Năm, mà thím cứ kêu đại tên tui cũng được.
Thím Hương chắc lưỡi
- Ậy, hổng biết thì thôi chớ biết rồi thì phải kêu cho…. phải phép chớ!. Mà anh ngồi xuống đi chớ làm gì... xón rón như mấy cậu trai đi... làm rể vậy!
Sơn Nhỏ “dà” một tiếng nữa rồi lập cập kéo ghế ra ngồi “thẳng bang” ở mép.
Thím Hương bước tới vách rút cây lược đoạn trở lại ngồi xuống chõng, xổ tóc ra vừa chậm rãi chải tóc vừa liếc xéo Sơn Nhỏ, miệng cười chúm chím... dường như là thích thú soi mói những cử chỉ ngượng nghịu của anh này...
Sơn Nhỏ bỗng nhích ghế ra đứng dậy lấp bấp nói:
- Thôi để tui dìa...
Thím Hương buông lược xuống:
- Coi, sao gấp vậy? Anh nói anh không có mắc công chuyện gì hết mà! Ở ngồi chơi một chút... mấy thuở anh mới lên nhà nầy...
Sơn Nhỏ lại ngồi xuống, ngó mong ra phía cửa cái. Thím Hương tìm cách gợi chuyện:
- Sao tôi thấy anh ít lên đây chơi quá vậy?
Sơn Nhỏ gựợng cười đáp:
- Dạ... bị tui hổng có việc gì cần hết,
Thím Hương cười xòa, ngắt ngang:
- Bộ anh lên đây nói chuyện chơi hổng được hay sao mà phải đợi có chuyện cần lận?
Sơn Nhỏ nhún vai :
- Tui... có biết chuyện khỉ gì đâu mà nói!
- Lạ hông! Thiếu gì chuyện, chuyện của anh, chuyện thiên hạ ở đây. Nhiều lúc, tôi ở đây quanh đi quẩn lại thui thủi một mình... buồn thiếu điều chịu hết muốn nổi!... Ngặt ở đây lại không có hàng xóm láng giềng nào hết ráo! Chỗ gì kỳ quá!
Sơn Nhỏ cười đáp:
- Dạ, chỗ này như vậy đó! Tụi tui sống thét rồi..cũng phải quen...
Thím Hương thật thà hỏi lại:
- Sao anh hổng đi chỗ khác đông vui hơn?
Sơn Nhỏ trợn mắt:
- Ý trời, đi chỗ khác để chết chùm cả đám sao?
- Tôi nói là riêng phần anh cà!
Sơn Nhỏ thở dài:
- Phần tui cũng vậy, nếu hồi đó tui đi chỗ khác được thì vô đây làm gì?
- Vậy anh tính... đeo đuổi theo cái nghề nầy hoài sao?
Sơn Nhỏ mỉm cười chua chát mà không nói năng gì hết.
Thím Hương vội tìm cách nói lảng ra:
- Tôi coi bộ anh Chín ảnh trọng anh lắm? Phải hông anh... Năm?
- Dạ phải.
- Mà anh, anh cũng có vẻ quý ảnh lắm ?
- Tui trọng ảnh thiệt tình chớ có vẻ khỉ gì!
- Sao vậy anh?
- Thì tại ảnh thương tui chớ còn tại sao nữa!
Thím Hương mỉm cười
- Ở đây có cả chục người khác nhưng tại sao anh Chín lại... chấm có một mình anh?
- Tui cũng hổng biết nữa?
Thím Hương vừa bước lại dắt cây lược trả về chỗ cũ vừa nói :
- Anh này thiệt kỳ, hỏi anh cái gì anh cũng không biết hết á!
Đoạn thím thản nhiên cầm lấy tấm gương móc trêo cây cột xuống để vừa săm soi vừa vén vuốt mấy sợi tóc còn buông lòa xòa trên trán.
Và khi thím quay ra, gương mặt thỏa mãn một cách rạng rỡ của thím làm cho Sơn Nhỏ thấy khó chịu.
Vô tình thím hỏi lại anh ta:
- Bộ anh khó chịu ở trong mình hay sao mà tôi thấy anh nhăn nhó như... khỉ ăn gừng vậy?
Sơn Nhỏ cười gượng:
- Không...
Thím bước ra đứng nơi ngưỡng cửa, ngó mong ra tứ phía rồi vui vẻ kêu lên:
- Cha, bữa nay trời tốt quá há! Mấy bữa rày mưa liên miên thiệt rầu thúi ruột!
Ánh sáng ban mai bên ngoài ùa chiếu vào làm cho vóc vạc của thím Hương càng thêm lồ lộ...
Sơn Nhỏ không dám nhìn lâu về phía ấy nữa.
Thím Hương chậm chạp đi vô, chậm chạp một cách gần như là uốn éo. Nét mặt của thím càng thêm tươi rói...
Thím bước lại dựa lưng vào cột nhà, nhìn Sơn Nhỏ với một vẻ gần như là thương hại:
- Sao hổng nói năng gì hết vậy anh Năm? Bộ có chuyện gì buồn hả? Anh nói cho tôi nghe có được hông?
Sơn Nhỏ xẻn lẻn lắc đầu :
- Tui mà có chuyện gì đâu!
Thím Hương ngó xéo anh ta, cười mủm mỉm:
- Anh đừng giấu tôi, tôi liếc sơ qua là tôi hiểu hết…
Sơn Nhỏ hơi cau mày
- Vậy chắc ... Thím đi guốc trong bụng tui rồi.
- Tôi nói chơi bộ anh giận hả ?
Sơn Nhỏ hấp tấp đáp :
- Ý, hổng có đâu !... Tại tui... hong có chuyện gì buồn ráo trơn thiệt mà thím!
Thím Hương chép miệng rồi thấp giọng hỏi anh ta thêm:
- Bộ anh tính ở như vậy hoài sao?
Sơn Nhỏ miễn cưỡng đáp:
- Thì tui đã nói tui đi chỗ khác hổng được mà thím!
Thím Hương cãi lại liền:
- Tôi nói ở như vậy là ở… một thân một mình. Bộ anh không tính lập gia đình như mọi người khác hay sao!
Sơn Nhỏ cười thành tiếng:
- Bộ thím muốn ngạo tui sao chớ ? Cái thân của tui còn lo chưa xong đây nè!
- Nói vậy anh cứ sống như vầy cho tới già khú đế à?
Sơn Nhỏ nhún vai:
- Ối, để tới đâu hay tới đó chớ hơi sức đâu mà lo chuyện... trên trời dưới đất đó hổng biết!
- Anh nói nghe sướng hông! Tôi sợ lâu ngày chầy tháng rồi anh chịu… hết nổi chớ!
Sơn Nhỏ không nín cười được!
- Thím làm như thím rành… tui hơn tui nữa!
Thím Hương gật gù
- Có lẽ đúng đó anh! (rồi giọng của thím trở nên bí hiểm)... Thì thôi, anh nói vậy tôi cũng… ráng tin thử một chuyến coi ra sao! Nhưng tôi chắc... hổng lâu đâu anh ơi!
Sơn Nhỏ nhìn sững thím Hương trong một vài giây rồi kéo ghế đứng dậy.
Thím Hương hỏi chận trước:
- Bộ anh tính đi về nữa phải không ?
- Dạ.
Thím đưa luôn theo một câu nữa:
- Mà phen này, tôi hổng cầm anh lại đâu nghen!
Sơn Nhỏ càng thêm lúng túng:
- Dà... Thôi tui trở về bển nghen thím...
Vừa nói Sơn Nhỏ hấp tấp bước ra cửa như sợ phải nghe thêm những lời nói móc ngoéo xa xôi của thím Hương nữa, nhưng lời nói mà anh không sao chống đỡ hoặc đưa đẩy cho xuôi được.
Đợi cho Sơn Nhỏ vừa đặt chân xuống mặt đất, thím Hương kêu giựt ngược anh ta lại:
- Anh Năm! Anh Năm!
Sơn Nhỏ đứng khựng lại và nhăn nhó hỏi:
- Chi nữa thím?
Thím Hương làm bộ cự nự:
- Làm gì mà anh quạu đeo vậy hả? (rồi thím mỉm cười đon đả nói tiếp)… Lúc nào rảnh lại đây chơi nghen anh, hay là anh để tôi mời anh ba lần bốn lượt nữa hả?
Sơn Nhỏ ấp úng đáp:
- Dạ được mà thím... thôi tui dìa luôn nghen thím.
Thím Hương cười rộ lên làm cho anh ta mắc cở hấp tấp đi thẳng một nước.
... Đi được một đỗi, Sơn Nhỏ ngừng lại thở và len lén ngó ngoái lại phía cửa nhà sàn...
Thím Hương không còn đứng ở đó nữa và tự nhiên Sơn Nhỏ đâm ra bực mình một cách... ngang xương. Anh ta vùng vằng trở về bên chỗ trọ...
$ $ $
Một khi có chuyện gì cần phải gặp Chín Thuộc trong lúc hắn ta sang bên nhà thím Hương, Sơn Nhỏ chỉ đứng hú gọi ở cách đó xa xa chớ không bao giờ muốn giáp mặt hai người ấy. Trái lại hôm nay, anh ta đi xâm xâm thẳng lại đầu thang tre và réo Chín Thuộc liền :
- Đại ca ơi, có đại ca ở trển hông hả?
Có tiếng lục đục ở phía trên, đoạn thím Hương xì хàо rồi mới nghe tiếng Chín Thuộc đáp vọng xuống :
- Sơn Nhỏ đó hả? Em đợi qua một chút qua xuống liền.
- Mau mau đi đại ca !
Sơn Nhỏ vừa hối vừa bước tuốt lên mấy nấc thang tre, nhưng anh ta ngừng lại ở lưng chừng chớ không dám ló đầu tới ngạch cửa.
Có tiếng thím Hương niềm nở nói vọng xuống:
- Anh Năm, lên đây chơi luôn anh Năm!
Sơn Nhỏ chưa kịp trả lời thì đã nghe Chín Thuộc xầm xì với thím Hương ở phía trên :
- Thôi để anh ra coi Sơn Nhỏ nói cái gì mà coi bộ giả hấp tấp quá vậy. Giả hay mắc cở nên hổng lên trên này đâu!
Nghe lỏm được mấy câu ấy, Sơn Nhỏ nhăn mặt và vội thụt lui trở xuống.
Vừa lúc ấy, Chín Thuộc và cả thím Hương nữa đã bước ra đứng án nơi ngạch cửa ngó xuống.
