<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Sửa đổi bởi: <b>seahawk1</b> -- <b>17.6.2004 15:59:53 </b> >>
Ơ hơ, lâu nay ra vào diễn đàn hoài mà cái chủ đề hay vậy SH ngó không thấy. SH vốn chỉ khoái đọc truyện đao kiếm loảng xoảng đâm ra bàn đến tác phẩm về TY thấy cũng lúng túng lắm thay nhưng mà ngứa tay ngứa chân bỏ qua không được.
Nói về truyện ngắn thì câu chuyện tình thú vị nhất mà SH đã đọc có lẽ là "Tình anh môi giới chứng khoán" của O.Henry. Câu chuyện bắt đầu bằng một ngày làm việc bận túi bụi không kịp thở của một chàng môi giới chứng khoán ở Wall Street, đến lúc nghỉ trưa được ngơi tay một chút anh chàng tự nhiên nhìn về phía cô thư ký và đột ngột nhớ ra anh đã yêu cô từ lâu. Lo lắng sợ nếu thổ lộ quá muộn sẽ mất cô, anh vội vàng chạy tới chỗ cô, không còn kịp nghĩ ngợi vòng vo mà chỉ kịp "tự thú" là anh muốn cưới cô. Đến lúc đó chàng môi giới chứng khoán mới ngã ngửa người ra khi cô thư ký vừa ứa nước mắt vừa mỉm cười hạnh phúc nhắc anh nhớ ra hai người vừa làm đám cưới tối hôm trước, một chuyện mà công việc bận rộn đã làm anh quên bẵng. Ai bảo là dân kinh doanh lạnh lùng chỉ biết đến tiền!
Nói một lại muốn nói hai, SH nhớ hình như các cụ nhà ta có nói:"Yêu nhau lắm cắn nhau đau" thì phải? Nếu thế thì SH nhớ có một đôi hợp hoàn hảo với câu này của cac cụ. Ấy là anh chàng Darcy cao ngạo và cô nàng Elisabeth cũng kiêu hãnh không kém trong "Kiêu hãnh và định kiến" của Jane Austen. Câu chuyện từ "chiến tranh lạnh" đến hiểu nhau, rồi yêu nhau của hai nhân vật này quả cũng đặc sắc, mỗi tội SH văn chương "mắm tôm chanh" chẳng biết tả lại thế nào. Mà bản thân tác giả tiểu thuyết này cũng thật lạ, ở vậy cả đời không lập gia đình mà lại chuyên viết về chuyện hôn nhân gia đình, mà lại hay mới quái chứ. Bên cạnh "Kiêu hãnh và định kiến", "Tình cảm và lý trí" cũng hay, nhưng ko bằng.
Đến đây lại nhớ ra (chẳng biết có đúng không nữa) hình như có ai đó trong nhân loại đã từng viết "Tình yêu là bất tử" thì phải. Chắc là để chứng minh điều đó mà Robert Harding Davis đã viết truyện ngắn "Một cuộc đời được hộ mệnh" (A charmed life). Một chàng trai trẻ người Mỹ lên đường ra trận trong cuộc chiến tranh với TBN đã an ủi người yêu:"Chừng nào em còn yêu anh thì tình yêu của em sẽ là bùa hộ mệnh bảo vệ cho anh." Và quả thật, trong đêm cuối cùng của cuộc chiến, đêm mà chàng trai cho là bình yên vô sự nhất trong cả cuộc chiến đối với anh, sự thật lại là đêm mà cái chết đã rình rập theo gót anh từng bước. Thế nhưng cứ mỗi lần nguy hiểm đến gần, một vật nhỏ mà cô người yêu đã chu đáo chuẩn bị cho anh trước lúc lên đường: bao diêm, túi thuốc... lại tình cờ trở thành vật cứu mạng cho chàng trai mà anh không hề biết. Mãi đến khi trở về sau cuộc chiến, anh mới được người yêu kể lại đúng buổi tối hôm đó cô đã bồn chồn không sao ngủ được và đã cầu nguyện cho sự bình an của anh suốt đêm (Truyện này SH đọc bản tiếng Anh, nhưng nhớ hình như đã thấy bản dịch đâu đó, có lẽ trên báo văn nghệ). Quả là tình yêu bất tử thật.
Vài lời chõ vào góp chuyện, hy vọng không làm mọi người buồn ngủ.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
seahawk1