172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 717 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BÁO ĐỘNG

Midori quay lại phòng chỉ sau nụ hôn kia một vài giây, đương nhiên cũng chấm dứt mọi khả năng cho những nụ hôn tiếp theo. Cô không hề nhận thấy có gì thay đổi trong khi mình vào nhà vệ sinh; nhưng nếu chú ý kĩ, cô sẽ thấy Antoine và Mia đã nằm sát bên nhau suốt cả thời gian đó. Và nếu cô thực sự để ý, cô sẽ thấy ánh mắt Antoine dành cho Mia thể hiện rõ rằng cậu chẳng thèm quan tâm chút nào đến Mặt Trăng hay cả cái nhiệm vụ này hay toàn bộ danh tiếng mình sẽ có được trên thế giới, miễn là cậu được ở bên Mia.

Về phần Mia, cô cố gắng tỏ vẻ trước mặt mọi người rằng không có chuyện gì xảy ra. Lâu nay cô đã nghĩ rằng có thể giữa họ sẽ có gì đó. Nhưng việc đó vẫn xảy đến quá đột ngột, khiến cô cảm thấy mình cần thêm thời gian để chuẩn bị tinh thần trước khi bị Midori hay ai khác trêu chọc. Nhưng chắc chắn là cuối cùng họ cũng sẽ nhận ra. Vì sớm muộn gì họ cũng sẽ thấy nụ cười thường trực trên khuôn mặt cô. Và lần đầu tiên, cô thực sự thấy vui mừng vì mình đã tham gia chuyến đi này.

---❊ ❖ ❊---

Khi Caitlin gõ cửa vào bảy giờ đúng, cả Antoine, Midori và Mia đều đã sẵn sàng. Ba thiếu niên theo cô đi hết hành lang dài nối giữa mô-đun một và hai qua phòng máy tính ở chính giữa. Khi đã đến phòng khách lớn ở mô-đun một, họ gặp các thành viên còn lại trong đoàn, đã ngồi sẵn đó đợi họ. Midori đến ngồi bên cạnh Coleman, trong khi Mia và Antoine ngồi xuống cạnh Caitlin ở bên trái căn phòng.

Nadolski nhìn quanh căn phòng cổ lỗ bằng ánh mắt chán ngán rồi đứng lên phát biểu. “Thưa quý vị và các bạn, cuối cùng chúng ta cũng tập hợp ở đây, trong căn cứ DARLAH 2 này. Xin chào mừng tất cả! Như mọi người đã biết, chỉ huy căn cứ Aldrich Coleman sẽ là người đứng đầu chừng nào chúng ta còn ở trong này. Tôi vẫn sẽ chịu trách nhiệm chung về cả nhiệm vụ này, nhưng tôi muốn các bạn tuân theo mọi chỉ thị và mệnh lệnh của Coleman chừng nào chúng ta còn ở trong căn cứ. Rõ chưa?” Một tràng rồi ạ vang lên trong phòng. “Tốt. Aldrich?”

Coleman đứng dậy tiến tới giữa căn phòng. “Cảm ơn Lloyd. Tôi sẽ nói ngắn gọn thôi. Các bạn đã biết hầu hết những điều cần biết về nơi này từ khi tập huấn ở Houston, nhưng cho phép tôi nhắc lại những điểm quan trọng nhất. DARLAH 2 bao gồm bốn mô-đun. Mô-đun số một, là nơi chúng ta đang ngồi đây; mô-đun hai, gồm phòng ngủ của chúng ta cùng nhà bếp và phòng tắm; mô-đun số ba là nơi đặt phòng máy tính, nhà kính, và máy cấp ôxy; cuối cùng là mô-đun số bốn, bao gồm trạm y tế, thiết bị bảo hộ để ra ngoài, và phòng giảm áp. Đó chính là lối chúng ta đi vào. Mô-đun bốn được xây dựng và lắp đặt vào mùa thu năm 1976. Các mô-đun khác được lắp trong khoảng từ năm 1974 đến 1976. Bằng cách ấn các nút gần cửa an ninh, bạn có thể di chuyển dễ dàng giữa các mô-đun một, hai và ba, nhưng tôi cần yêu cầu các bạn không vào mô-đun bốn nếu không được tôi hoặc Chỉ huy Nadolski cho phép. Việc đó cũng áp dụng cả với phòng máy tính, nhà kính, và máy cấp ôxy ở mô-đun ba. Chỉ vào những khu vực này khi được phép. Tôi sẽ đưa cho các bạn mỗi người một tấm bản đồ của DARLAH 2 để các bạn làm quen dần. Caitlin?”

“Vâng,” cô đáp rồi bước tới tủ tường lấy một chồng bản đồ đem phát cho mọi người.

Mia cầm lấy một tấm, nói cảm ơn, rồi bắt đầu nghiên cứu bản vẽ.