Chín Thuộc hất hàm tươi cười hỏi Sơn Nhỏ
- Có chuyện gì mà em đến réo qua giựt ngược vậy? Ban đầu qua tưởng có Tây bố hay tụi nào tới bao vây anh em chớ! (đến đây hắn ta ngó xéo thím Hương) Thiệt em làm qua... sọc dưa hết!
Thím Hương háy hắn ta liền:
- Đừng nói xàm nà! có anh Năm đây...
Sơn Nhỏ ấp úng bảo Chín Thuộc:
- Dạ có chuyện cũng cần lắm...
Anh ta vừa nói vừa đưa mắt nhìn lên phía thím Hương. Thím đứng hơi khuất sau lưng Chín Thuộc một chút và đang bới lại đầu tóc : hai cánh tay tròn trắng và dịu nhĩu đưa xiêng ra phía sau ót càng làm lồ lộ, càng làm rướn lên cao chiếc áo túi… hơi bèo nhèo một chút.
Sơn Nhỏ vội quay mặt đi...
Chín Thuộc hỏi nhắc lại Sơn Nhỏ:
- Sao, có chuyện gì mà em nói là cần đó em?
- Dạ có anh Sáu Bửu ở ngoài vàm vô kiếm anh, ảnh đợi anh ở bển á!
Chín Thuộc khoác tay
- Em về nói đại là qua đi khỏi rồi, mới đi tức thời đây nè!
Sơn Nhỏ ngập ngừng đáp:
- Dạ... ảnh kiếm đại ca có chuyện cần thiệt tình... ảnh mới bắt được tin có công việc mần ăn này lớn lắm.
Chín Thuộc liếc sang thím Hươnig nhún vai:
- Bây giờ lớn tới bạc muôn, bạc ức gì qua cũng buông xụi hết ráo trọi! Mình đang nghỉ xả hơi mà em!
Sơn Nhỏ nhăn nhó
- Tui cũng nói sơ sơ như vậy, nhưng ảnh nói cần gặp tận mặt đại ca thì thế nào đại ca cũng ưng thuận đi liền... chuyến mần ăn nầy nghe nói dễ lắm...
- Dễ thì qua nhường cho thằng chả luôn chớ khỏi có lôi thôi gì nữa hết! Thôi em về lựa lời nói lại với thằng chả như vậy đi!
Sơn Nhỏ vẫn còn đứng lựng khựng ở đó:
- Đại ca nên nghĩ lại... ảnh có lòng qua nói với mình, với lại một thân một mình ảnh thì ảnh cũng co tay chớ làm khỉ gì được!
Chín Thuộc chắc lưỡi:
- Thiệt thằng cha này rắc rối tổ mẹ!
Thím Hương tự nãy giờ đứng yên ngó trời ngó đất như không chú ý đến câu chuyện giữa hai người đàn ông, bỗng day qua Chín Thuộc nói chen vô:
-... Thì anh chịu khó bước xuống bàn tính với anh Năm coi thế nào...
Chín Thuộc mỉm cười nhìn lại thím:
- Bàn tính khỉ gì nữa... em! Bộ em tính xúi anh làm cái chuyện... ác đó nữa hả? Thử thời đem bạc triệu ra nhử anh cũng không chịu rời khỏi chỗ nầy một ly nữa!
Tiếng xưng hô anh em của Chín Thuộc làm cho Sơn Nhỏ khó chịu quay nhìn sang chỗ khác.
Vừa lúc ấy, thím Hương lại hối thúc Chín Thuộc thêm:
- Coi, anh nói vậy sao phải! Việc làm ăn của anh và anh еm… thiệt tình “tôi” không dám xía vô, nhưng kẹt có tôi ở đây rủi mai chiều có chuyện gì anh em không ưng ý với nhau thì thế nào tôi cũng bị mang tai mang tiếng hết?
Chín Thuộc hỏi lại:
- Mang tai mang tiếng gì hả?
Thím Hương ngó lơ sang chỗ khác, đáp một cách lơ lửng:
- À cái đó thì anh dư biết... chớ đợi gì phải hỏi… Nói đoạn, thím lững thững bỏ đi vô trong nhà.
Chín Thuộc thở ra, uể oải bước xuống thang tre.
Xuống tới đất, hắn ta dìu Sơn Nhỏ đi ra phía sân :
- Thiệt ba con mẹ đàn bà rắc rối thấy mồ. Chưa chi mà con mẻ đã lằng nhằng muốn nói đánh đầu người ta không hè!
Sơn Nhỏ mỉm cười hỏi lại:
- Đại ca mà cũng than nữa hả?
Chín Thuộc rướn cổ lên:
- Than khỉ gì! Qua nói chơi cho vui chớ ăn nhằm gì em (đoạn hắn ta hỏi lảng ra). Sao em, thằng cha Sáu Bửu nó còn muốn gì nữa đó em? Bộ thằng chả làm ăn một mình hổng được hay sao mà phải lên đây cầu viện?
Sơn Nhỏ nghiêm giọng đáp:
- Đại ca hổng biết chớ trúng được cái mối nầy thì ghê gớm lắm! Anh Sáu Bửu vì thiếu dân nên mới lên đây nhờ cậy anh em mình... Nghe đâu cả một đoàn ghe thương hồ vừa đi buôn bán trên thành dìa…
- Hứ, trên thành dìa thì hổng đủ cho ba thằng du kích vớt hết!
- Hổng có đâu đại ca. Mấy cha đi buôn cũng khôn cãi trời: họ biết nội vùng gần đây ủy ban bộ đội khỉ gì rút đi hết nên họ mới mượn con đường đó đi chớ! Và như vậy anh em mình… chỉ vói tay một cái là ăn tiền rồi!
Chín Thuộc tằn mằn sờ vết thẹo trên mặt với một dáng điệu trầm ngâm và mãi một lúc sau hắn ta mới lên tiếng một cách xuôi xị:
- Nghe em nói qua cũng ham lắm, nhưng hổng biết có thiệt chắc ăn không, với lại lóng rày qua cũng hơi... bể nghể trong mình nên muốn tịnh dưỡng trong ít lâu...
Sơn Nhỏ hăng hái nói:
- Đại ca chỉ cần có mặt coi sóc anh em mình vậy thôi. Nói nào ngay anh Sáu Bửu chỉ dám tin ở một mình đạі ca chớ tui hay là chỉ có mấy anh em khác lên mần ăn việc đó với ảnh thì ảnh cũng ngại lắm.
- Ngại cái gì?
- Thì... ảnh sợ bị hớt tay trên hết chớ gì nữa!
Chín Thuộc gật gù:
- Ờ há...
Sơn Nhỏ “đẩy” thêm một câu nữa:
- Vậy đại ca chịu khó qua bên nhà giáp mặt với anh Sáu Bửu... và nếu có đi thì hai ba bữa đại ca cũng dià chớ có lâu lắc gì đâu. Tự hổm nay anh em họ ở không hoài... buồn chưn buồn cẳng dữ lắm, nên khi họ nghe có vụ này ai ai cũng mừng rân...
Chín Thuộc xụ mặt làm thinh, thấy vậy Sơn Nhỏ ôn tồn tiếp lời:
- Anh em họ nôn nao muốn “đi” một chuyến nầy nữa để kiếm vốn cho khá khá rồi mạnh ai nấy tứ tán lo phương kế khác mần ăn, chớ sống dồn cục như vầy hoài có ngày bị hốt trọn ổ...
Chín Thuộc xẳng giọng ngắt lời Sơn Nhỏ:
- Qua còn sống sờ sờ chớ có chết đâu mà chưa gì tụi nó tính toán lung tung vậỵ cà!
Sơn Nhỏ vội nói đỡ :
- Anh em họ tính là tính vậy chớ dầu sao cũng còn đợi lịnh của đại ca... và vì chỗ đó mà tui mới... kèo nài đại ca tự nãy giờ, chớ hông thôi tui đã đuổi khéo anh Sáu Bửu đi mất đất rồi.
Chín Thuộc bắt mỉm cười:
- Nói vậy chứ mầy cũng hùa về với ba thằng ở bển đó phải không ? Thiệt mấy cha nội... ác quá, mấy cha muốn phá đám mình hoài!
Sơn Nhỏ cũng cười theo :
- Ai dám phá đại ca? Họ thấy đại ca có… đôi bạn họ cũng mừng...
Chín Thuộc ra bộ cự nự:
- Thôi chú mầy muốn chửi ôn g cố nội qụa thì chửi đi, chớ bày đặt nói móc họng móc hầu hoài!
- Ý, đâu dám đại ca!... Có điều tui nghĩ anh em họ cũng đi theo đại ca từ hồi nào tới bây giờ...
Sơn Nhỏ lúng túng tìm lời để nói cho vừa xuôi, vừa đủ ý mà khỏi phải làm mích lòng Chín Thuộc, nhưng anh ta đành bỏ lửng giữa câu và chỉ còn cách đưa mắt nhìn hắn ta với một vẻ đầy thành khẩn.
Chín Thuộc cảm động vỗ vai anh ta:
- Thôi em về bển trước đi...
Thấy Sơn Nhỏ lui cui thâu xếp đồ đạc riêng của anh ta, Chín Thuộc ngạc nhiên lên tiếng hỏi
- Em làm cái gì đó Sơn Nhỏ ?
Sơn Nhỏ quay lại
- Tui dọn dẹp đâu đó cho gọn ghẽ để mơi còn đi sớm chớ đại ca!
Chín Thuộc mỉm cười lắc đầu
- Qua có biểu em đi theo hồi nào đâu...
Sơn Nhỏ chưng hửng hỏi lại:
- Uả, sao lạ vậy đại ca? Mọi khi đại ca đi mần ăn chuyến nào tui cũng có mặt hết trơn mà!
Chín Thuộc cười giả lả
- Mọi khi khác, bây giờ khác... Qua muốn giao cho em việc nầy quan trọng hơn nhiều...
Sơn Nhỏ nhíu mày nhìn sững Chín Thuộc
- Còn việc gì nữa đại ca? Bộ có đám nào khác đại ca muốn sai tui đi dọ hả?
Chín Thuộc đặt tay lên vai anh ta:
- Không đâu em. Một đám này mà qua còn... ngán rân đây nè. Qua muốn nhờ em... thủ ở nhà.
- Thủ ở nhà ? Anh em đi ráo thì ở đây có khỉ gì mà tui phải...
Chín Thuộc mỉm cười chận ngang
- Bộ em quên rằng ở nhà còn có thím Hương hay sao?
- Ờ quên nữa há… (nhưng rồi anh ta hấp tấp hỏi lại Chín Thuộc)... Nhưng thím Hương ở nhà thì... còn đó chứ có sao mà sợ hả đại ca?
