Họ đã được thông báo là tàu đổ bộ không thể sử dụng được nữa.
Midori giúp Caitlin chuẩn bị một món súp đơn giản cho sáu người còn lại, nhưng chẳng ai muốn ăn. Món súp nguội ngắt hầu như còn nguyên trên bàn. Mia đang ngồi gục đầu trên tay, các ngón tay gõ trên mép bàn, trong khi Antoine ngồi đối diện với cô nhìn chằm chằm vào khoảng không, tua đi tua lại mọi điều mình vừa nghe trong đầu.
Coleman là người ra thông báo với cả nhóm. “Tôi và Chỉ huy Nadolski đã bàn bạc rồi. Có một giải pháp, tôi không đảm bảo là hiệu quả, nhưng theo tôi thấy thì cũng không còn lựa chọn nào khác.” Ông nhìn thẳng vào mắt họ. “Tôi sẽ cần mọi người góp hết sức mình.” Ông dừng lời một chốc, dường như vẫn chưa chắc chắn mình có nên nói ra hay không. Nhưng cuối cùng ông cũng nói: “Còn một căn cứ DARLAH khác.”
Kể từ khi ở Houston, Midori đã tự hỏi vì sao căn cứ này được gọi là DARLAH 2, nhưng cô quyết định không hỏi vì sợ câu hỏi đó sẽ có vẻ ngu ngốc. Biết đâu nó chỉ là một con số chẳng có ý nghĩa gì quan trọng. Như trên mấy cái xe hơi chẳng hạn. Chúng lúc nào chẳng có số và chữ cái trong tên gọi, như 340 SL hay 240 GTI hay gì gì đó. Với cô tất cả đều vô nghĩa.
“Điều tôi sắp nói là thông tin tuyệt mật, các cháu phải hiểu điều đó. Cho đến tận vừa rồi ngay cả Chỉ huy Nadolski cũng không được biết. Trong hoàn cảnh bình thường tôi sẽ phải xin phép NASA và cấp trên bên quân đội mới được nói bất cứ lời nào về việc này, nhưng vì tình thế hiện nay, tôi không có điều kiện làm việc đó. Vì vậy tôi chỉ có thể yêu cầu, và nhấn mạnh một cách đặc biệt, rằng các cháu sẽ không bao giờ nói một lời nào với bất cứ ai về điều tôi sắp nói. Nếu các cháu nói ra, chính phủ sẽ phủ nhận hoàn toàn và các cháu sẽ bị coi là kẻ thù của quốc gia. Các cháu sẽ không được nhập cảnh vào Hoa Kỳ, và mọi cánh cửa sẽ đóng lại với các cháu. Không ai trong chúng tôi sẽ có thể đảm bảo an toàn cho các cháu.”
Trong giây lát Mia thấy hoang mang. Có lẽ cô nên ra khỏi phòng chăng? Liệu việc họ sắp biết này có thực sự là mối đe dọa chết người với chính phủ Mỹ không? Cô tưởng tượng việc phải tồn tại trong vị trí là kẻ thù số một của nước Mỹ, suốt cuộc đời chui lủi, chạy trốn, luôn luôn sợ hãi rằng bất cứ lúc nào cũng có thể có người xuất hiện ở ngưỡng cửa, sẵn sàng thủ tiêu mình. Nhưng cô còn lựa chọn nào khác đây? Cô chẳng còn nơi nào để đi.
“DARLAH 1 là một căn cứ quân sự NASA đã xây dựng cho Không lực Hoa Kỳ vào năm 1974. Nó nằm dưới mặt đất ở độ sâu hơn ba mươi mét, cách đây khoảng bảy dặm. Nó được xây cùng lúc với mô-đun ba của DARLAH 2. Cơ sở này gồm có sáu tên lửa hạt nhân, mỗi quả có sức nổ tương đương với năm mươi triệu tấn TNT. Nếu các cháu không hiểu con số đó có nghĩa là gì, tôi có thể nói rằng nó mạnh gấp ba ngàn lần quả bom đã được ném xuống Hiroshima. Những tên lửa này được chính phủ của Nixon chế tạo trong thời gian Chiến tranh Lạnh và định dùng làm phòng tuyến tự vệ cuối cùng nếu chiến tranh nổ ra giữa Mỹ và Liên Xô. Nói cách khác, nếu chiến tranh lan ra ngoài không gian. Thời đó người ta tin rằng khả năng đó có thể xảy ra.”
