CẢM TÁC THU HÀ NỘI
Có con thỏ trong vườn đang nhởn nhơ ăn cỏ
Em bước qua vô tình cho phố ngẩn ngơ
Cành sấu ngả bên đường lá lá bay lả tả
Nửa xanh màu hạ nửa vàng thu
Thu đến gợi chi lòng
Mà mắt em ươm nụ
Trái tim xin cứ ngủ bình yên
Trong chiếc giỏ đa tình
của chàng thi nhân đi lượm quả
Con chim nhỏ ríu ran quanh tổ nhỏ
Tôi níu chân nàng đi hay nhặt thu rơi
Thu ơi, thu ! Hà Nội ơi, Hà Nội !
Cho tôi hôn theo môi em, người thiếu nữ xa vời
CÔ ĐƠN
Vứt ta lên chiếc giường phủ những nệm, chăn, màn...
làm bằng những tế bào đói khát
Ta không đói khát tình em
Mà đói khát con người ?
Cuộc sống trên đời: Phá huỷ đi bao nhiêu linh hồn ngọc ngà, nguyên thuỷ
Hoá ta khi ngư ông, lúc lại như đứa mồ côi
Một thứ ma người, quen hút khí đêm thay cho sữa mẹ
Chơi với hoa, với cá, với chim
Ta không muốn mượn rượu men, để quên đi tất cả
Bởi trong lồng ngực kia, vẫn còn nguyên một trái tim hồng !
Ta yêu những chiều lá rụng quê hương
Đắm đuối hoàng hôn đỏ
Ở đó, ta nhận ra sự tồn tại mỗi ngày
Hồn ta còn đương say
Trái tim ta mềm lắm
Đêm nhìn trời ta khao khát bóng trăng soi
Hãy vứt ta lên chiếc giường phủ những nệm, chăn, màn...
làm bằng những tế bào đói khát
Ta không đói khát tình em
Mà đói khát con người?
ĐÊM KHÔNG NGỦ
Đêm không ngủ, không buồn
Thành phố mùa đông quét lá
Thành phố của những ổ chim
Âm ỉ hót phù du...
Những con chim đã phải đeo kính trắng, lớn hơn "số không"
Tối tối ra đường
Nhặt những hạt sấu, cánh hoa lơ đãng
Bước đi như không có chuyện gì ?
Đêm không ngủ...
Thành phố không mưa, cũng không nghe ai khóc
Nhưng tiếng quét rất bé của lá
Con chim nghe rõ nhất !
Loài chim đó bay trên thành quách
Giữa tầng cao hát khúc đời thường
Dẫu trầm luân trong bụi cát, vẫn coi thường
Không tơ luỵ vua quan, không lệ làng thời cuộc
Đêm không ngủ ! Phải, đêm nay mình không ngủ !
Đúng vào đêm sụp đổ giữa cộng đồng
Chủ nghĩa Marx hết thời. CNXH cũng suy vong. (*)
Đông xuân 1990-1991
(*) Cuối năm 1990, vào đúng cái đêm mà bức tường Berlin bị đạp đổ.
ĐÊM TRĂNG HÈ
Đêm trăng sáng nhớ bạn làng
Ở mái nhà buông lẩn khói sương
Lá tre rụng đầy theo lối ngõ
Cảnh khuya đang xào xạc quanh thôn
Người đứng trong trăng, nơi thành phố
Bóng đa chùa... nghe gió khẽ reo reo
Không còn nhớ cả hoàng hôn tím, đỏ
Hứng từng dòng nguyệt rỏ, uống cô liêu !
Trăng, trăng sáng và bạn làng nơi thôn dã
Vỡ xác hè, tuế tuế trăng !
ĐÊM THU SƯƠNG
Trăng đi chếch về phía dòng sông vắng
Tiếng con chim bay ngang, cắn vào khoảng xanh trong
Đêm thu sương... trăng không vàng mà bạc
Gió khuya khoắt men hàng phố thức
Với mấy người quét rác, quét trong đêm
Những ngôi nhà chẳng biết có bình yên ?
Đêm thì hoang - Sông cách sông
Lá liễu em đong khắp thân em
Mắt em như liễu ngang cành liễu
Máu chảy đầy trăng, em biết không ?
VIẾT DƯỚI CHÂN ĐÀI HOÀN VŨ
Đời cũng nhẹ như là mây dạt
Lo miếng cơm làm việc trần gian
Tôi tiễn ông lên giàn hoả táng
Ngọn khói kia để nói gì chăng?