- Đã đành như vậy rồi, nhưng qua bỏ thím ở lại bơ vơ một mình... coi cũng kỳ. Hồi tối qua có nói sơ sơ chuyện anh em mình phải vắng mặt thì thím cũng nằn nặc đòi đi nữa... Thím đòi đi về ngoài Cần Thơ mới chết chớ!
Sơn Nhỏ cằn nhằn
- Thì đại ca cho thím dìa đại đi chớ hơi sức nào cầm giữ !
- Ý đâu được em! Cho thím đi rồi thím đòi tiền bạc lại bất tử thì làm sao? Với lại… qua với thím mới có... sơ sơ “ba hột” đây mà dang ra thì cũng... uổng lắm! Em hổng biết chớ năm thuở mười thì mới gặp được một con đờn bà… quá xá ngán như vậy!
Sơn Nhỏ thở dài
- Còn kẹt cái chỗ tiền nong vàng bạc đó nữa há... Hay là đại ca để một anh em nào khác ở nhà cũng được chớ tui muốn ra ngoài đó hơn... Lâu ngày hổng có dịp bay nhảy tù túng quá đại ca!
Chín Thuộc lắc đầu :
- Không, qua đã quyết định rồi ; tụi nó phải đi hết ráo chỉ trừ một mình em ở lại. Việc nầy thiệt ra là qua... nhờ riêng em chớ ba thằng cô hồn kia để thằng nào ở lại đây thì cũng chẳng khác gì đem thịt dâng cho nó.
Sơn Nhỏ nín thinh ngồi phịch lên trên chiếc nóp đã cuốn tròn, mặt mày buồn xo.
Chín Thuộc bước lại vỗ về anh ta :
- Ai biểu em đốc hối qua đi làm chi! Qua đã nghe theo lời em thì bây giờ em nên chịu khó... nghe theo lời qua vậy!
Sơn Nhỏ thắc mắc hỏi hắn ta :
- Nhưng tui ở nhà rủi thím Hương nằng nặc đòi đi dìa Cần Thơ như đại ca nói đó thì sao ? Đại ca giao cho tui một công việc ác quá...
Chín Thuộc cười xòa
- Dễ mà em! Em kiếm cách nói với thím là không có xuồng ghe, không có người đưa thím đi.. hay là tìm một cái cớ gì khác thiếu gì! Đó em thấy chưa : chính là vì chỗ đó mà qua muốn em thủ ở nhà chớ thằng nào khác thì... mụ nội qua cũng chẳng dám tin. Em nghĩ coi: gặp thằng khác, hễ thím Hương mới lên tiếng đòi đi rồi nó nhảy а vô rinh luôn đem giấu trong kẹt trong hóc nào đó thì... chết cha qua rồi!
Sơn Nhỏ lại hỏi thêm:
- Còn chiếc ruột tượng tiền bạc vòng vàng của thím... đại ca có lấy đem theo hông?
Chín Thuộc trợn mắt :
- Đem theo tế mồ tế tố gì qua? Qua đi để còn tải của cải về thêm nữa mà! Em cứ giấu biệt cái món đó đi và đừng hé môi nói hở cho thằng nào khác biết hết. Ở nhà nếu thím Hương có hạch hỏi thì em cứ nói đại là qua giấu cất đâu đó em cũng chẳng biết nữa.
Sơn Nhỏ càu nhàu :
- Thiệt có bóng đàn bà xen vô công chuyện mần ăn sanh rắc rối quá trời quá đất! Hồi trước tui nghe thiên hạ họ nói như vậy tui đâu có tin...
Chín Thuộc vui vẻ chận ngang :
- Thôi đi chú mày ơi ! Bộ chú mầy tính xài xể qua hoài sao chớ ? Chú mầy ráng chịu đựng dùm qua thêm một chút xíu nữa đi, chớ bề nào thì cũng... lỡ kẹt rồi.
Sơn Nhỏ nhún vai cười theo rồi buông người dựa ngửa vô vách…
$ $ $
Đợi cho mấy chiếc xuồng của đám thủ hạ tách bến, Chín Thuộc quay qua nắm lấy tay Sơn Nhỏ:
- Thôi qua đi nghen em. Em ở lại ráng... coi chừng coi đỗi thím Hương dùm qua.
Sơn Nhỏ ấp úng đáp:
- Đại ca yên tâm, tui hổng để thím phải kêu rêu cái gì đâu.
Chín Thuộc mỉm cười :
- Thì qua có chắc như vậy nên mới nhờ đến em. Qua dư biết anh em kéo nhau đi ráo như vầy mà để em ở lại, em bứt rứt ghê lắm. Không biết anh Sáu Bửu ảnh dò la tin tức về đoàn ghe đó có thiệt đúng hay không, qua chỉ sợ cha nội mới nghe ngóng ba chùm ba cháng rồi xuống lôi anh em mình, chừng lên tới chỗ phải ăn dầm nằm dề đợi ba bốn ngày nữa mệt quá!
- Việc này là việc quan trọng, chắc thế nào ảnh cũng dò la kỹ lưỡng chớ đại ca! Mà rủi ro có sai chạy một đôi ngày, tui cũng xin đại ca nán đợi, chớ anh em mình mất công đi, rồi... xách “xe không” dìa thì cũng.... kỳ.
- Cố nhiên là như vậy rồi.
Đoạn hắn ta thở dài buông tay Sơn Nhỏ ra:
- Qua đi nghen em!
- Dà»..
Chín Thuộc còn nhìn ngoái sang phía căn nhà sàn rồi mới lủi thủi xách bao súng lục đi xuống bến.
Vì chiếc xuồng nằm rướn lên bãi bùn nên anh chèo lái vội lấy mái chèo vít nại ra. Anh ta quá mạnh tay nên mái chèo chặt lên bãi bùn bị gãy đoạn.
Chín Thuộc vừa mới nhốm ngồi xuống phải đứng ngay dậy, cau có cự nự anh kia!
- Mầy làm ăn cái điệu gì kỳ vậy hả?
Anh kia lúng túng tháo mái chèo га. Thấy vậy, Sơn Nhỏ vội đỡ lời cho anh ta:
- Chắc tại mài chèo đó mục rệu mà đại ca! Thôi để tui đi lấy cây khác thế vô cho!
Sơn Nhỏ tất tả chạy vô nhà và mang xuống một mái chèo trao cho Chín Thuộc để hắn chuyền ra cho anh đứng phía sau lái.
Xong, hắn ta cười bảo Sơn Nhỏ:
- Phải có em đi theo chuyến này thì vững bụng hơn, chớ mới xuất hành lại gặp cái nạn gãy chèo như vầy thì qua cũng ngán lắm!
Sơn Nhỏ ngạc nhiên hỏi lại
- Ngán sao đại ca?
- Theo lời ông già bà cả nói lại thì đó là điềm... mất một người thân tín, và điềm nầy mà ứng vào qua thì là mất một tay mặt, tay trái của mình, nghĩa là cỡ như em đó.
Sơn Nhỏ trợn mắt cãi lại
- Coi, tui ở nhà mà!
Chín Thuộc cười đáp :
- Thì bởi vậy nên qua mới bớt lo ! Điều nói cho vui vậy thôi chớ cây chèo mục và thằng kia vô ý vô tứ nên gãy đi là việc thường, hơi sức đâu mà tin thứ chuyện bá láp đó.
Sơn Nhỏ gật đầu nhưng vẫn thấy nôn nao trong lòng.
Chín Thuộc giơ tay vẫy chào Sơn Nhỏ rồi quay qua hối anh chèo lái :
- Chèo rút cho theo kịp tốp đi trước đi mày ! Mà nhớ cập lái cho kỹ chớ đừng nhè cột cầu cột đáy mà mày ghim mũi vô đó nghen !
Sơn Nhỏ thẫn thở nhìn theo chiếc xuồng chèo tách bến rồi chậm rãi bước trở lên nhà.
Tự nhiên anh ta có cam giác lạ lùng nửa như cô độc nửa như thảnh thơi. Đây là lần đầu tiên, kể từ ngày theo nhập bọn với Chín Thuộc, anh ta được sống tách rời ra khỏi đám anh em trong một vài ngày…
Mấy gian nhà lá không cửa nẻo, không bóng người, vài con gà thản nhiên bươi đất ngay khoang giữa sân, một đôi chim sâu nhảy đuổi nhau ngay trên một chiếc bàn ông thiên xiêu vẹo còn giữ được chiếc hộp bằng lon sữa bò sét cũ với vài cong chân nhang cùn xiên xẹo... tất cả những cảnh vật ấy càng làm tăng thêm vẻ hoang vắng...
Sơn Nhỏ bắt phải ngó ngoái sang phía nhà sàn của thím Hương.
Mấy nhánh tre che khuất hướng ấy... Sơn Nhỏ trề môi nhún vai đoạn lầm lũi đi thẳng vô trong nhà. Nhưng một khi đặt chân lên ngạch cửa, anh ta đứng khựng lại ngó quanh ngó quẩn gian buồng trống không một hồi rồi quay phắc trở ra, hấp tấp đi sang bên nhà thím Hương. Anh ta đã tìm ra một cái ‘‘cớ’’ để... bắt buộc mình phải qua bên ấy.
Đến nơi, tay vừa vịn lên thang tre, Sơn Nhỏ bỗng đâm ra ngập ngừng, nửa muốn leo tuốt lên mà nửa lại muốn rút êm về !
- Anh Năm đó phải hông ?
Tiếng của thím Hương bất thần hỏi vọng xuống càng làm cho anh ta thêm luống cuống, у muốn phóng chạy đi mà chân như chôn chặt nguyên một chỗ...
Thím Huơng lại gọi nữa :
- Anh Năm lên thẳng trên nầy đi anh. Tôi... hổng có làm gì hết mà !
Sơn Nhỏ ú ớ ‘‘dà’’ một tiếng rồi lập cập leo lên từng nấc thang một у như là sợ sút tay té ngã vậy!
Thấy thím Hương nằm dài, tay cầm một quyển sách bỏ thỏng xuống ngoài mép chõng, Sơn Nhỏ vội lên tiếng giãi bày ngay lý do sự có mặt đột ngột của mình:
- Dạ... tui qua đây để hỏi coi thím... còn đồ ăn gì không. Anh Chín ảnh có dặn tui...
Thím Hương gạt phắc đi :
- Ối thôi, anh hơi sức đâu mà lo cái chuyện đó! Anh Chín sao Lại dặn anh việc ấy hổng biết ! Bộ tôi không có miệng hỏi, tay làm hay sao mà ảnh phải hành thân, hành xác anh như vậy cà !
