Diễn Đàn » Sau Bức Màn Nhung

Quang Dũng với những tình khúc hoài niệm.

0 trả lời, 274 lượt xem — Trang 1 / 1

Cách đây bốn năm, có một chàng trai 22 tuổi từ thành phố biển Quy Nhơn lặng lẽ vào Sài Gòn ở trọ với mục đích duy nhất: đi hát. Bấy giờ Quang Dũng, tên chàng trai ấy, thường lặng lẽ đến vài phòng trà trong TP để hát nhạc Trịnh Công Sơn, Ngô Thuỵ Miên… rồi lặng lẽ về.
Một đêm nọ Dũng hát nhạc Trịnh ở phòng trà Tib, tình cờ gặp gỡ người nhạc sĩ này ngồi nghe bên dưới với các bạn hữu. Hôm sau Trịnh Công Sơn đích thân mời Dũng đến nhà và tận tình chỉnh sửa cách hát cho chàng ca sĩ trẻ (vốn đang lâng lâng niềm hạnh phúc vì được tiếp kiến thần tượng từ thuở nhỏ!). Khoảng thời gian Trịnh Công Sơn lâm bệnh nặng cũng là lúc ông viết ca khúc Biển nghìn thu ở lại tặng riêng cho Quang Dũng. Một tình khúc mà khi Dũng thu âm trong album đầu tay (mang tựa cùng tên), người nghe cảm giác đâu đó vẫn còn chút cảm xúc để lửng của người nhạc sĩ huyền thoại. Được hỏi mỗi khi hát nhạc Trịnh Công Sơn, Dũng nghĩ như thế nào, anh nói: “Tôi chỉ nghĩ đơn giản là làm sao thể hiện đúng chất nhạc Trịnh theo cảm nhận của riêng mình”.

Album Biển nghìn thu ở lại phát hành từ tháng 10-2001, đến nay đã vượt ngưỡng 14.000 bản được người yêu nhạc chọn nghe. Quang Dũng lại vừa giới thiệu thêm đĩa thứ hai của mình, Bên đời có em. Có người thắc mắc tựa album không phải là từ một ca khúc nào được ghi âm. Dũng nói anh muốn gởi gắm ý nghĩa rằng dù cho tình yêu có vui hay buồn như các bài hát trong album thì vẫn mong “bên đời có em”. Với bản Come toi hát lời Việt (Mãi yêu người), Trái tim tội lỗi (Quốc Dũng), Dòng sông mùa thu (Trần Tiến), kể cả những bài quen thuộc hát lại như Mùa hoa bỏ lại (Việt Anh), Một ngày xa xăm (Hoài An), Quang Dũng thể hiện anh ngày càng có độ “chín” hơn với sự hướng dẫn nghề nghiệp lâu nay của nữ nhạc sĩ Diệu Hương.
Trầm tĩnh, ít nói cố hữu, thích nghe nhạc Pháp thập niên xưa, vẻ ngoài đời của Quang Dũng cũng tỏ ra thích hợp với những tình khúc hoài niệm chậm buồn mà anh trình bày trên sân khấu. Về chất giọng, khi hát trầm Dũng có khả năng vẫn phát âm rõ chữ, lúc lên bổng lại không bị vỡ, bị “bẹt”. Có điều, lối hát của anh hơi “gằn”, một cách vô thức, song là hạn chế khi muốn xử lý bài hát bay bổng hơn.
Từng đoạt huy chương vàng Giọng hát hay các tỉnh miền Trung-Tây Nguyên (1997), Quang Dũng trước nay yêu một phong cách nhạc và chỉ chuyên tâm trình diễn phong cách nhạc đó. Bất kể bị bạn bè đùa vui, ví là “ông cụ non”. Bất kể dòng nhạc pop dance rầm rộ trên thị trường mà nhờ nó, các ca sĩ đồng trang lứa với Dũng trở nên ăn khách, thành “sao” này “sao” nọ. Bất kể những chương trình lớn cần “tên bán vé”, bầu show khó lòng mời nên anh ít nhiều “thiệt thòi”. Quang Dũng vẫn nhẹ nhàng nghĩ: “được hát dòng nhạc mình thích, những tình khúc mình đam mê là một hạnh phúc lớn lao rồi”.
Thế nên cứ đêm đêm, chàng ca sĩ ấy tạo một phong thái riêng nơi các phòng trà ấm áp ở Sài thành. Bằng dáng vẻ mảnh khảnh. Bằng phục trang và cách diễn trẻ. Và bằng những tình khúc nồng nàn...

Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0