MẬT MÃ DA VINCI
MỞ ĐẦU
Bảo tàng Louvre, Paris, 10g46ph tối
Người quản lý bảo tàng danh tiếng Jacques Sauniere bước lảo đảo trên lối đi có mái vòm của phòng trưng bày lớn của bảo tàng. Ông lao tới bức tranh gần nhất mà ông thấy, một bức tranh của Caravaggio, kéo kiệt tác về phía mình cho đến khi nó từ trên tường rơi xuống và Saunière ngã quỵ về phía sau, bên dưới bức vẽ.
Như ông đã biết trước, một hàng rào sắt to rơi xuống ngay gần đó, chắn ngang lối vào phòng. Sàn gỗ rung lên. Phía xa, chuông báo động bắt đầu kêu.
Người quản lý nằm yên trong giây lát, thở hổn hển. Ta vẫn còn sống. Ông trườn ra từ phía phía dưới bức tranh và nhìn chăm chăm vào không gian với nhiều khoảng lõm để tìm ra một chỗ trốn.
Một giọng nói ớn lạnh, rất gần, vang lên: “Không được động đậy”.
Trong tư thế bò, người quản lý thấy mình như đóng băng, ông quay đầu lại một cách chậm chạp.
Chỉ cách ông mười lăm bước chân, bên ngoài cánh cổng đã được đóng là cái bóng khổng lồ của kẻ tấn công ông dựng đứng qua những thanh sắt. Hắn to cao, nước da tái nhợt như ma và mái tóc bạch kim mỏng. Mắt hắn có màu hơi đỏ với con ngươi màu đỏ sậm.
Hắn rút từ áo khoác một khẩu súng lục và chĩa nòng về phía người quản lý: “Đáng lẽ ông không nên chạy”.
Giọng hắn thật khó có thể miêu tả được: “Giờ thì nói cho tôi biết nó ở đâu”.
“Tôi nói với ông rồi”, người quản lý lắp bắp, quỳ trên sàn phòng trưng bày, “Tôi không biết ông đang nói về chuyện gì”.
“Ông đang nói dối!” Gã đàn ông nhìn người quản lý chằm chằm, bất động hoàn toàn trừ tia sáng lóe lên trong đôi mắt ma quỷ của hắn: “Ông và những kẻ đồng đảng đã chiếm đoạt vài thứ không phải của mình”.
Người quản lý cảm thá6y sự sợ hãi dâng lên. Làm sao hắn biết điều này?
“Tối nay những người giám hộ chính nghĩa sẽ lấy lại chúng. Hãy nói cho tôi biết nó được giấy ở đâu và ông sẽ sống”. Gã đàn ông chĩa súng vào đầu người quản lý.
“Liệu bí mật đó có đáng để ông phải chết vì nó?”
Saunière nghẹt thở.
Gã đàn ông nghiêng đầu, chăm chăm nhìn nòng súng.
Saunière giơ tay đầu hàng: “Chờ đã”, ông chậm rãi, “Tôi sẽ nói cho ông những gì ông cần biết”. Người quản lý nói những câu tiếp theo một cách cẩn trọng. Những lời nói dối ông vừa nói là những câu ông đã diễn tập nhiều lần và lần nào ông cũng cầu nguyện là không bao giờ phải dùng đến nó.
Khi người quản lý nói xong, kẻ tấn công ông cười tự mãn: “Đúng. Đó chính xác là những gì những khác đã nói với tôi”.
Saunière giật bắn người. Những người khác.
“Tôi cũng đã tìm thấy bọn họ”, gã đàn ông to lớn chế giễu, “Cả ba người. Họ cũng khẳng định giống những gì ông vừa nói”.
Không thể như thế. Đức tính trung thành của ông và ba người cùng chí hướng cũng thiêng liêng giống như bí mật cổ xua mà họ bảo vệ. Giờ đây, Saunière nhận ra rằng những người đồng chí của ông theo một quy trình đúng đắn, đã nói dối giống nhau trước khi chết. Nó là một phần của lời thề.