- Dạ... ảnh dặn tui như vậy đó...
Thím Hương như không để ý đến lời đáp đó, thản nhiên hỏi anh ta :
- Chắc mấy ảnh đi hết ráo rồi phải không anh?
- Dạ phải. Mấy ảnh mới đi tức thời đây nè... ba bữa nay thím còn cả mắm hay đồ ăn gì không để tui chạy tui lo...
Thím Hương chắc lưỡi cự nự :
- Cái anh này sao lạ quá ! Tôi nói dẹp chuyện ăn uống đó qua một bên đi! Và bây giờ... anh làm ơn kéo ghế ngồi xuống đó cho tôi rồi anh muốn nói gì đó thì nói!
Bị thím Hương ‘‘nồ’’ cho một hơi như thế, Sơn Nhỏ đâm ra luýnh quýnh. Anh ta đứng lựng khựng một hồi rồi riu ríu bước lại kéo ghế ngồi xuống.
Thím Hương tủm tỉm nhìn bộ điệu của anh rồi cười khen:
- Ờ, như vậy coi có được hơn không ! Khách tới nhà phải mời ngồi cho đàng hoàng chớ ! Đó, bây giờ anh muốn nói gì. thì mặc sức cho anh nói !
Sơn Nhỏ ngó miết... hai đầu ngón chân cái của mình ấp úng lên tiếng :
- Dạ... thím có còn đủ... đồ ăn…
Thím Hương nhìn châm bẩm anh ta và chận ngang:
- Còn. Anh còn hỏi cái gì nữa hông?
Sơn Nhỏ sượng trân, anh ta muốn cười gượng cho đở mắc cở nhưng đôi môi như bị đớ cứng và tiếng cười như... mắc cạn nơi đốc họng ! Mãi một lát sau anh ta đáp lời :
- Dạ... nếu còn thì... thôi.
Thím Hương thở ra thành tiếng :
- Dữ hông ! Vậy mà anh làm như... mắc nghẹn khiến cho tôi hết hồn hết vía, tưởng anh còn báo tin gì ghê gớm nữa chớ!
Sơn Nhỏ xẻn lẻn cúi đầu :
- Dạ đâu có...
Rồi anh ta hết biết nói năng thêm gì nữa trong lúc thím Hương lại nín thinh soi mói nhìn anh ta một cách vừa diễu cợt vừa chờ đợi.
Sơn Nhỏ ngượng nghịu hết ngó cái bàn, cái ghế, đến chân chõng, đôi guốc, rồi tới cuốn sách lật ngửa kẹp giữa mấy ngón tay trắng múp của thím Hương... Anh ta mừng rỡ chụp hỏi liền :
- Thím đương coi sách gì đó vậy thím ?
Thím Hương phát cười rộ lên :
- Tôi đang xem tiểu thuyết anh à ! Ở đây buồn quá, thời may vớ được cuốn chuyện nầy đọc tới đọc lui cũng đỡ khổ lắm !
Sơn Nhỏ gật gù
- Hèn chi mấy lần tui qua đây, tui thấy thím coi sách hoài... Bộ thím không mỏi con mắt sao thím ?
Thím Hương cười xòa
- Đọc mê mẩn tinh thần thì mỏi mắt khỉ gì anh ? Anh hổng biết chớ hồi còn ở nhà, tôi mê đọc tiểu thuyết dữ lắm nghe. Thường thường tôi gởi xe đò mua dùm đủ thứ chuyện mới ra hết anh Năm á.
Sơn Nhỏ thật thà hỏi lại
- Vậy chắc thím Hương có rộng thời giờ lắm nên mới đọc dữ vậy chớ?
Thím Hương cười rất tươi:
- Hổng dấu gì anh... tôi sống cũng thảnh thơi, còn anh, anh có ưa đọc chuyện hông? Nhiều chuyện hay ghê lắm.
Sơn Nhỏ lắc đầu :
- Lúc trước có anh bạn quen cho mượn quyển chuyện gì đó, nhưng mới lật đọc được mấy trương rồi thôi chớ không sao ‘‘nuốt’’ nữa được. Ở trỏng họ viết cái gì lăng nhăng, chàng kia cô nọ... hổng ăn nhằm gì ráo.
Thím Hương cười xòa :
- Anh này nói nghe ngộ quá !
Thấy Sơn Nhỏ có vẻ mắc cở, thím vội kiếm chuyện hỏi lãng ra :
- À; anh có nghe họ nói chừng nào về không ?
- Dạ lối hai ba bữa.
Thím Hương quăng quyện truyện lên đầu chõng, rồi uể oải vươn vai:
- Như vậy là lâu ớn rồi còn gì nữa ! Tôi... chắc chịu hổng được đâu !
Sơn Nhỏ lo lắng hỏi liền :
- Sao vậy thím ?
Thím Hương, vùng vằng đáp :
- Thì mấy anh bỏ phế tôi ở đây một mình, rũi Tây vô bố bất tử thì làm sao đây nè !... Hay là rủi đêm hôm tối trời tối đất, rủi ro có việc gì xảy ra, hay là ma quỷ hiện hình lên thì anh nhắm tôi phải làm sao ? Tôi nói trước cho anh biết tôi sợ ma lắm nghen !
- Dạ hổng sao đâu mà thím! Bề nào cũng có tôi ở sát bên nách đây nè. Có cái gì thím cứ hú kêu tui một tiếng là tui chạy qua liền.. Nói phòng xa như vậy chớ vùng này hiền lắm, hổng có ma cỏ gì đâu.
- Còn rủi Tây bố thì sao? Tới chừng đó tui đeo dính cứng anh đa !
- Việc đó tui phải lo cho thím chớ ! Anh Chín ảnh căn dặn tui kỹ lắm mà!
Thím Hương cau mày
- Sao cái gì anh cũng nhét anh Chín anh Mười gì của anh vô hết hổng biết ! Bộ ảnh không dặn thì anh…buông xụi hết phải hông ?
Sơn Nhỏ hốt hoảng đáp :
- Ý đâu có vậy thím (nhưng rồi anh ta lại thắc mắc hỏi luôn)... Nhưng anh Chín ảnh dặn tui thì... cũng vậy chớ có cái gì khác đâu mà tui coi bộ thím hổng ưng ý ! Tui thấy ảnh với thím... hai người…
Thím Hương hỏi thúc
- Tôi với ảnh làm sao ?
Sơn Nhỏ đâm ra lúng túng :
- Dạ... thím với ảnh... tui coi bộ quen biết nhau dữ lắm mà !
Thím Hương cắc cớ hỏi lại :
- Vậy chớ tôi với anh đây hổng quen biết với nhau hay sao?
Sơn Nhỏ chớp lia đôi mắt
- Dạ có chớ, nhưng chỉ quen biết … trơn vậy thôi.
Thím Hương hỏi dai tới
- Giả tỷ như tôi với anh quen biết... hổng trơn có được không vậy anh ?
Sơn Nhỏ đỏ mặt tía tai :
- Dạ... cái đó tui hổng biết...
Thím Hương liếc xéo anh ta :
- Mà bây giờ anh có... muốn biết không?
Sơn Nhỏ ngó lơ sang chỗ khác
- Dạ... tui hổng dám.
Thím Hương lăn người, úp mặt vào gối cười sằng sặc. Tiếng cười cố dồn nén càng làm rung bờ vai tròn trịa rung cả phần bầu bĩnh trên cặp chân thon dài.
Sơn Nhỏ lúng túng nhích ghế đứng dậy...
Nghe có tiếng động trên sàn gác, thím Hương quay phắc lại và khi thấy Sơn Nhỏ đứng cóm róm ở đó thím cau mày hỏi liền:
- Bộ tính về hả?
Trước giọng hỏi lớn lối ấy, Sơn Nhỏ đâm ra khớp thêm nên đành trả lời cho êm xuôi theo:
- Dạ hổng có.
- Hổng có sao đứng dậy đi ra đó?
Sơn Nhỏ cười gượng :
- Dạ... ngồi lâu tê chân quá...
Thím Hương trề môi.:
- Dóc tổ !
... Rồi thím đứng rột dậy lê ra ngồi ở mép chõng. Tự nhiên Sơn Nhỏ bước lùi lại cạnh bàn.
- Mấy ảnh đi rồi mà anh còn bỏ tôi cù bơ cù bất, tôi dám quẩn trí treo cổ chết trong nhà này lắm nghen ! ( Thím Hương giơ giọng hăm he ).
Sơn Nhỏ nhăn nhỏ kêu lên :
- Ý thím đừng nói như vậy hổng nên! Rủi Thần Vòng giục bất tử nguy lắm !
Thím Hương mỉm cười
- Bộ anh cũng sợ tôi chết lắm hả?
- Dạ, tui hổng muốn ai chết hết. Ngay trong lúc giặc giã cũng vậy, tui thấy bên nào chết tui cũng thương hết ráo !
Thím Hương nhìn anh ta khẽ lắc đầu
- Anh thiệt kỳ...
Sơn Nhỏ dà một tiếng đẩy đưa nhưng rồi lại thắc mắc hỏi lại
- Dạ... tui ‘‘kỳ’’ là sao hả thím ?
Thím Hương vui vẻ đáp :
- Anh kỳ là... là không giống ai, chớ hổng có cái gì bậy đâu mà anh lo !
Sơn Nhỏ có vẻ hỉ hả :
- Dạ thiệt như vậy sao thím ?
Thím Hương mạnh dạn gật đầu :
- Thiệt mà ! Ai nói gạt anh làm gì ! ( rồi thím đổi giọng trách móc )... Nhưng anh còn cái tật lớn này, tôi không ưa chút xíu nào hết !
- Dạ tật chi đó thím? Thím làm ơn nói cho tui rõ để coi tui có sửa được hông!
Thím Hương nhìn thẳng vào mặt anh ta rồi chậm rãi đáp :
- Tật này là hể anh mở miệng nói chuyện với tôi là anh dạ dạ thấy ghét quá!
Sơn Nhỏ thở ra như trút bớt một gánh nặng:
- Vậy mà tui tưởng cái gì chớ ! … Mà tui dà dà như vậy là phải chớ có cái gì quấy đâu? Thím là người lớn, người trọng tuổi hơn tui thì tui thưa gởi dạ dạ là phải phép lắm đó thím.
Thím Hương cười mũi
- Xí, anh nói như vậy chắc anh muốn rủa cho tôi mau chết phải hông ?
- Đâu có kỳ vậy thím !
- Hay là anh cho rằng tôi... già khú nên phải ‘‘kiến’’ tôi như vậy ?
