172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 726 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SIMONE

Trời chưa sáng hẳn trên bầu trời Paris thì cơn mưa đã đánh thức cô gái mười bảy tuổi. Cô không nhớ rõ mình đã ngủ bao lâu, nhưng bên ngoài vẫn còn lờ mờ tối và cô cảm thấy mệt mỏi kinh khủng, kiểu cảm giác mỗi khi cô thức dậy sau khi mới ngủ được một hai tiếng đồng hồ. Nhưng gần đây cô đã quen dần với nó. Cô đã bị thiếu ngủ như vậy hơn hai tuần nay mà không hiểu vì sao. Cô đi ngủ sớm, ăn uống điều độ, và tập thể dục ba lần một tuần. Cô đi dạo khắp thành phố cùng Noël và uống trà nửa tiếng trước khi đi ngủ. Tất cả đều không giúp ích gì. Cơn mất ngủ của cô chỉ càng ngày càng trầm trọng hơn.

Cô dụi đôi mắt đau nhói vì thiếu ngủ, rồi lết ra khỏi giường.

Trời đã mưa liên tục bốn ngày, chẳng mấy nữa mà công viên quanh tháp Eiffel sẽ biến thành một vũng nước khổng lồ.

Cô và Noël đã ở bên nhau hơn một năm, và tình cảm giữa hai người vẫn đang tốt đẹp. Nói chung thì cô nghĩ vậy. Anh ta đã tới sống với gia đình cô hơn một tháng. Không rời cô một phút. Quần áo của anh treo trong tủ hoặc rải khắp sàn nhà; cả đống sách của anh cũng vậy. Rồi những chiếc cốc anh mang từ dưới bếp lên nhưng không bao giờ mang xuống. Các buổi tối anh luôn ngồi trên ghế của cô và xem tivi của cô, với chiếc điều khiển trong tay.

Giờ đây nghĩ lại, dường như anh ta đã lẳng lặng dọn đến, dần dần nhưng chắc chắn chiếm lấy căn phòng của cô, đẩy cô ra khỏi nó. Cô đứng đó bên cửa sổ tự hỏi phải chăng, rốt cuộc chính là tại Noël mà cô không thể ngủ được nữa? Nhưng cô lập tức bác bỏ suy nghĩ đó.

Không phải anh ta. Mà là một chuyện khác. Một người cô nghĩ đã ra khỏi cuộc đời cô từ lâu.

Là vì Antoine.

Và có thể nói rằng cô đã biết thế ngay từ đầu. Nhưng vì sao chứ? Thật vô lí. Họ đã chia tay từ hơn một năm trước, và cô không còn yêu cậu ấy nữa. Cô đã vượt qua chuyện đó từ lâu, và hi vọng cậu cũng vậy. Họ đã yêu thật lòng, nhưng chuyện giữa họ không thành. Những chuyện không như ý vẫn xảy ra. Người ta phải chấp nhận và tiến lên.

Cơn mưa mau thêm, cùng với tiếng ồn từ Noël. Simone bước ngang căn phòng, ngồi xuống chiếc ghế thấp cạnh dàn stereo. Cạnh đó có một sọt đựng rượu chứa đầy những đĩa nhạc cũ của cô. Simone vẫn luôn thích tiếng nhạc ấm áp, trong trẻo phát ra từ những đĩa hát nhựa cô bật bằng chiếc máy thu bố cô tặng. Cô lật giở qua chồng đĩa, hầu hết đều của bố cô tặng, lơ đãng nhấc một chiếc ra khỏi sọt rượu và bật máy thu. Và khi cô nhận ra mình vừa vô tình chọn chiếc đĩa nào, cô bất chợt thấy man mác buồn.

Đó là album nhạc jazz Somethin’ Else của Cannonball Adderley, một món quà từ Antoine. Trong khoảnh khắc cô do dự, nhưng rồi vẫn đặt nó lên máy.