Kẻ tấn công lại ngắm súng: “Khi ông chết đi, tôi sẽ là người duy nhất biết sự thật”.
Sự thật. Trong giây lát, người quản lý chợt hiểu ra sự kinh khủng thực của tình cảnh này. Nếu mình chất, sự thật sẽ biến mất mãi mãi. Ông cố bò tìm chỗ trốn theo bản năng.
Súng nổ, và người quản lý cảm thấy bỏng rát khi viên đạn găm vào bụng. ông ngã về phiá trước, vật lộn với sự đau đớn. Chậm chạp, Saunière lăn tròn và ngoái nhìn lại kẻ tấn công ông qua song sắt.
Gã đàn ông đang ngắm phát súng kết liễu vào đầu Saunière.
Saunière nhắm mắt lại, những ý nghĩ của ông như một cơn dông tố cuộn xoáy trộn lẫn giữa nỗi sợ hãi và niềm tiếc nuối.
Tiếng lách cách của ổ đạn rỗng vọng lại qua hành lang.
Mắt người quản lý mở to.
Gã đàn ông đưa mắt nhìn khẩu súng, trông rất vui sướng. hắn nạp ổ đạn thứ hai, nhưng sau đó dường như hắn nghĩa lại, cười khẩy bình tĩnh trước sự gan lỳ của Saunière: “Công việc của tôi ở đây đã hoàn tất”.
Người quản lý nhìn xuống và thấy vết đạn trên cái áo sơmi bằng vải sợi trắng của mình. Một vòng tròn máu viền quanh vết đạn, viên đạn nằm cách xương ức vài phân về phía dưới. Là cựu chiến binh trong cuộc chiến tranh Algerie, người quản lý đã từng chứng kiến những cái chết từ từ đáng sợ này. Trong vòng hai mươi lăm phút, ông sẽ sống cho đến khi axít trong dạ dày thấm vào khoang ngực và từ từ đầu độc ông từ bên trong.
“Sự đau đớn thật là tuyệt, thưa quý ông”, gã đàn ông nói.
Sau đó, hắn bỏ đi.
Giờ đây, khi chỉ còn lại một mình. Jacques Saunière quay sang nhìn trân trối vào cánh cổng sắt. Ông đã bị nhốt, và các cánh cửa không thể được mở lại ít nhất trong vòng hai mươi phút. Đến khi có ai đó đến được chỗ ông, thì ông đã chết. Dù như vậy, thì nỗi sợ hãi giờ đây đang siết chặt ông lớn hơn nhiều so với nỗi sợ hãi về cái chết của bản thân ông.
Mình phải truyền lại bí mật này.
Bước đi lảo đảo, ông mường tượng ra cảnh ba người đồng chí của ông đã bị giết. Ông nghĩ về các thế hệ đã đi trước họ… về nhiệm vụ mà tất cả bọn họ đã được uỷ thác.
Một chuỗi hiểu biết không thể bị phá vỡ.
Đột nhiên, giờ đây, bất chấp những sự phòng ngừa, bất chấp mọi sự thận trọng, Jacques Saunière là mắt xích duy nhất còn lại, là người người bảo vệ duy nhất của một trong những bí mật ghê gớm nhất từng được che giấu.
Rùng mình, ông lết đi.
Ta phải tìm cách nào đó.
Ông bị nhốt bên trong phòng triển lãm lớn. Và chỉ có một người duy nhất trên thế giới này ông có thể trao ngọn đuốc. Saunière nhìn lên những bức tường của ngôi nhà tuyệt đẹp. Một bộ sưu tập những bức tranh nổi tiếng thế giới dường như đang mỉm cười với ông như những người bạn cũ.
Co rúm lại vì đau đớn, ông thu hết sức lực và khả năng của mình. Một nhiệm vụ to lớn đặt ra trước mắt ông, ông biết, nhiệm vụ ấy sẽ đòi hỏi những phút giây còn lại của đời ông.