- Ý đâu có ! Coi vậy thím còn trẻ nhiều mà ! Và còn ngộ hơn mấy đứa con gái mới trổ mã nữa là khác !
Thím Hương cười lõn lẽn :
- Chắc anh muốn đẩy cây thoa mỡ bò hay là tính thuốc nước tôi đó mà!
Sơn Nhỏ quay mặt lại:
- Thôi, tôi xin kiếu thím để dìa bển lo cơm nước...
Thím Hương chạy lại đứng chắn nơi cửa :
- Thì, anh ở đây tui nấu cơm ăn luôn hổng được sao ? Quanh đi quẩn lại có hai đứa mà bày đặt hai nồi hai bếp cho nó tốn hao củi lửa thêm chớ lợi ích gì !
Sơn Nhỏ bối rối ngó qua vai thím như muốn tìm một lối để thoát đi. Thấy vậy, thím Hương bèn dang hai tay đặt lên khung cửa. Sơn Nhỏ càu nhàu :
- Thím cho tui dìa chớ mần gì kỳ vậy...
Thím Hương hất hàm hỏi lại :
- Bộ anh thiệt đòi về bển lắm phải hông? Anh mà ra khỏi chỗ này, lập tức tôi cũng bỏ nhà lội càng đi về Cần Thơ cho anh coi ! Tôi nói gian nói dối cho Bà xẹt tôi đi... hay là cho súng đạn ăn tôi đi, chớ đừng để cho tui thấy mặt lại hai đứa nhỏ nữa !
Sơn Nhỏ lúng túng đáp :
- Hổng phải tui... giận hờn gì thím đâu, nhưng... tui ở bên nầy rồi để thím nấu cơm cho ăn thì coi cũng… hổng được.
Thím Hương buông thỏng tay xuống dịu giọng hỏi lại :
- Sao lại không? Bộ không có anh ở đây rồi tôi khỏi nấu cơm hay sao? Đằng nào cũng vậy mà anh ! (đoạn thím ỡm ờ nói tiếp)... Đó, tôi để trống lối đi, anh muốn về thì về chớ tôi chẳng dám cấm cản gì nữa hết!... Đừng đi bán rao là tôi muốn.. bắt xác anh ở lại đây đó nghen !
Sơn Nhỏ vẫn đứng nguyên một chổ :
- Ai mà nói kỳ vậy hỏng biết...
Thím Hương tươi cười bước lại gần, giọng ranh mãnh :
- Chịu ở lại rồi hén ? Thằng cha này lầm đầm vậy mà hay giận lẫy tổ mẹ ! ( thím cong ngón tay búng nhẹ vào vành tai anh ta)... Giỏi giận lẫy có ngày tôi cho xẩy cùi đa !
Sơn Nhỏ đỏ mặt vừa nghiêng đầu né tránh, vừa bước lùi lại sau.
Thím Hương cau mày :
- Thằng cha nầy у như là cây mắc cỡ, hễ đụng tới là co quắp lại !... Hay là mình mẩy tôi có gai nên anh mới co rúm như vậy hả?
Sơn Nhỏ gượng cười
- Thím nầy nói kỳ quá... Thôi thím đi lo cơm nước đi.
Thím Hương làm bộ quắc mắt lên :
- Cha, bây giờ được mợi sai người ta nữa hả?
Sơn Nhỏ lắp bắp đáp :
- Đâu phải vậy thím ...Tui thấy trưa trờ trưa trật nên sợ trễ..
Thím Hương mỉm cười rất có duyên :
- Tôi nói giỡn mà anh ! Thôi bây giờ tôi phân chia công việc ra nghen: phần anh thì anh lo nhúm lửa nấu cơm, còn tôi, tôi lãnh việc làm đồ ăn... Như vậy có đồng đều hông hả anh Năm?
Sơn Nhỏ gật đầu lia lịa:
- Dạ được lắm.
- Ờ có cái gì ...ức hiếp anh thì anh phải nói liền chớ đừng để nữa rồi đổ thừa tôi ép anh này nọ, tôi hổng chịu đâu nghen ! Anh coi vậy mà khó tổ bà !
Sơn Nhỏ cười nhẹ
- Dạ ... ai mà dám vậy đó thím !
Thím Hương vừa véo nhẹ vào vai anh ta vừa xô tới:
- Thôi anh lo đi nhúm rửa vo gạo chớ đứng đó hoài hay sao ?
Sơn Nhỏ đưa tay xoa xoa nơi bả vai, nhìn sững lại thím trong một giây rồi xăng xái đi lại phía sau bếp.
Thím Hương cười tủm tỉm ngó theo anh ta, vừa lúc ấy Sơn Nhỏ cũng quay mặt lại ... Lần đầu tiên anh dám ‘‘chịu đựng’’, dám... đương đầu với cái nhìn vừa soi mói vừa ranh mảnh mà cũng vừa lẳng lơ ... hết sức nói của người đàn bà ấy!
Thím Hương háy xéo anh ta rồi quay phắc đi, leo nhanh xuống thang tre, từng hai nấc một, với dáng dấp vừa gọn gàng vừa nhí nhảnh như một cô gái mới biết phải lòng trai ...
Có tiếng thím Hương ở phía dưới vọng lên:
- Tôi đi bắt con cá lóc rọng trong khạp ra làm, còn anh, anh lo nấu cơm cho xong đi nghen !
Sơn Nhỏ lớn tiếng trả lời :
- Ờ... Hay là để tui bắc nồi cơm lên rồi xuống mần cá cho !
- Khỏi đi ! Hổng ai biểu anh làm tài khôn tài khéo !
Sơn Nhỏ mỉm cười một mình và chợt thấy nãy giờ mình mân mê một nhánh cũi trên tay, anh ta vội bẻ ra thành từng đoạn nhỏ chất vào cà ràng để lật đật lo nhúm, lửa lên...
$ $ $
Thím Hương bưng rỗ cá bước lại bếp và chưa chi thím đã chắc lưỡi nói một hơi :
- Cha, cha... cơm nước gì mà tự nãy giờ chưa xong gì hết vậy anh Năm ? Mà anh làm gì ôm riết lấy ông táo vậy hả? Bộ nồi cơm... anh chứng sao đó hả? Vậy mà cũng khoe tài nấu ăn, thiệt mắc cở quá !
Sơn Nhỏ quay ra, cười đáp :
- Thím đừng có chê tui mà lầm đa nghen! Cái chuyện bếp núc tui hổng hay ho gì nhưng dám chấp hết mấy bà mấy cô ở thành.
Thím Hương đặt rỗ xuống ngồi chồm hỗm luôn ở phía sau lưng Sơn Nhỏ vì chái bếp trên nhà sàn chỉ đủ chỗ đặt hai chiếc cà ràng và một mớ củi nhánh.
Thím nghểnh cổ lên hỏi:
- Sao tự nãy giờ mà nước còn sôi lọc ọc ở trong nồi đó hả?
Sơn Nhỏ dở nấp nồi đất ra :
- Tại tui không dè thứ gạo bên nầy khác thứ bên tui, nên lỡ tay đổ nước nhiều một chút.
Đoạn anh ta vói cầm đôi đũa bếp nhưng thím Hương đã nhanh tay chụp giựt lấy:
- Anh để tôi xơ cho chớ để anh nại riết ba hột cơm đổ lông đổ lá hết!
Rồi không để cho Sơn Nhỏ nhường chỗ, thím chỉ lách mình qua một chút, vói tay đảo mạnh nồi cơm.
Sơn Nhỏ chỉ né người qua một bên là đụng vào vách và ú ó kêu lên:
- Thím để cho tui... tháo lui ra ngoài đã chớ !
Thím Hương như không hề đếm xỉa gì đến lời ‘‘phản đối’’ đó và càng hăng hái chen lấn tới xơ vần nồi cơm.
Sơn Nhỏ đành ngồi chịu trận, không dám nhúc nhích mà cũng chẳng dám thở mạnh! ... Rồi anh ta đâm ra co ro, ké né thêm lên, vì chợt có cái cảm giác vừa nhột nhạt một cách bứt rứt, vừa êm dịu cách rất lạ kỳ... ngay ở phía sau lưng.
Mồ hôi Sơn Nhỏ vã ra như tắm và chảy dài theo sống lưng. Người anh ta nóng rang, không biết phải vì chen chúc chật hẹp, vì than lửa ở dưới bếp bắt lên hay vì hơi thở hôi hổi của thím Hương dồn dập chạy lướt qua một bên má anh ta. Có lẽ vì cả ba thứ đó !
Thím Hương khỏ mạnh đôi đũa bếp lên thành nồi và tiếng ‘‘cạch’’ làm cho Sơn Nhỏ giật mình.
Anh ta ngơ ngác nhìn lại thím Hương như vừa thoát khỏi một cơn ‘‘mê sảng’’ kỳ thú lạ lùng.
Thím Hương buông đũa xuống, thản nhiên đứng dậy và không ngó lại anh ta :
- Đó tôi giao nồi cơm lại cho anhl ! Tôi còn phải khứa cá rồi muối sả ớt đây.
Giọng nói của thím quá thản nhiên, quá tỉnh khô khiến cho Sơn Nhỏ phải ngơ ngác. Anh ta ngồi xệp xuống sàn nhà, nhìn sững người đàn bà khó hiểu ấy.
$ $ $
Sơn Nhỏ cầm ngang đôi đũa trong hai bàn tay bụm lại xá một xá rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống mâm cây, sát bên cạnh chén cơm.
Thấy vậy, thím Hương lên tiếng hỏi :
- Ủa, mới ăn có bao nhiêu đó mà anh thôi rồi sao?
Sơn Nhỏ mỉm cười đáp :
- No quá rồi thím...
- No cái móc xì họ ! Tôi để ý thấy anh ăn có ba chén cơm mà chén nào chén nấy bới cũng lưng hết...Bộ ở bển anh cũng ăn theo cái lối mèo hửi đó phải hông ?
Sơn Nhỏ cười trừ :
- ... Bị bữa nay, tui... hơi no.
- Xạo đi ! Thiệt ghét anh quá, ăn uống gì ké né như mấy cậu trai tơ đi ở rể ! Đàn bà con gái cũng hổng đến đổi co ro kén rén như anh vậy !
Sơn Nhỏ lỏn lẻn đứng dậy:
- Thôi tui dìa bển... thăm qua nhà cửa một chút nghe thím?
Thím Hương hỏi ngang :
- Bộ anh về bển để lục thêm ba cái cơm nguội hả ?
Sơn Nhỏ cười xòa :
- Tui ăn no thiệt mà thím... Tui phải dìa chớ chẳng lẽ bỏ bê nhà cửa hết sao ?
