Ở nhà mãi cũng buồn, Như Thủy quyết định tìm cho mình môt. việc làm để khỏa lấp thời gian
- Vừa nghe cô nói, ông Tấn Tài đã gạt phắt:
- Con không phải làm lụng gì cả . Nghĩ ngơi cho khỏe, hoặc muốn thay đổi không khí con có thể lên Đà Lạt . Căn nhà của chúng ta cả năm nay vắng vẻ . Con lên đấy chơi hết hè về đi học
- Như Thủy nhăn nhó:
Con lớn rồi mà ba . Phải tập lao động cho quen . Lỡ khi sa cơ lỡ vận, còn biết việc để kiểm sống với người ta
- Ông Tấn Tài lắc đầu:
- Ba không bao giờ để sai lầm thêm lần nừa đâu . Bây giờ chúng ta cứ sống bằng đồng lương của ba, vẫn dư dật . Việc của con là phải học . Hay con muốn ra với nội không ?
- Nói câu này, khuôn mặt ông Tài như rạng rỡ hẳn lên . Như Thủy thừa biết cô đang nghĩ gì, khi muốn cô đi Hà Nội . Phải chi đừng có Cao Cường, thì hè này cô thât. sự vui vẻ ngoài Ha Noi . Bãi biển Đồ Sơn và Hạ Long có nhiều điểm quyến rũ hơn bãi tắm Vũng Tàu . Nước ngoài đó xanh hơn, vài cát cũng trắng hơn . Nhất là biển Hạ Long, những chuyến du thuyền ra các hang động nằm giữa mặt biển, luôn là nỗi đam mê cuốn hút cô
- Con nghĩ gì vậy ? Đồng ý thì ba đăng ký vé máy bay cho hai chị em luôn
- Như Thủy lắc đầu:
Nếu ba không đồng ý cho con đi làm . Con sẽ lên đà Lạt, dù con rất muốn đuoc gần nội
- Con ngại Cao Cường à ? Tránh trời khong khỏi nắng đâu con gái . Bà nội vẫn luôn nhắc nhở ba . Thủy nè, thằng Cuong còn ở đây, sao hổm rày ba khong thấy nó ghé . Hay con có nói gì khiến nó tự ái không con ?
- Như Thủy nhăn mặt:
- Nguoi ấy mà biết tự ái, tự trọng sao ?
Ôi ! Con bé này ? Nói năng gì kỳ vậy . Dẫu sao cũng nhờ cậu ta, ba mới đuoc tự do
- Như Thủy cao giọng:
- Mọi nguoi ai cũng nói vậy, để tự buôc. mình vào sự Ơn huệ luẩnquẩn với anh ta . Con thì nghĩ khác . Bản thân ba trong sạch, chớ nếu ba có lỗi, anh ta cũng không tài thánh gìgỡ tội cho ba . Hơn nữa, nếu anh ta khong nhận việc bào chữa cho ba, vì văn phòng luật sư vẫn còn nhiều nguoi khác . Con không muốn bị trói buộc vào nợ Ơn nghĩa ấy qúa nhiều . Trong lúc chúng ta đâu có nhờ không anh ta ?
- Ông tấn Tài nhìn con:
- Nói cho ba nghe xem, con và cậu ta đã có vấn đề gì ?
Như Thủy bặm môi:
- Cao Cường là nguoi đầy tham vọng . Anh ta muốn vào SG, nên bằng mọi giá lấy cho đuoc điểm với nội . Thực chất, anh ta không hề yêu con . Anh ta rât'' giỏi che giấu chân tướng của mình . Nên vào đây cả tháng anh ta co ''nguoi con gái khác, cô này làm nghê mô giới, chào hàng điện tử, giàu, sống độc thân . Và Cuong đã sống với cô ấy như vợ chồng
- Ông Tấn Tài kêu lên:
- Ba khong tin , thằng ấy lại dám dối trá với gia đình chúng ta . vì mẹ cậu ta rất qúi nội con . còn nữa, từ đâu con có nguồn tin này
- Như Thủy đắng ngắt:
- Vô tình thanh Trà cùng bạn nó, gặp Cuong trong quán ca fê, Qúy đã cản không cho Thanh Trà mắng cuong tại đó, và anh ấy ghi đuoc cuộc nói chuyen giữa hai nguoi
- Ong Tai nhăn mặt:
- Ghi âm à ? Đến mức đó ư ? Rồi cuộn băng ấy đâu ?
Như Thủy điềm tĩnh:
- Con cất rồi ba ạ . Chỉ đem ra, khi nội một mực ép con . Thật ra mọi nguoi trong gia đình chúng ta đều lầm nguoi
- Ông Tan Tài đăm chiêu:
- Qủa thật ba bất nhẫn qúa . Con nguoi ta sao khó đoán đuoc thật giả giữa cuộc sống qúa nhiều nghiệt ngã này
- Như Thủy do dự:
- Phải ba đang nghĩ đến mẹ con không ?
Ông Tai thở dài:
- Mẹ của con đúng là bài học đau đớn nhất mà tận bây giờ ba vẫn chẳng muốn tin . Mấy chục năm mẹ con sống trọn đạo thủy chung hiếu để . Vậy mà...
- Như Thủy mím môi:
- Nếu biết nơi mẹ đang ở, ba có tìm đến không ? Con hỏi thật đó
- Ông Tai trầm giọng:
- Điều ấy con nên hỏi lại mình và như Thạch . Hai đứa con có thể tha thứ cho mẹ con không đã ? Cuộc đời ba, ngoài công việc, ba chỉ còn niềm vui ở hai chị em con . Ba không còn chút tình cảm nào dành cho phụ nữ nữa . Có lẽ, con sẽ lên án, trách móc ba .Ba không chối đã thờ ơ trước sự bức xúc của mẹ con . Lỗi đó thât. dễ sửa và dễ nói . vậy mà mẹ con đã im lặng, để rồi phản bội ba . Với ba, sự phản bội không thể tha thứ đuoc . Nhưng, các con đề nghị, ba vẫn sẵn lòng
- Như Thủy chua xót:
- Nghĩa là mẹ chẳng còn hy vọng quay trở về mái ấm gia đình nữa . Con không trách ba đâu . vì thực tế, mẹ đang tiếp tục sống một cuộc sống chẳng cònđạo lý
- Ông Tai thảng thốt:
- Con vẫn liên hệ với bà ấy ?
- Không, ba ạ . Là do một nguoi con gái muốn trao đổi tình cảm của con, cô ta cho con biết điều ấy
- Trao đổi tình cảm ? Con nói gì ba không hiểu vậy Thuy ?
Như Thủy thở dài:
- Chuyện riêng của con ba ạ . Nhưng con không muốn nói bây giờ . Vì con chưa xác định rõ tình cảm của mình nghiêng về đâu
- Ông Tai lặng nguoi:
- Nghĩa là, con đã có bạn trai ? Cậu ta là ai ? Phải có nguoi ganh ghét, muốn con quên cậu ta không ?
Như Thủy rầu rĩ:
- Con nghĩ, nguoi bày ba biết rất rõ . Qủa là anh ấy chọn con, chứ không chịu chon cô gái mà mẹ ảnh sắp đặt . Con bối rối lắm ba ạ, vì con chưa môt. lần gặp mặt mẹ anh ấy, sao bà ta khăng khăng không chịu con chứ ?
- Ông Tài nhẩn nha:
- Như Thủy à, con bình tĩnh lại và nói cho ba nghe . Cậu ấy là ai đã
- Như Thủy bặm môi:
- ẢNh là giám đốc nhà máy dệt Thái Tuấn
Hả ? Thái Tuấn ? Tưởng ai xa lạ chứ cậu này ba biết rõ cả gia đình cậu ta nữa . Mẹ Thái Tuấn hồi trẻ đẹp nhất nhì đất Sài Gòn Gia Định . Nên mới trở than`h nữ biệt động than`h phố . Bà ấy giỏi lắm, nhưng đường tình duyên không mấy suôn sẻ . Chồng chết lâu rồi, nhưng vẫn sống độc thân nuôi cậu con trai
- Ba ! Sao ba biết rõ gia đình Tuan như thế . Là nguoi vào sanh ra tử, tại sao bác ấy không nghĩ thoáng một chút cho con cái nhờ
- Ông Tài nhíu mày:
- Con chưa nói cho ba hay, cô gái bà Tâm An chọn làm dâu là ai ?
- Như Thủy xụ mặt:
- Cô ta là con gái cưng của ông giám đốc ngân hàng thành phố
Ông Nguyện ! Rốt cuộc thì chúng ta lại đổi ân oán tương tình cho nhau nữa rồi
- Như Thủy ngẩn ngơ:
- Ba nói gì mà tương tương oán oán vậy ba ?
- Ông Tai trùng giọng:
- Chuyện dài lắm con ạ . Ba chỉ có thể tóm tắt thế này . Ngày trước ba và ông Nguyện hoc. chung trường, sau đó cùng gia nhập tổ chức bị mật của sinh viên . Sau một trận đánh vào khách sạn Đô Thành, ba gặp đuoc cha của Thái Tuấn và đưa ông về chiến khu luôn . Thời gian sau ba về than`h phố bắt liên lạc với đội biệt động than`h . Gặp rồi yêu thầm bà Tâm An, là mẹ cậu Thai Tuan bây giờ . Ba hoàn toàn không hay biết bà Tâm An đã nhận lời hứa hôn của ba Thái Tuấn . Một cô gái của môt. gia đình cơ sở, đem lòng yêu thương ba, ba chẳng hề hay mối tình của cô ấy . Oái oăm thay, ông Nguyện cũng yêu cô gái môt. cách âm thầm cho đến ngày bà Tâm An đuoc to6? chức đồng ý để bà lập gia đình . Ba mới biết nguoi ấy là ông Hai Hùng, phó chính trị viên đại đội của ba . Phải mất một thời gian sau nữa, ba mới tạm nguôi ngoai . Vào một buổi tối, vô tình ba nghe đuoc câu chuyện giữa ông Trí nguyện và cô gái cơ sở kia . Ba bàng hoàng khi biết cô gái ấy yêu ba, ông Nguyện đành chôn vào lòng nỗi buồn của mình, cho đến tận ngày gặp bà Nguyện bây giờ
- Như Thủy tròn mắt:
- Ba cũng rắc rối ghê . Thế sao ba không làm đám cưới với dì ấy ?
- Ông Tai cuoi buồn:
- Sao lại khong ! Cô ấy là mẹ của chị em con đấy thôi . Ông Nguyen cay cú việc này lắm . Ba không ngờ ngày n ay con lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn này
- Như Thủy kêu lên:
- Hèn chi ?
- Con muốn nói cái gì hả ?
- Ba ơi, có lẽ nào mẹ đang ở đâu đó ngay trong khuôn viên nhà ông Nguyen . Nếu khôgn như thế, làm sao Vân Phượng biêt'' đuoc tất cả những bât'' hạnh của gia đình mình . Con phải làm sao đa6y ba ?
