Chỉ vài giờ trước, còn có tám người ngồi quanh phòng khách. Bây giờ chỉ còn sáu người, nhưng sự yên lặng bao trùm lấy họ lại hết sức nặng nề. Caitlin buộc phải bước trở lại con đường ảm đạm từ mô-đun bốn, và phải vật lộn để đẩy lui cơn hoảng loạn của chính mình.
Khi cô thấy mình đối mặt với các thành viên còn lại, họ đều nhận ra ngay rằng đã có chuyện không ổn xảy ra, nhưng không ai ngờ được đã có người bỏ mạng.
Tin xấu được tiếp nhận chẳng hề dễ dàng.
Một số người bật khóc, gồm cả Antoine. Midori òa lên nức nở. Những người khác, như Coleman, thì hoàn toàn thu mình lại. Cả Nadolski cũng chỉ biết ngồi đó nhìn bức tường không chớp mắt. Mia không buồn kiềm chế cảm xúc của mình và la hét vào mặt ông, rồi vào tất cả các phi hành gia khác, khăng khăng rằng họ nhất định phải ra ngoài đó cứu hai người kia.
Nhưng chính cô cũng không hoàn toàn tin rằng còn có ai để cứu.
Hai con người dưới cánh cửa ngoài kia đã không còn tồn tại nữa. Họ chỉ còn là hai xác chết, vô hồn, vĩnh viễn nằm lại trong chân không lạnh giá kia cho đến khi đoàn phi hành gia khác tới. Bỏ họ lại đấy là một quyết định khó khăn, nhưng Chỉ huy Nadolski không còn lựa chọn nào khác. Cả DARLAH 2 lẫn Demeter đều không có phòng chứa đông lạnh. Mọi quy định đều không cho phép đưa thi thể họ vào, chưa kể đến thực tế rằng để hai xác chết trong nhiệt độ thông thường suốt bốn ngày trên quãng đường trở về trái đất là chuyện quá ư điên rồ. Ai biết được những loại vi khuẩn nào sẽ lây lan trong thời gian đó?
Mia nhìn quanh căn phòng đang chìm trong căng thẳng, mọi người cúi gằm, đầu gục trên tay, đầy tuyệt vọng. Ánh sáng đỏ cho thấy rằng nguồn điện khẩn cấp vẫn đang hoạt động chỉ khiến bầu không khí càng ảm đạm thêm. Mới vài giờ đồng hồ trước cô còn đinh ninh rằng cuộc sống của cô rút cục đã bắt đầu, và rằng Antoine sẽ là người bắt đầu nó. Giờ cô đang ngồi giữa những con người đáng lẽ phải chăm lo cho cô, vậy mà không một ai làm được việc đó. Và trên hết – sự tĩnh lặng.
Chỉ có tiếng các cánh quạt trong hệ thống thông gió vang lên. Một tiếng động rầm rì trầm thấp.
Cuối cùng một người đứng lên. Nadolski. Ông bước đến giữa phòng, xoa hai tay lên mặt để lấy lại tinh thần.
“Chuyện này cực kì phi lí, không thể giải thích nổi. Cánh cửa đó, cũng như mọi thứ khác ở đây, đều đã được kiểm tra đi kiểm tra lại rồi.”
“Kiểm tra từ đời nào chứ?” Có người nói. Mia không kịp nhận ra là ai.
“Đấy không phải là vấn đề,” Coleman lên tiếng. “Mất tín hiệu radio, thậm chí mất cả tín hiệu truyền hình với Trái Đất thì là một chuyện. Tôi còn có thể hiểu được.”
“Anh còn có thể hiểu được ư?” Nadolski ngắt lời.
“Tôi có thể chấp nhận được. Chuyện này trước đây từng xảy ra rồi. Ví dụ như trong một nhiệm vụ Apollo hồi trước. Chuyện tôi không hiểu được là cả cái máy phát điện lại có thể bị phá hỏng vì lí do tự nhiên. Và cả chuyện cánh cửa mà hai kĩ sư kia mở ra lại có thể tự đóng và khóa trái họ lại.”
“Anh đang muốn nói gì vậy, Coleman?”
“Tôi không muốn nói gì cả, Nadolski. Tôi chỉ nghĩ chúng ta phải... thận trọng.”
Mia quay sang nhìn Antoine. Trông cậu tái nhợt, cô liền nắm chặt lấy tay cậu và đặt vào lòng mình, chẳng thèm quan tâm có ai nhìn thấy hay không. Có quan trọng gì nữa đâu?