Làn lửa đỏ liếm ông vào cõi thế...
Thời gian chưa tắt một tàn nhang
Mặt ông trắng, chòm râu ông cước trắng
Còn đó đây một nắm tro tàn
Đời chỉ thế có gì quan trọng
Đừng cao siêu cũng đừng quá coi xoàng
Mai ta chết, các bạn bè thân hữu
Bọc thiên nhiên mà đọc điếu văn
Đại bàng vỗ… cánh rợp trời mưa gió
Trong không gian vào mãi xứ vô biên
VIẾT SAU ĐÁM XE TANG
Đừng ai khóc khi đưa ta tới đó !
Ta muốn nghe tiếng người cười, theo tiễn một vong linh
Nhớ vứt cho ta thêm nắm cỏ xanh
Những đêm mát, ta còn ngắm trăng thanh, nghe gió thoảng
Đời thi sĩ có nằm trong đất lạnh
Hương hồn ta vẫn hoà ngát hồn hoa
A ha ! Này trời cao với đất bao la
Ta đã xây cho ta một tượng đài ngút ngát
Ngồi suy ngẫm đôi ba thế sự
Cuộc cờ người bên thắng bên thua
Ván bài kia tuy kết hôm qua
Hôm sau đã thấy bàn cờ mới
Cuộc cờ ấy theo thời như hội
Vàng, đỏ, trắng, đen... thay sắc luân hồi
Từ anh nhà thơ tới đứa ăn mày
Mấy ai tránh nổi trò sấp ngửa ?
Hồn thanh tịnh ta vào trong trăng gió
(dẫu chút lòng trắc ẩn chửa hết tan)
Nhớ vứt cho ta thêm nắm cỏ xanh
Những đêm mát, ta còn ngắm trăng thanh, nghe gió thổi
Và nghe tiếng của lá vàng rơi trên mộ...
TỈNH - SAY
Ta đi ngất ngưởng giữa đất này
Chẳng ra kẻ tỉnh lẫn người say
Tỉnh nhiều, điên mất !? Thôi thì nửa
Vì muốn yêu người mới phải say…
Nhà ở ngay bên đền Quán Thánh
Gốc đa kề sát đồn công an
Trộm cắp, du côn… lo giữ phận !
Cốc ! Cốc ! Ngày đêm mõ chùa vang
Say mà hơn tỉnh nhìn thế sự
Tỉnh hoá thằng say, cõi thế gian.
VỀ NƠI CU CUỘI
Về nơi cu cuội vẫn ngồi
Để xem Hằng ở trên trời hở mông
Thỉnh thoảng tiếng chuông chùa ngân
Nam mô di phật… nửa trần, nửa tiên ?
Trần vì tớ cũng thịt xương
Vẫn còn ham hố, tí ti tiền vẫn ham
Tiên vì coi chuyện cõi trần
Nửa tuồng cổ, nửa tuồng tân, nửa chèo
Lo xong cơm áo đều đều
Lại về dưới bóng xanh rêu tớ ngồi
Nửa mắt tớ để nhìn đời
Nửa tai tớ để nghe lời... sáo ru
Chẳng kinh kệ, cũng thân tu
Nửa hồn lãng tử lu bù làm thơ
Nửa trái tim kính gốc đa
Còn nửa ngã bẩy, ngã ba giống loài...
Thương người nửa khóc, nửa cười
Không yêu, phải tội ! Yêu rồi, hoá điên…
TA VÀ LỊCH SỬ
Lịch sử mở ra… ta vào lịch sử…
Lịch sử và ta. Ta, lịch sử tên đồng
Hồn ta đó, khắp không trung lồng lộng
Giữa loài người sẽ có tiếng ta chung
Ta! Thi nhân mọi thời đại muôn năm
Vụt bay lên thu gom vũ trụ
Dòng thơ ta huyền bí lòng bể cả
Dạt giông mưa qua các ngọn núi đồi
Còn thi ca, ta còn sống muôn đời
Vừa tựa cỏ, thơm loài hoa nở
Kẻ nào cười? sẽ im thôi
Ai muốn chặn đường ta, hãy rõ:
Thi nhân vào đền thắp hương ngay…
Ta ngủ đây, ơi dân gian !...
Trong gian phòng nhỏ yên, khói phủ mây bay
Dẫu chẳng thể nào quên cho hết, chuyện đời này.
nhanvan