Thím Hương trề môi:
- Nhà mấy anh có cái khỉ khô gì ở trỏng mà bày đặt trông với nom ! Có anh muốn kiếm chuyện để rút lui bỏ tôi lại đây một mình thì nói đại đi.
Sơn Nhỏ chống chế một cách vất vả:
- Trời ơi, tui dìa rồi lại qua nữa chớ có phải đi biệt luôn đâu mà thím sợ ! Đó với đây mấy bước chớ bộ cách sông biển gì mà thím nói như vậy chớ !
Thím Hương buông mạnh đũa xuống:
- Thiệt anh làm cho tôi ăn cơm hết ngon! Anh ở luôn bên nầy nghỉ trưa... bộ ai ăn thịt ăn cá gì anh sao mà sợ quá vậy! Đó, anh ngã lưng trên cái võng đó làm một giấc đi, rồi đến xế chiều mình ăn cơm luôn…
Sơn Nhỏ lắc đầu:
- Thôi thím à...
Thím Hương đứng dậy, chống nạnh ‘‘hai quay’’ hỏi gằn:
- Cái gì mà thôi thôi hoài vậy cà?
Sơn Nhỏ xuống giọng năn nỉ:
- Thím để tui dìa rồi chiều tui trở qua... Tui có chạy trốn đi đâu được hả thím.
Thím Hương cười mũi, ngó lơ ra phía ngoài cửa :
- Xí, anh làm như tôi... lo anh trốn lắm vậy! (chợt thím quay phắc trở vô, giọng hăm he)... Mà nói là nói cho vui vậy, chớ bộ tôi cần gì đến ai lắm sao? Tôi mà nổi cơn lên, tôi bỏ chỗ nầy đi liền rồi muốn ra sao thì ra.
Sơn Nhỏ chắc lưỡi, xăng xăng xéo véo bước lại gần thím :
- Thím đừng giận tôi tội nghiệp mà !... Bộ thím hổng biết rằng… tui hổng để cho thím đi chỗ khác sao? Bộ thím hổng biết... tui cũng... tui cũng...
Thím Hương ráng nhịn cười, làm mặt nghiêm hỏi lại:
- Anh cũng làm sao?
Sơn Nhỏ nhăn nhó nhìn sững thím Hương với một cặp mắt như muốn cầu cứu, như muốn van nài:
- Tui làm sao… chắc thím dư biết rồi mà!
Thím Hương, ranh mảnh lắc đầu:
- Bộ tôi là thầy bói hay sao mà biết thấu trong bụng trong dạ anh ra sao hả?
Sơn Nhỏ vặn vẹo bẻ mấy lóng ngón tay, miệng lấp bấp với một vẻ khốn khổ gần như là tuyệt vọng :
- Tội nghiệp tôi mà thím! Thím đừng bắt tui phải trả lời... Mà tui cũng... hổng biết trả lời làm sao cho phải, cho xuôi nữa đây!
Thím Hương mỉm cười, khẽ lắc đầu rồi xuống giọng bảo anh ta:
- Thôi anh về bển nghỉ trưa đi. Tôi hổng hỏi anh nữa đâu!
Sơn Nhỏ thở ra, tươi tỉnh nét mặt trở lại và ngây ngô hỏi
- Tui dìa được hở thím?
Thím Hương đưa tay vuốt phớt qua má anh ta rồi nắm lấy vai xô tới:
- Ừ cưng!
Sơn Nhỏ mới dợm cất bước bỗng đứng khựng như bị ‘‘đóng đinh’’ lại một chỗ. Anh ta len lén ngoái mặt trở lại nhìn thím Hương như để dò xét...
Thím khẽ gật đầu, rồi lập lại bằng giọng như chen qua hơi thở:
- Ừ... cưng...
Sơn Nhỏ bỏ chạy đi một nước xuống cầu thang tre… Thím Hương bước sấn tới gọi vói theo :
- Anh Năm, nhớ chiều qua liền đó nghen!
Sơn Nhỏ quay lại gật đầu rồi hấp tấp rảo bước у như là một kẻ muốn chạy trốn...
Anh ta lầm lủi đi tới, hết phóng chân đá mấy đầu cỏ đuôi gà, đến vói tay bứt mấy chót tàu lá chuối, và khi về tới nhà, anh ta bước ngay lại chiếc sạp tre của Chín Thuộc, nhào lên nằm sảy tay, rồi thở ra trong lúc mắt thì ngó lơ lên phía trần nhà...
$ $ $
Sau bữa cơm chiều bên thím Hương, Sơn Nhỏ lại quay về bên nhà để tắm rửa. Không biết nghĩ sao, anh ta lại lôi gói quần áo ra, chọn một bộ bà ba đen còn mới nhứt để mặc vào.
Đoạn anh ta bước lại xăm xoi trước một miếng gương bể đóng giữ luôn lên cột cây. Anh ta vói tay rút khúc lược gãy giắt gần đó xuống để о bế chải lấy lại lằn chẻ ‘‘bảy ba’’ mà từ lâu vì “bỏ phế” nên không còn đường lối gì hết!
Trước đây, mỗi lần đi xuống rạch tắm, muốn cho tóc tai được suôn sẽ, Sơn Nhỏ chỉ cần ngửa đầu cho phần tóc ngấm xuống nước rồi “xước lông gà” một cái là xong!
Anh ta sờ mãi mí tóc dài phủ và thầm trách mình sao quá bê trễ trong việc đi cạo hớt.
Xong xuôi đâu đó… anh ta mới thả rề lại nhà thím Hương. Lúc bấy giờ vào khoảng mới bắt đầu đỏ đèn.
Thím Hương đứng dựa vào thành cửa thấy Sơn Nhỏ đi tới liền lên tiếng phủ đầu trước:
- Tôi tưởng anh có gan hổng qua đây chớ!
Sơn Nhỏ cười đáp:
- Tui cũng tính không qua nhưng nghĩ lợi... sợ thím quá nên phải... ráng đi...
- Vậy là khá nhiều rồi đa!
Đoạn thím tránh qua một bên cho Sơn Nhỏ leo bước vô nhà
Dưới ánh đèn dầu sáng trưng, thím soi mói nhìn anh từ đầu chí chân,rồi phát cười to lên:
- Cha, bữa nay... diện bảnh quá ta!
Sơn Nhỏ ngượng nghịu cúi gằm mặt xuống, đưa tay vuốt vuốt cái tà áo bà ba có hơi nhăn nheo một chút và ấp úng chống chế:
- Diện khỉ gì thím! Thím cứ kiếm chuyện kêu ngạo tui hoài... Bộ quần áo này gói cất lâu ngày tui sợ... mục hết nên đem ra bận bậy vậy mà!
Thím Hương cười tủm tỉm hỏi thêm
- Còn tóc tai mướt rượt kia… chắc anh cũng sợ… mục nữa chớ gì?
Túng thế quá, Sơn Nhỏ đâm ra trơ mặt và đáp liều:
- Thì... lâu lâu tui cũng phải sửa sang bộ vó lại một chút, chớ để u trệ quá coi sao. được thím !
Thím Hương gật gù:
- Ừ, anh chịu khó sửa sang... xi kên và đánh bóng lại coi cũng xôm trai ớn chớ bộ bỏ bê gì sao! Và nếu anh còn biết ôm cây ghi ta lai rai sáu câu mùi mẫn nữa thì tôi cam đoan mấy cô ở dưới vườn… chết dính chùm hết ráo!
Sơn Nhỏ lên giọng cự nự :
- Đọ, thím kiếm chuyện chê bai tui hoài!
Thím Hương làm mặt nghiêm :
- Cái anh này kỳ quá! Tui chê anh hồi nào, chỗ nào ? Tôi nói anh bảnh chớ bộ...
Sơn Nhỏ ngắt ngang
- Tui mà bảnh khỉ ho gì!
Thím Hương hăng hái tiếp lời:
- Anh bảnh thiệt tình chớ ! (đến đây thím liếc xéo Sơn Nhỏ, giọng ởm ờ)... Và anh sẽ bảnh tỏn hơn nữa nếu tối nay anh ở đây chơi rồi ngủ luôn bên nầy...
Sơn Nhỏ vừa há miệng định lên tiếng hoác ra thì thím Hương đoán trước ý định này, nói dồn luôn một câu nữa:
- Anh mà kiếm chuyện từ chối, bỏ tôi ngủ một mình đêm nay, thì ngày mai anh khỏi có gặp mặt tôi nữa đi!
Sơn Nhỏ nhăn nhó hết nhìn thím, đến ngó về phía cái chõng tre:
- Tui ngủ ở đây coi sao được thím? Rủi có ai thấy thì... kỳ lắm!
Thím Hương hỏi tỉnh khô:
- Ai vô đây mà thấy được hả ?
- Thì tui nói giả tỷ như vậy...
- Mà có thấy đi nữa thì có cái gì gọi là “kỳ” đâu hả ?
Sơn Nhỏ không rời mắt nhìn về phía đặt chiếc chõng tre, lúng túng tìm câu trả lời:
- Thì thím nghĩ coi... nội gian nhà nầy không có ai khác hết và... không có cái giường cái chõng nào khác hết... như vậy họ hổng nghi ngờ nọ kia tầm bậy tầm bạ sao được!
Thím Hương trề môi :
- Tầm bậy cái mốc xì họ? Bộ tới biểu anh ngủ chung một chõng sao ? Đây nè, anh về bển xách mùng xách nóp đem qua trải giăng chỗ góc đó mà nằm ngủ.
Giọng nói quá thản nhiên của thím Hương làm cho Sơn Nhỏ bình tỉnh trở lại và vớ liền lối “thoát” của thím để ra (vì thật tình anh ta cũng muốn... cà rà ở bên nhà thím trong đêm nay lắm nhưng còn… mắc cở mặt).
Tuy vậy anh ta cũng làm bộ đứng mím môi “suy nghĩ” rồi gật đầu bước trở ra cửa.
- Thôi được. Tui cũng chịu khó nghe lời thím chớ biết sao...
Thím Hương thở ra kêu lên:
- Dữ hông! Có chút xíu đó mà cũng để cho người ta nói hết sức! Đi về bển rồi trở qua cho mau nghen! Ờ... trong nhà còn chút đỉnh đường và đậu xanh, anh có ăn chè hông để mình nhúm lửa bật nồi lên?
Tiếng “mình” quá tự nhiên, quá ngọt ngào và quá khéo léo ấy làm cho Sơn Nhỏ bắt đứng khựng lại ngó sửng thím Hương trong một vài giây, rồi mới lắp bắp đáp được mấy tiếng cộc lốc đến vô duyên :
- Có... có... thím nấu trước đi!