- Ông Tài xót xa:
- Con không cần phải xúc độgn như thế Thuy à . Chuyện gì đến, tự nó đến thôi . COn nói thiệt ba nghe coi, Thái Tuấn đã nói gì với con ?
- Thì... cũng như ba hồi trẻ ấy . Con không nói đuoc đâu, kỳ lắm . Nhưng anh ấy rất yêu con và muốn tiến tới hôn nhân
Ông Tai gât. gù:
- Bây giờ con đừng bận tâm những chuyện kho6ng đáng nữa . Con cứ ra Ha Noi chơi thăm bà nội . Chuyện của con và Thái Tuấn để ba dàn xếp . Ba không tin Bà Tâm An lại ghét con gái của ba
- Nhưng ra đó, con ngại lắm . Từ chối Cuong thì nội mắng, đem bằng chứng ra thì làm mất tư cách Cuong qúa . Chắc con lên Đà Lạt ba a.
- Đi đâu cũng đuoc . miễn con thảnh thơi là ba yên tâm . Con định khi nào khởi hành để ba bố trí xe đưa con lên trển
- Cắn môi suy nghĩ, một lúc sau Như Thủy khẽ khàng:
- ngày mốt ba ạ . Chiều mai con thi lập chương trình phần mềm của máy vi tính . Thi xong, con đuoc tự do hết mùa hè . Với lai con cũng muốn rũ vài đứa bạn lên đó cho vui . Coi như môt kỷ niệm hồng cho tuổi học trò ba a.
- Tùy con ! khi nào thu xếp xong thì nói để ba lo xe . Vậy nha.
- - Đang lúi húi đảo xoong cơm điện cho ráo nước, Như Thủy nghe tiếng nhóc Thạch chí chóe:
- Điện thoại của chị Hai nè
Phủi vội tay vào chiếc khăn vắt hờ hững trên vai, Như Thủy hấp tấp bước lên nhà:
- Ai gọi vậy nhóc ?
Như Thạch nhấm nhẳng:
- Nhóc hoài . Nguoi ta còn cao hơn cả chị . Am không nghe rõ lắm, chỉ biết là tiếng phụ nữ
Như Thủy nhấc máy:
- Alô, Như Thủy nghe đây
Giọng nói thật điệu của Vân Phượng vang lên:
- Sao rồi, em gái, đã suy nghĩ kỹ chưa ?
Như Thủy mím môi:
- Tôi quên mất lời đề nghị của chị rồi . Tôt'' nhất, chi nên nói chuyện với Tuan, chắc chắn anh ta sẽ giúp chị có câu trả lời đúng nhất
Giọng Vân Phượng cố nén:
- Tôi đã thưa chuyện của em với bác An . Bà ấy giận điên lên, dùng toàn những danh từ không mấy hay ho để chửi em . Là người có học, lý nào em chịu cúi đầu tuân thủ sự khắc nghiệt của bà ấy
- Như Thủy gằn giọng:
- Cám ơn chị đã có nhã ý tốt . Tôi cũng đang định tới thăm bác ấy môt. lần
Để van xin bà ấy rủ lòng thương à ? Vô ích thôi em gái ạ . Trái tim bà Tâm An đóng băng lâu rồi . Tốt nhất em cứ tránh mặt Thái Tuấn . Mọi việc sẽ bình yên em a.
- Xin lỗi, tôi không dư thời gian để nói những điều tầm phào vô nghĩa
- Vân Phượng rối rít:
- Nè nhỏ, đừng bỏ máy vội vã thế, chị muốn em phải lấy làm hân hạnh vì có một nguoi quen là chị . Giữa hai thế lực đia. vị cuộc đời, chắc chắn bà Tâm An sẽ chọn chị thôi . Khi nào "chó chê cứt, con nguoi mới chê của" đúng không ? Ai dại khờ vứt bỏ môt. cục vàng để nhặt về môt. hòn đá chứ
- Tai Như Thủy như ù đi . Cô nghe những câu nói ong óng của Vân Phượng bên tai mà ngán ngẩm . Dứt khoát cô đặt mạnh máy xuống bàn
- Thanh Hằng tò mò:
- Chị Thuy, ai làm cho chị giận dữ nhiều vậy ? không phải là "chàng vải sợi" chứ ?
- Như Thủy hờ hững:
- Không phải Tuan . Một đứa bạn gái thích chọc giận chị đấy thôi
- Cô bỗng hỏi một câu thât. ngố:
Lâu n ay Hằng có ghé nhà Huy không ?
- Thanh Hằng tủm tỉm:
- Em ghé thường xuyên . Vì bà ngoại của em cũng là bà nội của anh Huy . Chị Thuy biết không . Nhỏ Tú đeo anh Huy kinh khủng . làm như không có anh Huy em, nó không lấy đuoc ai vậy . Điều này chả đem lại thuận lợi nào cho nó, còn khiến ông Huy bất mãn ghét nó thêm . Em không hiểu nổi, tại sao đàn bà cứ phải lụy vì tình như thế
- Như Thủy nhún vai:
- Gì chứ, mấy vụ đó, chi Hai vô can . Thế bây giờ Huy ở nhà làm gì ?
- Ông Huy đi Đà Lạt mất tiêu rồi chị Ơi . Gần cả tháng rồi, bà Tú muốn điên lên đó
- Cẩm Tú đi Đà Lạt cũng đuoc vậy ?
Để làm gì ? Ông Huy đâu có ở đâu cố định . Tính ông ấy xưa nay thích đi tìm cảnh đẹp, những cành hoa rừng lộng lẫy . Trời tìm đuoc ông ấy giữa than`h phố Đà Lạt đầy sương mù
- Nhóch Thạch ló đầu ra, kêu inh ỏi:
- Hằng, vô đây anh nhờ chút coi
- Thanh Hằng nhún vai, cử chỉ rất điệu:
- Chị xem, anh Thạch luôn biết cách tận dụng cơ hội... em
- Nhìn THanh Hằng đi khuất sau dãy hành lang . Như Thủy mới thẫn thờ bước chậm rãi từng nấc thang để về phòng
- Thừ nguoi môt. lúc lâu . Như Thủy lại lao xuống phòng khách
- Bấm số máy nhà Thanh Trà . Cô im lặng đợi
May sao Thanh Trà nó ở nhà, nó lem lẻm:
Mày gọi hả Thuy ? muốn mời tao đi ăn à ?
- Như Thủy bât. cuoi:
- Lớn hơn nguoi ta môt. cái nhón gót chân rồi, còn bao ăn . mày tệ kinh khủng
- Thanh Trà khúc khic''h:
- Khỉ ạ, không phải mày gọi điện để phê phán thói hư, tât. xấu của tao chứ
- Như Thủy rên rỉ:
- Tự nhiên tao muốn tụi mình đi đâu đó cho khuây khỏa .Nhân tiện tao muốn nói với mày chuyện này
- Ôi trời, giữa trưa nắng như đổ lửa, có điên không mà mời tao đi dạo hả ?
- Tao muốn rủ mày xuống Long Than`h đến xin lộc ở chùa Đại Tùng Lâm . Mà đi không ?
Ôi trời, khi không nổi hứng đi chùa là sao ? Nhưng lâu rồi tụi mình khong đến những nơi linh thiêng ấy . Hôm nay ghé thử coi, tao cũng muốn hỏi thử thầy vận mạng, duyên số của mình
- Vậy thì OK . Chờ tao ghé đi luôn
Gác máy trả lại bàn . Như Thủy quay lên lầu
- Loáng thoáng tiếng ThanhHằng rúc rích trong phòng Thạch:
Chị Hai của anh hôm nay giống thức tình qúa
- Chị ấy dạo này như vậy đó, chắc tại ông Cuong
- Ông Cuong à ? Em nghĩ ông ta chẳng xi nhê gì tới chị Hai đâu . Ông Tuan phong độ, đẹp trai hơn
- Thái Tuấn, tính ông ấy lạnh qúa . Anh sợ chị Hai khô?
Đàn ông phải lành lạnh, khó gần một chút muốn cuốn húc phụ nữ . Nhất là chị Hai anh cũng đâu dễ chinh phục
- Như Thạch cuoi cuoi:
- Ái chà, nghĩa là em chê anh phải không, chê anh cù lần hơn người ta ? Từ mai nhất định anh cũng phải thay đổi
- Có tiếng Thanh Hằng cuoi nho?
- Như Thủy mỉm cuoi, lắc đầu, cô trở về phòng mình thay đồ
- Phong cảnh thời tiết bầu trời ngoại ô khiến tâm hồn Như Thủy thanh thản thât. sự . Thanh Trà cuoi cuoi:
- Nói thiệt coi, sao bỗng dưng mày thích đi rong ?
Ngày mai ba tao cho tao lên Đà lạt nghỉ một thời gian, mày đi không ?
- Thanh Trà reo nhỏ:
- Tuyêt. vời . Lâu rồi tụi mình không lên đó . Chẳng biết Đà Lạt có gì thay đổi nữa . Căn nhà của mày con` chứ ?
- Như Thủy gật đầu:
Dĩ nhiên vẫn còn đó . Dạo ba tao gặp sự cố . Có nguoi đến hỏi mua để tu sửa làm khách sạn mini . Tao không bán, vì cứ nghĩ biết đâu sau này gia đình tao phải rời SG . Thì Đà Lạt sẽ là nơi để tao về
- Ba mày đã không sai khi khuyên mày học kinh doanh . Mày có cái đầu tính toán thật tinh tế . Độ này mày còn bị Ông luật sư quấy rầy không ?
- Còn là cái chắc . Mục đích của Cuong vô đây để tạo móng đứng cho mình . Tao giống như Viên đá tảng đuoc anh ta chọn . Có hôm nghe Cuong nói muốn điếc lỗ tai, tao vẫn trân mình chịu đựng . Cũng lạ, khi chưa hiểu rõ anh ta . Tao thích những giờ phút đuoc ngồi cạnh anh ta, nghe anh ta nói chuyện . Bây giờ biết rõ, chỉ cầu xin anh ta đừng đến nữa
- Ghé môt. sạp trái cây ven đường . Như Thủy mua ít trái lê và nhã
- Thanh Trà nói:
Mua chi ít vậy Thuy ?