Tiếng dương cầm và trống bắt đầu thận trọng, ngập ngừng, như thể đang rón rén lẻn quanh căn phòng, trước khi một nhạc công bộ hơi giận dữ tiến vào trong một giây phút ngắn ngủi. Âm thanh ấy biến mất rồi lại xuất hiện trong vài nhịp, rồi đến một quãng dừng ngắn, một khoảng lặng âm nhạc. Rồi nó ào đến: tiếng kèn trompet nghẹn ngào vang lên như thứ nhạc cụ buồn bã nhất trên đời, và trong bản nhạc này nó quả thật là như vậy. Les feuilles morts , những chiếc lá khô. Như thể mùa hè đã qua và mùa thu đã bước chập chững qua vùng ngoại ô, để rồi bắt gặp mùa đông ở giữa con đường.

Bản nhạc tuôn ra khỏi loa và đọng lại thành một lớp màng mỏng bọc quanh các bức tường mà không đánh thức Noël dậy, và Simone ngồi sâu vào ghế, vớ bao thuốc lá trên sàn nhà gần đó, châm lửa rồi khép hờ đôi mắt. Đó là bản nhạc hay nhất trong tất cả, khiến cô nhớ lại ngày Antoine tặng nó cho cô. Họ vừa đến rạp trên phố Laplace để xem một bộ phim cũ của Pháp tên là À bout de souffle , và đó chính là cảm giác của họ - nghẹt thở - như thể họ vừa khám phá ra một điều gì hoàn toàn mới.

Những ngày đó của họ hạnh phúc biết bao, mà cũng ngắn ngủi biết bao.

Cậu ấy là người bị tổn thương nặng nề hơn, tội nghiệp chàng trai. Sau khi chia tay cô đã phát hiện ra cậu thường đứng trên tháp Eiffel, trên tầng quan sát đầu tiên, bên chiếc kính viễn vọng tự động to tướng ấy. Cô biết cậu thường hướng về phía tòa nhà của cô. Đêm hôm ấy cô đã lẻn ra và leo lên tháp, tìm đúng chiếc kính viễn vọng ấy, vẫn để nguyên vị trí sau khi cậu đi. Cô nhét vào một đồng euro và không ngạc nhiên khi thấy mình đang nhìn vào chính phòng mình. Cô còn làm thế một vài lần sau nữa, chỉ để khẳng định nghi ngờ của mình rằng đêm nào cậu cũng đến. Lần nào cô leo đến bên ống kính, nó cũng chỉ thẳng vào phòng cô.

Một ngày vài tháng sau, khi cô quyết định kiểm tra ống kính lần nữa, nó được chỉ đi một hướng hoàn toàn khác. Tất nhiên điều đó có thể có nghĩa là đã có người dùng ống kính trong thời gian sau khi Antoine đi, nhưng không hiểu sao cô lại chấp nhận rằng đó là dấu hiệu nói với cô rằng cậu đã tìm được việc khác để giết thời gian. Và giờ đây, khi cô gần như ước gì cậu đang đứng dưới cơn mưa ngoài kia quan sát mình, cô biết rằng cậu đã đi xa. Cậu đã gửi cô một tin nhắn ngay trước khi đi New York. Đó là tin duy nhất cô nhận được từ cậu kể từ khi họ chia tay.

Chào Simone. Tháng Bảy mình sẽ lên Mặt Trăng. Sự thật hoàn toàn đấy. Hi vọng cậu khỏe. Hẹn gặp lại từ mặt tối của Mặt Trăng.

Giờ thì cậu đã ở đâu đó trên kia, xa thật là xa. Tất nhiên cô đã nghe về cuộc rút thăm và về chuyến bay vào vũ trụ, như bất kì ai khác. Cô cũng từng nghĩ đến chuyện tham gia nhưng cuối cùng đã không làm. Cô nghĩ cơ hội thắng quá nhỏ nhoi nên chẳng đáng thử. Vậy mà cậu đã làm. Chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy lạ lùng.

Ngay lúc này cậu đang làm gì?

Ai đang ở đó cùng với cậu? Cô nhớ mình đã được nghe rằng hai người thắng cuộc còn lại là con gái. Cô có thấy ảnh của họ không? Đã có quá nhiều điều về họ được đăng lên mạng kể từ khi tên của họ được thông báo. Và tờ báo Le Figaro đã cập nhật mọi thứ từ Mỹ hầu như hằng ngày. Nhưng không, cô không sao hình dung ra họ.