Đoạn anh ta hấp tấp bước xuống thang tre.
Thím Hương chạy theo dặn vói :
- Anh Năm, lát nữa khi trở qua anh nhớ ghé dưới bến xuống luôn chiếc tam bản của mình bưng lên dùm cái giàn hát máy và hộp dĩa lên đây quây hát nghe chơi nghen! Mà anh xách đèn theo chớ hông thôi trời tối, anh trật chân sút tay quăng mấy thứ đó rớt xuống đất hết xài đa!
Sơn Nhỏ gật đầu “ừa” một tiếng. Tự nhiên anh ta cũng lấy làm lạ sao bỗng nhiên mình bỏ được cái lối thưa gởi “dà, dạ” một cách mau chóng, và có thể “ừa” một cách trơn tru, một cách xuôi rót như thế...
$ $ $
Sau khi hai người vét múc hết nồi chè, Sơn Nhỏ giành phần thu dọn đem cất. Thím Hương ngồi ngửa ta chống hai tay về phía sau lưng, nhìn Sơn Nho cười nụ:
- Bây giờ mình coi bộ ăn uống bậm trợn chớ không co ro ké né như hồi sáng nữa rồi đa! Như vậy có phải thiệt tinh với nhau hông!
Sơn Nhỏ vui vẻ đáp :
- Thì... thím cũng để thủng thẳng rồi nó… bắt trớn lần lần chớ!
Thím Hương mỉm cười một cách bí hiểm :
- Mình sợ anh bắt trớn rồi... thắng lại hổng được nữa chớ!
...Sơn Nhỏ dọn dẹp xong nồi trách, chén muỗng đến ngồi xuống chiếc nóp trải sụt vô phía trong gian nhà. Anh ta thong dong móc thuốc ra ván hút, trong lúc thím Hương mở mày hát ra đặt lên một dĩa vọng cổ “khóc bạn” của cô Ba Bến Tre, đoạn bước lại ngồi ké ở một bên mí nóp.
Sơn Nhỏ thờ thẫn lắng tai nghe giọng ca trong trẻo như rót vào sự tĩnh mịch của đêm trường...
Bỗng anh ta thở dài quay qua khẽ bảo thím Hương :
- Thiệt kỳ vậy...
Thím Hương nhướng mắt lên:
- Cái gì mà kỳ đó anh?
Sơn Nhỏ giơ tay phác chỉ vào khoảng trống không:
- Tiếng hát hay quá... ở đây vắng vẻ quá... làm tui buồn như nhớ ông bà ông vải gì vậy !
Thím Hương, mỉm cười, ánh mắt long lanh:
- Tiếng hát hay thì đã đành, nhưng ở đây còn có mình nữa chớ bộ không sao mà anh còn kêu là vắng vẻ!
Sơn Nhỏ đáp liền:
- Thì đó !... Vì có thêm thím ở đây nên tui càng thấy... vắng vẻ trơ trọi..
Thím Hương cau mày một cách nửa như hờn dỗi, nửa như trên chọc:
- Coi, sao có thêm mình ở đây mà anh lại “thấy” như vậy? Anh nầy ăn nói ngược ngạo quá hà!
- Thiệt mà thím ! Nó kỳ như vậy đó!
Thím Hương bỗng nhổm dậy đến ngồi sát bên cạnh anh ta và đỏng đảnh hỏi:
- Anh nhắm như vầy có hết kỳ chưa?
Sơn Nhỏ đưa hai tay muốn xô đẩy thím ra nhưng rồi lúng túng rút lại quờ quàng у như là... muốn bắt chuồn chuồn.
Thời may, vừa lúc ấy dĩa hát chạy đến vòng cùng.. Sơn Nhỏ hớt hải kêu lên:
- Dĩa hát hết kìa thím
Thím Hương đáp gọn bân:
- Hết thây kệ mồ nó!
- Ý trời, thím để nó chạy rè rè hoài hư dĩa hết!
- Anh khỏi lo, nó ngừng yên cho anh coi! Máy hát này thuộc thứ kiểu mới mà!
Thím Hương hơi chồm tới, hai tay chống kềm hai bên hông Sơn Nhỏ như muốn nhốt anh ta vào trong... và quả như lời thím nói, chiếc dĩa hát sau khi chạy thêm vài vòng nữa tự động ngừng lại,
Sơn Nhỏ thở dài, nhưng rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh ta vội lên tiếng:
- Thím lợi lật bề khác đi, chớ cái bản nầy nó tới hai dĩa lận mà !
Thím Hương cười đáp:
- Anh nầy rành quá ta!
Đoạn thím từ từ nhích người ra đứng dậy để đi lại đổi sang mặt kia của chiếc dĩa hát, quây dây thiều thêm, và đặt đầu kim xuống… Tiếng ca lanh lảnh lại vang lên và lần này, lỗ tai của Sơn Nhỏ như bắt đầu lùng bùng : anh đã hết còn có thể thơ thới ngồi lắng nghe và cảm xúc như những âm điệu trầm bổng ấy nữa...
Thím Hương lừ lừ tiến lại phía anh ta với một dáng điệu chậm chạp và uốn éo... có tính toán.
Sơn Nhỏ biết trước được những... giây phút giông bão sắp chuyển đến: anh ta phập phồng lo ngại nhưng cũng... náo nức đợi chờ!
Nhưng anh ngạc nhiên xiết bao khi thấy thím Hương bước đến ngồi xuống gần một bên anh ta rồi thím... ngồi yên ở đó một cách... như không có việc gì xảy ra hết!
Bây giờ đến lúc Sơn Nhỏ bắt đầu đâm ra bứt rứt, đâm ra bực mình...
Thím Hương cũng không buồn ngó ngàng gì đến anh ta nữa, và mãi một lúc sau thím mới quay mặt qua hỏi một câu rất thừa
- Bài vọng cổ này hay quá hén anh?
Sơn Nhỏ cau mày gật đầu :
- Ừa... hay.
... Rồi thím lại nín thinh ngồi chờ cho hết mặt dĩa để đứng lên thay dĩa khác... rồi mặt khác đến khi dứt bản hai mươi câu vọng cổ.
Thím lại quay sang hỏi anh ta với một giọng rất thản nhiên .
- Anh muốn nghe thêm nữa hay là dẹp cất rồi đi ngủ?
Sơn Nhỏ hấp tấp đáp:
- Nghe nữa thím! Bây giờ có dẹp đi thì cũng... nằm chèo queo ngủ chớ chuyện gì vui đâu!
Câu trả lời có pha giọng hờn trách ấy khiến thím Hương quay mặt đi để giấu một nụ cười:
- Bây giờ anh muốn nghe dĩa nào đây nè? Vọng cổ nữa hay là mấy bộ “Đắc Kỷ thọ hình”! “Chiêu Quân cống Hồ” hay tuồng “San Hậu” ?
Sơn Nhỏ thờ ơ đáp :
- Cái gì cũng được...
Thím Hương nhái giọng anh ta :
- Cái gì cũng được...
Đoạn thím lật chồng dĩa kiếm bộ “Chiêu Quân cống Hồ”, đặt dĩa đầu tiên lên máy hát.
Xong, thím bước lại ngồi у vào chỗ cũ, xổ đầu tóc ra giũ giũ như là tự lấy làm khoan khoái lắm vậy...
Thím đưa một bàn tay lên dùng năm ngón làm lượt lơ đễnh cào xuôi vào mài tóc... Mùi dầu bông lài ủ trong mớ tóc dày kịt và đen nhánh ấy, như bị nhốt kín nay thoát ra được, càng làm nhột mũi Sơn Nhỏ.
Thím Hương bỗng kêu lên:
- Cha, sao nực quá vậy nè!
Liền theo đó thím đưa tay giựt bực bực hai chiếc nút bóp ở phía đầu bâu rồi chụp nắm lấy hai vạt túi áo quạt lia quạt lịa…
Sơn Nhỏ thấy ngứa mắt quá nên đâm ra nổi dóa, xụ mặt xuống,
Cho rằng trêu chọc chàng trai tơ nầy như vậy cũng vừa đủ nên thím Hương bèn ngừng tay lại quay qua mỉm cười hỏi:
- Làm cái gì mà mặt mày chừ bự vậy bậu?
Sơn Nhỏ vùng vằng đáp:
- Đâu có gì đâu! Thím để thây kệ tui mà!
- Hứ, đàn ông con trai gì mà hay giận lẫy quá trời! Mà ai làm gì đâu mà mình giận người ta chớ ?
Sơn Nhỏ cười chua chát:
- Tui có nói tui giận ai hồi nào đâu!
Liếc thấy thím Hương nheo mắt nhìn mình, Sơn Nhỏ vội quay mặt ngó lơ sang chỗ khác.
Thím Hương cười rộ, chồm tới ngồi khít bên Sơn Nhỏ rồi đưa má lên nhỏng nhảnh bảo anh ta :
- Đây nè, hun một cái đi cưng! Người ta đền cho đó!
Sơn Nhỏ cau mày nhích đầu ra...
Thím Hương hối thêm một lần nữa, giọng gần như là hạ lịnh?
- Bộ chê hả ? Anh mà hông hun một cái thì kể như hết chuyện... hết chuyện đứt đạt đa nghen!
Sơn Nhỏ ngần ngừ trong một thoáng rồi kê chót mũi đặt vừa đụng nhẹ lên má thím Hương là thối lui ra liền!
Thím Hương vẫn chìa nguyên má ra như cũ và lên tiếng cự nự
- Anh làm cái gì như trả nợ quỷ thần vậy? Hun lại một cái coi cho được coi!... Mà phải làm cho đàng hoàng, cho đầy đủ chớ đừng theo cái lối... hun nựng con nít hổng được đâu nghen!
Sơn Nhỏ chắc lưỡi rồi ngoan ngoản kê mũi lên… Làn da mịn mát của người đàn bà kỳ lạ ấy làm Sơn Nhỏ nín thở, tuy trong lòng nôn nao muốn ép dồn buồng phổi lại để có thể hít vô một hơi thật dài, thật sâu đậm...
Anh ta nhích đầu ra, nhưng chỉ nhích ra được một khoảng rất gần, để rồi đờ đẫn đưa mắt nhìn nghiêng gương mặt thím Hương... như không đủ sức rứt ra được nữa.
Thím Hương từ từ quay mặt nhìn lại, nhoẽn miệng cười rồi khẽ hất hàm nửa như có ý hỏi anh ta muốn gì thêm, mà nửa như... khuyến khích anh ta đừng nên e ngại...