- Mua tượng trưng một đĩa đặt nơi bàn phật tổ thôi . Khi về tụi mình sẽ biếu nhà chùa chút tiền vào thùng công đức
- Thanh Trà cuoi khúc khích:
- Ghê ta, chưa gì đã muốn tích góp phúc đức cho con cái
Như Thủy chỉ im lặng cuoi:
Xe xuống đến chùa Đại Tùng Lâm đã ba giờ chiều
- Thanh Trà chót chét:
- Lẽ ra phải đi sớm hơn
Ừ ! Tại tao muốn tụi mình về than`h phố vào buổi chiều thời tiết dễ chịu hơn . Hai cô vào chùa viếng sư thầy, sắp trái cây vô dĩa, rồi lên chính điện thắp nhang . "Xong việc, cả hai ra chiếc ghế đá kê dưới cây bông sứ, ngồi đàm đạo với sư cô, nghe sư cô giảng về luật nhân qủa ở trời đất
- Thanh Trà chợt hích tay Như Thủy:
Ê THuy ! Giống ông Tuan qúa
Như Thủy nhìn lên, bất chợt cô luống cuống . Chắc cô lóng ngóng lắm nên Thanh Trà đã ngơ ngác
- Mày làm gì như mèo sợ cọp vậy hả ? Tuan đi chung với ai vậy nhỉ . Bà ta đẹp qúa
- Nhìn nguoi phụ nữ còn khá trẻ, ăn mặc sang trọng đi bên Tuan, Như Thủy nhớ đến lời ba cô "Bà Tâm An là nguoi phụ nữ đẹp nhât'' nhì than`h phố SG Gia Đình lúc ấy .. "
- Sư cô khẽ niệm phật và nói:
- Bà ta tên Tâm An, môt. phât. tử của chùa, bà ấy ở trong hội Thánh Mẫu Quan Thế Âm Bồ Tát . Tuần nào bà Tâm An cũng từ SG về thăm chùa . hai cô ngồi chơi nha . Cô phải vô trong tiếp khách
- Như Thủy nói như hụt hơi:
- Tụi mình về đi . Tao khogn muốn gặp Tuan lúc này, phiền lắm
- Thanh Trà tinh quái:
- Có muốn trốn e cũng khong đuoc nữa . Tua nhìn thấy tụi mình rồi
- Vừa luc'' đó Thái Tuấn đi nhanh về phía ghế đá
Anh vui vẻ:
khong ngờ gặp hai nguoi đẹp ở đây . Hai em thường ra ngoài này không ?
- Thanh Trà nheo mắt:
- Phụ nữ đi chùa là lễ tất nhiên . Nhưng việc đàn ông đi chùa hơi bị lạ đấy . Phải anh Tuan xin lộc cưới vợ không ?
Thái Tuấn cuoi cuoi:
- Anh cũng muốn điều ấy lắm . Khổ nổi nguoi ta chưa chịu . Anh tháp tùng mẹ ra đaây, vì hôm nay chú tài xế bệnh
- Thanh Trà xuýt xoa:
- Không ngờ mẹ anh đẹp thế . Nhưng anh không giống mẹ anh nhiều
- Ai cũng nói vậy . Vì anh giống ba hơn
Thái Tuấn nhìn Như Thủy, anh dịu dàng:
- Em muốn anh giới thiệu để mẹ anh biêt'' em không ?
Như Thủy bối rối:
- Bất ngờ qúa, em sợ . Để lúc nào thuận lợi đã anh
Thanh Trà leo lẻo:
- Mày ngôc'' kinh khủng . Đây là dịp may mắn của mày đấy
May mắn điều gì ?
- Khi con nguoi ta đến cửa phật, tâm linh dù đôc. ác, cay nghiệt cỡ nào cũng trở nên hiền hòa . Tao nghĩ, mày nên nhân cơ hội ngàn vàng này, khẩn đầu ra mắt mẹ chồng tương lai đi
- Như Thủy đỏ mặt:
- Mày giỏi phát ngôn bừa bãi, coi chừng cái miệgn đó
Thái Tuấn cuoi cuoi:
Anh nghĩ Thanh Trà nói đúng đó . Lát nữa anh nhất định giới thiệu mẹ với em
- Vừa dứt câu bà Tâm An đã ra tới . Thấy con trai nói chuyện thânmật với hai cô gái, bà vui vẻ:
- Hai cháu cũng là khách tới viếng cảnh chùa à ? Hay xin lộc làm ăn ?
- Thanh Trà điềm tĩnh:
cháu chào cô . Tụi cháu đi xin lộc cô ạ . vừa rời ghế học trò, tụi cháu muốn biết vận mệnh ngày mai của mình
Đã xin đuoc chưa ?
- Vẫn Thanh Trà hót:
Đạ rồi cô ạ . Nhưng lộc lai dạy, cháu phải lấy chồng trước mới vững đường sự nghiệp
- Bà Ta cuoi cuoi:
- Cháu đã có ai chưa ?
Một anh chàng viêt. kiều, khôgn hợp gu cháu lắm . Nhưng hoàn toàn yêu thương cháu
- Nghĩa là cháu tuân lời cha mẹ ?
Thanh Trà le lưỡi:
- không đâu cô . Trái tim cháu thích anh ấy . Ba mẹ cháu không muốn đặt để cháu chuyện gì
- Bà Tâm An xoay nhìn Như Thủy:
- Còn cháu ? Mà sao, ta nhìn cháu quen lắm . Cháu rât'' giống bạn của ta . Ba mẹ cháu còn cả chứ ?
Như Thủy chưa kịp trả lời:
- Thái Tuấn đã cao giọng kể:
- Ba cô ấy là giám đốc công ty chế tại phục hồ các loại độgn cơ xe ô tô, máy xới, máy đào miền nam đó me.
- Bà Tâm An kêu lên:
- Cháu là con ông Vũ Tấn Tài ?
Như Thủy cúi đầu:
- dạ ! Cháu là con đầu a.
- Bà Tâm An vui vẻ:
- Hèn chi, bác cứ thấy cháu quen quá . Ngày trước ba mẹ cháu và bác đều là chỗ bạn bè tâm giao đấy. Sau này, công việc làm ăn cuốn mọi nguoi vào cơn lốc của nó, nên chúng ta hầu như ít đến thăm nhau tại gia đình . Nhưng vẫn gặp nhau trong c''ac buổi tiệc có tính cách công việc . Cháu xinh lắm
- Thái Tuấn lấp lửng:
- vui qúa, thì ra đều là chỗ quen biết cả . Con hy vọng mẹ sẽ thấy Như Thủy rất đáng yêu
- Bà Tâm An nhíu mày:
- Con nói vậy là sao ? đừng nói với mẹ, con thích nhỏ này nghe
Tuan vẫn lửng lơ:
- Nếu con thích Như Thủy thât., mẹ chịu không hả ?
Bà Tâm An bối rối:
- Coi con kìa . Ai lại nói những điều như thế với con gái . Nên nhớ, con đã có Vân Phượng . Còn Như Thủy đây là con gái bạn thân của ba mẹ . Con lộn xộn, ăn đòn đó, đừng nghĩ . Lớn rồi mẹ không dám đánh là lầm đấy
- Không ai ngoài Thái Tuấn nhìn thấy nét mặt Như Thủy dang tái đi
Anh gắt khẽ:
- Mẹ này, lúc nào mẹ cũng đem Vân Phượng ra làm áp lực với con . Cô ta không hiền thục như mẹ nghĩ đâu
- Kìa Tuan, khi không quạu quọ với mẹ là sao hả ? Tiện gặp bạn bè, con khong biết mời cô cháu ta ăn môt. bữa cơm hay sao hả ?
- Như Thủy vội từ chối:
- Thưa bác, chiều rồi, cháu xin phép về trước . Trời muốn đổ cơn giông, tụi cháu lại đi honda
- Thái Tuấn hầm hừ:
Em giỏi tránh né thiệt . Dịp may hy hữu, không chịu nắm bắt . Chốc nữa bỏ xe lên xe anh, về luôn không đuoc sao ?
- Bà Tâm An nhíu mày:
- Con nói gì thế Tuan ?
Như Thủy sợ chết điếng . Tuan nói ra lúc này, cô chẳng muốn tí nào . Lần đầu gặp mặt, tốt nhất nên để lại chút tình cảm trong lòng bà Tâm An
- Thanh Trà hiểu rõ tâm trạng bạn, cô vội nói:
- Tụi em còn phải ghé vài chỗ nữa . hôm nào rảnh tụi em tới thăm bác . Lúc ấy sợ anh tiếc bữa tiệc vơi tụi em
- Bà Tâm An gật đầu:
- Nếu hai đứa kẹt công chuyện, bác không giữ nữa . Khong biết thì thôi, biết bác rồi lúc nào rảnh nhớ ghé thăm bác . Bây giờ bác kho6ng còn việc để làm, ở nhà một mình cũng buồn
- Như Thủy thở phào:
- Thưa bác, nhất định có ngày tụi cháu đến quấy rầy bác và anh Tuan
- Khi đã yên vị trên chiếc Dream, Như Thủy mới han`h tội ThanH Trà:
- Mày thât. đáng tội chết . Đã biêt'' tao run phát sốt lạnh vì tình huống bất ngờ, còn định cài ta nữa
- Thanh Trà gân cổ cãi:
- Mày ngốc bỏ xừ . Tao nói thiệt nha, lẽ ra vừa rồi mày cứ nhận lời đi ăn cùng mẹ con Tuan . Tao nhìn bác ấy cũng khong phải nguoi độc ác, ích kỷ gì . Bác ấy có vẻ thích mày nữa . Mày không biết nắm bắt cô hội là đại đấy
- Như Thủy rên rỉ:
- Tao sợ muốn đứng tim . Nếu Tuan nói toạc ra, tao không biết phải thế nào nữa . Rõ ràng bác ấy rất qúi Vân Phượng
- Nhưng Thái Tuấn thì không ? Mày nghĩ bác An sẽ buộc đuoc ông Tuan dễ dàng sao ?
- Tuan sẽ nghe lời bác An thôi . Vì tao nghe ba tao nói, Tuan rất thương yêu me.
- Thương yêu và kính trọng không hẳn phải tuyệt đối chấp nhận những gì mình khôn gmuốn . Nói thật, mày nên xác định kỹ, nếu yêu ông Tuan, mày phải mạnh dạn bảo vệ tình yêu của mày
- Như Thủy thẫn thờ:
- Tao chỉ muốn đuoc yên ổn
- Xe về đến cầu SG thì trời đổ mưa, cơn mưa thật lớn và nhiều giông gió
- Thanh Trà kêu lên:
- Tao không nhìn thấy đường nữa . Ghé chỗ nào trú tạm đã
Nhưng ướt mem cả rồi
- Ướt cũng phải trú . Giông gió thế này chạy xe dễ tai nạn lắm, mà tao thì không thể để Qúy chịu cản goá bụa
- Chưa dứt câu, Thanh trà đà tấp đại xe vào một quán cafê ven đường
Còn đang loay hoay chọn bàn, Như Thủy chơt. nhìn thấy Vân Phượng . Cô đang nữa nằm nữa ngồi trên ghế phô tơi, cạnh có một nguoi đàn ông đang đưa lon bia vào miệng cô . Họ có vẻ là môt. cặp tình nhân đang yêu nhau say đắm
- Thanh Trà kéo tay Thuy:
Ngồi xuống đây đi . Mày nhìn cái gì thế . Mưa gió thế này đành ngồi đại, chứ quán này là quán cafê bia ôm sao ấy
Môt. cô tiếp viên đi tới, Thanh Trà nói nhanh:
- Cho môt. lon bia và môt. ly trà đường thât. nóng đi chi.
- Cô tiếp viên cười cười:
- Chị muốn ăn gì không ?