Coleman dừng lại và hít sâu một hơi. Tin rằng khả năng đó có thể xảy ra . Ông nghĩ gì mà lại nói thế chứ? Ông đã tập dượt lời giải thích này từ rất lâu, và ông thực sự đang cố gắng không nói quá nhanh, để khỏi lộ cho mọi người biết rằng ông chỉ học thuộc lòng tất cả. Bởi vì không phải mọi thứ ông đang nói đều là sự thật. Những thông tin về mấy quả tên lửa thì chắc chắn là thật, nhưng cả chúng lẫn mọi thứ khác tại DARLAH 1 đều không hề được xây dựng để bảo vệ họ khỏi quân Xô Viết. Cả căn cứ lẫn mấy quả tên lửa đều được lắp đặt để xóa sổ toàn bộ Mặt Trăng trong trường hợp cần thiết. Một giải pháp cuối cùng.
Nhưng ông sẽ không hé răng về điều đó vào lúc này.
“DARLAH 1 còn có chứa cả một tàu sơ tán nhỏ,” ông nói tiếp, “một tàu vũ trụ mini được chế tạo với mục đích rời khỏi Mặt Trăng và trở về Trái Đất nếu có trục trặc xảy ra. Không may cho chúng ta là con tàu mini này chỉ có chỗ cho ba người, là số lượng phi hành gia mà người ta nghĩ sẽ có thể sống lâu dài trên này. Điều đó có nghĩa chúng ta không thể sử dụng nó được. Hơn nữa ta cũng không chắc liệu nó còn trong tình trạng hoạt động tốt hay không.”
Midori tự hỏi nếu vậy thì tại sao ngay từ đầu Coleman không tỏ ra không chắc về “tình trạng hoạt động” của mọi thứ còn lại trong cái căn cứ ngu ngốc này.
“Và giờ là phần cuối và cũng là phần quan trọng nhất,” ông nói tiếp vào điểm mấu chốt. “DARLAH 1 vốn là một trạm phát điện, và cả bệ phóng tên lửa lẫn con tàu sơ tán đều chỉ là thiết bị bổ sung mà thôi. Trên nguyên tắc phải có một đường điện cao thế chạy thẳng từ DARLAH 1 đến DARLAH 2, một đường dây cáp khẩn cấp dùng trong trường hợp DARLAH 2 bị rơi vào tình trạng mà chính chúng ta đang lâm vào hiện giờ đây. Vì vậy chúng ta cần cử một đội sang DARLAH 1 để kích hoạt trạm điện này. Khi đó chúng ta sẽ có điện trở lại và hi vọng cả đường liên lạc radio nữa để ta có thể gọi cứu viện. Nhưng tôi khuyên các cháu chuẩn bị tinh thần là chúng ta có thể sẽ phải ở trên này khá lâu.”
Mia hỏi điều rõ ràng là ý nghĩ chung của cả ba người. “ Khá lâu là bao lâu ạ?”
“Có thể vài tháng, có khi gần một năm. Cho đến khi NASA cử được một đội cứu viện lên.”
Mia thấp thỏm nghe Coleman nói, và câu cuối cùng đó như một tảng đá nặng trĩu thả tõm vào lòng cô. Sẽ không có ai lên cứu họ trong suốt một năm nữa. Cô nghĩ đến mọi thứ mình sẽ bỏ lỡ trong thời gian đó, về những thứ cô sẽ không được thấy trong tương lai gần: rừng cây, đại dương, bờ biển, đường phố, đô thành, xe cộ, người... Cô nghĩ đến bạn bè, những người sẽ sống tiếp cuộc sống của họ mà không có cô. Đến ban nhạc, đến những buổi biểu diễn cô sẽ không thể tham gia. Và chẳng bao lâu nữa, khi chiếc iPod của cô hết pin, cô sẽ không còn được nghe chút âm nhạc nào nữa trong suốt một năm trời. Ý nghĩ ấy thật khó mà chịu đựng nổi, và thực sự khiến cô cảm thấy khổ sở hơn cả ý nghĩ rằng cô sẽ không bao giờ trở về được nữa.