“Ngoài ra còn gì nữa không nhỉ?” Coleman thoáng suy nghĩ. “À, phải rồi. Căn phòng bên cạnh chúng ta đây là phòng thông tin liên lạc. Đây là nơi chúng ta sẽ giữ liên lạc với Trái Đất và là nơi các bạn sẽ có thể gọi về nhà qua sóng radio nếu cần thiết. Nhưng chỉ trong trường hợp cực kì cần thiết thôi. Đây không phải là trạm điện thoại công cộng thông thường. Chúng tôi cũng đã sắp xếp để tổ chức mỗi ngày một cuộc họp báo, thực hiện qua một đường truyền từ trong phòng thông tin liên lạc. Nadolski sẽ cho các bạn danh sách những cuộc họp báo mà mỗi người phải tham dự. Tôi nghĩ điều này các bạn đã biết, nhưng nhắc lại cũng không thừa: Hãy cố gắng tỏ thái độ càng tích cực càng tốt. Dù các bạn lên đây để làm nhiệm vụ hay là vì rút thăm trúng thưởng thì chúng ta cũng đang ở trên cùng một con thuyền, với mục đích chung là để tiếp tục...” ông dừng lại một hồi lâu, tìm kiếm một từ thích hợp. “Để tiếp tục nghiên cứu Mặt Trăng và tìm kiếm nguồn ủng hộ và tài trợ cho NASA tiến hành nghiên cứu đó.”

Hình ảnh
Hình ảnh

Tới chỗ này thì Mia bắt đầu ngủ gật. Coleman tiếp tục điểm lại các chi tiết về khu căn cứ, về những điều họ được phép nói trong các cuộc họp báo, và những thông tin nào là thông tin mật. Ông có chất giọng dịu dàng, trầm ấm và dễ nghe, nhưng cũng rất có khả năng ru ngủ. Giọng nói của ông khiến cô nghĩ đến một chiếc ô tô cứ chạy bon bon không ngừng theo một đường thẳng băng trên sa mạc.

Sau đó Nadolski tiếp lời Coleman, và giọng nói sôi nổi, hơi khàn của ông đánh thức Mia dậy. Hoặc cũng có thể là do Antoine đã đặt tay mình lên bàn tay cô. Dù là thứ gì khiến cô tỉnh lại, thì cô cũng đã nghe được rằng họ sẽ thu thập các mẫu đá, nghiên cứu gió mặt trời 15 , và vẽ lại biểu đồ trọng lực trong các khu vực từ Biển Yên Bình cho đến Plinius 16 và thung lũng lớn nằm cạnh Biển Thanh Thản 17 , rồi cả từ tính của Mặt Trăng – rất nhiều vấn đề về nó. Mia cố gắng tập trung mà không được. Trong khi đó Midori lại ghi chép rất hăng say.

Một lần nữa Coleman lại bước lên giữa cả nhóm.

“Được rồi. Chúng ta đã nói qua những điểm quan trọng nhất. Bây giờ tôi đề nghị chúng ta chuyển vào phòng thông tin liên lạc để dự buổi họp báo đầu tiên. Nó sẽ kéo dài nửa giờ, và các bạn sẽ nhận câu hỏi từ các phóng viên đang tập trung tại Houston. Sau đó, chúng ta sẽ vào bếp” – ông giang rộng hai tay – “và ăn bữa tối đầu tiên trên Mặt Trăng cùng nhau!” Cử chỉ gượng gạo của ông dường như nhấn mạnh thêm cảm tưởng kì dị và tuyệt diệu của ông về việc rút cục thì căn cứ này cũng được sử dụng sau khi nằm chờ đợi các phi hành gia từ tận những năm bảy mươi.

Họ lũ lượt kéo vào phòng thông tin liên lạc và ngồi xuống các băng ghế dài đặt trước hai chiếc máy quay lắp trên giá ba chân. Hai kĩ sư Wilson và Stanton lắp các thiết bị, và một phút sau buổi phát sóng đã bắt đầu. Nadolski là người phát ngôn chính; những người khác góp thêm vài câu trả lời cho các câu hỏi mang tính kĩ thuật của một vài phóng viên.

Mia được chọn để phát biểu thay mặt Midori, Antoine và chính mình. Cô cảm thấy hơi ngượng khi xuất hiện trên truyền hình như thế này, như thể cô đột nhiên bị biến thành một kẻ lập dị lịch sử. Cô nghĩ đến các bạn, đến ban nhạc của mình, đến bạn học cùng trường lúc này chắc chắn đang ngồi nhà theo dõi và bình luận từng cử động của cô. Theo bản năng cô rút tay lại khi Antoine định nắm lấy nó.

“Chỉ huy Nadolski,” một câu hỏi từ phía Houston bắt đầu vang lên qua chiếc loa gắn trên trần nhà. “Mục tiêu quan trọng nhất đối với NASA trong một trăm bảy mươi hai giờ tới là gì?”

Trong khi Nadolski trả lời, ông liên tục bị ngắt lời vì tín hiệu tiếp tục truyền tới từ Trái Đất.

“Chỉ huy Nadolski,” giọng nói lại vang lên, “mục tiêu quan trọng nhất đối với NASA trong một trăm bảy mươi hai giờ tới là gì?”