Thanh Trà lắc đầu:
- Vừa ghé ngã ba Vũng Tàu, tụi tôi ăn co(m ở siêu thị Cora rồi
- Cô tiếp thị đi khuất, Như Thủy hạ giọng:
- Tao khong ngờ, bà bồ ông Thái Tuấn lại còn gã đàn ông khác . Sợ thật, vậy mà gặp tao, mụ ta cứ lem lẻm rằng tôi yêu Tuan, rằng nếu không có anh ấy, tôi sẽ chết mất . Chết vào tay thằng khác thì có
- Thanh Trà tò mò:
- Chã lẻ mày nói cô gái kia ?
Như Thủy gât. đầu:
- Vân Phượng mà bác Tâm An muốn chọn cho contrai đấy
- Thanh Trà chắc lưỡi:
- Ước gì có phép nhiệm màu, mẹ con Tuan ghé đây nhỉ ? Môt. đạo đức cần đuoc kép ra khỏi bức màn che
- Như Thủy thở dài:
- Nhìn Vân Phượng nhu mì, đàng hoàng, ai tin chúng ta khi nói cô ấy lăng nhăng chứ . Lẽ ra Phuong nên gặp ông Cuong, họ có vẻ xứng đào xứng kép . Đều giả dối và có tài trí trá
- Cơn mưa càng lúc càng kéo dài . Trong lúc đèn đường đã bật sáng
- Như Thủy nôn nóng:
- Về đại đi Trà . Tao băt'' đầu thây khó chịu trong nguoi . Chắc tại quần áo ướt
- Thanh Trà gât. đầu:
- Cũng hết gió rồi . Tao đâu phải mình đồng da sắt, đang lạnh run lên nè
- Bươc'' ra khỏi quán, Thanh Trà hứ dài:
- Nếu không mưa, tao dám gọi ông Tuan đến đây lột luôn bộ mặt giả dối của Vân Phượng, đuoc thế mày khỏi khốn khổ với bác An sau này
- Rú ga thật lớn trước khi cho xe chạy, Thanh Trà còn hất mặt nhìn vào chiếc bàn có Vân Phượng . Cô cuoi khoái trá, khi bắt gặp cái bật dậy đầy hoảng hốt của Vân Phượng, khi nhận ra cô và Như Thủy.
- Bà Hiền vui vẻ kéo rộgn cửa:
- Cuong đấy hả cháu ? về hồi nào sao không điện cho bà biết
Cao Cường đẩy chiếc citi vào khoảng sân rộgn của nhà bà Hiền, anh cuoi cuoi:
- Thưa, cháu mới xuống tàu hồi chiều . Tắm rửa xong cháu chạy đến thăm bà ngay đấy
- Bà Hiền từ tốn:
- Sao cháu khong đi máy bay cho khỏe nguoi
Dạ ! Cháu muốn đi tàu, để đuoc nhìn phong cảnh bà ạ . Cháu chưa hêt'' phép nên cũng không vội
- Đăt. môt. giỏ lớn lên bàn, anh vui vẻ:
- Cháu có it'' trái cây mua về biếu bà, cháu biêt'' bà thích ăn nho . Cháu đã mua loại nho Mỳ, bà cho vào tủ lạnh ăn dần nha bà . Bác Tài gởi cho bà hộp thuốc bổ, lạng sâm nhung nai
- Ba Hiền cảm động:
- Ôi trời, sao phải vẽ vời quà cáp cả bà vậy cháu . Cháu ra, sao không xin phép ba con Thuy cho con bé ra ngoài này luôn, nó đang nghĩ hè, có chuyện gì bận rộn đâu
- Cao Cường buồn hiu:
Như Thủy về Đà Lạt rồi . Hôm cô ấy đi, cháu ở Vũng tàu, nên cháu không biêt'' việc cô ấy lên đó nghi?
- Bà hien kêu lên:
- Đi Đà Lạt à ? hôm trước nội nghe ba nó biểu, sẽ cho nó ra ngoài này kia mà . Con bé bướng bỉnh này, lại nghĩ ra chuyện gì nữa đây ?
Cao Cường chậc lưỡi:
- Thôi bà ạ, chuyện gì cũng phải có thời gian . Cháu nghĩ, cứ để Như Thủy suy nghĩ cho kỹ, cháu không muốn sau này cô ấy trách móc bà
- Ôi dào ! Trách móc gì chứ . Bà già rồi, số ba con Thuy còn long đong lận đận, bà khong muốn cháu bà sau này lại giống như ba nó . Hơn nữa, xã hội bay giờ tìm đuoc nguoi đàn ghoàng đâu phải dễ . Bà chỉ muốn con Thuy đuoc sung sướng mà thôi . Để thư thả bà gọi con bé ra ngoài này . Phải gần nhau, tình cảm mới gắn bó cháu a.
- Cao Cường xúc động:
- Bà tốt với cháu qúa
Bà vì tương lai của cháu gái bà thì đúng hơn . Hôm nay cháu ở lại dùng cơm tối với bà nghe không ?
- Cao Cường lưa. lời:
- Cháu xa nhà cả tháng, về nhà mẹ cháu mừng thấy tội nghiệp bà ạ . Cháu xin phép bà để hôm khác . Cháu sang đây, ở nhà mẹ cháu đã làm cơm chờ cháu rồi
- Bà Hiền gật gù:
- Cháu đã n ói thế, bà đâu dám giữ . Hôm nào nhớ dẫn mẹ cháu đến chơi với bà nha Cuong
- Da.
- ngồi nói chuyện cùng bà Hiền một lúc nữa, Cao Cường cao từ ra về
- Đến nhà anh nhận ra chiếc xe của chúBảy Hoàn
- Cao Cường ào vô:
- Chào chú ! Lâu qúa, cháu không ghé thăm chú thím . Dạo này sứ ckhỏe thím cháu có tốt không chú ?
Ong Bay Hoàn cuoi vui vẻ:
- Chị Ba coi này, cái thằng càng lớn càng giống y hệt cha nó . Ôi sức khỏe thím Bảy cháu lúc nắng lúc mưa, do hại của chiến tranh bom đạn, khong có cách chữa lành đâu cháu . Bà ấy ăn uống ngủ ngê bình thường là chú mừng rồi . Vô SG lâu thế, chắc đã dòm đuoc đám nào cho mẹ cháu có dâu phải không hả ?
- Cao Cường cũng cuoi:
- Luật sưthời nay, làm nhà nước khó lấy vợ lắm chú Bảy ơi
- Luật sư khong làm cho nhà nước pháp luât. thì làm cho ai hả cháu ?
Chú khong biêt'' đấy , Ở các tỉnh phía Nam thời kinh tế thị trường này, các công ty tư nhân họ thuê luật sư để hợp thức cac'' tư cách pháp nhân đối với viêc. kinh doanh thương mại, nên lương luật sư ở trong ấy cao gấp ba lần lưo8ng của cháu . Bạn cháu có hai thằng học chung khóa . Bây giờ nó khá lắm . Mua đuoc cả nhà riêng ở SG, trong vòng có ba năm . Cháu thèm đuoc như họ để cuộc sống mẹ cháu bớt cực
- Bà Bình thở dài:
Cái thằng, sống thế này con than cưa. ư . Ngày trước chân mẹ lấm tay bùn, suốt ngày tất bật với cây lúa, ruộng vườn, mẹ còn không than . Con lo cho con kìa . Khi nào con đem về đây cho mẹ cô con dâu, mẹ mới toại nguyện
- Ông Bay Hoan nhìn Cuong:
- Chị Ba à, tuổit rẻ bây giờ nó đòi hỏi những ước mơ cao sang hơn tầm tay chúng ta nữa . Thủng thẳng chú sẽ giúp con
- Cao Cường cuoi lấp lửng:
- Mẹ yên tâm . Sớm muộn gì con cũng rước về cho mẹ một cô con dâu vừa đẹp vừa giỏi giang
- Bà Bình mắng đùa:
- Cha con, nói thì nhớ đấy, mẹ khong ép con phải hứa ẩu đâu
Cao Cường cúi đầu:
- Chú Út ngồi chơi với mẹ cháu, cháu vô trong môt. chút, rồi chú cháu ta sẽ ăn cơm tối nha . Mẹ cháu đã làm vài món ăn tuyệt lắm chú ơi
- Đợi Cao Cường vào trong, ông Bay Hoan mới chậm rãi:
Chị Ba này, chuyện về cha thằng Cuong chị nghĩ chúng ta có nên nói thật cho nó biết không ?
- Bà Bình chua xót:
- làm gì nữa chú . Bề nào thì ảnh cũng mât'' rồi . Bao năm nay thằng nhỏ luôn tôn kính ba nó như môt. vị anh hùng . Tốt nhất, cứ để mọi việc như từ trước tới nay đi
- Ong Bay Hoan từ tốn:
- Chuyện này em đà nghĩ rất kỹ và có gặp cả chị Hai . Em muốn Cao Cường nhận đuoc sự bù đắp mà bao năm nó thua thiệt . Chị Hai cũng đồng ý với em về chuyện này chị ạ . Cao Cường vốn nhiều tham vọng, lẽ đương nhiên nó phải cầu thử để tiến tah^n . Nhưng nghê `luật sư không dễ gì giàu có đuoc . Qua những lời vừa nói, em khôngmuốn nó đánh đổi sự lâu bền của tương lai, lấy nhữngthứ hào nhoáng trong thời gian ngắn . Nó quên mất, làm nhà nước, sự nghiệp nó vững bền suốt cuộc đời khong cần phải bon chen chật vật, khôngphải em không biết cách xin cho cháu vào làm cho môt. công ty tư nhân, lương tháng gì chứ giá bèo cũng phải năm sáu trăm đô trở lên . Nhưng sự tồn tại thì không ai nói trưỚc đuoc . Lỡ co6ng ty ấy phá sản, coi như phải lật đât. long đong cầm bằng xin việc lại từ đầu . Cao Cường chỉ nhìn thấy hiện tại nó thua kém bạn bè . Trước khi mất, anh Hai có để lại một gia tài khá lớn cho chị Hai . Em nghĩ, Thái Tuấn cũng đã trưởng than`h, nó khong hẹp hòi gì mà khong nhận lại Cao Cường . Cao Cường phải đuoc hưởng những gì mà anh làm ra chị a.
- Bà Bình cay đắng:
- chú thương mẹ con chị, chú nói thế . chứ phần quyết định là do mẹ con chị Hai . Con nguoi, ai cũng muốn nhiều hơn, chứ ít ai chịu bỏ đi lắm chú . Hơn nữa, Cao Cường là đứa con ngoài giá thú, nó sẽ đau đớn và hụt hẫng khi biết việc ấy . Tôi khong muốn dĩ vãng đuoc đào lên
- Ong Bay Hoan trầm giọng:
- Vì tương lai của Cao Cường, em nghĩ chị khôngnên từ chốu những gì chị Hai muốn chia sẽ
- Ai nói với chú, chị ấy sẽ chia sẽ cho con tôi ?
