<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.07.2024 02:02:34 bởi Trung Nguyen>
bầu hồ lô
ta tráng sỹ hề,
lúc tha hương quên mang theo bầu rượu
xứ người lạnh lẽo,
lụi cụi dựng giàn bằng que nhựa tái sinh
trồng giây bầu hồ lô từ hạt
cặm cụi chiều chiều chờ hoa nở
bắc kim thang
cho Kim Trọng gặp Thúy Kiều
mong có được một ngày
tình yêu kết trái
mong có một lần thăng hoa
bầu hồ lô, ở xứ người
đựng nỗi nhớ quê nhà
chứa niềm đau viễn xứ
ôm quê hương giả định
nhớ chuyện cổ tích ngày xưa
thần tiên bắt lão khổng lồ bỏ vào hồ lô
quẳng xuống biển sâu
mãi thật lâu sau,
có người vớt được,
được cho một điều ước
chỉ một điều ước, nên thật đắn đo
ước có ngày quốc gia chưa mất
quê hương vẫn còn
ta chưa bao giờ phải ly hương
đám trẻ con vẫn còn hát đồng dao bằng tiếng mẹ đẻ
thanh niên du học mang điều hay đã gặt hái được
về trồng trên ruộng của ông cha
ta tráng sỹ hề,
lúc tha hương quên mang theo bầu rượu
Nguyễn Trung