“Được rồi. Chúng ta sẽ thận trọng. Giờ mọi người nghe rõ đây. Thay mặt bản thân tôi, cả chuyến đi này, và NASA, tôi chân thành xin lỗi vì chúng ta bị lâm vào tình huống này. Chúng ta vừa mất đi hai người tốt, Sam Wilson và Peter Stanton. Cái chết của họ quá đột ngột và khó hiểu, nhưng chúng ta không được phép suy sụp hay bỏ cuộc. Trong tình thế hiện nay, chúng ta cần tập trung nghĩ cách giải quyết chứ không phải nghĩ mãi về khó khăn. Coleman?”
“Vâng?”
“Chúng ta vẫn đang chạy bằng nguồn điện dự phòng khẩn cấp. Nguồn điện này duy trì được bao lâu?”
“Theo tính toán của tôi thì hai mươi hai giờ. Mười hai giờ sau đó máy cấp ôxy sẽ ngừng hoạt động.”
“Rõ rồi. Chúng ta chỉ còn hơn ba mươi giờ để thoát khỏi đây. Có nghĩa là chúng ta phải hủy nhiệm vụ, chính thức từ lúc này. Tôi tin là không ai phản đối quyết định đó chứ?”
Không ai trả lời.
“Tốt. Chúng ta không biết trung tâm điều khiển mặt đất của NASA nghĩ thế nào về quyết định này, vì mọi kênh liên lạc đã bị cắt. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Các bạn đều đã hiểu rằng từ giờ chúng ta phải tự lo lấy mình. Cũng có nghĩa như sau: Coleman, anh cho bọn trẻ mặc đồ vào, sau đó đưa chúng đến phòng y tế ở mô-đun bốn. Caitlin, cô đi với tôi ra tàu Demeter để chuẩn bị khởi hành. Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở phòng y tế sau đúng tám giờ nữa, tức là vào ba giờ hai mươi lăm phút sáng giờ Miami. Tiến hành đi.”
Mia đứng dậy nhìn Midori. Cậu ấy có đang sợ hãi như cô không?
“Mia?”
Ai đó đang gọi cô, nhưng cô đã chán nản đến mức không còn buồn nghĩ xem giọng nói đến từ đâu.
“Thôi nào, Mia!”
Cô đờ đẫn nhìn sang hai bên.
“Mia, thả tay tớ ra đi!” Đó là Antoine. Cậu đang đứng ngay bên cạnh cô. Cô thả lỏng bàn tay đang nắm chặt lấy tay cậu, để lại trên đó những dấu ngón tay đỏ ửng.
Coleman dẫn ba người qua các hành lang, trở về phòng mình. Ông cố gắng trấn an họ và giải thích rằng các phi hành gia đã được huấn luyện kĩ càng để xử lí những tình huống như thế này.
Nhưng dù ông có nói gì cũng không có tác dụng.
Vì cả ba đều thấy trong mắt ông nỗi sợ hãi còn lớn hơn trong mắt họ, và họ nhận ra rằng chính ông cũng không tin một lời nào trong những điều mình đang nói.
✽
Nadolski dẫn đường ra khỏi căn cứ, Caitlin theo sát sau lưng ông. Họ nhìn thấy rõ con tàu đổ bộ Mặt Trăng Demeter nằm cách họ vài trăm bước về phía trước. Lớp bụi xám mịn cuốn lên quanh gót ủng theo từng bước chân của họ rồi lại chầm chậm rơi xuống.
Đối với Nadolski hôm nay là ngày quan trọng nhất trong đời ông. Ông đã gây dựng sự nghiệp cả đời trong cơ quan Vũ trụ này, và giờ đây mọi việc ông từng làm đột nhiên bị đẩy lùi về phía sau như một phông nền xa xăm: người bạn gái ông đã cưới mười hai năm trước, những đứa con họ đã có với nhau, tất cả đã bị gói ghém kĩ và dồn sang một bên. Mục tiêu duy nhất của ông lúc này chỉ là đưa các thành viên trong đội bay của mình an toàn trở về. Đó là nhiệm vụ lớn nhất trong đời ông. Ông sẽ được chào đón như một người anh hùng. Dù đó không phải là điều quan trọng nhất, nhưng ông có mong muốn điều đó, đúng không?
Đúng vậy.
Ông phải đưa những người này trở về.
Bằng bất cứ giá nào.
Demeter chào đón họ với vẻ thân thiện, đứng lặng yên như một tượng đài màu trắng giữa khung cảnh xám xịt. Nadolski để Caitlin leo lên trước. Cô vừa định mở cửa thì va cùi chỏ phải thứ gì đó. Và cánh cửa bật mở ra.