Chị Hai đã đồng ý . Cuối tháng này, chị ấy sẽ ra đây, để chính thức bàn giao cho Cao Cường một số bất động sản mà anh Hai còn có ở Hà Nội
- Bà Bình sững sờ:
- Chú Út, những lời chú vừa nói là thật ư ? Tâm An chịu nhìn nhận mẹ con tôi rồi sao ?
- Ong Bay Hoan xúc động:
- Khi hiểu rõ về chị . Chị Hai rất bức xúc, cứ tự trách bản thân hời hợt . Chị ấy cũng chỉ co một mình Thái Tuấn nên muốn anh em nó nhận nhau, cho có anh có em
- Bà Bình ức nước mắt:
- Tôi cảm ơn chú đã lo lắng cho Cao Cường
- Ong Bay Hoan chậm rãi:
- Nếu ngày ấy chị kho6gn cứu mạng anh Hai em . Thì bây giờ mẹ con chị Hai được giàu sang sung sướng không ? Luật đời, sự bù trừ luôn tồn tại chị a.
Cao Cường trong khi ấy đang mãi mê trò chuyện cùng Diễm My qua điện thoại
- My à ! Anh nhớ em qúa . Hay em ra ngoài này với anh môt. thời gian nha
DM cuoi giòn:
- Thôi đi anh yêu . có nhớ cũng phải cố gắng chịu đựng . Em đang vận động ba em tìm bằng để tụi mình đầu tư mở một công ty gì đó . Có đất đứng rồi, anh tha hồ yêu em, anh ngốc ạ . Chỉ sợ lúc ấy lại mắt la mày láo, tìm nguoi khác thôi
- DM, anh thề đấy . Những gì em đã cho anh thời gian qua, anh thât. mãn nguyện . Suốt đời mình, chúng ta mãi yêu thương nhau nghe em
- DM chợt phang ngang:
- Thế còn côbạn nhỏ của anh ? Anh có định cài cô ấy vào trái tim đa tình của anh khong ?
Cao Cường tái mặt, may là nói qua máy:
Ôi trời ~! Nếu anh không chung...
DM chát chúa cắt lời anh:
- Luật sư, ai mà thề thốt nhiều thế ? em khong tin đâu . Em sẽ tự điều tra tình cảm của anh . Con bé ấy xinh ra phết . Có cả tá các chàng ngốc bám sau đuôi đấy
- Cc bật thốt:
- Thì ra, em biêt'' nhiều hơn anh nghĩ
Đơn giản, vì em yêu anh . Em muốn biêt'' ngoài em ra, còn ai nữa hiện diện trong cuộc đời anh . Như Thủy em không quen,nhưng thằng em họ em thì rất thân với nó . Chính Huy đã thú nhận cả việc nó yêu Như Thủy, nhưng khong duoc con bé đáp trả, con bé c hỉ coi thằng nhóc Huy như một thằng bạn học mà thôi . Cuong, anh nghe em nói khong hả ?
- Cao Cường mêt. mỏi:
- Hôm nay, em sao vậy ? Chúng ta vừa chia tay nhau, hai ngày thôi mà . Yêu anh, em còn nghi ngờ, khong tin tưởng . Thì chia tay nhau là hơn
- Hả ? Anh nói gì ? Chia tay à ? Anh định dối trá am, sau khi đã thỏa mãn những gì cần có củamột nguoi con gái . Phải khong Cuong ?
- Ý anh khong phải thế . Tại em khi khong nhắc đến chuyen Như Thủy chi vậy ? Anh yêu em, chứ khong yêu Thuy . Những gì cần nói anh đã nói rồi . Tùy em
- Giận dữ, Cao Cường đặt mạnh ống nghe xuống bàn . Trong một tháng, căn phòng trọ Ở 1 khách sạn hạng trung, các cuộc đi chơi, khiêu vũ, những đêm ân ái với Diễm My hiện lên mồn một trong mắt anh . Anh phải thừa nhận DM yêu anh, cô bât'' chấp tất cả để đuoc ở gần anh
- Nhưng, DM chỉ có thể chu đáo cho anh môt. mái gia đình đầy đủ tiền bạc . Ngoài ra cô khong thể giúp anh đuoc ngồi vào chiếc ghế thượng lưu . Cô dễ dàng hiến dâng . Như Thủy thì khó gần, một cái nắm tay cũng làm Thuy cảnh giác, khó chịu . Anh bị Như Thủy cuốn hút bởi cảm giác của thằng đàn ông bị coi thường
- Nhếch môi, Cao Cường nắm chặt những ngón tay, mắt anh vằn lên tia lửa tham vọng
- Cuong à ! Con ngồi xuống đây đi . Chú Út có chuyen muốn nói với con
- Bà Bình dịu dàng gọi Cao Cường, khi anh đẩy cửa phòng đi ra
- Cao Cường mỉm cuoi:
- Chuyện gì cũng để ăn cơm rồi hãy nói nha mẹ . Con đói bụng quá rồi
- Ông BayHoàn gât. gù:
Hôm nay chú cháu mình phải say một bữa . Chị Ba, chị khong phiền em út chứ
- Bà Bình hơi cười:
- Tôi đâu dám . Lâu lâu chú cháu vui vẻ với nhau . Tôi cản, thì còn ra gì nữa . Nào . Chú muốn uống bia hay rượu ? Để tôi đi mua
- Mẹ để con . Món cá lóc nướng trui này phải uống với rượu đế mới đã
- Bà Bình lo lắng:
- Nhưng con còn trẻ, con lại bị viêm bao tử, uống rượu khong tốt đâu con . Bia đắt môt. chút, nhưng hôm nay mẹ đãi hai chú cháu
- Ong Bay Hoan xua tay:
- Để tôi, chị cầm tiền ra đầu phố mua cho em chục lon bia Tiger
- Nhiều thế cơ à ?
Bia nhẹ hơn rượu chị ạ . Chưa đủ làm say chú cháu đâu
- Bà Bình cầm tiền và nhanh nhẹn đi ra ngoài
- Ong Bay nheo mắt:
- Thế nào, chuyện con nhỏ cháu gái bà Hiền, con đã đi đuoc bao nhiêu đoạn đuong rồi Cuong ?
- Cao Cường lắc đầu:
- Vẫn dậm chân tại chỗ chú ạ . Con bé ấy khó gần qúa
Cả tháng trời trong ấy, cháu không dành duoc phần thắng hay sao ? Hay cháu có nguoi khác ?
Cao Cường nhôt. nhạt:
- Chú cứ nói vậy, chứ hạng luật sư vô danh như cháu . Sài Gòn thì kén chọn bạn thật kỳ, cháu chã xi n hê gì
- Ong Bay Hoan chợt nói:
- Cuong này, nếu bây giờ cháu có vốn, cháu sẽ dùng vốn ấy làm gì ?
- Cc liếm môi:
- Tất nhiên cháu khong bao giờ mở phòng tư vấn đâu. Cháu sẽ chuyển hưỚng sang kinh doanh
- Ong Bay Hoan chau mày:
- Kinh doanh ư ? Rồi còn sự nghiệp của cháu ? Khong phải cháu rât'' thích làm nghê luât. sư hay sao ?
- Vậy cháu mới sai lầm, để bây giờ phải tiếc . Tuổi trẻ bốc dồng và thật thà trước những cơn xoáy cu/a cuộc sống . Đồng lương ba cọc ba đồng của anh viên chức nhà nước. làm sao đổi đời đuoc chú . Nếu cháu có vốn, nhất định cháu sẽ tìm bằng đuoc nguồn để kinh doanh . sai Gon dễ kiếm tiền, dễ làm giàu hơn ngoài mình chú a.
- Nuôt'' tiêng thở dài vào lòng, ong Bay lại dọ dẫm:
- Nhưng, để có duoc môt. chỗ đứng trong ấy, đâu phải chuyện dễ . Nhất là cuộc sống bây giờ, không có hộ khẩu làm sao sống . Cháu còn tương laihạnh phúc . Đừng nên trông núi này thâ
y núi nọ cao hơncháu ạ . Bao nhiêu nguoi khao khát có cho hộ khẩu Ha Noi . Chỉ mình cháu lại muốn vât'' bo?
Cao Cường nhếch môi:
Ai nói với chú, cháu bỏ hộ khẩu Ha Noi chứ ? Bây giờ pháp luật đồng ý cho nguoi dân cư trú tạm thời ở đia. phưƠng khác, miễn sao có giấy tạm trú tạm vắng hợp lệ . Còn hộ khẩu ở đây cắt làm gì hả chú . Sau này, có tiền rồi, viêc. nhập hộ khẩu đâu còn khó khăn nữa
. Mà thôi, cháu luôn tìm cách để vươn lên, thoát cuộc sống khó khăn này, nhung cháu chưa có cơ hội
- Ong Bay Hoan trầm giọng:
- Cháu nghĩ kỹ đi . Nhât'' là phải đuoc sự đồng ý của mẹ cháu . Chú hứa sẽ giúp vốn cho cháu, nếu cháu thật sự không còn thích nghề luât. sư nữa
- Cao Cường kêu lên:
- Chú ư ? Cháu khong muốn vì mẹ con cháu, chú bị thím chì chiết đâu . Dẫu sao thì bao nhiêu năm nay cháu đã an phận với c uộc sốgn này . Cháu cũng không bỏ nghê luật sư . Nhưng có vốn, cháu sẽ kinh doanh măt. hàng điện tử, mẹ cháu vẫn còn khỏe, mẹ cháu sẽ giúp cháu
- Đuoc rồi, cứ như vậy đi . Chú chỉ giúp cháu tinh thần thôi . Còn vốn liếng là của nguoi thân của cháu . họ muốn giúp cháu
- Cao Cường ngạc nhiên:
- Nguoi dó là ai ? Chả lẽ chúng ta có bà con ở nước ngoài ?
- Khong đâu . Gia đình hai bên nội ngoại đề là c''an bộ cách mạng cả, có ai đi nước ngoài đâu . Từ từ chú sẽ dẫn cháu đi gặp nguoi ấy
- Họ Ở đâu ?
- Tât'' nhiên khong phải ở ha Noi rồi . Để chú thấy đduoc khả năng của hcáu . Trước tiên cháu tự tìm mặt bằng và nguồn hàng ở sài gòn . Nếu chú thấy đuoc chú sẽ giúp vốn đầu tư
- Cao Cường mừng rỡ:
- Chú Út ! Chú thât. tốt với mẹ con cháu . Cháu cũng đang nhờ bạn bè tìm thuê mặt bằng . Coi như ý trời rồi . Cháu nhất định không để chú thât'' vọng về cháu
- Khi bà Bình xách bia về, câu chuyện giữa hai chú cháu tạm ngưng lại
- Nhìn nét mặt hân hoan tươi rói của con trai, bà Bình cứ phân vân . Chả lẽ nó lại dễ dàng chấp nhận, khong hề phản ứng ? Khong môt. câu tra hỏi gì bà ư ?