Sơn Nho mím môi lại như phải quyết định một điều gì ghê gớm lắm rồi bỗng nhiên anh ta nhoai người tới dang hai tay vụng về ôm xiết lấy cổ thím Hương khiến cho thím Hương phải nhăn mặt kêu đau.
- Ý trời ơi, anh làm cái gì mà như muốn bẻ lọi cổ mình ra vậy! Thủng thỉnh một chút hổng được sao ? Bộ mình biến ra mây khói...
Sơn Nhỏ như không nghe thấy gì hết, càng siết chặt thêm vòng tay và không bỏ lơ một giây; anh ta hôn như mưa bấc, như điên cuồng. Như không bao giờ “đã nư” được lên má, lên tóc, lên cổ, lên vai... thím Hương.
Thím cố sức nhoai đầu ra và xô mạnh anh ta dạt qua một bên…
Sơn Nhỏ thở dốc và vừa ngơ ngác vừa sợ sệt đưa mắt nhìn thím đăm đăm. Anh ta ngạc nhiên vì bị xô đẩy và lo lắng chờ đợi những lời sỉ vả mà anh ta đinh ninh rằng thế nào cũng có!
Nhưng thím Hương chỉ ung dung đứng dậy, lấy tay hất cho mớ tóc xõa ra phía sau lưng rồi nhìn anh ta cười tủm tỉm.
Thấy Sơn Nhỏ luống cuống toan dứng dậy theo, thím bèn cản lại:
- Anh ngồi yên đó, để mình đi thay dĩa khác ! Bộ anh không biết máy hát ngừng chạy tự nãy giờ rồi sao!
Sơn Nhỏ đáp, giọng như sực tỉnh
- Ờ há.
Thím Hương bước lại thay dĩa hát. Đó là chiếc dĩa chót của bộ. “Chiêu Quân cống Hồ”. Thím cẩn thận quay dây thiều cho thiệt cứng rồi thong thả trở lại chỗ cũ...
Nhưng khi đi ngang qua chiếc bàn, nơi đặt ngọn đèn dầu lửa, không biết nghĩ sao thím dừng lại, chống hai bàn tay lên mép bàn rồi hơi nghiêng người kề miệng gần đèn ống khói đèn.
Thím lấy hơi định thổi cho tắt nhưng chợt ngừng lại, nghiêng mặt liếc xéo Sơn Nhỏ, miệng cười chúm chím. Sơn Nhỏ bối rối chưa kịp nói năng gì thì thím đã phùng má thổi phù một hơi mạnh...
Ngọn đèn chao lên rồi tắt ngỏm. Bóng tối chợt buông trùm xuống gian nhà làm cho Sơn Nhỏ đâm ra ngớp sợ. Anh ta hơ hải kêu thím Hương tuy dư biết rằng vô ích:
- Ý khoan đã thím ơi !
- Bộ anh muốn kiếm cái gì nữa hả?
- Không... Tui hổng kiếm cái gì hết...
Sơn Nhỏ chợt để ý đến những lời ca phát ra từ giàn máy hát : trong bóng tối dầy đặc, những âm điệu đàn hát ấy bỗng nhiên có một vẻ … lạc lõng lạ kỳ.
Anh ta bèn lên tiếng bảo thím Hương
- Thím để máy hát chạy như vậy mà tắt đèn tối hù nghe sao... lỏn chỏn quá thím !
Có tiếng cười của thím vang lên
- Cái gì mà lỏn chỏn? Bộ tắt đèn rồi nghe hát máy hay làm cái khác hổng được sao ? Bộ anh sợ… mắc xương sao anh Năm?
Sơn Nhỏ không biết trả lời làm sao nữa, nhứt là anh ta càng thêm Ịuống cuống khi nghe tiếng bước chân của thím Hương rà nhẹ trên sàn gác và tiến chầm chậm về phía mình.
Và khi chân của thím đụng vào mí nóp, Sơn Nhỏ hỏi hoảng lên:
- Thím hả thím ? Thím kiếm cái gì đó thím?
Thím Hương ngồi thụp xuống sấn người tới ôm chầm lấy anh ta và đáp rít qua hàm răng
- Mình kiếm cưng đây nè!
Sơn Nhỏ chới với ngã nằm sải tay lên chiếc nóp, lấp bấp kêu lên
- Ý đừng thím !... Ý... Khoan đã thím!
Có tiếng thím Hương cười rúc rích
- Ừ... anh muốn khoan thì mình cho khoan mà!
... Rồi không nghe Sơn Nhỏ nói năng hay cự nự gì nữa...
Từ nơi giàn máy hát, những lời nói lối cuối cùng những câu ca trong dĩa vẫn đều đều và thản nhiên vang ra, nhưng những âm thanh đó có vẻ e ấp và thua thiệt bên cạnh những tiếng xột xạc hấp tấp và nghèo nàn âm điệu hơn nhiều...
... Trên dĩa hát đã đến đoạn Chiêu Quân sắp rời quan ải sang Hồ. Lời than van não nuột của cô Năm Cần Thơ bỗng dứt ngang vì kim hát chạy lọt tới lằn dĩa bị “cà lăm”...
Hai tiếng “thần thiếp”, “thần thiếp”... Và đến khi khoảng dây thiều quây trong máy chạy đến hết mức, hai tiếng “thần thiếp” ấy kéo lê dài như một tiếng rên rỉ mòn hơi kiệt sức rồi tắt hẳn...
$ $ $
Lần thứ hai, Sơn Nhỏ giật mình thức giấc đưa mắt ngó qua tấm mặt cáo trên nhà thì thấy bên ngoài trời đã rựng sáng, Anh ta hơi ngạc nhiên vì thấy mình nằm gọn trên chõng của thím Hương, đầu anh ta nép vào một bên nách của người đàn bà đa tình ấy, у như là một đứa bé ngoan ngoãn rúc đầu vào ngực mẹ...
Sơn Nhỏ vừa toan nhích người ra để ngồi dậy thì liền bị thím Hương quàng tay qua giữ chặt lấy ngang lưng anh ta.
Sơn Nhỏ bẽn lẽn đưa tay kéo chiếc mền đấp vội lên người thím và ấp úng nói:
- Sáng bửng rồi mà thím!
Thím Hương không buồn ngó ra ngoài:
- Sáng thì sáng chớ ăn thua gì mà anh nói chớ!
Tuy nói thế thím cũng đã cho Sơn Nhỏ gỡ cánh tay ra. Anh ta hấp tấp bước xuống chõng nhưng rồi lại đứng ngơ ngẩn ngay giữa nhà...
Anh ta chợt để ý đến chiếc nóp nằm xiêng xẹo ở góc nhà vội chạy cuốn gọn lại rồi cầm lên ôm khư khư một bên nách .
Thím Hương từ trong mùng hỏi vọng ra:
- Chưa chi anh đã cuốn gói đi đâu đó hả?
- Tui phải dìa bển chớ thím...
Thím Hương thò tay vén cửa mùng qua một bên rồi ngoắc Sơn Nhỏ:
- Lại đây mình nói cái nầy cho mà nghe.
Sơn Nhỏ cau mày :
- Chi nữa đó thím?
- Anh có ngồi lại đây mình mới chịu nói.
Sơn Nhỏ ôm chiếc nóp bước lại ngồi co ro một bên mép chõng.
Thím Hương nhích gối lại gần:
- Mình còn ghét anh một chỗ này nữa… bề gì mình với anh cũng đã ăn ở với nhau rồi...
Sơn Nhỏ chận lời thím liền
- Mới có… chút vậy mà thím nói là ăn ở với nhau?
Thím Hương chắc lưỡi
- Thì dầu ít dầu nhiều hai đứa mình cũng.. như một cặp nhân tình nhân ngãi, bởi vậy mình nghe còn kêu thím nầy thím nọ sao thấy ghét quá!
Sơn Nhỏ có vẻ bực mình:
- Trời ơi, thím muốn tôi kêu bằng gì bây giờ ? Thím hổng biết chớ ở ngoài đời nếu so về tuổi tác ...
Thím Hương cắt ngang:
- Xí, anh nầy ăn nói lảng òm! Mình có nói chuyện ngoài đời, ngoài khỉ gì đâu... Anh nghĩ lại coi, trong lúc hai đứa mình gần gũi như vầy mà anh cứ dà dạ hay chen tiếng thím vô nữa thì nghe lỏn chỏn qúa! Nói thiệt với anh, nhiều lúc mình nghe anh kêu bằng thím, mình bắt… sượng ngang.
Sơn Nhỏ thở dài:
- Vậy chớ tui phải kêu bằng tiếng gì bây giờ ? (anh ta gải đầu, bứt tóc rồi chắc lưỡi than thở)... Thiệt khó quá..., “em” thì hổng được rồi, “mình” thì hơi… Thôi tui chịu bí rồi đó... thím ?
Thím Hương cười xòa, ngồi nhổm dậy
- Đáng lẽ anh phải kêu mình bằng... em thì nó mới ngọt, mới đúng điệu, cái nầy là chuyện yêu thương với nhau, chớ bộ phân chia tuổi tác kẻ trên người dưới hay sao mà anh sợ! Nhưng thôi, anh kêu đỡ mình bằng mình cũng được. Ở trong tiểu thuyết người ta hay xài kiểu đó lắm!
Sơn Nhỏ nhăn mặt:
- Kiểu gì mà kêu ngang xương kỳ như vậy được! Tui hổng chịu đâu!
- Thằng cha nầy khó quá!
Sơn Nhỏ nín thinh, lầm lũi bước ra cửa.
Thím Hương réo anh ta lại:
- Mà khoan đã, để mình dặn cái nầy nữa.
Sơn Nhỏ quay mặt lại:
- Cái gì nữa vậy ?
- Sao anh cứ nói trỏng không hoài hà? Trưa nay nhớ qua bên này nghen !
Sơn Nhỏ cau mày :
- Thôi đi.
- Coi, cái gì mà thôi! Anh hổng qua bên nầy thì mình lội sang bển đa! Mới có nước nạp mà đã chạy tét rồi sao ? (rồi thím mỉm cười nói tiếp)... Mà cái nước nạp của anh cũng dở ẹt, ba trật bốn vuột... thiệt anh đúng là hàng đệ tử của anh Chín Thuộc.
Sơn Nhỏ vội vã bước đi và nói gạt ngang cho xong chuyện :
- Thôi được rồi, để tui qua... chớ đừng sang bển đó nghen!
Nói xong Sơn Nhỏ dông thẳng xuống cầu thang chớ không dám nấn ná ở đó thêm nữa...