MỞ ĐẦU
Bảo tàng Louvre, Paris, 10g46ph tối
Người quản lý bảo tàng danh tiếng Jacques Sauniere bước lảo đảo trên lối đi có mái vòm của phòng trưng bày lớn của bảo tàng. Ông lao tới bức tranh gần nhất mà ông thấy, một bức tranh của Caravaggio, kéo kiệt tác về phía mình cho đến khi nó từ trên tường rơi xuống và Saunière ngã quỵ về phía sau, bên dưới bức vẽ.
Như ông đã biết trước, một hàng rào sắt to rơi xuống ngay gần đó, chắn ngang lối vào phòng. Sàn gỗ rung lên. Phía xa, chuông báo động bắt đầu kêu.
Người quản lý nằm yên trong giây lát, thở hổn hển. Ta vẫn còn sống. Ông trườn ra từ phía phía dưới bức tranh và nhìn chăm chăm vào không gian với nhiều khoảng lõm để tìm ra một chỗ trốn.
Một giọng nói ớn lạnh, rất gần, vang lên: “Không được động đậy”.
Trong tư thế bò, người quản lý thấy mình như đóng băng, ông quay đầu lại một cách chậm chạp.
Chỉ cách ông mười lăm bước chân, bên ngoài cánh cổng đã được đóng là cái bóng khổng lồ của kẻ tấn công ông dựng đứng qua những thanh sắt. Hắn to cao, nước da tái nhợt như ma và mái tóc bạch kim mỏng. Mắt hắn có màu hơi đỏ với con ngươi màu đỏ sậm.
Hắn rút từ áo khoác một khẩu súng lục và chĩa nòng về phía người quản lý: “Đáng lẽ ông không nên chạy”.
Giọng hắn thật khó có thể miêu tả được: “Giờ thì nói cho tôi biết nó ở đâu”.
“Tôi nói với ông rồi”, người quản lý lắp bắp, quỳ trên sàn phòng trưng bày, “Tôi không biết ông đang nói về chuyện gì”.
“Ông đang nói dối!” Gã đàn ông nhìn người quản lý chằm chằm, bất động hoàn toàn trừ tia sáng lóe lên trong đôi mắt ma quỷ của hắn: “Ông và những kẻ đồng đảng đã chiếm đoạt vài thứ không phải của mình”.
Người quản lý cảm thá6y sự sợ hãi dâng lên. Làm sao hắn biết điều này?
“Tối nay những người giám hộ chính nghĩa sẽ lấy lại chúng. Hãy nói cho tôi biết nó được giấy ở đâu và ông sẽ sống”. Gã đàn ông chĩa súng vào đầu người quản lý.
“Liệu bí mật đó có đáng để ông phải chết vì nó?”
Saunière nghẹt thở.
Gã đàn ông nghiêng đầu, chăm chăm nhìn nòng súng.
Saunière giơ tay đầu hàng: “Chờ đã”, ông chậm rãi, “Tôi sẽ nói cho ông những gì ông cần biết”. Người quản lý nói những câu tiếp theo một cách cẩn trọng. Những lời nói dối ông vừa nói là những câu ông đã diễn tập nhiều lần và lần nào ông cũng cầu nguyện là không bao giờ phải dùng đến nó.
Khi người quản lý nói xong, kẻ tấn công ông cười tự mãn: “Đúng. Đó chính xác là những gì những khác đã nói với tôi”.
Saunière giật bắn người. Những người khác.
“Tôi cũng đã tìm thấy bọn họ”, gã đàn ông to lớn chế giễu, “Cả ba người. Họ cũng khẳng định giống những gì ông vừa nói”.
Không thể như thế. Đức tính trung thành của ông và ba người cùng chí hướng cũng thiêng liêng giống như bí mật cổ xua mà họ bảo vệ. Giờ đây, Saunière nhận ra rằng những người đồng chí của ông theo một quy trình đúng đắn, đã nói dối giống nhau trước khi chết. Nó là một phần của lời thề.