- Đồng tiền ? Có lẽ nào nó thât. sự làm thay đổi tâmt ình của con trai bà ? Hoang mang vô cùng, nhưng bà khong thể mở lời trước thái độ bình thản của ông Bay Hoan và Cao Cuong
- Lạy trời, cho mọi chuyện đuoc vui vẻ . Bà thât. sự khong mong những sự thay đổi, sự thay đổi nào cũng phải trả giá cả.
- Quăng hành lý xuốgn giường, Như Thủy nằm duỗi dưới nền gạch bông mát lạnh, cô kêu lên:
- Mày đói khong Trà ?
Thanh Trà nhún vai:
- Hõi lãng nhách . Suốt chặng đường chẳng dám ăn gì vào bụng, đói muốnchết đây nè
- Như Thủy cũng bảo:
- Em ăn đến hai ổ bánh mì to tổ chảng, thêm chai nước suối, mà vẫn thấy bụng nhẹ hều
- Như Thủy bĩu môi:
- Đói cũng phải đợi tới giờ ăn chứ . Tụi mình lên bât'' tử thế này, thím Đoan đâu kịp làm đồ ăn
- Thanh Trà lười biếng:
- Vậy thì ngủ tiếp
Như Thủy nhéo tai Trà:
- Con khỉ, ngủ suốt doc. đường chu8a đã mắt hay sao ? Đậy đi tắm rửa, rồi lên đồi hái hoa hồng với tao chứ . Vườn hồng đưa hương vào tận phòng đây nè
- Thím Đoan thò đầu vào phòng:
- Các cô và cậu đi tắm cho khỏe rồi xuống phòng ăn . Nước nóngtôi đã pha sẵn trong bồn
- Nhu Thạch mừng rỡ:
- Có co(m ngay hả thím . Vậy thì tốt rồi
- Thím Đoan hiền lành:
Ông chủ điện trước giờ khởi hành của các cô cậu nên tôi đã kịp vài món ăn, hy vọng khong làm cô cậu chán Đà Lạt
- Như Thủy cuoi vang:
- Lâu rồi, cháu khong duoc thưởngthức tài làm bếp cu/a thím . Lần này tụi cháu vừa đi chơi, vừa học kinh nghiệm nấu ăn của thím đấy . Thím nhớ phải truyền hêt'' món ruột, khong duoc giấu cháu đó
- Thím Đoan cuoi:
- Cô Thuy càng lớn càng xinh đẹp, vui nữa, cô định học nữ công định làm hành trang về nhà chồng à ?
- Thanh Trà cuoi ngất:
- Thím ơi, nó yêu nhằm phải 1 tên con trai, có bà mẹ khó tính kinh khủng . Xấu đẹp gì cũng đuoc . Nhưng bắt buộc Như Thủy phải biết nấu nướng giỏi . Chả là nhà bà ấy bán hàng ăn cao cấp đó thím
- Ngỡ Thanh Trà nói thật, thím Đoan mừng rỡ:
- Ôi chao, thật vậy tôi mừng cho cô Thuy
- Như Thủy túm lấy Thanh Trà nhéo túi bụi:
- Con khỉ, chỉ giỏi nói bậy . Thím mà nghe nó, có ngày thím dọn đồ ra đường ở . Tôi còn nhỏ thế này, ai thèm lấy chứ . Hoặc giả có ai đi nữa, tôi cũng không chịu đâu . Tôi thích hoc. hơn . Thím xuống dưới dọn bàn ăn đi, Nhu Thạch háu đói lắm . Nó xuống tới giờ đó
- Thím Đoan bần thần:
- Cô Thuy, đừng để bụng những gì tôi vừa nói nha, Tôi cũng...
- Như Thủy bât. cuoi:
- Khongsao đâu thím . Lỗi do con bạn tôi lắm điều nói bậy . Thím đừng áy náy
- Cám ơn cô chu?
- Thím Đoan vừa khuất, Như Thủy đã hât'' cằm:
- Con khỉ, càng lúc càng nhiều chuyện, chuyện bịa cũng giỏi
- Thanh Trà cuoi ngất:
- Tao đùa thôi, gì mà hình sự với tao thế . Vui ghê, nếu thât. sự mày có bà mẹ chồng làm nghề dịch vụ ăn uống . Tao nhất định là khách hàng mỗi ngày
- Như Thủy bĩu môi:
- Tao khong ham loại khách hàng như mày chút nào
- Ối xời. có đâu mà ham . Cơm nấu còn thua cả nhóc Thạch . Mày mà làm đầu bếp, có nước nhà hàng phá sản ngay từ buổi đầu
Nhu Thạch réo inh ỏi:
- Hai bà sư tỉ, làm ơn nhanh tay dùm, tiểu đệ đói chêt'' rồi
- Như Thủy le lưỡi:
- Mau đi Trà, kẻo khong hết những món ngon đó
- Hai côbé phóng nhanh vào nhà tắm . vẫn cưòi đùa nô rỡn rần cả phòng . Nhu Thạch chắc lưỡi:
- Có bồ bịch cả rồi . Còn như con nít ranh, mêt. thật
- Như Thủy đập vào vai Thạch:
- Đọc kinh trước khi ăn hả nhóc ? Hay nhớ nhỏ Hằng ?
- Như Thạch xua tay:
- Thưa chị Hai, nhớ bồ thì ai lại khong nhớ khi đang ở trên đất của tình yêu này . Nhưng điều đáng lưu tâm, là em khong thể chờ đợi đuoc nữa
- Như Thủy kéo ghế:
- Đấy là ăn dọc đường rồi đó . Con trai gì đi đâu cũng lo ăn uống . Khong sợ con gái nó hêt'' dám gần ha?
- Như Thạch tỉnh bơ:
- Một em chiều đã khật khừ, em hổng dám đa mang đâu chị Hai
- Thanh Trà ồn ào:
- Thím Đoan nấu ăn hết xẩy . Thế này chỉ cần ở đây một tháng, tụi mình thành thùng phi lăn hết
- Như Thủy chot'' chét:
- Thím ấy làm việc cho bao tao dễ đã hai chục năm . Từ lúc tao còn rong ruổi trong thế g iới đó đây . Món ăn do thím làm, chẳng bao giờ tụi tao chê ca?
- Sao khong để thím ở Sai Gon, phải đỡ cực cho chị em mày khong ?
- Mấy năm nay, thím Đoan mắc chứng bệnh phong tê thấp, ba tao muốn thím ấy đuoc nghỉ ngơi nên để thím ấy về trên này trông coi căn nhà, chăm sóc vườn hồng
- Ôi trời, bệnh khớp mà ở xứ lạnh còn đau dữ . Ba mày nghĩ sao ấy chứ
- Tao khong rãnh lắm . Nhưng thím Đoan có vẻ hợp khí hậu trên này . Đằng nào tụi tao cũng tự lo hco mình đuoc rồi . Ở đây cũng cần nguoi chăm nom nhà cửa, ngoài thím Đoan ra, ba tao không tin ai ca?
Như Thạch chắc lưỡi:
- Thanh Hằng đúng là ngốc, khi từ chối lời mời của em
- Như Thủy lười em trai:
Nói năng phải giữ lời . Con gái có phép tắc lễ nghĩa, chưa có sự ràng buộc, khong thể tự do đuoc . Nhất là đi qua đêm ở lại nhà bạn trai . Hằng nghĩ thế là đúng
- Thạch cãi:
- Đâu phải chỉ mình em . Còn hai chị chứ bô.
- Mười chị cũng khong thể giữ nổi trái tim của em . Chị chả dại, đứng ra đảm bảo cho THanh Hằng, dù chị cũng rất muốn con bé đi cho vui
- Hôm qua ông Huy ghé nhà tao, dáng điệu bơ phờ như 1 gã bụi đời . Huy nói tuần tới cả gia đình hắn lên Đà Lạt nghĩ, thăm bà con hắn đang bệnh nặng thì phải . Nhỏ Hằng biết đâu sẽ là than`h viên của gia đình Huy
- Như Thạch chậm rãi:
Ông Huy khong ngờ thất tình chị Hai dữ thế . Bây giơ `nhìn ông ấy chán lắm . Nguoi lúc nào cũng nồng mùi rượu . cẩm Tú băt'' đầu chán thì phải . Em bắt gặp bà ấy vài lần hát Karaoke chung môt. băng toàn bọn quậy ở bên Tân Bình
- Như Thủy nhíu mày:
- Huy vối bảN lĩnh lắm kia mà . Sao chuyện tình cảm có thể chi phối tích cách hắn tới mức ấy . Thât. ra, tao chưa hề có tái độ gì để Huy hy vọng, nhất là từ hôm bác Uyên giới thiệu Cẩm Tú với bọn mình . Vô tư mà nói, con bé ấy cũng xinh xắn . Con nhà giàu nhiều đứa thường chơi ngông, sự ngông nghênh qúa đà, dễ dẫn đến những đa đớn ân hận
- Thanh Trà nhún vai:
- Tao cũng khong thể tin, mày lại gặp nhiều đối thủ như vậy . Hình như Huy có bà chị họ cũng chịu chơi lắm
- Như Thủy buôgn thỏng:
- Thì diễm My chứ ai
Thanh Trà trố mắt:
- Nhỏ mà ta gặp và thu băng hôm ở quán cùng ông Cuong hả ?
- Ừ ! Bây giờ bà ấy chính thức quan hệ với ông Cuong hơn cả mức bình thường, chắc họ sẽ lấy nhau
- Thanh Trà chót chét:
- Ông Cuong nhiều tham vọng . Trời mà biêt'' trogn đầu óc qúa nhiều "đạo luật" của ong cuong, đang tồn tại những suy tính gì . Tao thì khong tin Cuong chịu dừng ở Diem My . Nếu làm một con tính cộng trừ đơn giản . Mày vẫn có nhiều khả năng giúp ong ấy đổi đời hơn
- Trời đất ơi, khong ngờ mày giỏi suy đoán vậy . Đừng học đại hoc. tốn tiền . Mở một am nhỏ, lập đàn coi bói, nhanh giàu hơn đó Trà
- Tiếc nỗi, tao sẽ phải bay qua Úc, đất nước họ văn minh, ai tin bói toán mà lam`
- Nhu Thạch đủng đỉnh:
- Em cũng nghĩ như chị Trà . Ông Cuong lắm mưu nhiều kế . Chị còn khốn khổ với ong ấy
- Như Thủy chắc nịch:
- Ba đã hứa sẽ ủng hộ tao đến cùng, nếu bà nội cố tình ép
- Ngoài Cuong ra, mày cũng khổ vì ông Tuan nữa
- Tuấn yêu tao chân thật, chỉ chờ tao môt. câu trả lời, anh ấy sẽ đến thưa chuyện cùng ba tao . Gì mà khô?