Có lẽ cô nên liên lạc với cậu khi cậu quay trở lại chăng? Hay việc đó sẽ khiến cô có vẻ như thấy người sang bắt quàng làm họ? Không, cậu sẽ hiểu, cô nghĩ. Cô sẽ gọi. Ngay khi cô nghe được cậu đã trở về Paris.

Cô trở lại giường và kéo chăn đắp lên mình. Cuối cùng cô cũng lại ngủ thiếp đi – nhưng đó là một giấc ngủ ác mộng đầy những hình ảnh quá chân thực mà cô có thể thề chúng đã xảy ra.

Cô bị mắc kẹt trong một hành lang tối. Xung quanh thật khó thở. Có ai đó đang đuổi theo cô. Cô không nhìn thấy ai nhưng có thể nghe thấy tiếng động kẻ đó gây ra, ai đó hay thứ gì đó đang tiến đến gần từng bước một. Và đâu đó từ đằng xa cô nghe thấy Antoine thét gọi tên mình. Và cả điều gì khác nữa. Cô căng tai lắng nghe xem cậu cố nói gì. Nhưng dường như giọng của cậu vọng đến từ dưới nước, như thể không có gì cho âm thanh truyền qua. Có thứ gì tiến lại càng lúc càng gần. Cậu lại thét lên, và cô nghĩ lần này mình đã nghe thấy. Cái bóng kia tiến gần hơn nữa. Có thứ gì vuột qua tay cô. Antoine lại thét lên và cô nghe rất rõ. Chạy mau đi! Cậu hét. Ngay lúc đó cả hành lang được chiếu đèn sáng rực, và Simone đang nhìn thẳng vào...

Cô giật mình choàng tỉnh, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hơi thở tắc nghẽn.

Sáng ngày hôm đó cô nghe tin xấu. Nhiệm vụ trên Mặt Trăng đã lâm vào khủng hoảng.

Antoine...

---❊ ❖ ❊---

Simone và Noël ngồi cứng đờ trước màn hình tivi suốt từ sáng đến chiều, trong khi bản tin trực tiếp cố gắng rọi ít nhiều ánh sáng lên điều đã xảy ra ngoài vũ trụ. Các chuyên gia đi theo những giả thuyết phức tạp, còn Nhà Trắng thì tổ chức buổi đầu tiên trong chuỗi họp báo do tổng thống đích thân đứng ra phát biểu, nhưng chẳng thể đem lại bất cứ điều gì ngoài hi vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Không ai biết chắc điều gì, và họ chỉ biết phỏng đoán, vẽ những biểu đồ, đưa ra dự đoán về điều có thể đã xảy ra. Nhưng dù thế nào đi nữa, kết luận cũng chỉ có một: Trừ khi các phi hành gia và các thiếu niên kia có thể tự trở về, chẳng ai làm được gì để giúp họ.

Noël, biết rằng Antoine là bạn trai cũ của Simone và là một trong ba thiếu niên kia, cũng chú tâm không kém vào bản tin trên truyền hình, nhưng giờ đây anh ta đã không chịu thêm được nữa. Anh ta đã phát chán tất cả mớ chuyện này. Không một nỗ lực nào trong việc nối lại liên lạc với DARLAH thu được kết quả, và chẳng thể làm gì hơn là chờ đợi.

“Sao mình không làm gì khác một chút đi, Simone? Anh không biết anh còn nghe mấy thứ này được bao lâu nữa. Mình ra ngoài đi dạo một lúc chẳng hơn à? Hay là đi xem phim hay gì đó đi? Cứ ngồi đây cả ngày thì phí lắm, em nghĩ sao?”

Simone tiếp tục dán mắt lên màn hình trọn một phút nữa rồi mới quay lại nhìn anh ta. Một ý nghĩ đã hình thành từ lâu giờ nổi rõ trong đầu cô.

“Noël” cô nói. “Kết thúc rồi. Em nghĩ tốt nhất là anh dọn về chỗ của anh đi.”

« Lùi
Tiến »