“Xin lỗi, rõ ràng chúng tôi đang gặp một số sự cố kĩ thuật ở đây. Coleman, tôi nghĩ Trái Đất không nghe thấy chúng ta.”

Coleman bước đến bàn liên lạc trong khi Wilson và Stanton kiểm tra micro.

“Tôi không hiểu. Mọi thứ có vẻ vẫn hoạt động tốt mà,” Stanton nói.

“Thử truyền tín hiệu tới một kênh khác xem,” Wilson gợi ý.

Vài giây chậm chạp trôi qua.

“Chỉ huy Nadolski,” giọng nói lại một lần nữa vang lên. “Không biết anh có nghe thấy tôi không, nhưng câu hỏi là: Nhiệm vụ quan trọng nhất đối với NASA trong một trăm bảy mươi hai giờ tới là gì?”

“Nghe rồi, nghe rồi, nghe rồi!” Nadolski bực tức hét vào micro, rồi quay sang các đồng nghiệp của mình. “Chết tiệt, Stanton,” ông làu bàu. “Thế này là thế nào?”

Nhưng Stanton chưa kịp trả lời thì đúng lúc đó các màn hình tivi tắt ngấm. Các bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà cũng nhấp nháy vài lần rồi tắt phụt theo. Cả căn phòng chìm trong bóng tối trong vài giây trước khi hệ thống điện khẩn cấp bật lên và phủ căn phòng trong một thứ ánh sáng màu đỏ sẫm. Mia lo sợ liếc nhìn Caitlin, và đến lượt cô cũng quay sang nhìn Nadolski trân trối.

Rồi còi báo động vang lên.

“Gì nữa đây?” Nadolski càu nhàu. “Không có cái gì ở đây hoạt động bình thường cả hay sao?” Ông tắt rồi lại bật công tắc truyền tín hiệu radio, nhưng chẳng có gì xảy ra. Coleman lệnh cho mọi người trở lại phòng khách.

Nguy hiểm. Nguy hiểm. Máy phát điện cục bộ không hoạt động. Mã lỗi F548 ,” một giọng nói tự động cứng nhắc vang lên trên hệ thống báo động.

“Cái quái gì...?”

Mười sáu đôi mắt quét khắp căn phòng, ngơ ngác nhìn nhau trong ánh sáng đỏ ảm đạm, như thể mọi người đều đang chờ đợi ai đó đứng ra chịu trách nhiệm.

“Chúng ta phải ra ngoài thì mới sửa được,” Coleman lặng lẽ nói, tỏ rõ rằng chính ông cũng thấy ý tưởng này không mấy dễ chịu. “Máy phát điện cục bộ nằm bên ngoài, giữa mô-đun ba và bốn.”

“Để chúng tôi đi,” Stanton và Wilson nói. “Chúng tôi sẽ sửa nó.”

“Các anh chắc không?” Coleman hỏi lại.

“Có. Chúng tôi đi luôn đây,” Stanton khẳng định với vẻ quyết tâm sắt đá.

“Nhưng chúng tôi cần người giúp mặc đồ du hành,” Wilson nói thêm.

Coleman không để họ có cơ hội đổi ý, lập tức đáp lại, “Caitlin sẽ giúp các anh. Những người còn lại chờ ở đây.”

Mia lại nắm lấy tay Antoine.

“Cháu đã bảo mọi thứ ở đây đã cổ lỗ sĩ rồi còn gì?” Midori thấp giọng phàn nàn. “Chưa đụng vào đã hỏng là phải thôi!”

“Không phải bây giờ, Midori!” Nadolski đáp, ném về phía cô một cái nhìn nghiêm khắc khiến cô – lẫn tất cả mọi người – lập tức im bặt.

Nadolski bảo mọi người ngồi xuống. “Tất nhiên là sự cố này nằm ngoài dự tính. Nhưng không có gì nguy hiểm cả. Chắc chắn đấy. Chúng ta sẽ khắc phục được ngay thôi. Coleman,” – ông ra hiệu cho viên phi hành gia lớn tuổi – “anh đi với tôi được không?”

Hai người sóng bước ra hành lang. Nadolski dừng ngay dưới một bóng đèn đỏ, và trong ánh sáng yếu ớt của nó ông hỏi: “Coleman, anh giải thích với tôi một điều được không?”

“Điều gì?”

“Nếu nguồn điện khẩn cấp đã bật lên... và hệ thống đã hoạt động trở lại...”

“Ừ?”

“Thì tại sao thiết bị radio vẫn không hoạt động được?”

Coleman nhìn ông đáp, “Tôi không biết”. Nadolski nheo mắt nhìn ông một hồi lâu, như thể không tin rằng Coleman đang nói toàn bộ sự thật.

Trở lại phòng khách, ba thiếu niên ngồi trong yên lặng, nhưng tất cả đều đang có chung một suy nghĩ: Một khi nguồn điện khẩn cấp đã bật lên, tức là đã có chuyện nghiêm trọng xảy ra.

Nếu nguồn điện chính không trở lại, họ có thể sẽ không bao giờ trở về được nữa.

« Lùi
Tiến »