- Tao khong nói Tuan, Ý tao muốn nhắc mày phải cẩn thận bà Vân Phượng . Chị ta từng trải hơn tụi mình . Nhất là mẹ rât'' tin ở chị ấy
- Tao khong muốn nghĩ gì lúc này nữa . Chuyện gì đến khắc đến
- Như thạch cuoi hết cỡ:
- Vậy thì mau rời chốn này, ra vười hồng đi chị Hai
- Đứgn trước những bụi hồng đủ ba màu hoa trắng, đỏ, vàng, Như Thạch ngẩn ngơ:
- Em khong ngờ, chúng ta có vườn hoa tuyệt vời thế này . ThanH Hằng thích hoa hồng lắm
- Thanh Trà cuoi cuoi:
- Nhóc ơi, đừng lãng mạn qúa > khi nào về cứ cắt đủ môt. trăm đóa hồng về tặng nàng la đủ . Nội khu vườn này đủ nuôi sống môt. gia đình khoảng bốn người ăn
- Thuy le lưỡi:
- Tao sợ đầu óc mày . Việc gì mày cũng tính ra tiền đuoc
- Mày nói hơi bị quá lời đấy . Tao chỉ nhìn thực tế giá cả loại hoa hồng mà ước đoán . Thím Đoan mày đúng là môt. nhà chăm sóc cây tuyệt vời, y như các món ăn thím ấy làm cũng đủ đầy hương vị vậy
- Như Thạch bỗng nói:
- Chị Hai, em xuống khu vườn thông phía trước mặt đuoc khong ?
- Chi vậy ?
Con trai phải tìm đến những nơi mạnh mẽ, phóng khoáng . Ngửi hoa như hai chị, em thành pê đê thì nguy
- Qủi sứ . Thích thì cứ việc, nói na)ng lung tung . Nhớ đừng đi sâu vào rừng nha Thạch . Trời sắp tối rồi
- Như Thạch bât. cuoi:
- Chị coi em giống con nít qúa vậy . Trời tối cũng kệ chứ . Nơi này làm gì có rắn, rết mà sơ.
- Dứt lời Như Thạch chạy nhanh xuống phía rừng thông
- Thanh Trà cuoi cuoi:
- Đúng ra, tụi mình là công tác tư tưởng để nhỏ Hằng đi mới phải . Lên thành phố tình yêu, mà cả ba chị em đều sô lô hết
- Như Thủy tỉnh bơ:
- Môt. tháng đủ cho mày tìm một anh chàng lãng tử xứ sương mù
Tao ngán chắc . Qúy và tao vẫn có tự do riêng của mình . biêt'' đâu, tao gặp đuoc môt. gã tệ hơn Qúy, tao vẫn say cũng khong biêt'' chừng
- Vậy mày thử xem . Ngày mai đi một vòng Đà Lạt, nhât'' định khi về mày khogn còn đơn độc
- ThanH Trà lơ lững:
- Lo giữ trái tim của mày ấy . Nếu khong ông Tuan dám bỏ Sai Gòn lên bám trụ Ở đây qúa
- Nhún vai, Như Thủy cuoi lặgn lẽ . Nghiêng người xuống bụi hồng bạch, cô mơ màng nghĩ đến những điều ước thầm kín của con tim cô.
- Bà Tâm An ngỡ ngàng:
- Ủa ! Anh Tài ? Cơn gió nào đưa anh ghé tệ xá của tôi vậy ?
- Ông Tài vui vẻ:
- Hôm nay rảnh rỗi, tôi chợt nhớ bạn bè nhớ những kỷ niệm môt. thời gian khổ . Nhớ ra rằng đã quá lâu, tôi khong ghé tah)m các bạn . Dạo này bà khỏe không ?
- Bà Tâm An cuoi cuoi:
- Mời ông vô nhà . Tôi sẽ pha cho ôgn ly trà bắc thât. đậm . Tôi vẫn nhớ hồi ở chiến khu, ôgn và anh Hùng vẫn thích loại trà này
- Ông Tài hóm hỉnh:
- Bây giờ tôi khogn uống đắng đuoc nữa, phải có c hút đường
- Tưởng cao sâm ngủ cốt gì, chớ đường phèn đường cat'' tôi đều có đu?
- Bà Tâm An đi nhanh xuốgn bếp, vài phút sau bà đã quay ra, với ly trà trên chiếc khay bằng bạc
- Ông Tài trầm trồ:
- Bà có gian phòng khách đẹp thật, qủa khong hổ danh nguoi đẹp đô thành có bàn tay vàng
- Bà Tâm An vui vẻ kể:
- Bàn tay gây lên nỗi kinh hoàng cho giặc thì có . Ngày ấy tôi treo giá mấy triệu đồng cho ai bắt ai bắt hoặc giết được tôi cơ đấy
- Cuối cùng chỉ ông Hùng là bắt giữ đuoc chi.
Nhấp một ngụm trà, ông Tài khen ngay:
- Lâu lắm ròi, tôi mới đuoc uống ly trà thơm thế này
- Như sực nhớ, ông Tài khẽ hỏi:
- Cháu Tuấn đâu, sao tôi không thấy ?
Bà Tâm An lắc đầu:
- Nó đi suốt ông ạ, hồi nó còn nhỏ mình còn duoc quấn quýt bên con . Bây giờ nó lớn, mình đâm ra nhàn hết mọi việc
- Năm nay nó bao nhiêu tuổi rồi bà ?
- Cũng hai bảy tuổi . Cái tuổi mà ngày xưa chúng ta thành gia thất, ai mau mắn cũng duoc vài đứa nhóc . Vậy mà bây giờ tụi nó chẳng cần suy nghĩ
- Chị đã tìm cho nó đám nào chưa ? Đàn ông sự nghiệp vững vàng như Thái Tuấn, nên co ''một cô vợ nữa mới duoc chị a.
- Bà Tâm An rầu rĩ:
- Tôi khong giấu gì ông, tôi có nguoi bạn cùng quê, bây giờ ông Nguyện là tổng giám đốc ngân hàng miền nam . Ông ấy có môt. đứa con gái duy nhất, con bé dễ thương, có học thức đàng hoàng, tôi muốn chọn con bé cho Thái Tuan . Nhưng nó khong chịu . Tôi bực muốn bệnh đấy ong
- Ông Tài quan tâm:
- Nó có bạn gái rồi ? Hay có lý do nào khác ?
- Ôi trời ! Ngày trươc'' con bé thường ở luôn nhà tôi, nhờ Thái Tuan kèm cho học . Hai đứa cũng quấn quít nhau vì thế con bé khong quen thêm ai cả . Bây giờ tôi nói ý định muốn cưới con bé cho nó, nó một hai khong chịu, lý do chỉ là: Con và Vân Phượng khong hợp tínmh, con khong yêu cô ấy . Tôi thật hết cách
- Ông Tài dọ dẫm:
- Vậy bà tính sao ?
Bà Tâm An lắc đầu:
- Tôi đưa cả ra câu doạ, ngoài con bé ấy nhất dịnh tôi khong chấp nhận ai vô nhà này . Nhưng nó cũng tỉnh bơ
- Tôi nghĩ, chưa chừng cháu tuan đã có nguoi yêu ?
- Hả ? Có nguoi yêu ư ? Sao nó khong đưa về để tôi coi mặt . Bạn gái nó khong đếm hết đâu ông ạ . Nên tôi chẳng yên lòng chút nào, nếu tôi khong đuoc tự mình lo cho nó
- Thôi mà chị . Thời của tụi mình cổ lỗ sĩ hết rồi . Bọn tra bây giờ làm giỏi, chơi cũng giỏi . Tôi nghĩ cháu Tuan ắt đã có bạn gái . Đàn ôgn tụi tôi, tôi đã đi qua đoạn trường ấy , tôi biết khong dừng chân thì thôi . Khi đã muốn lập gia đình, nhất thiết cô gái mình chọn phải đàng hoàng tử tế
Thì Vân Phượng nó cũng xinh xắn, giỏi giang mà ông
- Ông Tài nhìn bà Tâm An:
- Tôi hỏi thiêt. bà nhen: Nếu thằng Tuan yêu môt. cô gái nghèo hơn cô gái bà chọn cho nó . Liệu bà có chịu không ?
- Bà Tâm An chậm rãi:
- Không phải tôi ham gia đình con bé kia giàu đâu . Cũng vì tin`h nghĩa cả thôi . Ngày trước tụi mình cũng nghèo như tổ đỉa chớ gì . Ăn thua là tính nết con nguoi đó anh
- Ông Tài hóm hỉnh:
- Tôi quên mât'' chị có môt. Ôgn qúi tử, nếu nhớ, tôi dám uống rượu hẹn trước chị trông dùm con bé nhà tôi
Bà Tâm An vui vẻ:
- Anh nói tôi mới nhớ, hôm rồi mẹ con tôi đi chùa dưới Đại Tùng Lâm, tôi gặp con gái anh . Chẳng rõ từ bao giờ tụi nó quen nhau anh ạ . Con gái anh xinh thiệt, nhìn hiền hậu, dễ thương lắm . Nét mặt con bé say có hậu nhiều
- Ông Tài thủng thẳng:
- Má tôi, bà nhắm nhe cho cháu gái một đám tận Hà Noi . THằng nhỏ cũng con nhà có ăn có học, làm luật sư, cha chêt'' lâu rồi, ở với mẹ . Bà mẹ khong lấy chồng nuôi con ăn học thành tài . Má tôi mến tính thằng nhỏ, muốn nhận làm rể . Rốt cuộc con gái tôi nó phản đối dữ quá chị ạ . Tuổi trả bây giờ khong dễ dàng như thời chúng ta đâu
- Bà Tâm An chơt. nói:
- Tôi biêt'' cớ sự này, hồi trước hỏi con gái anh cho rồi . Cũng lạ, hai đứa có vẻ qúi mến nhau lắm
- Ông Tài lơ đễnh:
- Ôi Thôi ! Tôi nghe con bé kể rằng nó có nguoi bạn bị ép lấy vợ, hệt như n ó vậy, bà mẹ bạn nó tuyên bố: Nếu con trai bà khong chịu cưới cô gái bà mẹ chọn, thì đừng hòng bà chịu cưới đứa nào khac'' . Chả lẽ là chị ?
- Bà Tâm An nhôt. nhạt:
- Khi tức thì nói cho nư giận . Chớ nghĩ lại thấy con lại thương . Suốt ngày lo làm ăn, về nhà còn bi .ràng buộc, nó ức lòng, nó cãi mình là đúng . Chắc rồi tôi cũng đành mặc nó, ưng ai tôi gả . Sướng khổ tụi nó chịu, khỏi cấu xé đến mình anh ạ . Chỉ ngặt, tôi lỡ hứa với nguoi ta, bây giờ bỏ cũng tội con bé . Phải chi nó hư hỏng, thì dễ ăn nói...
- Ông Tấn Tài cuoi cuoi:
- Thôi, chị cứ kệ bọn trẻ . Viêc. lớn nhất như làm ăn buôn bán, nó còn chỉ đạo đuoc mấy trăm nguoi . Nhất định thái Tuấn sẽ tìm đuoc cô gái của riêng nó
- Ông chợt hỏi:
- Lâu nay bà có tin gì của chú Út của thằng Tuan khong ?
