172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 721 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BỮA TỐI

Ông Himmelfarb đang ngồi bên bàn ăn trong viện dưỡng lão, toàn thân run lẩy bẩy. Cơn sốt trong người ông vẫn không ngừng tăng lên trong hai mươi tư giờ qua. Ông đổ mồ hôi lạnh và cứ giương đôi mắt thất thần nhìn ra khoảng không, đĩa khoai tây nghiền còn nguyên trước mặt.

Các nhân viên trong viện dường như cho rằng việc ông tấn công chiếc điện thoại công cộng có lí do rất đơn giản. Có thể ông đã chán phải tin rằng những người trên màn hình tivi là người thật đang ngồi trong phòng với ông. Nhưng nếu họ có thể nhìn thấu suy nghĩ trong đầu ông, họ sẽ thấy điều ông đang thấy, và chắc chắn họ sẽ hành xử khác đi. Có lẽ họ sẽ bỏ dở mọi việc mình đang làm và chạy trốn càng xa càng tốt.

Nhưng tất cả những gì họ làm chỉ là bê chiếc tivi ra khỏi phòng ông và bảo đảm ông không bén mảng đến gần sảnh chiếu tivi cùng các bệnh nhân khác. Giờ thì ông hầu như chẳng có gì để làm ngoài việc ngồi trơ ra trên ghế và dán mắt vào bức tường. Mà cho đến mãi gần đây ông vẫn còn hoàn toàn hài lòng với điều đó. Nhưng có điều gì đó đã thay đổi trong đầu ông Himmelfarb. Cơ thể ông đã đi gần tới cực hạn – hơi thở ông càng lúc càng nặng nề, khuôn mặt ông tiều tụy, và từ khóe miệng ông một dòng nước rãi liên tục chảy ra – nhưng lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy não ông không hiểu sao đã tiêu tan và để lại ông tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Ông chẳng hề thích thế chút nào.

Ông Himmelfarb vẫn chưa nếm một miếng thức ăn nào mà chỉ lấy đầu thìa di đi di lại trên đĩa khoai tây thành một hình dạng mà chỉ mình ông hiểu. Ông đang tiến dần đến với cái chết, nhưng ông lại hiểu rõ tất cả. Nhiệm vụ mới trên Mặt Trăng lần này chẳng liên quan gì đến việc gây quỹ hay quảng bá với công chúng. Nó cũng chẳng liên quan gì đến nghiên cứu khoa học.

Lí trí nói với ông rằng ông phải cảnh báo mọi người, nhưng vô ích. Ngôn từ vẫn đấy, nhưng ông không thể phát ra thành lời, mà chỉ thành những tiếng ú ớ lẫn trong nước miếng.

Ông tưởng tượng ra cảnh những thiếu niên tội nghiệp lúc này đang ở trong DARLAH. Rồi chúng sẽ ra sao? Ông không muốn nghĩ đến. Đó không phải là vấn đề của ông. Ông không có lỗi mà? Hay là có nhỉ? Ông chưa bao giờ kể với ai về chuyện đã xảy ra.

Đáng lẽ mày phải làm việc đó từ bốn mươi năm trước, Oleg ạ. Rồi mày sẽ bị thiêu trong địa ngục và mày biết thế.

Ông không thể làm được gì nữa rồi.

Ông ho rồi lại ho. Ông ho sặc sụa cho đến khi kiệt sức, hai giọt máu rớt trên tấm khăn trải bàn trước mặt ông mà không ai nhìn thấy.

Ông sắp chết. Ông biết thế. Ông lại ho và lại có thêm máu rớt lên khăn trải bàn.

Giờ thì họ đã quay sang nhìn ông. Tất cả bọn họ. Ba mươi hai cặp mắt nhìn ông chằm chằm trong khi ông cẩn thận đặt chiếc thìa xuống bàn, đẩy ghế đứng lên, rồi lặng lẽ nói: “Sẽ không ai sống sót.”

Âm thanh của những lời nói hình thành từ miệng ông khiến ông ngạc nhiên hơn ai hết. Ông đang nói. Ông đã làm được. Vẫn còn thời gian! Để nói ra tất cả!

Sau đó ông bước vài bước run rẩy về phía sau, quay người, rồi mất thăng bằng và ngã xuống.

Một điều dưỡng viên đã đứng sẵn bên ông khi ông xô ghế đứng dậy khỏi bàn, và cô suýt nữa đã đỡ được ông trước khi đầu ông đập xuống sàn. Giác quan duy nhất còn hoạt động trên cơ thể ông lão, là thị giác của ông, đột nhiên bị thay thế bằng một màn đen thăm thẳm.

Ông lão Oleg Himmelfarb, nhân viên quản lí cấp cao một thời của NASA, đã không còn trên thế gian này nữa.

---❊ ❖ ❊---

Không lâu sau thi thể của ông được đưa đi và người cuối cùng còn lại trong phòng ăn là cô điều dưỡng viên vừa định đỡ ông Himmelfarb. Các bệnh nhân khác đã được đưa sang sảnh lớn, nơi họ lập tức được cho ngồi trước tivi. Tất cả thở phào khi thấy kênh Thời tiết được bật lên.

Cô điều dưỡng viên mới chỉ làm việc tại cơ sở này vài tuần, và đây là cái chết đầu tiên cô tận mắt chứng kiến. Thế nhưng cô không thấy sợ, vì nói cho cùng thì việc một người già mất đi là điều tự nhiên nhất trên đời. Và trên thực tế đó chính là lí do họ có mặt ở đây, dù phần lớn nhiệm vụ của cô là thuyết phục những người già ấy điều ngược lại.

Cô đứng lên để đi tới phòng nghỉ. Nhưng một thứ gì đó ngăn cô lại. Một thứ gì đó lọt vào khóe mắt cô và khiến cô chú ý.

Đĩa thức ăn của ông Himmelfarb.

Nó vẫn còn đầy khoai tây nghiền.

Nhưng ở giữa đĩa cô thấy ông đã viết gì đó. Những chữ cái, như thể một loại mật mã, được khắc vào đống thức ăn. Cô thấy chiếc thìa nằm cạnh đĩa vẫn còn dính một ít khoai tây ở đầu.

Cô đọc dòng chữ ông viết:

6EQUJ5

« Lùi
Tiến »