Ôi không , cô nghĩ. Không. Đừng mà, làm ơn đi .
“Caitlin?”
Cô trèo vào trong và giúp Nadolski leo nốt đoạn thang cuối cùng và cùng bước vào tàu với cô. Cô đứng yên chờ đợi vài giây như muốn trì hoãn kết quả. Rồi cô nắm lấy cánh cửa, đóng nó lại, vặn tay nắm tròn khóa lại, rồi thả tay. Cô lại chờ đợi, một vài giây dài như hàng thế kỉ trôi qua.
Và cánh cửa lại chầm chậm bật mở.
Không không không không không.
Cô thử đóng lại lần nữa. Và nó lại tự mở ra. Caitlin thầm chửi thề.
Nadolski huých vai cô. “Có vấn đề gì sao?”
Cô quay sang nhìn ông. “Cửa hỏng rồi.” Cả hai đều hiểu điều đó nghĩa là gì, nhưng cô vẫn nói ra: “Chúng ta sẽ không thể điều áp được.”
Cô cố thử một lần cuối cùng rồi chửi thề khe khẽ khi thấy cánh cửa không khóa lại được và bật ra. Cả con tàu đổ bộ mở toang lòng mình ra không gian.
Nadolski ngồi sụp xuống ghế phi công và chửi thề. “Caitlin, cô nói xem: Xác suất hỏng hóc như thế này đối với loại cửa này lớn đến đâu?”
Cô vung tay bất lực. “Ai biết! Một trên một tỉ chăng? Chúng ta thậm chí còn không bao giờ tập luyện về tình huống này trong phòng tập mô phỏng. Tôi bắt đầu...” Cô dừng bặt. “Thôi không có gì.”
“Cô bắt đầu làm sao?”
Caitlin do dự hồi lâu rồi mới trả lời. “Tôi bắt đầu nghĩ đáng lẽ chúng ta không được phép quay lại Mặt Trăng.”
Ông không trả lời. Ông đang mải suy nghĩ về một ý tưởng. Khá mạo hiểm, nhưng vẫn đáng thử một lần.
“Nếu chúng ta cứ mặc đồ du hành và cất cánh trong khi cửa mở thì sao? Nếu chúng ta nạp đầy không khí vào các khoang sau thì mọi người sẽ có đủ dưỡng khí để thở cho đến khi chúng ta kết nối lại với tàu điều khiển ngoài quỹ đạo.”
Nhưng Caitlin lắc đầu. “Không được đâu. Cánh cửa này kết nối với quy trình cất cánh trong máy tính. Nó sẽ không cho chúng ta cất cánh nếu cửa chưa khóa.”
“Chúng ta không lập trình lại được sao? Cài đè lên?”
“Không! Tôi xin lỗi, Nadolski, việc đó là bất khả thi.” Cô ngừng lời. “Như thể...” Cô ép mình nói ra khe khẽ, gần như thầm thì. “Chúng ta bị giam ở đây vậy.”
Dường như từ “giam” đã kích động điều gì đó trong Nadolski. Ông đứng bật dậy.
“Không đời nào! Chừng nào tôi còn là chỉ huy thì không thể có chuyện đó. Đi nào. Chúng ta phải quay lại DARLAH.”
---❊ ❖ ❊---
Mia đang ngồi quàng tay quanh Antoine và Midori ở hai bên trong phòng y tế thì Nadolski và Caitlin trở lại. Cô gắng tìm ánh mắt của Caitlin để biết tình hình ra sao, nhưng Caitlin nhìn đi nơi khác. Cô dán mắt xuống sàn. Nadolski cũng không nhìn ba người. Ông thầm thì điều gì đó với Coleman và ra hiệu cho Caitlin đi theo mình.
“Coleman, Caitlin và tôi phải bàn bạc vài chi tiết. Các cháu cứ đợi ở đây. Không ai được rời khỏi phòng khi tôi chưa cho phép, đã rõ cả chưa?”
Ba thiếu niên gật đầu, dù mệnh lệnh đó hoàn toàn không cần thiết: Chẳng ai trong họ buồn nhúc nhích.
Chỉ vài phút sau ba phi hành gia quay lại và tuyên bố ngắn gọn:
“Cởi đồ ra và treo vào phòng thiết bị, rồi tập trung trong nhà bếp ở mô-đun hai. Chúng ta sẽ ở lại đây ít lâu.”