Bà Tâm An cắn môi:
- Ông chưa biết, chị em tôi đã gặp lại nhau à ? Bây giờ chú Bảy cũng ở ngoài Ha Noi làm việc ở bộ côgn nghiệp nặng . Hôm rồi chú nó mới vô thăm tôi đấy
- Ông Tai buồn bã:
- Chắc nguoi vô tình nhât'' trong đám bạn duy nhât'' chỉ có tôi . Cũng vì mải mê làm ăn, tôi quên hết mọi nguoi . Tôi đánh mât'' vợ mình cũng vì tôi vô tình khong trách nhiệm là vậy
- Bà Tâm An động viên ông mà như nói với chính mình:
- Con nguoi ai cũng có phần số cả đó anh Tư . Nếu khong thế, làm sao ôgn Hùng nhà tôi đuoc nguoi ta cứu sống, nên vợ nên chồng hàng mấy chục năm nay ổng giấu tôi mới tệ chứ . Khiến tôi trở thành nguoi đàn bà ích kỷ nhất . Tôi đang day dứt lắm anh ạ . Chuyện anh chị, đành rằng anh có lỗi khong quan tâm đến tình cảm của vợ con . Nhưgn diều ấy đâu phải khong sửa duoc . Tại chị Tư sống chưa chọn đạo với anh đó thôi . Chuyện đã lỡ cả rồi, nguoi lớn làm nguoi lớn chịu, để bọn trẻ đau sót trách oán mình thì tội lỗi lắm anh a.
- Ông Tài cau mày:
- Chị vừa nói, anh Hùng có vợ nữa ư ?
Bà Tâm An gât. đầu, giọng bà xa vắng:
- Tôi nghĩ cô ấy các anh cũng biết cả . Ai dè tôi làm cách mạng mà chính tôi còn khờ . Phần việc ai nấy biết . Nên việc của anh Hùng tổ chức khong biêt'' cũng phải . Hơn nữa, giải phóng rồi, sai khi ảnh thành lập công ty ra vào Ha Noi Sai Gon, ảnh mới gặp lại cô ấy
- Tôi thât. sự khong biết chút gì chuyện này . Vậy ảnh có thêm đuoc mấy cháu hả chi.
- Thì hồi nãy tôi nó cho anh nghe đó . Cô ấy có bầu, đuoc tổ chức đưa lên chiến khu, sau đó ra bắc sanh thằng nhỏ . Nghe chú Bảy kể, thằng nhỏ giống anh Hùng nhiều anh a.
- vậy, chị có định cho anh em chúng hội ngộ khogn ?
- Có chứ anh . Năm bảy đứa gì mà khó khăn . Đằng này có duoc hai đứa nó, thằng nhỏ sau lại chịu thua thiêt. nhiều . Nhưgn tôi chưa tìm đuoc cơ hội nói cho Thai Tuan biêt'' . Tôi sợ nó bị xốc anh a.
- Ông Tai gât. gù:
- Chị khogn cần cả nghĩ nhiều . Thai Tuan là đứa hiểu biết, nó sẽ khong hẹp hòi đâu chị à . Điều gì mình còn làm duoc cho bọn trẻ thì ráng mà làm, kẻo khi ra đi, khong biêt'' nói sao với nguoi đã khuất
- Suốt buổi hai nguoi bạn môt. thời thân thiết đã đàm đạo, để hiểu nhau hơn . Khi ông Tan Tài từ giã bà Tâm An ra về, thì Thai Tuan chạy xe vào nhà nét mặt anh thât. phẫn uất và căng thẳng . Thai Tuan khựng nguoi khi nhận ra Ông Tài:
- Cháu chào bác ! Hôm nay có chuyện gì vui mà bác đến thăm mẹ cháu vậy ?
- Ông Tan Tai nheo mắt:
- Chuyện của những nguoi già cháu ạ . Cháu đi đâu về mà có vẻ gấp gáp qúa vậy ?
- Thái Tuấn giả lả:
- Có gì đâu bá . Tai cháu vừa đi xa về . Bác ở lại ăn với mẹ cháu bữa cơm cho vui
- Cho bác cáo lỗi, để dịp khác
Sẵn đây, bác ở đây luôn cho rồi . Bác về nhà lại lụi cụi nấu cơm cũng vậy
- Bà Tâm An ngạc nhiên:
- Sao lại một mình, chả lẽ hai đứa nhỏ đã theo mẹ nó ?
Ông Tai lắc đầu:
- Hai đứa đi Đà Lạt nghỉ . Lâu rồi tụi nhỏ khong đi chơi, Đà Lạt tôi có căn nhà nhỏ, có vườn hoa hồng rât'' giá trị . Như Thủy muốn về trên ấy chăm sóc vườn môt. thời gian
- BÀ Tâm An thở phào:
- Ra vậy . Nghe Thái Tuấn nói tôi hết cả hồn, ngỡ tụi nhỏ buồn anh chứ
- Thái Tuấn kêu lên:
- Mẹ khong biêt'' đấy ., Bác Tài là nguoi cha rât'' hiểu tâm lý con cái
- Cho bác xin đi Tuan . Nếu giỏi như thế, bác đã khong cô đơn như cháu thấy . Thôi để bác về, khi nào rảnh cháu ghé bác chơi nha
- Thái Tuấn vui vẻ:
- Bác đồng ý, cháu xin đuoc đống đô ở nhà bác luôn đấy
- Bà Tâm An nạt đùa:
- Cái thằng, chỉ nói lăng nhăng
- Con nói thiệt . Con gái bác Tài mà chịu con, mẹ khong lấy chổi chà đuổi cô bé chứ
- Bà Tâm An lúng túng:
- Ôi ! Cái thằng, sao khogn đi hỏi xem con bé nó chịu ưng cậu không hả ?
- Ông Tài nháy mắt với Thái Tuấn:
- Thái Tuấn à . Mẹ cháu đã mở cho cháu môt. cánh cửa rồi . Cứ thử xem sao ? Như Thủy nhà bác cũng cứng đầu cứng cổ lắm . Tay luật sư Ha Noi đẹp trai thế, nó còn hấm háy đó . Cháu cần thận trọng nha . Xin phép chị Tam, tôi về
- Ông Tấn Tài vừa ra khỏi nhà, nét mặt Thái Tuấn đã trở lại nét cau có, bực bội . Bà Tâm An bât'' nhẫn:
- Chuyện gì nữa đa6y hả ? Đi suôt'' ngày khi về nhà con đều muốn kiếm chuyện với mẹ là sao ?
- Thái Tuấn nhếch môi:
- Con đang suy nghĩ, nên hay khong nên nói cho mẹ biêt'' chuyện này
- Bà Tâm An lo lắng:
- Tuan à, con biêt'' sức khỏe của mẹ, làm ơn có gì thì nói mau ra, lấp lửng thế này mẹ khó thở lắm
- Thái Tuấn bình thản:
Dù khong tin, mẹ cũng đừng la hét . Bởi chính con tận mắt thấy, con còn khong muốn tin . Hồi trưa này, tụi bạn con sau khi nhậu ở công ty, vì chúng con vừa ký than`h côgn một hợp đồng với nhật bản . Nên cả bọn kéo nhau đến nhà hàng Karaoke máy lạnh Diễm Diễm . Tại nơi này, con đã thấy Vân Phượng vừa hát vừa làm tình với 1 gã đàn o6ng . Hắn tên là Vũ Sơn, môt. tên chuyên cò mồi dẫn dăt'' gái cho khách . Con biêt'' duoc là nhờ có nguoi kể . Họ còn nói nhà hàng ấy Vân Phượng có riêng môt. phògn thuê bao dài hạn
- Bà Tâm An tái mặt:
- Con... con khong nhìn lầm chứ ?
- Thái Tuấn lạnh lùng:
- Khong thể mẹ ạ . Biêt'' nói mẹ sẽ khong tin con đã phải ra ngoài mua một chiếc máy ảnh, nhờ đó con ghi lại tất cả hình ảnh của họ . Mẹ muốn xem khong ?
- Bà Tâm An ngập ngừng:
- Mẹ .. thôi, mẹ khong muốn xem những tấm hình xấu xa ấy . Coi như mẹ đã nhìn lầm nguoi mất rồi
- Ôm đầu, bà Tâm An ứa nước mắt . Tận đáy lòng mình, bà vẫn khong muốn một kết cục như thế xảy ra . Dù sao Vân Phượng cũng có môt. dĩ vãng thât. tốt . Bà yêu thương con bé bằng dĩ vãng ấy
- Tuan ơi ! Có khi nào, Vân Phượng vì giận con, nen nó buông thả đời nó khong con ? Mẹ thật chẳng an tâm, khi con bé gặp cảnh đau đớn ấy
- Thái Tuấn kêu lên:
- Mẹ ! Con nghĩ giữa cô ấy và Vũ Sơn họ đã quan hệ với nhau từ rất lâu rồi, bởi nguoi ta nói cho con biết, nhà hàng ấy giống ngôi nhà thứ hai của Vân Phượng
- Cuoi khẩy, Thái Tuấn hạ giọng:
- Con chỉ muốn nói để mẹ biết, Và từ nay đừng ép buộc con những điều con khong thích . Con thú thât. với mẹ, nếu con chỉ đùa cợt Vân Phượng, thì cô ấy đã tan nát với con lâu rồi . Con đang tự trách mình đã giữ gìn cho cô ấy, để rồi cổ đem vât'' đời mình xuốgn bùn nhơ, là đúng hay sai hả me.
- Bà Tâm An lắc đầu:
- Mẹ sai rồi ! Mẹ thât. sự đã khong còn tỉnh táo để nhận đuoc điều đúng sai ở cuộc sống này . Mẹ xin lỗi đã o ép con mấy năm nay . Tuan, con khong buồn mẹ chứ ?
- Thái Tuấn ôm vai mẹ:
- Con đâu dám trách hờn mẹ . Con khong nghe lời mẹ, để mẹ buồn con đã là đứa con có lỗi . Nhưgn con phải cãi lời mẹ, vì con khong muốn môt. kêt'' cục cay đắng . Mẹ về phòng nghỉ cho khỏe, đừng nghĩ gì cả . Nỗi buồn đau nào cũng sẽ đuoc thời gian rửa xoá dùm mẹ ạ . Mai môt'' con nhât'' dịnh dẫn về cho mẹ môt. cô dâu hêt'' mưc. đoan trang, hiền thục, mẹ chịu khogn ?
- Bà Tâm An lặgn lẽ gât. đầu, máu chảy ruôt. mềm, có lý đâu bà lại muốn con trai bà mãi lận đận lao đao
- Bà muốn nhân dịp này nói cho Thái Tuấn nghe chuyện về đứa em cùng cha khác mẹ của nó . Nhưng rồi bà lại im lặng, bà muốn sóng gió đuoc bình yên trở lại.

Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi
★
★
★
★
★
0