Tình xưa
Bóng mát trùm lên những ngõ quê
Tiếng chân thưa thớt chợ trưa về
Gà ai gáy mỏi trong vườn nắng
Ve hát râm ram suốt cả hè
Ngày ấy tôi là kẻ lãng du
Về đây dừng bước gót giang hồ
Lòng còn phơi phới bao nhiêu mộng
Và cũng bao nhiêu cuộc hẹn hò
Ai có ngờ đâu mới gặp nàng
Con tim loạn nhịp dạ xôn xang
Trời như thắm lại , đời tươi lại
Toàn những hoa thơm với bướm vàng
Nàng còn trẻ quá, ngây thơ quá
Bím tóc xanh như tuổi học trò
Tà áo trắng loang vài vệt tím
Tính còn nũng nịu thích mơ chua
Năm ây nàng đang học lớp mười
Kỳ thi tốt nghiệp đến nơi rồi
Nụ hôn thường hụt như dang dở
Để mãi nồng nàn trên khoé môi
Nàng bảo :’Bao giờ xong tốt nghiệp
“Anh dẫn em về Hà Nội chơi
“Dạo phố ăn kem nhà Thuỷ tạ
“Vào vườn Bách thảo để xem voi”
“Sánh bước bên nhau đường Cổ ngư
“Ngắm trăng hóng mát gió Tây hồ
Ăn mỳ mậu dịch “không người lái*
“Hai đứa phải mua đủ bốn tô
Từ Thức hay tôi tôi lạc cõi tiên
Những chiều hoa khế tím quanh hiên
Tôi như ngây ngất trong màu mắt
Hát khúc tình ca ru tặng em
Đắm đuối trao nhau những hẹn thề
Gửi vào phương gió dưới trăng khuya
Nhờ bầy sao sáng xin làm chứng
Biển cạn , sông bồi chẳng cắt chia
Nào ai biết được đến ngày mai
Khi ánh dương quang thắp sáng trời
Tin từ Hà Nội:” Mau về gấp”
(Nên chẳng trao nhau được một lời)
Đất nước còn đang lửa chiến chinh
Số trời đã định kiếp phiêu linh
Trách mình nặng nợ vòng cơm áo
Để lạc vần thơ, mất cả tình
Không biết bây giờ nàng ở đâu ?
Còn tôi mang mãi trái tim đau
Tới nay tóc đã pha màu khói
Hồn khóc bao đêm ố lệ sầu
_________________
*Mỳ không có thịt thời bao cấp