Cô đưa tay lên vuốt tóc Antoine. Ít nhất vẫn còn có cậu ấy ở đây , cô nghĩ. Cả Midori nữa. Và Caitlin. Ít ra như vậy cũng còn tạm. Và có lẽ, chỉ có lẽ, mọi việc sẽ ổn, nếu lời hứa rằng họ sẽ được cứu là thật. Ít nhất cô sẽ trốn được một vài năm học.
Cần phải lạc quan.
Nhưng lạc quan có một mặt trái cay đắng là thường dẫn đến thất vọng.
---❊ ❖ ❊---
Vài giờ sau họ vẫn đang ngồi trong nhà bếp. Nadolski chuẩn bị chọn một người đi cùng với mình tới DARLAH 1.
“Không may là tại thời điểm này chúng ta không có nhiều lựa chọn,” ông mở lời. “Tôi... tôi hi vọng các cháu hiểu phải nói điều này chẳng dễ dàng gì, nhưng... chúng ta cần Caitlin và Coleman ở lại DARLAH 2. Ngay khi tôi kích hoạt trạm phát điện, họ sẽ phải cùng làm việc để ngay lập tức nối lại liên lạc với NASA để cho họ biết tình hình của chúng ta. Đây là một nhu cầu cấp bách, và nếu một trong hai người bọn họ đi cùng tôi thì chúng ta sẽ mất những phút quý giá chúng ta có thể dùng để nhận chỉ thị từ Houston. Như vậy nghĩa là...” Ông nhắm mắt và để điều mình vừa nói ngấm vào đầu mọi người. “Nghĩa là tôi sẽ phải yêu cầu một trong các cháu đi cùng tôi.” Ông nhìn ba thiếu niên. “Đây không phải là một tình huống lí tưởng. Đáng lẽ không ai trong các cháu phải bị yêu cầu làm một việc thế này. Lạy Chúa, đáng lẽ không ai trong các cháu phải lâm vào tình trạng này mới đúng. Nhưng tôi nghĩ mọi người đều sẽ đồng ý rằng vấn đề hiện nay cần những biện pháp chắc chắn. Và tôi đi một mình trên mỗi một xe thì sẽ là quá bất cẩn, nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra...”
Antoine đột nhiên đứng dậy. “Để cháu đi.”
Mia không suy nghĩ nắm ngay lấy áo cậu và kéo cậu ngồi lại xuống ghế. “Cậu làm cái gì thế?” cô cuống quýt thì thầm, cảm thấy cổ họng mình như nghẹn lại. “Không được.”
Antoine nhìn cô dịu dàng. “Nhưng Mia, cậu không nhớ chú Coleman đã nói gì sao? Chúng ta sẽ đều phải nỗ lực hết sức mình. Đây sẽ là phần đóng góp của tớ. Tớ phải đi, cậu biết mà.”
Nadolski quan sát kĩ cậu bé người Pháp. Cậu ta có vẻ hiểu tình hình. Ông tin rằng cậu ta đang sợ hãi. Nhưng tất cả bọn họ đều sợ, và điều cậu ta nói là sự thật.
“Cảm ơn cháu, Antoine.” Nadolski quay sang Coleman. “Coleman, anh sẽ phụ trách nhóm còn lại trong khi tôi đi. Caitlin, đảm bảo cho mọi người ăn uống đầy đủ. Và mọi người nên ngủ một chút, mỗi người bốn tiếng cho đến khi tôi quay lại. Coleman và Caitlin sẽ ngủ luân phiên theo ca. Antoine Devereux, trình diện ở chỗ xe thám hiểm Mặt Trăng tại mô-đun bốn sau bốn mươi lăm phút nữa.”
Cuộc họp đến đó là tạm dừng.