Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Gì của ai_ Thiệu Kiện

0 trả lời, 1.091 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-20 22:26:49PCCC>
Gì của ai
Thiệu Kiện
Thể loại: Truyện ngắn Trung Quốc.

Ông Cảnh Trực bí thư đảng uỷ xã Nam Thiền vừa nhậm chức liền vấp ngay vào một việc rắc rối: Để nâng cao trình độ công tác của các xã, thị trấn trong toàn huỵen, tất cả các xã và thị trấn phải sa thải cán bộ mình tự tuyển dụng, nhằm giảm bớt sức ép tài chính, bớt nợ nần và giảm gánh nặng ngân sách.

Bắt đầu từ đâu bây giờ? Bí thư Cảnh cân nhắc một hồi, quyết định bắt đầu từ cơ quan Đảng. Thế là ông cho gọi thư kí Đổng Đức Tuyền, nói với anh ta ý tưởng của mình rồi bảo anh ta vạch ra một danh sách cán bộ tự tuyển dụng. Đổng gợi y nói:

-Có lẽ chưa nên làm việc này thì hơn! Thưa anh! Hai đời bí thư trước cũng chưa chắc làm xong được việc này đâu ạ!

-Tại sao thế? _ Bí thư Cảnh chợt hỏi.

Đổng đáp:

-Dạ, những người đó đều thuộc diện gì của ai cả ạ!

-Gì của ai là cái gì? _ Bí thư Cảnh chưa nghe ra.

-Gì của ai có nghĩa là ai là gì của ai ạ! _ Đổng Đức Tuyền giải thích mà cứ như giở trò nói lái. - ví như em là thư kí của anh, anh là bí thư của em. Thưa anh, đó là bùa hộ mệnh của thế kỉ hai mốt đấy ạ!

Bí thư Cảnh cười.

-Ghê gớm thế ư? Tớ không tin, cậu cứ lập danh sách lên, đưa tớ xem.

Chẳng mấy chốc, Đổng Đức Tuyền nhanh chóng lập ra một danh sách những người mà theo quy định thì phải sa thải. Cảnh Trực cầm lấy xem, thẩy trên đó viết:

Lưu Triết (con trai chủ tịch xã Lưu Mông).

Nghê Mai (con gái rượu của bí thư Nghê Đức).

Nhiệm Tiểu Yến (cháu gái của chủ tịch hội đồng nhân dân Nhiệm Nhâm Bằng)


Bí thư Cảnh xem danh sách mà cứ như người bị ú tim:

-Những chú thích này là ý ra làm sao?

Đổng Đức Tuyền Đáp:

-Thưa anh, thế chẳng phải là gì của ai đấy thôi!

Bí thư Cảnh gật đầu:

-Hừ! Kể ra cũng hơi ghê tay đấy. Thế này nhé, ta bắt đầu từ đài truyền thanh.

Một lát sau, Đổng Đức Tuyền lại lập ra một bản kê:

Triệu Cán (em họ của chủ tịch Triệu Thường).

Mai Vân Hoa (con dâu của phó chủ tịch xã Vũ Đức).

Bạch Na (con gái của cục trưởng Bạch ở cục phát thanh truyền hình).

-Ở đây cũng có gì của ai ư? _ Bí thư Cảnh lắc đầu ngao ngán hỏi.

Đổng Đức Tuyền Thủng thẳng:

-Chứ còn gì nữa! Anh! Không phải gì đó của ai đó, thì làm sao mà vào được đây!

Bí thư Cảnh suy nghĩ một lát nói:

-Nếu thế thì bắt đầu từ phòng, ban khoa giáo, số người dư dôi ở đó cũng không phải ít đâu.

Một lát sau thư kí Đổng Đức Tuyền lại đưa ra một bảng liệt kê:

Trịnh Nhất Viện (em gái chủ nhiệm Trịnh của uỷ ban khoa giáo).

Hà Năng (em rể của trưởng phòng Ứng, phòng cán bộ thanh niên ban tổ chức).

An Lệ (con nuôi cục trưởng An của cục nhân sự tiền lương).

Hồ Bội (đồng hương của chủ nhiệm Hồ Kinh Doanh, Hội đồng nhân dân huyện).
Ghi chú: trước từng là người giúp việc của gia đình chủ nhiệm Hồ.

Bí thư Cảnh ngẩn ra một lúc lâu, thở dài một hơi nói:

-Lạ thật đấy! Đến đây lại toàn là cấp huyện mới ghê chứ!

Đổng Đức Tuyền giải thích:

-Bây giờ cấp xã tài chính khó khăn, chỉ có giáo viên là lương được đảm bảo, bộ môn giáo dục bỗng trở thành đơn vị béo bở, đương nhiên là người ta bảo nhau chen vào.

Cảnh Trực vẫy tay bảo:

-Thôi đi! Thôi đi! Cậu thử xem ở các ngành khác xem sao.

Thế là từ cơ quan hội liên hiệp phụ nữ, đoàn thanh niên, trạm thuỷ nông, trạm kỹ thuật nông nghiệp, trạm thú y,… Cảnh Trực lần lượt xem danh sách, thấy phía sau tên mỗi người đều ghi chú là gì của ai, gì của ai của ai… lông mày của Cảnh Trực dần dần dựng đứng lên:

-Cả xã dư dôi hơn 100 người, chẳng lẽ không có ai lại không phải là gì của ai?

Đổng Đức Tuyền cười:

-Thưa bí thư! Anh thử nghĩ xem, nếu không phải là gì của ai, thì làm sao có thể làm được gì. À! Để em đọc cho anh nghe một bài vè nhé:

Muốn làm được gì đấy, trước hỏi gì của ai?

Hễ là gì của ai, là muốn gì được nấy.

Không phải gì của ai, gì cũng chẳng ra gì.

Bí thư Cảnh đập tay xuống bàn.

-Thế thì còn ra cái gì nữa _ nghĩ một lát, liền quay sang bảo Đổng Đức Tuyền -lấy bút mực ra đây, tớ cũng viết cho cậu một bài vè.

Đổng Đức Tuyền đưa ra cây bút lông Bí thư Cảnh thấm đẫm mực, bút đưa ra như rồng rắn:

Mặc anh gì của ai, đã làm gì được tớ?

Ngang dọc một nhát dao, lôi cổ hết xuống ngựa.

Nếu còn chưa chịu nghe, đi tìm ai cũng rứa!

Bí thư Cảnh viết liền một mạch, quăng bút ra một bên:

-Cứ làm theo cái ý này, ai cần phải cho nghỉ, cho thôi, thì cho nghỉ, cho thôi hết. Để xem có làm đảo trời đất lên không?

Đổng Đức Tuyền làm theo lời của bí thư. Những người không đủ tiêu chuẩn đều bị cho thôi việc hết. Những người bị sa thải lại nhờ thầy thợ của mình hỏi dò: “Lão Cảnh này dám mạnh tay thế, rốt cuộc hắn là gì của ai?”

Chuyện đến tai bí thư Cảnh, ông liền cười và bảo: Cảnh Trực này là con của cha nó, là cha của con nó. Cảnh Trực này là cháu của ông nó, là ông của cháu nó. À quên, Cảnh Trực này còn là chồng của vợ nó nữa chứ.
Đường và chân là đôi bạn thân. Chân đi chơi, chân đi học, đường ngang dọc đường dẫn tới nơi.
Đăng nhập để trả lời
0