Tuổi thơ của nhiều đứa trẻ đôi khi rất quan trọng nhưng đối với tôi ,tuổi thơ không phải là những ngày tháng yên vui bên gia đình ,được chạy nhảy rong ruổi
Cha mẹ tôi có tôi trước khi đám cưới vì thế không được sự chấp nhận của nội,nhưng ông nội thương nên cho mẹ tôi về
Ba mẹ nào ma chẳng thương con thế nhưng tôi không cảm nhận được hạnh phúc.Tuổi thơ tôi rong ruổi ngày này hết ở với ba thì lại về với mẹ.Nhà ngoại nghèo, mẹ ko đủ nuôi hai chị em tôi nên mẹ thường nói lẫy rằng chị em tôi hư đuổi về bên ba,tuổi thơ chị em tôi chứng kiến là những cảnh đánh nhau máu me của ba mẹ
Tôi rất sợ,thường chui gầm bàn mà trốn,mẹ tôi thì bài bạc,số đề thiếu nợ đủ cả
Rồi ba mẹ tôi cũng có lúc làm lành với nhau thi lại có thêm đứa thứ ba nhưng vì tiền nợ ko trả nổi ba mẹ tôi cho nó làm con nuôi người nước ngoài,tôi bất lực nhìn em tôi ra đi đó là lúc tôi học lớp chín.Tôi đã tự nhủ thôi cho em mình sướng,chị em tôi ân hận vì ko giữ được nó sau nhiều lần khuyên ba mẹ
Em tôi hận mẹ tôi ,mẹ tôi bỏ ra ngoài sống,tôi rất thương mẹ vì tôi hiểu mẹ tôi cũng rất đau khổ khi làm việc đó,hổ dữ còn không ăn thịt con nói chi là mẹ ,nhưng nếu để nó lại thi học hành chị em tôi dang dở ,ko nuôi nổi em tôi còn đi thì em tôi được người ta chăm sóc tốt hơn,đã tốn thời gian rất lâu sau tôi mới có thể khiến cho em tôi hiểu mẹ
và khi tôi biết hiểu mẹ hơn thi cũng là lúc mẹ rời xa tôi vào tù trong 1 vụ đánh nhau để bênh dì tôi
ba tôi ko lo gì cả,tiền bạc làm được tôi đều đổ vào nuôi me nhưng đã lớp 12 rồi tôi ko thể kiếm việc làm thêm nữa,chỉ trông chờ vào dì tôi thôi
Mỗi lần đi thăm mẹ tôi ko cầm lòng đặng,ba tôi bắt đầu công khai đi lại với người đan bà khác,khiến hàng xóm chê cười,chị em tôi rất xấu hổ và thương mẹ
Lại việc sống bên nội ko được tình thương chị em tôi thấy mình cô đơn ngay chính trong ngôi nhà mình đang ở,năm nay tôi và em tôi đều chuyển cấp nhưng chuyện gì cũng tự mình đương đầu ,nhiều lúc muốn dựa vào ai đó để được an ủi ,vỗ về nhưng không được,tôi rất sợ cứ mỗi tháng nghĩ đến tiền học phải tự lo ,bao nhiêu thứ phải giải quyết ,tôi mệt mỏi quá
Nhìn lại xung quanh gia đình đã vỡ vụn,chi em tôi đã có lỗi gì mà phải chịu như vậy chứ?
Tôi ko trách ba mẹ vì ko ai có quyền chọn cho mình ba mẹ hoàn hảo,nhưng tôi rất buồn khi nghĩ đến gia đình người khác hạnh phúc,tôi chưa bao giờ đuọc ăn món ăn mẹ nấu chưa bao giờ được quan tâm.Niềm vui tôi tìm được là thời gian tôi đi công tác xã hội ,bên bạn bè,bên những đứa trẻ mồ côi nhưng khi về nhà tôi thèm biết bao một cánh tay ân cần của mẹ ,của ba,ngôi nhà rất đông người nhưng sao chẳng thể ấm áp khi lòng tôi đang đau đớn.........
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