Kẻ tấn công lại ngắm súng: “Khi ông chết đi, tôi sẽ là người duy nhất biết sự thật”.
Sự thật. Trong giây lát, người quản lý chợt hiểu ra sự kinh khủng thực của tình cảnh này. Nếu mình chất, sự thật sẽ biến mất mãi mãi. Ông cố bò tìm chỗ trốn theo bản năng.
Súng nổ, và người quản lý cảm thấy bỏng rát khi viên đạn găm vào bụng. ông ngã về phiá trước, vật lộn với sự đau đớn. Chậm chạp, Saunière lăn tròn và ngoái nhìn lại kẻ tấn công ông qua song sắt.
Gã đàn ông đang ngắm phát súng kết liễu vào đầu Saunière.
Saunière nhắm mắt lại, những ý nghĩ của ông như một cơn dông tố cuộn xoáy trộn lẫn giữa nỗi sợ hãi và niềm tiếc nuối.
Tiếng lách cách của ổ đạn rỗng vọng lại qua hành lang.
Mắt người quản lý mở to.
Gã đàn ông đưa mắt nhìn khẩu súng, trông rất vui sướng. hắn nạp ổ đạn thứ hai, nhưng sau đó dường như hắn nghĩa lại, cười khẩy bình tĩnh trước sự gan lỳ của Saunière: “Công việc của tôi ở đây đã hoàn tất”.
Người quản lý nhìn xuống và thấy vết đạn trên cái áo sơmi bằng vải sợi trắng của mình. Một vòng tròn máu viền quanh vết đạn, viên đạn nằm cách xương ức vài phân về phía dưới. Là cựu chiến binh trong cuộc chiến tranh Algerie, người quản lý đã từng chứng kiến những cái chết từ từ đáng sợ này. Trong vòng hai mươi lăm phút, ông sẽ sống cho đến khi axít trong dạ dày thấm vào khoang ngực và từ từ đầu độc ông từ bên trong.
“Sự đau đớn thật là tuyệt, thưa quý ông”, gã đàn ông nói.
Sau đó, hắn bỏ đi.
Giờ đây, khi chỉ còn lại một mình. Jacques Saunière quay sang nhìn trân trối vào cánh cổng sắt. Ông đã bị nhốt, và các cánh cửa không thể được mở lại ít nhất trong vòng hai mươi phút. Đến khi có ai đó đến được chỗ ông, thì ông đã chết. Dù như vậy, thì nỗi sợ hãi giờ đây đang siết chặt ông lớn hơn nhiều so với nỗi sợ hãi về cái chết của bản thân ông.
Mình phải truyền lại bí mật này.
Bước đi lảo đảo, ông mường tượng ra cảnh ba người đồng chí của ông đã bị giết. Ông nghĩ về các thế hệ đã đi trước họ… về nhiệm vụ mà tất cả bọn họ đã được uỷ thác.
Một chuỗi hiểu biết không thể bị phá vỡ.
Đột nhiên, giờ đây, bất chấp những sự phòng ngừa, bất chấp mọi sự thận trọng, Jacques Saunière là mắt xích duy nhất còn lại, là người người bảo vệ duy nhất của một trong những bí mật ghê gớm nhất từng được che giấu.
Rùng mình, ông lết đi.
Ta phải tìm cách nào đó.
Ông bị nhốt bên trong phòng triển lãm lớn. Và chỉ có một người duy nhất trên thế giới này ông có thể trao ngọn đuốc. Saunière nhìn lên những bức tường của ngôi nhà tuyệt đẹp. Một bộ sưu tập những bức tranh nổi tiếng thế giới dường như đang mỉm cười với ông như những người bạn cũ.
Co rúm lại vì đau đớn, ông thu hết sức lực và khả năng của mình. Một nhiệm vụ to lớn đặt ra trước mắt ông, ông biết, nhiệm vụ ấy sẽ đòi hỏi những phút giây còn lại của đời ông.
, đợi bản dịch mới gõ cho bõ công.